Tác giả:

Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…

Chương 115

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Nhỏ như vậy chắc chắn không phảilà tình yêu, càng không phải là tìnhbạn. Nếu ngay cả em gái cũngkhông phải, vậy thì chắc là không cóchút tình cảm nào rồi.“Em dọn dẹp đã. Các anh cứ nóichuyện đi.” Tâm trạng của BạchNhược Hy trầm xuống, đứng dậy thudọn chén đũa.Kiều Huyên Thạc nhanh chóngđứng dậy, cầm lấy cái đĩa trong taycô: “Để tôi, em ngồi đi.”Bộ Dực Thành cũng đứng dậy, thudọn chén đũa của mình: “Em dâuvất vả nấu cơm cho tụi anh. Mấyviệc này cứ để tụi anh làm. Em nghỉngơi chút đi.’Lân đầu tiên Bạch Nhược Hy đượcngười khác đối xử như vậy, hơn nữacòn là hai người đàn ông bất phàm.Cô vô cùng kinh ngạc, cũng có chútlúng túng không biết làm gì.Có lễ trong xã hội bây giờ, đàn ônggia trưởng quá nhiều. Những ngườiđàn ông mà cô từng tiếp xúc quađều nghĩ con gái làm chuyện nhà làviệc đương nhiên, là quy định bấtthành vấn.Đọc Full tại truyen.oneNếu con gái không làm việc nhà thìphải thuê mấy người giúp việc tớilàm.Nhưng hôm nay, tư tưởng của cô đãbị hai người đàn ông này phá vỡ.Hách Nguyệt từ từ đứng dậy, mỉmcười với Bạch Nhược Hy: “Em dâu, ởđây để bọn anh giải quyết đi. Haingười họ bình thường quản lýchuyện quốc gia đại sự rất áp lực,để họ làm chút chuyện nhỏ coi nhưlà thư giãn.”Bạch Nhược Hy mỉm cười gật đâu.“Chúng ta tới phòng khách ăn hoaquả, tán gấu đi.”“Dạ.Bạch Nhược Hy gật đầu.Bàn ăn giao cho bọn họ rồi, cô liềnđi theo Hách Nguyệt ra phòngkhách.Hách Nguyệt đang gọt táo bằngdao trái cây. Bạch Nhược Hy cảmthấy bản thân như công chúa, đượcmọi người hết mực chiều chuộng.Cô lớn lên trong hai gia đình nhưngchưa từng được đối đãi như vậy nênbây giờ cảm giác như đang mơ vậy.“Em dâu, em làm nghề gì vậy?”Bạch Nhược Hy suy nghĩ một hồi rồinói: “Tạm thời em chưa đi làm. Emđăng ký thi trợ lý cảnh sát, học tậpvà rèn luyện ở trường quân đội.”Hách Nguyệt mỉm cười, nghiêm túcgọt vỏ táo rồi hạ giọng nói: “Vớinăng lực hiện tại của chồng em, emcó thể làm bất cứ điều gì em muốnở vị trí chính thức, không cần phải đithi vất vả lại không có tiên đồ.”“Em không muốn trở nên đặc biệt.”Bạch Nhược Hy cúi đầu, nhỏ giọngđáp.Hách Nguyệt gọt xong vỏ liền bổlàm đôi rôi dùng dĩa cắm miếng táođưa cho Bạch Nhược Hy: “Có khíthế của chồng em, không tôi.”“Cảm ơn anh.” Bạch Nhược Hy nhậnnửa miếng táo.“Nếu thi đỗ rồi, có thể cầm thư giớithiệu tìm anh. Anh sẽ sắp xếp choem một vị trí thích hợp.”“Anh là?”Bạch Nhược Hy kéo dài câu, nghingờ nhìn Hách Nguyệt.Hách Nguyệt cắn một miếng táo rồidựa lên ghế sofa, vắt chéo chân:“Thẩm phán của Tòa án nhân dântối cao của Tịch Quốc.”Bạch Nhược Hy lại kinh ngạc mộtlần nữa.Cô rốt cuộc cũng biết anh ta là airồi.Lại là một nhân vật lớn quyền thếngập trời.Hơn nữa công tư phân minh, sứcảnh hưởng rất lớn, khiến người khácvừa nghe đã sợ mất hồn mất vía,vậy mà lại là anh ta?Trẻ tuổi, hài hước, cà lơ phất phơ vàđẹp trai như Phan An (*), hoàn toànkhiến người khác không thể tinđược anh ta là Thẩm phán Háchnức tiếng gân xa.(*) Phan An: mỹ nam nổi tiếng thờixưa Trung Quốc.Cô kinh ngạc đến nỗi ngay cả táocũng quên ăn mà cứ ngốc nghếchnhìn Hách Nguyệt.Rửa chén xong xuôi, Kiều HuyềnThạc và Bộ Dực Thành đi ra từ trongbếp.Sau khi thấy một màn trước mắt,ánh mắt anh lại trâm xuống lần nữa.Trước đó anh đã nhìn thấy HáchNguyệt len lén nói gì đó với BạchNhược Hy mà khiến cô mặt đỏ tíatai. Lúc này, anh lại nhìn thấy côngẩn ngơ, nhìn chằm chằm vàoHách Nguyệt nên sắc mặt giốngnhư rơi xuống hố phân, tối đen nhưmực.Bộ Dực Thành còn không sợ chếtmà giậm chân: “Xem ra vợ chú cũngthích những người đàn ông đẹp trainhư Hách Nguyệt rồi. Cái tên sátthủ tán gái không phải là hữu danhvô thực. Đi cứu vợ của chú đi. Hồnsắp bị câu mất rồi.”Kiều Huyền Thạc lạnh mặt, đi vàophòng khách.Anh đứng trước mặt hai người. Lúcnày, Hách Nguyệt ngẩng đầu lênnhìn, nhất thời cũng trở nên cứngngắc cả người.Hách Nguyệt phát giác sắc mặt củaKiều Huyền Thạc thay đổi. Làm bạnnhiều năm, vừa nhìn anh ta liền thấyngay tâm trạng của anh rồi nên mớicăn vội quả táo rôi đứng dậy: “Trờikhông còn sớm nữa. Anh thấy đã tớilúc quay về rồi.”Bạch Nhược Hy không hề phát hiệnđiều gì nên cùng đứng dậy với anhta, nghi ngờ nói: “Bây giờ mới tớigiữa trưa, trời nắng chang changmà.”“Đã ăn trưa rồi, táo cũng ăn xong, ởlại nữa chắc phải bị ăn đấm mất.Khuôn mặt đẹp trai rạng ngời nàycủa anh không thể chịu nổi đâu.”Hách Nguyệt mỉm cười cắn đứtmiếng táo rồi cười với Bạch NhượcHy: “Có chuyện gì thì nhớ tìm anh.Lúc nào cũng chào đón em.”“Cảm ơn anh.” Bạch Nhược Hy đứngdậy.Bộ Dực Thành vỗ vai Kiều HuyềnThạc: “Dưỡng thương cho tốt vào.Đừng để eo bị thương nữa. TịchQuốc còn cần đến cậu đó. Thôi anhvề trước đây.”Bộ Dực Thành nói xong liền đi theoHách Nguyệt.Bạch Nhược Hy cũng đi theo đằngsau. Lúc đi ngang qua người KiêuHuyền Thạc, anh đột nhiên nắm lấytay cô rôi kéo lại.“Anh Ba, em phải đi tiễn bọn họ.”“Không cần.” Kiều Huyền Thạc lạnhlùng nói, giọng hơi tức giận.Bạch Nhược Hy cảm thấy khônglịch sự chút nào nên nhíu mày nói:“Đây là phép lịch sự tối thiểu”Kiều Huyền Thạc lạnh nhạt phun ratừng chữ: “Tôi nói là không cân.”Lúc này, cuối cùng Bạch Nhược Hycũng nghe thấy cơn tức giận củaanh. Cô tò mò lùi lại hai bước, đứngtrước mặt anh rồi ngẩng đầu nhìngương mặt âm trâm của người nàođó, chân mày hơi nhãn lại: “Anh Ba,anh giận rồi à?”“Có phải tại em không giúp anh rửachén nên anh giận không?”“Sao vậy? Sắc mặt khó coi như vậy,ai lại đắc tội với anh rồi?”Bạch Nhược Hy nhỏ giọng hỏi dồnnhưng Kiều Huyền Thạc vẫn cứ imlặng mà nhìn gương mặt của cô.Trong giây lát, Bạch Nhược Hy thởdài: “Nếu anh không nói thì em cũngsẽ không hỏi nữa. Anh cứ giữ hếttrong lòng đi. Dù sao, em cũngkhông nghe được, nhìn cũng khôngthấy.”Nói xong, Bạch Nhược Hy bu môi,giả vờ đẩy tay anh ra.Kiều Huyền Thạc lạnh nhạt mởmiệng: “Em thích loại đàn ông mặthoa da phấn đó à?”Loại mặt hoa da phấn?Bạch Nhược Hy ngớ ra, trừng mắtnhìn anh: “Hả?”“Ngoại hình như con gái lại đẹp trainhư vậy sao?”Từng lời chua chát, thấm đẫm cơnghen tuông của anh khiến BạchNhược Hy bất giác cúi đầu mỉmCười.Cô hiểu ý của anh ấy rồi.Cô nghiêng đầu nhìn ra cửa rồi lạinhìn về phía Kiều Huyền Thạc. Cônghiêng người về phía anh, nghịchngợm nhỏ giọng nói: “Anh Ba, anhđang nói Hách Nguyệt à?”“.” Kiều Huyền Thạc không thừanhận, cũng không phủ nhận.“Sao Hách Nguyệt lại là loại mặthoa da phấn được? Anh ấy là kiểuPhan An tái thế đó.”Ánh mắt của Kiểu Huyền Thạc trầmxuống. Giọng điệu sắc bén: “Đánhgiá khá cao đó. Cái túi da đó khiếnem mê đến thân hồn điên đảo rồisao?”“Cái gì mà thần hồn điên đảo, saoanh nói chuyện khó nghe quái”Bạch Nhược Hy tức giận hất tay anhra.Mặc dù biết là người đàn ông nàyđang ghen.Nhưng kiểu ghen tuông này thực vôduyên vô cớ, hơn nữa ăn nói cũngrất khó nghe.Bạch Nhược Hy vừa hất tay anh ra,không tới một giây, người đàn ôngnày đã đột nhiên ôm lấy eo cô, ômtrọn vào trong ngực.“Anh Ba, anh làm gì vậy?”Đáng ghét quá.Khách vừa mới bước một chân rakhỏi nhà mà dáng vẻ nghiêm túcđàng hoàng của người đàn ông nàyđã biến mất sạch sẽ, phút chốc lạibiến thành dã thú rồi.Cô vừa giận dữ vừa hoảng sợ nắmlấy hai vai anh rồi đấm nhẹ vào lồngngực: “Bỏ em ra. Anh lại muốn làmgì vậy?”Kiều Huyên Thạc ôm cô đặt lên ghếsofa. Hai tay vẫn ôm lấy eo cô.Cô ngồi trên đùi anh, mặt đối mặtvới nhau.Bạch Nhược Hy mệt mỏi cắn môi,kìm nén lửa giận trong lòng. Rõràng cô là đứa con gái thục nữ nhàlành, sao lại để cô ngồi như vậy?Vừa mập mờ vừa thô lỗ, còn khiếncô vô cùng xấu hổ.Điểm tốt duy nhất là có thể tiếp cậnđối phương một cách thân mật, còncó thể mặt đối mặt trò chuyện.Hai tay Kiều Huyền Thạc giữ chặtlấy eo cô, nghiêm túc hỏi từng câutừng chữ: “Anh ta đã nói gì màkhiến em đỏ mặt?”Xem thêm nhiều truyện hay nhé1. Cha của cục cưng là một tổng tài 2. Chàng rể cực phẩm 3. Bác sĩ thiên tài giang bắc minh 4. Yêu phải tổng tài tàn phế 5. Con dâu của nhà giàu 6. Tổng tài phu nhân có thai rồi 7. Y võ song toàn 8. Sủng vợ lên trời 9. Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh 10. Cô vợ xấu xí hà tịch nghiên 11. Tổng giám đốc bạc tỷ không dễ trọc

Nhỏ như vậy chắc chắn không phải

là tình yêu, càng không phải là tình

bạn. Nếu ngay cả em gái cũng

không phải, vậy thì chắc là không có

chút tình cảm nào rồi.

“Em dọn dẹp đã. Các anh cứ nói

chuyện đi.” Tâm trạng của Bạch

Nhược Hy trầm xuống, đứng dậy thu

dọn chén đũa.

Kiều Huyên Thạc nhanh chóng

đứng dậy, cầm lấy cái đĩa trong tay

cô: “Để tôi, em ngồi đi.”

Bộ Dực Thành cũng đứng dậy, thu

dọn chén đũa của mình: “Em dâu

vất vả nấu cơm cho tụi anh. Mấy

việc này cứ để tụi anh làm. Em nghỉ

ngơi chút đi.’

Lân đầu tiên Bạch Nhược Hy được

người khác đối xử như vậy, hơn nữa

còn là hai người đàn ông bất phàm.

Cô vô cùng kinh ngạc, cũng có chút

lúng túng không biết làm gì.

Có lễ trong xã hội bây giờ, đàn ông

gia trưởng quá nhiều. Những người

đàn ông mà cô từng tiếp xúc qua

đều nghĩ con gái làm chuyện nhà là

việc đương nhiên, là quy định bất

thành vấn.

Đọc Full tại truyen.one

Nếu con gái không làm việc nhà thì

phải thuê mấy người giúp việc tới

làm.

Nhưng hôm nay, tư tưởng của cô đã

bị hai người đàn ông này phá vỡ.

Hách Nguyệt từ từ đứng dậy, mỉm

cười với Bạch Nhược Hy: “Em dâu, ở

đây để bọn anh giải quyết đi. Hai

người họ bình thường quản lý

chuyện quốc gia đại sự rất áp lực,

để họ làm chút chuyện nhỏ coi như

là thư giãn.”

Bạch Nhược Hy mỉm cười gật đâu.

“Chúng ta tới phòng khách ăn hoa

quả, tán gấu đi.”

“Dạ.

Bạch Nhược Hy gật đầu.

Bàn ăn giao cho bọn họ rồi, cô liền

đi theo Hách Nguyệt ra phòng

khách.

Hách Nguyệt đang gọt táo bằng

dao trái cây. Bạch Nhược Hy cảm

thấy bản thân như công chúa, được

mọi người hết mực chiều chuộng.

Cô lớn lên trong hai gia đình nhưng

chưa từng được đối đãi như vậy nên

bây giờ cảm giác như đang mơ vậy.

“Em dâu, em làm nghề gì vậy?”

Bạch Nhược Hy suy nghĩ một hồi rồi

nói: “Tạm thời em chưa đi làm. Em

đăng ký thi trợ lý cảnh sát, học tập

và rèn luyện ở trường quân đội.”

Hách Nguyệt mỉm cười, nghiêm túc

gọt vỏ táo rồi hạ giọng nói: “Với

năng lực hiện tại của chồng em, em

có thể làm bất cứ điều gì em muốn

ở vị trí chính thức, không cần phải đi

thi vất vả lại không có tiên đồ.”

“Em không muốn trở nên đặc biệt.”

Bạch Nhược Hy cúi đầu, nhỏ giọng

đáp.

Hách Nguyệt gọt xong vỏ liền bổ

làm đôi rôi dùng dĩa cắm miếng táo

đưa cho Bạch Nhược Hy: “Có khí

thế của chồng em, không tôi.”

“Cảm ơn anh.” Bạch Nhược Hy nhận

nửa miếng táo.

“Nếu thi đỗ rồi, có thể cầm thư giới

thiệu tìm anh. Anh sẽ sắp xếp cho

em một vị trí thích hợp.”

“Anh là?”

Bạch Nhược Hy kéo dài câu, nghi

ngờ nhìn Hách Nguyệt.

Hách Nguyệt cắn một miếng táo rồi

dựa lên ghế sofa, vắt chéo chân:

“Thẩm phán của Tòa án nhân dân

tối cao của Tịch Quốc.”

Bạch Nhược Hy lại kinh ngạc một

lần nữa.

Cô rốt cuộc cũng biết anh ta là ai

rồi.

Lại là một nhân vật lớn quyền thế

ngập trời.

Hơn nữa công tư phân minh, sức

ảnh hưởng rất lớn, khiến người khác

vừa nghe đã sợ mất hồn mất vía,

vậy mà lại là anh ta?

Trẻ tuổi, hài hước, cà lơ phất phơ và

đẹp trai như Phan An (*), hoàn toàn

khiến người khác không thể tin

được anh ta là Thẩm phán Hách

nức tiếng gân xa.

(*) Phan An: mỹ nam nổi tiếng thời

xưa Trung Quốc.

Cô kinh ngạc đến nỗi ngay cả táo

cũng quên ăn mà cứ ngốc nghếch

nhìn Hách Nguyệt.

Rửa chén xong xuôi, Kiều Huyền

Thạc và Bộ Dực Thành đi ra từ trong

bếp.

Sau khi thấy một màn trước mắt,

ánh mắt anh lại trâm xuống lần nữa.

Trước đó anh đã nhìn thấy Hách

Nguyệt len lén nói gì đó với Bạch

Nhược Hy mà khiến cô mặt đỏ tía

tai. Lúc này, anh lại nhìn thấy cô

ngẩn ngơ, nhìn chằm chằm vào

Hách Nguyệt nên sắc mặt giống

như rơi xuống hố phân, tối đen như

mực.

Bộ Dực Thành còn không sợ chết

mà giậm chân: “Xem ra vợ chú cũng

thích những người đàn ông đẹp trai

như Hách Nguyệt rồi. Cái tên sát

thủ tán gái không phải là hữu danh

vô thực. Đi cứu vợ của chú đi. Hồn

sắp bị câu mất rồi.”

Kiều Huyền Thạc lạnh mặt, đi vào

phòng khách.

Anh đứng trước mặt hai người. Lúc

này, Hách Nguyệt ngẩng đầu lên

nhìn, nhất thời cũng trở nên cứng

ngắc cả người.

Hách Nguyệt phát giác sắc mặt của

Kiều Huyền Thạc thay đổi. Làm bạn

nhiều năm, vừa nhìn anh ta liền thấy

ngay tâm trạng của anh rồi nên mới

căn vội quả táo rôi đứng dậy: “Trời

không còn sớm nữa. Anh thấy đã tới

lúc quay về rồi.”

Bạch Nhược Hy không hề phát hiện

điều gì nên cùng đứng dậy với anh

ta, nghi ngờ nói: “Bây giờ mới tới

giữa trưa, trời nắng chang chang

mà.”

“Đã ăn trưa rồi, táo cũng ăn xong, ở

lại nữa chắc phải bị ăn đấm mất.

Khuôn mặt đẹp trai rạng ngời này

của anh không thể chịu nổi đâu.”

Hách Nguyệt mỉm cười cắn đứt

miếng táo rồi cười với Bạch Nhược

Hy: “Có chuyện gì thì nhớ tìm anh.

Lúc nào cũng chào đón em.”

“Cảm ơn anh.” Bạch Nhược Hy đứng

dậy.

Bộ Dực Thành vỗ vai Kiều Huyền

Thạc: “Dưỡng thương cho tốt vào.

Đừng để eo bị thương nữa. Tịch

Quốc còn cần đến cậu đó. Thôi anh

về trước đây.”

Bộ Dực Thành nói xong liền đi theo

Hách Nguyệt.

Bạch Nhược Hy cũng đi theo đằng

sau. Lúc đi ngang qua người Kiêu

Huyền Thạc, anh đột nhiên nắm lấy

tay cô rôi kéo lại.

“Anh Ba, em phải đi tiễn bọn họ.”

“Không cần.” Kiều Huyền Thạc lạnh

lùng nói, giọng hơi tức giận.

Bạch Nhược Hy cảm thấy không

lịch sự chút nào nên nhíu mày nói:

“Đây là phép lịch sự tối thiểu”

Kiều Huyền Thạc lạnh nhạt phun ra

từng chữ: “Tôi nói là không cân.”

Lúc này, cuối cùng Bạch Nhược Hy

cũng nghe thấy cơn tức giận của

anh. Cô tò mò lùi lại hai bước, đứng

trước mặt anh rồi ngẩng đầu nhìn

gương mặt âm trâm của người nào

đó, chân mày hơi nhãn lại: “Anh Ba,

anh giận rồi à?”

“Có phải tại em không giúp anh rửa

chén nên anh giận không?”

“Sao vậy? Sắc mặt khó coi như vậy,

ai lại đắc tội với anh rồi?”

Bạch Nhược Hy nhỏ giọng hỏi dồn

nhưng Kiều Huyền Thạc vẫn cứ im

lặng mà nhìn gương mặt của cô.

Trong giây lát, Bạch Nhược Hy thở

dài: “Nếu anh không nói thì em cũng

sẽ không hỏi nữa. Anh cứ giữ hết

trong lòng đi. Dù sao, em cũng

không nghe được, nhìn cũng không

thấy.”

Nói xong, Bạch Nhược Hy bu môi,

giả vờ đẩy tay anh ra.

Kiều Huyền Thạc lạnh nhạt mở

miệng: “Em thích loại đàn ông mặt

hoa da phấn đó à?”

Loại mặt hoa da phấn?

Bạch Nhược Hy ngớ ra, trừng mắt

nhìn anh: “Hả?”

“Ngoại hình như con gái lại đẹp trai

như vậy sao?”

Từng lời chua chát, thấm đẫm cơn

ghen tuông của anh khiến Bạch

Nhược Hy bất giác cúi đầu mỉm

Cười.

Cô hiểu ý của anh ấy rồi.

Cô nghiêng đầu nhìn ra cửa rồi lại

nhìn về phía Kiều Huyền Thạc. Cô

nghiêng người về phía anh, nghịch

ngợm nhỏ giọng nói: “Anh Ba, anh

đang nói Hách Nguyệt à?”

“.” Kiều Huyền Thạc không thừa

nhận, cũng không phủ nhận.

“Sao Hách Nguyệt lại là loại mặt

hoa da phấn được? Anh ấy là kiểu

Phan An tái thế đó.”

Ánh mắt của Kiểu Huyền Thạc trầm

xuống. Giọng điệu sắc bén: “Đánh

giá khá cao đó. Cái túi da đó khiến

em mê đến thân hồn điên đảo rồi

sao?”

“Cái gì mà thần hồn điên đảo, sao

anh nói chuyện khó nghe quái”

Bạch Nhược Hy tức giận hất tay anh

ra.

Mặc dù biết là người đàn ông này

đang ghen.

Nhưng kiểu ghen tuông này thực vô

duyên vô cớ, hơn nữa ăn nói cũng

rất khó nghe.

Bạch Nhược Hy vừa hất tay anh ra,

không tới một giây, người đàn ông

này đã đột nhiên ôm lấy eo cô, ôm

trọn vào trong ngực.

“Anh Ba, anh làm gì vậy?”

Đáng ghét quá.

Khách vừa mới bước một chân ra

khỏi nhà mà dáng vẻ nghiêm túc

đàng hoàng của người đàn ông này

đã biến mất sạch sẽ, phút chốc lại

biến thành dã thú rồi.

Cô vừa giận dữ vừa hoảng sợ nắm

lấy hai vai anh rồi đấm nhẹ vào lồng

ngực: “Bỏ em ra. Anh lại muốn làm

gì vậy?”

Kiều Huyên Thạc ôm cô đặt lên ghế

sofa. Hai tay vẫn ôm lấy eo cô.

Cô ngồi trên đùi anh, mặt đối mặt

với nhau.

Bạch Nhược Hy mệt mỏi cắn môi,

kìm nén lửa giận trong lòng. Rõ

ràng cô là đứa con gái thục nữ nhà

lành, sao lại để cô ngồi như vậy?

Vừa mập mờ vừa thô lỗ, còn khiến

cô vô cùng xấu hổ.

Điểm tốt duy nhất là có thể tiếp cận

đối phương một cách thân mật, còn

có thể mặt đối mặt trò chuyện.

Hai tay Kiều Huyền Thạc giữ chặt

lấy eo cô, nghiêm túc hỏi từng câu

từng chữ: “Anh ta đã nói gì mà

khiến em đỏ mặt?”

Xem thêm nhiều truyện hay nhé

1. Cha của cục cưng là một tổng tài 2. Chàng rể cực phẩm 3. Bác sĩ thiên tài giang bắc minh 4. Yêu phải tổng tài tàn phế 5. Con dâu của nhà giàu 6. Tổng tài phu nhân có thai rồi 7. Y võ song toàn 8. Sủng vợ lên trời 9. Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh 10. Cô vợ xấu xí hà tịch nghiên 11. Tổng giám đốc bạc tỷ không dễ trọc

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Nhỏ như vậy chắc chắn không phảilà tình yêu, càng không phải là tìnhbạn. Nếu ngay cả em gái cũngkhông phải, vậy thì chắc là không cóchút tình cảm nào rồi.“Em dọn dẹp đã. Các anh cứ nóichuyện đi.” Tâm trạng của BạchNhược Hy trầm xuống, đứng dậy thudọn chén đũa.Kiều Huyên Thạc nhanh chóngđứng dậy, cầm lấy cái đĩa trong taycô: “Để tôi, em ngồi đi.”Bộ Dực Thành cũng đứng dậy, thudọn chén đũa của mình: “Em dâuvất vả nấu cơm cho tụi anh. Mấyviệc này cứ để tụi anh làm. Em nghỉngơi chút đi.’Lân đầu tiên Bạch Nhược Hy đượcngười khác đối xử như vậy, hơn nữacòn là hai người đàn ông bất phàm.Cô vô cùng kinh ngạc, cũng có chútlúng túng không biết làm gì.Có lễ trong xã hội bây giờ, đàn ônggia trưởng quá nhiều. Những ngườiđàn ông mà cô từng tiếp xúc quađều nghĩ con gái làm chuyện nhà làviệc đương nhiên, là quy định bấtthành vấn.Đọc Full tại truyen.oneNếu con gái không làm việc nhà thìphải thuê mấy người giúp việc tớilàm.Nhưng hôm nay, tư tưởng của cô đãbị hai người đàn ông này phá vỡ.Hách Nguyệt từ từ đứng dậy, mỉmcười với Bạch Nhược Hy: “Em dâu, ởđây để bọn anh giải quyết đi. Haingười họ bình thường quản lýchuyện quốc gia đại sự rất áp lực,để họ làm chút chuyện nhỏ coi nhưlà thư giãn.”Bạch Nhược Hy mỉm cười gật đâu.“Chúng ta tới phòng khách ăn hoaquả, tán gấu đi.”“Dạ.Bạch Nhược Hy gật đầu.Bàn ăn giao cho bọn họ rồi, cô liềnđi theo Hách Nguyệt ra phòngkhách.Hách Nguyệt đang gọt táo bằngdao trái cây. Bạch Nhược Hy cảmthấy bản thân như công chúa, đượcmọi người hết mực chiều chuộng.Cô lớn lên trong hai gia đình nhưngchưa từng được đối đãi như vậy nênbây giờ cảm giác như đang mơ vậy.“Em dâu, em làm nghề gì vậy?”Bạch Nhược Hy suy nghĩ một hồi rồinói: “Tạm thời em chưa đi làm. Emđăng ký thi trợ lý cảnh sát, học tậpvà rèn luyện ở trường quân đội.”Hách Nguyệt mỉm cười, nghiêm túcgọt vỏ táo rồi hạ giọng nói: “Vớinăng lực hiện tại của chồng em, emcó thể làm bất cứ điều gì em muốnở vị trí chính thức, không cần phải đithi vất vả lại không có tiên đồ.”“Em không muốn trở nên đặc biệt.”Bạch Nhược Hy cúi đầu, nhỏ giọngđáp.Hách Nguyệt gọt xong vỏ liền bổlàm đôi rôi dùng dĩa cắm miếng táođưa cho Bạch Nhược Hy: “Có khíthế của chồng em, không tôi.”“Cảm ơn anh.” Bạch Nhược Hy nhậnnửa miếng táo.“Nếu thi đỗ rồi, có thể cầm thư giớithiệu tìm anh. Anh sẽ sắp xếp choem một vị trí thích hợp.”“Anh là?”Bạch Nhược Hy kéo dài câu, nghingờ nhìn Hách Nguyệt.Hách Nguyệt cắn một miếng táo rồidựa lên ghế sofa, vắt chéo chân:“Thẩm phán của Tòa án nhân dântối cao của Tịch Quốc.”Bạch Nhược Hy lại kinh ngạc mộtlần nữa.Cô rốt cuộc cũng biết anh ta là airồi.Lại là một nhân vật lớn quyền thếngập trời.Hơn nữa công tư phân minh, sứcảnh hưởng rất lớn, khiến người khácvừa nghe đã sợ mất hồn mất vía,vậy mà lại là anh ta?Trẻ tuổi, hài hước, cà lơ phất phơ vàđẹp trai như Phan An (*), hoàn toànkhiến người khác không thể tinđược anh ta là Thẩm phán Háchnức tiếng gân xa.(*) Phan An: mỹ nam nổi tiếng thờixưa Trung Quốc.Cô kinh ngạc đến nỗi ngay cả táocũng quên ăn mà cứ ngốc nghếchnhìn Hách Nguyệt.Rửa chén xong xuôi, Kiều HuyềnThạc và Bộ Dực Thành đi ra từ trongbếp.Sau khi thấy một màn trước mắt,ánh mắt anh lại trâm xuống lần nữa.Trước đó anh đã nhìn thấy HáchNguyệt len lén nói gì đó với BạchNhược Hy mà khiến cô mặt đỏ tíatai. Lúc này, anh lại nhìn thấy côngẩn ngơ, nhìn chằm chằm vàoHách Nguyệt nên sắc mặt giốngnhư rơi xuống hố phân, tối đen nhưmực.Bộ Dực Thành còn không sợ chếtmà giậm chân: “Xem ra vợ chú cũngthích những người đàn ông đẹp trainhư Hách Nguyệt rồi. Cái tên sátthủ tán gái không phải là hữu danhvô thực. Đi cứu vợ của chú đi. Hồnsắp bị câu mất rồi.”Kiều Huyền Thạc lạnh mặt, đi vàophòng khách.Anh đứng trước mặt hai người. Lúcnày, Hách Nguyệt ngẩng đầu lênnhìn, nhất thời cũng trở nên cứngngắc cả người.Hách Nguyệt phát giác sắc mặt củaKiều Huyền Thạc thay đổi. Làm bạnnhiều năm, vừa nhìn anh ta liền thấyngay tâm trạng của anh rồi nên mớicăn vội quả táo rôi đứng dậy: “Trờikhông còn sớm nữa. Anh thấy đã tớilúc quay về rồi.”Bạch Nhược Hy không hề phát hiệnđiều gì nên cùng đứng dậy với anhta, nghi ngờ nói: “Bây giờ mới tớigiữa trưa, trời nắng chang changmà.”“Đã ăn trưa rồi, táo cũng ăn xong, ởlại nữa chắc phải bị ăn đấm mất.Khuôn mặt đẹp trai rạng ngời nàycủa anh không thể chịu nổi đâu.”Hách Nguyệt mỉm cười cắn đứtmiếng táo rồi cười với Bạch NhượcHy: “Có chuyện gì thì nhớ tìm anh.Lúc nào cũng chào đón em.”“Cảm ơn anh.” Bạch Nhược Hy đứngdậy.Bộ Dực Thành vỗ vai Kiều HuyềnThạc: “Dưỡng thương cho tốt vào.Đừng để eo bị thương nữa. TịchQuốc còn cần đến cậu đó. Thôi anhvề trước đây.”Bộ Dực Thành nói xong liền đi theoHách Nguyệt.Bạch Nhược Hy cũng đi theo đằngsau. Lúc đi ngang qua người KiêuHuyền Thạc, anh đột nhiên nắm lấytay cô rôi kéo lại.“Anh Ba, em phải đi tiễn bọn họ.”“Không cần.” Kiều Huyền Thạc lạnhlùng nói, giọng hơi tức giận.Bạch Nhược Hy cảm thấy khônglịch sự chút nào nên nhíu mày nói:“Đây là phép lịch sự tối thiểu”Kiều Huyền Thạc lạnh nhạt phun ratừng chữ: “Tôi nói là không cân.”Lúc này, cuối cùng Bạch Nhược Hycũng nghe thấy cơn tức giận củaanh. Cô tò mò lùi lại hai bước, đứngtrước mặt anh rồi ngẩng đầu nhìngương mặt âm trâm của người nàođó, chân mày hơi nhãn lại: “Anh Ba,anh giận rồi à?”“Có phải tại em không giúp anh rửachén nên anh giận không?”“Sao vậy? Sắc mặt khó coi như vậy,ai lại đắc tội với anh rồi?”Bạch Nhược Hy nhỏ giọng hỏi dồnnhưng Kiều Huyền Thạc vẫn cứ imlặng mà nhìn gương mặt của cô.Trong giây lát, Bạch Nhược Hy thởdài: “Nếu anh không nói thì em cũngsẽ không hỏi nữa. Anh cứ giữ hếttrong lòng đi. Dù sao, em cũngkhông nghe được, nhìn cũng khôngthấy.”Nói xong, Bạch Nhược Hy bu môi,giả vờ đẩy tay anh ra.Kiều Huyền Thạc lạnh nhạt mởmiệng: “Em thích loại đàn ông mặthoa da phấn đó à?”Loại mặt hoa da phấn?Bạch Nhược Hy ngớ ra, trừng mắtnhìn anh: “Hả?”“Ngoại hình như con gái lại đẹp trainhư vậy sao?”Từng lời chua chát, thấm đẫm cơnghen tuông của anh khiến BạchNhược Hy bất giác cúi đầu mỉmCười.Cô hiểu ý của anh ấy rồi.Cô nghiêng đầu nhìn ra cửa rồi lạinhìn về phía Kiều Huyền Thạc. Cônghiêng người về phía anh, nghịchngợm nhỏ giọng nói: “Anh Ba, anhđang nói Hách Nguyệt à?”“.” Kiều Huyền Thạc không thừanhận, cũng không phủ nhận.“Sao Hách Nguyệt lại là loại mặthoa da phấn được? Anh ấy là kiểuPhan An tái thế đó.”Ánh mắt của Kiểu Huyền Thạc trầmxuống. Giọng điệu sắc bén: “Đánhgiá khá cao đó. Cái túi da đó khiếnem mê đến thân hồn điên đảo rồisao?”“Cái gì mà thần hồn điên đảo, saoanh nói chuyện khó nghe quái”Bạch Nhược Hy tức giận hất tay anhra.Mặc dù biết là người đàn ông nàyđang ghen.Nhưng kiểu ghen tuông này thực vôduyên vô cớ, hơn nữa ăn nói cũngrất khó nghe.Bạch Nhược Hy vừa hất tay anh ra,không tới một giây, người đàn ôngnày đã đột nhiên ôm lấy eo cô, ômtrọn vào trong ngực.“Anh Ba, anh làm gì vậy?”Đáng ghét quá.Khách vừa mới bước một chân rakhỏi nhà mà dáng vẻ nghiêm túcđàng hoàng của người đàn ông nàyđã biến mất sạch sẽ, phút chốc lạibiến thành dã thú rồi.Cô vừa giận dữ vừa hoảng sợ nắmlấy hai vai anh rồi đấm nhẹ vào lồngngực: “Bỏ em ra. Anh lại muốn làmgì vậy?”Kiều Huyên Thạc ôm cô đặt lên ghếsofa. Hai tay vẫn ôm lấy eo cô.Cô ngồi trên đùi anh, mặt đối mặtvới nhau.Bạch Nhược Hy mệt mỏi cắn môi,kìm nén lửa giận trong lòng. Rõràng cô là đứa con gái thục nữ nhàlành, sao lại để cô ngồi như vậy?Vừa mập mờ vừa thô lỗ, còn khiếncô vô cùng xấu hổ.Điểm tốt duy nhất là có thể tiếp cậnđối phương một cách thân mật, còncó thể mặt đối mặt trò chuyện.Hai tay Kiều Huyền Thạc giữ chặtlấy eo cô, nghiêm túc hỏi từng câutừng chữ: “Anh ta đã nói gì màkhiến em đỏ mặt?”Xem thêm nhiều truyện hay nhé1. Cha của cục cưng là một tổng tài 2. Chàng rể cực phẩm 3. Bác sĩ thiên tài giang bắc minh 4. Yêu phải tổng tài tàn phế 5. Con dâu của nhà giàu 6. Tổng tài phu nhân có thai rồi 7. Y võ song toàn 8. Sủng vợ lên trời 9. Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh 10. Cô vợ xấu xí hà tịch nghiên 11. Tổng giám đốc bạc tỷ không dễ trọc

Chương 115