Tác giả:

Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…

Chương 126

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 126 Khi nào anh vê nhà? Bàn tay cầm tay nắm cửa của BạchNhược Hy run rẩy. Động mạch dướicánh tay đau âm ỉ, mệt mỏi đẩycánh cửa này rời khỏi.Không có dũng khí tùy hứng sốngtiếp.Cô đã mất quá nhiều, bây giờ cònphải mất đi anh Hai mà mình yêuthương nhất nữa sao?Tim giống như bị bàn tay lớn bópnghẹn, khó chịu đến nỗi ngay cả hítthở đều cảm thấy đau đớn.Kiều Huyền Hạo thấy bóng lưngcứng đờ của Bạch Nhược Hy liênbiết cô đã động lòng, biết cô do dự.Ít nhất chứng minh trong lòng cô ấyít nhiều mình cũng có chút ảnhhưởng.Anh nắm chặt cơ hội khuyên bảo:“Tại sao em Ba lại phải từ bỏ ưu thếtừ gia đình, từ bỏ Doãn Nhụy hoànhảo về mọi mặt mà chọn em chứ?Hay là nó nói bởi vì nó thích em.Nhưng Nhược Hy à, em nghĩ xemem Ba là loại người gì chứ? Lòngcủa nó sao có thể chứa mấy chuyệnnữ như thường tình được?”“Tim nó có quốc gia, gắn với nhândân. Gia cảnh nhà họ Doãn phứctạp. Tài lực sau lưng lớn mạnh thânbí. Nó không lấy Doãn Nhụy hoàntoàn là vì yếu tố chính trị. Em Babận như vậy, hoàn toàn không cóthời gian tiếp xúc với con gái, càngsẽ không kết hôn với tâng lớp danhgia vọng tộc không biết nông sâu.Mà Nhược Hy em từ nhỏ đã lớn lên với nó. Nó hiểu tính tình em, hiểugia cảnh em, hiểu tất cả của em. Vớinó mà nói lấy em có thể giảm đượcrất nhiều phiên phức. Không phảibởi vì nó yêu em mới muốn lấy em,chỉ bởi vì em rất thích hợp với nó màthôi.Bạch Nhược Hy hít sâu một hơi. Côchầm chậm nhắm mắt, buông tayđang nắm cửa ra, lưng như muốnđổ gục, nặng nề không thôi, giọngnói uể oải: “Anh Hai, anh ấy nghĩ gìcả em và anh đều không biết. Monganh đừng có tự cho mình là đúngnhư vậy…Kiều Huyền hạo tức giận nắm lấycánh tay cô, hung hăng ép cô xoayngười lại nhìn thẳng vào gương mặthốc hác bi thương của cô. Cô cúiđầu, nước mắt đong đầy.Lúc nhìn thấy ánh mắt của cô, anhmới biết những lời ban nãy đã tổnthương cô nhiều như thế nào.Rõ ràng cô ấy đau khổ như vậy, còncố gắng chịu đựng sao?Kiêu Huyền Hạo càng tức giận, hétlên với cô: “Khi nào thì em mới tỉnhđây? Em tưởng nó thật lòng yêu emmới nhất quyết không ly hôn sao?Nhìn xem nhan sắc và cơ thể em làthứ mà một thằng đàn ông bìnhthường cả đời đều muốn sở hữu.Đều để thỏa lòng hư vinh và dụcvọng, không phải là tình yêu. Ly hônảnh hưởng tới mặt mũi của chínhphủ. Nó không ly hôn là vì ích kỷ,không phải là yêu em. Từ lúc nódùng thủ đoạn hèn hạ như vậy lừaem kết hôn, em đã phải biết loạingười này không có tim. Nó đơnthuân…“Đừng nói nữa.” Bạch Nhược Hy độtngột hét lên một tiếng. Giọng nói xégan xé phổi phát ra từ cổ họng,tuyệt vọng mà sợ hãi. Hai tay cô ômchặt lấy tai, cúi đâu xuống, bả vaikhông ngừng run rẩy. Nước mắtcũng nhịn không được rơi xuốngtừng giọt, đau khổ sắp phát điên:“Đừng nói nữa. Xin anh đừng nóinữa.”Kiều Huyền Hạo nhìn Bạch NhượcHy sắp phát điên, lòng đau đớnkhông thôi.Anh nghiêng người ôm chặt lấy cơthể đang khóc rống lên của BạchNhược Hy, không nói những câu khíthế ép người như trước nữa, giọngnói cũng dịu đi vài phần, vỗ vỗ lưngcô: “Xin lỗi, Nhược Hy. Anh Hai chỉmuốn em nhìn nhận sự thật. Đừngtrâm luân trong mộng tưởng dochính mình tạo ra. Hôm qua nó vềTịch Thành, gặp được người nómuốn gặp rồi. Nó có về tìm emkhông?”Bạch Nhược Hy nghẹn ngào khóclóc cầu xin, đau khổ nói: “Đừng nóinữa, đừng nói nữa… Xin anh, đừngnói nữa.”Kiều Huyền Hạo mắt đỏ hoe, ngẩngđầu hít sâu, nghẹn ngào dỗ dành:“Được rồi. Anh không nói. Nghe lờianh Hai, sớm ngày rút lui, đừngchìm sâu xuống nữa.”Bạch Nhược Hy cắn môi, buông haitay đang che tai xuống rồi từ từdùng sức đẩy Kiều Huyền Hạo ra.Cô dùng hết sức lực khống chếnước mắt đang rơi, nhịn không khócnữa, nhẫn nhịn trái tim đang chảymáu thôi yếu nhược.Hay tay cô sờ má, lau hai hàng nướcmắt lăn dài trên má, giọng điệunghẹn ngào nhưng vô cùng kiênđịnh: “Anh Hai, bây giờ em như thiêuthân lao đầu vào lửa, biết sẽ cóngày tan thành tro bụi vẫn khôngmàng tất cả. Lời anh nói không sai,em đã mất hết tất cả, không thể lạimất thêm anh”Sắc mặt Kiều Huyền Hạo hòa hoãnlại, nhìn thấy được hy vọng nên lộ ranụ cười yên lòng: “Em có thể nghĩnhư vậy là tốt lắm rồi.”“Nhưng anh Hai… Bạch Nhược Hylau khô nước mắt, giọng điệu trongtrẻo hơn vài phần: “Như thế nào mớiổn đây. Em thừa hưởng tính cáchđặc thù của thiêu thân, đã khốngchế không được việc mình muốnlao đầu vào ngọn lửa. Mất hết tất cảcũng tốt, tan thành tro bụi cũng tốt.Em không sao cả.Dứt lời, Bạch Nhược Hy không dodự xoay người mở cửa xuống xe.Sắc mặt Kiều Huyền Hạo âm trâmcực điểm, thẫn thờ nhìn BạchNhược Hy xuống xe, đóng cửakhông hề lưu luyến mà đi vàotrường quân sự.Cô vừa đi vừa lau nước mắt. Bónglưng gầy gò cô độc như thế, khôngmàng tất cả như vậy.Giờ khắc này, Kiều Huyền Hạo dựaChương 126 Khi nào anh về nhà?vào ghế, hai tay nắm chặt lấy vôlăng, gân xanh trên mu bàn tay nổilên, ngay cả gân xanh trên cổ cũnglộ rõ. Anh nhắm cặp mắt đỏ au, cắnrăng chịu đựng.Khoảng thời gian sau đó, BạchNhược Hy trải qua những ngày rấttệ.Mỗi ngày tỉnh tỉnh mơ mơ, luôn mấtngủ, lòng không yên, còn thườngngơ ngẩn mất hồn.Sau nửa tháng.Đã đến giai đoạn thi vào trườngquân sự mà Bạch Nhược Hy đã nộpđơn.Thi viết thuận lợi thông qua nhưngphần thi thể lực lại trượt.Tồi tệ nhất là chuyện cô không cócách nào lấy được bằng. Công sứcba tháng nay học tập đều đổ sôngđổ biển.Lúc nhận được giấy báo, cô lại xingiáo quan cho thi lại vào ba thángsau. Giáo quan đồng ý rồi.Đi ra khỏi trường quân sự, một mìnhcô đứng dưới ánh mặt trời, ngẩngđầu nhìn bầu trời rộng lớn, cảmnhận mùi vị của mùa xuân. Gió vôcùng dịu dàng mơn man da cô. Mặcdù không vượt qua kỳ thi khiến côthất vọng nhưng trong lòng lại lăntấn gợn sóng.Cô móc điện thoại ra khỏi túi, nhìnmàn hình vài giây, mang theo chúthy vọng tìm số điện thoại của KiềuHuyền Thạc.Ngón tay dừng lại năm giây.Có lẽ không có cặp vợ chồng nàogiống như bọn họ, xa nhau hai mươingày mà không có cuộc điện thoạinào.Muốn gọi điện phải tìm đủ trò, tìm lýdo mới có dũng khí gọi cho anh.Ngón tay cô nhẹ nhàng ấn số.Chuông điện thoại của Kiêu HuyềnThạc vang lên. Còn chưa nghe thấytiếng, cô đã thấy tim đập thìnhthịch, căng thẳng đến nỗi lòng bàntay đều đổ mồ hôi.Lúc điện thoại được kết nối, tim côđập bang bang, vô cùng run rẩynhưng giọng nói tiếp theo của mộtngười con gái lại khiến cô ngẩn ngơ.“Xin chào, mong quý khách khôngngắt điện thoại. Số quý khách đangliên lạc hiện đang trong quá trìnhkết nối”A…Tốn sức căng thẳng rồi.Khoảnh khắc cô đang thất vọng,đầu dây bên kia lập tức truyền đếngiọng nói đầy sức hút trâm thấp củamột người đàn ông, lạnh nhạtnhưng lại mạnh mẽ: “Nhược Hy…Chỉ đơn giản hai từ lại khiến tim côtrong phút chốc sôi sùng sục.Tim đập vô cùng nhanh, căng thẳngnói không ra lời, cô tò mò khôngbiết vừa rồi anh đang nói chuyện vớiai.Kiều Huyền Thạc: “Sao không nóigì?”“Anh Ba, em… Một tay Bạch NhượcHy căng thẳng nắm lấy góc áo,không nhịn được miết vài cái, bởi vìcăng thẳng nên buột miệng nói:“Em… chuyện thi vào trường quân…đội, phần thi thể lực của em khôngđạt.”“Ừ” Giọng nói của người đàn ôngkhông thay đổi gì nhiều, bình tĩnh trảlời một tiếng.Lúc này cô lại rơi vào trạng tháikhông biết nói gì mới tốt.Cô mong Kiều Huyền Thạc sẽ giúpcô huấn luyện thể lực.Nhưng loại chuyện nhỏ xíu này saolại để nhân vật lớn như anh ra tayđược?Thôi bỏ đi. Cô vẫn nên đi đến phònggym làm cái thẻ hội viên thôi.“Không làm phiền anh nữa.” BạchNhược Hy hạ thấp giọng, cũngchuẩn bị ngắt điện thoại.Kiêu Huyền Thạc gấp gáp gọi cô:“Nhược Hy.”“Dạ?”“Gặp anh Hai rồi hả?”“Gặp rồi.”Chương 126 Khi nào anh về nhà?“Em có chuyện gì muốn nói với tôikhông?” Anh bình tĩnh hỏi.Cô nên nói gì với anh đây?Bạch Nhược Hy ù ù cạc cạc, trả lờimột câu: “Khi nào anh về nhà?” 

Chương 126 Khi nào anh vê nhà?

 

Bàn tay cầm tay nắm cửa của Bạch

Nhược Hy run rẩy. Động mạch dưới

cánh tay đau âm ỉ, mệt mỏi đẩy

cánh cửa này rời khỏi.

Không có dũng khí tùy hứng sống

tiếp.

Cô đã mất quá nhiều, bây giờ còn

phải mất đi anh Hai mà mình yêu

thương nhất nữa sao?

Tim giống như bị bàn tay lớn bóp

nghẹn, khó chịu đến nỗi ngay cả hít

thở đều cảm thấy đau đớn.

Kiều Huyền Hạo thấy bóng lưng

cứng đờ của Bạch Nhược Hy liên

biết cô đã động lòng, biết cô do dự.

Ít nhất chứng minh trong lòng cô ấy

ít nhiều mình cũng có chút ảnh

hưởng.

Anh nắm chặt cơ hội khuyên bảo:

“Tại sao em Ba lại phải từ bỏ ưu thế

từ gia đình, từ bỏ Doãn Nhụy hoàn

hảo về mọi mặt mà chọn em chứ?

Hay là nó nói bởi vì nó thích em.

Nhưng Nhược Hy à, em nghĩ xem

em Ba là loại người gì chứ? Lòng

của nó sao có thể chứa mấy chuyện

nữ như thường tình được?”

“Tim nó có quốc gia, gắn với nhân

dân. Gia cảnh nhà họ Doãn phức

tạp. Tài lực sau lưng lớn mạnh thân

bí. Nó không lấy Doãn Nhụy hoàn

toàn là vì yếu tố chính trị. Em Ba

bận như vậy, hoàn toàn không có

thời gian tiếp xúc với con gái, càng

sẽ không kết hôn với tâng lớp danh

gia vọng tộc không biết nông sâu.

Mà Nhược Hy em từ nhỏ đã lớn lên

 

với nó. Nó hiểu tính tình em, hiểu

gia cảnh em, hiểu tất cả của em. Với

nó mà nói lấy em có thể giảm được

rất nhiều phiên phức. Không phải

bởi vì nó yêu em mới muốn lấy em,

chỉ bởi vì em rất thích hợp với nó mà

thôi.

Bạch Nhược Hy hít sâu một hơi. Cô

chầm chậm nhắm mắt, buông tay

đang nắm cửa ra, lưng như muốn

đổ gục, nặng nề không thôi, giọng

nói uể oải: “Anh Hai, anh ấy nghĩ gì

cả em và anh đều không biết. Mong

anh đừng có tự cho mình là đúng

như vậy…

Kiều Huyền hạo tức giận nắm lấy

cánh tay cô, hung hăng ép cô xoay

người lại nhìn thẳng vào gương mặt

hốc hác bi thương của cô. Cô cúi

đầu, nước mắt đong đầy.

Lúc nhìn thấy ánh mắt của cô, anh

mới biết những lời ban nãy đã tổn

thương cô nhiều như thế nào.

Rõ ràng cô ấy đau khổ như vậy, còn

cố gắng chịu đựng sao?

Kiêu Huyền Hạo càng tức giận, hét

lên với cô: “Khi nào thì em mới tỉnh

đây? Em tưởng nó thật lòng yêu em

mới nhất quyết không ly hôn sao?

Nhìn xem nhan sắc và cơ thể em là

thứ mà một thằng đàn ông bình

thường cả đời đều muốn sở hữu.

Đều để thỏa lòng hư vinh và dục

vọng, không phải là tình yêu. Ly hôn

ảnh hưởng tới mặt mũi của chính

phủ. Nó không ly hôn là vì ích kỷ,

không phải là yêu em. Từ lúc nó

dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy lừa

em kết hôn, em đã phải biết loại

người này không có tim. Nó đơn

thuân…

“Đừng nói nữa.” Bạch Nhược Hy đột

ngột hét lên một tiếng. Giọng nói xé

gan xé phổi phát ra từ cổ họng,

tuyệt vọng mà sợ hãi. Hai tay cô ôm

chặt lấy tai, cúi đâu xuống, bả vai

không ngừng run rẩy. Nước mắt

cũng nhịn không được rơi xuống

từng giọt, đau khổ sắp phát điên:

“Đừng nói nữa. Xin anh đừng nói

nữa.”

Kiều Huyền Hạo nhìn Bạch Nhược

Hy sắp phát điên, lòng đau đớn

không thôi.

Anh nghiêng người ôm chặt lấy cơ

thể đang khóc rống lên của Bạch

Nhược Hy, không nói những câu khí

thế ép người như trước nữa, giọng

nói cũng dịu đi vài phần, vỗ vỗ lưng

cô: “Xin lỗi, Nhược Hy. Anh Hai chỉ

muốn em nhìn nhận sự thật. Đừng

trâm luân trong mộng tưởng do

chính mình tạo ra. Hôm qua nó về

Tịch Thành, gặp được người nó

muốn gặp rồi. Nó có về tìm em

không?”

Bạch Nhược Hy nghẹn ngào khóc

lóc cầu xin, đau khổ nói: “Đừng nói

nữa, đừng nói nữa… Xin anh, đừng

nói nữa.”

Kiều Huyền Hạo mắt đỏ hoe, ngẩng

đầu hít sâu, nghẹn ngào dỗ dành:

“Được rồi. Anh không nói. Nghe lời

anh Hai, sớm ngày rút lui, đừng

chìm sâu xuống nữa.”

Bạch Nhược Hy cắn môi, buông hai

tay đang che tai xuống rồi từ từ

dùng sức đẩy Kiều Huyền Hạo ra.

Cô dùng hết sức lực khống chế

nước mắt đang rơi, nhịn không khóc

nữa, nhẫn nhịn trái tim đang chảy

máu thôi yếu nhược.

Hay tay cô sờ má, lau hai hàng nước

mắt lăn dài trên má, giọng điệu

nghẹn ngào nhưng vô cùng kiên

định: “Anh Hai, bây giờ em như thiêu

thân lao đầu vào lửa, biết sẽ có

ngày tan thành tro bụi vẫn không

màng tất cả. Lời anh nói không sai,

em đã mất hết tất cả, không thể lại

mất thêm anh”

Sắc mặt Kiều Huyền Hạo hòa hoãn

lại, nhìn thấy được hy vọng nên lộ ra

nụ cười yên lòng: “Em có thể nghĩ

như vậy là tốt lắm rồi.”

“Nhưng anh Hai… Bạch Nhược Hy

lau khô nước mắt, giọng điệu trong

trẻo hơn vài phần: “Như thế nào mới

ổn đây. Em thừa hưởng tính cách

đặc thù của thiêu thân, đã khống

chế không được việc mình muốn

lao đầu vào ngọn lửa. Mất hết tất cả

cũng tốt, tan thành tro bụi cũng tốt.

Em không sao cả.

Dứt lời, Bạch Nhược Hy không do

dự xoay người mở cửa xuống xe.

Sắc mặt Kiều Huyền Hạo âm trâm

cực điểm, thẫn thờ nhìn Bạch

Nhược Hy xuống xe, đóng cửa

không hề lưu luyến mà đi vào

trường quân sự.

Cô vừa đi vừa lau nước mắt. Bóng

lưng gầy gò cô độc như thế, không

màng tất cả như vậy.

Giờ khắc này, Kiều Huyền Hạo dựa

Chương 126 Khi nào anh về nhà?

vào ghế, hai tay nắm chặt lấy vô

lăng, gân xanh trên mu bàn tay nổi

lên, ngay cả gân xanh trên cổ cũng

lộ rõ. Anh nhắm cặp mắt đỏ au, cắn

răng chịu đựng.

Khoảng thời gian sau đó, Bạch

Nhược Hy trải qua những ngày rất

tệ.

Mỗi ngày tỉnh tỉnh mơ mơ, luôn mất

ngủ, lòng không yên, còn thường

ngơ ngẩn mất hồn.

Sau nửa tháng.

Đã đến giai đoạn thi vào trường

quân sự mà Bạch Nhược Hy đã nộp

đơn.

Thi viết thuận lợi thông qua nhưng

phần thi thể lực lại trượt.

Tồi tệ nhất là chuyện cô không có

cách nào lấy được bằng. Công sức

ba tháng nay học tập đều đổ sông

đổ biển.

Lúc nhận được giấy báo, cô lại xin

giáo quan cho thi lại vào ba tháng

sau. Giáo quan đồng ý rồi.

Đi ra khỏi trường quân sự, một mình

cô đứng dưới ánh mặt trời, ngẩng

đầu nhìn bầu trời rộng lớn, cảm

nhận mùi vị của mùa xuân. Gió vô

cùng dịu dàng mơn man da cô. Mặc

dù không vượt qua kỳ thi khiến cô

thất vọng nhưng trong lòng lại lăn

tấn gợn sóng.

Cô móc điện thoại ra khỏi túi, nhìn

màn hình vài giây, mang theo chút

hy vọng tìm số điện thoại của Kiều

Huyền Thạc.

Ngón tay dừng lại năm giây.

Có lẽ không có cặp vợ chồng nào

giống như bọn họ, xa nhau hai mươi

ngày mà không có cuộc điện thoại

nào.

Muốn gọi điện phải tìm đủ trò, tìm lý

do mới có dũng khí gọi cho anh.

Ngón tay cô nhẹ nhàng ấn số.

Chuông điện thoại của Kiêu Huyền

Thạc vang lên. Còn chưa nghe thấy

tiếng, cô đã thấy tim đập thình

thịch, căng thẳng đến nỗi lòng bàn

tay đều đổ mồ hôi.

Lúc điện thoại được kết nối, tim cô

đập bang bang, vô cùng run rẩy

nhưng giọng nói tiếp theo của một

người con gái lại khiến cô ngẩn ngơ.

“Xin chào, mong quý khách không

ngắt điện thoại. Số quý khách đang

liên lạc hiện đang trong quá trình

kết nối”

A…

Tốn sức căng thẳng rồi.

Khoảnh khắc cô đang thất vọng,

đầu dây bên kia lập tức truyền đến

giọng nói đầy sức hút trâm thấp của

một người đàn ông, lạnh nhạt

nhưng lại mạnh mẽ: “Nhược Hy…

Chỉ đơn giản hai từ lại khiến tim cô

trong phút chốc sôi sùng sục.

Tim đập vô cùng nhanh, căng thẳng

nói không ra lời, cô tò mò không

biết vừa rồi anh đang nói chuyện với

ai.

Kiều Huyền Thạc: “Sao không nói

gì?”

“Anh Ba, em… Một tay Bạch Nhược

Hy căng thẳng nắm lấy góc áo,

không nhịn được miết vài cái, bởi vì

căng thẳng nên buột miệng nói:

“Em… chuyện thi vào trường quân…

đội, phần thi thể lực của em không

đạt.”

“Ừ” Giọng nói của người đàn ông

không thay đổi gì nhiều, bình tĩnh trả

lời một tiếng.

Lúc này cô lại rơi vào trạng thái

không biết nói gì mới tốt.

Cô mong Kiều Huyền Thạc sẽ giúp

cô huấn luyện thể lực.

Nhưng loại chuyện nhỏ xíu này sao

lại để nhân vật lớn như anh ra tay

được?

Thôi bỏ đi. Cô vẫn nên đi đến phòng

gym làm cái thẻ hội viên thôi.

“Không làm phiền anh nữa.” Bạch

Nhược Hy hạ thấp giọng, cũng

chuẩn bị ngắt điện thoại.

Kiêu Huyền Thạc gấp gáp gọi cô:

“Nhược Hy.”

“Dạ?”

“Gặp anh Hai rồi hả?”

“Gặp rồi.”

Chương 126 Khi nào anh về nhà?

“Em có chuyện gì muốn nói với tôi

không?” Anh bình tĩnh hỏi.

Cô nên nói gì với anh đây?

Bạch Nhược Hy ù ù cạc cạc, trả lời

một câu: “Khi nào anh về nhà?”

 

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 126 Khi nào anh vê nhà? Bàn tay cầm tay nắm cửa của BạchNhược Hy run rẩy. Động mạch dướicánh tay đau âm ỉ, mệt mỏi đẩycánh cửa này rời khỏi.Không có dũng khí tùy hứng sốngtiếp.Cô đã mất quá nhiều, bây giờ cònphải mất đi anh Hai mà mình yêuthương nhất nữa sao?Tim giống như bị bàn tay lớn bópnghẹn, khó chịu đến nỗi ngay cả hítthở đều cảm thấy đau đớn.Kiều Huyền Hạo thấy bóng lưngcứng đờ của Bạch Nhược Hy liênbiết cô đã động lòng, biết cô do dự.Ít nhất chứng minh trong lòng cô ấyít nhiều mình cũng có chút ảnhhưởng.Anh nắm chặt cơ hội khuyên bảo:“Tại sao em Ba lại phải từ bỏ ưu thếtừ gia đình, từ bỏ Doãn Nhụy hoànhảo về mọi mặt mà chọn em chứ?Hay là nó nói bởi vì nó thích em.Nhưng Nhược Hy à, em nghĩ xemem Ba là loại người gì chứ? Lòngcủa nó sao có thể chứa mấy chuyệnnữ như thường tình được?”“Tim nó có quốc gia, gắn với nhândân. Gia cảnh nhà họ Doãn phứctạp. Tài lực sau lưng lớn mạnh thânbí. Nó không lấy Doãn Nhụy hoàntoàn là vì yếu tố chính trị. Em Babận như vậy, hoàn toàn không cóthời gian tiếp xúc với con gái, càngsẽ không kết hôn với tâng lớp danhgia vọng tộc không biết nông sâu.Mà Nhược Hy em từ nhỏ đã lớn lên với nó. Nó hiểu tính tình em, hiểugia cảnh em, hiểu tất cả của em. Vớinó mà nói lấy em có thể giảm đượcrất nhiều phiên phức. Không phảibởi vì nó yêu em mới muốn lấy em,chỉ bởi vì em rất thích hợp với nó màthôi.Bạch Nhược Hy hít sâu một hơi. Côchầm chậm nhắm mắt, buông tayđang nắm cửa ra, lưng như muốnđổ gục, nặng nề không thôi, giọngnói uể oải: “Anh Hai, anh ấy nghĩ gìcả em và anh đều không biết. Monganh đừng có tự cho mình là đúngnhư vậy…Kiều Huyền hạo tức giận nắm lấycánh tay cô, hung hăng ép cô xoayngười lại nhìn thẳng vào gương mặthốc hác bi thương của cô. Cô cúiđầu, nước mắt đong đầy.Lúc nhìn thấy ánh mắt của cô, anhmới biết những lời ban nãy đã tổnthương cô nhiều như thế nào.Rõ ràng cô ấy đau khổ như vậy, còncố gắng chịu đựng sao?Kiêu Huyền Hạo càng tức giận, hétlên với cô: “Khi nào thì em mới tỉnhđây? Em tưởng nó thật lòng yêu emmới nhất quyết không ly hôn sao?Nhìn xem nhan sắc và cơ thể em làthứ mà một thằng đàn ông bìnhthường cả đời đều muốn sở hữu.Đều để thỏa lòng hư vinh và dụcvọng, không phải là tình yêu. Ly hônảnh hưởng tới mặt mũi của chínhphủ. Nó không ly hôn là vì ích kỷ,không phải là yêu em. Từ lúc nódùng thủ đoạn hèn hạ như vậy lừaem kết hôn, em đã phải biết loạingười này không có tim. Nó đơnthuân…“Đừng nói nữa.” Bạch Nhược Hy độtngột hét lên một tiếng. Giọng nói xégan xé phổi phát ra từ cổ họng,tuyệt vọng mà sợ hãi. Hai tay cô ômchặt lấy tai, cúi đâu xuống, bả vaikhông ngừng run rẩy. Nước mắtcũng nhịn không được rơi xuốngtừng giọt, đau khổ sắp phát điên:“Đừng nói nữa. Xin anh đừng nóinữa.”Kiều Huyền Hạo nhìn Bạch NhượcHy sắp phát điên, lòng đau đớnkhông thôi.Anh nghiêng người ôm chặt lấy cơthể đang khóc rống lên của BạchNhược Hy, không nói những câu khíthế ép người như trước nữa, giọngnói cũng dịu đi vài phần, vỗ vỗ lưngcô: “Xin lỗi, Nhược Hy. Anh Hai chỉmuốn em nhìn nhận sự thật. Đừngtrâm luân trong mộng tưởng dochính mình tạo ra. Hôm qua nó vềTịch Thành, gặp được người nómuốn gặp rồi. Nó có về tìm emkhông?”Bạch Nhược Hy nghẹn ngào khóclóc cầu xin, đau khổ nói: “Đừng nóinữa, đừng nói nữa… Xin anh, đừngnói nữa.”Kiều Huyền Hạo mắt đỏ hoe, ngẩngđầu hít sâu, nghẹn ngào dỗ dành:“Được rồi. Anh không nói. Nghe lờianh Hai, sớm ngày rút lui, đừngchìm sâu xuống nữa.”Bạch Nhược Hy cắn môi, buông haitay đang che tai xuống rồi từ từdùng sức đẩy Kiều Huyền Hạo ra.Cô dùng hết sức lực khống chếnước mắt đang rơi, nhịn không khócnữa, nhẫn nhịn trái tim đang chảymáu thôi yếu nhược.Hay tay cô sờ má, lau hai hàng nướcmắt lăn dài trên má, giọng điệunghẹn ngào nhưng vô cùng kiênđịnh: “Anh Hai, bây giờ em như thiêuthân lao đầu vào lửa, biết sẽ cóngày tan thành tro bụi vẫn khôngmàng tất cả. Lời anh nói không sai,em đã mất hết tất cả, không thể lạimất thêm anh”Sắc mặt Kiều Huyền Hạo hòa hoãnlại, nhìn thấy được hy vọng nên lộ ranụ cười yên lòng: “Em có thể nghĩnhư vậy là tốt lắm rồi.”“Nhưng anh Hai… Bạch Nhược Hylau khô nước mắt, giọng điệu trongtrẻo hơn vài phần: “Như thế nào mớiổn đây. Em thừa hưởng tính cáchđặc thù của thiêu thân, đã khốngchế không được việc mình muốnlao đầu vào ngọn lửa. Mất hết tất cảcũng tốt, tan thành tro bụi cũng tốt.Em không sao cả.Dứt lời, Bạch Nhược Hy không dodự xoay người mở cửa xuống xe.Sắc mặt Kiều Huyền Hạo âm trâmcực điểm, thẫn thờ nhìn BạchNhược Hy xuống xe, đóng cửakhông hề lưu luyến mà đi vàotrường quân sự.Cô vừa đi vừa lau nước mắt. Bónglưng gầy gò cô độc như thế, khôngmàng tất cả như vậy.Giờ khắc này, Kiều Huyền Hạo dựaChương 126 Khi nào anh về nhà?vào ghế, hai tay nắm chặt lấy vôlăng, gân xanh trên mu bàn tay nổilên, ngay cả gân xanh trên cổ cũnglộ rõ. Anh nhắm cặp mắt đỏ au, cắnrăng chịu đựng.Khoảng thời gian sau đó, BạchNhược Hy trải qua những ngày rấttệ.Mỗi ngày tỉnh tỉnh mơ mơ, luôn mấtngủ, lòng không yên, còn thườngngơ ngẩn mất hồn.Sau nửa tháng.Đã đến giai đoạn thi vào trườngquân sự mà Bạch Nhược Hy đã nộpđơn.Thi viết thuận lợi thông qua nhưngphần thi thể lực lại trượt.Tồi tệ nhất là chuyện cô không cócách nào lấy được bằng. Công sứcba tháng nay học tập đều đổ sôngđổ biển.Lúc nhận được giấy báo, cô lại xingiáo quan cho thi lại vào ba thángsau. Giáo quan đồng ý rồi.Đi ra khỏi trường quân sự, một mìnhcô đứng dưới ánh mặt trời, ngẩngđầu nhìn bầu trời rộng lớn, cảmnhận mùi vị của mùa xuân. Gió vôcùng dịu dàng mơn man da cô. Mặcdù không vượt qua kỳ thi khiến côthất vọng nhưng trong lòng lại lăntấn gợn sóng.Cô móc điện thoại ra khỏi túi, nhìnmàn hình vài giây, mang theo chúthy vọng tìm số điện thoại của KiềuHuyền Thạc.Ngón tay dừng lại năm giây.Có lẽ không có cặp vợ chồng nàogiống như bọn họ, xa nhau hai mươingày mà không có cuộc điện thoạinào.Muốn gọi điện phải tìm đủ trò, tìm lýdo mới có dũng khí gọi cho anh.Ngón tay cô nhẹ nhàng ấn số.Chuông điện thoại của Kiêu HuyềnThạc vang lên. Còn chưa nghe thấytiếng, cô đã thấy tim đập thìnhthịch, căng thẳng đến nỗi lòng bàntay đều đổ mồ hôi.Lúc điện thoại được kết nối, tim côđập bang bang, vô cùng run rẩynhưng giọng nói tiếp theo của mộtngười con gái lại khiến cô ngẩn ngơ.“Xin chào, mong quý khách khôngngắt điện thoại. Số quý khách đangliên lạc hiện đang trong quá trìnhkết nối”A…Tốn sức căng thẳng rồi.Khoảnh khắc cô đang thất vọng,đầu dây bên kia lập tức truyền đếngiọng nói đầy sức hút trâm thấp củamột người đàn ông, lạnh nhạtnhưng lại mạnh mẽ: “Nhược Hy…Chỉ đơn giản hai từ lại khiến tim côtrong phút chốc sôi sùng sục.Tim đập vô cùng nhanh, căng thẳngnói không ra lời, cô tò mò khôngbiết vừa rồi anh đang nói chuyện vớiai.Kiều Huyền Thạc: “Sao không nóigì?”“Anh Ba, em… Một tay Bạch NhượcHy căng thẳng nắm lấy góc áo,không nhịn được miết vài cái, bởi vìcăng thẳng nên buột miệng nói:“Em… chuyện thi vào trường quân…đội, phần thi thể lực của em khôngđạt.”“Ừ” Giọng nói của người đàn ôngkhông thay đổi gì nhiều, bình tĩnh trảlời một tiếng.Lúc này cô lại rơi vào trạng tháikhông biết nói gì mới tốt.Cô mong Kiều Huyền Thạc sẽ giúpcô huấn luyện thể lực.Nhưng loại chuyện nhỏ xíu này saolại để nhân vật lớn như anh ra tayđược?Thôi bỏ đi. Cô vẫn nên đi đến phònggym làm cái thẻ hội viên thôi.“Không làm phiền anh nữa.” BạchNhược Hy hạ thấp giọng, cũngchuẩn bị ngắt điện thoại.Kiêu Huyền Thạc gấp gáp gọi cô:“Nhược Hy.”“Dạ?”“Gặp anh Hai rồi hả?”“Gặp rồi.”Chương 126 Khi nào anh về nhà?“Em có chuyện gì muốn nói với tôikhông?” Anh bình tĩnh hỏi.Cô nên nói gì với anh đây?Bạch Nhược Hy ù ù cạc cạc, trả lờimột câu: “Khi nào anh về nhà?” 

Chương 126