Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 1461
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1461Mặc dù Tô Lạc Ly biết rằng Ôn Khanh Mộ làm vậy là vì mình nhưng làm như thế này thì cũng chẳng hợp lý gì cả.“Vợ của anh ấy đang cho con bú thì anh ấy đi mà vào bếp bảo người ta chuẩn bị đi chứ. Liên quan gì đến anh. Anh chỉ biết là vợ anh ăn không vào thôi.” Ôn Khanh Mộ đang giận sẵn rồi, nhìn gương mặt tái nhợt của Tô Lạc Ly thì lại càng đau lòng hơn. “Uống ít sữa bò thì có khá hơn không?”Tô Lạc Ly thở dài lắc đầu, sau đó dán mặt vào lồng ngực của Ôn Khanh Mộ: “Em không muốn uống gì cả, mấy món mà trước kia em từng thích giờ cũng chẳng muốn ăn nữa.”“Khẩu vị của phụ nữ có thai thường sẽ thay đổi rất nhiều, đây là chuyện bình thường. Bây giờ em nghĩ lại xem, liệu có món nào em chỉ hơi hơi muốn ăn không? Để anh cho người đi chuẩn bị luôn.”Tô Lạc Ly vẫn lắc đầu, bây giờ nhắc đến ăn thôi cô cũng cảm thấy hơi buồn nôn.“Vậy thôi được rồi, không sao, kho nào thèm thì lại ăn sau.”Tô Lạc Ly nằm trên giường, Ôn Khanh Mộ đắp chăn cho cô, sau đó cứ ngồi cạnh giường, lẳng lặng ngắm cô.“Lần trước em mang thai em có thèm ăn hay không?” Ôn Khanh Mộ cũng thầm hiểu là Tô Lạc Ly cứ nhịn ăn mãi như vậy cũng không được, dù không phải là vì con mà là vì chính cô thì cô cũng phải ăn một chút.“Lần trước em mang thai thì em lên đường tìm anh còn gì? Lúc đó em ngồi thuyền, cứ bị say tàu suốt, cũng nôn nhiều lắm, nhưng hình như khi đó em nôn vì bị say sóng thôi, chứ nếu bình thường thì cũng ăn được. Có thể là vì quá nhớ anh nên khi đó em cũng chẳng nhớ là mình đã ăn gì nữa.”Ôn Khanh Mộ đau lòng vén tóc của Tô Lạc Ly sang một bên: “Ly Ly, nếu khổ như vậy…”Tô Lạc Ly vội vàng đưa tay ra che kín miệng của Ôn Khanh Mộ lại, cô biết là anh đang định nói gì.“Anh không được nói, em đã quyết định sinh con ra rồi, không được bỏ cuộc giữa chừng. Làm gì có người mẹ nào lại bỏ con mình chỉ vì nôn nghén quá nhiều chứ?”Ôn Khanh Mộ kéo tay Tô Lạc Ly ra: “Anh xót em thôi mà.”“Yên tâm đi, em hỏi bác sĩ Chung rồi, bà ấy nói là chuyện nôn nghén sẽ không ảnh hưởng gì đến sức khỏe của em bé. Với cả, em chỉ cần cố gắng đợi hết ba tháng đầu của thai kỳ thì sẽ không sao, lúc đó em sẽ thèm ăn rất nhiều, rồi còn béo lên nữa. Đến lúc ấy thì anh đừng có mà chê em béo đấy nhé.”Tô Lạc Ly cố gắng để tỏ ra vẻ mình rất vui vẻ, nếu không thì Ôn Khanh Mộ sẽ rất lo lắng, nhưng sao lại có chuyện Ôn Khanh Mộ không nhìn ra chứ?“Đã không ăn gì rồi lại còn nói nhiều nữa, em mau ngủ một lúc đi, anh nằm cùng em.”Tô Lạc Ly nhắm mắt lại, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi, Ôn Khanh Mộ thì vẫn luôn ngồi cạnh giường để trông cô. Nhưng cô ngủ không lâu thì lại tỉnh dậy, trong lúc ngủ mơ, cô luôn nghe thấy có tiếng dương cầm, mà đến khi tỉnh lại thì cô lại phát hiện ra có tiếng dương cầm thật.”Ôn Khanh Mộ không ở cạnh, Tô Lạc Ly xuống giường, ra khỏi phòng ngủ, đi theo tiếng đàn dương cầm đến phòng đàn. Tiếng đàn dương cầm đó đã phát ra từ căn phòng này.Tô Lạc Ly mở cửa thì phát hiện ra người đánh đàn chính là Ôn Khanh Mộ.Cô biết là Ôn Khanh Mộ đánh được đàn dương cầm, nhưng có vẻ như Ôn Khanh Mộ không thích việc này cho lắm, nên từ trước tới giờ anh chẳng đánh đàn mấy, đây có thể coi là lần hiếm hoi cô thấy anh đánh đàn.Những ngón tay thon dài của anh lướt trên những phím đàn trắng đen.“Em dậy rồi à?” Ôn Khanh Mộ đứng dậy, Tô Lạc Ly đến bên cạnh đàn dương cầm, ngồi xuống cạnh Ôn Khanh Mộ.“Em cứ mơ thấy có tiếng đàn dương cầm, hóa ra là anh đang ngồi đánh đàn thật à?”“Em thích không?”Tô Lạc Ly mỉm cười: “Thích.”Tiếng đàn dương cầm này có thể khiến cho cô cảm thấy yên tâm hơn.
Chương 1461
Mặc dù Tô Lạc Ly biết rằng Ôn Khanh Mộ làm vậy là vì mình nhưng làm như thế này thì cũng chẳng hợp lý gì cả.
“Vợ của anh ấy đang cho con bú thì anh ấy đi mà vào bếp bảo người ta chuẩn bị đi chứ. Liên quan gì đến anh. Anh chỉ biết là vợ anh ăn không vào thôi.” Ôn Khanh Mộ đang giận sẵn rồi, nhìn gương mặt tái nhợt của Tô Lạc Ly thì lại càng đau lòng hơn. “Uống ít sữa bò thì có khá hơn không?”
Tô Lạc Ly thở dài lắc đầu, sau đó dán mặt vào lồng ngực của Ôn Khanh Mộ: “Em không muốn uống gì cả, mấy món mà trước kia em từng thích giờ cũng chẳng muốn ăn nữa.”
“Khẩu vị của phụ nữ có thai thường sẽ thay đổi rất nhiều, đây là chuyện bình thường. Bây giờ em nghĩ lại xem, liệu có món nào em chỉ hơi hơi muốn ăn không? Để anh cho người đi chuẩn bị luôn.”
Tô Lạc Ly vẫn lắc đầu, bây giờ nhắc đến ăn thôi cô cũng cảm thấy hơi buồn nôn.
“Vậy thôi được rồi, không sao, kho nào thèm thì lại ăn sau.”
Tô Lạc Ly nằm trên giường, Ôn Khanh Mộ đắp chăn cho cô, sau đó cứ ngồi cạnh giường, lẳng lặng ngắm cô.
“Lần trước em mang thai em có thèm ăn hay không?” Ôn Khanh Mộ cũng thầm hiểu là Tô Lạc Ly cứ nhịn ăn mãi như vậy cũng không được, dù không phải là vì con mà là vì chính cô thì cô cũng phải ăn một chút.
“Lần trước em mang thai thì em lên đường tìm anh còn gì? Lúc đó em ngồi thuyền, cứ bị say tàu suốt, cũng nôn nhiều lắm, nhưng hình như khi đó em nôn vì bị say sóng thôi, chứ nếu bình thường thì cũng ăn được. Có thể là vì quá nhớ anh nên khi đó em cũng chẳng nhớ là mình đã ăn gì nữa.”
Ôn Khanh Mộ đau lòng vén tóc của Tô Lạc Ly sang một bên: “Ly Ly, nếu khổ như vậy…”
Tô Lạc Ly vội vàng đưa tay ra che kín miệng của Ôn Khanh Mộ lại, cô biết là anh đang định nói gì.
“Anh không được nói, em đã quyết định sinh con ra rồi, không được bỏ cuộc giữa chừng. Làm gì có người mẹ nào lại bỏ con mình chỉ vì nôn nghén quá nhiều chứ?”
Ôn Khanh Mộ kéo tay Tô Lạc Ly ra: “Anh xót em thôi mà.”
“Yên tâm đi, em hỏi bác sĩ Chung rồi, bà ấy nói là chuyện nôn nghén sẽ không ảnh hưởng gì đến sức khỏe của em bé. Với cả, em chỉ cần cố gắng đợi hết ba tháng đầu của thai kỳ thì sẽ không sao, lúc đó em sẽ thèm ăn rất nhiều, rồi còn béo lên nữa. Đến lúc ấy thì anh đừng có mà chê em béo đấy nhé.”
Tô Lạc Ly cố gắng để tỏ ra vẻ mình rất vui vẻ, nếu không thì Ôn Khanh Mộ sẽ rất lo lắng, nhưng sao lại có chuyện Ôn Khanh Mộ không nhìn ra chứ?
“Đã không ăn gì rồi lại còn nói nhiều nữa, em mau ngủ một lúc đi, anh nằm cùng em.”
Tô Lạc Ly nhắm mắt lại, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi, Ôn Khanh Mộ thì vẫn luôn ngồi cạnh giường để trông cô. Nhưng cô ngủ không lâu thì lại tỉnh dậy, trong lúc ngủ mơ, cô luôn nghe thấy có tiếng dương cầm, mà đến khi tỉnh lại thì cô lại phát hiện ra có tiếng dương cầm thật.”
Ôn Khanh Mộ không ở cạnh, Tô Lạc Ly xuống giường, ra khỏi phòng ngủ, đi theo tiếng đàn dương cầm đến phòng đàn. Tiếng đàn dương cầm đó đã phát ra từ căn phòng này.
Tô Lạc Ly mở cửa thì phát hiện ra người đánh đàn chính là Ôn Khanh Mộ.
Cô biết là Ôn Khanh Mộ đánh được đàn dương cầm, nhưng có vẻ như Ôn Khanh Mộ không thích việc này cho lắm, nên từ trước tới giờ anh chẳng đánh đàn mấy, đây có thể coi là lần hiếm hoi cô thấy anh đánh đàn.
Những ngón tay thon dài của anh lướt trên những phím đàn trắng đen.
“Em dậy rồi à?” Ôn Khanh Mộ đứng dậy, Tô Lạc Ly đến bên cạnh đàn dương cầm, ngồi xuống cạnh Ôn Khanh Mộ.
“Em cứ mơ thấy có tiếng đàn dương cầm, hóa ra là anh đang ngồi đánh đàn thật à?”
“Em thích không?”
Tô Lạc Ly mỉm cười: “Thích.”
Tiếng đàn dương cầm này có thể khiến cho cô cảm thấy yên tâm hơn.
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1461Mặc dù Tô Lạc Ly biết rằng Ôn Khanh Mộ làm vậy là vì mình nhưng làm như thế này thì cũng chẳng hợp lý gì cả.“Vợ của anh ấy đang cho con bú thì anh ấy đi mà vào bếp bảo người ta chuẩn bị đi chứ. Liên quan gì đến anh. Anh chỉ biết là vợ anh ăn không vào thôi.” Ôn Khanh Mộ đang giận sẵn rồi, nhìn gương mặt tái nhợt của Tô Lạc Ly thì lại càng đau lòng hơn. “Uống ít sữa bò thì có khá hơn không?”Tô Lạc Ly thở dài lắc đầu, sau đó dán mặt vào lồng ngực của Ôn Khanh Mộ: “Em không muốn uống gì cả, mấy món mà trước kia em từng thích giờ cũng chẳng muốn ăn nữa.”“Khẩu vị của phụ nữ có thai thường sẽ thay đổi rất nhiều, đây là chuyện bình thường. Bây giờ em nghĩ lại xem, liệu có món nào em chỉ hơi hơi muốn ăn không? Để anh cho người đi chuẩn bị luôn.”Tô Lạc Ly vẫn lắc đầu, bây giờ nhắc đến ăn thôi cô cũng cảm thấy hơi buồn nôn.“Vậy thôi được rồi, không sao, kho nào thèm thì lại ăn sau.”Tô Lạc Ly nằm trên giường, Ôn Khanh Mộ đắp chăn cho cô, sau đó cứ ngồi cạnh giường, lẳng lặng ngắm cô.“Lần trước em mang thai em có thèm ăn hay không?” Ôn Khanh Mộ cũng thầm hiểu là Tô Lạc Ly cứ nhịn ăn mãi như vậy cũng không được, dù không phải là vì con mà là vì chính cô thì cô cũng phải ăn một chút.“Lần trước em mang thai thì em lên đường tìm anh còn gì? Lúc đó em ngồi thuyền, cứ bị say tàu suốt, cũng nôn nhiều lắm, nhưng hình như khi đó em nôn vì bị say sóng thôi, chứ nếu bình thường thì cũng ăn được. Có thể là vì quá nhớ anh nên khi đó em cũng chẳng nhớ là mình đã ăn gì nữa.”Ôn Khanh Mộ đau lòng vén tóc của Tô Lạc Ly sang một bên: “Ly Ly, nếu khổ như vậy…”Tô Lạc Ly vội vàng đưa tay ra che kín miệng của Ôn Khanh Mộ lại, cô biết là anh đang định nói gì.“Anh không được nói, em đã quyết định sinh con ra rồi, không được bỏ cuộc giữa chừng. Làm gì có người mẹ nào lại bỏ con mình chỉ vì nôn nghén quá nhiều chứ?”Ôn Khanh Mộ kéo tay Tô Lạc Ly ra: “Anh xót em thôi mà.”“Yên tâm đi, em hỏi bác sĩ Chung rồi, bà ấy nói là chuyện nôn nghén sẽ không ảnh hưởng gì đến sức khỏe của em bé. Với cả, em chỉ cần cố gắng đợi hết ba tháng đầu của thai kỳ thì sẽ không sao, lúc đó em sẽ thèm ăn rất nhiều, rồi còn béo lên nữa. Đến lúc ấy thì anh đừng có mà chê em béo đấy nhé.”Tô Lạc Ly cố gắng để tỏ ra vẻ mình rất vui vẻ, nếu không thì Ôn Khanh Mộ sẽ rất lo lắng, nhưng sao lại có chuyện Ôn Khanh Mộ không nhìn ra chứ?“Đã không ăn gì rồi lại còn nói nhiều nữa, em mau ngủ một lúc đi, anh nằm cùng em.”Tô Lạc Ly nhắm mắt lại, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi, Ôn Khanh Mộ thì vẫn luôn ngồi cạnh giường để trông cô. Nhưng cô ngủ không lâu thì lại tỉnh dậy, trong lúc ngủ mơ, cô luôn nghe thấy có tiếng dương cầm, mà đến khi tỉnh lại thì cô lại phát hiện ra có tiếng dương cầm thật.”Ôn Khanh Mộ không ở cạnh, Tô Lạc Ly xuống giường, ra khỏi phòng ngủ, đi theo tiếng đàn dương cầm đến phòng đàn. Tiếng đàn dương cầm đó đã phát ra từ căn phòng này.Tô Lạc Ly mở cửa thì phát hiện ra người đánh đàn chính là Ôn Khanh Mộ.Cô biết là Ôn Khanh Mộ đánh được đàn dương cầm, nhưng có vẻ như Ôn Khanh Mộ không thích việc này cho lắm, nên từ trước tới giờ anh chẳng đánh đàn mấy, đây có thể coi là lần hiếm hoi cô thấy anh đánh đàn.Những ngón tay thon dài của anh lướt trên những phím đàn trắng đen.“Em dậy rồi à?” Ôn Khanh Mộ đứng dậy, Tô Lạc Ly đến bên cạnh đàn dương cầm, ngồi xuống cạnh Ôn Khanh Mộ.“Em cứ mơ thấy có tiếng đàn dương cầm, hóa ra là anh đang ngồi đánh đàn thật à?”“Em thích không?”Tô Lạc Ly mỉm cười: “Thích.”Tiếng đàn dương cầm này có thể khiến cho cô cảm thấy yên tâm hơn.