Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 1424
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1424“Tất nhiên là em hi vọng… anh ngủ ở đây… nhưng chú anh với Tô Lạc Ly chắc sẽ không…”Có thể chấp nhận họ bên nhau đã không dễ dàng gì rồi, sẽ để họ ở chung một phòng sao?“Hôm nay anh không đi đâu hết, chỉ ở đây với em.”Lê Thấm Thấm lập tức vui như mở cờ trong bụng, Mục Nhiễm Tranh nhìn khuôn mặt điềm tĩnh của Lê Thấm Thấm, anh đưa tay ra ôm lấy mặt cô rồi thuận thế hôn lên, Lê Thấm Thấm cũng không từ chối.Xa nhau quá lâu, không dễ gì mới có nụ hôn này, xen lẫn với nó là những suy nghĩ miên man của họ.Hôn một lúc, hơi thở hai người bắt đầu trở nên gấp gáp.“Thấm Thấm, chân em…” Mục Nhiễm Tranh vẫn rất tỉnh táo, anh vẫn nhớ chuyện Lê Thấm Thấm đang bị thương, nhưng nỗi nhớ tích tụ lại khiến lồng ngực anh như bốc cháy, nhất định phải dập lửa.“Không… sao, lát nữa anh đừng đụng vào, cẩn thận một chút.”“Được…”Mục Nhiễm Tranh nhẹ nhàng đặt Lê Thấm Thấm xuống giường.Lúc hai người đang hôn nhau khó mà tách ra được thì tiếng gõ cửa vang lên không đúng lúc.Họ như tỉnh cơn mê, quần áo của Lê Thấm Thấm đã cởi ra một nửa, cô hoảng hốt lo sợ nhìn Mục Nhiễm Tranh.“Làm… làm thế nào bây giờ?”Mục Nhiễm Tranh lập tức lấy chăn đắp lên người Lê Thấm Thấm: “Mau nằm xuống!”Lê Thấm Thấm lập tức ngoan ngoãn lấy chăn trùm lên mặt mình.“Đến đây!” Mục Nhiễm Tranh đáp lại một tiếng, mặc quần áo của mình vào rồi vội đi đến cửa.Mở cửa ra, thấy Ôn Khanh Mộ vẫn giống như thấy kẻ địch mạnh.Ôn Khanh Mộ đang chuẩn bị đi vào thì Mục Nhiễm Tranh dứt khoát chặn anh lại.“Đã ngủ rồi, không phải, không tiện lắm.” Lúc nói, Mục Nhiễm Tranh không dám ngẩng đầu nhìn vào mắt Ôn Khanh Mộ.Ôn Khanh Mộ liếc nhìn hình người nhô lên trên giường rồi lại nhìn bộ dạng lo lắng hoảng hốt và áo quần xộc xệch của Mục Nhiễm Tranh, anh cũng đoán được đại khái, dù sao thì cũng là người từng trải mà.“Cái này.” Ôn Khanh Mộ đưa thuốc bôi cho Mục Nhiễm Tranh, Mục Nhiễm Tranh nhận lấy, thấy là thuốc xóa sẹo.“Tự đọc hướng dẫn sử dụng!”“Vâng, cháu biết rồi.”“Còn cả cái này!” Ôn Khanh Mộ lại đưa hộp bao cao su cho Mục Nhiễm Tranh, lúc thấy hộp bao cao su này, Mục Nhiễm Tranh hoàn toàn hỗn loạn, xấu hổ đến nỗi chỉ muốn đào cái hố chui xuống.Ôn Khanh Mộ vỗ vào đầu Mục Nhiễm Tranh: “Tự có chừng mực!”Nói xong Ôn Khanh Mộ rời đi.Lúc này Mục Nhiễm Tranh mới thở phào, vội đóng cửa lại, Lê Thấm Thấm thò đầu ra khỏi chăn.“Anh ấy đến làm gì?”“Ban thẻ lệnh vàng!” Mục Nhiễm Tranh lắc bao cao su trong tay, đưa cái này tới thì chẳng phải là Ôn Khanh Mộ đã chính thức đồng ý cho mối quan hệ này của họ hay sao?”Lê Thấm Thấm mím môi cười, Mục Nhiễm Tranh lập tức tắt đèn rúc vào chăn.Ôn Khanh Mộ đi trong hành lang, khóe môi bỗng cong lên: “Thằng nhóc thối! Điểm này rất giống mình, mình không thể để cháu mình bỏ xa mình được!”
Chương 1424
“Tất nhiên là em hi vọng… anh ngủ ở đây… nhưng chú anh với Tô Lạc Ly chắc sẽ không…”
Có thể chấp nhận họ bên nhau đã không dễ dàng gì rồi, sẽ để họ ở chung một phòng sao?
“Hôm nay anh không đi đâu hết, chỉ ở đây với em.”
Lê Thấm Thấm lập tức vui như mở cờ trong bụng, Mục Nhiễm Tranh nhìn khuôn mặt điềm tĩnh của Lê Thấm Thấm, anh đưa tay ra ôm lấy mặt cô rồi thuận thế hôn lên, Lê Thấm Thấm cũng không từ chối.
Xa nhau quá lâu, không dễ gì mới có nụ hôn này, xen lẫn với nó là những suy nghĩ miên man của họ.
Hôn một lúc, hơi thở hai người bắt đầu trở nên gấp gáp.
“Thấm Thấm, chân em…” Mục Nhiễm Tranh vẫn rất tỉnh táo, anh vẫn nhớ chuyện Lê Thấm Thấm đang bị thương, nhưng nỗi nhớ tích tụ lại khiến lồng ngực anh như bốc cháy, nhất định phải dập lửa.
“Không… sao, lát nữa anh đừng đụng vào, cẩn thận một chút.”
“Được…”Mục Nhiễm Tranh nhẹ nhàng đặt Lê Thấm Thấm xuống giường.
Lúc hai người đang hôn nhau khó mà tách ra được thì tiếng gõ cửa vang lên không đúng lúc.
Họ như tỉnh cơn mê, quần áo của Lê Thấm Thấm đã cởi ra một nửa, cô hoảng hốt lo sợ nhìn Mục Nhiễm Tranh.
“Làm… làm thế nào bây giờ?”
Mục Nhiễm Tranh lập tức lấy chăn đắp lên người Lê Thấm Thấm: “Mau nằm xuống!”
Lê Thấm Thấm lập tức ngoan ngoãn lấy chăn trùm lên mặt mình.
“Đến đây!” Mục Nhiễm Tranh đáp lại một tiếng, mặc quần áo của mình vào rồi vội đi đến cửa.
Mở cửa ra, thấy Ôn Khanh Mộ vẫn giống như thấy kẻ địch mạnh.
Ôn Khanh Mộ đang chuẩn bị đi vào thì Mục Nhiễm Tranh dứt khoát chặn anh lại.
“Đã ngủ rồi, không phải, không tiện lắm.” Lúc nói, Mục Nhiễm Tranh không dám ngẩng đầu nhìn vào mắt Ôn Khanh Mộ.
Ôn Khanh Mộ liếc nhìn hình người nhô lên trên giường rồi lại nhìn bộ dạng lo lắng hoảng hốt và áo quần xộc xệch của Mục Nhiễm Tranh, anh cũng đoán được đại khái, dù sao thì cũng là người từng trải mà.
“Cái này.” Ôn Khanh Mộ đưa thuốc bôi cho Mục Nhiễm Tranh, Mục Nhiễm Tranh nhận lấy, thấy là thuốc xóa sẹo.
“Tự đọc hướng dẫn sử dụng!”
“Vâng, cháu biết rồi.”
“Còn cả cái này!” Ôn Khanh Mộ lại đưa hộp bao cao su cho Mục Nhiễm Tranh, lúc thấy hộp bao cao su này, Mục Nhiễm Tranh hoàn toàn hỗn loạn, xấu hổ đến nỗi chỉ muốn đào cái hố chui xuống.
Ôn Khanh Mộ vỗ vào đầu Mục Nhiễm Tranh: “Tự có chừng mực!”
Nói xong Ôn Khanh Mộ rời đi.
Lúc này Mục Nhiễm Tranh mới thở phào, vội đóng cửa lại, Lê Thấm Thấm thò đầu ra khỏi chăn.
“Anh ấy đến làm gì?”
“Ban thẻ lệnh vàng!” Mục Nhiễm Tranh lắc bao cao su trong tay, đưa cái này tới thì chẳng phải là Ôn Khanh Mộ đã chính thức đồng ý cho mối quan hệ này của họ hay sao?”
Lê Thấm Thấm mím môi cười, Mục Nhiễm Tranh lập tức tắt đèn rúc vào chăn.
Ôn Khanh Mộ đi trong hành lang, khóe môi bỗng cong lên: “Thằng nhóc thối! Điểm này rất giống mình, mình không thể để cháu mình bỏ xa mình được!”
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1424“Tất nhiên là em hi vọng… anh ngủ ở đây… nhưng chú anh với Tô Lạc Ly chắc sẽ không…”Có thể chấp nhận họ bên nhau đã không dễ dàng gì rồi, sẽ để họ ở chung một phòng sao?“Hôm nay anh không đi đâu hết, chỉ ở đây với em.”Lê Thấm Thấm lập tức vui như mở cờ trong bụng, Mục Nhiễm Tranh nhìn khuôn mặt điềm tĩnh của Lê Thấm Thấm, anh đưa tay ra ôm lấy mặt cô rồi thuận thế hôn lên, Lê Thấm Thấm cũng không từ chối.Xa nhau quá lâu, không dễ gì mới có nụ hôn này, xen lẫn với nó là những suy nghĩ miên man của họ.Hôn một lúc, hơi thở hai người bắt đầu trở nên gấp gáp.“Thấm Thấm, chân em…” Mục Nhiễm Tranh vẫn rất tỉnh táo, anh vẫn nhớ chuyện Lê Thấm Thấm đang bị thương, nhưng nỗi nhớ tích tụ lại khiến lồng ngực anh như bốc cháy, nhất định phải dập lửa.“Không… sao, lát nữa anh đừng đụng vào, cẩn thận một chút.”“Được…”Mục Nhiễm Tranh nhẹ nhàng đặt Lê Thấm Thấm xuống giường.Lúc hai người đang hôn nhau khó mà tách ra được thì tiếng gõ cửa vang lên không đúng lúc.Họ như tỉnh cơn mê, quần áo của Lê Thấm Thấm đã cởi ra một nửa, cô hoảng hốt lo sợ nhìn Mục Nhiễm Tranh.“Làm… làm thế nào bây giờ?”Mục Nhiễm Tranh lập tức lấy chăn đắp lên người Lê Thấm Thấm: “Mau nằm xuống!”Lê Thấm Thấm lập tức ngoan ngoãn lấy chăn trùm lên mặt mình.“Đến đây!” Mục Nhiễm Tranh đáp lại một tiếng, mặc quần áo của mình vào rồi vội đi đến cửa.Mở cửa ra, thấy Ôn Khanh Mộ vẫn giống như thấy kẻ địch mạnh.Ôn Khanh Mộ đang chuẩn bị đi vào thì Mục Nhiễm Tranh dứt khoát chặn anh lại.“Đã ngủ rồi, không phải, không tiện lắm.” Lúc nói, Mục Nhiễm Tranh không dám ngẩng đầu nhìn vào mắt Ôn Khanh Mộ.Ôn Khanh Mộ liếc nhìn hình người nhô lên trên giường rồi lại nhìn bộ dạng lo lắng hoảng hốt và áo quần xộc xệch của Mục Nhiễm Tranh, anh cũng đoán được đại khái, dù sao thì cũng là người từng trải mà.“Cái này.” Ôn Khanh Mộ đưa thuốc bôi cho Mục Nhiễm Tranh, Mục Nhiễm Tranh nhận lấy, thấy là thuốc xóa sẹo.“Tự đọc hướng dẫn sử dụng!”“Vâng, cháu biết rồi.”“Còn cả cái này!” Ôn Khanh Mộ lại đưa hộp bao cao su cho Mục Nhiễm Tranh, lúc thấy hộp bao cao su này, Mục Nhiễm Tranh hoàn toàn hỗn loạn, xấu hổ đến nỗi chỉ muốn đào cái hố chui xuống.Ôn Khanh Mộ vỗ vào đầu Mục Nhiễm Tranh: “Tự có chừng mực!”Nói xong Ôn Khanh Mộ rời đi.Lúc này Mục Nhiễm Tranh mới thở phào, vội đóng cửa lại, Lê Thấm Thấm thò đầu ra khỏi chăn.“Anh ấy đến làm gì?”“Ban thẻ lệnh vàng!” Mục Nhiễm Tranh lắc bao cao su trong tay, đưa cái này tới thì chẳng phải là Ôn Khanh Mộ đã chính thức đồng ý cho mối quan hệ này của họ hay sao?”Lê Thấm Thấm mím môi cười, Mục Nhiễm Tranh lập tức tắt đèn rúc vào chăn.Ôn Khanh Mộ đi trong hành lang, khóe môi bỗng cong lên: “Thằng nhóc thối! Điểm này rất giống mình, mình không thể để cháu mình bỏ xa mình được!”