Tác giả:

Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…

Chương 113

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Nghe tiếng động, Bạch Nhạc Hy giậtmình, căng thẳng nhìn về phía cửa.Trước cửa có hai người đàn ôngđẹp trai cao ráo.Trong đó có một người mà nhândân cả nước đều biết, đó là Chủ tịchnước Bộ Dực Thành.Người còn lại thì tương đối xa lạ. Cảhai đêu mặc trên người quần áothoải mái, trên tay xách hai bọc quà,đang nhìn chằm chằm cô và KiềuHuyền Thạc bằng ánh mắt đầy kinhngạc.Bạch Nhược Hy căng thẳng khônghết, vội vàng gỡ tay của Kiều HuyềnThạc đang đặt trên eo cô xuống:“Anh Ba, mau buông tay. Khách tớinhà rồi này!”Kiều Huyền Thạc lưu luyến khôngrời buông Bạch Nhược Hy ra, sắcmặt trầm xuống. Hai người này tớiđúng lúc thật, phá hỏng cả bầukhông khí.Bạch Nhược Hy vội vàng rời khỏilòng Kiều Huyền Thạc, cách xa haibước rồi lễ phép khom lưng chàohai người, im lặng không biết nênxưng hô thế nào.“Tại sao lại không bấm chuông?”Sắc mặt Kiều Huyền Thạc trầmxuống. Giọng điệu nghiêm túc. Cảngười phút chốc toát lên vẻ cao caotại thượng.Bạch Nhược Hy nhìn Kiêu HuyềnThạc rồi lại nhìn con người vĩ đạitrước mặt.Người đàn ông này đúng là kiểu tháiđộ trước sau không đồng nhất. Lúcở bên nhau cô cũng chưa từng thấyanh nghiêm túc như thế, còn dámmặt nặng mày nhẹ với Chủ tịchnước?Bộ Dực Thành mỉm cười xấu xa,nhướn mày nhìn Kiêu Huyền Thạcrôi chầm chậm đi vào: “Vốn địnhbấm chuông nhưng tôi muốn thửxem mật khẩu của cậu có phải đềucùng một số hay không. Kết quảđoán đúng rồi.”“bÓ CÓ.Người đàn ông còn lại nhìn chằmchằm vào Bạch Nhạc Hy một hồilâu, ngạc nhiên đến nỗi cằm sắp rơixuống.Bộ Dực Thành quay người lại nói vớianh ta: “Hách Nguyệt, không cầnnhìn cô ấy nữa. Đây là em dâu củachúng ta, là vợ hợp pháp của HuyềnThạc.”Hách Nguyệt chết lặng, há miệng ra.Mắt trừng lớn, nghiêm túc nhìn KiềuHuyền Thạc một lượt: “Hóa ra anhkhông phải là gay à?”Sắc mặt Kiều Huyền Thạc trầmxuống, lạnh lùng nhìn về phía HáchNguyệt: “Ai nói với anh tôi là gay?”Hách Nguyệt lập tức cười hớn hở,bước nhanh vào phòng khách. Anhta đặt món quà trên tay lên bàn rồiđi đến trước mặt Bạch Nhạc Hy, lịchsự đưa tay ra: “Xin chào em dâu,anh tên là Hách Nguyệt, bạn tốt củachồng em.”Bạch Nhược Hy nhìn người đàn ôngđẹp trai trước mặt, nhất thời kinhhồn táng đảm.Người này còn đẹp hơn cả con gái,so với đàn ông còn đẹp trai hơnnhiều lần. Cô tưởng ngoài Chủ tịchnước Bộ Dực Thành ra thì không cóngười thứ hai nào đẹp như vậy. Aingờ núi cao còn có núi cao hơn.Cô say mê nhìn gương mặt đẹpngời ngời trước mặt, rụt rè bắt tayvới anh ta, ngại ngùng chào hỏi:“Chào anh.”Hách Nguyệt nhướn mày, cười xấuxa lại gân cô, nhỏ giọng thì thâm:“Cảm ơn em đã giúp anh yên tâmmột chút. Lúc ngủ chung mộtphòng với chông em cũng sẽ khôngcần lo lắng bị thông cúc ‘ rồi.”Bạch Nhược Hy trong chốc lát đãhiểu ngay câu này.Khuôn mặt cô bất giác đỏ bừng.Hách Nguyệt này thực sự là mộtngười có cá tính. Câu như vậy cũngcó thể nói ra khỏi miệng.Kiều Huyền Thạc nghe không rõ anhta nói gì với Bạch Nhược Hy nhưngrõ ràng nhìn thấy khuôn mặt củaBạch Nhạc Hy đỏ lựng.Trong phút chốc tâm tình anh trâmxuống. Sắc mặt vô cùng khó coi.Sau khi bắt tay với Hách Nguyệt, BộDực Thành lịch sự đưa tay ra. BạchNhược Hy nhất thời căng thẳng trởlại, hai tay siết chặt, khẽ cúi người,chào vô cùng kính cẩn “Xin chào,Chủ tịch.”“Em dâu, đừng khách sáo như vậy,gọi anh là anh Thành là được rồi.Anh lớn hơn chồng em một tuổi.Cậu ấy luôn gọi thẳng tên anh.”Bạch Nhạc Hy không dám khôngnghe, vội vàng sửa lại: “Xin chàoanh Thành.”Hai người buông tay ra. Bộ DựcThành không nhịn được chế nhạo:“Cuối cùng tôi cũng hiểu tại saosiêu nhân sắt thép như cậu lại yếuớt như thế. Có mỗi vết thương nhỏxíu mà dưỡng bệnh lâu như vậy.Hóa ra là giấu người đẹp trong nhà,mỗi ngày nằm trong chăn bông ấmáp. Nếu tôi cũng có một người vợđẹp tựa Tây Thi như em dâu thế nàythì ngay cả cái chức chủ tịch nướcnày tôi cũng không cần. Mỗi ngàyđều ở nhà quấn quýt với vợ là đủXS JJFOI.Bạch Nhạc Hy ngượng ngùng cúiđầu, rụt rè vén tóc qua tai. Cô rấtcăng thẳng, lo lắng ý của Bộ DựcThành có phải là nói cô hồng nhanhọa thủy, mài mòn ý chí chiến đấucủa Kiều Huyền Thạc.Kiều Huyền Thạc nhìn thấu sự lolắng của Bạch Nhược Hy liền chậmrãi đi tới bên cạnh cô, nhỏ giọngdặn dò: “Nhược Hy, vào bếp tắt ga,thuận tiện rót chút nước trà ra đây.“D ạ »Bạch Nhược Hy lập tức đáp ứng. Cômỉm cười cúi người với hai ngườinọ, sau đó xoay người đi vào nhàbếp.Cô thở hắt ra một hơi, vội vàng đi vêphía nhà bếp.Kiều Huyên Thạc nhìn hai ngườitrước mặt, hỏi bằng giọng lạnh lùng:“Sao tự dưng hai người lại chạy tớiđây?”Bộ Dực Thành và Hách Nguyệt ngồitrên ghế sofa, dựa vào tay vịn, quétmắt nhìn khắp bốn phía.Ngược lại Hách Nguyệt thoải máidang ta, một mình chiếm hết cáighế sofa, vắt chéo chân mỉm cười:“Tụi anh còn tưởng chú sẽ nằm thoithóp trên giường nên mới hỏi TinhThần vị trí hiện tại của chú, tính tớicoi bệnh tình nặng thế nào. Thậtkhông ngờ chú khỏe như voi cònquấn quýt với vợ trong phòngkhách.”Kiều Huyền Thạc ngồi thẳng lưngtrên sofa đơn đối diện với Bộ DựcThành. So sánh với hai người kiahoàn toàn không cùng một trườngphái.Sau khi Bộ Dực Thành quan sát hếtmột vòng mới lẩm bẩm nói: “Khôngtôi, nhà của cậu rất ấm áp. Đàn ôngcó vợ có khác.’“Huyền Thạc, kết hôn cũng khôngbáo cho anh biết, chú không cónghĩa khí gì cả.” Hách Nguyệt nhướnmày nói.Kiều Huyền Thạc hắng giọng, liếcnhìn vào bếp. Anh thấy Bạch NhạcHy vẫn chưa ra ngoài mới nói: “Chỉlà đăng ký thôi, vẫn chưa tổ chứcđám cưới.“Khi nào thì tổ chức vậy? Anh muốnlàm phù rể.”“Thêm anh nữa.’ Bộ Dực Thành giơtay, mỉm cười muốn tham gia.Kiều Huyền Thạc rất nghiêm túcđồng ý: “Sắp rồi. Đến lúc đó nhấtđịnh sẽ thông báo cho hai người.”“Thật không ngờ, trong ba ngườichúng ta cậu lại kết hôn trước.” BộDực Thành bất đắc dĩ cảm khái.Hách Nguyệt rung chân, cười nói:“Anh cũng không ngờ đó. Đại tướngKiều ba mươi tuổi vẫn còn là traitân. Vậy mà không phải gay. Anhthật sự khâm phục phẩm chất giữthân như ngọc của chú.”Bạch Nhạc Hy vừa bưng trà ra, đúnglúc nghe thấy lời này của HáchNguyệt như sét đánh ngang tai. Côlập tức dừng lại, ngơ ngẩn cả người.Cô đột nhiên xuất hiện khiến bangười trong phòng khách đều nhìnvề phía cô.Nếu như vừa rồi cô không nghenhầm, hình như Hách Nguyệt nói bamươi tuổi vẫn còn là trai tân?Là nói Kiều Huyền Thạc sao?Bạch Nhược Hy ngại ngùng nhìn vềphía Kiều Huyên Thạc. Đúng lúc bắtgặp ánh mắt sâu hút của anh.Khoảnh khắc đó, tim cô đột nhiênđập thình thịch, tự nhiên cảm thấyngại ngùng.Có lẽ trước đây, cô vẫn luôn nghĩrằng Kiều Huyền Thạc là loại đànông thẳng thừng và suồng sã, cònnói anh rất háo sắc trước mặt ngườinày.Cô thật không ngờ anh cũng làngười đàn ông chưa từng trải quamấy chuyện đó.Loại công kích này quá lớn khiến côtrở nên sững sờ.Kiều Huyền Thạc không biết tại saoBạch Nhược Hy đột nhiên dừng lại,mà lại còn có biểu cảm ngại ngùngxấu hổ.Anh đứng dậy, đi đến trước mặt côrồi cầm lấy cái khay trên tay cô, nhỏgiọng thì thâm: “Em vào bếp ănsáng đi. Ở đây có tôi tiếp đãi làđược rồi.”*hIrnd“Như vậy không được thích hợp lắmđâu.” Bạch Nhược Hy cảm thấy rấtcăng thẳng khi đứng trước mặt haingười này.Có thể làm bạn với Kiều HuyềnThạc, quả nhiên đều có lai lịchkhông nhỏ.Chỉ mỗi Chủ tịch nước thôi là đãghê gớm lắm rồi, nay còn thêmngười đàn ông tên Hách Nguyệt caothâm khó dò, xem ra lai lịch cũngkhông nhỏ nên khiến cô không dámlơ là chếnh mảng.“Không sao.” Kiều Huyền Thạc dịudàng nói.Hách Nguyệt vội vàng mở miệng:“Em dâu cứ tự nhiên. Tụi anh vàchồng em là chiến hữu tốt, còn từngmặc chung một cái quần sịp nữalà. Em không cần phải khách sáovới tụi anh đâu.”

Nghe tiếng động, Bạch Nhạc Hy giật

mình, căng thẳng nhìn về phía cửa.

Trước cửa có hai người đàn ông

đẹp trai cao ráo.

Trong đó có một người mà nhân

dân cả nước đều biết, đó là Chủ tịch

nước Bộ Dực Thành.

Người còn lại thì tương đối xa lạ. Cả

hai đêu mặc trên người quần áo

thoải mái, trên tay xách hai bọc quà,

đang nhìn chằm chằm cô và Kiều

Huyền Thạc bằng ánh mắt đầy kinh

ngạc.

Bạch Nhược Hy căng thẳng không

hết, vội vàng gỡ tay của Kiều Huyền

Thạc đang đặt trên eo cô xuống:

“Anh Ba, mau buông tay. Khách tới

nhà rồi này!”

Kiều Huyền Thạc lưu luyến không

rời buông Bạch Nhược Hy ra, sắc

mặt trầm xuống. Hai người này tới

đúng lúc thật, phá hỏng cả bầu

không khí.

Bạch Nhược Hy vội vàng rời khỏi

lòng Kiều Huyền Thạc, cách xa hai

bước rồi lễ phép khom lưng chào

hai người, im lặng không biết nên

xưng hô thế nào.

“Tại sao lại không bấm chuông?”

Sắc mặt Kiều Huyền Thạc trầm

xuống. Giọng điệu nghiêm túc. Cả

người phút chốc toát lên vẻ cao cao

tại thượng.

Bạch Nhược Hy nhìn Kiêu Huyền

Thạc rồi lại nhìn con người vĩ đại

trước mặt.

Người đàn ông này đúng là kiểu thái

độ trước sau không đồng nhất. Lúc

ở bên nhau cô cũng chưa từng thấy

anh nghiêm túc như thế, còn dám

mặt nặng mày nhẹ với Chủ tịch

nước?

Bộ Dực Thành mỉm cười xấu xa,

nhướn mày nhìn Kiêu Huyền Thạc

rôi chầm chậm đi vào: “Vốn định

bấm chuông nhưng tôi muốn thử

xem mật khẩu của cậu có phải đều

cùng một số hay không. Kết quả

đoán đúng rồi.”

“bÓ CÓ.

Người đàn ông còn lại nhìn chằm

chằm vào Bạch Nhạc Hy một hồi

lâu, ngạc nhiên đến nỗi cằm sắp rơi

xuống.

Bộ Dực Thành quay người lại nói với

anh ta: “Hách Nguyệt, không cần

nhìn cô ấy nữa. Đây là em dâu của

chúng ta, là vợ hợp pháp của Huyền

Thạc.”

Hách Nguyệt chết lặng, há miệng ra.

Mắt trừng lớn, nghiêm túc nhìn Kiều

Huyền Thạc một lượt: “Hóa ra anh

không phải là gay à?”

Sắc mặt Kiều Huyền Thạc trầm

xuống, lạnh lùng nhìn về phía Hách

Nguyệt: “Ai nói với anh tôi là gay?”

Hách Nguyệt lập tức cười hớn hở,

bước nhanh vào phòng khách. Anh

ta đặt món quà trên tay lên bàn rồi

đi đến trước mặt Bạch Nhạc Hy, lịch

sự đưa tay ra: “Xin chào em dâu,

anh tên là Hách Nguyệt, bạn tốt của

chồng em.”

Bạch Nhược Hy nhìn người đàn ông

đẹp trai trước mặt, nhất thời kinh

hồn táng đảm.

Người này còn đẹp hơn cả con gái,

so với đàn ông còn đẹp trai hơn

nhiều lần. Cô tưởng ngoài Chủ tịch

nước Bộ Dực Thành ra thì không có

người thứ hai nào đẹp như vậy. Ai

ngờ núi cao còn có núi cao hơn.

Cô say mê nhìn gương mặt đẹp

ngời ngời trước mặt, rụt rè bắt tay

với anh ta, ngại ngùng chào hỏi:

“Chào anh.”

Hách Nguyệt nhướn mày, cười xấu

xa lại gân cô, nhỏ giọng thì thâm:

“Cảm ơn em đã giúp anh yên tâm

một chút. Lúc ngủ chung một

phòng với chông em cũng sẽ không

cần lo lắng bị thông cúc ‘ rồi.”

Bạch Nhược Hy trong chốc lát đã

hiểu ngay câu này.

Khuôn mặt cô bất giác đỏ bừng.

Hách Nguyệt này thực sự là một

người có cá tính. Câu như vậy cũng

có thể nói ra khỏi miệng.

Kiều Huyền Thạc nghe không rõ anh

ta nói gì với Bạch Nhược Hy nhưng

rõ ràng nhìn thấy khuôn mặt của

Bạch Nhạc Hy đỏ lựng.

Trong phút chốc tâm tình anh trâm

xuống. Sắc mặt vô cùng khó coi.

Sau khi bắt tay với Hách Nguyệt, Bộ

Dực Thành lịch sự đưa tay ra. Bạch

Nhược Hy nhất thời căng thẳng trở

lại, hai tay siết chặt, khẽ cúi người,

chào vô cùng kính cẩn “Xin chào,

Chủ tịch.”

“Em dâu, đừng khách sáo như vậy,

gọi anh là anh Thành là được rồi.

Anh lớn hơn chồng em một tuổi.

Cậu ấy luôn gọi thẳng tên anh.”

Bạch Nhạc Hy không dám không

nghe, vội vàng sửa lại: “Xin chào

anh Thành.”

Hai người buông tay ra. Bộ Dực

Thành không nhịn được chế nhạo:

“Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao

siêu nhân sắt thép như cậu lại yếu

ớt như thế. Có mỗi vết thương nhỏ

xíu mà dưỡng bệnh lâu như vậy.

Hóa ra là giấu người đẹp trong nhà,

mỗi ngày nằm trong chăn bông ấm

áp. Nếu tôi cũng có một người vợ

đẹp tựa Tây Thi như em dâu thế này

thì ngay cả cái chức chủ tịch nước

này tôi cũng không cần. Mỗi ngày

đều ở nhà quấn quýt với vợ là đủ

XS JJ

FOI.

Bạch Nhạc Hy ngượng ngùng cúi

đầu, rụt rè vén tóc qua tai. Cô rất

căng thẳng, lo lắng ý của Bộ Dực

Thành có phải là nói cô hồng nhan

họa thủy, mài mòn ý chí chiến đấu

của Kiều Huyền Thạc.

Kiều Huyền Thạc nhìn thấu sự lo

lắng của Bạch Nhược Hy liền chậm

rãi đi tới bên cạnh cô, nhỏ giọng

dặn dò: “Nhược Hy, vào bếp tắt ga,

thuận tiện rót chút nước trà ra đây.

“D ạ »

Bạch Nhược Hy lập tức đáp ứng. Cô

mỉm cười cúi người với hai người

nọ, sau đó xoay người đi vào nhà

bếp.

Cô thở hắt ra một hơi, vội vàng đi vê

phía nhà bếp.

Kiều Huyên Thạc nhìn hai người

trước mặt, hỏi bằng giọng lạnh lùng:

“Sao tự dưng hai người lại chạy tới

đây?”

Bộ Dực Thành và Hách Nguyệt ngồi

trên ghế sofa, dựa vào tay vịn, quét

mắt nhìn khắp bốn phía.

Ngược lại Hách Nguyệt thoải mái

dang ta, một mình chiếm hết cái

ghế sofa, vắt chéo chân mỉm cười:

“Tụi anh còn tưởng chú sẽ nằm thoi

thóp trên giường nên mới hỏi Tinh

Thần vị trí hiện tại của chú, tính tới

coi bệnh tình nặng thế nào. Thật

không ngờ chú khỏe như voi còn

quấn quýt với vợ trong phòng

khách.”

Kiều Huyền Thạc ngồi thẳng lưng

trên sofa đơn đối diện với Bộ Dực

Thành. So sánh với hai người kia

hoàn toàn không cùng một trường

phái.

Sau khi Bộ Dực Thành quan sát hết

một vòng mới lẩm bẩm nói: “Không

tôi, nhà của cậu rất ấm áp. Đàn ông

có vợ có khác.’

“Huyền Thạc, kết hôn cũng không

báo cho anh biết, chú không có

nghĩa khí gì cả.” Hách Nguyệt nhướn

mày nói.

Kiều Huyền Thạc hắng giọng, liếc

nhìn vào bếp. Anh thấy Bạch Nhạc

Hy vẫn chưa ra ngoài mới nói: “Chỉ

là đăng ký thôi, vẫn chưa tổ chức

đám cưới.

“Khi nào thì tổ chức vậy? Anh muốn

làm phù rể.”

“Thêm anh nữa.’ Bộ Dực Thành giơ

tay, mỉm cười muốn tham gia.

Kiều Huyền Thạc rất nghiêm túc

đồng ý: “Sắp rồi. Đến lúc đó nhất

định sẽ thông báo cho hai người.”

“Thật không ngờ, trong ba người

chúng ta cậu lại kết hôn trước.” Bộ

Dực Thành bất đắc dĩ cảm khái.

Hách Nguyệt rung chân, cười nói:

“Anh cũng không ngờ đó. Đại tướng

Kiều ba mươi tuổi vẫn còn là trai

tân. Vậy mà không phải gay. Anh

thật sự khâm phục phẩm chất giữ

thân như ngọc của chú.”

Bạch Nhạc Hy vừa bưng trà ra, đúng

lúc nghe thấy lời này của Hách

Nguyệt như sét đánh ngang tai. Cô

lập tức dừng lại, ngơ ngẩn cả người.

Cô đột nhiên xuất hiện khiến ba

người trong phòng khách đều nhìn

về phía cô.

Nếu như vừa rồi cô không nghe

nhầm, hình như Hách Nguyệt nói ba

mươi tuổi vẫn còn là trai tân?

Là nói Kiều Huyền Thạc sao?

Bạch Nhược Hy ngại ngùng nhìn về

phía Kiều Huyên Thạc. Đúng lúc bắt

gặp ánh mắt sâu hút của anh.

Khoảnh khắc đó, tim cô đột nhiên

đập thình thịch, tự nhiên cảm thấy

ngại ngùng.

Có lẽ trước đây, cô vẫn luôn nghĩ

rằng Kiều Huyền Thạc là loại đàn

ông thẳng thừng và suồng sã, còn

nói anh rất háo sắc trước mặt người

này.

Cô thật không ngờ anh cũng là

người đàn ông chưa từng trải qua

mấy chuyện đó.

Loại công kích này quá lớn khiến cô

trở nên sững sờ.

Kiều Huyền Thạc không biết tại sao

Bạch Nhược Hy đột nhiên dừng lại,

mà lại còn có biểu cảm ngại ngùng

xấu hổ.

Anh đứng dậy, đi đến trước mặt cô

rồi cầm lấy cái khay trên tay cô, nhỏ

giọng thì thâm: “Em vào bếp ăn

sáng đi. Ở đây có tôi tiếp đãi là

được rồi.”

*hIrnd

“Như vậy không được thích hợp lắm

đâu.” Bạch Nhược Hy cảm thấy rất

căng thẳng khi đứng trước mặt hai

người này.

Có thể làm bạn với Kiều Huyền

Thạc, quả nhiên đều có lai lịch

không nhỏ.

Chỉ mỗi Chủ tịch nước thôi là đã

ghê gớm lắm rồi, nay còn thêm

người đàn ông tên Hách Nguyệt cao

thâm khó dò, xem ra lai lịch cũng

không nhỏ nên khiến cô không dám

lơ là chếnh mảng.

“Không sao.” Kiều Huyền Thạc dịu

dàng nói.

Hách Nguyệt vội vàng mở miệng:

“Em dâu cứ tự nhiên. Tụi anh và

chồng em là chiến hữu tốt, còn từng

mặc chung một cái quần sịp nữa

là. Em không cần phải khách sáo

với tụi anh đâu.”

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Nghe tiếng động, Bạch Nhạc Hy giậtmình, căng thẳng nhìn về phía cửa.Trước cửa có hai người đàn ôngđẹp trai cao ráo.Trong đó có một người mà nhândân cả nước đều biết, đó là Chủ tịchnước Bộ Dực Thành.Người còn lại thì tương đối xa lạ. Cảhai đêu mặc trên người quần áothoải mái, trên tay xách hai bọc quà,đang nhìn chằm chằm cô và KiềuHuyền Thạc bằng ánh mắt đầy kinhngạc.Bạch Nhược Hy căng thẳng khônghết, vội vàng gỡ tay của Kiều HuyềnThạc đang đặt trên eo cô xuống:“Anh Ba, mau buông tay. Khách tớinhà rồi này!”Kiều Huyền Thạc lưu luyến khôngrời buông Bạch Nhược Hy ra, sắcmặt trầm xuống. Hai người này tớiđúng lúc thật, phá hỏng cả bầukhông khí.Bạch Nhược Hy vội vàng rời khỏilòng Kiều Huyền Thạc, cách xa haibước rồi lễ phép khom lưng chàohai người, im lặng không biết nênxưng hô thế nào.“Tại sao lại không bấm chuông?”Sắc mặt Kiều Huyền Thạc trầmxuống. Giọng điệu nghiêm túc. Cảngười phút chốc toát lên vẻ cao caotại thượng.Bạch Nhược Hy nhìn Kiêu HuyềnThạc rồi lại nhìn con người vĩ đạitrước mặt.Người đàn ông này đúng là kiểu tháiđộ trước sau không đồng nhất. Lúcở bên nhau cô cũng chưa từng thấyanh nghiêm túc như thế, còn dámmặt nặng mày nhẹ với Chủ tịchnước?Bộ Dực Thành mỉm cười xấu xa,nhướn mày nhìn Kiêu Huyền Thạcrôi chầm chậm đi vào: “Vốn địnhbấm chuông nhưng tôi muốn thửxem mật khẩu của cậu có phải đềucùng một số hay không. Kết quảđoán đúng rồi.”“bÓ CÓ.Người đàn ông còn lại nhìn chằmchằm vào Bạch Nhạc Hy một hồilâu, ngạc nhiên đến nỗi cằm sắp rơixuống.Bộ Dực Thành quay người lại nói vớianh ta: “Hách Nguyệt, không cầnnhìn cô ấy nữa. Đây là em dâu củachúng ta, là vợ hợp pháp của HuyềnThạc.”Hách Nguyệt chết lặng, há miệng ra.Mắt trừng lớn, nghiêm túc nhìn KiềuHuyền Thạc một lượt: “Hóa ra anhkhông phải là gay à?”Sắc mặt Kiều Huyền Thạc trầmxuống, lạnh lùng nhìn về phía HáchNguyệt: “Ai nói với anh tôi là gay?”Hách Nguyệt lập tức cười hớn hở,bước nhanh vào phòng khách. Anhta đặt món quà trên tay lên bàn rồiđi đến trước mặt Bạch Nhạc Hy, lịchsự đưa tay ra: “Xin chào em dâu,anh tên là Hách Nguyệt, bạn tốt củachồng em.”Bạch Nhược Hy nhìn người đàn ôngđẹp trai trước mặt, nhất thời kinhhồn táng đảm.Người này còn đẹp hơn cả con gái,so với đàn ông còn đẹp trai hơnnhiều lần. Cô tưởng ngoài Chủ tịchnước Bộ Dực Thành ra thì không cóngười thứ hai nào đẹp như vậy. Aingờ núi cao còn có núi cao hơn.Cô say mê nhìn gương mặt đẹpngời ngời trước mặt, rụt rè bắt tayvới anh ta, ngại ngùng chào hỏi:“Chào anh.”Hách Nguyệt nhướn mày, cười xấuxa lại gân cô, nhỏ giọng thì thâm:“Cảm ơn em đã giúp anh yên tâmmột chút. Lúc ngủ chung mộtphòng với chông em cũng sẽ khôngcần lo lắng bị thông cúc ‘ rồi.”Bạch Nhược Hy trong chốc lát đãhiểu ngay câu này.Khuôn mặt cô bất giác đỏ bừng.Hách Nguyệt này thực sự là mộtngười có cá tính. Câu như vậy cũngcó thể nói ra khỏi miệng.Kiều Huyền Thạc nghe không rõ anhta nói gì với Bạch Nhược Hy nhưngrõ ràng nhìn thấy khuôn mặt củaBạch Nhạc Hy đỏ lựng.Trong phút chốc tâm tình anh trâmxuống. Sắc mặt vô cùng khó coi.Sau khi bắt tay với Hách Nguyệt, BộDực Thành lịch sự đưa tay ra. BạchNhược Hy nhất thời căng thẳng trởlại, hai tay siết chặt, khẽ cúi người,chào vô cùng kính cẩn “Xin chào,Chủ tịch.”“Em dâu, đừng khách sáo như vậy,gọi anh là anh Thành là được rồi.Anh lớn hơn chồng em một tuổi.Cậu ấy luôn gọi thẳng tên anh.”Bạch Nhạc Hy không dám khôngnghe, vội vàng sửa lại: “Xin chàoanh Thành.”Hai người buông tay ra. Bộ DựcThành không nhịn được chế nhạo:“Cuối cùng tôi cũng hiểu tại saosiêu nhân sắt thép như cậu lại yếuớt như thế. Có mỗi vết thương nhỏxíu mà dưỡng bệnh lâu như vậy.Hóa ra là giấu người đẹp trong nhà,mỗi ngày nằm trong chăn bông ấmáp. Nếu tôi cũng có một người vợđẹp tựa Tây Thi như em dâu thế nàythì ngay cả cái chức chủ tịch nướcnày tôi cũng không cần. Mỗi ngàyđều ở nhà quấn quýt với vợ là đủXS JJFOI.Bạch Nhạc Hy ngượng ngùng cúiđầu, rụt rè vén tóc qua tai. Cô rấtcăng thẳng, lo lắng ý của Bộ DựcThành có phải là nói cô hồng nhanhọa thủy, mài mòn ý chí chiến đấucủa Kiều Huyền Thạc.Kiều Huyền Thạc nhìn thấu sự lolắng của Bạch Nhược Hy liền chậmrãi đi tới bên cạnh cô, nhỏ giọngdặn dò: “Nhược Hy, vào bếp tắt ga,thuận tiện rót chút nước trà ra đây.“D ạ »Bạch Nhược Hy lập tức đáp ứng. Cômỉm cười cúi người với hai ngườinọ, sau đó xoay người đi vào nhàbếp.Cô thở hắt ra một hơi, vội vàng đi vêphía nhà bếp.Kiều Huyên Thạc nhìn hai ngườitrước mặt, hỏi bằng giọng lạnh lùng:“Sao tự dưng hai người lại chạy tớiđây?”Bộ Dực Thành và Hách Nguyệt ngồitrên ghế sofa, dựa vào tay vịn, quétmắt nhìn khắp bốn phía.Ngược lại Hách Nguyệt thoải máidang ta, một mình chiếm hết cáighế sofa, vắt chéo chân mỉm cười:“Tụi anh còn tưởng chú sẽ nằm thoithóp trên giường nên mới hỏi TinhThần vị trí hiện tại của chú, tính tớicoi bệnh tình nặng thế nào. Thậtkhông ngờ chú khỏe như voi cònquấn quýt với vợ trong phòngkhách.”Kiều Huyền Thạc ngồi thẳng lưngtrên sofa đơn đối diện với Bộ DựcThành. So sánh với hai người kiahoàn toàn không cùng một trườngphái.Sau khi Bộ Dực Thành quan sát hếtmột vòng mới lẩm bẩm nói: “Khôngtôi, nhà của cậu rất ấm áp. Đàn ôngcó vợ có khác.’“Huyền Thạc, kết hôn cũng khôngbáo cho anh biết, chú không cónghĩa khí gì cả.” Hách Nguyệt nhướnmày nói.Kiều Huyền Thạc hắng giọng, liếcnhìn vào bếp. Anh thấy Bạch NhạcHy vẫn chưa ra ngoài mới nói: “Chỉlà đăng ký thôi, vẫn chưa tổ chứcđám cưới.“Khi nào thì tổ chức vậy? Anh muốnlàm phù rể.”“Thêm anh nữa.’ Bộ Dực Thành giơtay, mỉm cười muốn tham gia.Kiều Huyền Thạc rất nghiêm túcđồng ý: “Sắp rồi. Đến lúc đó nhấtđịnh sẽ thông báo cho hai người.”“Thật không ngờ, trong ba ngườichúng ta cậu lại kết hôn trước.” BộDực Thành bất đắc dĩ cảm khái.Hách Nguyệt rung chân, cười nói:“Anh cũng không ngờ đó. Đại tướngKiều ba mươi tuổi vẫn còn là traitân. Vậy mà không phải gay. Anhthật sự khâm phục phẩm chất giữthân như ngọc của chú.”Bạch Nhạc Hy vừa bưng trà ra, đúnglúc nghe thấy lời này của HáchNguyệt như sét đánh ngang tai. Côlập tức dừng lại, ngơ ngẩn cả người.Cô đột nhiên xuất hiện khiến bangười trong phòng khách đều nhìnvề phía cô.Nếu như vừa rồi cô không nghenhầm, hình như Hách Nguyệt nói bamươi tuổi vẫn còn là trai tân?Là nói Kiều Huyền Thạc sao?Bạch Nhược Hy ngại ngùng nhìn vềphía Kiều Huyên Thạc. Đúng lúc bắtgặp ánh mắt sâu hút của anh.Khoảnh khắc đó, tim cô đột nhiênđập thình thịch, tự nhiên cảm thấyngại ngùng.Có lẽ trước đây, cô vẫn luôn nghĩrằng Kiều Huyền Thạc là loại đànông thẳng thừng và suồng sã, cònnói anh rất háo sắc trước mặt ngườinày.Cô thật không ngờ anh cũng làngười đàn ông chưa từng trải quamấy chuyện đó.Loại công kích này quá lớn khiến côtrở nên sững sờ.Kiều Huyền Thạc không biết tại saoBạch Nhược Hy đột nhiên dừng lại,mà lại còn có biểu cảm ngại ngùngxấu hổ.Anh đứng dậy, đi đến trước mặt côrồi cầm lấy cái khay trên tay cô, nhỏgiọng thì thâm: “Em vào bếp ănsáng đi. Ở đây có tôi tiếp đãi làđược rồi.”*hIrnd“Như vậy không được thích hợp lắmđâu.” Bạch Nhược Hy cảm thấy rấtcăng thẳng khi đứng trước mặt haingười này.Có thể làm bạn với Kiều HuyềnThạc, quả nhiên đều có lai lịchkhông nhỏ.Chỉ mỗi Chủ tịch nước thôi là đãghê gớm lắm rồi, nay còn thêmngười đàn ông tên Hách Nguyệt caothâm khó dò, xem ra lai lịch cũngkhông nhỏ nên khiến cô không dámlơ là chếnh mảng.“Không sao.” Kiều Huyền Thạc dịudàng nói.Hách Nguyệt vội vàng mở miệng:“Em dâu cứ tự nhiên. Tụi anh vàchồng em là chiến hữu tốt, còn từngmặc chung một cái quần sịp nữalà. Em không cần phải khách sáovới tụi anh đâu.”

Chương 113