Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…
Chương 122
Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Tỉnh Thần đau khổ nhắm mắt lại.Cánh tay dùng sức nắm chặt lấy vôlăng, hận không thể tự giết mình.Tại sao lại làm ra chuyện súc sinhnhư vậy.Anh nghĩ không thông, không hiểuđược, cũng không thể thay đổi đượcsự thật: “Đừng nhắc lại chuyện nàynữa. Coi như chuyện cô là chủ mưugây hại cho cô Ba và chuyện tôi lâmlỗi chưa hề xảy ra.”Doãn Nhụy cười nhạt, dưới ánh mắtthấp thoáng chút gian xảo không dễgì phát giác. Cô ta cúi đầu nhẹnhàng hỏi: “Tinh Thần, rốt cuộc anhbáo cáo chuyện Đường Lập Đứcnhư thế nào?”“Đổ hết trách nhiệm lên người BạchSan San trong ngục.” Tỉnh Thầnlạnh lùng nói một câu.Nói xong, cửa kính từ từ nâng lên.Ngăn Doãn Nhụy bên ngoài cửa.Doãn Nhụy lập tức xoay lưng lại vớiTinh Thần, khóe miệng nhẹ nhàngcong lên.Mọi chuyện càng thuận lợi hơn sovới tưởng tượng của cô ta.Chuyện của Đường Lập Đức cứ thếmà cho qua, cũng không có chútliên quan gì tới Doãn Nhụy cô.Từ biểu hiện ban nãy của KiềuHuyên Thạc có thể thấy, cô takhông có đoán sai chút nào. BạchNhược Hy không hề nói cho biếtchuyện Kiều Huyền Thạc trong hộpcòn có một tờ giấy.Chuyện đã qua nhiều năm như vậyrồi, tờ giấy sớm đã bị cô phi tangkhông dấu vết. Nếu Bạch Nhược Hydám nói ra, vậy chỉ có làm chuyệncười cho mọi người.Không có người nào tin cái cớ buôncười mà hoang đường như vậy.Nhưng làm sao mới ổn được. Nămđó Bạch Nhược Hy đơn thuần nhưvậy, giơ tay nhấc chân là có thể dễdàng bị cô ta xoay như chongchóng.Dưới tình huống không có chútbằng chứng nào, lại thêm việc danhtiếng của Bạch Nhược Hy sớm đã bịcô ta làm cho ô uế. Lời của BạchNhược Hy còn ai tin được đây.Cô ta còn phải sợ hãi gì chứ?Tâm tình Doãn Nhụy trở nên vui vẻ,khoan thai đi về phía cửa lớn rồi tiếnvào nhà họ Kiều.Vườn phía Bắc.Kiều Nhất Hoắc và Kiều Đông Lăngđang ngồi trong phòng khách. Lúcnhìn thấy Kiều Huyền Thạc bướcvào, hai người lập tức đứng dậy, tỏra kinh ngạc.Kiêu Nhất Hoắc khách sáo cười:“Huyền Thạc đã về rồi à.”Kiêu Huyền Thạc lễ phép chào hỏiKiêu Nhất Hoắc: “Chú Hai, ông nộithế nào rồi?”“Đang ở trong phòng đó.”Hai tay Kiều Đông Lăng đút vào túi,chầm chậm đi về phía Kiều HuyềnThạc: “Anh Ba, đã lâu không gặp.”“Ừ” Kiều Huyền Thạc lạnh nhạt trảlời một tiếng rồi đi về phía phòngcủa ông.Kiều Đông Lăng giễu cợt gọi vớitheo: “Anh Ba, ông đã hôn mêkhông tỉnh rồi. Bây giờ anh mới vềthăm ông, thật là có hiếu quá đi”Bước chân Kiều Huyền Thạc độtnhiên dừng lại, sắc mặt lạnh đi vàiphần.Kiều Nhất Hoắc căng thẳng kéo lấycánh tay Kiều Đông Lăng, nhỏ giọngthì thâm: “Mày muốn tìm chết sao.Đừng có nói linh tỉnh.”Kiêu Đông Lăng ương bướng vungtay ra đi về phía Kiều Huyền Thạc,hoàn toàn không khách sáo gì màtiếp tục trào phúng: “Ông trở nênnhư ngày hôm nay cũng là dophước của anh. Mỗi ngày ông đềulo lắng anh và cô em gái nhỏ củaanh làm bại hoại gia phong trongnhà. Nửa đời sau của ông đều hãnhdiện vì anh, mà anh lại làm rachuyện mất mặt xấu hổ như vậy.Bây giờ cùng cô em gái của anhtrốn đi sống cuộc sống thần tiênquyến lữ rồi sao?”Kiều Huyền Thạc nắm chặt tay,sống lưng cứng ngắc, cả ngườicàng tỏa ra khí lạnh âm trâm, sátkhí ngưng tụ như đêm trước ngàygiông bão, ngay cả không khí đềutrở nên lạnh lẽo bức người.Kiều Nhất Hoắc căng thẳng đến nỗihai tay run run. Ông ta nuốt nướcbọt, vội vàng tiến lên kéo lấy cánhtay Kiều Đông Lăng, nhỏ giọng quởtrách: “Mày muốn chết thì cút xachút, đừng có làm liền lụy đến tao.Đi, theo tao ra ngoài.”Kiều Đông Lăng không sợ hãi chútnào, nhìn bóng lưng lạnh lẽo củaKiều Huyên Thạc mà nở nụ cười tàác rồi bị Kiêu Nhất Hoặc kéo lê rakhỏi cửa.Kiều Huyên Thạc châm chậm nhắmmắt, hít thở sâu.Ức chế khiến trong lòng trở nênnóng nảy và tức giận. Ảnh mắt bénnhọn như dao cắt.Chỉ trong giây lát, anh lại tiếp tụctiến lên, đi vào trong phòng. Trongkhoảnh khắc đẩy cửa ra, nhìn thấyngười trong phòng, anh liên sữngSƠ:Phó Sĩ quan Liễu xoay người lại.Sau khi anh ta nhìn thấy Kiều HuyềnThạc liền kinh ngạc, vội vàng đứngdậy chào: “Chào Đại tướng Kiều.”Kiều Huyền Thạc đi vào, sắc mặtâm trầm.“Sao anh lại ở đây?” Giọng nói anhlạnh như băng, lạnh đến dọa người.Ánh mắt lại nhìn về phía ông nộiđang hôn mê trên giường.Ông lão trên giường già nua, tiềutụy, khuôn mặt đây nếp nhăn nhưnglại bình thản đến lạ, giống như chỉđang say giấc nồng.Phó Sĩ quan Liễu căng thẳng, lắp balắp bắp giải thích: “Tôi, tôi, tới thămông.“Hai người có quen biết sao?” KiềuHuyền Thạc coi như đã rõ “điệp viênngầm” được cài bên cạnh anh rốtcuộc là ai.Hóa ra là Phó sĩ quan.Quả thật là giỏi.Anh không thể nào tưởng tượngđược còn có chuyện gì mà ôngkhông biết.Phó Sĩ quan Liễu căng thẳng đếnnỗi đầu đầy mồ hôi, ánh mắt lấp lóe:“Từ lúc còn là học sinh nghèo tôi đãđược ông giúp đỡ. Tôi từ nhỏ đãquen biết ông rồi, chỉ là lúc vàoquân đội mới phát hiện ra ông chínhlà ông nội của Đại tướng Kiều. Tôisợ người khác nói tôi cậy nhờ quanhệ cho nên không có nói chuyệnnày cho anh biết.”Kiều Huyền Thạc im lặng. Bây giờcó truy cứu cũng không còn ý nghĩagì. Anh nhìn ông đang nằm im trêngiường, trong lòng có ngàn vạn hổthẹn.Có thể đúng như lời Kiều Đông Lăngnói, ông bệnh là do anh và BạchNhược Hy mà ra.Ông bệnh rồi cũng không có ngườinào thông báo cho anh.Nếu như không phải Doãn Nhụy gọianh về, có lẽ anh cũng không thểgặp được ông nữa.Cái này mới thật là bất hiếu.Kiều Huyên Thạc im lặng đứng bêngiường hồi lâu. Phó Sĩ quan Liễucũng đứng bên cạnh anh.Thời gian trôi qua.Kiều Huyên Thạc lạnh nhạt hỏi:“Muốn cùng quay về quân khukhông?”Phó Sĩ quan Liễu căng thẳng nuốtnước bọt: “Tôi, tôi tạm thời khôngquay về. Người nhà an bài cho tôi đixem mắt.”Xem mắt?Anh cũng rất nhớ vợ mình.Nhưng anh còn có việc công, trở vênhà rồi còn có thể trở lại sao?Kiêu Huyền Thạc im lặng xoayngười rời khỏi, không có nói thêmcâu nào, càng không thèm nhìn PhóSĩ quan Liễu thêm lần nào.Ra khỏi vườn phía Bắc.Kiêu Huyền Thạc còn chưa đi vàocửa vườn phía Nam đã trực tiếp đithẳng ra cửa lớn.Vừa đi ra ngoài cửa, Tinh Thần thấyanh đi ra liền vội vàng xuống xe rồiđi ra phía sau mở cửa, cung kínhđứng kế bên.Đột nhiên, Kiều Huyền Thạc dừngbước, chau mày nhìn cái tên suysụp tỉnh thần, chân nam đá chânchiêu đang ởđi tới trước mặt.Kiều Huyền Hạo kéo lệch cổ áo xộcxệch, áo vest vắt trên tay, từng bướcđi về phía cửa lớn.Nhìn thấy Kiều Huyền Hạo thất hồnlạc phách, trong lòng Kiêu HuyềnThạc rất khó chịu. Sắc mặt anh âmtrâm, ánh mắt lạnh băng.Kiều Huyền Hạo giống như khôngnhìn thấy anh, trực tiếp xem anhnhư không khí, từ từ lướt qua bênngười anh.Kiều Huyên Thạc nắm chặt tay,nhẫn nhịn trâm giọng nói: “Anh Hai,đừng đi tìm Nhược Hy nữa.”Kiêu Huyền Hạo đột ngột dừngbước. Lúc nghe thấy hai từ NhượcHy, cuối cùng anh ta cũng có chútphản ứng, châm chậm lùi lại mộtbước tới trước mặt Kiêu HuyềnThạc.Mùi rượu xộc vào mũi, Kiều HuyềnThạc nhìn thấy bộ dạng của KiềuHuyền Hạo như vậy, lòng thấpthoáng cơn đau.Kiêu Huyền thêu thào: “Mày biếtNhược Hy ở đâu hả?”Kiều Huyền Thạc chầm chậm nhắmmắt lại, dùng miệng hít thở, cảmthấy tâm can đau như muốn nổtung, ngay cả hít thở cũng khó chịunhư dao cắt.Kiêu Huyền Hạo giơ tay lau nướcmưa trên má, nghẹn ngào: “Có phảimày biết Nhược Hy ở đâu không?Tao đã rất lâu không gặp Nhược Hyrồi. Điện thoại gọi không được. Trênmạng cũng không có hồi âm. Taotìm không thấy em ấy, không biếtbây giờ em ấy thế nào rồi. Em ấysống có tốt không? Có đang đi làmkhông? Có ăn ngon không? Em ấyđã ốm như vậy rồi, không thể kén ănnữa. Trời cũng ấm dần rồi, có cầnmua đồ thu đông không…”Kiều Huyền Thạc đau khổ phun ramột câu từ trong miệng: “Anh Hai,đủ rồi.”Kiêu Huyền Hạo không nhịn đượccười khẩy, nấc cục một cái, cườicòn khó coi hơn khóc gấp trăm lần.Anh ta bi thương trào phúng: “KiềuHuyền Thạc, mày có phải là đànông không? Tưởng giấu Nhược Hyđi thì em ấy sẽ thuộc về mày sao?Tạo sao lại dùng thủ đoạn hèn hạnhư vậy cướp đi Nhược Hy của tao.Tại sao?”Khoảnh khắc này, lòng Kiều HuyềnThạc đau như dao cắt.
Tỉnh Thần đau khổ nhắm mắt lại.
Cánh tay dùng sức nắm chặt lấy vô
lăng, hận không thể tự giết mình.
Tại sao lại làm ra chuyện súc sinh
như vậy.
Anh nghĩ không thông, không hiểu
được, cũng không thể thay đổi được
sự thật: “Đừng nhắc lại chuyện này
nữa. Coi như chuyện cô là chủ mưu
gây hại cho cô Ba và chuyện tôi lâm
lỗi chưa hề xảy ra.”
Doãn Nhụy cười nhạt, dưới ánh mắt
thấp thoáng chút gian xảo không dễ
gì phát giác. Cô ta cúi đầu nhẹ
nhàng hỏi: “Tinh Thần, rốt cuộc anh
báo cáo chuyện Đường Lập Đức
như thế nào?”
“Đổ hết trách nhiệm lên người Bạch
San San trong ngục.” Tỉnh Thần
lạnh lùng nói một câu.
Nói xong, cửa kính từ từ nâng lên.
Ngăn Doãn Nhụy bên ngoài cửa.
Doãn Nhụy lập tức xoay lưng lại với
Tinh Thần, khóe miệng nhẹ nhàng
cong lên.
Mọi chuyện càng thuận lợi hơn so
với tưởng tượng của cô ta.
Chuyện của Đường Lập Đức cứ thế
mà cho qua, cũng không có chút
liên quan gì tới Doãn Nhụy cô.
Từ biểu hiện ban nãy của Kiều
Huyên Thạc có thể thấy, cô ta
không có đoán sai chút nào. Bạch
Nhược Hy không hề nói cho biết
chuyện Kiều Huyền Thạc trong hộp
còn có một tờ giấy.
Chuyện đã qua nhiều năm như vậy
rồi, tờ giấy sớm đã bị cô phi tang
không dấu vết. Nếu Bạch Nhược Hy
dám nói ra, vậy chỉ có làm chuyện
cười cho mọi người.
Không có người nào tin cái cớ buôn
cười mà hoang đường như vậy.
Nhưng làm sao mới ổn được. Năm
đó Bạch Nhược Hy đơn thuần như
vậy, giơ tay nhấc chân là có thể dễ
dàng bị cô ta xoay như chong
chóng.
Dưới tình huống không có chút
bằng chứng nào, lại thêm việc danh
tiếng của Bạch Nhược Hy sớm đã bị
cô ta làm cho ô uế. Lời của Bạch
Nhược Hy còn ai tin được đây.
Cô ta còn phải sợ hãi gì chứ?
Tâm tình Doãn Nhụy trở nên vui vẻ,
khoan thai đi về phía cửa lớn rồi tiến
vào nhà họ Kiều.
Vườn phía Bắc.
Kiều Nhất Hoắc và Kiều Đông Lăng
đang ngồi trong phòng khách. Lúc
nhìn thấy Kiều Huyền Thạc bước
vào, hai người lập tức đứng dậy, tỏ
ra kinh ngạc.
Kiêu Nhất Hoắc khách sáo cười:
“Huyền Thạc đã về rồi à.”
Kiêu Huyền Thạc lễ phép chào hỏi
Kiêu Nhất Hoắc: “Chú Hai, ông nội
thế nào rồi?”
“Đang ở trong phòng đó.”
Hai tay Kiều Đông Lăng đút vào túi,
chầm chậm đi về phía Kiều Huyền
Thạc: “Anh Ba, đã lâu không gặp.”
“Ừ” Kiều Huyền Thạc lạnh nhạt trả
lời một tiếng rồi đi về phía phòng
của ông.
Kiều Đông Lăng giễu cợt gọi với
theo: “Anh Ba, ông đã hôn mê
không tỉnh rồi. Bây giờ anh mới về
thăm ông, thật là có hiếu quá đi”
Bước chân Kiều Huyền Thạc đột
nhiên dừng lại, sắc mặt lạnh đi vài
phần.
Kiều Nhất Hoắc căng thẳng kéo lấy
cánh tay Kiều Đông Lăng, nhỏ giọng
thì thâm: “Mày muốn tìm chết sao.
Đừng có nói linh tỉnh.”
Kiêu Đông Lăng ương bướng vung
tay ra đi về phía Kiều Huyền Thạc,
hoàn toàn không khách sáo gì mà
tiếp tục trào phúng: “Ông trở nên
như ngày hôm nay cũng là do
phước của anh. Mỗi ngày ông đều
lo lắng anh và cô em gái nhỏ của
anh làm bại hoại gia phong trong
nhà. Nửa đời sau của ông đều hãnh
diện vì anh, mà anh lại làm ra
chuyện mất mặt xấu hổ như vậy.
Bây giờ cùng cô em gái của anh
trốn đi sống cuộc sống thần tiên
quyến lữ rồi sao?”
Kiều Huyền Thạc nắm chặt tay,
sống lưng cứng ngắc, cả người
càng tỏa ra khí lạnh âm trâm, sát
khí ngưng tụ như đêm trước ngày
giông bão, ngay cả không khí đều
trở nên lạnh lẽo bức người.
Kiều Nhất Hoắc căng thẳng đến nỗi
hai tay run run. Ông ta nuốt nước
bọt, vội vàng tiến lên kéo lấy cánh
tay Kiều Đông Lăng, nhỏ giọng quở
trách: “Mày muốn chết thì cút xa
chút, đừng có làm liền lụy đến tao.
Đi, theo tao ra ngoài.”
Kiều Đông Lăng không sợ hãi chút
nào, nhìn bóng lưng lạnh lẽo của
Kiều Huyên Thạc mà nở nụ cười tà
ác rồi bị Kiêu Nhất Hoặc kéo lê ra
khỏi cửa.
Kiều Huyên Thạc châm chậm nhắm
mắt, hít thở sâu.
Ức chế khiến trong lòng trở nên
nóng nảy và tức giận. Ảnh mắt bén
nhọn như dao cắt.
Chỉ trong giây lát, anh lại tiếp tục
tiến lên, đi vào trong phòng. Trong
khoảnh khắc đẩy cửa ra, nhìn thấy
người trong phòng, anh liên sững
SƠ:
Phó Sĩ quan Liễu xoay người lại.
Sau khi anh ta nhìn thấy Kiều Huyền
Thạc liền kinh ngạc, vội vàng đứng
dậy chào: “Chào Đại tướng Kiều.”
Kiều Huyền Thạc đi vào, sắc mặt
âm trầm.
“Sao anh lại ở đây?” Giọng nói anh
lạnh như băng, lạnh đến dọa người.
Ánh mắt lại nhìn về phía ông nội
đang hôn mê trên giường.
Ông lão trên giường già nua, tiều
tụy, khuôn mặt đây nếp nhăn nhưng
lại bình thản đến lạ, giống như chỉ
đang say giấc nồng.
Phó Sĩ quan Liễu căng thẳng, lắp ba
lắp bắp giải thích: “Tôi, tôi, tới thăm
ông.
“Hai người có quen biết sao?” Kiều
Huyền Thạc coi như đã rõ “điệp viên
ngầm” được cài bên cạnh anh rốt
cuộc là ai.
Hóa ra là Phó sĩ quan.
Quả thật là giỏi.
Anh không thể nào tưởng tượng
được còn có chuyện gì mà ông
không biết.
Phó Sĩ quan Liễu căng thẳng đến
nỗi đầu đầy mồ hôi, ánh mắt lấp lóe:
“Từ lúc còn là học sinh nghèo tôi đã
được ông giúp đỡ. Tôi từ nhỏ đã
quen biết ông rồi, chỉ là lúc vào
quân đội mới phát hiện ra ông chính
là ông nội của Đại tướng Kiều. Tôi
sợ người khác nói tôi cậy nhờ quan
hệ cho nên không có nói chuyện
này cho anh biết.”
Kiều Huyền Thạc im lặng. Bây giờ
có truy cứu cũng không còn ý nghĩa
gì. Anh nhìn ông đang nằm im trên
giường, trong lòng có ngàn vạn hổ
thẹn.
Có thể đúng như lời Kiều Đông Lăng
nói, ông bệnh là do anh và Bạch
Nhược Hy mà ra.
Ông bệnh rồi cũng không có người
nào thông báo cho anh.
Nếu như không phải Doãn Nhụy gọi
anh về, có lẽ anh cũng không thể
gặp được ông nữa.
Cái này mới thật là bất hiếu.
Kiều Huyên Thạc im lặng đứng bên
giường hồi lâu. Phó Sĩ quan Liễu
cũng đứng bên cạnh anh.
Thời gian trôi qua.
Kiều Huyên Thạc lạnh nhạt hỏi:
“Muốn cùng quay về quân khu
không?”
Phó Sĩ quan Liễu căng thẳng nuốt
nước bọt: “Tôi, tôi tạm thời không
quay về. Người nhà an bài cho tôi đi
xem mắt.”
Xem mắt?
Anh cũng rất nhớ vợ mình.
Nhưng anh còn có việc công, trở vê
nhà rồi còn có thể trở lại sao?
Kiêu Huyền Thạc im lặng xoay
người rời khỏi, không có nói thêm
câu nào, càng không thèm nhìn Phó
Sĩ quan Liễu thêm lần nào.
Ra khỏi vườn phía Bắc.
Kiêu Huyền Thạc còn chưa đi vào
cửa vườn phía Nam đã trực tiếp đi
thẳng ra cửa lớn.
Vừa đi ra ngoài cửa, Tinh Thần thấy
anh đi ra liền vội vàng xuống xe rồi
đi ra phía sau mở cửa, cung kính
đứng kế bên.
Đột nhiên, Kiều Huyền Thạc dừng
bước, chau mày nhìn cái tên suy
sụp tỉnh thần, chân nam đá chân
chiêu đang ởđi tới trước mặt.
Kiều Huyền Hạo kéo lệch cổ áo xộc
xệch, áo vest vắt trên tay, từng bước
đi về phía cửa lớn.
Nhìn thấy Kiều Huyền Hạo thất hồn
lạc phách, trong lòng Kiêu Huyền
Thạc rất khó chịu. Sắc mặt anh âm
trâm, ánh mắt lạnh băng.
Kiều Huyền Hạo giống như không
nhìn thấy anh, trực tiếp xem anh
như không khí, từ từ lướt qua bên
người anh.
Kiều Huyên Thạc nắm chặt tay,
nhẫn nhịn trâm giọng nói: “Anh Hai,
đừng đi tìm Nhược Hy nữa.”
Kiêu Huyền Hạo đột ngột dừng
bước. Lúc nghe thấy hai từ Nhược
Hy, cuối cùng anh ta cũng có chút
phản ứng, châm chậm lùi lại một
bước tới trước mặt Kiêu Huyền
Thạc.
Mùi rượu xộc vào mũi, Kiều Huyền
Thạc nhìn thấy bộ dạng của Kiều
Huyền Hạo như vậy, lòng thấp
thoáng cơn đau.
Kiêu Huyền thêu thào: “Mày biết
Nhược Hy ở đâu hả?”
Kiều Huyền Thạc chầm chậm nhắm
mắt lại, dùng miệng hít thở, cảm
thấy tâm can đau như muốn nổ
tung, ngay cả hít thở cũng khó chịu
như dao cắt.
Kiêu Huyền Hạo giơ tay lau nước
mưa trên má, nghẹn ngào: “Có phải
mày biết Nhược Hy ở đâu không?
Tao đã rất lâu không gặp Nhược Hy
rồi. Điện thoại gọi không được. Trên
mạng cũng không có hồi âm. Tao
tìm không thấy em ấy, không biết
bây giờ em ấy thế nào rồi. Em ấy
sống có tốt không? Có đang đi làm
không? Có ăn ngon không? Em ấy
đã ốm như vậy rồi, không thể kén ăn
nữa. Trời cũng ấm dần rồi, có cần
mua đồ thu đông không…”
Kiều Huyền Thạc đau khổ phun ra
một câu từ trong miệng: “Anh Hai,
đủ rồi.”
Kiêu Huyền Hạo không nhịn được
cười khẩy, nấc cục một cái, cười
còn khó coi hơn khóc gấp trăm lần.
Anh ta bi thương trào phúng: “Kiều
Huyền Thạc, mày có phải là đàn
ông không? Tưởng giấu Nhược Hy
đi thì em ấy sẽ thuộc về mày sao?
Tạo sao lại dùng thủ đoạn hèn hạ
như vậy cướp đi Nhược Hy của tao.
Tại sao?”
Khoảnh khắc này, lòng Kiều Huyền
Thạc đau như dao cắt.
Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Tỉnh Thần đau khổ nhắm mắt lại.Cánh tay dùng sức nắm chặt lấy vôlăng, hận không thể tự giết mình.Tại sao lại làm ra chuyện súc sinhnhư vậy.Anh nghĩ không thông, không hiểuđược, cũng không thể thay đổi đượcsự thật: “Đừng nhắc lại chuyện nàynữa. Coi như chuyện cô là chủ mưugây hại cho cô Ba và chuyện tôi lâmlỗi chưa hề xảy ra.”Doãn Nhụy cười nhạt, dưới ánh mắtthấp thoáng chút gian xảo không dễgì phát giác. Cô ta cúi đầu nhẹnhàng hỏi: “Tinh Thần, rốt cuộc anhbáo cáo chuyện Đường Lập Đứcnhư thế nào?”“Đổ hết trách nhiệm lên người BạchSan San trong ngục.” Tỉnh Thầnlạnh lùng nói một câu.Nói xong, cửa kính từ từ nâng lên.Ngăn Doãn Nhụy bên ngoài cửa.Doãn Nhụy lập tức xoay lưng lại vớiTinh Thần, khóe miệng nhẹ nhàngcong lên.Mọi chuyện càng thuận lợi hơn sovới tưởng tượng của cô ta.Chuyện của Đường Lập Đức cứ thếmà cho qua, cũng không có chútliên quan gì tới Doãn Nhụy cô.Từ biểu hiện ban nãy của KiềuHuyên Thạc có thể thấy, cô takhông có đoán sai chút nào. BạchNhược Hy không hề nói cho biếtchuyện Kiều Huyền Thạc trong hộpcòn có một tờ giấy.Chuyện đã qua nhiều năm như vậyrồi, tờ giấy sớm đã bị cô phi tangkhông dấu vết. Nếu Bạch Nhược Hydám nói ra, vậy chỉ có làm chuyệncười cho mọi người.Không có người nào tin cái cớ buôncười mà hoang đường như vậy.Nhưng làm sao mới ổn được. Nămđó Bạch Nhược Hy đơn thuần nhưvậy, giơ tay nhấc chân là có thể dễdàng bị cô ta xoay như chongchóng.Dưới tình huống không có chútbằng chứng nào, lại thêm việc danhtiếng của Bạch Nhược Hy sớm đã bịcô ta làm cho ô uế. Lời của BạchNhược Hy còn ai tin được đây.Cô ta còn phải sợ hãi gì chứ?Tâm tình Doãn Nhụy trở nên vui vẻ,khoan thai đi về phía cửa lớn rồi tiếnvào nhà họ Kiều.Vườn phía Bắc.Kiều Nhất Hoắc và Kiều Đông Lăngđang ngồi trong phòng khách. Lúcnhìn thấy Kiều Huyền Thạc bướcvào, hai người lập tức đứng dậy, tỏra kinh ngạc.Kiêu Nhất Hoắc khách sáo cười:“Huyền Thạc đã về rồi à.”Kiêu Huyền Thạc lễ phép chào hỏiKiêu Nhất Hoắc: “Chú Hai, ông nộithế nào rồi?”“Đang ở trong phòng đó.”Hai tay Kiều Đông Lăng đút vào túi,chầm chậm đi về phía Kiều HuyềnThạc: “Anh Ba, đã lâu không gặp.”“Ừ” Kiều Huyền Thạc lạnh nhạt trảlời một tiếng rồi đi về phía phòngcủa ông.Kiều Đông Lăng giễu cợt gọi vớitheo: “Anh Ba, ông đã hôn mêkhông tỉnh rồi. Bây giờ anh mới vềthăm ông, thật là có hiếu quá đi”Bước chân Kiều Huyền Thạc độtnhiên dừng lại, sắc mặt lạnh đi vàiphần.Kiều Nhất Hoắc căng thẳng kéo lấycánh tay Kiều Đông Lăng, nhỏ giọngthì thâm: “Mày muốn tìm chết sao.Đừng có nói linh tỉnh.”Kiêu Đông Lăng ương bướng vungtay ra đi về phía Kiều Huyền Thạc,hoàn toàn không khách sáo gì màtiếp tục trào phúng: “Ông trở nênnhư ngày hôm nay cũng là dophước của anh. Mỗi ngày ông đềulo lắng anh và cô em gái nhỏ củaanh làm bại hoại gia phong trongnhà. Nửa đời sau của ông đều hãnhdiện vì anh, mà anh lại làm rachuyện mất mặt xấu hổ như vậy.Bây giờ cùng cô em gái của anhtrốn đi sống cuộc sống thần tiênquyến lữ rồi sao?”Kiều Huyền Thạc nắm chặt tay,sống lưng cứng ngắc, cả ngườicàng tỏa ra khí lạnh âm trâm, sátkhí ngưng tụ như đêm trước ngàygiông bão, ngay cả không khí đềutrở nên lạnh lẽo bức người.Kiều Nhất Hoắc căng thẳng đến nỗihai tay run run. Ông ta nuốt nướcbọt, vội vàng tiến lên kéo lấy cánhtay Kiều Đông Lăng, nhỏ giọng quởtrách: “Mày muốn chết thì cút xachút, đừng có làm liền lụy đến tao.Đi, theo tao ra ngoài.”Kiều Đông Lăng không sợ hãi chútnào, nhìn bóng lưng lạnh lẽo củaKiều Huyên Thạc mà nở nụ cười tàác rồi bị Kiêu Nhất Hoặc kéo lê rakhỏi cửa.Kiều Huyên Thạc châm chậm nhắmmắt, hít thở sâu.Ức chế khiến trong lòng trở nênnóng nảy và tức giận. Ảnh mắt bénnhọn như dao cắt.Chỉ trong giây lát, anh lại tiếp tụctiến lên, đi vào trong phòng. Trongkhoảnh khắc đẩy cửa ra, nhìn thấyngười trong phòng, anh liên sữngSƠ:Phó Sĩ quan Liễu xoay người lại.Sau khi anh ta nhìn thấy Kiều HuyềnThạc liền kinh ngạc, vội vàng đứngdậy chào: “Chào Đại tướng Kiều.”Kiều Huyền Thạc đi vào, sắc mặtâm trầm.“Sao anh lại ở đây?” Giọng nói anhlạnh như băng, lạnh đến dọa người.Ánh mắt lại nhìn về phía ông nộiđang hôn mê trên giường.Ông lão trên giường già nua, tiềutụy, khuôn mặt đây nếp nhăn nhưnglại bình thản đến lạ, giống như chỉđang say giấc nồng.Phó Sĩ quan Liễu căng thẳng, lắp balắp bắp giải thích: “Tôi, tôi, tới thămông.“Hai người có quen biết sao?” KiềuHuyền Thạc coi như đã rõ “điệp viênngầm” được cài bên cạnh anh rốtcuộc là ai.Hóa ra là Phó sĩ quan.Quả thật là giỏi.Anh không thể nào tưởng tượngđược còn có chuyện gì mà ôngkhông biết.Phó Sĩ quan Liễu căng thẳng đếnnỗi đầu đầy mồ hôi, ánh mắt lấp lóe:“Từ lúc còn là học sinh nghèo tôi đãđược ông giúp đỡ. Tôi từ nhỏ đãquen biết ông rồi, chỉ là lúc vàoquân đội mới phát hiện ra ông chínhlà ông nội của Đại tướng Kiều. Tôisợ người khác nói tôi cậy nhờ quanhệ cho nên không có nói chuyệnnày cho anh biết.”Kiều Huyền Thạc im lặng. Bây giờcó truy cứu cũng không còn ý nghĩagì. Anh nhìn ông đang nằm im trêngiường, trong lòng có ngàn vạn hổthẹn.Có thể đúng như lời Kiều Đông Lăngnói, ông bệnh là do anh và BạchNhược Hy mà ra.Ông bệnh rồi cũng không có ngườinào thông báo cho anh.Nếu như không phải Doãn Nhụy gọianh về, có lẽ anh cũng không thểgặp được ông nữa.Cái này mới thật là bất hiếu.Kiều Huyên Thạc im lặng đứng bêngiường hồi lâu. Phó Sĩ quan Liễucũng đứng bên cạnh anh.Thời gian trôi qua.Kiều Huyên Thạc lạnh nhạt hỏi:“Muốn cùng quay về quân khukhông?”Phó Sĩ quan Liễu căng thẳng nuốtnước bọt: “Tôi, tôi tạm thời khôngquay về. Người nhà an bài cho tôi đixem mắt.”Xem mắt?Anh cũng rất nhớ vợ mình.Nhưng anh còn có việc công, trở vênhà rồi còn có thể trở lại sao?Kiêu Huyền Thạc im lặng xoayngười rời khỏi, không có nói thêmcâu nào, càng không thèm nhìn PhóSĩ quan Liễu thêm lần nào.Ra khỏi vườn phía Bắc.Kiêu Huyền Thạc còn chưa đi vàocửa vườn phía Nam đã trực tiếp đithẳng ra cửa lớn.Vừa đi ra ngoài cửa, Tinh Thần thấyanh đi ra liền vội vàng xuống xe rồiđi ra phía sau mở cửa, cung kínhđứng kế bên.Đột nhiên, Kiều Huyền Thạc dừngbước, chau mày nhìn cái tên suysụp tỉnh thần, chân nam đá chânchiêu đang ởđi tới trước mặt.Kiều Huyền Hạo kéo lệch cổ áo xộcxệch, áo vest vắt trên tay, từng bướcđi về phía cửa lớn.Nhìn thấy Kiều Huyền Hạo thất hồnlạc phách, trong lòng Kiêu HuyềnThạc rất khó chịu. Sắc mặt anh âmtrâm, ánh mắt lạnh băng.Kiều Huyền Hạo giống như khôngnhìn thấy anh, trực tiếp xem anhnhư không khí, từ từ lướt qua bênngười anh.Kiều Huyên Thạc nắm chặt tay,nhẫn nhịn trâm giọng nói: “Anh Hai,đừng đi tìm Nhược Hy nữa.”Kiêu Huyền Hạo đột ngột dừngbước. Lúc nghe thấy hai từ NhượcHy, cuối cùng anh ta cũng có chútphản ứng, châm chậm lùi lại mộtbước tới trước mặt Kiêu HuyềnThạc.Mùi rượu xộc vào mũi, Kiều HuyềnThạc nhìn thấy bộ dạng của KiềuHuyền Hạo như vậy, lòng thấpthoáng cơn đau.Kiêu Huyền thêu thào: “Mày biếtNhược Hy ở đâu hả?”Kiều Huyền Thạc chầm chậm nhắmmắt lại, dùng miệng hít thở, cảmthấy tâm can đau như muốn nổtung, ngay cả hít thở cũng khó chịunhư dao cắt.Kiêu Huyền Hạo giơ tay lau nướcmưa trên má, nghẹn ngào: “Có phảimày biết Nhược Hy ở đâu không?Tao đã rất lâu không gặp Nhược Hyrồi. Điện thoại gọi không được. Trênmạng cũng không có hồi âm. Taotìm không thấy em ấy, không biếtbây giờ em ấy thế nào rồi. Em ấysống có tốt không? Có đang đi làmkhông? Có ăn ngon không? Em ấyđã ốm như vậy rồi, không thể kén ănnữa. Trời cũng ấm dần rồi, có cầnmua đồ thu đông không…”Kiều Huyền Thạc đau khổ phun ramột câu từ trong miệng: “Anh Hai,đủ rồi.”Kiêu Huyền Hạo không nhịn đượccười khẩy, nấc cục một cái, cườicòn khó coi hơn khóc gấp trăm lần.Anh ta bi thương trào phúng: “KiềuHuyền Thạc, mày có phải là đànông không? Tưởng giấu Nhược Hyđi thì em ấy sẽ thuộc về mày sao?Tạo sao lại dùng thủ đoạn hèn hạnhư vậy cướp đi Nhược Hy của tao.Tại sao?”Khoảnh khắc này, lòng Kiều HuyềnThạc đau như dao cắt.