Tác giả:

Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…

Chương 1507

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1507Nhưng sự vui vẻ, mới lạ này chỉ kéo dài vài ngày.Tam Tam nằm trên ghế ngáp dài, còn Giản Ngọc vẫn luôn mang vẻ mặt nghiêm túc.“Bác ơi khi nào chúng ta mới xuống máy bay?”Giản Ngọc quay người lại đắp chăn cho Tam Tam: “Sắp rồi.”“Sao bố mẹ cháu lại đi du lịch ở nơi xa thế chứ? Haiz… thật không thể khiến người khác bớt lo.”Nghe Tam Tam nói vậy, Giản Ngọc mỉm cười.“Tam Tam, cố gắng chờ thêm chút nữa, xuống máy bay là có thể gặp ông bà nội và cậu của cháu rồi.”“Ông bà nội là gì? Cậu là gì? Có ăn được không ạ?”Tam Tam là nhóc ham ăn nhưng trên máy bay lại chẳng có đồ gì ngon, những món mang theo lại đều là đồ ăn nhanh, cậu bé đã chán ngấy rồi. Bây giờ bụng cậu lép xẹp, cậu thật sự không ăn nổi đồ trên máy bay nữa.“Ông bà nội là bố mẹ của bố cháu, cậu là em trai của mẹ cháu.”Từ khi Tam Tam còn chưa có ký ức thì ông bà nội và cậu đã biến mất trong cuộc đời cậu, bởi vì sau này cũng không gặp được nên Ôn Khanh Mộ và Tô Lạc Ly không nhắc đến nữa.“Ồ…” Tam Tam “ồ” một tiếng thật dài: “Hình như cháu nhớ đó.”Giản Ngọc ngạc nhiên nhìn Tam Tam, sao cậu nhóc có thể nhớ được? Lần gặp cuối cùng hẳn là khi Tam Tam vừa tròn một tuổi đúng không? Khi đó trẻ nhỏ đã có ký ức rồi?“Sao cháu nhớ được? Cháu nhớ gì?”“Cháu không nhớ lắm.” Tam Tam lại lắc đầu.Giản Ngọc mỉm cười, có lẽ là cậu nhóc nói linh tinh thôi.Tới Love Valley đã là nửa đêm, khi ấy cậu nhóc ngủ rất say nên Giản Ngọc bế cậu xuống máy bay.Ôn Hạo, Mục Chỉ Huyên và Tô Kiêm Mặc đều không ngủ mà chờ máy bay đến, dù sao được đoàn tụ luôn khiến người ta vui vẻ.“Nhóc con lớn quá rồi, đẹp trai quá, giống hệt Tiểu Mộ khi còn nhỏ.” Mục Chỉ Huyên cười không ngậm được miệng, đón Tam Tam từ trong lòng Giản Ngọc.“Để con bế.” Một giọng nói vang lên từ sau lưng, mọi người cùng nhau nhìn về phía cửa, Ôn Khanh Mộ lảo đảo đi ra.Bruce ra tay rất mạnh, trên mặt Ôn Khanh Mộ quấn băng gạc, anh còn gãy mất hai xương sườn.“Con đừng bế thì hơn, con còn đang bị thương đấy.”“Đây là con trai con.” Ôn Khanh Mộ cướp lấy Tam Tam từ trong vòng tay Mục Chỉ Huyên, không biết từ bao giờ con trai anh đã nặng thế này.Ôn Khanh Mộ nhìn khuôn mặt ngủ say của con trai rồi loạng choạng bế con về phòng mình.Anh cố nén cơn đau trên người, đặt cậu bé lên giường rồi đắp chăn cho cậu.“Tiểu Mộ, con bị thương rất nặng, lỡ nửa đêm thằng bé đạp con thì sao? Hay là đưa thằng bé sang phòng bố mẹ đi?” Mục Chỉ Huyên bước vào.“Không cần đâu mẹ, mẹ ngủ đi, con cũng cần nghỉ ngơi.”Mục Chỉ Huyên biết Ôn Khanh Mộ có tâm sự nên không nói gì nữa mà về phòng mình.

Chương 1507

Nhưng sự vui vẻ, mới lạ này chỉ kéo dài vài ngày.

Tam Tam nằm trên ghế ngáp dài, còn Giản Ngọc vẫn luôn mang vẻ mặt nghiêm túc.

“Bác ơi khi nào chúng ta mới xuống máy bay?”

Giản Ngọc quay người lại đắp chăn cho Tam Tam: “Sắp rồi.”

“Sao bố mẹ cháu lại đi du lịch ở nơi xa thế chứ? Haiz… thật không thể khiến người khác bớt lo.”

Nghe Tam Tam nói vậy, Giản Ngọc mỉm cười.

“Tam Tam, cố gắng chờ thêm chút nữa, xuống máy bay là có thể gặp ông bà nội và cậu của cháu rồi.”

“Ông bà nội là gì? Cậu là gì? Có ăn được không ạ?”

Tam Tam là nhóc ham ăn nhưng trên máy bay lại chẳng có đồ gì ngon, những món mang theo lại đều là đồ ăn nhanh, cậu bé đã chán ngấy rồi. Bây giờ bụng cậu lép xẹp, cậu thật sự không ăn nổi đồ trên máy bay nữa.

“Ông bà nội là bố mẹ của bố cháu, cậu là em trai của mẹ cháu.”

Từ khi Tam Tam còn chưa có ký ức thì ông bà nội và cậu đã biến mất trong cuộc đời cậu, bởi vì sau này cũng không gặp được nên Ôn Khanh Mộ và Tô Lạc Ly không nhắc đến nữa.

“Ồ…” Tam Tam “ồ” một tiếng thật dài: “Hình như cháu nhớ đó.”

Giản Ngọc ngạc nhiên nhìn Tam Tam, sao cậu nhóc có thể nhớ được? Lần gặp cuối cùng hẳn là khi Tam Tam vừa tròn một tuổi đúng không? Khi đó trẻ nhỏ đã có ký ức rồi?

“Sao cháu nhớ được? Cháu nhớ gì?”

“Cháu không nhớ lắm.” Tam Tam lại lắc đầu.

Giản Ngọc mỉm cười, có lẽ là cậu nhóc nói linh tinh thôi.

Tới Love Valley đã là nửa đêm, khi ấy cậu nhóc ngủ rất say nên Giản Ngọc bế cậu xuống máy bay.

Ôn Hạo, Mục Chỉ Huyên và Tô Kiêm Mặc đều không ngủ mà chờ máy bay đến, dù sao được đoàn tụ luôn khiến người ta vui vẻ.

“Nhóc con lớn quá rồi, đẹp trai quá, giống hệt Tiểu Mộ khi còn nhỏ.” Mục Chỉ Huyên cười không ngậm được miệng, đón Tam Tam từ trong lòng Giản Ngọc.

“Để con bế.” Một giọng nói vang lên từ sau lưng, mọi người cùng nhau nhìn về phía cửa, Ôn Khanh Mộ lảo đảo đi ra.

Bruce ra tay rất mạnh, trên mặt Ôn Khanh Mộ quấn băng gạc, anh còn gãy mất hai xương sườn.

“Con đừng bế thì hơn, con còn đang bị thương đấy.”

“Đây là con trai con.” Ôn Khanh Mộ cướp lấy Tam Tam từ trong vòng tay Mục Chỉ Huyên, không biết từ bao giờ con trai anh đã nặng thế này.

Ôn Khanh Mộ nhìn khuôn mặt ngủ say của con trai rồi loạng choạng bế con về phòng mình.

Anh cố nén cơn đau trên người, đặt cậu bé lên giường rồi đắp chăn cho cậu.

“Tiểu Mộ, con bị thương rất nặng, lỡ nửa đêm thằng bé đạp con thì sao? Hay là đưa thằng bé sang phòng bố mẹ đi?” Mục Chỉ Huyên bước vào.

“Không cần đâu mẹ, mẹ ngủ đi, con cũng cần nghỉ ngơi.”

Mục Chỉ Huyên biết Ôn Khanh Mộ có tâm sự nên không nói gì nữa mà về phòng mình.

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1507Nhưng sự vui vẻ, mới lạ này chỉ kéo dài vài ngày.Tam Tam nằm trên ghế ngáp dài, còn Giản Ngọc vẫn luôn mang vẻ mặt nghiêm túc.“Bác ơi khi nào chúng ta mới xuống máy bay?”Giản Ngọc quay người lại đắp chăn cho Tam Tam: “Sắp rồi.”“Sao bố mẹ cháu lại đi du lịch ở nơi xa thế chứ? Haiz… thật không thể khiến người khác bớt lo.”Nghe Tam Tam nói vậy, Giản Ngọc mỉm cười.“Tam Tam, cố gắng chờ thêm chút nữa, xuống máy bay là có thể gặp ông bà nội và cậu của cháu rồi.”“Ông bà nội là gì? Cậu là gì? Có ăn được không ạ?”Tam Tam là nhóc ham ăn nhưng trên máy bay lại chẳng có đồ gì ngon, những món mang theo lại đều là đồ ăn nhanh, cậu bé đã chán ngấy rồi. Bây giờ bụng cậu lép xẹp, cậu thật sự không ăn nổi đồ trên máy bay nữa.“Ông bà nội là bố mẹ của bố cháu, cậu là em trai của mẹ cháu.”Từ khi Tam Tam còn chưa có ký ức thì ông bà nội và cậu đã biến mất trong cuộc đời cậu, bởi vì sau này cũng không gặp được nên Ôn Khanh Mộ và Tô Lạc Ly không nhắc đến nữa.“Ồ…” Tam Tam “ồ” một tiếng thật dài: “Hình như cháu nhớ đó.”Giản Ngọc ngạc nhiên nhìn Tam Tam, sao cậu nhóc có thể nhớ được? Lần gặp cuối cùng hẳn là khi Tam Tam vừa tròn một tuổi đúng không? Khi đó trẻ nhỏ đã có ký ức rồi?“Sao cháu nhớ được? Cháu nhớ gì?”“Cháu không nhớ lắm.” Tam Tam lại lắc đầu.Giản Ngọc mỉm cười, có lẽ là cậu nhóc nói linh tinh thôi.Tới Love Valley đã là nửa đêm, khi ấy cậu nhóc ngủ rất say nên Giản Ngọc bế cậu xuống máy bay.Ôn Hạo, Mục Chỉ Huyên và Tô Kiêm Mặc đều không ngủ mà chờ máy bay đến, dù sao được đoàn tụ luôn khiến người ta vui vẻ.“Nhóc con lớn quá rồi, đẹp trai quá, giống hệt Tiểu Mộ khi còn nhỏ.” Mục Chỉ Huyên cười không ngậm được miệng, đón Tam Tam từ trong lòng Giản Ngọc.“Để con bế.” Một giọng nói vang lên từ sau lưng, mọi người cùng nhau nhìn về phía cửa, Ôn Khanh Mộ lảo đảo đi ra.Bruce ra tay rất mạnh, trên mặt Ôn Khanh Mộ quấn băng gạc, anh còn gãy mất hai xương sườn.“Con đừng bế thì hơn, con còn đang bị thương đấy.”“Đây là con trai con.” Ôn Khanh Mộ cướp lấy Tam Tam từ trong vòng tay Mục Chỉ Huyên, không biết từ bao giờ con trai anh đã nặng thế này.Ôn Khanh Mộ nhìn khuôn mặt ngủ say của con trai rồi loạng choạng bế con về phòng mình.Anh cố nén cơn đau trên người, đặt cậu bé lên giường rồi đắp chăn cho cậu.“Tiểu Mộ, con bị thương rất nặng, lỡ nửa đêm thằng bé đạp con thì sao? Hay là đưa thằng bé sang phòng bố mẹ đi?” Mục Chỉ Huyên bước vào.“Không cần đâu mẹ, mẹ ngủ đi, con cũng cần nghỉ ngơi.”Mục Chỉ Huyên biết Ôn Khanh Mộ có tâm sự nên không nói gì nữa mà về phòng mình.

Chương 1507