Tác giả:

Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…

Chương 103

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Hai người bốn mắt nhìn nhau, nụcười trên mặt tràn đây ngọt ngào.Tia sáng trong mắt từ từ tiến vàotrong lòng.Bạch Nhược Hy cảm thấy bàn tayngười đàn ông này rất ấm áp, rất rắnchắc, nắm chặt rồi liên không nỡbuông tay.Việc nắm tay liên tục trong thời giandài khiến Bạch Nhược Hy càng lúccàng căng thẳng. Tim đập ngàycàng nhanh. Ánh mắt của KiềuHuyền Thạc giống như từ trườnghút người khiến cô không thể nàodời mắt.Bạch Nhược Hy hít sâu một hơi. Cảmặt nóng lên, thẹn thùng nói: “Em điquét dọn nhà cửa một chút. Anh lênlâu nghỉ ngơi đi.”Kiều Huyền Thạc vẫn không nỡbuông tay cô, nhẹ giọng nói: “Cùnglàm đi.”“Nhưng tay của anh…”“Không sao. Tôi còn một tay có thểcử động.”Bạch Nhược Hy gật gật đầu. Haingười nhìn nhau cười rồi xoay ngườiđi đến phòng khách bắt đầu giởmấy tấm vải trắng ra.Bụi bặm phiêu phiêu bay nhưng vẫnkhông ngăn được tâm tình kíchđộng của hai người.Bạch Nhược Hy phát hiện cánh taybị thương của Kiều Huyền Thạckhông hề gây trở ngại gì lớn, hai tayvẫn có thể làm việc được.Có thể là do anh nhịn đau, cũng cóthể thật sự sắp hồi phục rồi.Sắp xếp phòng khách xong xuôi,Bạch Nhược Hy liền lên lâu dọn dẹp.Khi đi đến hành lang tầng hai, côliền dừng lại một hồi rồi căng thẳngmở miệng: “Anh Ba, anh muốn ngủở phòng đó không?”“Em thích là được.” Giọng nói hàohùng của anh vọng tới.Bạch Nhược Hy căng thẳng vân vêgóc áo rồi vội vàng nói: “Vậy anhngủ ở phòng kế bên em đi. Có gì thìgọi em.”Nói xong, cô lập tức xoay người đivào phòng.Kiều Huyền Thạc dưới lầu sữngngười.Chia phòng ngủ sao?Sắc mặt anh tối sầm. Ánh mắt cũngtrở nên sâu thẳm. Sau hồi lâu, anhmới từ từ nhìn lên lầu hai, nỗi thấtvọng tràn ngập trong lòng.Đột nhiên, tiếng chuông điện thoạivang lên.Tiếng chuông khiến Kiều HuyềnThạc giật mình tỉnh lại. Anh mócđiện thoại ra rồi cúi đầu nhìn sốđiện thoại trên màn hình. Sau đóanh ngẩng đầu nhìn lên lầu hai mộtlần nữa, buông tấm vải trong tayxuống rồi vừa nghe điện thoại vừađi ra ngoài ban công.Sau khi ấn nút nghe, còn không đợianh lên tiếng, giọng nói giống nhưsư tử đực đang tức giận kêu gàocủa Kiều Huyền Hạo vang lên: “KiềuHuyền Thạc, mày mang Nhược Hyđi đâu rồi? Lập tức mang về chotao.”“Anh Hai.“Nhược Hy ở đâu?”“Anh tìm vợ em có chuyện gìkhông?” Kiều Huyền Thạc nhấnmạnh từ vợ này.Kiều Huyền Hạo dừng lại nhưng vẫnthấp thoáng nghe được tiếng thởgấp nặng nhọc và cơn tức giậndâng trào cách một tâng sóng điệncủa anh.“Nhược Hy đã ký tên ly dị rồi. Màytha cho cô ấy đi.” Sau khi KiềuHuyền Hạo suy nghĩ kỹ càng, giọngnói liền hòa hoãn trở lại, thêu thàovan xin: “Coi như anh xin chú,Nhược Hy không thích chú. Cô ấycó quyền truy cầu hạnh phúc củamình, cũng có quyền theo đuổitương lai của cô ấy.”“Những thứ này em sẽ cho cô ấy.”“Kiều Huyền Thạc, mày đừng có quátự phụ. Mày dựa vào cái gì mà chocô ấy hạnh phúc? Mày dựa vào cáigì mà đòi cho cô ấy tương lai? Màybiết cô ấy muốn gì sao? Mày biếttrong lòng cô ấy nghĩ gì sao?”“f ”… Kiều Huyền Thạc im lặng.“Cái gì mày cũng không biết thì màydựa vào gì?”Kiều Huyền Thạc nhìn bầu trời đêmbên ngoài ban công. Ngôi sao lácđác chiếu sáng trên bầu trời nhưngvẫn không thể thắp sáng cả trời đất.Tâm trạng nặng trĩu khó lòng giảithích. Lời chất vấn của Kiều HuyềnHạo vẫn luôn lớn vởn bên tai anh.Kiều Huyền Hạo tức giận hỏi tiếp:“Mày dựa vào cái gì mà giànhNhược Hy? Chỉ dựa vào quyền caochức trọng của mày hay là dựa vàosúng trong tay? Tao nói cho màybiết, Kiều Huyền Thạc, mày…”Kiều Huyên Hạo còn chưa nói xong,Kiều Huyên Thạc đã lạnh nhạt phunra một câu: “Dựa vào việc em cũngyêu cô ấy như anh vậy.”Kiêu Huyền Hạo im lặng.Kiêu Huyền Thạc châm chậm nhắmmắt, hít thở sâu bầu không khí mátlạnh bên ngoài. Mà trong lòng anhđau đớn từng cơn.Anh cảm thấy hổ thẹn với KiềuHuyền Hạo nhưng trong tình cảm, ailại không ích kỷ?“Tuy em nhanh chân đến trướcnhưng em sẽ tận lực làm mọi thứcó thể để khiến Nhược Hy đượchạnh phúc.”Nói xong, Kiều Huyền Thạc lập tứcngắt máy.Anh không có năng lực chính diệncạnh tranh với Kiều Huyền Hạo. Anhbiết rõ, trong lòng Bạch Nhược Hy vịtrí của anh vốn không sánh bằnganh Hai.Đêm, vô cùng tịch mịch. Gió lạnhthổi từng cơn.Ngày hôm nay Bạch Nhược Hy bậnrộn tới rất khuya mới ngủ.Sau khi ngã xuống giường, cô liềnđánh một giấc đến khi mặt trời lêncao.Mơ mơ màng màng bò dậy từ trêngiường, lúc nhìn thấy ánh mắt trờichói chang bên ngoài ban công cômới hoảng sợ, sau đó vội vội vàngvàng tìm điện thoại. Khi nhìn đồnghồ rồi, cả người liên trở nên ngâyngốc.Đã là hơn mười giờ sáng ngày hômsau.Bữa sáng, vệ sinh phòng khách, còncó mua sắm vật dụng hằng ngày.Còn rất nhiều việc cô chưa làmxong.Bạch Nhược Hy vội vàng xuốnggiường, rồi dùng tốc độ nhanh nhấtchạy vào phòng vệ sinh đánh răngrửa mặt.Chải sơ qua đầu tóc một chút, vừacột tóc cô vừa chạy ra ngoài cửa.Đang vội vội vàng vàng chạy nhưbay xuống lầu nhưng khoảnh khắcđứng ở đầu cầu thang cô liền ngâyngốc cả người.Kiêu Huyền Thạc câm chén đũa từtrong nhà bếp ra, liếc nhìn cô mộtcái rồi dịu dàng nói: “Lại đây ănsáng đi.“ ”Bạch Nhược Hy có chút lúng túng.Sau khi cô sửa sang đầu tóc xongxuôi mới từ từ đi vê phía bàn ăn.Lúc đi qua phòng khách cô quẹt taylên ghế sofa và bàn trà một cái.Không có một hạt bụi nào.Tâm tình càng khó cách nào bìnhtính lại.Kiều Huyền Thạc bưng chỗ cháocuối cùng ra rồi ngồi xuống, bắt đầumúc cháo.Bạch Nhược Hy đi qua, vội vàngcầm lấy cái chén trong tay anh:“Anh Ba, để em làm cho.”“Ừ” Kiều Huyền Thạc đưa chéncháo cho cô.Bạch Nhược Hy ngại ngùng múccháo. Trong lòng lại vô cùng nghingờ, bánh bao trên bàn, sữa bò,cháo rốt cuộc là từ đâu đến?Nhưng cô dậy quá muộn, cảm thấybản thân quá lười biếng rồi, còn đểcho chồng đang bị thương dậy sớmlàm việc. Cô không có mặt mũi nàomở miệng hỏi.Bạch Nhược Hy để chén cháoxuống trước mặt anh rồi nhỏ giọnghỏi: “Anh Ba, anh dậy từ sớm rồisao?”“Ừ, không ngủ được nên dậy sớm vệsinh một chút, thuận tiện ra ngoàimua chút đồ ăn sáng.” Kiều HuyềnThạc nhẹ nhàng nói.Bạch Nhược Hy nhìn gương mặtlạnh lùng nghiêm trang của anh,không cách nào tưởng tượng đượcviệc anh thức sớm làm vệ sinh rồinấu ăn.Lần đầu tiên đơn độc sống chungvới người đàn ông này với tư cáchvợ chồng, có lẽ giữa hai người cóquá nhiều quá nhiều chỗ còn chưahiểu rõ đối phương.“Vết thương của anh đã đỡ chưa?”Bạch Nhược Hy cũng múc cho mìnhmột chén cháo, sau đó ngồi xuốngtrước mặt anh, cẳng thẳng nhìn vaingười nào đó.“Vết thương nhỏ mà thôi, uốngthuốc đúng giờ sẽ rất mau khỏi lại.”Kiều Huyền Thạc rút ví tiền ra từtrong túi rôi móc ra hai tấm thẻ đưacho Bạch Nhược Hy: “Cầm đi.”“Cái gì vậy?” Bạch Nhược Hy buôngmuỗng xuống rồi giơ hai tay nhậnlấy, nghi hoặc nhìn chằm chằm vàohai cái thẻ trong tay.Kiều Huyền Thạc gấp ví tiền lại rồicho vào túi: “Một cái là thẻ lương,một cái là thẻ lợi tức từ tập đoànnhà họ Kiều. Tôi chưa kiểm tra xembên trong có bao nhiêu tiên, nhưngchắc là đủ dùng.”Bạch Nhược Hy cầm lấy hai tấm thẻtrong tay mà sững sờ không độngđậy. Tâm tình khó thể nào bình tĩnhlại.Thẻ lương của chồng sao?Loại hành động nhìn qua có vẻ bìnhthường này lại khiến cả người côđều ngập tràn hạnh phúc.Kiều Huyền Thạc lấy bánh bao cắnmột cái rôi nhướn mày nhìn bộ dạngthân thờ của Bạch Nhược Hy, sauđó không nhịn được lại nhíu mày:“Sao vậy?”Bạch Nhược Hy giật mình tỉnh lại.Cả mặt đều nóng như phát sốt, bênmôi thấp thoáng nụ cười. Cô nắmchặt hai tấm thẻ trong tay rồi đặttay lên đùi, thì thâm nói: “Anh Ba,anh không sợ em xài hết tiền củaanh sao?”Khóe miệng Kiều Huyền Thạc lộ ranụ cười, dịu dàng nói: “Cứ xài thoảimái nhưng xài hết rồi, ăn bánh baorau cải với tôi thì đừng có mà thanvấn.Bạch Nhược Hy cúi đầu, trên mặttràn đầy gió xuân, nụ cười vui vẻtràn đây mùi vị hạnh phúc, rấtnghiêm túc mà trả lời một câu: “Dạ.”

Hai người bốn mắt nhìn nhau, nụ

cười trên mặt tràn đây ngọt ngào.

Tia sáng trong mắt từ từ tiến vào

trong lòng.

Bạch Nhược Hy cảm thấy bàn tay

người đàn ông này rất ấm áp, rất rắn

chắc, nắm chặt rồi liên không nỡ

buông tay.

Việc nắm tay liên tục trong thời gian

dài khiến Bạch Nhược Hy càng lúc

càng căng thẳng. Tim đập ngày

càng nhanh. Ánh mắt của Kiều

Huyền Thạc giống như từ trường

hút người khiến cô không thể nào

dời mắt.

Bạch Nhược Hy hít sâu một hơi. Cả

mặt nóng lên, thẹn thùng nói: “Em đi

quét dọn nhà cửa một chút. Anh lên

lâu nghỉ ngơi đi.”

Kiều Huyền Thạc vẫn không nỡ

buông tay cô, nhẹ giọng nói: “Cùng

làm đi.”

“Nhưng tay của anh…”

“Không sao. Tôi còn một tay có thể

cử động.”

Bạch Nhược Hy gật gật đầu. Hai

người nhìn nhau cười rồi xoay người

đi đến phòng khách bắt đầu giở

mấy tấm vải trắng ra.

Bụi bặm phiêu phiêu bay nhưng vẫn

không ngăn được tâm tình kích

động của hai người.

Bạch Nhược Hy phát hiện cánh tay

bị thương của Kiều Huyền Thạc

không hề gây trở ngại gì lớn, hai tay

vẫn có thể làm việc được.

Có thể là do anh nhịn đau, cũng có

thể thật sự sắp hồi phục rồi.

Sắp xếp phòng khách xong xuôi,

Bạch Nhược Hy liền lên lâu dọn dẹp.

Khi đi đến hành lang tầng hai, cô

liền dừng lại một hồi rồi căng thẳng

mở miệng: “Anh Ba, anh muốn ngủ

ở phòng đó không?”

“Em thích là được.” Giọng nói hào

hùng của anh vọng tới.

Bạch Nhược Hy căng thẳng vân vê

góc áo rồi vội vàng nói: “Vậy anh

ngủ ở phòng kế bên em đi. Có gì thì

gọi em.”

Nói xong, cô lập tức xoay người đi

vào phòng.

Kiều Huyền Thạc dưới lầu sững

người.

Chia phòng ngủ sao?

Sắc mặt anh tối sầm. Ánh mắt cũng

trở nên sâu thẳm. Sau hồi lâu, anh

mới từ từ nhìn lên lầu hai, nỗi thất

vọng tràn ngập trong lòng.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại

vang lên.

Tiếng chuông khiến Kiều Huyền

Thạc giật mình tỉnh lại. Anh móc

điện thoại ra rồi cúi đầu nhìn số

điện thoại trên màn hình. Sau đó

anh ngẩng đầu nhìn lên lầu hai một

lần nữa, buông tấm vải trong tay

xuống rồi vừa nghe điện thoại vừa

đi ra ngoài ban công.

Sau khi ấn nút nghe, còn không đợi

anh lên tiếng, giọng nói giống như

sư tử đực đang tức giận kêu gào

của Kiều Huyền Hạo vang lên: “Kiều

Huyền Thạc, mày mang Nhược Hy

đi đâu rồi? Lập tức mang về cho

tao.”

“Anh Hai.

“Nhược Hy ở đâu?”

“Anh tìm vợ em có chuyện gì

không?” Kiều Huyền Thạc nhấn

mạnh từ vợ này.

Kiều Huyền Hạo dừng lại nhưng vẫn

thấp thoáng nghe được tiếng thở

gấp nặng nhọc và cơn tức giận

dâng trào cách một tâng sóng điện

của anh.

“Nhược Hy đã ký tên ly dị rồi. Mày

tha cho cô ấy đi.” Sau khi Kiều

Huyền Hạo suy nghĩ kỹ càng, giọng

nói liền hòa hoãn trở lại, thêu thào

van xin: “Coi như anh xin chú,

Nhược Hy không thích chú. Cô ấy

có quyền truy cầu hạnh phúc của

mình, cũng có quyền theo đuổi

tương lai của cô ấy.”

“Những thứ này em sẽ cho cô ấy.”

“Kiều Huyền Thạc, mày đừng có quá

tự phụ. Mày dựa vào cái gì mà cho

cô ấy hạnh phúc? Mày dựa vào cái

gì mà đòi cho cô ấy tương lai? Mày

biết cô ấy muốn gì sao? Mày biết

trong lòng cô ấy nghĩ gì sao?”

“f ”

… Kiều Huyền Thạc im lặng.

“Cái gì mày cũng không biết thì mày

dựa vào gì?”

Kiều Huyền Thạc nhìn bầu trời đêm

bên ngoài ban công. Ngôi sao lác

đác chiếu sáng trên bầu trời nhưng

vẫn không thể thắp sáng cả trời đất.

Tâm trạng nặng trĩu khó lòng giải

thích. Lời chất vấn của Kiều Huyền

Hạo vẫn luôn lớn vởn bên tai anh.

Kiều Huyền Hạo tức giận hỏi tiếp:

“Mày dựa vào cái gì mà giành

Nhược Hy? Chỉ dựa vào quyền cao

chức trọng của mày hay là dựa vào

súng trong tay? Tao nói cho mày

biết, Kiều Huyền Thạc, mày…”

Kiều Huyên Hạo còn chưa nói xong,

Kiều Huyên Thạc đã lạnh nhạt phun

ra một câu: “Dựa vào việc em cũng

yêu cô ấy như anh vậy.”

Kiêu Huyền Hạo im lặng.

Kiêu Huyền Thạc châm chậm nhắm

mắt, hít thở sâu bầu không khí mát

lạnh bên ngoài. Mà trong lòng anh

đau đớn từng cơn.

Anh cảm thấy hổ thẹn với Kiều

Huyền Hạo nhưng trong tình cảm, ai

lại không ích kỷ?

“Tuy em nhanh chân đến trước

nhưng em sẽ tận lực làm mọi thứ

có thể để khiến Nhược Hy được

hạnh phúc.”

Nói xong, Kiều Huyền Thạc lập tức

ngắt máy.

Anh không có năng lực chính diện

cạnh tranh với Kiều Huyền Hạo. Anh

biết rõ, trong lòng Bạch Nhược Hy vị

trí của anh vốn không sánh bằng

anh Hai.

Đêm, vô cùng tịch mịch. Gió lạnh

thổi từng cơn.

Ngày hôm nay Bạch Nhược Hy bận

rộn tới rất khuya mới ngủ.

Sau khi ngã xuống giường, cô liền

đánh một giấc đến khi mặt trời lên

cao.

Mơ mơ màng màng bò dậy từ trên

giường, lúc nhìn thấy ánh mắt trời

chói chang bên ngoài ban công cô

mới hoảng sợ, sau đó vội vội vàng

vàng tìm điện thoại. Khi nhìn đồng

hồ rồi, cả người liên trở nên ngây

ngốc.

Đã là hơn mười giờ sáng ngày hôm

sau.

Bữa sáng, vệ sinh phòng khách, còn

có mua sắm vật dụng hằng ngày.

Còn rất nhiều việc cô chưa làm

xong.

Bạch Nhược Hy vội vàng xuống

giường, rồi dùng tốc độ nhanh nhất

chạy vào phòng vệ sinh đánh răng

rửa mặt.

Chải sơ qua đầu tóc một chút, vừa

cột tóc cô vừa chạy ra ngoài cửa.

Đang vội vội vàng vàng chạy như

bay xuống lầu nhưng khoảnh khắc

đứng ở đầu cầu thang cô liền ngây

ngốc cả người.

Kiêu Huyền Thạc câm chén đũa từ

trong nhà bếp ra, liếc nhìn cô một

cái rồi dịu dàng nói: “Lại đây ăn

sáng đi.

“ ”

Bạch Nhược Hy có chút lúng túng.

Sau khi cô sửa sang đầu tóc xong

xuôi mới từ từ đi vê phía bàn ăn.

Lúc đi qua phòng khách cô quẹt tay

lên ghế sofa và bàn trà một cái.

Không có một hạt bụi nào.

Tâm tình càng khó cách nào bình

tính lại.

Kiều Huyền Thạc bưng chỗ cháo

cuối cùng ra rồi ngồi xuống, bắt đầu

múc cháo.

Bạch Nhược Hy đi qua, vội vàng

cầm lấy cái chén trong tay anh:

“Anh Ba, để em làm cho.”

“Ừ” Kiều Huyền Thạc đưa chén

cháo cho cô.

Bạch Nhược Hy ngại ngùng múc

cháo. Trong lòng lại vô cùng nghi

ngờ, bánh bao trên bàn, sữa bò,

cháo rốt cuộc là từ đâu đến?

Nhưng cô dậy quá muộn, cảm thấy

bản thân quá lười biếng rồi, còn để

cho chồng đang bị thương dậy sớm

làm việc. Cô không có mặt mũi nào

mở miệng hỏi.

Bạch Nhược Hy để chén cháo

xuống trước mặt anh rồi nhỏ giọng

hỏi: “Anh Ba, anh dậy từ sớm rồi

sao?”

“Ừ, không ngủ được nên dậy sớm vệ

sinh một chút, thuận tiện ra ngoài

mua chút đồ ăn sáng.” Kiều Huyền

Thạc nhẹ nhàng nói.

Bạch Nhược Hy nhìn gương mặt

lạnh lùng nghiêm trang của anh,

không cách nào tưởng tượng được

việc anh thức sớm làm vệ sinh rồi

nấu ăn.

Lần đầu tiên đơn độc sống chung

với người đàn ông này với tư cách

vợ chồng, có lẽ giữa hai người có

quá nhiều quá nhiều chỗ còn chưa

hiểu rõ đối phương.

“Vết thương của anh đã đỡ chưa?”

Bạch Nhược Hy cũng múc cho mình

một chén cháo, sau đó ngồi xuống

trước mặt anh, cẳng thẳng nhìn vai

người nào đó.

“Vết thương nhỏ mà thôi, uống

thuốc đúng giờ sẽ rất mau khỏi lại.”

Kiều Huyền Thạc rút ví tiền ra từ

trong túi rôi móc ra hai tấm thẻ đưa

cho Bạch Nhược Hy: “Cầm đi.”

“Cái gì vậy?” Bạch Nhược Hy buông

muỗng xuống rồi giơ hai tay nhận

lấy, nghi hoặc nhìn chằm chằm vào

hai cái thẻ trong tay.

Kiều Huyền Thạc gấp ví tiền lại rồi

cho vào túi: “Một cái là thẻ lương,

một cái là thẻ lợi tức từ tập đoàn

nhà họ Kiều. Tôi chưa kiểm tra xem

bên trong có bao nhiêu tiên, nhưng

chắc là đủ dùng.”

Bạch Nhược Hy cầm lấy hai tấm thẻ

trong tay mà sững sờ không động

đậy. Tâm tình khó thể nào bình tĩnh

lại.

Thẻ lương của chồng sao?

Loại hành động nhìn qua có vẻ bình

thường này lại khiến cả người cô

đều ngập tràn hạnh phúc.

Kiều Huyền Thạc lấy bánh bao cắn

một cái rôi nhướn mày nhìn bộ dạng

thân thờ của Bạch Nhược Hy, sau

đó không nhịn được lại nhíu mày:

“Sao vậy?”

Bạch Nhược Hy giật mình tỉnh lại.

Cả mặt đều nóng như phát sốt, bên

môi thấp thoáng nụ cười. Cô nắm

chặt hai tấm thẻ trong tay rồi đặt

tay lên đùi, thì thâm nói: “Anh Ba,

anh không sợ em xài hết tiền của

anh sao?”

Khóe miệng Kiều Huyền Thạc lộ ra

nụ cười, dịu dàng nói: “Cứ xài thoải

mái nhưng xài hết rồi, ăn bánh bao

rau cải với tôi thì đừng có mà than

vấn.

Bạch Nhược Hy cúi đầu, trên mặt

tràn đầy gió xuân, nụ cười vui vẻ

tràn đây mùi vị hạnh phúc, rất

nghiêm túc mà trả lời một câu: “Dạ.”

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Hai người bốn mắt nhìn nhau, nụcười trên mặt tràn đây ngọt ngào.Tia sáng trong mắt từ từ tiến vàotrong lòng.Bạch Nhược Hy cảm thấy bàn tayngười đàn ông này rất ấm áp, rất rắnchắc, nắm chặt rồi liên không nỡbuông tay.Việc nắm tay liên tục trong thời giandài khiến Bạch Nhược Hy càng lúccàng căng thẳng. Tim đập ngàycàng nhanh. Ánh mắt của KiềuHuyền Thạc giống như từ trườnghút người khiến cô không thể nàodời mắt.Bạch Nhược Hy hít sâu một hơi. Cảmặt nóng lên, thẹn thùng nói: “Em điquét dọn nhà cửa một chút. Anh lênlâu nghỉ ngơi đi.”Kiều Huyền Thạc vẫn không nỡbuông tay cô, nhẹ giọng nói: “Cùnglàm đi.”“Nhưng tay của anh…”“Không sao. Tôi còn một tay có thểcử động.”Bạch Nhược Hy gật gật đầu. Haingười nhìn nhau cười rồi xoay ngườiđi đến phòng khách bắt đầu giởmấy tấm vải trắng ra.Bụi bặm phiêu phiêu bay nhưng vẫnkhông ngăn được tâm tình kíchđộng của hai người.Bạch Nhược Hy phát hiện cánh taybị thương của Kiều Huyền Thạckhông hề gây trở ngại gì lớn, hai tayvẫn có thể làm việc được.Có thể là do anh nhịn đau, cũng cóthể thật sự sắp hồi phục rồi.Sắp xếp phòng khách xong xuôi,Bạch Nhược Hy liền lên lâu dọn dẹp.Khi đi đến hành lang tầng hai, côliền dừng lại một hồi rồi căng thẳngmở miệng: “Anh Ba, anh muốn ngủở phòng đó không?”“Em thích là được.” Giọng nói hàohùng của anh vọng tới.Bạch Nhược Hy căng thẳng vân vêgóc áo rồi vội vàng nói: “Vậy anhngủ ở phòng kế bên em đi. Có gì thìgọi em.”Nói xong, cô lập tức xoay người đivào phòng.Kiều Huyền Thạc dưới lầu sữngngười.Chia phòng ngủ sao?Sắc mặt anh tối sầm. Ánh mắt cũngtrở nên sâu thẳm. Sau hồi lâu, anhmới từ từ nhìn lên lầu hai, nỗi thấtvọng tràn ngập trong lòng.Đột nhiên, tiếng chuông điện thoạivang lên.Tiếng chuông khiến Kiều HuyềnThạc giật mình tỉnh lại. Anh mócđiện thoại ra rồi cúi đầu nhìn sốđiện thoại trên màn hình. Sau đóanh ngẩng đầu nhìn lên lầu hai mộtlần nữa, buông tấm vải trong tayxuống rồi vừa nghe điện thoại vừađi ra ngoài ban công.Sau khi ấn nút nghe, còn không đợianh lên tiếng, giọng nói giống nhưsư tử đực đang tức giận kêu gàocủa Kiều Huyền Hạo vang lên: “KiềuHuyền Thạc, mày mang Nhược Hyđi đâu rồi? Lập tức mang về chotao.”“Anh Hai.“Nhược Hy ở đâu?”“Anh tìm vợ em có chuyện gìkhông?” Kiều Huyền Thạc nhấnmạnh từ vợ này.Kiều Huyền Hạo dừng lại nhưng vẫnthấp thoáng nghe được tiếng thởgấp nặng nhọc và cơn tức giậndâng trào cách một tâng sóng điệncủa anh.“Nhược Hy đã ký tên ly dị rồi. Màytha cho cô ấy đi.” Sau khi KiềuHuyền Hạo suy nghĩ kỹ càng, giọngnói liền hòa hoãn trở lại, thêu thàovan xin: “Coi như anh xin chú,Nhược Hy không thích chú. Cô ấycó quyền truy cầu hạnh phúc củamình, cũng có quyền theo đuổitương lai của cô ấy.”“Những thứ này em sẽ cho cô ấy.”“Kiều Huyền Thạc, mày đừng có quátự phụ. Mày dựa vào cái gì mà chocô ấy hạnh phúc? Mày dựa vào cáigì mà đòi cho cô ấy tương lai? Màybiết cô ấy muốn gì sao? Mày biếttrong lòng cô ấy nghĩ gì sao?”“f ”… Kiều Huyền Thạc im lặng.“Cái gì mày cũng không biết thì màydựa vào gì?”Kiều Huyền Thạc nhìn bầu trời đêmbên ngoài ban công. Ngôi sao lácđác chiếu sáng trên bầu trời nhưngvẫn không thể thắp sáng cả trời đất.Tâm trạng nặng trĩu khó lòng giảithích. Lời chất vấn của Kiều HuyềnHạo vẫn luôn lớn vởn bên tai anh.Kiều Huyền Hạo tức giận hỏi tiếp:“Mày dựa vào cái gì mà giànhNhược Hy? Chỉ dựa vào quyền caochức trọng của mày hay là dựa vàosúng trong tay? Tao nói cho màybiết, Kiều Huyền Thạc, mày…”Kiều Huyên Hạo còn chưa nói xong,Kiều Huyên Thạc đã lạnh nhạt phunra một câu: “Dựa vào việc em cũngyêu cô ấy như anh vậy.”Kiêu Huyền Hạo im lặng.Kiêu Huyền Thạc châm chậm nhắmmắt, hít thở sâu bầu không khí mátlạnh bên ngoài. Mà trong lòng anhđau đớn từng cơn.Anh cảm thấy hổ thẹn với KiềuHuyền Hạo nhưng trong tình cảm, ailại không ích kỷ?“Tuy em nhanh chân đến trướcnhưng em sẽ tận lực làm mọi thứcó thể để khiến Nhược Hy đượchạnh phúc.”Nói xong, Kiều Huyền Thạc lập tứcngắt máy.Anh không có năng lực chính diệncạnh tranh với Kiều Huyền Hạo. Anhbiết rõ, trong lòng Bạch Nhược Hy vịtrí của anh vốn không sánh bằnganh Hai.Đêm, vô cùng tịch mịch. Gió lạnhthổi từng cơn.Ngày hôm nay Bạch Nhược Hy bậnrộn tới rất khuya mới ngủ.Sau khi ngã xuống giường, cô liềnđánh một giấc đến khi mặt trời lêncao.Mơ mơ màng màng bò dậy từ trêngiường, lúc nhìn thấy ánh mắt trờichói chang bên ngoài ban công cômới hoảng sợ, sau đó vội vội vàngvàng tìm điện thoại. Khi nhìn đồnghồ rồi, cả người liên trở nên ngâyngốc.Đã là hơn mười giờ sáng ngày hômsau.Bữa sáng, vệ sinh phòng khách, còncó mua sắm vật dụng hằng ngày.Còn rất nhiều việc cô chưa làmxong.Bạch Nhược Hy vội vàng xuốnggiường, rồi dùng tốc độ nhanh nhấtchạy vào phòng vệ sinh đánh răngrửa mặt.Chải sơ qua đầu tóc một chút, vừacột tóc cô vừa chạy ra ngoài cửa.Đang vội vội vàng vàng chạy nhưbay xuống lầu nhưng khoảnh khắcđứng ở đầu cầu thang cô liền ngâyngốc cả người.Kiêu Huyền Thạc câm chén đũa từtrong nhà bếp ra, liếc nhìn cô mộtcái rồi dịu dàng nói: “Lại đây ănsáng đi.“ ”Bạch Nhược Hy có chút lúng túng.Sau khi cô sửa sang đầu tóc xongxuôi mới từ từ đi vê phía bàn ăn.Lúc đi qua phòng khách cô quẹt taylên ghế sofa và bàn trà một cái.Không có một hạt bụi nào.Tâm tình càng khó cách nào bìnhtính lại.Kiều Huyền Thạc bưng chỗ cháocuối cùng ra rồi ngồi xuống, bắt đầumúc cháo.Bạch Nhược Hy đi qua, vội vàngcầm lấy cái chén trong tay anh:“Anh Ba, để em làm cho.”“Ừ” Kiều Huyền Thạc đưa chéncháo cho cô.Bạch Nhược Hy ngại ngùng múccháo. Trong lòng lại vô cùng nghingờ, bánh bao trên bàn, sữa bò,cháo rốt cuộc là từ đâu đến?Nhưng cô dậy quá muộn, cảm thấybản thân quá lười biếng rồi, còn đểcho chồng đang bị thương dậy sớmlàm việc. Cô không có mặt mũi nàomở miệng hỏi.Bạch Nhược Hy để chén cháoxuống trước mặt anh rồi nhỏ giọnghỏi: “Anh Ba, anh dậy từ sớm rồisao?”“Ừ, không ngủ được nên dậy sớm vệsinh một chút, thuận tiện ra ngoàimua chút đồ ăn sáng.” Kiều HuyềnThạc nhẹ nhàng nói.Bạch Nhược Hy nhìn gương mặtlạnh lùng nghiêm trang của anh,không cách nào tưởng tượng đượcviệc anh thức sớm làm vệ sinh rồinấu ăn.Lần đầu tiên đơn độc sống chungvới người đàn ông này với tư cáchvợ chồng, có lẽ giữa hai người cóquá nhiều quá nhiều chỗ còn chưahiểu rõ đối phương.“Vết thương của anh đã đỡ chưa?”Bạch Nhược Hy cũng múc cho mìnhmột chén cháo, sau đó ngồi xuốngtrước mặt anh, cẳng thẳng nhìn vaingười nào đó.“Vết thương nhỏ mà thôi, uốngthuốc đúng giờ sẽ rất mau khỏi lại.”Kiều Huyền Thạc rút ví tiền ra từtrong túi rôi móc ra hai tấm thẻ đưacho Bạch Nhược Hy: “Cầm đi.”“Cái gì vậy?” Bạch Nhược Hy buôngmuỗng xuống rồi giơ hai tay nhậnlấy, nghi hoặc nhìn chằm chằm vàohai cái thẻ trong tay.Kiều Huyền Thạc gấp ví tiền lại rồicho vào túi: “Một cái là thẻ lương,một cái là thẻ lợi tức từ tập đoànnhà họ Kiều. Tôi chưa kiểm tra xembên trong có bao nhiêu tiên, nhưngchắc là đủ dùng.”Bạch Nhược Hy cầm lấy hai tấm thẻtrong tay mà sững sờ không độngđậy. Tâm tình khó thể nào bình tĩnhlại.Thẻ lương của chồng sao?Loại hành động nhìn qua có vẻ bìnhthường này lại khiến cả người côđều ngập tràn hạnh phúc.Kiều Huyền Thạc lấy bánh bao cắnmột cái rôi nhướn mày nhìn bộ dạngthân thờ của Bạch Nhược Hy, sauđó không nhịn được lại nhíu mày:“Sao vậy?”Bạch Nhược Hy giật mình tỉnh lại.Cả mặt đều nóng như phát sốt, bênmôi thấp thoáng nụ cười. Cô nắmchặt hai tấm thẻ trong tay rồi đặttay lên đùi, thì thâm nói: “Anh Ba,anh không sợ em xài hết tiền củaanh sao?”Khóe miệng Kiều Huyền Thạc lộ ranụ cười, dịu dàng nói: “Cứ xài thoảimái nhưng xài hết rồi, ăn bánh baorau cải với tôi thì đừng có mà thanvấn.Bạch Nhược Hy cúi đầu, trên mặttràn đầy gió xuân, nụ cười vui vẻtràn đây mùi vị hạnh phúc, rấtnghiêm túc mà trả lời một câu: “Dạ.”

Chương 103