Tác giả:

Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…

Chương 129

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 129 Nóng lòng sốt ruộtBạch Nhược Hy ngồi trong phònggiam mà lo lắng không yên.Sau khi cảnh sát gửi chứng minhnhân dân của cô cho bộ cảnh sátcũng không còn hỏi cô gì nữa màrời khỏi.Năm mươi phút sau.Anh cảnh sát vừa nãy xét hỏi cô độtnhiên đi vào vội vàng mở cửa rồicười nói: “Cô có thể đi rồi.”Cả người Bạch Nhược Hy hoảngloạn. Cô hoàn toàn không vui mừngmà buôn phiền đến độ tim gan đauđớn, mắt đỏ hoe.Gia đình thân quyến của cô cũngchỉ có Kiều Huyền Thạc mới cóquyền hạn lớn như vậy. Một cuộcTruyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.điện thoại là có thể để cô miễnđóng phạt, không cần bảo lãnhcũng có thể rời khỏi.Cô tức giận hỏi một câu: “Các ngườithật sự đã thông báo cho chồng tôisao?”“Thông báo rồi. Cô đi đi. Lần saukhông thể uống rượu lái xe nữa.Nếu như lại phạm lỗi sẽ bị phạtcàng nặng.’Bạch Nhược Hy ngẩng đầu hít sâu,nắm chặt ngón tay đang run rẩy.Đáng chết, Kiêu Huyền Thạc biết côphạm lỗi như vậy sẽ nhìn cô thếnào?Nếu như mấy cảnh sát này biết Đạitướng của nước Tịch có người vợnhư vậy sẽ nhìn anh ra sao? Nếu đểngười dân biết, cô sẽ làm cho KiềuHuyền Thạc mất hết mặt mũi.Lúc này Bạch Nhược Hy đau thươngvô cùng.Cô làm cho mặt mũi của KiềuHuyền Thạc đều mất hết rồi.Cô vừa đi ra khỏi nhà giam vừa giậnchính mình, oán giận Kiều Tiếu Tiếuđúng là đồ hại người.Bạch Nhược Hy đi theo cảnh sát kýtên. Lúc đi đến sảnh chính của đồncảnh sát, cô lập tức há hốc miệng.Nhìn thấy bóng lưng quen thuộcđang đứng ở cửa sổ giải quyết mọichuyện, tấm lưng rộng rãi, bộ đồquen thuộc, người đàn ông khiến côthân hồn điên đảo kia sao lại xuấthiện ở chỗ này?Không phải anh đang ở trong quânkhu sao?Cảnh sát mới thông báo không đếnmười mấy phút, anh đã tới rồi sao?Đây… chuyện gì đang xảy ra?Bạch Nhược Hy sững sờ, ngơ ngẩn,hơi thở loạn nhịp. Tim càng đậpcàng nhanh. Trong đầu trống rỗng,căng thẳng đến nỗi hai tay đều đổmồ hôi.Cảnh sát thu tiền phạt rồi liền đưatài liệu lại cho Kiều Huyền Thạc:“Giấy bảo lãnh cũng phải ký. Về nhàdạy dỗ vợ anh cho tốt. Không thể lạiuống rượu mà lái xe nữa.”“Ừ, nhất định.” Kiều Huyền Thạc trảlời một câu rồi ký tên.Cảnh sát cầm giấy bảo lãnh xemmột cái, cười cợt nói: “Tên hay thật,giống như đúc tên của Đại tướngKiêu Huyền Thạc nước chúng ta.”Kiều Huyên Thạc cười mà khôngnói.Anh hoàn toàn không tiết lộ thânphận của mình để hưởng đặcquyền.Cảnh sát khách sáo nói: “Được rồi.Anh lãnh người nhà về nhà đi.”Kiêu Huyên Thạc xoay người.Trong phút chốc liền đối diện vớiBạch Nhược Hy ở sau lưng.Ánh mắt của anh sâu thẳm mêngười, cao thâm mà bình tĩnh.Lúc anh nhìn thấy Bạch Nhược Hycũng sững sờ hai giây.Chỉ là một ánh mắt đã khiến BạchNhược Hy vốn đã căng thẳng lại trởnên bất an không yên, quẫn bách lạixấu hổ, càng sợ anh sẽ tức giận, sẽthất vọng, sẽ ghét cô.Kiều Huyền Thạc nhanh chóng đi vềphía trước rồi cầm lấy tay cô, khôngnói hai lời, đi ra khỏi cửa.Bạch Nhược Hy căng thẳng đến nỗingay cả một câu chào hỏi cũngquên.Cô được anh dắt khỏi đồn cảnh sát.Chiếc xe dừng trước cổng khôngphải là xe quân đội mà là một chiếcxe riêng khác hay đỗ trong nhà.Điều này khiến Bạch Nhược Hy vôcùng kinh ngạc.Buổi trưa còn gọi điện cho anh,không ngờ đến tối anh đã im hơilặng tiếng vê nhà.Chẳng trách có thể chạy tới trongvòng mười lăm phút.Hóa ra là anh ở nhà?Trở về rồi tại sao không gọi điệncho cô?Đến đồn cảnh sát chuộc cô về cũngxử lý theo thủ tục thông thường,hoàn toàn không đi đường tắt, cóphải là rất thất vọng với cô không?Bạch Nhược Hy cảm thấy bản thânsắp phát điên mất, hận tâm lý ômmay mắn của mình.Anh mở cửa cho Bạch Nhược Hy.Cô liên vội vàng ngồi vào trong.Sau khi đóng cửa, cô cũng khôngdám nói tiếng nào.Tâm trạng tồi tệ. Trong đầu chỉ toànphỏng đoán có phải Kiều HuyềnThạc rất tức giận không.Kiều Huyền Thạc ngôi vào ghế lạirồi đóng cửa.Lúc này, sự căng thẳng của BạchNhược Hy gia tăng gấp trăm lần.Sau khi anh đóng cửa liền lập tứcxoay người lại nhìn về phía cô rồiđột nhiên nghiêng người qua.Bạch Nhược Hy dính chặt vào ghế.Cô còn tưởng anh muốn thắt dây antoàn cho cô nên vội vàng đưa tay rakéo dây.Bàn tay to lớn của Kiều Huyền Thạcsờ má cô, sau đó nhẹ nhàng lướtqua tai rôi vòng ra sau đầu kéo côvào trong lòng.Cô sững người, trợn to mắt nhìn anh.Ánh mắt anh mơ màng, rồi hôn cô.Bạch Nhược Hy hoảng sợ giơ taymuốn đẩy anh ra nhưng lúc hai taytì lên ngực thì động tác anh lại càngthêm ngang ngược. Không đợi côđẩy ra, nụ hôn cuồng nhiệt đã rơixuống.Trong khoảnh khắc đôi môi nóngrực ấy áp lên môi, cả người cô cứngngắc, tim lỡ vài nhịp rồi đập thìnhthịch.Anh nhắm mắt. Nụ hôn dịu dànggiống như mật ngọt, nhẹ nhàng màhừng hực hơi ấm.Hàng lông mi dày của cô phớt quagò má và da thịt anh. Trong phútchốc thân thể mềm nhữn vô lực.Bàn tay áp lên ngực anh cũng mấtđi sức lực.Anh Ba không tức giận sao?Tại sao vừa lên xe đã nôn nóng hôncô?Nụ hôn của anh khiến cô thấy dịudàng không tưởng.Trong xe không có đèn. Hai anhcảnh sát đi lướt qua xe dọa BạchNhược Hy một trận. Hai tay cô dùngsức muốn đẩy anh ra.Kiều Huyên Thạc cảm nhận đượcphản ứng của cô, ngược lại càngthêm thân mật giữ lấy gáy cô. Nụhôn dịu dàng trở nên hừng hựcthâm tình.Anh tiến quân thần tốc, cuồng nhiệthôn lấy cô như đã khát nước ngànnăm, chiếm đóng hoàn toàn.“Ưm…Nụ hôn của anh quá nồng nhiệtkhiến Bạch Nhược Hy phút chốctrâm luân. Cả người mềm oặt, vôlực nhắm mắt trâm mê trong sựkích kích đánh sâu vào linh hồn vàcác giác quan không thể giải thoát,yêu kiều rên rỉ.Thời gian qua lâu giống như một thếkỷ, cảm giác không khí đều sắp rútcạn nhưng Bạch Nhược Hy vẫn trâmmê trong tình trạng thiếu oxy này.Kiều Huyền Thạc vẫn không nỡbuông cô ra. Đôi mắt mơ màng nhìnngười con gái trước mặt.Đôi môi bị anh hôn đến nỗi hơi sưnglên. Từ mặt đến mang tai đều đỏhồng. Cô nhắm mắt, hàng lông midài rung động lòng người, còn cóhơi thở hổn hển rối loạn của cô. Tấtcả đều tốt đẹp như vậy, khiến anh ýloạn tình mê, không cách nào dờimãt.Kiêu Huyền Thạc khàn giọng thìthâm: “Phải học hít thở. Tôi khôngmuốn mỗi lần đều kết thúc sớm nhưvậy.Bạch Nhược Hy xấu hổ cúi đầu, hơimím môi. Trên môi còn lưu lại mùivị ngọt ngào của anh. Trong lòng côkích động, ngượng ngùng khôngthôi.Kiều Huyền Thạc đưa tay ra giúp côthắt dây an toàn rồi nhẹ nhàng xoađầu cô khi cô cúi đầu.Động tác dịu dàng khiến tim BạchNhược Hy ấm áp như có đóm lửađang cháy rực.Cô không cần biết rốt cuộc KiềuHuyền Thạc nghĩ thế nào, ngườikhác nhìn bọn họ ra sao, cô chỉ biếtgiây khắc này cô rất hạnh phúc. Chodù chỉ là bê ngoài cũng được, chỉ làlừa mình dối người cũng không sao.Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến côbất chấp tất cả.Kiêu Huyền Thạc thắt dây an toànrồi khởi động xe, lao nhanh đi.Trong xe bầu không khí ngột ngạt.Bạch Nhược Hy cảm thấy không khíkhông đủ, khó chịu khiến lònghoảng sợ.Đi được một đoạn đường, cảm giácquẫn bách và xấu hổ của cô cũngdần dần biến mất. Sau khi bình tĩnhlại một chút, cô mới từ từ mởmiệng: “Anh Ba, xin lỗi.”“Chuyện gì có lỗi với tôi?”Kiêu Huyền Thạc nghiêm túc lái xe.Ánh mắt nhìn về phía trước. Giọngđiệu rất dịu dàng.Bạch Nhược Hy cúi đầu thều thào:“Em uống rượu còn lái xe.”“Không sao. Lần sau uống rượu rồiđừng lái xe nữa. Gọi điện cho tôi, tôiđến đón em.”Giọng điệu anh dịu dàng dễ chịu,không có chút ý định trách mắngnào. Việc cô uống rượu lái xe giốngnhư hoàn toàn không có ảnh hưởnggì đến tâm tình của anh, khôngkhiến lòng anh có chút xao động.Lần sau gọi điện cho anh ấy tới đónmình?Lần sau anh ấy vẫn còn ở TịchThành sao?“Anh Ba, anh trở về khi nào?”Kiều Huyền Thạc dịu dàng trả lời:“Lúc em mua quần áo tôi đã quyếtđịnh trở về rồi.”Quần áo?Bạch Nhược Hy cả kinh, lúc này mớiphát giác chuyện quên cầm quầnáo, sốt ruột: “Anh Ba, mau quay lại.Em để đồ ở đồn cảnh sát rồi.”

Chương 129 Nóng lòng sốt ruột

Bạch Nhược Hy ngồi trong phòng

giam mà lo lắng không yên.

Sau khi cảnh sát gửi chứng minh

nhân dân của cô cho bộ cảnh sát

cũng không còn hỏi cô gì nữa mà

rời khỏi.

Năm mươi phút sau.

Anh cảnh sát vừa nãy xét hỏi cô đột

nhiên đi vào vội vàng mở cửa rồi

cười nói: “Cô có thể đi rồi.”

Cả người Bạch Nhược Hy hoảng

loạn. Cô hoàn toàn không vui mừng

mà buôn phiền đến độ tim gan đau

đớn, mắt đỏ hoe.

Gia đình thân quyến của cô cũng

chỉ có Kiều Huyền Thạc mới có

quyền hạn lớn như vậy. Một cuộc

Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

điện thoại là có thể để cô miễn

đóng phạt, không cần bảo lãnh

cũng có thể rời khỏi.

Cô tức giận hỏi một câu: “Các người

thật sự đã thông báo cho chồng tôi

sao?”

“Thông báo rồi. Cô đi đi. Lần sau

không thể uống rượu lái xe nữa.

Nếu như lại phạm lỗi sẽ bị phạt

càng nặng.’

Bạch Nhược Hy ngẩng đầu hít sâu,

nắm chặt ngón tay đang run rẩy.

Đáng chết, Kiêu Huyền Thạc biết cô

phạm lỗi như vậy sẽ nhìn cô thế

nào?

Nếu như mấy cảnh sát này biết Đại

tướng của nước Tịch có người vợ

như vậy sẽ nhìn anh ra sao? Nếu để

người dân biết, cô sẽ làm cho Kiều

Huyền Thạc mất hết mặt mũi.

Lúc này Bạch Nhược Hy đau thương

vô cùng.

Cô làm cho mặt mũi của Kiều

Huyền Thạc đều mất hết rồi.

Cô vừa đi ra khỏi nhà giam vừa giận

chính mình, oán giận Kiều Tiếu Tiếu

đúng là đồ hại người.

Bạch Nhược Hy đi theo cảnh sát ký

tên. Lúc đi đến sảnh chính của đồn

cảnh sát, cô lập tức há hốc miệng.

Nhìn thấy bóng lưng quen thuộc

đang đứng ở cửa sổ giải quyết mọi

chuyện, tấm lưng rộng rãi, bộ đồ

quen thuộc, người đàn ông khiến cô

thân hồn điên đảo kia sao lại xuất

hiện ở chỗ này?

Không phải anh đang ở trong quân

khu sao?

Cảnh sát mới thông báo không đến

mười mấy phút, anh đã tới rồi sao?

Đây… chuyện gì đang xảy ra?

Bạch Nhược Hy sững sờ, ngơ ngẩn,

hơi thở loạn nhịp. Tim càng đập

càng nhanh. Trong đầu trống rỗng,

căng thẳng đến nỗi hai tay đều đổ

mồ hôi.

Cảnh sát thu tiền phạt rồi liền đưa

tài liệu lại cho Kiều Huyền Thạc:

“Giấy bảo lãnh cũng phải ký. Về nhà

dạy dỗ vợ anh cho tốt. Không thể lại

uống rượu mà lái xe nữa.”

“Ừ, nhất định.” Kiều Huyền Thạc trả

lời một câu rồi ký tên.

Cảnh sát cầm giấy bảo lãnh xem

một cái, cười cợt nói: “Tên hay thật,

giống như đúc tên của Đại tướng

Kiêu Huyền Thạc nước chúng ta.”

Kiều Huyên Thạc cười mà không

nói.

Anh hoàn toàn không tiết lộ thân

phận của mình để hưởng đặc

quyền.

Cảnh sát khách sáo nói: “Được rồi.

Anh lãnh người nhà về nhà đi.”

Kiêu Huyên Thạc xoay người.

Trong phút chốc liền đối diện với

Bạch Nhược Hy ở sau lưng.

Ánh mắt của anh sâu thẳm mê

người, cao thâm mà bình tĩnh.

Lúc anh nhìn thấy Bạch Nhược Hy

cũng sững sờ hai giây.

Chỉ là một ánh mắt đã khiến Bạch

Nhược Hy vốn đã căng thẳng lại trở

nên bất an không yên, quẫn bách lại

xấu hổ, càng sợ anh sẽ tức giận, sẽ

thất vọng, sẽ ghét cô.

Kiều Huyền Thạc nhanh chóng đi về

phía trước rồi cầm lấy tay cô, không

nói hai lời, đi ra khỏi cửa.

Bạch Nhược Hy căng thẳng đến nỗi

ngay cả một câu chào hỏi cũng

quên.

Cô được anh dắt khỏi đồn cảnh sát.

Chiếc xe dừng trước cổng không

phải là xe quân đội mà là một chiếc

xe riêng khác hay đỗ trong nhà.

Điều này khiến Bạch Nhược Hy vô

cùng kinh ngạc.

Buổi trưa còn gọi điện cho anh,

không ngờ đến tối anh đã im hơi

lặng tiếng vê nhà.

Chẳng trách có thể chạy tới trong

vòng mười lăm phút.

Hóa ra là anh ở nhà?

Trở về rồi tại sao không gọi điện

cho cô?

Đến đồn cảnh sát chuộc cô về cũng

xử lý theo thủ tục thông thường,

hoàn toàn không đi đường tắt, có

phải là rất thất vọng với cô không?

Bạch Nhược Hy cảm thấy bản thân

sắp phát điên mất, hận tâm lý ôm

may mắn của mình.

Anh mở cửa cho Bạch Nhược Hy.

Cô liên vội vàng ngồi vào trong.

Sau khi đóng cửa, cô cũng không

dám nói tiếng nào.

Tâm trạng tồi tệ. Trong đầu chỉ toàn

phỏng đoán có phải Kiều Huyền

Thạc rất tức giận không.

Kiều Huyền Thạc ngôi vào ghế lại

rồi đóng cửa.

Lúc này, sự căng thẳng của Bạch

Nhược Hy gia tăng gấp trăm lần.

Sau khi anh đóng cửa liền lập tức

xoay người lại nhìn về phía cô rồi

đột nhiên nghiêng người qua.

Bạch Nhược Hy dính chặt vào ghế.

Cô còn tưởng anh muốn thắt dây an

toàn cho cô nên vội vàng đưa tay ra

kéo dây.

Bàn tay to lớn của Kiều Huyền Thạc

sờ má cô, sau đó nhẹ nhàng lướt

qua tai rôi vòng ra sau đầu kéo cô

vào trong lòng.

Cô sững người, trợn to mắt nhìn anh.

Ánh mắt anh mơ màng, rồi hôn cô.

Bạch Nhược Hy hoảng sợ giơ tay

muốn đẩy anh ra nhưng lúc hai tay

tì lên ngực thì động tác anh lại càng

thêm ngang ngược. Không đợi cô

đẩy ra, nụ hôn cuồng nhiệt đã rơi

xuống.

Trong khoảnh khắc đôi môi nóng

rực ấy áp lên môi, cả người cô cứng

ngắc, tim lỡ vài nhịp rồi đập thình

thịch.

Anh nhắm mắt. Nụ hôn dịu dàng

giống như mật ngọt, nhẹ nhàng mà

hừng hực hơi ấm.

Hàng lông mi dày của cô phớt qua

gò má và da thịt anh. Trong phút

chốc thân thể mềm nhữn vô lực.

Bàn tay áp lên ngực anh cũng mất

đi sức lực.

Anh Ba không tức giận sao?

Tại sao vừa lên xe đã nôn nóng hôn

cô?

Nụ hôn của anh khiến cô thấy dịu

dàng không tưởng.

Trong xe không có đèn. Hai anh

cảnh sát đi lướt qua xe dọa Bạch

Nhược Hy một trận. Hai tay cô dùng

sức muốn đẩy anh ra.

Kiều Huyên Thạc cảm nhận được

phản ứng của cô, ngược lại càng

thêm thân mật giữ lấy gáy cô. Nụ

hôn dịu dàng trở nên hừng hực

thâm tình.

Anh tiến quân thần tốc, cuồng nhiệt

hôn lấy cô như đã khát nước ngàn

năm, chiếm đóng hoàn toàn.

“Ưm…

Nụ hôn của anh quá nồng nhiệt

khiến Bạch Nhược Hy phút chốc

trâm luân. Cả người mềm oặt, vô

lực nhắm mắt trâm mê trong sự

kích kích đánh sâu vào linh hồn và

các giác quan không thể giải thoát,

yêu kiều rên rỉ.

Thời gian qua lâu giống như một thế

kỷ, cảm giác không khí đều sắp rút

cạn nhưng Bạch Nhược Hy vẫn trâm

mê trong tình trạng thiếu oxy này.

Kiều Huyền Thạc vẫn không nỡ

buông cô ra. Đôi mắt mơ màng nhìn

người con gái trước mặt.

Đôi môi bị anh hôn đến nỗi hơi sưng

lên. Từ mặt đến mang tai đều đỏ

hồng. Cô nhắm mắt, hàng lông mi

dài rung động lòng người, còn có

hơi thở hổn hển rối loạn của cô. Tất

cả đều tốt đẹp như vậy, khiến anh ý

loạn tình mê, không cách nào dời

mãt.

Kiêu Huyền Thạc khàn giọng thì

thâm: “Phải học hít thở. Tôi không

muốn mỗi lần đều kết thúc sớm như

vậy.

Bạch Nhược Hy xấu hổ cúi đầu, hơi

mím môi. Trên môi còn lưu lại mùi

vị ngọt ngào của anh. Trong lòng cô

kích động, ngượng ngùng không

thôi.

Kiều Huyền Thạc đưa tay ra giúp cô

thắt dây an toàn rồi nhẹ nhàng xoa

đầu cô khi cô cúi đầu.

Động tác dịu dàng khiến tim Bạch

Nhược Hy ấm áp như có đóm lửa

đang cháy rực.

Cô không cần biết rốt cuộc Kiều

Huyền Thạc nghĩ thế nào, người

khác nhìn bọn họ ra sao, cô chỉ biết

giây khắc này cô rất hạnh phúc. Cho

dù chỉ là bê ngoài cũng được, chỉ là

lừa mình dối người cũng không sao.

Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến cô

bất chấp tất cả.

Kiêu Huyền Thạc thắt dây an toàn

rồi khởi động xe, lao nhanh đi.

Trong xe bầu không khí ngột ngạt.

Bạch Nhược Hy cảm thấy không khí

không đủ, khó chịu khiến lòng

hoảng sợ.

Đi được một đoạn đường, cảm giác

quẫn bách và xấu hổ của cô cũng

dần dần biến mất. Sau khi bình tĩnh

lại một chút, cô mới từ từ mở

miệng: “Anh Ba, xin lỗi.”

“Chuyện gì có lỗi với tôi?”

Kiêu Huyền Thạc nghiêm túc lái xe.

Ánh mắt nhìn về phía trước. Giọng

điệu rất dịu dàng.

Bạch Nhược Hy cúi đầu thều thào:

“Em uống rượu còn lái xe.”

“Không sao. Lần sau uống rượu rồi

đừng lái xe nữa. Gọi điện cho tôi, tôi

đến đón em.”

Giọng điệu anh dịu dàng dễ chịu,

không có chút ý định trách mắng

nào. Việc cô uống rượu lái xe giống

như hoàn toàn không có ảnh hưởng

gì đến tâm tình của anh, không

khiến lòng anh có chút xao động.

Lần sau gọi điện cho anh ấy tới đón

mình?

Lần sau anh ấy vẫn còn ở Tịch

Thành sao?

“Anh Ba, anh trở về khi nào?”

Kiều Huyền Thạc dịu dàng trả lời:

“Lúc em mua quần áo tôi đã quyết

định trở về rồi.”

Quần áo?

Bạch Nhược Hy cả kinh, lúc này mới

phát giác chuyện quên cầm quần

áo, sốt ruột: “Anh Ba, mau quay lại.

Em để đồ ở đồn cảnh sát rồi.”

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 129 Nóng lòng sốt ruộtBạch Nhược Hy ngồi trong phònggiam mà lo lắng không yên.Sau khi cảnh sát gửi chứng minhnhân dân của cô cho bộ cảnh sátcũng không còn hỏi cô gì nữa màrời khỏi.Năm mươi phút sau.Anh cảnh sát vừa nãy xét hỏi cô độtnhiên đi vào vội vàng mở cửa rồicười nói: “Cô có thể đi rồi.”Cả người Bạch Nhược Hy hoảngloạn. Cô hoàn toàn không vui mừngmà buôn phiền đến độ tim gan đauđớn, mắt đỏ hoe.Gia đình thân quyến của cô cũngchỉ có Kiều Huyền Thạc mới cóquyền hạn lớn như vậy. Một cuộcTruyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.điện thoại là có thể để cô miễnđóng phạt, không cần bảo lãnhcũng có thể rời khỏi.Cô tức giận hỏi một câu: “Các ngườithật sự đã thông báo cho chồng tôisao?”“Thông báo rồi. Cô đi đi. Lần saukhông thể uống rượu lái xe nữa.Nếu như lại phạm lỗi sẽ bị phạtcàng nặng.’Bạch Nhược Hy ngẩng đầu hít sâu,nắm chặt ngón tay đang run rẩy.Đáng chết, Kiêu Huyền Thạc biết côphạm lỗi như vậy sẽ nhìn cô thếnào?Nếu như mấy cảnh sát này biết Đạitướng của nước Tịch có người vợnhư vậy sẽ nhìn anh ra sao? Nếu đểngười dân biết, cô sẽ làm cho KiềuHuyền Thạc mất hết mặt mũi.Lúc này Bạch Nhược Hy đau thươngvô cùng.Cô làm cho mặt mũi của KiềuHuyền Thạc đều mất hết rồi.Cô vừa đi ra khỏi nhà giam vừa giậnchính mình, oán giận Kiều Tiếu Tiếuđúng là đồ hại người.Bạch Nhược Hy đi theo cảnh sát kýtên. Lúc đi đến sảnh chính của đồncảnh sát, cô lập tức há hốc miệng.Nhìn thấy bóng lưng quen thuộcđang đứng ở cửa sổ giải quyết mọichuyện, tấm lưng rộng rãi, bộ đồquen thuộc, người đàn ông khiến côthân hồn điên đảo kia sao lại xuấthiện ở chỗ này?Không phải anh đang ở trong quânkhu sao?Cảnh sát mới thông báo không đếnmười mấy phút, anh đã tới rồi sao?Đây… chuyện gì đang xảy ra?Bạch Nhược Hy sững sờ, ngơ ngẩn,hơi thở loạn nhịp. Tim càng đậpcàng nhanh. Trong đầu trống rỗng,căng thẳng đến nỗi hai tay đều đổmồ hôi.Cảnh sát thu tiền phạt rồi liền đưatài liệu lại cho Kiều Huyền Thạc:“Giấy bảo lãnh cũng phải ký. Về nhàdạy dỗ vợ anh cho tốt. Không thể lạiuống rượu mà lái xe nữa.”“Ừ, nhất định.” Kiều Huyền Thạc trảlời một câu rồi ký tên.Cảnh sát cầm giấy bảo lãnh xemmột cái, cười cợt nói: “Tên hay thật,giống như đúc tên của Đại tướngKiêu Huyền Thạc nước chúng ta.”Kiều Huyên Thạc cười mà khôngnói.Anh hoàn toàn không tiết lộ thânphận của mình để hưởng đặcquyền.Cảnh sát khách sáo nói: “Được rồi.Anh lãnh người nhà về nhà đi.”Kiêu Huyên Thạc xoay người.Trong phút chốc liền đối diện vớiBạch Nhược Hy ở sau lưng.Ánh mắt của anh sâu thẳm mêngười, cao thâm mà bình tĩnh.Lúc anh nhìn thấy Bạch Nhược Hycũng sững sờ hai giây.Chỉ là một ánh mắt đã khiến BạchNhược Hy vốn đã căng thẳng lại trởnên bất an không yên, quẫn bách lạixấu hổ, càng sợ anh sẽ tức giận, sẽthất vọng, sẽ ghét cô.Kiều Huyền Thạc nhanh chóng đi vềphía trước rồi cầm lấy tay cô, khôngnói hai lời, đi ra khỏi cửa.Bạch Nhược Hy căng thẳng đến nỗingay cả một câu chào hỏi cũngquên.Cô được anh dắt khỏi đồn cảnh sát.Chiếc xe dừng trước cổng khôngphải là xe quân đội mà là một chiếcxe riêng khác hay đỗ trong nhà.Điều này khiến Bạch Nhược Hy vôcùng kinh ngạc.Buổi trưa còn gọi điện cho anh,không ngờ đến tối anh đã im hơilặng tiếng vê nhà.Chẳng trách có thể chạy tới trongvòng mười lăm phút.Hóa ra là anh ở nhà?Trở về rồi tại sao không gọi điệncho cô?Đến đồn cảnh sát chuộc cô về cũngxử lý theo thủ tục thông thường,hoàn toàn không đi đường tắt, cóphải là rất thất vọng với cô không?Bạch Nhược Hy cảm thấy bản thânsắp phát điên mất, hận tâm lý ômmay mắn của mình.Anh mở cửa cho Bạch Nhược Hy.Cô liên vội vàng ngồi vào trong.Sau khi đóng cửa, cô cũng khôngdám nói tiếng nào.Tâm trạng tồi tệ. Trong đầu chỉ toànphỏng đoán có phải Kiều HuyềnThạc rất tức giận không.Kiều Huyền Thạc ngôi vào ghế lạirồi đóng cửa.Lúc này, sự căng thẳng của BạchNhược Hy gia tăng gấp trăm lần.Sau khi anh đóng cửa liền lập tứcxoay người lại nhìn về phía cô rồiđột nhiên nghiêng người qua.Bạch Nhược Hy dính chặt vào ghế.Cô còn tưởng anh muốn thắt dây antoàn cho cô nên vội vàng đưa tay rakéo dây.Bàn tay to lớn của Kiều Huyền Thạcsờ má cô, sau đó nhẹ nhàng lướtqua tai rôi vòng ra sau đầu kéo côvào trong lòng.Cô sững người, trợn to mắt nhìn anh.Ánh mắt anh mơ màng, rồi hôn cô.Bạch Nhược Hy hoảng sợ giơ taymuốn đẩy anh ra nhưng lúc hai taytì lên ngực thì động tác anh lại càngthêm ngang ngược. Không đợi côđẩy ra, nụ hôn cuồng nhiệt đã rơixuống.Trong khoảnh khắc đôi môi nóngrực ấy áp lên môi, cả người cô cứngngắc, tim lỡ vài nhịp rồi đập thìnhthịch.Anh nhắm mắt. Nụ hôn dịu dànggiống như mật ngọt, nhẹ nhàng màhừng hực hơi ấm.Hàng lông mi dày của cô phớt quagò má và da thịt anh. Trong phútchốc thân thể mềm nhữn vô lực.Bàn tay áp lên ngực anh cũng mấtđi sức lực.Anh Ba không tức giận sao?Tại sao vừa lên xe đã nôn nóng hôncô?Nụ hôn của anh khiến cô thấy dịudàng không tưởng.Trong xe không có đèn. Hai anhcảnh sát đi lướt qua xe dọa BạchNhược Hy một trận. Hai tay cô dùngsức muốn đẩy anh ra.Kiều Huyên Thạc cảm nhận đượcphản ứng của cô, ngược lại càngthêm thân mật giữ lấy gáy cô. Nụhôn dịu dàng trở nên hừng hựcthâm tình.Anh tiến quân thần tốc, cuồng nhiệthôn lấy cô như đã khát nước ngànnăm, chiếm đóng hoàn toàn.“Ưm…Nụ hôn của anh quá nồng nhiệtkhiến Bạch Nhược Hy phút chốctrâm luân. Cả người mềm oặt, vôlực nhắm mắt trâm mê trong sựkích kích đánh sâu vào linh hồn vàcác giác quan không thể giải thoát,yêu kiều rên rỉ.Thời gian qua lâu giống như một thếkỷ, cảm giác không khí đều sắp rútcạn nhưng Bạch Nhược Hy vẫn trâmmê trong tình trạng thiếu oxy này.Kiều Huyền Thạc vẫn không nỡbuông cô ra. Đôi mắt mơ màng nhìnngười con gái trước mặt.Đôi môi bị anh hôn đến nỗi hơi sưnglên. Từ mặt đến mang tai đều đỏhồng. Cô nhắm mắt, hàng lông midài rung động lòng người, còn cóhơi thở hổn hển rối loạn của cô. Tấtcả đều tốt đẹp như vậy, khiến anh ýloạn tình mê, không cách nào dờimãt.Kiêu Huyền Thạc khàn giọng thìthâm: “Phải học hít thở. Tôi khôngmuốn mỗi lần đều kết thúc sớm nhưvậy.Bạch Nhược Hy xấu hổ cúi đầu, hơimím môi. Trên môi còn lưu lại mùivị ngọt ngào của anh. Trong lòng côkích động, ngượng ngùng khôngthôi.Kiều Huyền Thạc đưa tay ra giúp côthắt dây an toàn rồi nhẹ nhàng xoađầu cô khi cô cúi đầu.Động tác dịu dàng khiến tim BạchNhược Hy ấm áp như có đóm lửađang cháy rực.Cô không cần biết rốt cuộc KiềuHuyền Thạc nghĩ thế nào, ngườikhác nhìn bọn họ ra sao, cô chỉ biếtgiây khắc này cô rất hạnh phúc. Chodù chỉ là bê ngoài cũng được, chỉ làlừa mình dối người cũng không sao.Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến côbất chấp tất cả.Kiêu Huyền Thạc thắt dây an toànrồi khởi động xe, lao nhanh đi.Trong xe bầu không khí ngột ngạt.Bạch Nhược Hy cảm thấy không khíkhông đủ, khó chịu khiến lònghoảng sợ.Đi được một đoạn đường, cảm giácquẫn bách và xấu hổ của cô cũngdần dần biến mất. Sau khi bình tĩnhlại một chút, cô mới từ từ mởmiệng: “Anh Ba, xin lỗi.”“Chuyện gì có lỗi với tôi?”Kiêu Huyền Thạc nghiêm túc lái xe.Ánh mắt nhìn về phía trước. Giọngđiệu rất dịu dàng.Bạch Nhược Hy cúi đầu thều thào:“Em uống rượu còn lái xe.”“Không sao. Lần sau uống rượu rồiđừng lái xe nữa. Gọi điện cho tôi, tôiđến đón em.”Giọng điệu anh dịu dàng dễ chịu,không có chút ý định trách mắngnào. Việc cô uống rượu lái xe giốngnhư hoàn toàn không có ảnh hưởnggì đến tâm tình của anh, khôngkhiến lòng anh có chút xao động.Lần sau gọi điện cho anh ấy tới đónmình?Lần sau anh ấy vẫn còn ở TịchThành sao?“Anh Ba, anh trở về khi nào?”Kiều Huyền Thạc dịu dàng trả lời:“Lúc em mua quần áo tôi đã quyếtđịnh trở về rồi.”Quần áo?Bạch Nhược Hy cả kinh, lúc này mớiphát giác chuyện quên cầm quầnáo, sốt ruột: “Anh Ba, mau quay lại.Em để đồ ở đồn cảnh sát rồi.”

Chương 129