Tác giả:

Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…

Chương 117

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Kiều Huyền Thạc thì thâm vào tai cômột câu rồi đỡ lấy hông ôm côđứng dậy đi về phía bàn ăn.Anh đặt cô lên ghế rồi dịu dàng xoađầu, đi vòng qua bên kia ngồi xuốngđối diện cô: “Ăn tối đi. Bắt đầu từngày mai em phải tự chăm sóc chomình rồi.”Bạch Nhược Hy căng thẳng dựa sátvào bàn: “Anh Ba, anh phải đi rồisao?”“Không nỡ sao?”Kiều Huyền Thạc câm lấy chén múccho cô một vá canh, nhướn màynhìn khuôn mặt như ăn phải mướpđắng của người nào đó.Vừa nãy còn lo lắng bản thân biếnthành hồng nhan họa thủy. Bây giờanh nói phải đi làm thì lại không nỡ.Bạch Nhược Hy cười khổ cúi đầu.Im lặng không lên tiếng.Bởi vì lúc này tâm tình cô rất mâuthuẫn.Dù sao quân khu cách nơi này xanhư vậy, cô thật sự không nỡ. Saunày ngôi nhà này chỉ còn lại mìnhcô, cô sẽ rất cô đơn.Kiều Huyên Thạc đặt chén canhxuống trước mặt cô. So với BạchNhược Hy thì anh càng thêm luyếntiếc.Anh hít sâu một hơi phiên muộn,tâm tình cũng trở nên nặng nề, cuốicùng nhỏ giọng thì thâm: “Vậy tôikhông đi nữa.”Bạch Nhược Hy căng thẳng buộtmiệng nói: “Không được, công việccủa anh rõ ràng quan trọng hơn emrất nhiều, sao có thể để công việcsang một bên mà ở nhà với em suốtđược?”Hai người lại tiếp tục im lặng.Bạch Nhược Hy dùng đũa gắp từnghột cơm vào miệng, cúi đầu im lặngkhông có chút tâm trạng ăn uốngnào.Kiều Huyên nhận ra được cảm xúccủa cô nên gắp miếng thịt bỏ vàochén cô: “Nhược Hy, đi vào quânkhu sống với tôi đi.”Bạch Nhược Hy sững người, nhấtthời dừng lại.Cô động lòng rồi.Trở thành vợ của Kiều Huyền Thạcđã định trước phải gánh vác tráchnhiệm trọng đại. Chuyện nướckhông thể chậm trễ. Chuyện củaanh đều vĩnh viễn không phải làchuyện nhỏ.Nhưng nếu đến quân khu rồi, cô sẽđánh mất chính mình. Giống như vợcủa những người lính khác, việcphải làm mỗi ngày là dẫn con theovà đợi đến khi chông mình trở vềnhà khi không còn nhiệm vụ.Cô bây giờ vẫn chưa có con, đếnquân khu có thể làm gì?Ngày ngày ở nhà chơi game, đợianh về nhà hay sao?Lúc cô còn do dự chưa quyết định,Kiều Huyên Thạc đã không muốnlàm khó cô nên vội vàng nói:“Không muốn đi cũng không sao.Tôi thường xuyên về nhà với em làđược.”“Dạ.” Bạch Nhược Hy gật đầu, chânthành giải thích từ tận đáy lòng: “Emmuốn làm tới nơi tới chốn. Em cònchưa thi, ít nhất phải lấy được bằngcái đã. Sau này có thể được phâncông việc gì thì làm cái đó.“Tôi có thể sắp xếp cho em…”Kiều Huyên Thạc còn chưa nóixong, Bạch Nhược Hy đã ngẩngđầu, lập tức ngắt lời: “Anh Ba, Emkhông muốn trở nên đặc biệt.”Hai người nhìn nhau.Bầu không khí ấm áp đang chuyểnđộng giữa hai người lại nhiêu thêmmột phần quyến luyến bịn rịn.Bữa cơm này Bạch Nhược Hy ăn rấtchậm, cũng nuốt không trôi.Ngôi xe mất bốn tiếng. Nói dàikhông dài, nói xa không xa.Khu vực quân sự nằm ở nơi hoangvu hẻo lánh. Ngoại trừ máy bay trựcthăng thì không có máy bay nào cóthể tiếp cận được. Bạch Nhược Hycảm thấy ngay cả khi Kiều HuyềnThạc có thể trở về gặp cô cũng cầnmột thời gian rất dài nữa. Do đó, haingười cũng chỉ có thể rời xa nhautrong một thời gian dài.Sau bữa tối, Bạch Nhược Hy kiên trìmuốn tự mình thu dọn bát đũa.Kiều Huyên Thạc sợ cô một mình sẽkhông chăm sóc tốt bản thân nênđã gọi điện dặn dò Tinh Thần bảoanh ta tìm cho cô một người làm ởnhà.Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.Đêm khuya.Bạch Nhược Hy bôi thuốc cho vếtthương đã kết vảy của anh lần cuối.Sau khi bôi xong, lại sắp xếp hành lýcho anh.Mặc dù hành lý không nhiều, chỉcần một túi đã có thể nhét đủnhưng cô vẫn muốn cố chấp tựmình giúp anh làm những việc này.Kiều Huyền Thạc nửa thân cởi trần,tựa vào cửa tủ rồi im lặng nhìn BạchNhược Hy lấy bộ đồ anh thườngmặc hằng ngày và một bộ quânphục thường mặc trong dịp trangtrọng.Cô đang gấp quần áo, còn anh thìlặng lẽ nhìn cô.Không khí trở nên khó chịu.Không khí loãng, ngột ngạt khiếnngười ta sinh bức bối.Anh nhìn bộ dạng từ từ gấp quần áocủa cô mà trên mặt không hề cómột nụ cười.Kiều Huyền Thạc đi qua, giành lấybộ đồ trong tay cô rồi lạnh nhạt mởmiệng: “Đừng dọn nữa. Tạm thời tôikhông về đâu.”Bạch Nhược Hy vội vàng giành bộquần áo về, trừng mắt nhìn anhkhông thỏa hiệp: “Từ lúc bị thươngtới giờ anh đã chậm trễ rất nhiềuchuyện rồi. Nếu còn không quay vềxử lý công vụ thì em thật sự biếnthành hồng nhan họa thủy mất thôi.”“Vậy em đi cùng tôi đi.”“Không được.” Bạch Nhược Hy xụmặt.Kiều Huyền Thạc nghĩ không thông,rõ ràng lúc này cô lưu luyến khôngnỡ nhưng mà bảo cô đi cùng mìnhthì lại không chịu. Anh phiên muộngiơ tay lên vò đầu: “Tại sao?”“Không muốn cùng ngủ với anh.”Bạch Nhược Hy tìm đại một lý do,biểu hiện dửng dưng như không:“Nếu ở trong quân khu còn chiagiường ngủ thì người khác nhất địnhsẽ chê cười.’Kiều Huyền Thạc cười khổ, tràophúng hỏi ngược lại: “Em đã ghéttôi như vậy thì hà cớ gì còn làm ravẻ luyến tiếc vậy?”“Em không có lưu luyến gì hết.”Bạch Nhược Hy cúi đầu tiếp tục gấpquần áo, mắt bất tri bất giác phủtâng sương mờ.Cô không muốn ảnh hưởng đến tâmtrạng của anh khi rời đi, khôngmuốn để anh quyến luyến, càngkhông muốn anh vì cô mà phântâm.Cô sớm đã biết, làm vợ của quânnhân sẽ có rất ít thời gian bên cạnhchồng.Trước đây cô chưa bao giờ dámnghĩ sẽ gả cho Kiều Huyền Thạc, vìvậy không có chuẩn bị tâm lý chotốt.Bây giờ tiếp nhận anh rồi nhưng lúcthật sự phải đối mặt với chia ly, côthật sự đau lòng không nỡ.Bây giờ cô vẫn chưa thể buông bỏviệc của mình được, ít nhất phải thixong trợ lý cảnh sát rôi mới tính làmmấy việc khác.Kiều Huyền Thạc lấy một cái áo sơmi từ trong tủ mặc lên người rồilạnh nhạt nói: “Sáng sớm mai tôi sẽđi. Sớm như vậy em đừng thức dậytiễn tôi làm g씓Dạ” Bạch Nhược Hy cúi đầu, cổhọng chua sót. Cô không dám nóichuyện, sợ một khi nói ra thành lờisẽ lộ ra nỗi lòng muốn khóc củamình.“Tôi ra ngoài hóng gió.” Kiều HuyềnThạc cài núi áo rồi xoay người rời đi.Thái độ cũng lạnh nhạt đi vài phân.Bạch Nhược Hy vẫn trả lời cùng mộtcâu: “Dạ.”Nghe thấy tiếng đóng cửa, BạchNhược Hy chầm chậm ngẩng đầulên nhìn lên trân nhà. Nước mắtkhông kìm được lã chã rơi xuống gòmá.Cô hít sâu, đưa tay ra lau nước mắt.Tâm trạng lúc này so với lúc lénnhìn Kiều Huyền Thạc rời khỏi nhàcàng đau thương hơn gấp trăm lần.Vườn hoa bên ngoài trống không,chỉ toàn là cỏ. Kiều Huyền Thạc dựavào tường. Cả người chìm vào bóngtối. Anh rất ít khi hút thuốc nhưngvừa rồi lại mua một gói thuốc quayvề, từ từ châm điếu thuốc, tâm tìnhtru nặng.Trong bóng tối lộ ra chút ánh lửa,nhấp nháy lập lòe.Anh rít một hơi rồi ngẩng đầu nhìnvề phía lầu hai trước mặt. Phòngcủa anh vẫn sáng trưng.Anh cứ thế mà im lặng nhìn.Tâm trạng tồi tệ như rơi xuống vựcsâu không đáy, khó chịu vô cùng.Là không nỡ rời đi, là tâm trạng thấtvọng hay càng đau lòng nhiều hơn.Anh biết rằng không thể gấp gáp vộivã với Bạch Nhược Hy.Để cô ấy từ em gái biến thành vợmình, anh không từ mọi thủ đoạn,tuy rằng đê hèn nhưng trước giờanh chưa từng hối hận.Rất khó để cô ấy tiếp nhận thânphận vợ mình, như vậy anh đã thỏamãn lắm rồi.Nhưng trái tim chết tiệt lại vô cùngtham lam.Anh muốn chiếm lấy thể xác của cô,chiếm lấy trái tim cô, ý định banđầu không còn có thể thỏa mãn anhvì anh muốn tất cả của cô.Tất cả, không giữ lại chút nào.Dục vọng chiếm hữu khiến anhmuốn phát điên.Đêm càng lúc càng khuya.Đêm khuya yên tĩnh. Ánh đèn trongphòng anh cũng tắt hẳn. Trong phútchốc, ánh đèn phòng bên cạnh lạisáng lên.Cô quay về phòng rồi.Kiều Huyền Thạc vứt tàn thuốcxuống đất rồi di chân dập tắt, sauđó quay người bước vào đại sảnh.

Kiều Huyền Thạc thì thâm vào tai cô

một câu rồi đỡ lấy hông ôm cô

đứng dậy đi về phía bàn ăn.

Anh đặt cô lên ghế rồi dịu dàng xoa

đầu, đi vòng qua bên kia ngồi xuống

đối diện cô: “Ăn tối đi. Bắt đầu từ

ngày mai em phải tự chăm sóc cho

mình rồi.”

Bạch Nhược Hy căng thẳng dựa sát

vào bàn: “Anh Ba, anh phải đi rồi

sao?”

“Không nỡ sao?”

Kiều Huyền Thạc câm lấy chén múc

cho cô một vá canh, nhướn mày

nhìn khuôn mặt như ăn phải mướp

đắng của người nào đó.

Vừa nãy còn lo lắng bản thân biến

thành hồng nhan họa thủy. Bây giờ

anh nói phải đi làm thì lại không nỡ.

Bạch Nhược Hy cười khổ cúi đầu.

Im lặng không lên tiếng.

Bởi vì lúc này tâm tình cô rất mâu

thuẫn.

Dù sao quân khu cách nơi này xa

như vậy, cô thật sự không nỡ. Sau

này ngôi nhà này chỉ còn lại mình

cô, cô sẽ rất cô đơn.

Kiều Huyên Thạc đặt chén canh

xuống trước mặt cô. So với Bạch

Nhược Hy thì anh càng thêm luyến

tiếc.

Anh hít sâu một hơi phiên muộn,

tâm tình cũng trở nên nặng nề, cuối

cùng nhỏ giọng thì thâm: “Vậy tôi

không đi nữa.”

Bạch Nhược Hy căng thẳng buột

miệng nói: “Không được, công việc

của anh rõ ràng quan trọng hơn em

rất nhiều, sao có thể để công việc

sang một bên mà ở nhà với em suốt

được?”

Hai người lại tiếp tục im lặng.

Bạch Nhược Hy dùng đũa gắp từng

hột cơm vào miệng, cúi đầu im lặng

không có chút tâm trạng ăn uống

nào.

Kiều Huyên nhận ra được cảm xúc

của cô nên gắp miếng thịt bỏ vào

chén cô: “Nhược Hy, đi vào quân

khu sống với tôi đi.”

Bạch Nhược Hy sững người, nhất

thời dừng lại.

Cô động lòng rồi.

Trở thành vợ của Kiều Huyền Thạc

đã định trước phải gánh vác trách

nhiệm trọng đại. Chuyện nước

không thể chậm trễ. Chuyện của

anh đều vĩnh viễn không phải là

chuyện nhỏ.

Nhưng nếu đến quân khu rồi, cô sẽ

đánh mất chính mình. Giống như vợ

của những người lính khác, việc

phải làm mỗi ngày là dẫn con theo

và đợi đến khi chông mình trở về

nhà khi không còn nhiệm vụ.

Cô bây giờ vẫn chưa có con, đến

quân khu có thể làm gì?

Ngày ngày ở nhà chơi game, đợi

anh về nhà hay sao?

Lúc cô còn do dự chưa quyết định,

Kiều Huyên Thạc đã không muốn

làm khó cô nên vội vàng nói:

“Không muốn đi cũng không sao.

Tôi thường xuyên về nhà với em là

được.”

“Dạ.” Bạch Nhược Hy gật đầu, chân

thành giải thích từ tận đáy lòng: “Em

muốn làm tới nơi tới chốn. Em còn

chưa thi, ít nhất phải lấy được bằng

cái đã. Sau này có thể được phân

công việc gì thì làm cái đó.

“Tôi có thể sắp xếp cho em…”

Kiều Huyên Thạc còn chưa nói

xong, Bạch Nhược Hy đã ngẩng

đầu, lập tức ngắt lời: “Anh Ba, Em

không muốn trở nên đặc biệt.”

Hai người nhìn nhau.

Bầu không khí ấm áp đang chuyển

động giữa hai người lại nhiêu thêm

một phần quyến luyến bịn rịn.

Bữa cơm này Bạch Nhược Hy ăn rất

chậm, cũng nuốt không trôi.

Ngôi xe mất bốn tiếng. Nói dài

không dài, nói xa không xa.

Khu vực quân sự nằm ở nơi hoang

vu hẻo lánh. Ngoại trừ máy bay trực

thăng thì không có máy bay nào có

thể tiếp cận được. Bạch Nhược Hy

cảm thấy ngay cả khi Kiều Huyền

Thạc có thể trở về gặp cô cũng cần

một thời gian rất dài nữa. Do đó, hai

người cũng chỉ có thể rời xa nhau

trong một thời gian dài.

Sau bữa tối, Bạch Nhược Hy kiên trì

muốn tự mình thu dọn bát đũa.

Kiều Huyên Thạc sợ cô một mình sẽ

không chăm sóc tốt bản thân nên

đã gọi điện dặn dò Tinh Thần bảo

anh ta tìm cho cô một người làm ở

nhà.

Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

Đêm khuya.

Bạch Nhược Hy bôi thuốc cho vết

thương đã kết vảy của anh lần cuối.

Sau khi bôi xong, lại sắp xếp hành lý

cho anh.

Mặc dù hành lý không nhiều, chỉ

cần một túi đã có thể nhét đủ

nhưng cô vẫn muốn cố chấp tự

mình giúp anh làm những việc này.

Kiều Huyền Thạc nửa thân cởi trần,

tựa vào cửa tủ rồi im lặng nhìn Bạch

Nhược Hy lấy bộ đồ anh thường

mặc hằng ngày và một bộ quân

phục thường mặc trong dịp trang

trọng.

Cô đang gấp quần áo, còn anh thì

lặng lẽ nhìn cô.

Không khí trở nên khó chịu.

Không khí loãng, ngột ngạt khiến

người ta sinh bức bối.

Anh nhìn bộ dạng từ từ gấp quần áo

của cô mà trên mặt không hề có

một nụ cười.

Kiều Huyền Thạc đi qua, giành lấy

bộ đồ trong tay cô rồi lạnh nhạt mở

miệng: “Đừng dọn nữa. Tạm thời tôi

không về đâu.”

Bạch Nhược Hy vội vàng giành bộ

quần áo về, trừng mắt nhìn anh

không thỏa hiệp: “Từ lúc bị thương

tới giờ anh đã chậm trễ rất nhiều

chuyện rồi. Nếu còn không quay về

xử lý công vụ thì em thật sự biến

thành hồng nhan họa thủy mất thôi.”

“Vậy em đi cùng tôi đi.”

“Không được.” Bạch Nhược Hy xụ

mặt.

Kiều Huyền Thạc nghĩ không thông,

rõ ràng lúc này cô lưu luyến không

nỡ nhưng mà bảo cô đi cùng mình

thì lại không chịu. Anh phiên muộn

giơ tay lên vò đầu: “Tại sao?”

“Không muốn cùng ngủ với anh.”

Bạch Nhược Hy tìm đại một lý do,

biểu hiện dửng dưng như không:

“Nếu ở trong quân khu còn chia

giường ngủ thì người khác nhất định

sẽ chê cười.’

Kiều Huyền Thạc cười khổ, trào

phúng hỏi ngược lại: “Em đã ghét

tôi như vậy thì hà cớ gì còn làm ra

vẻ luyến tiếc vậy?”

“Em không có lưu luyến gì hết.”

Bạch Nhược Hy cúi đầu tiếp tục gấp

quần áo, mắt bất tri bất giác phủ

tâng sương mờ.

Cô không muốn ảnh hưởng đến tâm

trạng của anh khi rời đi, không

muốn để anh quyến luyến, càng

không muốn anh vì cô mà phân

tâm.

Cô sớm đã biết, làm vợ của quân

nhân sẽ có rất ít thời gian bên cạnh

chồng.

Trước đây cô chưa bao giờ dám

nghĩ sẽ gả cho Kiều Huyền Thạc, vì

vậy không có chuẩn bị tâm lý cho

tốt.

Bây giờ tiếp nhận anh rồi nhưng lúc

thật sự phải đối mặt với chia ly, cô

thật sự đau lòng không nỡ.

Bây giờ cô vẫn chưa thể buông bỏ

việc của mình được, ít nhất phải thi

xong trợ lý cảnh sát rôi mới tính làm

mấy việc khác.

Kiều Huyền Thạc lấy một cái áo sơ

mi từ trong tủ mặc lên người rồi

lạnh nhạt nói: “Sáng sớm mai tôi sẽ

đi. Sớm như vậy em đừng thức dậy

tiễn tôi làm gì”

“Dạ” Bạch Nhược Hy cúi đầu, cổ

họng chua sót. Cô không dám nói

chuyện, sợ một khi nói ra thành lời

sẽ lộ ra nỗi lòng muốn khóc của

mình.

“Tôi ra ngoài hóng gió.” Kiều Huyền

Thạc cài núi áo rồi xoay người rời đi.

Thái độ cũng lạnh nhạt đi vài phân.

Bạch Nhược Hy vẫn trả lời cùng một

câu: “Dạ.”

Nghe thấy tiếng đóng cửa, Bạch

Nhược Hy chầm chậm ngẩng đầu

lên nhìn lên trân nhà. Nước mắt

không kìm được lã chã rơi xuống gò

má.

Cô hít sâu, đưa tay ra lau nước mắt.

Tâm trạng lúc này so với lúc lén

nhìn Kiều Huyền Thạc rời khỏi nhà

càng đau thương hơn gấp trăm lần.

Vườn hoa bên ngoài trống không,

chỉ toàn là cỏ. Kiều Huyền Thạc dựa

vào tường. Cả người chìm vào bóng

tối. Anh rất ít khi hút thuốc nhưng

vừa rồi lại mua một gói thuốc quay

về, từ từ châm điếu thuốc, tâm tình

tru nặng.

Trong bóng tối lộ ra chút ánh lửa,

nhấp nháy lập lòe.

Anh rít một hơi rồi ngẩng đầu nhìn

về phía lầu hai trước mặt. Phòng

của anh vẫn sáng trưng.

Anh cứ thế mà im lặng nhìn.

Tâm trạng tồi tệ như rơi xuống vực

sâu không đáy, khó chịu vô cùng.

Là không nỡ rời đi, là tâm trạng thất

vọng hay càng đau lòng nhiều hơn.

Anh biết rằng không thể gấp gáp vội

vã với Bạch Nhược Hy.

Để cô ấy từ em gái biến thành vợ

mình, anh không từ mọi thủ đoạn,

tuy rằng đê hèn nhưng trước giờ

anh chưa từng hối hận.

Rất khó để cô ấy tiếp nhận thân

phận vợ mình, như vậy anh đã thỏa

mãn lắm rồi.

Nhưng trái tim chết tiệt lại vô cùng

tham lam.

Anh muốn chiếm lấy thể xác của cô,

chiếm lấy trái tim cô, ý định ban

đầu không còn có thể thỏa mãn anh

vì anh muốn tất cả của cô.

Tất cả, không giữ lại chút nào.

Dục vọng chiếm hữu khiến anh

muốn phát điên.

Đêm càng lúc càng khuya.

Đêm khuya yên tĩnh. Ánh đèn trong

phòng anh cũng tắt hẳn. Trong phút

chốc, ánh đèn phòng bên cạnh lại

sáng lên.

Cô quay về phòng rồi.

Kiều Huyền Thạc vứt tàn thuốc

xuống đất rồi di chân dập tắt, sau

đó quay người bước vào đại sảnh.

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Kiều Huyền Thạc thì thâm vào tai cômột câu rồi đỡ lấy hông ôm côđứng dậy đi về phía bàn ăn.Anh đặt cô lên ghế rồi dịu dàng xoađầu, đi vòng qua bên kia ngồi xuốngđối diện cô: “Ăn tối đi. Bắt đầu từngày mai em phải tự chăm sóc chomình rồi.”Bạch Nhược Hy căng thẳng dựa sátvào bàn: “Anh Ba, anh phải đi rồisao?”“Không nỡ sao?”Kiều Huyền Thạc câm lấy chén múccho cô một vá canh, nhướn màynhìn khuôn mặt như ăn phải mướpđắng của người nào đó.Vừa nãy còn lo lắng bản thân biếnthành hồng nhan họa thủy. Bây giờanh nói phải đi làm thì lại không nỡ.Bạch Nhược Hy cười khổ cúi đầu.Im lặng không lên tiếng.Bởi vì lúc này tâm tình cô rất mâuthuẫn.Dù sao quân khu cách nơi này xanhư vậy, cô thật sự không nỡ. Saunày ngôi nhà này chỉ còn lại mìnhcô, cô sẽ rất cô đơn.Kiều Huyên Thạc đặt chén canhxuống trước mặt cô. So với BạchNhược Hy thì anh càng thêm luyếntiếc.Anh hít sâu một hơi phiên muộn,tâm tình cũng trở nên nặng nề, cuốicùng nhỏ giọng thì thâm: “Vậy tôikhông đi nữa.”Bạch Nhược Hy căng thẳng buộtmiệng nói: “Không được, công việccủa anh rõ ràng quan trọng hơn emrất nhiều, sao có thể để công việcsang một bên mà ở nhà với em suốtđược?”Hai người lại tiếp tục im lặng.Bạch Nhược Hy dùng đũa gắp từnghột cơm vào miệng, cúi đầu im lặngkhông có chút tâm trạng ăn uốngnào.Kiều Huyên nhận ra được cảm xúccủa cô nên gắp miếng thịt bỏ vàochén cô: “Nhược Hy, đi vào quânkhu sống với tôi đi.”Bạch Nhược Hy sững người, nhấtthời dừng lại.Cô động lòng rồi.Trở thành vợ của Kiều Huyền Thạcđã định trước phải gánh vác tráchnhiệm trọng đại. Chuyện nướckhông thể chậm trễ. Chuyện củaanh đều vĩnh viễn không phải làchuyện nhỏ.Nhưng nếu đến quân khu rồi, cô sẽđánh mất chính mình. Giống như vợcủa những người lính khác, việcphải làm mỗi ngày là dẫn con theovà đợi đến khi chông mình trở vềnhà khi không còn nhiệm vụ.Cô bây giờ vẫn chưa có con, đếnquân khu có thể làm gì?Ngày ngày ở nhà chơi game, đợianh về nhà hay sao?Lúc cô còn do dự chưa quyết định,Kiều Huyên Thạc đã không muốnlàm khó cô nên vội vàng nói:“Không muốn đi cũng không sao.Tôi thường xuyên về nhà với em làđược.”“Dạ.” Bạch Nhược Hy gật đầu, chânthành giải thích từ tận đáy lòng: “Emmuốn làm tới nơi tới chốn. Em cònchưa thi, ít nhất phải lấy được bằngcái đã. Sau này có thể được phâncông việc gì thì làm cái đó.“Tôi có thể sắp xếp cho em…”Kiều Huyên Thạc còn chưa nóixong, Bạch Nhược Hy đã ngẩngđầu, lập tức ngắt lời: “Anh Ba, Emkhông muốn trở nên đặc biệt.”Hai người nhìn nhau.Bầu không khí ấm áp đang chuyểnđộng giữa hai người lại nhiêu thêmmột phần quyến luyến bịn rịn.Bữa cơm này Bạch Nhược Hy ăn rấtchậm, cũng nuốt không trôi.Ngôi xe mất bốn tiếng. Nói dàikhông dài, nói xa không xa.Khu vực quân sự nằm ở nơi hoangvu hẻo lánh. Ngoại trừ máy bay trựcthăng thì không có máy bay nào cóthể tiếp cận được. Bạch Nhược Hycảm thấy ngay cả khi Kiều HuyềnThạc có thể trở về gặp cô cũng cầnmột thời gian rất dài nữa. Do đó, haingười cũng chỉ có thể rời xa nhautrong một thời gian dài.Sau bữa tối, Bạch Nhược Hy kiên trìmuốn tự mình thu dọn bát đũa.Kiều Huyên Thạc sợ cô một mình sẽkhông chăm sóc tốt bản thân nênđã gọi điện dặn dò Tinh Thần bảoanh ta tìm cho cô một người làm ởnhà.Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.Đêm khuya.Bạch Nhược Hy bôi thuốc cho vếtthương đã kết vảy của anh lần cuối.Sau khi bôi xong, lại sắp xếp hành lýcho anh.Mặc dù hành lý không nhiều, chỉcần một túi đã có thể nhét đủnhưng cô vẫn muốn cố chấp tựmình giúp anh làm những việc này.Kiều Huyền Thạc nửa thân cởi trần,tựa vào cửa tủ rồi im lặng nhìn BạchNhược Hy lấy bộ đồ anh thườngmặc hằng ngày và một bộ quânphục thường mặc trong dịp trangtrọng.Cô đang gấp quần áo, còn anh thìlặng lẽ nhìn cô.Không khí trở nên khó chịu.Không khí loãng, ngột ngạt khiếnngười ta sinh bức bối.Anh nhìn bộ dạng từ từ gấp quần áocủa cô mà trên mặt không hề cómột nụ cười.Kiều Huyền Thạc đi qua, giành lấybộ đồ trong tay cô rồi lạnh nhạt mởmiệng: “Đừng dọn nữa. Tạm thời tôikhông về đâu.”Bạch Nhược Hy vội vàng giành bộquần áo về, trừng mắt nhìn anhkhông thỏa hiệp: “Từ lúc bị thươngtới giờ anh đã chậm trễ rất nhiềuchuyện rồi. Nếu còn không quay vềxử lý công vụ thì em thật sự biếnthành hồng nhan họa thủy mất thôi.”“Vậy em đi cùng tôi đi.”“Không được.” Bạch Nhược Hy xụmặt.Kiều Huyền Thạc nghĩ không thông,rõ ràng lúc này cô lưu luyến khôngnỡ nhưng mà bảo cô đi cùng mìnhthì lại không chịu. Anh phiên muộngiơ tay lên vò đầu: “Tại sao?”“Không muốn cùng ngủ với anh.”Bạch Nhược Hy tìm đại một lý do,biểu hiện dửng dưng như không:“Nếu ở trong quân khu còn chiagiường ngủ thì người khác nhất địnhsẽ chê cười.’Kiều Huyền Thạc cười khổ, tràophúng hỏi ngược lại: “Em đã ghéttôi như vậy thì hà cớ gì còn làm ravẻ luyến tiếc vậy?”“Em không có lưu luyến gì hết.”Bạch Nhược Hy cúi đầu tiếp tục gấpquần áo, mắt bất tri bất giác phủtâng sương mờ.Cô không muốn ảnh hưởng đến tâmtrạng của anh khi rời đi, khôngmuốn để anh quyến luyến, càngkhông muốn anh vì cô mà phântâm.Cô sớm đã biết, làm vợ của quânnhân sẽ có rất ít thời gian bên cạnhchồng.Trước đây cô chưa bao giờ dámnghĩ sẽ gả cho Kiều Huyền Thạc, vìvậy không có chuẩn bị tâm lý chotốt.Bây giờ tiếp nhận anh rồi nhưng lúcthật sự phải đối mặt với chia ly, côthật sự đau lòng không nỡ.Bây giờ cô vẫn chưa thể buông bỏviệc của mình được, ít nhất phải thixong trợ lý cảnh sát rôi mới tính làmmấy việc khác.Kiều Huyền Thạc lấy một cái áo sơmi từ trong tủ mặc lên người rồilạnh nhạt nói: “Sáng sớm mai tôi sẽđi. Sớm như vậy em đừng thức dậytiễn tôi làm g씓Dạ” Bạch Nhược Hy cúi đầu, cổhọng chua sót. Cô không dám nóichuyện, sợ một khi nói ra thành lờisẽ lộ ra nỗi lòng muốn khóc củamình.“Tôi ra ngoài hóng gió.” Kiều HuyềnThạc cài núi áo rồi xoay người rời đi.Thái độ cũng lạnh nhạt đi vài phân.Bạch Nhược Hy vẫn trả lời cùng mộtcâu: “Dạ.”Nghe thấy tiếng đóng cửa, BạchNhược Hy chầm chậm ngẩng đầulên nhìn lên trân nhà. Nước mắtkhông kìm được lã chã rơi xuống gòmá.Cô hít sâu, đưa tay ra lau nước mắt.Tâm trạng lúc này so với lúc lénnhìn Kiều Huyền Thạc rời khỏi nhàcàng đau thương hơn gấp trăm lần.Vườn hoa bên ngoài trống không,chỉ toàn là cỏ. Kiều Huyền Thạc dựavào tường. Cả người chìm vào bóngtối. Anh rất ít khi hút thuốc nhưngvừa rồi lại mua một gói thuốc quayvề, từ từ châm điếu thuốc, tâm tìnhtru nặng.Trong bóng tối lộ ra chút ánh lửa,nhấp nháy lập lòe.Anh rít một hơi rồi ngẩng đầu nhìnvề phía lầu hai trước mặt. Phòngcủa anh vẫn sáng trưng.Anh cứ thế mà im lặng nhìn.Tâm trạng tồi tệ như rơi xuống vựcsâu không đáy, khó chịu vô cùng.Là không nỡ rời đi, là tâm trạng thấtvọng hay càng đau lòng nhiều hơn.Anh biết rằng không thể gấp gáp vộivã với Bạch Nhược Hy.Để cô ấy từ em gái biến thành vợmình, anh không từ mọi thủ đoạn,tuy rằng đê hèn nhưng trước giờanh chưa từng hối hận.Rất khó để cô ấy tiếp nhận thânphận vợ mình, như vậy anh đã thỏamãn lắm rồi.Nhưng trái tim chết tiệt lại vô cùngtham lam.Anh muốn chiếm lấy thể xác của cô,chiếm lấy trái tim cô, ý định banđầu không còn có thể thỏa mãn anhvì anh muốn tất cả của cô.Tất cả, không giữ lại chút nào.Dục vọng chiếm hữu khiến anhmuốn phát điên.Đêm càng lúc càng khuya.Đêm khuya yên tĩnh. Ánh đèn trongphòng anh cũng tắt hẳn. Trong phútchốc, ánh đèn phòng bên cạnh lạisáng lên.Cô quay về phòng rồi.Kiều Huyền Thạc vứt tàn thuốcxuống đất rồi di chân dập tắt, sauđó quay người bước vào đại sảnh.

Chương 117