Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 1547
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1547“Buổi tối con người không cần ăn, con bé là con người! Nếu như mặc kệ con bé muốn làm gì thì làm thì còn ra thể thống gì? Hơn nữa, Cửu Cửu đã rất béo rồi, anh muốn con gái anh trở thành một người mập mạp tương lai không ai cưới hả?”Tô Lạc Ly nói rất nhiều hơn nữa đều từ góc độ dạy dỗ trẻ con, cô không muốn để Ôn Khanh Mộ biết mình đang ghen, dường như cô cũng đang thuyết phục mình rằng không phải cô đang ghen.“Anh đã đọc sách rồi, bây giờ trẻ con béo một chút cũng không sao, về cơ bản dáng người của chúng di truyền từ bố mẹ, giống như anh và em vậy, con bé sẽ không béo đâu! Cho dù con bé mập mạp không ai cưới thì anh cũng sẽ nuôi nó cả đời!”Tô Lạc Ly tức không nói nổi vì Ôn Khanh Mộ, không ngờ cô không tìm được bất cứ sơ hở gì, với cả anh càng nói thì trong lòng cô càng tức.Nuôi con bé cả đời? Nói sao mà dễ nghe thế!Hình như cô là vợ anh mà còn chưa nghe anh nói vậy bao giờ?Ôn Khanh Mộ thấy Tô Lạc Ly không nói lời nào thì càng thừa thắng xông lên.“Trước kia anh mặc kệ Tam Tam thì em chê anh vô tâm, bây giờ anh quan tâm Cửu Cửu thì em lại chê anh lắm chuyện, sao người phụ nữ như em khó hầu hạ quá vậy?”Tô Lạc Ly vốn đang nổi nóng, nghe thấy Ôn Khanh Mộ nói vậy thì lập tức nổi trận lôi đình, cô cầm lấy gối ném về phía Ôn Khanh Mộ.“Em khó hầu hạ thế đấy! Không muốn hầu hạ thì đừng hầu hạ! Ai xin anh đâu!” Nói xong cô nằm xuống kéo chăn đắp lên người.“Em ăn thuốc súng à?” Ôn Khanh Mộ cũng không muốn để ý tới Tô Lạc Ly, ở chung với nhau lâu, thỉnh thoảng cãi nhau một trận cũng không có gì to tát, không giống ngày xưa cứ cảm thấy như gặp kẻ địch.Ôn Khanh Mộ đi vào phòng tắm tắm rửa, bởi vì thời gian không còn sớm nên anh chỉ tắm rửa qua loa, tắm xong phát hiện mình chỉ mải cãi nhau với Tô Lạc Ly mà quên không cầm đồ ngủ.Thế là anh để người trần ra ngoài đến bên tủ quần áo lấy đồ ngủ, Tô Lạc Ly giận dỗi nên đã tắt đèn, trong phòng tối đen như mực.Anh cũng hết cách đành phải lần mò tìm đồ ngủ của mình, ai ngờ vừa mở tủ quần áo ra thì bên trong có bộ quần áo rơi ra.Anh nhìn bóng đen dưới chân rồi nhặt nó lên, cầm vào trong phòng tắm có đèn mới phát hiện đó là một bộ đồ ngủ tơ tằm, loại phía trên có kèm nội y…Ôn Khanh Mộ nhếch khóe môi nở nụ cười xấu xa, bảo sao hôm nay cô giận kinh như vậy!Hóa ra là vì cái này!Ôn Khanh Mộ dĩ nhiên rất hiểu tính khí của Tô Lạc Ly, lần nào muốn khen thưởng hay đền bù cho anh, cô đều sẽ mặc đồ ngủ rất gợi cảm.Ôn Khanh Mộ bèn trở lại bên giường, ôm Tô Lạc Ly từ phía sau.“Anh còn thắc mắc sao hôm nay em giận kinh như vậy! Còn càu nhàu anh không trở lại, hóa ra chuyện là như vậy… Chồng hầu hạ em ngay đây…”Nói xong Ôn Khanh Mộ liền bắt đầu ra tay.“Biến ngay cho em!” Tô Lạc Ly vốn đang giận sắp phát điên mà Ôn Khanh Mộ còn không biết điều sán lại gần.“Xấu hổ gì chứ, anh biết phụ nữ các em ba mươi như sói bốn mươi như hổ mà, bây giờ em cũng đến tuổi này rồi, em cũng có nhu cầu sinh lý mà, nào nào nào.”Tô Lạc Ly nghe thấy mấy lời khiến người ta xấu hổ này thì lập tức nhổm dậy đá Ôn Khanh Mộ một cái!“Biến xa ra!”
Chương 1547
“Buổi tối con người không cần ăn, con bé là con người! Nếu như mặc kệ con bé muốn làm gì thì làm thì còn ra thể thống gì? Hơn nữa, Cửu Cửu đã rất béo rồi, anh muốn con gái anh trở thành một người mập mạp tương lai không ai cưới hả?”
Tô Lạc Ly nói rất nhiều hơn nữa đều từ góc độ dạy dỗ trẻ con, cô không muốn để Ôn Khanh Mộ biết mình đang ghen, dường như cô cũng đang thuyết phục mình rằng không phải cô đang ghen.
“Anh đã đọc sách rồi, bây giờ trẻ con béo một chút cũng không sao, về cơ bản dáng người của chúng di truyền từ bố mẹ, giống như anh và em vậy, con bé sẽ không béo đâu! Cho dù con bé mập mạp không ai cưới thì anh cũng sẽ nuôi nó cả đời!”
Tô Lạc Ly tức không nói nổi vì Ôn Khanh Mộ, không ngờ cô không tìm được bất cứ sơ hở gì, với cả anh càng nói thì trong lòng cô càng tức.
Nuôi con bé cả đời? Nói sao mà dễ nghe thế!
Hình như cô là vợ anh mà còn chưa nghe anh nói vậy bao giờ?
Ôn Khanh Mộ thấy Tô Lạc Ly không nói lời nào thì càng thừa thắng xông lên.
“Trước kia anh mặc kệ Tam Tam thì em chê anh vô tâm, bây giờ anh quan tâm Cửu Cửu thì em lại chê anh lắm chuyện, sao người phụ nữ như em khó hầu hạ quá vậy?”
Tô Lạc Ly vốn đang nổi nóng, nghe thấy Ôn Khanh Mộ nói vậy thì lập tức nổi trận lôi đình, cô cầm lấy gối ném về phía Ôn Khanh Mộ.
“Em khó hầu hạ thế đấy! Không muốn hầu hạ thì đừng hầu hạ! Ai xin anh đâu!” Nói xong cô nằm xuống kéo chăn đắp lên người.
“Em ăn thuốc súng à?” Ôn Khanh Mộ cũng không muốn để ý tới Tô Lạc Ly, ở chung với nhau lâu, thỉnh thoảng cãi nhau một trận cũng không có gì to tát, không giống ngày xưa cứ cảm thấy như gặp kẻ địch.
Ôn Khanh Mộ đi vào phòng tắm tắm rửa, bởi vì thời gian không còn sớm nên anh chỉ tắm rửa qua loa, tắm xong phát hiện mình chỉ mải cãi nhau với Tô Lạc Ly mà quên không cầm đồ ngủ.
Thế là anh để người trần ra ngoài đến bên tủ quần áo lấy đồ ngủ, Tô Lạc Ly giận dỗi nên đã tắt đèn, trong phòng tối đen như mực.
Anh cũng hết cách đành phải lần mò tìm đồ ngủ của mình, ai ngờ vừa mở tủ quần áo ra thì bên trong có bộ quần áo rơi ra.
Anh nhìn bóng đen dưới chân rồi nhặt nó lên, cầm vào trong phòng tắm có đèn mới phát hiện đó là một bộ đồ ngủ tơ tằm, loại phía trên có kèm nội y…
Ôn Khanh Mộ nhếch khóe môi nở nụ cười xấu xa, bảo sao hôm nay cô giận kinh như vậy!
Hóa ra là vì cái này!
Ôn Khanh Mộ dĩ nhiên rất hiểu tính khí của Tô Lạc Ly, lần nào muốn khen thưởng hay đền bù cho anh, cô đều sẽ mặc đồ ngủ rất gợi cảm.
Ôn Khanh Mộ bèn trở lại bên giường, ôm Tô Lạc Ly từ phía sau.
“Anh còn thắc mắc sao hôm nay em giận kinh như vậy! Còn càu nhàu anh không trở lại, hóa ra chuyện là như vậy… Chồng hầu hạ em ngay đây…”
Nói xong Ôn Khanh Mộ liền bắt đầu ra tay.
“Biến ngay cho em!” Tô Lạc Ly vốn đang giận sắp phát điên mà Ôn Khanh Mộ còn không biết điều sán lại gần.
“Xấu hổ gì chứ, anh biết phụ nữ các em ba mươi như sói bốn mươi như hổ mà, bây giờ em cũng đến tuổi này rồi, em cũng có nhu cầu sinh lý mà, nào nào nào.”
Tô Lạc Ly nghe thấy mấy lời khiến người ta xấu hổ này thì lập tức nhổm dậy đá Ôn Khanh Mộ một cái!
“Biến xa ra!”
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1547“Buổi tối con người không cần ăn, con bé là con người! Nếu như mặc kệ con bé muốn làm gì thì làm thì còn ra thể thống gì? Hơn nữa, Cửu Cửu đã rất béo rồi, anh muốn con gái anh trở thành một người mập mạp tương lai không ai cưới hả?”Tô Lạc Ly nói rất nhiều hơn nữa đều từ góc độ dạy dỗ trẻ con, cô không muốn để Ôn Khanh Mộ biết mình đang ghen, dường như cô cũng đang thuyết phục mình rằng không phải cô đang ghen.“Anh đã đọc sách rồi, bây giờ trẻ con béo một chút cũng không sao, về cơ bản dáng người của chúng di truyền từ bố mẹ, giống như anh và em vậy, con bé sẽ không béo đâu! Cho dù con bé mập mạp không ai cưới thì anh cũng sẽ nuôi nó cả đời!”Tô Lạc Ly tức không nói nổi vì Ôn Khanh Mộ, không ngờ cô không tìm được bất cứ sơ hở gì, với cả anh càng nói thì trong lòng cô càng tức.Nuôi con bé cả đời? Nói sao mà dễ nghe thế!Hình như cô là vợ anh mà còn chưa nghe anh nói vậy bao giờ?Ôn Khanh Mộ thấy Tô Lạc Ly không nói lời nào thì càng thừa thắng xông lên.“Trước kia anh mặc kệ Tam Tam thì em chê anh vô tâm, bây giờ anh quan tâm Cửu Cửu thì em lại chê anh lắm chuyện, sao người phụ nữ như em khó hầu hạ quá vậy?”Tô Lạc Ly vốn đang nổi nóng, nghe thấy Ôn Khanh Mộ nói vậy thì lập tức nổi trận lôi đình, cô cầm lấy gối ném về phía Ôn Khanh Mộ.“Em khó hầu hạ thế đấy! Không muốn hầu hạ thì đừng hầu hạ! Ai xin anh đâu!” Nói xong cô nằm xuống kéo chăn đắp lên người.“Em ăn thuốc súng à?” Ôn Khanh Mộ cũng không muốn để ý tới Tô Lạc Ly, ở chung với nhau lâu, thỉnh thoảng cãi nhau một trận cũng không có gì to tát, không giống ngày xưa cứ cảm thấy như gặp kẻ địch.Ôn Khanh Mộ đi vào phòng tắm tắm rửa, bởi vì thời gian không còn sớm nên anh chỉ tắm rửa qua loa, tắm xong phát hiện mình chỉ mải cãi nhau với Tô Lạc Ly mà quên không cầm đồ ngủ.Thế là anh để người trần ra ngoài đến bên tủ quần áo lấy đồ ngủ, Tô Lạc Ly giận dỗi nên đã tắt đèn, trong phòng tối đen như mực.Anh cũng hết cách đành phải lần mò tìm đồ ngủ của mình, ai ngờ vừa mở tủ quần áo ra thì bên trong có bộ quần áo rơi ra.Anh nhìn bóng đen dưới chân rồi nhặt nó lên, cầm vào trong phòng tắm có đèn mới phát hiện đó là một bộ đồ ngủ tơ tằm, loại phía trên có kèm nội y…Ôn Khanh Mộ nhếch khóe môi nở nụ cười xấu xa, bảo sao hôm nay cô giận kinh như vậy!Hóa ra là vì cái này!Ôn Khanh Mộ dĩ nhiên rất hiểu tính khí của Tô Lạc Ly, lần nào muốn khen thưởng hay đền bù cho anh, cô đều sẽ mặc đồ ngủ rất gợi cảm.Ôn Khanh Mộ bèn trở lại bên giường, ôm Tô Lạc Ly từ phía sau.“Anh còn thắc mắc sao hôm nay em giận kinh như vậy! Còn càu nhàu anh không trở lại, hóa ra chuyện là như vậy… Chồng hầu hạ em ngay đây…”Nói xong Ôn Khanh Mộ liền bắt đầu ra tay.“Biến ngay cho em!” Tô Lạc Ly vốn đang giận sắp phát điên mà Ôn Khanh Mộ còn không biết điều sán lại gần.“Xấu hổ gì chứ, anh biết phụ nữ các em ba mươi như sói bốn mươi như hổ mà, bây giờ em cũng đến tuổi này rồi, em cũng có nhu cầu sinh lý mà, nào nào nào.”Tô Lạc Ly nghe thấy mấy lời khiến người ta xấu hổ này thì lập tức nhổm dậy đá Ôn Khanh Mộ một cái!“Biến xa ra!”