Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 1481
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… “Có vài người không biết tốt chỗ nào nhưng lại không ai thay thế được. Daisy, nghe lời tôi khuyên đi, đừng u mê không tỉnh ngộ nữa. Cô càng muốn ở bên anh rể tôi, sẽ càng tự rước nhục, dù có thế nào đi chăng nữa, anh rể tôi cũng sẽ không ở bên cô đâu.”Lời lẽ của Tô Kiêm Mặc đã bớt gay gắt hơn, cậu tin rằng vốn dĩ Daisy không hề xấu, cô ta chỉ đang bị lòng tự trọng quấy phá thôi.”“Cậu thì biết gì? Từ lúc anh ấy còn nhỏ là tôi đã yêu anh ấy rồi, cậu có biết khi bố tôi nói tôi sẽ kết hôn với anh ấy, tôi đã vui đến nhường nào không? Tôi đã tìm khắp thế giới chỉ để tìm ra chiếc váy cưới mà tôi thích nhất, chỉ mong có thể cưới người đàn ông mà mình yêu, nhưng…”Nghĩ đến hôn lễ bị gián đoạn năm đó, tim Daisy như rỉ máu.Tô Kiêm Mặc cố gắng ngọ ngoạy để đến gần bức tường, như vậy thì cậu sẽ có sức để nói chuyện hơn.“Tôi hiểu cảm giác của cô.”“Cậu không hiểu! Sao cậu có thể hiểu được?”“Bởi vì tôi cũng có người tôi thích.”Câu này của Tô Kiêm Mặc làm Daisy giật mình, Daisy cũng hiểu sơ sơ về Tô Kiêm Mặc, nghe nói lúc cậu còn là con người thì mắc bệnh tim, lúc biến thành ma cà rồng cậu chỉ mới mười chín tuổi.“Cậu?”“Tôi thì sao? Chẳng lẽ tôi không thể có người mình thích à?”Tô Kiêm Mặc tháo mặt dây chuyền trên cổ mình xuống, mở mặt dây ra bên trong có một bức tranh, đó là bản in thu nhỏ, trên đó vẽ Tô Kiêm Mặc và Mục Nhất Hân.“Khi tôi biến thành ma cà rồng, tôi đã biết tôi và cô ấy không còn cơ hội nữa. Tôi thật sự rất muốn giữa lại một vài món đồ của cô ấy làm kỷ niệm mãi mãi nhưng tôi phát hiện chúng tôi không có gì cả, vì thế tôi vẽ bức tranh này.”Daisy nhìn bức tranh trong tay Tô Kiêm Mặc, bức tranh đó vẽ giống y như thật.“Không ngờ trình độ vẽ tranh của cậu cũng không tệ.”“Lúc tôi lên đại học đã thích cô ấy rồi nhưng vì tôi bị bệnh tim, không biết khi nào sẽ chết nên hoàn toàn không dám yêu, thậm chí còn không dám nói với cô ấy, đến trước khi chết tôi mới biết thật ra cô ấy cũng thích tôi.”Bất kỳ cô gái nào mà nghe câu chuyện thế này đều sẽ rung động, Daisy cũng không ngoại lệ. Dù sao cô ta cũng chỉ là một cô gái mới bắt đầu biết yêu, chứ bản chất cô ta không hề tàn nhẫn hay độc ác.“Yêu mà không có được người mình yêu.”“Yêu mà không có được người mình yêu?”“Tôi có thể hiểu cảm nhận của cô, trong cuộc đời con người, chuyện đau khổ nhất là yêu mà không có được người mình yêu.”Vẻ mặt Daisy đã dịu đi, không còn ngang ngược và hống hách như ban nãy nữa: “Thật ra nếu cậu yêu cô ấy thì có thể thử biến cô ấy thành ma cà rồng, thế thì hai người có thể sống bên nhau, hoặc cậu yêu con người giống bố Ôn Hạo của cậu đó.”Tô Kiêm Mặc bặm môi cười khinh thường.“Trước khi trả lời câu hỏi của cô, tôi hỏi cô một câu trước đã, thân là ma cà rồng, cô có thấy vui không? Cô có hạnh phúc không?”Dường như Daisy cảm thấy câu hỏi này rất nực cười.
“Có vài người không biết tốt chỗ nào nhưng lại không ai thay thế được. Daisy, nghe lời tôi khuyên đi, đừng u mê không tỉnh ngộ nữa. Cô càng muốn ở bên anh rể tôi, sẽ càng tự rước nhục, dù có thế nào đi chăng nữa, anh rể tôi cũng sẽ không ở bên cô đâu.”
Lời lẽ của Tô Kiêm Mặc đã bớt gay gắt hơn, cậu tin rằng vốn dĩ Daisy không hề xấu, cô ta chỉ đang bị lòng tự trọng quấy phá thôi.”
“Cậu thì biết gì? Từ lúc anh ấy còn nhỏ là tôi đã yêu anh ấy rồi, cậu có biết khi bố tôi nói tôi sẽ kết hôn với anh ấy, tôi đã vui đến nhường nào không? Tôi đã tìm khắp thế giới chỉ để tìm ra chiếc váy cưới mà tôi thích nhất, chỉ mong có thể cưới người đàn ông mà mình yêu, nhưng…”
Nghĩ đến hôn lễ bị gián đoạn năm đó, tim Daisy như rỉ máu.
Tô Kiêm Mặc cố gắng ngọ ngoạy để đến gần bức tường, như vậy thì cậu sẽ có sức để nói chuyện hơn.
“Tôi hiểu cảm giác của cô.”
“Cậu không hiểu! Sao cậu có thể hiểu được?”
“Bởi vì tôi cũng có người tôi thích.”
Câu này của Tô Kiêm Mặc làm Daisy giật mình, Daisy cũng hiểu sơ sơ về Tô Kiêm Mặc, nghe nói lúc cậu còn là con người thì mắc bệnh tim, lúc biến thành ma cà rồng cậu chỉ mới mười chín tuổi.
“Cậu?”
“Tôi thì sao? Chẳng lẽ tôi không thể có người mình thích à?”
Tô Kiêm Mặc tháo mặt dây chuyền trên cổ mình xuống, mở mặt dây ra bên trong có một bức tranh, đó là bản in thu nhỏ, trên đó vẽ Tô Kiêm Mặc và Mục Nhất Hân.
“Khi tôi biến thành ma cà rồng, tôi đã biết tôi và cô ấy không còn cơ hội nữa. Tôi thật sự rất muốn giữa lại một vài món đồ của cô ấy làm kỷ niệm mãi mãi nhưng tôi phát hiện chúng tôi không có gì cả, vì thế tôi vẽ bức tranh này.”
Daisy nhìn bức tranh trong tay Tô Kiêm Mặc, bức tranh đó vẽ giống y như thật.
“Không ngờ trình độ vẽ tranh của cậu cũng không tệ.”
“Lúc tôi lên đại học đã thích cô ấy rồi nhưng vì tôi bị bệnh tim, không biết khi nào sẽ chết nên hoàn toàn không dám yêu, thậm chí còn không dám nói với cô ấy, đến trước khi chết tôi mới biết thật ra cô ấy cũng thích tôi.”
Bất kỳ cô gái nào mà nghe câu chuyện thế này đều sẽ rung động, Daisy cũng không ngoại lệ. Dù sao cô ta cũng chỉ là một cô gái mới bắt đầu biết yêu, chứ bản chất cô ta không hề tàn nhẫn hay độc ác.
“Yêu mà không có được người mình yêu.”
“Yêu mà không có được người mình yêu?”
“Tôi có thể hiểu cảm nhận của cô, trong cuộc đời con người, chuyện đau khổ nhất là yêu mà không có được người mình yêu.”
Vẻ mặt Daisy đã dịu đi, không còn ngang ngược và hống hách như ban nãy nữa: “Thật ra nếu cậu yêu cô ấy thì có thể thử biến cô ấy thành ma cà rồng, thế thì hai người có thể sống bên nhau, hoặc cậu yêu con người giống bố Ôn Hạo của cậu đó.”
Tô Kiêm Mặc bặm môi cười khinh thường.
“Trước khi trả lời câu hỏi của cô, tôi hỏi cô một câu trước đã, thân là ma cà rồng, cô có thấy vui không? Cô có hạnh phúc không?”
Dường như Daisy cảm thấy câu hỏi này rất nực cười.
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… “Có vài người không biết tốt chỗ nào nhưng lại không ai thay thế được. Daisy, nghe lời tôi khuyên đi, đừng u mê không tỉnh ngộ nữa. Cô càng muốn ở bên anh rể tôi, sẽ càng tự rước nhục, dù có thế nào đi chăng nữa, anh rể tôi cũng sẽ không ở bên cô đâu.”Lời lẽ của Tô Kiêm Mặc đã bớt gay gắt hơn, cậu tin rằng vốn dĩ Daisy không hề xấu, cô ta chỉ đang bị lòng tự trọng quấy phá thôi.”“Cậu thì biết gì? Từ lúc anh ấy còn nhỏ là tôi đã yêu anh ấy rồi, cậu có biết khi bố tôi nói tôi sẽ kết hôn với anh ấy, tôi đã vui đến nhường nào không? Tôi đã tìm khắp thế giới chỉ để tìm ra chiếc váy cưới mà tôi thích nhất, chỉ mong có thể cưới người đàn ông mà mình yêu, nhưng…”Nghĩ đến hôn lễ bị gián đoạn năm đó, tim Daisy như rỉ máu.Tô Kiêm Mặc cố gắng ngọ ngoạy để đến gần bức tường, như vậy thì cậu sẽ có sức để nói chuyện hơn.“Tôi hiểu cảm giác của cô.”“Cậu không hiểu! Sao cậu có thể hiểu được?”“Bởi vì tôi cũng có người tôi thích.”Câu này của Tô Kiêm Mặc làm Daisy giật mình, Daisy cũng hiểu sơ sơ về Tô Kiêm Mặc, nghe nói lúc cậu còn là con người thì mắc bệnh tim, lúc biến thành ma cà rồng cậu chỉ mới mười chín tuổi.“Cậu?”“Tôi thì sao? Chẳng lẽ tôi không thể có người mình thích à?”Tô Kiêm Mặc tháo mặt dây chuyền trên cổ mình xuống, mở mặt dây ra bên trong có một bức tranh, đó là bản in thu nhỏ, trên đó vẽ Tô Kiêm Mặc và Mục Nhất Hân.“Khi tôi biến thành ma cà rồng, tôi đã biết tôi và cô ấy không còn cơ hội nữa. Tôi thật sự rất muốn giữa lại một vài món đồ của cô ấy làm kỷ niệm mãi mãi nhưng tôi phát hiện chúng tôi không có gì cả, vì thế tôi vẽ bức tranh này.”Daisy nhìn bức tranh trong tay Tô Kiêm Mặc, bức tranh đó vẽ giống y như thật.“Không ngờ trình độ vẽ tranh của cậu cũng không tệ.”“Lúc tôi lên đại học đã thích cô ấy rồi nhưng vì tôi bị bệnh tim, không biết khi nào sẽ chết nên hoàn toàn không dám yêu, thậm chí còn không dám nói với cô ấy, đến trước khi chết tôi mới biết thật ra cô ấy cũng thích tôi.”Bất kỳ cô gái nào mà nghe câu chuyện thế này đều sẽ rung động, Daisy cũng không ngoại lệ. Dù sao cô ta cũng chỉ là một cô gái mới bắt đầu biết yêu, chứ bản chất cô ta không hề tàn nhẫn hay độc ác.“Yêu mà không có được người mình yêu.”“Yêu mà không có được người mình yêu?”“Tôi có thể hiểu cảm nhận của cô, trong cuộc đời con người, chuyện đau khổ nhất là yêu mà không có được người mình yêu.”Vẻ mặt Daisy đã dịu đi, không còn ngang ngược và hống hách như ban nãy nữa: “Thật ra nếu cậu yêu cô ấy thì có thể thử biến cô ấy thành ma cà rồng, thế thì hai người có thể sống bên nhau, hoặc cậu yêu con người giống bố Ôn Hạo của cậu đó.”Tô Kiêm Mặc bặm môi cười khinh thường.“Trước khi trả lời câu hỏi của cô, tôi hỏi cô một câu trước đã, thân là ma cà rồng, cô có thấy vui không? Cô có hạnh phúc không?”Dường như Daisy cảm thấy câu hỏi này rất nực cười.