Tác giả:

Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…

Chương 111

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Bạch Nhược Hy lấy khăn tắm từtrong tủ ra rồi căng thẳng đứngtrước cửa phòng tắm.“Anh Ba, anh với tay ra lấy đi.”Tiếng nước chảy trong phòng tắmdừng lại. Giọng nói có lực của đànông từ trong truyền ra: “Cầm vàođây”Câm vào?Cô đi vào rồi còn có thể bình an vôsự đi ra sao?Bạch Nhược Hy căng thẳng khôngthôi. Cô nắm chặt khăn tắm do dựhết vài giây, cuối cùng yếu ớt mởmiệng: “Em không muốn đi vào.”“Đi vào.”“Không muốn.”Đột nhiên, cửa bị mở ra.Cảnh trước mắt khiến cả ngườiBạch Nhược Hy đều đờ ra, sững sờnhìn người đàn ông ở trân khôngchút xấu hổ trước mặt. Mà nhất thờicô còn chưa kịp phản ứng lại nêncứ ngốc nghếch mà nhìn trân trânnhư thế.Mái tóc ngắn rối ướt đẫm, gươngmặt đẹp trai cương nghị phối hợpvới làn da màu đồng. Đường néthoàn mỹ trên cơ thể không thể bớimóc được cùng với bóng dáng tolớn đĩnh đạc. Trước loại mê hoặckích thích thị giác thế này, bất cứđứa con gái nào cũng sẽ bị rungđộng đến nỗi không có sức đềkháng.Nhất thời, gương mặt cô đỏ rực. Cảngười cứng ngắc, chỉ có trái timđang đập càng lúc càng nhanh…Trong đầu trống rỗng, sau khi đứnghình liên không cách nào dời mắt.Kiều Huyền Thạc hơi nhướn mày rồigiơ tay ra nhận lấy cái khăn tắm từtrong tay cô rồi thong thả quấnquanh nửa người dưới. Tâm tìnhkhông có chút thay đổi nào màchầm chậm mở miệng: “Rất nóngsao?”“Hả?” Bạch Nhược Hy nhất thời tỉnhlại, ngẩng đầu nhìn về phía cáingười vô cùng hấp dẫn trước mặt.Chân tay lóng ngóng không biết nênphản ứng thế nào.Khóe miệng Kiều Huyên Thạc lộ ranụ cười gian, nhẹ nhàng nói: “Mặtem đỏ vậy rồi, có phải là rất nóngkhông?”Lúc này Bạch Nhược Hy mới phảnứng lại được, vội xoay người. Haitay áp lên má hít sâu một hơi. Cảmgiác như thể nhịp tim đã đập tới haitrăm lần, cả người đều đang sốt.Cô xấu hổ đỏ mặt mở miệng: “Anhlà cái đồ cuồng thể hiện sao?Không biết xấu hổ mà cứ đi ra nhưvậy. Có nghĩ tới cảm giác của ngườikhác không?”Kiều Huyền Thạc cười gian xảo rồiđưa tay ra xoa đầu cô, vừa dịu dàngvừa đầy yêu thương.Sau đó lại đi qua người cô lướt vàophòng, vừa đi vừa nói: “Em xemcũng chăm chú lắm”“Em… em là bị anh dọa đó.’ BạchNhược Hy ngại ngùng giải thích.Kiều Huyền Thạc đứng trước tủ đồ,mở cửa lấy ra một cái khăn trắnglau tóc: “Có vừa lòng với cơ thể củachồng em không?”Bạch Nhược Hy cảm giác mặt cànglúc càng nóng nên phớt lờ vấn đềcủa anh mà châm chậm đi vàotrong, xấu hổ dọn dẹp khắp bốnphía: “Anh Ba, thuốc anh để đâuvậy? Em thoa thuốc cho anh.”“Trong ngăn kéo.Bạch Nhược Hy lấy hộp thuốc từtrong ngăn kéo rồi đặt lên bàn, sauđó xoay người nhìn vê phía Kiềutí ”Huyên Thạc: “…Vừa muốn mở miệng nói chuyện,người đàn ông này liên không kiêngky gì mà cởi khăn tắm ra trước mặtcô rồi lấy cái quân nhỏ từ trong tủra.Bạch Nhược Hy giật bắn mình, vộixoay người, từ từ nhắm mắt hít sâu,tức giận cắn răng lẩm bẩm: “AnhBa, anh có thể chú ý một chútkhông. Anh…”“Trước mặt vợ mình, tôi cần chú ýcái gì chứ?”“.” Bạch Nhược Hy cảm thấy bảnthân như đang ở trong tình thế dầusôi lửa bỏng, xấu hổ không thể nàođối mặt, như sắp phát điên rồi.Kiêu Huyền Thạc mặc chiếc quânngủ dài màu xám rồi ngồi xuốngbên mép giường. Lúc nhìn thấy bộdáng quấn bách xấu hổ của ngườicon gái bên cạnh, anh liên khôngnhịn được cười nhẹ. Trong mắt toànlà ý cười trêu chọc.“Lại đây.’ Anh dịu dàng ra lệnh.Bạch Nhược Hy ngẩng đầu nhìntrân nhà rôi hít thở sâu, sau khi bìnhtĩnh lại mới cầm lấy thuốc xoayngười nhìn anh.Đối diện với ánh mắt gian ác củangười đàn ông này, cô liên căngthẳng nhìn đi chỗ khác, sau đó cứnhìn chăm chằm vào vết thươngnhỏ đã kết vảy của anh.Bạch Nhược Hy vừa cầm thuốc lênvừa dịu dàng hỏi: “Còn đau không?”Kiều Huyền Thạc dùng tay đè lênvết thương, lắc mạnh tay vài cái:“Còn chịu được.”“Bỏ tay xuống đi, em thoa thuốc choanh.”Kiều Huyền Thạc buông tay xuốngrồi ngồi thẳng lưng lại.Bạch Nhược Hy cúi xuống, nghiêngngười câm lọ thuốc mỡ và cây tămbông, cẩn thận từng ly từng tí lausạch.Kiều Huyên Thạc nhìn gương mặttrăng nõn bầu bĩnh của cô đến nhậpthân. Hai mắt ngờ nghệch mà trongsuốt vô cùng dễ thương. Sống mũithẳng tắp. Đôi môi mọng nước. Bộdáng nghiêm túc đẹp đến nghẹtthở.Miệng mồm anh khô khốc nuốtngụm nước bọt. Ánh mắt trở nênnóng rực. Giọng nói cũng trở nêntrâm thấp đầy cuốn hút, thì thâmnói: “Ngồi xuống đây thoa đi.”Bạch Nhược Hy đứng thẳng lưng rồiquét mắt nhìn trái nhìn phải hết mộtvòng: “Không có ghế, ngồi ở đâuđây?”Cô vừa dứt lời, còn chưa kịp phảnứng lại thì đột nhiên Kiều HuyềnThạc đã vươn tay ra nắm lấy châncô kéo về trước một cái.Cô mất trọng tâm mà ngã nhàoxuống. Hai chân bị anh tách ra, ngồiphịch lên đùi anh.“AI” Cô sợ hãi giữ lấy vai anh, nắmchặt cây tăm bông và lọ thuốc trongtay.“Ngôi ở đây đi.” Kiều Huyền Thạcôm chặt eo cô. Thái độ nghiêm túc.Ánh mắt nóng đến phỏng người.Bạch Nhược Hy hoàn toàn khôngcòn lời gì để nói người đàn ông nàynữa. Lúc này cô vừa xấu hổ vừa tứcgiận, ngượng ngùng đến nỗi khôngdám động đậy lung tung.Cái loại mặt đối mặt này, tư thếdạng hai chân ngồi lên đùi anh, xemthế nào cũng đều cảm thấy mập mờvô cùng.“Anh Ba, anh buông tay ra để emđứng dậy. Em không cần ngồi đâu.”Bạch Nhược Hy dùng tay chống lênngực anh, đỏ mặt chống cự.Kiều Huyền Thạc ôm chặt eo cô rồidùng sức kéo một cái. Lúc này vị trícủa cô lại gần lại thêm một chút.“A?” Cô ngại ngùng phát ra tiếngkêu đầy xấu hổ.Cả người Bạch Nhược Hy cứngngắc. Cả trái tim đều đang đập bìnhbịch.Giọng nói cảnh cáo của anh dịudàng như nước: “Muốn thoa thuốchay là muốn ngôi xích lại thêm chútnữa?”Người đàn ông này thật đáng ghét.Bạch Nhược Hy lại vừa tức vừangượng. Vậy mà trái tim chết tiệtvẫn cứ thích bị anh đùa lại còn đanglen lén hưởng thụ loại cảm giác này.“Em… Em giúp anh thoa thuốc.”Bạch Nhược Hy cúi đầu thì thào.Nói xong, cô liền câm cây tăm bôngquẹt ít thuốc rồi bôi lên vết thươngđang sắp lành lại của anh.Động tác của cô nhẹ nhàng thếnhưng ngón tay vẫn luôn run rẩynhè nhẹ. Mặc dù rất nhẹ nhưng vẫnlộ ra tâm trạng căng thẳng của cô.Đặc biệt là gương mặt, nóng tớiphát hoảng. Cảm giác như trongkhông khí đều là mùi hương lànhlạnh thoang thoảng trên người KiềuHuyền Thạc, khiến cô không cáchnào trốn chạy.Kiều Huyên Thạc nhìn gò má đangđỏ hồng của cô, ánh mắt càng lúccàng nóng rực, trái tim cũng đậpcàng ngày càng kịch liệt. BạchNhược Hy thoa thuốc xong, đậy hộplại, chuẩn bị đứng dậy.Thế nhưng eo lại bị bàn tay lớn củaanh cố định lại vô cùng vững vàng.Cô đẩy cánh tay anh ra, nhỏ giọngcầu xin: “Anh Ba, anh buông tay rađi, đều đã thoa thuốc xong rồi.”Giọng nói khàn khàn đầy cuốn hútcủa anh thì thào: “Tiếp tục.”Bạch Nhược Hy nhíu chặt mày,sững sờ nhìn về phía anh.Bốn mắt đối diện. Khoảnh khắc ánhmắt chạm vào nhau, trái tim cô lạihãng mất vài nhịp, đập loạn lên.Cho dù ánh mắt anh nồng cháy nhưvậy, cô vẫn giả vờ trấn định, từ từhỏi: “Còn chỗ nào bị thương sao?”Kiều Huyền Thạc cầm lấy cánh taycô rôi châm chậm đặt lên vị trí tráitim, ấn xuống lồng ngực mình: “Ởđây rất đau, thoa chút thuốc cho tôiđi.Bạch Nhược Hy cúi đầu nhìn cơ bắprắn chắc của anh, lại ngẩng đầunhìn về phía đôi mắt đầy khát vọngcủa anh, nuốt ngụm nước bọt rồinhẹ giọng hỏi: “Không nhìn thấy vếtthương ở chỗ nào hết.”“Vết thương ở bên trong.” Giọng nóitrâm thấp của anh vô cùng khảnđặc.Bạch Nhược Hy hiểu ý của anh nênbất lực cúi đầu, hổ thẹn thêu thào:“Cái này độ khó quá cao. Em khôngcách nào giúp anh thoa thuốcđược.’Kiều Huyền Thạc một tay choàngqua đầu cô, nhẹ nhàng kéo về phíatrước rồi dùng trán chạm vào tráncô. Ánh mắt thâm sâu nhìn chằmchằm vào đôi môi đỏ mộng của cô.Hai người thở hổn hển, hơi thở cànglúc càng nóng.Bạch Nhược Hy căng thẳng hết sức,bị dọa tới nỗi châm chậm híp mắtlại.“Hôn tôi.”Giọng nói khàn khàn của anh phátra từ trong cổ họng. Lời nói ra lệnhcũng vô cùng dịu dàng.Bạch Nhược Hy nhất thời mím môi,căng thẳng nhíu mày nhắm mắt.Giọng nói khàn khàn của KiềuHuyền Thạc giống như đã nhẫn nhịntừ lâu: “Nếu như tôi chủ động, hậuquả sẽ rất nghiêm trọng.”

Bạch Nhược Hy lấy khăn tắm từ

trong tủ ra rồi căng thẳng đứng

trước cửa phòng tắm.

“Anh Ba, anh với tay ra lấy đi.”

Tiếng nước chảy trong phòng tắm

dừng lại. Giọng nói có lực của đàn

ông từ trong truyền ra: “Cầm vào

đây”

Câm vào?

Cô đi vào rồi còn có thể bình an vô

sự đi ra sao?

Bạch Nhược Hy căng thẳng không

thôi. Cô nắm chặt khăn tắm do dự

hết vài giây, cuối cùng yếu ớt mở

miệng: “Em không muốn đi vào.”

“Đi vào.”

“Không muốn.”

Đột nhiên, cửa bị mở ra.

Cảnh trước mắt khiến cả người

Bạch Nhược Hy đều đờ ra, sững sờ

nhìn người đàn ông ở trân không

chút xấu hổ trước mặt. Mà nhất thời

cô còn chưa kịp phản ứng lại nên

cứ ngốc nghếch mà nhìn trân trân

như thế.

Mái tóc ngắn rối ướt đẫm, gương

mặt đẹp trai cương nghị phối hợp

với làn da màu đồng. Đường nét

hoàn mỹ trên cơ thể không thể bới

móc được cùng với bóng dáng to

lớn đĩnh đạc. Trước loại mê hoặc

kích thích thị giác thế này, bất cứ

đứa con gái nào cũng sẽ bị rung

động đến nỗi không có sức đề

kháng.

Nhất thời, gương mặt cô đỏ rực. Cả

người cứng ngắc, chỉ có trái tim

đang đập càng lúc càng nhanh…

Trong đầu trống rỗng, sau khi đứng

hình liên không cách nào dời mắt.

Kiều Huyền Thạc hơi nhướn mày rồi

giơ tay ra nhận lấy cái khăn tắm từ

trong tay cô rồi thong thả quấn

quanh nửa người dưới. Tâm tình

không có chút thay đổi nào mà

chầm chậm mở miệng: “Rất nóng

sao?”

“Hả?” Bạch Nhược Hy nhất thời tỉnh

lại, ngẩng đầu nhìn về phía cái

người vô cùng hấp dẫn trước mặt.

Chân tay lóng ngóng không biết nên

phản ứng thế nào.

Khóe miệng Kiều Huyên Thạc lộ ra

nụ cười gian, nhẹ nhàng nói: “Mặt

em đỏ vậy rồi, có phải là rất nóng

không?”

Lúc này Bạch Nhược Hy mới phản

ứng lại được, vội xoay người. Hai

tay áp lên má hít sâu một hơi. Cảm

giác như thể nhịp tim đã đập tới hai

trăm lần, cả người đều đang sốt.

Cô xấu hổ đỏ mặt mở miệng: “Anh

là cái đồ cuồng thể hiện sao?

Không biết xấu hổ mà cứ đi ra như

vậy. Có nghĩ tới cảm giác của người

khác không?”

Kiều Huyền Thạc cười gian xảo rồi

đưa tay ra xoa đầu cô, vừa dịu dàng

vừa đầy yêu thương.

Sau đó lại đi qua người cô lướt vào

phòng, vừa đi vừa nói: “Em xem

cũng chăm chú lắm”

“Em… em là bị anh dọa đó.’ Bạch

Nhược Hy ngại ngùng giải thích.

Kiều Huyền Thạc đứng trước tủ đồ,

mở cửa lấy ra một cái khăn trắng

lau tóc: “Có vừa lòng với cơ thể của

chồng em không?”

Bạch Nhược Hy cảm giác mặt càng

lúc càng nóng nên phớt lờ vấn đề

của anh mà châm chậm đi vào

trong, xấu hổ dọn dẹp khắp bốn

phía: “Anh Ba, thuốc anh để đâu

vậy? Em thoa thuốc cho anh.”

“Trong ngăn kéo.

Bạch Nhược Hy lấy hộp thuốc từ

trong ngăn kéo rồi đặt lên bàn, sau

đó xoay người nhìn vê phía Kiều

tí ”

Huyên Thạc: “…

Vừa muốn mở miệng nói chuyện,

người đàn ông này liên không kiêng

ky gì mà cởi khăn tắm ra trước mặt

cô rồi lấy cái quân nhỏ từ trong tủ

ra.

Bạch Nhược Hy giật bắn mình, vội

xoay người, từ từ nhắm mắt hít sâu,

tức giận cắn răng lẩm bẩm: “Anh

Ba, anh có thể chú ý một chút

không. Anh…”

“Trước mặt vợ mình, tôi cần chú ý

cái gì chứ?”

“.” Bạch Nhược Hy cảm thấy bản

thân như đang ở trong tình thế dầu

sôi lửa bỏng, xấu hổ không thể nào

đối mặt, như sắp phát điên rồi.

Kiêu Huyền Thạc mặc chiếc quân

ngủ dài màu xám rồi ngồi xuống

bên mép giường. Lúc nhìn thấy bộ

dáng quấn bách xấu hổ của người

con gái bên cạnh, anh liên không

nhịn được cười nhẹ. Trong mắt toàn

là ý cười trêu chọc.

“Lại đây.’ Anh dịu dàng ra lệnh.

Bạch Nhược Hy ngẩng đầu nhìn

trân nhà rôi hít thở sâu, sau khi bình

tĩnh lại mới cầm lấy thuốc xoay

người nhìn anh.

Đối diện với ánh mắt gian ác của

người đàn ông này, cô liên căng

thẳng nhìn đi chỗ khác, sau đó cứ

nhìn chăm chằm vào vết thương

nhỏ đã kết vảy của anh.

Bạch Nhược Hy vừa cầm thuốc lên

vừa dịu dàng hỏi: “Còn đau không?”

Kiều Huyền Thạc dùng tay đè lên

vết thương, lắc mạnh tay vài cái:

“Còn chịu được.”

“Bỏ tay xuống đi, em thoa thuốc cho

anh.”

Kiều Huyền Thạc buông tay xuống

rồi ngồi thẳng lưng lại.

Bạch Nhược Hy cúi xuống, nghiêng

người câm lọ thuốc mỡ và cây tăm

bông, cẩn thận từng ly từng tí lau

sạch.

Kiều Huyên Thạc nhìn gương mặt

trăng nõn bầu bĩnh của cô đến nhập

thân. Hai mắt ngờ nghệch mà trong

suốt vô cùng dễ thương. Sống mũi

thẳng tắp. Đôi môi mọng nước. Bộ

dáng nghiêm túc đẹp đến nghẹt

thở.

Miệng mồm anh khô khốc nuốt

ngụm nước bọt. Ánh mắt trở nên

nóng rực. Giọng nói cũng trở nên

trâm thấp đầy cuốn hút, thì thâm

nói: “Ngồi xuống đây thoa đi.”

Bạch Nhược Hy đứng thẳng lưng rồi

quét mắt nhìn trái nhìn phải hết một

vòng: “Không có ghế, ngồi ở đâu

đây?”

Cô vừa dứt lời, còn chưa kịp phản

ứng lại thì đột nhiên Kiều Huyền

Thạc đã vươn tay ra nắm lấy chân

cô kéo về trước một cái.

Cô mất trọng tâm mà ngã nhào

xuống. Hai chân bị anh tách ra, ngồi

phịch lên đùi anh.

“AI” Cô sợ hãi giữ lấy vai anh, nắm

chặt cây tăm bông và lọ thuốc trong

tay.

“Ngôi ở đây đi.” Kiều Huyền Thạc

ôm chặt eo cô. Thái độ nghiêm túc.

Ánh mắt nóng đến phỏng người.

Bạch Nhược Hy hoàn toàn không

còn lời gì để nói người đàn ông này

nữa. Lúc này cô vừa xấu hổ vừa tức

giận, ngượng ngùng đến nỗi không

dám động đậy lung tung.

Cái loại mặt đối mặt này, tư thế

dạng hai chân ngồi lên đùi anh, xem

thế nào cũng đều cảm thấy mập mờ

vô cùng.

“Anh Ba, anh buông tay ra để em

đứng dậy. Em không cần ngồi đâu.”

Bạch Nhược Hy dùng tay chống lên

ngực anh, đỏ mặt chống cự.

Kiều Huyền Thạc ôm chặt eo cô rồi

dùng sức kéo một cái. Lúc này vị trí

của cô lại gần lại thêm một chút.

“A?” Cô ngại ngùng phát ra tiếng

kêu đầy xấu hổ.

Cả người Bạch Nhược Hy cứng

ngắc. Cả trái tim đều đang đập bình

bịch.

Giọng nói cảnh cáo của anh dịu

dàng như nước: “Muốn thoa thuốc

hay là muốn ngôi xích lại thêm chút

nữa?”

Người đàn ông này thật đáng ghét.

Bạch Nhược Hy lại vừa tức vừa

ngượng. Vậy mà trái tim chết tiệt

vẫn cứ thích bị anh đùa lại còn đang

len lén hưởng thụ loại cảm giác này.

“Em… Em giúp anh thoa thuốc.”

Bạch Nhược Hy cúi đầu thì thào.

Nói xong, cô liền câm cây tăm bông

quẹt ít thuốc rồi bôi lên vết thương

đang sắp lành lại của anh.

Động tác của cô nhẹ nhàng thế

nhưng ngón tay vẫn luôn run rẩy

nhè nhẹ. Mặc dù rất nhẹ nhưng vẫn

lộ ra tâm trạng căng thẳng của cô.

Đặc biệt là gương mặt, nóng tới

phát hoảng. Cảm giác như trong

không khí đều là mùi hương lành

lạnh thoang thoảng trên người Kiều

Huyền Thạc, khiến cô không cách

nào trốn chạy.

Kiều Huyên Thạc nhìn gò má đang

đỏ hồng của cô, ánh mắt càng lúc

càng nóng rực, trái tim cũng đập

càng ngày càng kịch liệt. Bạch

Nhược Hy thoa thuốc xong, đậy hộp

lại, chuẩn bị đứng dậy.

Thế nhưng eo lại bị bàn tay lớn của

anh cố định lại vô cùng vững vàng.

Cô đẩy cánh tay anh ra, nhỏ giọng

cầu xin: “Anh Ba, anh buông tay ra

đi, đều đã thoa thuốc xong rồi.”

Giọng nói khàn khàn đầy cuốn hút

của anh thì thào: “Tiếp tục.”

Bạch Nhược Hy nhíu chặt mày,

sững sờ nhìn về phía anh.

Bốn mắt đối diện. Khoảnh khắc ánh

mắt chạm vào nhau, trái tim cô lại

hãng mất vài nhịp, đập loạn lên.

Cho dù ánh mắt anh nồng cháy như

vậy, cô vẫn giả vờ trấn định, từ từ

hỏi: “Còn chỗ nào bị thương sao?”

Kiều Huyền Thạc cầm lấy cánh tay

cô rôi châm chậm đặt lên vị trí trái

tim, ấn xuống lồng ngực mình: “Ở

đây rất đau, thoa chút thuốc cho tôi

đi.

Bạch Nhược Hy cúi đầu nhìn cơ bắp

rắn chắc của anh, lại ngẩng đầu

nhìn về phía đôi mắt đầy khát vọng

của anh, nuốt ngụm nước bọt rồi

nhẹ giọng hỏi: “Không nhìn thấy vết

thương ở chỗ nào hết.”

“Vết thương ở bên trong.” Giọng nói

trâm thấp của anh vô cùng khản

đặc.

Bạch Nhược Hy hiểu ý của anh nên

bất lực cúi đầu, hổ thẹn thêu thào:

“Cái này độ khó quá cao. Em không

cách nào giúp anh thoa thuốc

được.’

Kiều Huyền Thạc một tay choàng

qua đầu cô, nhẹ nhàng kéo về phía

trước rồi dùng trán chạm vào trán

cô. Ánh mắt thâm sâu nhìn chằm

chằm vào đôi môi đỏ mộng của cô.

Hai người thở hổn hển, hơi thở càng

lúc càng nóng.

Bạch Nhược Hy căng thẳng hết sức,

bị dọa tới nỗi châm chậm híp mắt

lại.

“Hôn tôi.”

Giọng nói khàn khàn của anh phát

ra từ trong cổ họng. Lời nói ra lệnh

cũng vô cùng dịu dàng.

Bạch Nhược Hy nhất thời mím môi,

căng thẳng nhíu mày nhắm mắt.

Giọng nói khàn khàn của Kiều

Huyền Thạc giống như đã nhẫn nhịn

từ lâu: “Nếu như tôi chủ động, hậu

quả sẽ rất nghiêm trọng.”

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Bạch Nhược Hy lấy khăn tắm từtrong tủ ra rồi căng thẳng đứngtrước cửa phòng tắm.“Anh Ba, anh với tay ra lấy đi.”Tiếng nước chảy trong phòng tắmdừng lại. Giọng nói có lực của đànông từ trong truyền ra: “Cầm vàođây”Câm vào?Cô đi vào rồi còn có thể bình an vôsự đi ra sao?Bạch Nhược Hy căng thẳng khôngthôi. Cô nắm chặt khăn tắm do dựhết vài giây, cuối cùng yếu ớt mởmiệng: “Em không muốn đi vào.”“Đi vào.”“Không muốn.”Đột nhiên, cửa bị mở ra.Cảnh trước mắt khiến cả ngườiBạch Nhược Hy đều đờ ra, sững sờnhìn người đàn ông ở trân khôngchút xấu hổ trước mặt. Mà nhất thờicô còn chưa kịp phản ứng lại nêncứ ngốc nghếch mà nhìn trân trânnhư thế.Mái tóc ngắn rối ướt đẫm, gươngmặt đẹp trai cương nghị phối hợpvới làn da màu đồng. Đường néthoàn mỹ trên cơ thể không thể bớimóc được cùng với bóng dáng tolớn đĩnh đạc. Trước loại mê hoặckích thích thị giác thế này, bất cứđứa con gái nào cũng sẽ bị rungđộng đến nỗi không có sức đềkháng.Nhất thời, gương mặt cô đỏ rực. Cảngười cứng ngắc, chỉ có trái timđang đập càng lúc càng nhanh…Trong đầu trống rỗng, sau khi đứnghình liên không cách nào dời mắt.Kiều Huyền Thạc hơi nhướn mày rồigiơ tay ra nhận lấy cái khăn tắm từtrong tay cô rồi thong thả quấnquanh nửa người dưới. Tâm tìnhkhông có chút thay đổi nào màchầm chậm mở miệng: “Rất nóngsao?”“Hả?” Bạch Nhược Hy nhất thời tỉnhlại, ngẩng đầu nhìn về phía cáingười vô cùng hấp dẫn trước mặt.Chân tay lóng ngóng không biết nênphản ứng thế nào.Khóe miệng Kiều Huyên Thạc lộ ranụ cười gian, nhẹ nhàng nói: “Mặtem đỏ vậy rồi, có phải là rất nóngkhông?”Lúc này Bạch Nhược Hy mới phảnứng lại được, vội xoay người. Haitay áp lên má hít sâu một hơi. Cảmgiác như thể nhịp tim đã đập tới haitrăm lần, cả người đều đang sốt.Cô xấu hổ đỏ mặt mở miệng: “Anhlà cái đồ cuồng thể hiện sao?Không biết xấu hổ mà cứ đi ra nhưvậy. Có nghĩ tới cảm giác của ngườikhác không?”Kiều Huyền Thạc cười gian xảo rồiđưa tay ra xoa đầu cô, vừa dịu dàngvừa đầy yêu thương.Sau đó lại đi qua người cô lướt vàophòng, vừa đi vừa nói: “Em xemcũng chăm chú lắm”“Em… em là bị anh dọa đó.’ BạchNhược Hy ngại ngùng giải thích.Kiều Huyền Thạc đứng trước tủ đồ,mở cửa lấy ra một cái khăn trắnglau tóc: “Có vừa lòng với cơ thể củachồng em không?”Bạch Nhược Hy cảm giác mặt cànglúc càng nóng nên phớt lờ vấn đềcủa anh mà châm chậm đi vàotrong, xấu hổ dọn dẹp khắp bốnphía: “Anh Ba, thuốc anh để đâuvậy? Em thoa thuốc cho anh.”“Trong ngăn kéo.Bạch Nhược Hy lấy hộp thuốc từtrong ngăn kéo rồi đặt lên bàn, sauđó xoay người nhìn vê phía Kiềutí ”Huyên Thạc: “…Vừa muốn mở miệng nói chuyện,người đàn ông này liên không kiêngky gì mà cởi khăn tắm ra trước mặtcô rồi lấy cái quân nhỏ từ trong tủra.Bạch Nhược Hy giật bắn mình, vộixoay người, từ từ nhắm mắt hít sâu,tức giận cắn răng lẩm bẩm: “AnhBa, anh có thể chú ý một chútkhông. Anh…”“Trước mặt vợ mình, tôi cần chú ýcái gì chứ?”“.” Bạch Nhược Hy cảm thấy bảnthân như đang ở trong tình thế dầusôi lửa bỏng, xấu hổ không thể nàođối mặt, như sắp phát điên rồi.Kiêu Huyền Thạc mặc chiếc quânngủ dài màu xám rồi ngồi xuốngbên mép giường. Lúc nhìn thấy bộdáng quấn bách xấu hổ của ngườicon gái bên cạnh, anh liên khôngnhịn được cười nhẹ. Trong mắt toànlà ý cười trêu chọc.“Lại đây.’ Anh dịu dàng ra lệnh.Bạch Nhược Hy ngẩng đầu nhìntrân nhà rôi hít thở sâu, sau khi bìnhtĩnh lại mới cầm lấy thuốc xoayngười nhìn anh.Đối diện với ánh mắt gian ác củangười đàn ông này, cô liên căngthẳng nhìn đi chỗ khác, sau đó cứnhìn chăm chằm vào vết thươngnhỏ đã kết vảy của anh.Bạch Nhược Hy vừa cầm thuốc lênvừa dịu dàng hỏi: “Còn đau không?”Kiều Huyền Thạc dùng tay đè lênvết thương, lắc mạnh tay vài cái:“Còn chịu được.”“Bỏ tay xuống đi, em thoa thuốc choanh.”Kiều Huyền Thạc buông tay xuốngrồi ngồi thẳng lưng lại.Bạch Nhược Hy cúi xuống, nghiêngngười câm lọ thuốc mỡ và cây tămbông, cẩn thận từng ly từng tí lausạch.Kiều Huyên Thạc nhìn gương mặttrăng nõn bầu bĩnh của cô đến nhậpthân. Hai mắt ngờ nghệch mà trongsuốt vô cùng dễ thương. Sống mũithẳng tắp. Đôi môi mọng nước. Bộdáng nghiêm túc đẹp đến nghẹtthở.Miệng mồm anh khô khốc nuốtngụm nước bọt. Ánh mắt trở nênnóng rực. Giọng nói cũng trở nêntrâm thấp đầy cuốn hút, thì thâmnói: “Ngồi xuống đây thoa đi.”Bạch Nhược Hy đứng thẳng lưng rồiquét mắt nhìn trái nhìn phải hết mộtvòng: “Không có ghế, ngồi ở đâuđây?”Cô vừa dứt lời, còn chưa kịp phảnứng lại thì đột nhiên Kiều HuyềnThạc đã vươn tay ra nắm lấy châncô kéo về trước một cái.Cô mất trọng tâm mà ngã nhàoxuống. Hai chân bị anh tách ra, ngồiphịch lên đùi anh.“AI” Cô sợ hãi giữ lấy vai anh, nắmchặt cây tăm bông và lọ thuốc trongtay.“Ngôi ở đây đi.” Kiều Huyền Thạcôm chặt eo cô. Thái độ nghiêm túc.Ánh mắt nóng đến phỏng người.Bạch Nhược Hy hoàn toàn khôngcòn lời gì để nói người đàn ông nàynữa. Lúc này cô vừa xấu hổ vừa tứcgiận, ngượng ngùng đến nỗi khôngdám động đậy lung tung.Cái loại mặt đối mặt này, tư thếdạng hai chân ngồi lên đùi anh, xemthế nào cũng đều cảm thấy mập mờvô cùng.“Anh Ba, anh buông tay ra để emđứng dậy. Em không cần ngồi đâu.”Bạch Nhược Hy dùng tay chống lênngực anh, đỏ mặt chống cự.Kiều Huyền Thạc ôm chặt eo cô rồidùng sức kéo một cái. Lúc này vị trícủa cô lại gần lại thêm một chút.“A?” Cô ngại ngùng phát ra tiếngkêu đầy xấu hổ.Cả người Bạch Nhược Hy cứngngắc. Cả trái tim đều đang đập bìnhbịch.Giọng nói cảnh cáo của anh dịudàng như nước: “Muốn thoa thuốchay là muốn ngôi xích lại thêm chútnữa?”Người đàn ông này thật đáng ghét.Bạch Nhược Hy lại vừa tức vừangượng. Vậy mà trái tim chết tiệtvẫn cứ thích bị anh đùa lại còn đanglen lén hưởng thụ loại cảm giác này.“Em… Em giúp anh thoa thuốc.”Bạch Nhược Hy cúi đầu thì thào.Nói xong, cô liền câm cây tăm bôngquẹt ít thuốc rồi bôi lên vết thươngđang sắp lành lại của anh.Động tác của cô nhẹ nhàng thếnhưng ngón tay vẫn luôn run rẩynhè nhẹ. Mặc dù rất nhẹ nhưng vẫnlộ ra tâm trạng căng thẳng của cô.Đặc biệt là gương mặt, nóng tớiphát hoảng. Cảm giác như trongkhông khí đều là mùi hương lànhlạnh thoang thoảng trên người KiềuHuyền Thạc, khiến cô không cáchnào trốn chạy.Kiều Huyên Thạc nhìn gò má đangđỏ hồng của cô, ánh mắt càng lúccàng nóng rực, trái tim cũng đậpcàng ngày càng kịch liệt. BạchNhược Hy thoa thuốc xong, đậy hộplại, chuẩn bị đứng dậy.Thế nhưng eo lại bị bàn tay lớn củaanh cố định lại vô cùng vững vàng.Cô đẩy cánh tay anh ra, nhỏ giọngcầu xin: “Anh Ba, anh buông tay rađi, đều đã thoa thuốc xong rồi.”Giọng nói khàn khàn đầy cuốn hútcủa anh thì thào: “Tiếp tục.”Bạch Nhược Hy nhíu chặt mày,sững sờ nhìn về phía anh.Bốn mắt đối diện. Khoảnh khắc ánhmắt chạm vào nhau, trái tim cô lạihãng mất vài nhịp, đập loạn lên.Cho dù ánh mắt anh nồng cháy nhưvậy, cô vẫn giả vờ trấn định, từ từhỏi: “Còn chỗ nào bị thương sao?”Kiều Huyền Thạc cầm lấy cánh taycô rôi châm chậm đặt lên vị trí tráitim, ấn xuống lồng ngực mình: “Ởđây rất đau, thoa chút thuốc cho tôiđi.Bạch Nhược Hy cúi đầu nhìn cơ bắprắn chắc của anh, lại ngẩng đầunhìn về phía đôi mắt đầy khát vọngcủa anh, nuốt ngụm nước bọt rồinhẹ giọng hỏi: “Không nhìn thấy vếtthương ở chỗ nào hết.”“Vết thương ở bên trong.” Giọng nóitrâm thấp của anh vô cùng khảnđặc.Bạch Nhược Hy hiểu ý của anh nênbất lực cúi đầu, hổ thẹn thêu thào:“Cái này độ khó quá cao. Em khôngcách nào giúp anh thoa thuốcđược.’Kiều Huyền Thạc một tay choàngqua đầu cô, nhẹ nhàng kéo về phíatrước rồi dùng trán chạm vào tráncô. Ánh mắt thâm sâu nhìn chằmchằm vào đôi môi đỏ mộng của cô.Hai người thở hổn hển, hơi thở cànglúc càng nóng.Bạch Nhược Hy căng thẳng hết sức,bị dọa tới nỗi châm chậm híp mắtlại.“Hôn tôi.”Giọng nói khàn khàn của anh phátra từ trong cổ họng. Lời nói ra lệnhcũng vô cùng dịu dàng.Bạch Nhược Hy nhất thời mím môi,căng thẳng nhíu mày nhắm mắt.Giọng nói khàn khàn của KiềuHuyền Thạc giống như đã nhẫn nhịntừ lâu: “Nếu như tôi chủ động, hậuquả sẽ rất nghiêm trọng.”

Chương 111