Tác giả:

" Thiên Vũ chúng ta ly hôn đi!" Một câu nói cất lên khiến căn phòng rơi vào im lặng đến đỉnh điểm. Vài phút sau Âu Mạc Thiên Vũ ngẩng đầu lên nhìn cô nhưng cũng chỉ nhìn thoáng qua rồi lại tiếp tục nhìn vào màn hình máy tính. " Tại sao ?" Âu Mạc Thiên Vũ vẫn cấm đầu trong máy tính hỏi. " Vì mệt mỏi không có hứng thú trong tình yêu với anh nữa" " Em có hối hận không?" Hứ! Nếu như có hỏi cô một trăm lần thì câu trả lời của cô vẫn sẽ là Không! Cô đã dại khờ ngu dốt rất lâu rồi nhưng bây giờ thì sẽ không bao giờ cô đi vào vết xe đổ của mình. Chuyện kể về mấy tuần trước. Do cô bị bệnh khá nặng nên vào viện nằm nhưng lại chả ai vào chăm sóc cô cả người chồng trên danh nghĩa này cũng vậy. Vài ngày sao cô thôn mê và tỉnh dậy là đang nằm trong phòng hai năm cưới của cô. " Âu Phu Nhân người tỉnh dậy rồi à?" Một cô gái trẻ bước vào hỏi. " Á Hân sao cô lại ở đây?" Thẩm Lạc Ngưng thắc mắc hỏi trong sự ngạc nhiên vì một năm trước thì Á Hân đã nghỉ làm do công việc dưới quên rồi. " Thiếu phu nhân ơi…

Chương 29: Chương 29

Ông Xã À, Chia Tài Sản Nào!Tác giả: Tg Thanh TuyềnTruyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh" Thiên Vũ chúng ta ly hôn đi!" Một câu nói cất lên khiến căn phòng rơi vào im lặng đến đỉnh điểm. Vài phút sau Âu Mạc Thiên Vũ ngẩng đầu lên nhìn cô nhưng cũng chỉ nhìn thoáng qua rồi lại tiếp tục nhìn vào màn hình máy tính. " Tại sao ?" Âu Mạc Thiên Vũ vẫn cấm đầu trong máy tính hỏi. " Vì mệt mỏi không có hứng thú trong tình yêu với anh nữa" " Em có hối hận không?" Hứ! Nếu như có hỏi cô một trăm lần thì câu trả lời của cô vẫn sẽ là Không! Cô đã dại khờ ngu dốt rất lâu rồi nhưng bây giờ thì sẽ không bao giờ cô đi vào vết xe đổ của mình. Chuyện kể về mấy tuần trước. Do cô bị bệnh khá nặng nên vào viện nằm nhưng lại chả ai vào chăm sóc cô cả người chồng trên danh nghĩa này cũng vậy. Vài ngày sao cô thôn mê và tỉnh dậy là đang nằm trong phòng hai năm cưới của cô. " Âu Phu Nhân người tỉnh dậy rồi à?" Một cô gái trẻ bước vào hỏi. " Á Hân sao cô lại ở đây?" Thẩm Lạc Ngưng thắc mắc hỏi trong sự ngạc nhiên vì một năm trước thì Á Hân đã nghỉ làm do công việc dưới quên rồi. " Thiếu phu nhân ơi… 5 năm sau, Tại Pháp." Tiểu Lạc, con đứng lại ngay cho mẹ!" giọng nói của người mẹ bất lực vang lên.Thẩm Lạc Ngưng thì bận phải sắp xếp còn Tiểu Lạc thì cứ chạy qua chạy lại trong nhà khiến Thẩm Lạc Ngưng phát bực." Mẹ ơi cho con đi chơi đi mà" giọng nói non nớt của bé gái vang lên." Tiểu Lạc! con đừng có mà chọc cức mẹ" co gằng giọng.Tiểu Lạc ngừng lại đi lại chỗ Thẩm Lạc Ngưng, ôm chầm lấy cô." Mẹ ơi, mẹ đừng giận con mà" nhóc con ôm chầm lấy cô, nói với giọng thối lỗi.Đúng!Đây chính là đứa con mà cô nuôi nấng suốt bốn năm trời Tiểu Lạc.Vì đứa con này mà cô có động lực sống tiếp nên đứa bé này như mạng sống của cô vậy.Hôm nay cô chuẩn bị về nước về nơi mà cô đã chịu không ít tổn thương vì con cô cứ đòi về nơi mà mẹ nó sinh ra nên cô mới về.Cô đang là giám đốc kinh doanh bất động sản khá nổi tiếng ở bên Pháp.Vì cô nắm được một số thông tin trong tương lai của các ngành nên việc làm ăn của cô cũng khá thuận lợi cộng thêm cô là người chịu khó tiếp thu kiến thức khá nhanh nên một mình cô có thể tự tạo ra một cơ ngơi đứng tên cô.Ngồi trên xe Thẩm Lạc Ngưng không thể ngừng lại những thước phim quá khứ đang chạy trong đầu nó khiến cô không thể ngưng nước mắt tuôn ra.Tiểu Lạc quay qua thấy mẹ của nó đang khóc liền lo lắng hỏi" Mẹ ơi,sao mẹ khóc vậy?"Thẩm Lạc Ngưng bất chợt quên mất là mình đã có một cục bông và đang ngồi bên cạnh mình.Lau hết nước mắt Thẩm Lạc Ngưng nhìn Tiểu Lạc nói" Mẹ không sao"Tiểu Lạc dù còn nhỏ nhưng nó là người rất tự lập và trưởng thành vì vậy chỉ nhìn sơ qua thôi nó đã biết mẹ đang nói láo.Tối nào khi ru Tiểu Lạc ngủ Thẩm Lạc Ngưng đều lén núp một chỗ khóc vì biết mẹ đã cực khổ nuôi nấng mình nên Tiểu Lạc rất ngoan ngoãn để mẹ đỡ vất vả.Và càng lúc từ một ngày Tiểu Lạc càng hận người làm cho mẹ nó khóc.Người mà ruồng bỏ mẹ con khiến cho mẹ của nó luôn luôn phải chịu cực khổ.Không có một giây phút được vui vẻ.Đến khách sạn mà Thẩm Lạc Ngưng đã đặt trước, Tiểu Lạc nhanh chóng cùng mẹ đi vào bên trong.Vừa về đây để cho Tiểu Lạc biết quê hương của mình vừa để Thẩm Lạc Ngưng giải quyết công việc của mình.Không phải nói quá nhưng công ty của Thẩm Lạc Ngưng đang rất phát triển và từ từ lan rộng sang các quốc gia khác khiến cho công ty Thẩm Lạc Ngưng càng lúc càng mạnh.Mà điều đó là điều mà các công ty bất động sản đang nhắm tới nên đều muốn hợp tác với công ty Thẩm Lạc Ngưng là vì điều này.Đi vào trong phòng, cô nhanh chóng sắp xếp quần áo vào tủ, còn Tiểu Lạc cũng đứng phụ mẹ." Mẹ ơi, ba có ở đây không ạ?" Tiểu Lạc muốn thử xem phản ứng của Thẩm Lạc Ngưng.Thẩm Lạc Ngưng đứng hình,khựng lại nhíu mày nhìn Tiểu lạc" Không,chết rồi!" Thẩm Lạc Ngưng nói dứt khoát như đây là sự thật.Câu nói không có một chút tình người của Thẩm Lạc Ngưng khiến Tiểu Lạc không tin được.Không nghĩ là mẹ mình hận bố như vậy.Một lúc sau, hai mẹ con Thẩm Lạc Ngưng đi xuống siêu thi tiện lợi để mua những món đồ cần thiết.Đi vào siêu thị ai ai cũng nhìn hai mẹ con cô, bọn họ thầm thì bán tán với nhau." Cô gái đó là ai vậy?Còn đứa bé gái đi theo nữa?"" Nhìn đứa bé gái đó dễ thương quá!"" Nhìn xa tôi cứ tưởng diễn viên hay người nổi tiếng đấy"Tất cả những lời bàn tán đều lọt vào tai cô nhưng cô không để ý lắm.Vào đến phòng khi ru cho Tiểu Lạc đã ngủ rồi cô định đi tắm thì nghe tiếng bấm chuông.Không chần chờ gì cô đi ra mở cửa." Sao anh lại ở đây?"

5 năm sau, Tại Pháp.

" Tiểu Lạc, con đứng lại ngay cho mẹ!" giọng nói của người mẹ bất lực vang lên.

Thẩm Lạc Ngưng thì bận phải sắp xếp còn Tiểu Lạc thì cứ chạy qua chạy lại trong nhà khiến Thẩm Lạc Ngưng phát bực.

" Mẹ ơi cho con đi chơi đi mà" giọng nói non nớt của bé gái vang lên.

" Tiểu Lạc! con đừng có mà chọc cức mẹ" co gằng giọng.

Tiểu Lạc ngừng lại đi lại chỗ Thẩm Lạc Ngưng, ôm chầm lấy cô.

" Mẹ ơi, mẹ đừng giận con mà" nhóc con ôm chầm lấy cô, nói với giọng thối lỗi.

Đúng!

Đây chính là đứa con mà cô nuôi nấng suốt bốn năm trời Tiểu Lạc.

Vì đứa con này mà cô có động lực sống tiếp nên đứa bé này như mạng sống của cô vậy.

Hôm nay cô chuẩn bị về nước về nơi mà cô đã chịu không ít tổn thương vì con cô cứ đòi về nơi mà mẹ nó sinh ra nên cô mới về.

Cô đang là giám đốc kinh doanh bất động sản khá nổi tiếng ở bên Pháp.

Vì cô nắm được một số thông tin trong tương lai của các ngành nên việc làm ăn của cô cũng khá thuận lợi cộng thêm cô là người chịu khó tiếp thu kiến thức khá nhanh nên một mình cô có thể tự tạo ra một cơ ngơi đứng tên cô.

Ngồi trên xe Thẩm Lạc Ngưng không thể ngừng lại những thước phim quá khứ đang chạy trong đầu nó khiến cô không thể ngưng nước mắt tuôn ra.

Tiểu Lạc quay qua thấy mẹ của nó đang khóc liền lo lắng hỏi" Mẹ ơi,sao mẹ khóc vậy?"

Thẩm Lạc Ngưng bất chợt quên mất là mình đã có một cục bông và đang ngồi bên cạnh mình.

Lau hết nước mắt Thẩm Lạc Ngưng nhìn Tiểu Lạc nói" Mẹ không sao"

Tiểu Lạc dù còn nhỏ nhưng nó là người rất tự lập và trưởng thành vì vậy chỉ nhìn sơ qua thôi nó đã biết mẹ đang nói láo.

Tối nào khi ru Tiểu Lạc ngủ Thẩm Lạc Ngưng đều lén núp một chỗ khóc vì biết mẹ đã cực khổ nuôi nấng mình nên Tiểu Lạc rất ngoan ngoãn để mẹ đỡ vất vả.

Và càng lúc từ một ngày Tiểu Lạc càng hận người làm cho mẹ nó khóc.

Người mà ruồng bỏ mẹ con khiến cho mẹ của nó luôn luôn phải chịu cực khổ.

Không có một giây phút được vui vẻ.

Đến khách sạn mà Thẩm Lạc Ngưng đã đặt trước, Tiểu Lạc nhanh chóng cùng mẹ đi vào bên trong.

Vừa về đây để cho Tiểu Lạc biết quê hương của mình vừa để Thẩm Lạc Ngưng giải quyết công việc của mình.

Không phải nói quá nhưng công ty của Thẩm Lạc Ngưng đang rất phát triển và từ từ lan rộng sang các quốc gia khác khiến cho công ty Thẩm Lạc Ngưng càng lúc càng mạnh.

Mà điều đó là điều mà các công ty bất động sản đang nhắm tới nên đều muốn hợp tác với công ty Thẩm Lạc Ngưng là vì điều này.

Đi vào trong phòng, cô nhanh chóng sắp xếp quần áo vào tủ, còn Tiểu Lạc cũng đứng phụ mẹ.

" Mẹ ơi, ba có ở đây không ạ?" Tiểu Lạc muốn thử xem phản ứng của Thẩm Lạc Ngưng.

Thẩm Lạc Ngưng đứng hình,khựng lại nhíu mày nhìn Tiểu lạc" Không,chết rồi!" Thẩm Lạc Ngưng nói dứt khoát như đây là sự thật.

Câu nói không có một chút tình người của Thẩm Lạc Ngưng khiến Tiểu Lạc không tin được.

Không nghĩ là mẹ mình hận bố như vậy.

Một lúc sau, hai mẹ con Thẩm Lạc Ngưng đi xuống siêu thi tiện lợi để mua những món đồ cần thiết.

Đi vào siêu thị ai ai cũng nhìn hai mẹ con cô, bọn họ thầm thì bán tán với nhau.

" Cô gái đó là ai vậy?Còn đứa bé gái đi theo nữa?"

" Nhìn đứa bé gái đó dễ thương quá!"

" Nhìn xa tôi cứ tưởng diễn viên hay người nổi tiếng đấy"

Tất cả những lời bàn tán đều lọt vào tai cô nhưng cô không để ý lắm.

Vào đến phòng khi ru cho Tiểu Lạc đã ngủ rồi cô định đi tắm thì nghe tiếng bấm chuông.

Không chần chờ gì cô đi ra mở cửa.

" Sao anh lại ở đây?"

Ông Xã À, Chia Tài Sản Nào!Tác giả: Tg Thanh TuyềnTruyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh" Thiên Vũ chúng ta ly hôn đi!" Một câu nói cất lên khiến căn phòng rơi vào im lặng đến đỉnh điểm. Vài phút sau Âu Mạc Thiên Vũ ngẩng đầu lên nhìn cô nhưng cũng chỉ nhìn thoáng qua rồi lại tiếp tục nhìn vào màn hình máy tính. " Tại sao ?" Âu Mạc Thiên Vũ vẫn cấm đầu trong máy tính hỏi. " Vì mệt mỏi không có hứng thú trong tình yêu với anh nữa" " Em có hối hận không?" Hứ! Nếu như có hỏi cô một trăm lần thì câu trả lời của cô vẫn sẽ là Không! Cô đã dại khờ ngu dốt rất lâu rồi nhưng bây giờ thì sẽ không bao giờ cô đi vào vết xe đổ của mình. Chuyện kể về mấy tuần trước. Do cô bị bệnh khá nặng nên vào viện nằm nhưng lại chả ai vào chăm sóc cô cả người chồng trên danh nghĩa này cũng vậy. Vài ngày sao cô thôn mê và tỉnh dậy là đang nằm trong phòng hai năm cưới của cô. " Âu Phu Nhân người tỉnh dậy rồi à?" Một cô gái trẻ bước vào hỏi. " Á Hân sao cô lại ở đây?" Thẩm Lạc Ngưng thắc mắc hỏi trong sự ngạc nhiên vì một năm trước thì Á Hân đã nghỉ làm do công việc dưới quên rồi. " Thiếu phu nhân ơi… 5 năm sau, Tại Pháp." Tiểu Lạc, con đứng lại ngay cho mẹ!" giọng nói của người mẹ bất lực vang lên.Thẩm Lạc Ngưng thì bận phải sắp xếp còn Tiểu Lạc thì cứ chạy qua chạy lại trong nhà khiến Thẩm Lạc Ngưng phát bực." Mẹ ơi cho con đi chơi đi mà" giọng nói non nớt của bé gái vang lên." Tiểu Lạc! con đừng có mà chọc cức mẹ" co gằng giọng.Tiểu Lạc ngừng lại đi lại chỗ Thẩm Lạc Ngưng, ôm chầm lấy cô." Mẹ ơi, mẹ đừng giận con mà" nhóc con ôm chầm lấy cô, nói với giọng thối lỗi.Đúng!Đây chính là đứa con mà cô nuôi nấng suốt bốn năm trời Tiểu Lạc.Vì đứa con này mà cô có động lực sống tiếp nên đứa bé này như mạng sống của cô vậy.Hôm nay cô chuẩn bị về nước về nơi mà cô đã chịu không ít tổn thương vì con cô cứ đòi về nơi mà mẹ nó sinh ra nên cô mới về.Cô đang là giám đốc kinh doanh bất động sản khá nổi tiếng ở bên Pháp.Vì cô nắm được một số thông tin trong tương lai của các ngành nên việc làm ăn của cô cũng khá thuận lợi cộng thêm cô là người chịu khó tiếp thu kiến thức khá nhanh nên một mình cô có thể tự tạo ra một cơ ngơi đứng tên cô.Ngồi trên xe Thẩm Lạc Ngưng không thể ngừng lại những thước phim quá khứ đang chạy trong đầu nó khiến cô không thể ngưng nước mắt tuôn ra.Tiểu Lạc quay qua thấy mẹ của nó đang khóc liền lo lắng hỏi" Mẹ ơi,sao mẹ khóc vậy?"Thẩm Lạc Ngưng bất chợt quên mất là mình đã có một cục bông và đang ngồi bên cạnh mình.Lau hết nước mắt Thẩm Lạc Ngưng nhìn Tiểu Lạc nói" Mẹ không sao"Tiểu Lạc dù còn nhỏ nhưng nó là người rất tự lập và trưởng thành vì vậy chỉ nhìn sơ qua thôi nó đã biết mẹ đang nói láo.Tối nào khi ru Tiểu Lạc ngủ Thẩm Lạc Ngưng đều lén núp một chỗ khóc vì biết mẹ đã cực khổ nuôi nấng mình nên Tiểu Lạc rất ngoan ngoãn để mẹ đỡ vất vả.Và càng lúc từ một ngày Tiểu Lạc càng hận người làm cho mẹ nó khóc.Người mà ruồng bỏ mẹ con khiến cho mẹ của nó luôn luôn phải chịu cực khổ.Không có một giây phút được vui vẻ.Đến khách sạn mà Thẩm Lạc Ngưng đã đặt trước, Tiểu Lạc nhanh chóng cùng mẹ đi vào bên trong.Vừa về đây để cho Tiểu Lạc biết quê hương của mình vừa để Thẩm Lạc Ngưng giải quyết công việc của mình.Không phải nói quá nhưng công ty của Thẩm Lạc Ngưng đang rất phát triển và từ từ lan rộng sang các quốc gia khác khiến cho công ty Thẩm Lạc Ngưng càng lúc càng mạnh.Mà điều đó là điều mà các công ty bất động sản đang nhắm tới nên đều muốn hợp tác với công ty Thẩm Lạc Ngưng là vì điều này.Đi vào trong phòng, cô nhanh chóng sắp xếp quần áo vào tủ, còn Tiểu Lạc cũng đứng phụ mẹ." Mẹ ơi, ba có ở đây không ạ?" Tiểu Lạc muốn thử xem phản ứng của Thẩm Lạc Ngưng.Thẩm Lạc Ngưng đứng hình,khựng lại nhíu mày nhìn Tiểu lạc" Không,chết rồi!" Thẩm Lạc Ngưng nói dứt khoát như đây là sự thật.Câu nói không có một chút tình người của Thẩm Lạc Ngưng khiến Tiểu Lạc không tin được.Không nghĩ là mẹ mình hận bố như vậy.Một lúc sau, hai mẹ con Thẩm Lạc Ngưng đi xuống siêu thi tiện lợi để mua những món đồ cần thiết.Đi vào siêu thị ai ai cũng nhìn hai mẹ con cô, bọn họ thầm thì bán tán với nhau." Cô gái đó là ai vậy?Còn đứa bé gái đi theo nữa?"" Nhìn đứa bé gái đó dễ thương quá!"" Nhìn xa tôi cứ tưởng diễn viên hay người nổi tiếng đấy"Tất cả những lời bàn tán đều lọt vào tai cô nhưng cô không để ý lắm.Vào đến phòng khi ru cho Tiểu Lạc đã ngủ rồi cô định đi tắm thì nghe tiếng bấm chuông.Không chần chờ gì cô đi ra mở cửa." Sao anh lại ở đây?"

Chương 29: Chương 29