Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 1419
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1419Đương nhiên Lê Thấm Thấm biết ‘anh’ trong miệng Tam Tam là đang chỉ Mục Nhiễm Tranh, trong lòng cô ta không khỏi căng thẳng.Tô Lạc Ly sờ đầu Tam Tam, “Anh của con rất bận, làm gì có thời gian đến nhà chúng ta chứ.”“Nói dối! Anh ấy có thời gian đi tán gái mà không có thời gian đến chơi với con sao?” Lời nói của Tam Tam khiến người khác giật mình.Lê Thấm Thấm càng đỏ mặt hơn.“Thằng bé này, nói linh tinh gì thế? Ai nói với con như vậy hả?” Tô Lạc Ly cũng rất kinh ngạc khi thấy con trai nói ra hai từ ‘tán gái’.“Bố con nói, he he.”“Sau này không được nói nữa!”Sau đó, Lê Thấm Thấm và Tô Lạc Ly không có bất kỳ giao lưu nào, cho đến khi đến hoa viên Crystal, Tô Lạc Ly mời bác sĩ gia đình đến khám chân cho Lê Thấm Thấm, đồng thời gọi điện cho Mục Nhiễm Tranh.Mục Nhiễm Tranh tức tốc chạy tới, vừa bước vào phòng khách, Tam Tam đang chơi trong phòng khách vội vàng lao tới.“Anh! Anh cùng em chơi xe biến hình đi!”“Tam Tam, lát nữa anh sẽ chơi với em, mẹ em đâu rồi?”Tô Lạc Ly vừa hay từ trên lầu đi xuống, “Mau lên lầu xem đi, từ nhà vượt ngục ra.”Mục Nhiễm Tranh phóng lên lầu và đi thẳng đến căn phòng Tô Lạc Ly chỉ, bác sĩ đã băng bó chân cho Lê Thấm Thấm rồi, còn Lê Thấm Thấm thì đang ngồi trên giường kêu rít lên, cố chịu đựng cơn đau.“Thấm Thấm!”Lê Thấm Thấm vừa ngẩng đầu nhìn lên liền thấy Mục Nhiễm Tranh phơi nắng đen sì, có chút không nhận ra. Vốn dĩ rất vui mừng, nhưng nghĩ đến chuyện xảy ra mấy ngày nay, cô ta không nhịn được bắt đầu khóc.“Khóc cái gì?” Mục Nhiễm Tranh vội vàng bước tới, ôm lấy Lê Thấm Thấm.Lê Thấm Thấm càng khóc lớn hơn, vừa khóc vừa đấm vào ngực Mục Nhiễm Tranh.“Anh đã chạy đi đâu thế, sao em không liên lạc được với anh! Em còn tưởng rằng anh không cần em nữa cơ…” Lê Thấm Thấm ngẩng mặt lên trời khóc lớn, vô cùng tủi thân.Đây là lần đầu tiên nhìn thấy Lê Thấm Thấm khóc đau lòng như vậy, Mục Nhiễm Tranh lau nước mắt cho cô ta rồi an ủi: “Anh nhận một bộ phim nên đã vào trong quân đội để trải nghiệm cuộc sống, quân đội rất nghiêm khắc, đã thu điện thoại rồi. Lần cuối cùng khi chúng ta gọi điện anh vốn định nói với em, nhưng em lại tắt máy mất rồi, anh cũng không biết sẽ nghiêm khắc như vậy nên cũng không nói trước cho em.”Lê Thấm Thấm chớp đôi mắt ngập nước nhìn Mục Nhiễm Tranh.Nếu sự việc là như vậy thì chẳng phải mấy ngày nay cô ta đã suy nghĩ lung tung vô ích rồi sao, bản thân mình tự tìm phiền phức mà!Thật ngu ngốc mà!“Oa…” Lê Thấm Thấm lại bật khóc.“Sao lại khóc nữa rồi?” Mục Nhiễm Tranh vội vàng lấy khăn giấy lau nước mắt cho Lê Thấm Thấm.“Anh có biết mấy ngày nay em sống như thế nào không? Em tưởng anh không cần em nữa nên em đã quay về. Em còn ngu ngốc tìm một đàn chị khóa trên rồi ngọt ngào nói rằng nếu anh thật sự là một tên tra nam thì sẽ không nể tình gì nữa, nói chuyện này ra để mọi người đều biết anh là một tên tra nam…”Lê Thấm Thấm vừa nói vừa nghĩ mình quá ngu ngốc!
Chương 1419
Đương nhiên Lê Thấm Thấm biết ‘anh’ trong miệng Tam Tam là đang chỉ Mục Nhiễm Tranh, trong lòng cô ta không khỏi căng thẳng.
Tô Lạc Ly sờ đầu Tam Tam, “Anh của con rất bận, làm gì có thời gian đến nhà chúng ta chứ.”
“Nói dối! Anh ấy có thời gian đi tán gái mà không có thời gian đến chơi với con sao?” Lời nói của Tam Tam khiến người khác giật mình.
Lê Thấm Thấm càng đỏ mặt hơn.
“Thằng bé này, nói linh tinh gì thế? Ai nói với con như vậy hả?” Tô Lạc Ly cũng rất kinh ngạc khi thấy con trai nói ra hai từ ‘tán gái’.
“Bố con nói, he he.”
“Sau này không được nói nữa!”
Sau đó, Lê Thấm Thấm và Tô Lạc Ly không có bất kỳ giao lưu nào, cho đến khi đến hoa viên Crystal, Tô Lạc Ly mời bác sĩ gia đình đến khám chân cho Lê Thấm Thấm, đồng thời gọi điện cho Mục Nhiễm Tranh.
Mục Nhiễm Tranh tức tốc chạy tới, vừa bước vào phòng khách, Tam Tam đang chơi trong phòng khách vội vàng lao tới.
“Anh! Anh cùng em chơi xe biến hình đi!”
“Tam Tam, lát nữa anh sẽ chơi với em, mẹ em đâu rồi?”
Tô Lạc Ly vừa hay từ trên lầu đi xuống, “Mau lên lầu xem đi, từ nhà vượt ngục ra.”
Mục Nhiễm Tranh phóng lên lầu và đi thẳng đến căn phòng Tô Lạc Ly chỉ, bác sĩ đã băng bó chân cho Lê Thấm Thấm rồi, còn Lê Thấm Thấm thì đang ngồi trên giường kêu rít lên, cố chịu đựng cơn đau.
“Thấm Thấm!”
Lê Thấm Thấm vừa ngẩng đầu nhìn lên liền thấy Mục Nhiễm Tranh phơi nắng đen sì, có chút không nhận ra. Vốn dĩ rất vui mừng, nhưng nghĩ đến chuyện xảy ra mấy ngày nay, cô ta không nhịn được bắt đầu khóc.
“Khóc cái gì?” Mục Nhiễm Tranh vội vàng bước tới, ôm lấy Lê Thấm Thấm.
Lê Thấm Thấm càng khóc lớn hơn, vừa khóc vừa đấm vào ngực Mục Nhiễm Tranh.
“Anh đã chạy đi đâu thế, sao em không liên lạc được với anh! Em còn tưởng rằng anh không cần em nữa cơ…” Lê Thấm Thấm ngẩng mặt lên trời khóc lớn, vô cùng tủi thân.
Đây là lần đầu tiên nhìn thấy Lê Thấm Thấm khóc đau lòng như vậy, Mục Nhiễm Tranh lau nước mắt cho cô ta rồi an ủi: “Anh nhận một bộ phim nên đã vào trong quân đội để trải nghiệm cuộc sống, quân đội rất nghiêm khắc, đã thu điện thoại rồi. Lần cuối cùng khi chúng ta gọi điện anh vốn định nói với em, nhưng em lại tắt máy mất rồi, anh cũng không biết sẽ nghiêm khắc như vậy nên cũng không nói trước cho em.”
Lê Thấm Thấm chớp đôi mắt ngập nước nhìn Mục Nhiễm Tranh.
Nếu sự việc là như vậy thì chẳng phải mấy ngày nay cô ta đã suy nghĩ lung tung vô ích rồi sao, bản thân mình tự tìm phiền phức mà!
Thật ngu ngốc mà!
“Oa…” Lê Thấm Thấm lại bật khóc.
“Sao lại khóc nữa rồi?” Mục Nhiễm Tranh vội vàng lấy khăn giấy lau nước mắt cho Lê Thấm Thấm.
“Anh có biết mấy ngày nay em sống như thế nào không? Em tưởng anh không cần em nữa nên em đã quay về. Em còn ngu ngốc tìm một đàn chị khóa trên rồi ngọt ngào nói rằng nếu anh thật sự là một tên tra nam thì sẽ không nể tình gì nữa, nói chuyện này ra để mọi người đều biết anh là một tên tra nam…”
Lê Thấm Thấm vừa nói vừa nghĩ mình quá ngu ngốc!
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1419Đương nhiên Lê Thấm Thấm biết ‘anh’ trong miệng Tam Tam là đang chỉ Mục Nhiễm Tranh, trong lòng cô ta không khỏi căng thẳng.Tô Lạc Ly sờ đầu Tam Tam, “Anh của con rất bận, làm gì có thời gian đến nhà chúng ta chứ.”“Nói dối! Anh ấy có thời gian đi tán gái mà không có thời gian đến chơi với con sao?” Lời nói của Tam Tam khiến người khác giật mình.Lê Thấm Thấm càng đỏ mặt hơn.“Thằng bé này, nói linh tinh gì thế? Ai nói với con như vậy hả?” Tô Lạc Ly cũng rất kinh ngạc khi thấy con trai nói ra hai từ ‘tán gái’.“Bố con nói, he he.”“Sau này không được nói nữa!”Sau đó, Lê Thấm Thấm và Tô Lạc Ly không có bất kỳ giao lưu nào, cho đến khi đến hoa viên Crystal, Tô Lạc Ly mời bác sĩ gia đình đến khám chân cho Lê Thấm Thấm, đồng thời gọi điện cho Mục Nhiễm Tranh.Mục Nhiễm Tranh tức tốc chạy tới, vừa bước vào phòng khách, Tam Tam đang chơi trong phòng khách vội vàng lao tới.“Anh! Anh cùng em chơi xe biến hình đi!”“Tam Tam, lát nữa anh sẽ chơi với em, mẹ em đâu rồi?”Tô Lạc Ly vừa hay từ trên lầu đi xuống, “Mau lên lầu xem đi, từ nhà vượt ngục ra.”Mục Nhiễm Tranh phóng lên lầu và đi thẳng đến căn phòng Tô Lạc Ly chỉ, bác sĩ đã băng bó chân cho Lê Thấm Thấm rồi, còn Lê Thấm Thấm thì đang ngồi trên giường kêu rít lên, cố chịu đựng cơn đau.“Thấm Thấm!”Lê Thấm Thấm vừa ngẩng đầu nhìn lên liền thấy Mục Nhiễm Tranh phơi nắng đen sì, có chút không nhận ra. Vốn dĩ rất vui mừng, nhưng nghĩ đến chuyện xảy ra mấy ngày nay, cô ta không nhịn được bắt đầu khóc.“Khóc cái gì?” Mục Nhiễm Tranh vội vàng bước tới, ôm lấy Lê Thấm Thấm.Lê Thấm Thấm càng khóc lớn hơn, vừa khóc vừa đấm vào ngực Mục Nhiễm Tranh.“Anh đã chạy đi đâu thế, sao em không liên lạc được với anh! Em còn tưởng rằng anh không cần em nữa cơ…” Lê Thấm Thấm ngẩng mặt lên trời khóc lớn, vô cùng tủi thân.Đây là lần đầu tiên nhìn thấy Lê Thấm Thấm khóc đau lòng như vậy, Mục Nhiễm Tranh lau nước mắt cho cô ta rồi an ủi: “Anh nhận một bộ phim nên đã vào trong quân đội để trải nghiệm cuộc sống, quân đội rất nghiêm khắc, đã thu điện thoại rồi. Lần cuối cùng khi chúng ta gọi điện anh vốn định nói với em, nhưng em lại tắt máy mất rồi, anh cũng không biết sẽ nghiêm khắc như vậy nên cũng không nói trước cho em.”Lê Thấm Thấm chớp đôi mắt ngập nước nhìn Mục Nhiễm Tranh.Nếu sự việc là như vậy thì chẳng phải mấy ngày nay cô ta đã suy nghĩ lung tung vô ích rồi sao, bản thân mình tự tìm phiền phức mà!Thật ngu ngốc mà!“Oa…” Lê Thấm Thấm lại bật khóc.“Sao lại khóc nữa rồi?” Mục Nhiễm Tranh vội vàng lấy khăn giấy lau nước mắt cho Lê Thấm Thấm.“Anh có biết mấy ngày nay em sống như thế nào không? Em tưởng anh không cần em nữa nên em đã quay về. Em còn ngu ngốc tìm một đàn chị khóa trên rồi ngọt ngào nói rằng nếu anh thật sự là một tên tra nam thì sẽ không nể tình gì nữa, nói chuyện này ra để mọi người đều biết anh là một tên tra nam…”Lê Thấm Thấm vừa nói vừa nghĩ mình quá ngu ngốc!