Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 1573
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1573“Ở đây không có mẹ, con uống thuốc đi! Ban đầu Ôn Khanh Mộ còn có thể nói năng nhỏ nhẹ nhưng Tiểu Thất khóc làm anh thấy đau đầu, kiên nhẫn từ từ bị bào mòn, thái độ không còn hoà nhã nữa.Bình thường Tiểu Thất rất ngoan nhưng chỉ cần vừa bệnh là sẽ rất khó dỗ, một chén thuốc nhỏ thôi cũng bị cậu bé quậy cho đổ hết một nửa!Người Ôn Khanh Mộ cũng dính chút thuốc.“Các người đè nó xuống cho tôi!” Nhóm người làm vội tiến lên hỗ trợ.Cuối cùng Ôn Khanh Mộ đổ hết chén thuốc nhưng mới uống chưa đầy năm phút, vì Tiểu Thất khóc quá dữ dội nên đã nôn hết thuốc ra.Kiếm củi ba năm đốt một giờ!Ôn Khanh Mộ bất lực cho người tìm bác sĩ đến xem có cách nào khác hay không, bác sĩ nói vậy đành phải tiêm.Vừa nghe đến phải tiêm, tiếng khóc như lợn bị chọc tiết của Tiểu Thất lại ập đến.“Con không muốn tiêm! Con muốn mẹ! Con muốn mẹ ôm!”Ôn Khanh Mộ ôm Tiểu Thất lên: “Con có phải đàn ông con trai không vậy? Sao thích khóc thế? Không chịu uống thuốc thì chỉ có thể tiêm thôi, bố ôm con tiêm được không?”“Không không không, đừng tiêm mà, bố, đừng tiêm mà!”Cũng vì cậu bé mới sinh ra đã ở với gia đình họ nên đã có tình cảm từ lâu rồi, nếu không nghĩ đến đứa trẻ anh đang ôm trong lòng không phải con ruột của anh, Ôn Khanh Mộ đã vứt thằng bé đi rồi.Bác sĩ đã chuẩn bị ống tiêm, Ôn Khanh Mộ thấy thế không còn cách nào khác đành phải đặt Tiểu Thất lên giường, vài người cùng đè cậu bé xuống, cuối cùng cũng tiêm xong. Tải áp Hola để đọc để đọc full nhé.“Sếp Ôn, nếu đứa trẻ cứ khóc mãi, nhiệt độ cơ thể không giảm thì anh phải nghĩ cách gì đó để cậu bé đừng khóc nữa, hơn nữa cậu bé đã bị viêm họng rồi, nếu cứ khóc tiếp sẽ càng viêm nặng hơn.”Ôn Khanh Mộ đã suy nghĩ đủ mọi cách mới làm Tiểu Thất không khóc nữa, có lẽ cậu bé đã khóc mệt rồi nên thiếp đi ngay.Lúc này Ôn Khanh Mộ mới phát hiện lưng mình đã ướt đẫm rồi, không ngờ một đứa con trai mà lại làm anh phải sứt đầu mẻ trán.Sáng hôm sau tình hình Tiểu Thất đã cải thiện, công ty có việc nhưng Cửu Cửu cứ đòi đi theo anh, không chịu rời dù chỉ một bước.Ôn Khanh Mộ đành phải đưa Cửu Cửu đến công ty, đây không phải lần đầu Cửu Cửu đến công ty nên khá quen thuộc với nơi này.Nhưng Ôn Khanh Mộ chuẩn bị họp không yên tâm để cô bé một mình trong văn phòng nên tìm một cô thư ký trong bộ phận thư ký chịu trách nhiệm trông Cửu Cửu.Thư ký Chung Nhan mới đến rất đẹp, dáng người cũng rất tuyệt, người trong công ty đều nói cô ta là báu vật. Đối diện với những báu vật thế này, từ trước đến nay Ôn Khanh Mộ luôn tránh xa nhưng trong bộ phận thư ký, chỉ có mình cô ta là nữ, những người còn lại thì đang bận nên đành phải gọi cô ta đến.“Cô cứ ở đây trông con bé là được, hôm nay cô cứ giao hết công việc cho người khác. Nếu có người có ý kiến thì cứ nói là lệnh của tôi, nếu Cửu Cửu thấy chán thì cứ đưa con bé đi vòng vòng nhưng không được ra khỏi công ty.”Ôn Khanh Mộ dặn hết từng chuyện.“Vâng, sếp Ôn, anh cứ yên tâm đi họp đi, nhất định tôi sẽ chăm sóc cô chủ thật tốt.”Ôn Khanh Mộ xoa đầu Cửu Cửu: “Bố đi họp nha, con phải nghe lời đó, chờ bố về.”
Chương 1573
“Ở đây không có mẹ, con uống thuốc đi! Ban đầu Ôn Khanh Mộ còn có thể nói năng nhỏ nhẹ nhưng Tiểu Thất khóc làm anh thấy đau đầu, kiên nhẫn từ từ bị bào mòn, thái độ không còn hoà nhã nữa.
Bình thường Tiểu Thất rất ngoan nhưng chỉ cần vừa bệnh là sẽ rất khó dỗ, một chén thuốc nhỏ thôi cũng bị cậu bé quậy cho đổ hết một nửa!
Người Ôn Khanh Mộ cũng dính chút thuốc.
“Các người đè nó xuống cho tôi!” Nhóm người làm vội tiến lên hỗ trợ.
Cuối cùng Ôn Khanh Mộ đổ hết chén thuốc nhưng mới uống chưa đầy năm phút, vì Tiểu Thất khóc quá dữ dội nên đã nôn hết thuốc ra.
Kiếm củi ba năm đốt một giờ!
Ôn Khanh Mộ bất lực cho người tìm bác sĩ đến xem có cách nào khác hay không, bác sĩ nói vậy đành phải tiêm.
Vừa nghe đến phải tiêm, tiếng khóc như lợn bị chọc tiết của Tiểu Thất lại ập đến.
“Con không muốn tiêm! Con muốn mẹ! Con muốn mẹ ôm!”
Ôn Khanh Mộ ôm Tiểu Thất lên: “Con có phải đàn ông con trai không vậy? Sao thích khóc thế? Không chịu uống thuốc thì chỉ có thể tiêm thôi, bố ôm con tiêm được không?”
“Không không không, đừng tiêm mà, bố, đừng tiêm mà!”
Cũng vì cậu bé mới sinh ra đã ở với gia đình họ nên đã có tình cảm từ lâu rồi, nếu không nghĩ đến đứa trẻ anh đang ôm trong lòng không phải con ruột của anh, Ôn Khanh Mộ đã vứt thằng bé đi rồi.
Bác sĩ đã chuẩn bị ống tiêm, Ôn Khanh Mộ thấy thế không còn cách nào khác đành phải đặt Tiểu Thất lên giường, vài người cùng đè cậu bé xuống, cuối cùng cũng tiêm xong. Tải áp Hola để đọc để đọc full nhé.
“Sếp Ôn, nếu đứa trẻ cứ khóc mãi, nhiệt độ cơ thể không giảm thì anh phải nghĩ cách gì đó để cậu bé đừng khóc nữa, hơn nữa cậu bé đã bị viêm họng rồi, nếu cứ khóc tiếp sẽ càng viêm nặng hơn.”
Ôn Khanh Mộ đã suy nghĩ đủ mọi cách mới làm Tiểu Thất không khóc nữa, có lẽ cậu bé đã khóc mệt rồi nên thiếp đi ngay.
Lúc này Ôn Khanh Mộ mới phát hiện lưng mình đã ướt đẫm rồi, không ngờ một đứa con trai mà lại làm anh phải sứt đầu mẻ trán.
Sáng hôm sau tình hình Tiểu Thất đã cải thiện, công ty có việc nhưng Cửu Cửu cứ đòi đi theo anh, không chịu rời dù chỉ một bước.
Ôn Khanh Mộ đành phải đưa Cửu Cửu đến công ty, đây không phải lần đầu Cửu Cửu đến công ty nên khá quen thuộc với nơi này.
Nhưng Ôn Khanh Mộ chuẩn bị họp không yên tâm để cô bé một mình trong văn phòng nên tìm một cô thư ký trong bộ phận thư ký chịu trách nhiệm trông Cửu Cửu.
Thư ký Chung Nhan mới đến rất đẹp, dáng người cũng rất tuyệt, người trong công ty đều nói cô ta là báu vật. Đối diện với những báu vật thế này, từ trước đến nay Ôn Khanh Mộ luôn tránh xa nhưng trong bộ phận thư ký, chỉ có mình cô ta là nữ, những người còn lại thì đang bận nên đành phải gọi cô ta đến.
“Cô cứ ở đây trông con bé là được, hôm nay cô cứ giao hết công việc cho người khác. Nếu có người có ý kiến thì cứ nói là lệnh của tôi, nếu Cửu Cửu thấy chán thì cứ đưa con bé đi vòng vòng nhưng không được ra khỏi công ty.”
Ôn Khanh Mộ dặn hết từng chuyện.
“Vâng, sếp Ôn, anh cứ yên tâm đi họp đi, nhất định tôi sẽ chăm sóc cô chủ thật tốt.”
Ôn Khanh Mộ xoa đầu Cửu Cửu: “Bố đi họp nha, con phải nghe lời đó, chờ bố về.”
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1573“Ở đây không có mẹ, con uống thuốc đi! Ban đầu Ôn Khanh Mộ còn có thể nói năng nhỏ nhẹ nhưng Tiểu Thất khóc làm anh thấy đau đầu, kiên nhẫn từ từ bị bào mòn, thái độ không còn hoà nhã nữa.Bình thường Tiểu Thất rất ngoan nhưng chỉ cần vừa bệnh là sẽ rất khó dỗ, một chén thuốc nhỏ thôi cũng bị cậu bé quậy cho đổ hết một nửa!Người Ôn Khanh Mộ cũng dính chút thuốc.“Các người đè nó xuống cho tôi!” Nhóm người làm vội tiến lên hỗ trợ.Cuối cùng Ôn Khanh Mộ đổ hết chén thuốc nhưng mới uống chưa đầy năm phút, vì Tiểu Thất khóc quá dữ dội nên đã nôn hết thuốc ra.Kiếm củi ba năm đốt một giờ!Ôn Khanh Mộ bất lực cho người tìm bác sĩ đến xem có cách nào khác hay không, bác sĩ nói vậy đành phải tiêm.Vừa nghe đến phải tiêm, tiếng khóc như lợn bị chọc tiết của Tiểu Thất lại ập đến.“Con không muốn tiêm! Con muốn mẹ! Con muốn mẹ ôm!”Ôn Khanh Mộ ôm Tiểu Thất lên: “Con có phải đàn ông con trai không vậy? Sao thích khóc thế? Không chịu uống thuốc thì chỉ có thể tiêm thôi, bố ôm con tiêm được không?”“Không không không, đừng tiêm mà, bố, đừng tiêm mà!”Cũng vì cậu bé mới sinh ra đã ở với gia đình họ nên đã có tình cảm từ lâu rồi, nếu không nghĩ đến đứa trẻ anh đang ôm trong lòng không phải con ruột của anh, Ôn Khanh Mộ đã vứt thằng bé đi rồi.Bác sĩ đã chuẩn bị ống tiêm, Ôn Khanh Mộ thấy thế không còn cách nào khác đành phải đặt Tiểu Thất lên giường, vài người cùng đè cậu bé xuống, cuối cùng cũng tiêm xong. Tải áp Hola để đọc để đọc full nhé.“Sếp Ôn, nếu đứa trẻ cứ khóc mãi, nhiệt độ cơ thể không giảm thì anh phải nghĩ cách gì đó để cậu bé đừng khóc nữa, hơn nữa cậu bé đã bị viêm họng rồi, nếu cứ khóc tiếp sẽ càng viêm nặng hơn.”Ôn Khanh Mộ đã suy nghĩ đủ mọi cách mới làm Tiểu Thất không khóc nữa, có lẽ cậu bé đã khóc mệt rồi nên thiếp đi ngay.Lúc này Ôn Khanh Mộ mới phát hiện lưng mình đã ướt đẫm rồi, không ngờ một đứa con trai mà lại làm anh phải sứt đầu mẻ trán.Sáng hôm sau tình hình Tiểu Thất đã cải thiện, công ty có việc nhưng Cửu Cửu cứ đòi đi theo anh, không chịu rời dù chỉ một bước.Ôn Khanh Mộ đành phải đưa Cửu Cửu đến công ty, đây không phải lần đầu Cửu Cửu đến công ty nên khá quen thuộc với nơi này.Nhưng Ôn Khanh Mộ chuẩn bị họp không yên tâm để cô bé một mình trong văn phòng nên tìm một cô thư ký trong bộ phận thư ký chịu trách nhiệm trông Cửu Cửu.Thư ký Chung Nhan mới đến rất đẹp, dáng người cũng rất tuyệt, người trong công ty đều nói cô ta là báu vật. Đối diện với những báu vật thế này, từ trước đến nay Ôn Khanh Mộ luôn tránh xa nhưng trong bộ phận thư ký, chỉ có mình cô ta là nữ, những người còn lại thì đang bận nên đành phải gọi cô ta đến.“Cô cứ ở đây trông con bé là được, hôm nay cô cứ giao hết công việc cho người khác. Nếu có người có ý kiến thì cứ nói là lệnh của tôi, nếu Cửu Cửu thấy chán thì cứ đưa con bé đi vòng vòng nhưng không được ra khỏi công ty.”Ôn Khanh Mộ dặn hết từng chuyện.“Vâng, sếp Ôn, anh cứ yên tâm đi họp đi, nhất định tôi sẽ chăm sóc cô chủ thật tốt.”Ôn Khanh Mộ xoa đầu Cửu Cửu: “Bố đi họp nha, con phải nghe lời đó, chờ bố về.”