Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…
Chương 131
Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 131 Đáp lại “Buông tay ra.”Bạch Nhược Hy rưng rưng nướcmắt, giấy giụa trong vòng ôm củaanh.Kiều Huyền Thạc chẳng nhữngkhông buồng tay, ngược lại còn ômchặt hơn.Cánh tay anh vòng chặt, cơ thể dánsát tấm lưng mềm mại khôngxương của cô, vùi đầu vào bờ vaiấm áp của cô, ngửi mái tóc thơmngát, chậm rãi nhắm mắt lại, hơi thởtrở nên nặng nề, giọng nói đau đớntự đáy lòng vang lên, trâm thấp đâysức hút: “Em hiểu lầm rồi, nếu emkhông muốn ly hôn, vậy thì đừng rờiđi, bởi vì anh càng không muốn.”Bạch Nhược Hy thoáng bình tĩnh lại,ngơ ngác trong lồng ngực rắn chắccủa anh, cố nén nước mắt chậm rãinhắm mắt lại, cơ thể bất lực như xụilơ, dồn mọi sức lực lên cánh tayanh.Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.“Vậy anh có ý gì?” Giọng cô cònnghẹn ngào.Kiều Huyền Thạc hít sâu, cọ nhẹ vàocổ cô, muốn dán lại gần hơn, thìthâm nặng nề mà đau khổ: “Anh chỉmuốn cho em được tự do, hôn nhâncó thể cưỡng ép, nhưng không épđược tình yêu và lòng người, anhtôn trọng lựa chọn của em, nếu nhưem lựa chọn anh thì dĩ nhiên là tốtnhất, nếu như em lựa chọn anh Hai,anh đồng ý ký tên ly hôn.”Giờ phút này, Bạch Nhược Hy khônghê cảm thấy vui vẻ, ngược lại cònhơi mất mát: “Anh Ba, rốt cuộc emlà gì trong lòng anh vậy?”“Toàn bộ trái tim anh, vợ của anh.”Anh thốt ra từ tận tim gan, giọng nóituy khẽ song vô cùng có sức mạnh.Cả người Bạch Nhược Hy khôngcòn sức lực, gáy khẽ dựa vào vaianh, cười nhạt đắng chát, hỏi lại:“Không cảm thấy câu này buồn cườisao? Anh rời đi tận hai mươi ngày,không gọi cho em một cuộc điệnthoại hay một tin nhắn, cho dù trởlại thành phố Tịch cũng không vềthăm em, em là vợ kiểu gì vậy?”Kiêu Huyền Thạc nghe vậy, tim lạiđau âm ï, môi hơi hé thở dài, dánmặt vào bên vành tai cô cọ cọ,muốn cảm nhận nhiều hơn, muốntiếp xúc thân mật hơn để giải nỗikhổ tương tư.Giọng anh khàn khàn, hỏi: “Nếu anhnói với em, anh nhớ em sắp phátđiên rồi, em có tin không?”“Em tin.”Bạch Nhược Hy nhắm chặt mắt lại,nước mắt trào ra, lăn dài trên gươngmặt, đầu ngón tay run rẩy chậm rãisờ lên cánh tay anh đang ôm ngangXương quai xanh của cô.Cô không quan tâm lời người đànông này nói là thật hay giả, côkhông muốn nghe những câu đaulòng, tim đau đến nỗi sắp khônggượng nổi nữa rồi.Cho dù là lời dỗ ngọt kịch độc, dù làlời lừa dối kịch độc, cô cũng muốnnghe, cô cũng muốn chọn tin tưởng.Kiêu Huyền Thạc không ngờ cô sẽtrả lời như vậy, rất vui mừng giảithích: “Anh xin lỗi, Nhược Hy. Khôngliên lạc là vì sợ nghe thấy giọng emsẽ không khống chế nổi trái timmuốn quay về, sẽ nhiễu loạn tâmtình làm việc, càng sợ em nhắc đếnchuyện ly hôn hơn, mâu thuẫn nhấtmỗi ngày chính là cầm điện thoại diđộng muốn gọi điện cho em, nhưnglại sợ hậu quả của cuộc gọi.”Bạch Nhược Hy cười đắng chát,châm chọc nói: “Thì ra trên đời nàycòn có chuyện mà Kiêu Huyền Thạcanh sợ.”Kiêu Huyền Thạc cảm khái thở dài.Đúng là rất đáng buồn.Chương 131 Đáp lạiTrước khi anh Hai anh chưa câu xinanh, anh không hề có ý định choBạch Nhược Hy tự do, tình nguyệndây dưa với cô cả đời cũng khôngsợ cô bay ra khỏi lòng bàn tay anh.Song từ giây phút đồng ý cho anhHai cạnh tranh công bằng trở đi,anh đã nghĩ thông cho Bạch NhượcHy tự do, tôn trọng lựa chọn của cô.Giờ phút này, điều khiến anh sợ nhấtkhông gì ngoài Bạch Nhược Hy lựachọn anh Hai anh, đề nghị ly hôn vớianh.Anh không cách nào tưởng tượngnỗi đau nhịn đau cắt thịt sẽ thế nào.Khi cô gọi điện thoại cho anh nói thikhông qua, bởi vì không nói đến lyhôn, anh đã mừng rỡ như điền, vộivàng thu dọn đồ đạc muốn trở vềthăm cô.Điện thoại gửi tới tin nhắn tiêu tiên ởcửa hàng đồ nam nào đó, anh đoánBạch Nhược Hy cũng nhớ anh.Anh lập tức xin phép Bộ Dực Thành.Không ở quân khu nữa.Anh về nhà, mang theo tâm tìnhthấp thỏm bất an trở lại bên cạnhcô, không muốn mỗi người một nơinữa.Mặc dù khiến cô hiểu lầm, khiến côtổn thương rơi lệ, nhưng chí ít cũngchứng minh cô không muốn ly hôn,không muốn rời khỏi anh.Hai người chìm vào im lặng mộtthoáng. Kiều Huyền Thạc chậm rãibuông người cô ra, nhưng vừabuông tay, cơ thể cô đã khuyuxuống, không còn chút sức lực.Anh vội ôm lấy vòng eo thon của cô,thì thâm: “Em gầy rồi, lúc anh khôngở nhà không ăn cơm tử tế sao?”Bạch Nhược Hy cười khẽ, đắng caymà ảm đạm, dựa đầu vào vai anh.Cô im lặng.Kiêu Huyền Thạc ngắm nhìn gươngmặt xinh đẹp trắng nõn của cô, sauđó cúi người bế ngang cô lên, sảichân đi lên tâng hai.Bạch Nhược Hy nằm trong lồngngực anh như đứa trẻ, an tâm đếnnỗi muốn chìm vào giấc ngủ.Lên phòng tâng hai, anh đưa chânđá nhẹ cửa phòng Bạch Nhược Hy,sau khi đi vào trở chân đóng cửa lại.Anh quỳ một gối trên giường, nhẹnhàng nghiêng người qua, đặt BạchNhược Hy vào giữa chiếc giườnglớn.Bạch Nhược Hy nhíu chặt đôi mày,mím môi, căng thẳng đến nỗi bả vaihơi cứng, khuôn mặt ngượng ngùngửng hồng.Như đang chờ mong điều gì, nhưnglại đang sợ điều gì, ngón tay túmchặt vạt áo run nhè nhẹ.Sau khi Kiều Huyền Thạc buông côxuống, hai tay chống hai bên đầucô, cúi người ngắm nhìn khuôn mặtửng đỏ của cô từ trên cao.Làn mi dài như cánh chim run nhẹ,hơi thở trở nên hỗn loạn, trái timphập phồng rất rõ, Bạch Nhược Hydán chặt vào giường căng thẳng thếnày rất đáng yêu.Kiều Huyên Thạc khẽ nhếch khóemôi, cười khẽ, anh vốn không có suynghĩ xấu xa gì nhưng giờ lại thoángcó suy nghĩ khác.Anh híp mắt, chậm rãi đến gân môiCÓ.Hơi thở nóng rực của anh phả lênmặt cô, cô căng thẳng khẽ nhănmày, túm chặt góc áo, cánh môi khimím khi mở, hé ra khe hở gợi cảmmê người.Kiêu Huyền Thạc càng đến gần, côcàng căng thẳng hơn.Khi cách cánh môi cô chỉ có mộtcentimet, Kiêu Huyền Thạc cố ýdừng lại đột ngột, nhưng cơ thểBạch Nhược Hy cong lên theo phảnứng tự nhiên, cằm hơi hếch cao,nháy mắt chạm vào môi anh.Giây phút bờ môi mềm chạm vào,Kiều Huyên Thạc không khỏi nhắmmắt lại.Bạch Nhược Hy dần chìm đắm, haitay bất giác ôm lấy cổ anh, nhiệttình đáp lại nụ hôn sâu của anh.Sự đáp lại của Bạch Nhược Hykhiến anh điên cuồng.Nụ hôn của anh rời khỏi môi BạchNhược Hy, chậm rãi hôn mặt cô,đến bên tai, lưu luyến không rời trênGƠ CÓ.
Chương 131 Đáp lại
“Buông tay ra.”
Bạch Nhược Hy rưng rưng nước
mắt, giấy giụa trong vòng ôm của
anh.
Kiều Huyền Thạc chẳng những
không buồng tay, ngược lại còn ôm
chặt hơn.
Cánh tay anh vòng chặt, cơ thể dán
sát tấm lưng mềm mại không
xương của cô, vùi đầu vào bờ vai
ấm áp của cô, ngửi mái tóc thơm
ngát, chậm rãi nhắm mắt lại, hơi thở
trở nên nặng nề, giọng nói đau đớn
tự đáy lòng vang lên, trâm thấp đây
sức hút: “Em hiểu lầm rồi, nếu em
không muốn ly hôn, vậy thì đừng rời
đi, bởi vì anh càng không muốn.”
Bạch Nhược Hy thoáng bình tĩnh lại,
ngơ ngác trong lồng ngực rắn chắc
của anh, cố nén nước mắt chậm rãi
nhắm mắt lại, cơ thể bất lực như xụi
lơ, dồn mọi sức lực lên cánh tay
anh.
Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.
“Vậy anh có ý gì?” Giọng cô còn
nghẹn ngào.
Kiều Huyền Thạc hít sâu, cọ nhẹ vào
cổ cô, muốn dán lại gần hơn, thì
thâm nặng nề mà đau khổ: “Anh chỉ
muốn cho em được tự do, hôn nhân
có thể cưỡng ép, nhưng không ép
được tình yêu và lòng người, anh
tôn trọng lựa chọn của em, nếu như
em lựa chọn anh thì dĩ nhiên là tốt
nhất, nếu như em lựa chọn anh Hai,
anh đồng ý ký tên ly hôn.”
Giờ phút này, Bạch Nhược Hy không
hê cảm thấy vui vẻ, ngược lại còn
hơi mất mát: “Anh Ba, rốt cuộc em
là gì trong lòng anh vậy?”
“Toàn bộ trái tim anh, vợ của anh.”
Anh thốt ra từ tận tim gan, giọng nói
tuy khẽ song vô cùng có sức mạnh.
Cả người Bạch Nhược Hy không
còn sức lực, gáy khẽ dựa vào vai
anh, cười nhạt đắng chát, hỏi lại:
“Không cảm thấy câu này buồn cười
sao? Anh rời đi tận hai mươi ngày,
không gọi cho em một cuộc điện
thoại hay một tin nhắn, cho dù trở
lại thành phố Tịch cũng không về
thăm em, em là vợ kiểu gì vậy?”
Kiêu Huyền Thạc nghe vậy, tim lại
đau âm ï, môi hơi hé thở dài, dán
mặt vào bên vành tai cô cọ cọ,
muốn cảm nhận nhiều hơn, muốn
tiếp xúc thân mật hơn để giải nỗi
khổ tương tư.
Giọng anh khàn khàn, hỏi: “Nếu anh
nói với em, anh nhớ em sắp phát
điên rồi, em có tin không?”
“Em tin.”
Bạch Nhược Hy nhắm chặt mắt lại,
nước mắt trào ra, lăn dài trên gương
mặt, đầu ngón tay run rẩy chậm rãi
sờ lên cánh tay anh đang ôm ngang
Xương quai xanh của cô.
Cô không quan tâm lời người đàn
ông này nói là thật hay giả, cô
không muốn nghe những câu đau
lòng, tim đau đến nỗi sắp không
gượng nổi nữa rồi.
Cho dù là lời dỗ ngọt kịch độc, dù là
lời lừa dối kịch độc, cô cũng muốn
nghe, cô cũng muốn chọn tin tưởng.
Kiêu Huyền Thạc không ngờ cô sẽ
trả lời như vậy, rất vui mừng giải
thích: “Anh xin lỗi, Nhược Hy. Không
liên lạc là vì sợ nghe thấy giọng em
sẽ không khống chế nổi trái tim
muốn quay về, sẽ nhiễu loạn tâm
tình làm việc, càng sợ em nhắc đến
chuyện ly hôn hơn, mâu thuẫn nhất
mỗi ngày chính là cầm điện thoại di
động muốn gọi điện cho em, nhưng
lại sợ hậu quả của cuộc gọi.”
Bạch Nhược Hy cười đắng chát,
châm chọc nói: “Thì ra trên đời này
còn có chuyện mà Kiêu Huyền Thạc
anh sợ.”
Kiêu Huyền Thạc cảm khái thở dài.
Đúng là rất đáng buồn.
Chương 131 Đáp lại
Trước khi anh Hai anh chưa câu xin
anh, anh không hề có ý định cho
Bạch Nhược Hy tự do, tình nguyện
dây dưa với cô cả đời cũng không
sợ cô bay ra khỏi lòng bàn tay anh.
Song từ giây phút đồng ý cho anh
Hai cạnh tranh công bằng trở đi,
anh đã nghĩ thông cho Bạch Nhược
Hy tự do, tôn trọng lựa chọn của cô.
Giờ phút này, điều khiến anh sợ nhất
không gì ngoài Bạch Nhược Hy lựa
chọn anh Hai anh, đề nghị ly hôn với
anh.
Anh không cách nào tưởng tượng
nỗi đau nhịn đau cắt thịt sẽ thế nào.
Khi cô gọi điện thoại cho anh nói thi
không qua, bởi vì không nói đến ly
hôn, anh đã mừng rỡ như điền, vội
vàng thu dọn đồ đạc muốn trở về
thăm cô.
Điện thoại gửi tới tin nhắn tiêu tiên ở
cửa hàng đồ nam nào đó, anh đoán
Bạch Nhược Hy cũng nhớ anh.
Anh lập tức xin phép Bộ Dực Thành.
Không ở quân khu nữa.
Anh về nhà, mang theo tâm tình
thấp thỏm bất an trở lại bên cạnh
cô, không muốn mỗi người một nơi
nữa.
Mặc dù khiến cô hiểu lầm, khiến cô
tổn thương rơi lệ, nhưng chí ít cũng
chứng minh cô không muốn ly hôn,
không muốn rời khỏi anh.
Hai người chìm vào im lặng một
thoáng. Kiều Huyền Thạc chậm rãi
buông người cô ra, nhưng vừa
buông tay, cơ thể cô đã khuyu
xuống, không còn chút sức lực.
Anh vội ôm lấy vòng eo thon của cô,
thì thâm: “Em gầy rồi, lúc anh không
ở nhà không ăn cơm tử tế sao?”
Bạch Nhược Hy cười khẽ, đắng cay
mà ảm đạm, dựa đầu vào vai anh.
Cô im lặng.
Kiêu Huyền Thạc ngắm nhìn gương
mặt xinh đẹp trắng nõn của cô, sau
đó cúi người bế ngang cô lên, sải
chân đi lên tâng hai.
Bạch Nhược Hy nằm trong lồng
ngực anh như đứa trẻ, an tâm đến
nỗi muốn chìm vào giấc ngủ.
Lên phòng tâng hai, anh đưa chân
đá nhẹ cửa phòng Bạch Nhược Hy,
sau khi đi vào trở chân đóng cửa lại.
Anh quỳ một gối trên giường, nhẹ
nhàng nghiêng người qua, đặt Bạch
Nhược Hy vào giữa chiếc giường
lớn.
Bạch Nhược Hy nhíu chặt đôi mày,
mím môi, căng thẳng đến nỗi bả vai
hơi cứng, khuôn mặt ngượng ngùng
ửng hồng.
Như đang chờ mong điều gì, nhưng
lại đang sợ điều gì, ngón tay túm
chặt vạt áo run nhè nhẹ.
Sau khi Kiều Huyền Thạc buông cô
xuống, hai tay chống hai bên đầu
cô, cúi người ngắm nhìn khuôn mặt
ửng đỏ của cô từ trên cao.
Làn mi dài như cánh chim run nhẹ,
hơi thở trở nên hỗn loạn, trái tim
phập phồng rất rõ, Bạch Nhược Hy
dán chặt vào giường căng thẳng thế
này rất đáng yêu.
Kiều Huyên Thạc khẽ nhếch khóe
môi, cười khẽ, anh vốn không có suy
nghĩ xấu xa gì nhưng giờ lại thoáng
có suy nghĩ khác.
Anh híp mắt, chậm rãi đến gân môi
CÓ.
Hơi thở nóng rực của anh phả lên
mặt cô, cô căng thẳng khẽ nhăn
mày, túm chặt góc áo, cánh môi khi
mím khi mở, hé ra khe hở gợi cảm
mê người.
Kiêu Huyền Thạc càng đến gần, cô
càng căng thẳng hơn.
Khi cách cánh môi cô chỉ có một
centimet, Kiêu Huyền Thạc cố ý
dừng lại đột ngột, nhưng cơ thể
Bạch Nhược Hy cong lên theo phản
ứng tự nhiên, cằm hơi hếch cao,
nháy mắt chạm vào môi anh.
Giây phút bờ môi mềm chạm vào,
Kiều Huyên Thạc không khỏi nhắm
mắt lại.
Bạch Nhược Hy dần chìm đắm, hai
tay bất giác ôm lấy cổ anh, nhiệt
tình đáp lại nụ hôn sâu của anh.
Sự đáp lại của Bạch Nhược Hy
khiến anh điên cuồng.
Nụ hôn của anh rời khỏi môi Bạch
Nhược Hy, chậm rãi hôn mặt cô,
đến bên tai, lưu luyến không rời trên
GƠ CÓ.
Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 131 Đáp lại “Buông tay ra.”Bạch Nhược Hy rưng rưng nướcmắt, giấy giụa trong vòng ôm củaanh.Kiều Huyền Thạc chẳng nhữngkhông buồng tay, ngược lại còn ômchặt hơn.Cánh tay anh vòng chặt, cơ thể dánsát tấm lưng mềm mại khôngxương của cô, vùi đầu vào bờ vaiấm áp của cô, ngửi mái tóc thơmngát, chậm rãi nhắm mắt lại, hơi thởtrở nên nặng nề, giọng nói đau đớntự đáy lòng vang lên, trâm thấp đâysức hút: “Em hiểu lầm rồi, nếu emkhông muốn ly hôn, vậy thì đừng rờiđi, bởi vì anh càng không muốn.”Bạch Nhược Hy thoáng bình tĩnh lại,ngơ ngác trong lồng ngực rắn chắccủa anh, cố nén nước mắt chậm rãinhắm mắt lại, cơ thể bất lực như xụilơ, dồn mọi sức lực lên cánh tayanh.Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.“Vậy anh có ý gì?” Giọng cô cònnghẹn ngào.Kiều Huyền Thạc hít sâu, cọ nhẹ vàocổ cô, muốn dán lại gần hơn, thìthâm nặng nề mà đau khổ: “Anh chỉmuốn cho em được tự do, hôn nhâncó thể cưỡng ép, nhưng không épđược tình yêu và lòng người, anhtôn trọng lựa chọn của em, nếu nhưem lựa chọn anh thì dĩ nhiên là tốtnhất, nếu như em lựa chọn anh Hai,anh đồng ý ký tên ly hôn.”Giờ phút này, Bạch Nhược Hy khônghê cảm thấy vui vẻ, ngược lại cònhơi mất mát: “Anh Ba, rốt cuộc emlà gì trong lòng anh vậy?”“Toàn bộ trái tim anh, vợ của anh.”Anh thốt ra từ tận tim gan, giọng nóituy khẽ song vô cùng có sức mạnh.Cả người Bạch Nhược Hy khôngcòn sức lực, gáy khẽ dựa vào vaianh, cười nhạt đắng chát, hỏi lại:“Không cảm thấy câu này buồn cườisao? Anh rời đi tận hai mươi ngày,không gọi cho em một cuộc điệnthoại hay một tin nhắn, cho dù trởlại thành phố Tịch cũng không vềthăm em, em là vợ kiểu gì vậy?”Kiêu Huyền Thạc nghe vậy, tim lạiđau âm ï, môi hơi hé thở dài, dánmặt vào bên vành tai cô cọ cọ,muốn cảm nhận nhiều hơn, muốntiếp xúc thân mật hơn để giải nỗikhổ tương tư.Giọng anh khàn khàn, hỏi: “Nếu anhnói với em, anh nhớ em sắp phátđiên rồi, em có tin không?”“Em tin.”Bạch Nhược Hy nhắm chặt mắt lại,nước mắt trào ra, lăn dài trên gươngmặt, đầu ngón tay run rẩy chậm rãisờ lên cánh tay anh đang ôm ngangXương quai xanh của cô.Cô không quan tâm lời người đànông này nói là thật hay giả, côkhông muốn nghe những câu đaulòng, tim đau đến nỗi sắp khônggượng nổi nữa rồi.Cho dù là lời dỗ ngọt kịch độc, dù làlời lừa dối kịch độc, cô cũng muốnnghe, cô cũng muốn chọn tin tưởng.Kiêu Huyền Thạc không ngờ cô sẽtrả lời như vậy, rất vui mừng giảithích: “Anh xin lỗi, Nhược Hy. Khôngliên lạc là vì sợ nghe thấy giọng emsẽ không khống chế nổi trái timmuốn quay về, sẽ nhiễu loạn tâmtình làm việc, càng sợ em nhắc đếnchuyện ly hôn hơn, mâu thuẫn nhấtmỗi ngày chính là cầm điện thoại diđộng muốn gọi điện cho em, nhưnglại sợ hậu quả của cuộc gọi.”Bạch Nhược Hy cười đắng chát,châm chọc nói: “Thì ra trên đời nàycòn có chuyện mà Kiêu Huyền Thạcanh sợ.”Kiêu Huyền Thạc cảm khái thở dài.Đúng là rất đáng buồn.Chương 131 Đáp lạiTrước khi anh Hai anh chưa câu xinanh, anh không hề có ý định choBạch Nhược Hy tự do, tình nguyệndây dưa với cô cả đời cũng khôngsợ cô bay ra khỏi lòng bàn tay anh.Song từ giây phút đồng ý cho anhHai cạnh tranh công bằng trở đi,anh đã nghĩ thông cho Bạch NhượcHy tự do, tôn trọng lựa chọn của cô.Giờ phút này, điều khiến anh sợ nhấtkhông gì ngoài Bạch Nhược Hy lựachọn anh Hai anh, đề nghị ly hôn vớianh.Anh không cách nào tưởng tượngnỗi đau nhịn đau cắt thịt sẽ thế nào.Khi cô gọi điện thoại cho anh nói thikhông qua, bởi vì không nói đến lyhôn, anh đã mừng rỡ như điền, vộivàng thu dọn đồ đạc muốn trở vềthăm cô.Điện thoại gửi tới tin nhắn tiêu tiên ởcửa hàng đồ nam nào đó, anh đoánBạch Nhược Hy cũng nhớ anh.Anh lập tức xin phép Bộ Dực Thành.Không ở quân khu nữa.Anh về nhà, mang theo tâm tìnhthấp thỏm bất an trở lại bên cạnhcô, không muốn mỗi người một nơinữa.Mặc dù khiến cô hiểu lầm, khiến côtổn thương rơi lệ, nhưng chí ít cũngchứng minh cô không muốn ly hôn,không muốn rời khỏi anh.Hai người chìm vào im lặng mộtthoáng. Kiều Huyền Thạc chậm rãibuông người cô ra, nhưng vừabuông tay, cơ thể cô đã khuyuxuống, không còn chút sức lực.Anh vội ôm lấy vòng eo thon của cô,thì thâm: “Em gầy rồi, lúc anh khôngở nhà không ăn cơm tử tế sao?”Bạch Nhược Hy cười khẽ, đắng caymà ảm đạm, dựa đầu vào vai anh.Cô im lặng.Kiêu Huyền Thạc ngắm nhìn gươngmặt xinh đẹp trắng nõn của cô, sauđó cúi người bế ngang cô lên, sảichân đi lên tâng hai.Bạch Nhược Hy nằm trong lồngngực anh như đứa trẻ, an tâm đếnnỗi muốn chìm vào giấc ngủ.Lên phòng tâng hai, anh đưa chânđá nhẹ cửa phòng Bạch Nhược Hy,sau khi đi vào trở chân đóng cửa lại.Anh quỳ một gối trên giường, nhẹnhàng nghiêng người qua, đặt BạchNhược Hy vào giữa chiếc giườnglớn.Bạch Nhược Hy nhíu chặt đôi mày,mím môi, căng thẳng đến nỗi bả vaihơi cứng, khuôn mặt ngượng ngùngửng hồng.Như đang chờ mong điều gì, nhưnglại đang sợ điều gì, ngón tay túmchặt vạt áo run nhè nhẹ.Sau khi Kiều Huyền Thạc buông côxuống, hai tay chống hai bên đầucô, cúi người ngắm nhìn khuôn mặtửng đỏ của cô từ trên cao.Làn mi dài như cánh chim run nhẹ,hơi thở trở nên hỗn loạn, trái timphập phồng rất rõ, Bạch Nhược Hydán chặt vào giường căng thẳng thếnày rất đáng yêu.Kiều Huyên Thạc khẽ nhếch khóemôi, cười khẽ, anh vốn không có suynghĩ xấu xa gì nhưng giờ lại thoángcó suy nghĩ khác.Anh híp mắt, chậm rãi đến gân môiCÓ.Hơi thở nóng rực của anh phả lênmặt cô, cô căng thẳng khẽ nhănmày, túm chặt góc áo, cánh môi khimím khi mở, hé ra khe hở gợi cảmmê người.Kiêu Huyền Thạc càng đến gần, côcàng căng thẳng hơn.Khi cách cánh môi cô chỉ có mộtcentimet, Kiêu Huyền Thạc cố ýdừng lại đột ngột, nhưng cơ thểBạch Nhược Hy cong lên theo phảnứng tự nhiên, cằm hơi hếch cao,nháy mắt chạm vào môi anh.Giây phút bờ môi mềm chạm vào,Kiều Huyên Thạc không khỏi nhắmmắt lại.Bạch Nhược Hy dần chìm đắm, haitay bất giác ôm lấy cổ anh, nhiệttình đáp lại nụ hôn sâu của anh.Sự đáp lại của Bạch Nhược Hykhiến anh điên cuồng.Nụ hôn của anh rời khỏi môi BạchNhược Hy, chậm rãi hôn mặt cô,đến bên tai, lưu luyến không rời trênGƠ CÓ.