Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…
Chương 143
Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 143 Người đàn ông biết nấu cơm càng đẹp trai hơiKiều Huyên Thạc mặc quần áo tử tế,quay người đè hai tay xuốnggiường, ló đầu hôn nhẹ lên khuônmặt ửng đỏ của Bạch Nhược Hy.Bạch Nhược Hy nhắm mắt lạihưởng thụ cảm giác đường mật rótđầy tâm hồn.Rất rất ngọt.Ngọt đến nỗi cô không sao kiềmđược nụ cười, mím môi cười khẽ.Nghe tiếng bước chân của ngườiđàn ông rời đi, cửa bị đóng lại, giờphút này, cô như cô gái thẹn thùng,ôm chăn quấn cơ thể, lăn trêngiường hai vòng, cuối cùng vùi đầuvào gối cười ngây ngô.Cả căn phòng, trong ổ chăn đềutràn ngập hơi thở đàn ông của KiềuHuyền Thạc.Trên giường còn vương độ ấm củaanh, nhưng anh vừa rời đị, trái timhơi trống rỗng.Bạch Nhược Hy lập tức ngôi dậy,kéo chăn rời giường, đi đến tủ quầnáo lấy một bộ đồ ở nhà rồi đi vàophòng vệ sinh.Mười lăm phút sau.Trong phòng bếp toàn mùi trứng gà,có tiếng nước sôi ùng ục truyềnđến.Bóng lưng cao lớn của Kiêu HuyềnThạc đứng trước bếp, anh đangnghiêm túc khuấy đều cháo.Bạch Nhược Hy đứng một phút ởcửa, si mê nhìn người đàn ông trongphòng bếp.Thì ra, không chỉ người đàn ông giỏivăn giỏi võ mới đẹp trai, mà đànông biết nấu cơm cũng vô cùngđẹp.Chỉ mỗi bóng lưng đã khiến trái timcô dập dờn.Cô nhẹ nhàng đi vào phòng bếp,bước chân vô cùng nhẹ, khi tới gânlưng anh, hai tay chậm rãi luôn quaeo anh ôm lấy vòng eo rắn rỏi củaanh.Kiều Huyên Thạc khẽ giật mình,sống lưng cứng lại, tay cũng chợtdừng lại theo, cảm nhận tấm lưngđược cơ thể mềm mại ôm lấy, tráitim bỗng tan chảy.Bạch Nhược Hy dán mặt vào lưnganh, nhắm mắt lại thì thâm: “Anh Ba,hôm nay anh không cần đi làmsao?”Kiều Huyền Thạc lấy lại tinh thần,một tay dịu dàng vuốt ve mu bàntay cô, một tay khác tiếp tục quấycháo, giọng nhẹ nhàng đầy sức hút:“Hôm nay không muốn ra ngoài.”“Vì sao?”“Muốn bồi dưỡng tình cảm với vợanh.”Bạch Nhược Hy mím môi cười, vìcâu nói này của anh mà hạnh phúcnhư sắp bay lên trời.Kiều Huyên Thạc đóng nắp nồi, cấtthìa, tiếp tục đun cháo.Anh kéo tay Bạch Nhược Hy ra, nhẹnhàng quay người cúi đầu nhìn cô.Bạch Nhược Hy xấu hổ đối mặt vớisâu mắt đẹp đẽ sâu xa của anh,không sao kìm được nụ cười trênmặt, như bông hoa xán lạn nở rộtrong ánh nắng.Kiều Huyền Thạc một tay ôm lấy eocô, hơi nhấc lên kéo tới gần anh, haingười dính sát vào nhau: “NhượcHy…“Ừm?” Hai tay Bạch Nhược Hy dánlên lông ngực anh.“Em qua bên kia ngồi chờ đi.” KiềuHuyền Thạc chỉ vào ghế bên cạnh:“Chờ mấy phút là ăn được rồi.”Bạch Nhược Hy bĩu môi, lắc đầu:“Không, em muốn đứng bên cạnhanh nhìn cơ.”Kiều Huyền Thạc bất đắc dĩ xoa đầucủa cô, cười cười chịu thua.Sợi tóc được anh xoa có cảm giácrất ấm áp, Bạch Nhược Hy cười cúiđầu, đưa tay sờ mái tóc mềm đượcKiêu Huyền Thạc xoa.Thì ra đàn ông cứng rắn cũng biếtdịu dàng.Kiều Huyên Thạc nấu bữa sángxong, bưng lên, hai người ngồi đốidiện nhau, vừa nói chuyện vừa ănsáng.Bạch Nhược Hy hỏi mấy chuyện lýthú xảy ra trong quân anh, anh chiasẻ rất hào phóng.Anh không biết kể chuyện cười,không miêu tả sinh động, nhưngBạch Nhược Hy nghe vô cùng chămchú.Giữa cô và Kiều Huyền Thạc có mộtkhoảng thời gian trống, khoảng thờigian trống này không hề có điểmgiao nhau trong thời kỳ trưởngthành của hai người.Không yêu đương đã kết hôn, coinhư là kết hôn chớp nhoáng.Cho nên Kiều Huyền Thạc nói khôngsai, nên tảng tình cảm của bọn họrất yếu, đúng là cần phải bồi dưỡngthật tốt, khoảng thời gian chungsống từ khi kết hôn đến nay khiếnthể xác tinh thân cô đều mỏi mệt.Hôn nhân, không thể chỉ dựa vàothích thì có thể hòa thuận ấm êm.Nghe Kiều Huyền Thạc chia sẻ giankhó trong quá khứ, Bạch Nhược Hynửa vui nửa lo, rất đau lòng, bầukhông khí cũng trở nên lắng đọng.Một lát sau, cô không nhịn đượchỏi: “Anh Ba, kế hoạch của cuộc đờianh là gì?”Kiều Huyền Thạc buông bát đũaxuống, cầm giấy lau môi, dựa vàolưng ghế cười khẽ: “Vào mười nămtrước anh đã hoạch định xong cuộcđời anh rồi, chỉ là…”Ánh mắt anh có thâm ý nhìn BạchNhược Hy, muốn nói lại thôi.“Cuộc đời được vạch sẵn từ mườinăm trước là sao?”“Tham gia quân đội ba năm, xuấtngũ trở vê sẽ vào công ty làm việc,hai mươi lăm tuổi cưới em, hai mươitám tuổi sinh hai đứa bé, tốt nhất làmột nam một nữ. Trước ba mươituổi xây một tòa thành công chúamộng ảo tặng cho em, sau đó cảnhà bốn người chúng ta hàng nămđi nước ngoài du lịch một lân, nămmươi tuổi về hưu, chờ hai đứa conkết hôn, anh sẽ dắt tay em cùngnhau du lịch vòng quanh thế giới.”Bạch Nhược Hy chậm rãi cúi đầuxuống, cười khẽ, lại không cách nàoche giấu nỗi đắng chát trong lòng.Mười năm trước, trong cuộc đời anhvạch ra đã có cô.Nếu như không có Doãn Nhụy, cóphải con của cô và Kiều Huyền Thạcđã hai ba tuổi rồi không?Nhìn nụ cười khổ sở của BạchNhược Hy, tâm tình Kiều HuyềnThạc cũng xuống thấp, mặc dù bỏlỡ mười năm, nhưng bọn họ đến vớinhau không dễ dàng gì.Chỉ cần biết quý trọng lẫn nhau, anhnghĩ vẫn có thể thực hiện kế hoạchnày, chỉ là đẩy thời gian về sau thôi.Kiều Huyền Thạc im lặng một lát,chậm rãi nói: “Nhược Hy, anh muốncho em một hôn lễ…”“Em không muốn hôn lễ.” BạchNhược Hy căng thẳng lập tức từchối.Kiều Huyên Thạc khẽ nhíu mày, nghihoặc nhìn cô.Cô cúi đầu, lẩm bẩm nói: “Hôn lễkhông được cha mẹ chúc phúc sẽkhông hạnh phúc, em và anh tổchức hôn lễ sẽ chỉ mang đến taihọa thôi.”“Cả một đời chỉ có một lần, anhkhông muốn em tiếc nuối.”Bạch Nhược Hy nở nụ cười cứngngắc, ra vẻ không quan trọng:“Không sao đâu, chỉ là một hìnhthức, có hay không cũng không saocả, nếu như nhất định phải tổ chứchôn lễ, chờ tìm được mẹ ruột anhrồi tổ chức đi.”Kiều Huyên Thạc ngây người, ánhmắt trở nên tối đi, nét mặt cũngnghiêm trọng hơn.Lúc này, điện thoại đặt trước mặtBạch Nhược Hy đột nhiên vang lên.Cô vội vàng câm điện thoại lên, làsố lạ gọi đến, cô nhìn qua KiềuHuyền Thạc, sau đó nghe máy.“Alo….Đâu bên kia vang lên giọng nói ngọtngào: “Là cô Bạch Nhược Hy đúngkhông ạ?”“Đúng rồi.”“Chúc mừng cô Bạch Nhược Hy,chứng chỉ trợ lý cảnh sát của cô đãlàm xong rồi, khi nào cô rảnh mờiđến trường quân đội nhận.”“Phần thi thể lực của tôi không đạt,sao lại tự dưng thông qua vậy?”Bạch Nhược Hy tò mò liếc KiềuHuyền Thạc, cô cứ cảm thấy là lạ,hoài nghi là người đàn ông trướcmắt âm thầm giúp cô.Nhưng Kiều Huyền Thạc tỏ ra rấtbình tĩnh, không nhìn ra chút sơ hởnào.Đối phương vô cùng khách sáo:“Bắt đầu từ năm nay, điểm đạtchuẩn phần thi thể lực được hạxuống, cho nên cô Bạch Nhược Hyvừa đủ điểm, có thể thông quathuận lợi. Hơn nữa chỗ chúng tôi cómấy đơn vị văn thư đang tìm người,hi vọng cô Bạch Nhược Hy có thểmau chóng qua đây nhận chứngchỉ, tiện thể xem xem có vị trí nàophù hợp với cô không.’“Được, cám ơn cô.Bạch Nhược Hy cúp điện thoại, nhíumày nhìn người đàn ông sâu khônglường được trước mắt.Anh cười như không cười hỏi: “Saorồi?”Bạch Nhược Hy ngơ ngác nhìn anh,không dám tin lẩm bẩm: “Em qua kỳthi rồi.”Kiều Huyên Thạc cười khẽ: “Chúcmừng em.”Bạch Nhược Hy nhìn nụ cười củaanh, cũng hiểu ý cười.Kiều Huyên Thạc đứng lên thu dọnbát đũa, Bạch Nhược Hy vội đứngdậy cướp: “Anh Ba, để em rửa.”“Không cân.”Bạch Nhược Hy không cho anhnhiều lời, cướp bát, nhướng mày vớianh, xấu hổ nói: “Chúng ta cùng rửađi”
Chương 143 Người đàn ông biết nấu cơm càng đẹp trai hơi
Kiều Huyên Thạc mặc quần áo tử tế,
quay người đè hai tay xuống
giường, ló đầu hôn nhẹ lên khuôn
mặt ửng đỏ của Bạch Nhược Hy.
Bạch Nhược Hy nhắm mắt lại
hưởng thụ cảm giác đường mật rót
đầy tâm hồn.
Rất rất ngọt.
Ngọt đến nỗi cô không sao kiềm
được nụ cười, mím môi cười khẽ.
Nghe tiếng bước chân của người
đàn ông rời đi, cửa bị đóng lại, giờ
phút này, cô như cô gái thẹn thùng,
ôm chăn quấn cơ thể, lăn trên
giường hai vòng, cuối cùng vùi đầu
vào gối cười ngây ngô.
Cả căn phòng, trong ổ chăn đều
tràn ngập hơi thở đàn ông của Kiều
Huyền Thạc.
Trên giường còn vương độ ấm của
anh, nhưng anh vừa rời đị, trái tim
hơi trống rỗng.
Bạch Nhược Hy lập tức ngôi dậy,
kéo chăn rời giường, đi đến tủ quần
áo lấy một bộ đồ ở nhà rồi đi vào
phòng vệ sinh.
Mười lăm phút sau.
Trong phòng bếp toàn mùi trứng gà,
có tiếng nước sôi ùng ục truyền
đến.
Bóng lưng cao lớn của Kiêu Huyền
Thạc đứng trước bếp, anh đang
nghiêm túc khuấy đều cháo.
Bạch Nhược Hy đứng một phút ở
cửa, si mê nhìn người đàn ông trong
phòng bếp.
Thì ra, không chỉ người đàn ông giỏi
văn giỏi võ mới đẹp trai, mà đàn
ông biết nấu cơm cũng vô cùng
đẹp.
Chỉ mỗi bóng lưng đã khiến trái tim
cô dập dờn.
Cô nhẹ nhàng đi vào phòng bếp,
bước chân vô cùng nhẹ, khi tới gân
lưng anh, hai tay chậm rãi luôn qua
eo anh ôm lấy vòng eo rắn rỏi của
anh.
Kiều Huyên Thạc khẽ giật mình,
sống lưng cứng lại, tay cũng chợt
dừng lại theo, cảm nhận tấm lưng
được cơ thể mềm mại ôm lấy, trái
tim bỗng tan chảy.
Bạch Nhược Hy dán mặt vào lưng
anh, nhắm mắt lại thì thâm: “Anh Ba,
hôm nay anh không cần đi làm
sao?”
Kiều Huyền Thạc lấy lại tinh thần,
một tay dịu dàng vuốt ve mu bàn
tay cô, một tay khác tiếp tục quấy
cháo, giọng nhẹ nhàng đầy sức hút:
“Hôm nay không muốn ra ngoài.”
“Vì sao?”
“Muốn bồi dưỡng tình cảm với vợ
anh.”
Bạch Nhược Hy mím môi cười, vì
câu nói này của anh mà hạnh phúc
như sắp bay lên trời.
Kiều Huyên Thạc đóng nắp nồi, cất
thìa, tiếp tục đun cháo.
Anh kéo tay Bạch Nhược Hy ra, nhẹ
nhàng quay người cúi đầu nhìn cô.
Bạch Nhược Hy xấu hổ đối mặt với
sâu mắt đẹp đẽ sâu xa của anh,
không sao kìm được nụ cười trên
mặt, như bông hoa xán lạn nở rộ
trong ánh nắng.
Kiều Huyền Thạc một tay ôm lấy eo
cô, hơi nhấc lên kéo tới gần anh, hai
người dính sát vào nhau: “Nhược
Hy…
“Ừm?” Hai tay Bạch Nhược Hy dán
lên lông ngực anh.
“Em qua bên kia ngồi chờ đi.” Kiều
Huyền Thạc chỉ vào ghế bên cạnh:
“Chờ mấy phút là ăn được rồi.”
Bạch Nhược Hy bĩu môi, lắc đầu:
“Không, em muốn đứng bên cạnh
anh nhìn cơ.”
Kiều Huyền Thạc bất đắc dĩ xoa đầu
của cô, cười cười chịu thua.
Sợi tóc được anh xoa có cảm giác
rất ấm áp, Bạch Nhược Hy cười cúi
đầu, đưa tay sờ mái tóc mềm được
Kiêu Huyền Thạc xoa.
Thì ra đàn ông cứng rắn cũng biết
dịu dàng.
Kiều Huyên Thạc nấu bữa sáng
xong, bưng lên, hai người ngồi đối
diện nhau, vừa nói chuyện vừa ăn
sáng.
Bạch Nhược Hy hỏi mấy chuyện lý
thú xảy ra trong quân anh, anh chia
sẻ rất hào phóng.
Anh không biết kể chuyện cười,
không miêu tả sinh động, nhưng
Bạch Nhược Hy nghe vô cùng chăm
chú.
Giữa cô và Kiều Huyền Thạc có một
khoảng thời gian trống, khoảng thời
gian trống này không hề có điểm
giao nhau trong thời kỳ trưởng
thành của hai người.
Không yêu đương đã kết hôn, coi
như là kết hôn chớp nhoáng.
Cho nên Kiều Huyền Thạc nói không
sai, nên tảng tình cảm của bọn họ
rất yếu, đúng là cần phải bồi dưỡng
thật tốt, khoảng thời gian chung
sống từ khi kết hôn đến nay khiến
thể xác tinh thân cô đều mỏi mệt.
Hôn nhân, không thể chỉ dựa vào
thích thì có thể hòa thuận ấm êm.
Nghe Kiều Huyền Thạc chia sẻ gian
khó trong quá khứ, Bạch Nhược Hy
nửa vui nửa lo, rất đau lòng, bầu
không khí cũng trở nên lắng đọng.
Một lát sau, cô không nhịn được
hỏi: “Anh Ba, kế hoạch của cuộc đời
anh là gì?”
Kiều Huyền Thạc buông bát đũa
xuống, cầm giấy lau môi, dựa vào
lưng ghế cười khẽ: “Vào mười năm
trước anh đã hoạch định xong cuộc
đời anh rồi, chỉ là…”
Ánh mắt anh có thâm ý nhìn Bạch
Nhược Hy, muốn nói lại thôi.
“Cuộc đời được vạch sẵn từ mười
năm trước là sao?”
“Tham gia quân đội ba năm, xuất
ngũ trở vê sẽ vào công ty làm việc,
hai mươi lăm tuổi cưới em, hai mươi
tám tuổi sinh hai đứa bé, tốt nhất là
một nam một nữ. Trước ba mươi
tuổi xây một tòa thành công chúa
mộng ảo tặng cho em, sau đó cả
nhà bốn người chúng ta hàng năm
đi nước ngoài du lịch một lân, năm
mươi tuổi về hưu, chờ hai đứa con
kết hôn, anh sẽ dắt tay em cùng
nhau du lịch vòng quanh thế giới.”
Bạch Nhược Hy chậm rãi cúi đầu
xuống, cười khẽ, lại không cách nào
che giấu nỗi đắng chát trong lòng.
Mười năm trước, trong cuộc đời anh
vạch ra đã có cô.
Nếu như không có Doãn Nhụy, có
phải con của cô và Kiều Huyền Thạc
đã hai ba tuổi rồi không?
Nhìn nụ cười khổ sở của Bạch
Nhược Hy, tâm tình Kiều Huyền
Thạc cũng xuống thấp, mặc dù bỏ
lỡ mười năm, nhưng bọn họ đến với
nhau không dễ dàng gì.
Chỉ cần biết quý trọng lẫn nhau, anh
nghĩ vẫn có thể thực hiện kế hoạch
này, chỉ là đẩy thời gian về sau thôi.
Kiều Huyền Thạc im lặng một lát,
chậm rãi nói: “Nhược Hy, anh muốn
cho em một hôn lễ…”
“Em không muốn hôn lễ.” Bạch
Nhược Hy căng thẳng lập tức từ
chối.
Kiều Huyên Thạc khẽ nhíu mày, nghi
hoặc nhìn cô.
Cô cúi đầu, lẩm bẩm nói: “Hôn lễ
không được cha mẹ chúc phúc sẽ
không hạnh phúc, em và anh tổ
chức hôn lễ sẽ chỉ mang đến tai
họa thôi.”
“Cả một đời chỉ có một lần, anh
không muốn em tiếc nuối.”
Bạch Nhược Hy nở nụ cười cứng
ngắc, ra vẻ không quan trọng:
“Không sao đâu, chỉ là một hình
thức, có hay không cũng không sao
cả, nếu như nhất định phải tổ chức
hôn lễ, chờ tìm được mẹ ruột anh
rồi tổ chức đi.”
Kiều Huyên Thạc ngây người, ánh
mắt trở nên tối đi, nét mặt cũng
nghiêm trọng hơn.
Lúc này, điện thoại đặt trước mặt
Bạch Nhược Hy đột nhiên vang lên.
Cô vội vàng câm điện thoại lên, là
số lạ gọi đến, cô nhìn qua Kiều
Huyền Thạc, sau đó nghe máy.
“Alo….
Đâu bên kia vang lên giọng nói ngọt
ngào: “Là cô Bạch Nhược Hy đúng
không ạ?”
“Đúng rồi.”
“Chúc mừng cô Bạch Nhược Hy,
chứng chỉ trợ lý cảnh sát của cô đã
làm xong rồi, khi nào cô rảnh mời
đến trường quân đội nhận.”
“Phần thi thể lực của tôi không đạt,
sao lại tự dưng thông qua vậy?”
Bạch Nhược Hy tò mò liếc Kiều
Huyền Thạc, cô cứ cảm thấy là lạ,
hoài nghi là người đàn ông trước
mắt âm thầm giúp cô.
Nhưng Kiều Huyền Thạc tỏ ra rất
bình tĩnh, không nhìn ra chút sơ hở
nào.
Đối phương vô cùng khách sáo:
“Bắt đầu từ năm nay, điểm đạt
chuẩn phần thi thể lực được hạ
xuống, cho nên cô Bạch Nhược Hy
vừa đủ điểm, có thể thông qua
thuận lợi. Hơn nữa chỗ chúng tôi có
mấy đơn vị văn thư đang tìm người,
hi vọng cô Bạch Nhược Hy có thể
mau chóng qua đây nhận chứng
chỉ, tiện thể xem xem có vị trí nào
phù hợp với cô không.’
“Được, cám ơn cô.
Bạch Nhược Hy cúp điện thoại, nhíu
mày nhìn người đàn ông sâu không
lường được trước mắt.
Anh cười như không cười hỏi: “Sao
rồi?”
Bạch Nhược Hy ngơ ngác nhìn anh,
không dám tin lẩm bẩm: “Em qua kỳ
thi rồi.”
Kiều Huyên Thạc cười khẽ: “Chúc
mừng em.”
Bạch Nhược Hy nhìn nụ cười của
anh, cũng hiểu ý cười.
Kiều Huyên Thạc đứng lên thu dọn
bát đũa, Bạch Nhược Hy vội đứng
dậy cướp: “Anh Ba, để em rửa.”
“Không cân.”
Bạch Nhược Hy không cho anh
nhiều lời, cướp bát, nhướng mày với
anh, xấu hổ nói: “Chúng ta cùng rửa
đi”
Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 143 Người đàn ông biết nấu cơm càng đẹp trai hơiKiều Huyên Thạc mặc quần áo tử tế,quay người đè hai tay xuốnggiường, ló đầu hôn nhẹ lên khuônmặt ửng đỏ của Bạch Nhược Hy.Bạch Nhược Hy nhắm mắt lạihưởng thụ cảm giác đường mật rótđầy tâm hồn.Rất rất ngọt.Ngọt đến nỗi cô không sao kiềmđược nụ cười, mím môi cười khẽ.Nghe tiếng bước chân của ngườiđàn ông rời đi, cửa bị đóng lại, giờphút này, cô như cô gái thẹn thùng,ôm chăn quấn cơ thể, lăn trêngiường hai vòng, cuối cùng vùi đầuvào gối cười ngây ngô.Cả căn phòng, trong ổ chăn đềutràn ngập hơi thở đàn ông của KiềuHuyền Thạc.Trên giường còn vương độ ấm củaanh, nhưng anh vừa rời đị, trái timhơi trống rỗng.Bạch Nhược Hy lập tức ngôi dậy,kéo chăn rời giường, đi đến tủ quầnáo lấy một bộ đồ ở nhà rồi đi vàophòng vệ sinh.Mười lăm phút sau.Trong phòng bếp toàn mùi trứng gà,có tiếng nước sôi ùng ục truyềnđến.Bóng lưng cao lớn của Kiêu HuyềnThạc đứng trước bếp, anh đangnghiêm túc khuấy đều cháo.Bạch Nhược Hy đứng một phút ởcửa, si mê nhìn người đàn ông trongphòng bếp.Thì ra, không chỉ người đàn ông giỏivăn giỏi võ mới đẹp trai, mà đànông biết nấu cơm cũng vô cùngđẹp.Chỉ mỗi bóng lưng đã khiến trái timcô dập dờn.Cô nhẹ nhàng đi vào phòng bếp,bước chân vô cùng nhẹ, khi tới gânlưng anh, hai tay chậm rãi luôn quaeo anh ôm lấy vòng eo rắn rỏi củaanh.Kiều Huyên Thạc khẽ giật mình,sống lưng cứng lại, tay cũng chợtdừng lại theo, cảm nhận tấm lưngđược cơ thể mềm mại ôm lấy, tráitim bỗng tan chảy.Bạch Nhược Hy dán mặt vào lưnganh, nhắm mắt lại thì thâm: “Anh Ba,hôm nay anh không cần đi làmsao?”Kiều Huyền Thạc lấy lại tinh thần,một tay dịu dàng vuốt ve mu bàntay cô, một tay khác tiếp tục quấycháo, giọng nhẹ nhàng đầy sức hút:“Hôm nay không muốn ra ngoài.”“Vì sao?”“Muốn bồi dưỡng tình cảm với vợanh.”Bạch Nhược Hy mím môi cười, vìcâu nói này của anh mà hạnh phúcnhư sắp bay lên trời.Kiều Huyên Thạc đóng nắp nồi, cấtthìa, tiếp tục đun cháo.Anh kéo tay Bạch Nhược Hy ra, nhẹnhàng quay người cúi đầu nhìn cô.Bạch Nhược Hy xấu hổ đối mặt vớisâu mắt đẹp đẽ sâu xa của anh,không sao kìm được nụ cười trênmặt, như bông hoa xán lạn nở rộtrong ánh nắng.Kiều Huyền Thạc một tay ôm lấy eocô, hơi nhấc lên kéo tới gần anh, haingười dính sát vào nhau: “NhượcHy…“Ừm?” Hai tay Bạch Nhược Hy dánlên lông ngực anh.“Em qua bên kia ngồi chờ đi.” KiềuHuyền Thạc chỉ vào ghế bên cạnh:“Chờ mấy phút là ăn được rồi.”Bạch Nhược Hy bĩu môi, lắc đầu:“Không, em muốn đứng bên cạnhanh nhìn cơ.”Kiều Huyền Thạc bất đắc dĩ xoa đầucủa cô, cười cười chịu thua.Sợi tóc được anh xoa có cảm giácrất ấm áp, Bạch Nhược Hy cười cúiđầu, đưa tay sờ mái tóc mềm đượcKiêu Huyền Thạc xoa.Thì ra đàn ông cứng rắn cũng biếtdịu dàng.Kiều Huyên Thạc nấu bữa sángxong, bưng lên, hai người ngồi đốidiện nhau, vừa nói chuyện vừa ănsáng.Bạch Nhược Hy hỏi mấy chuyện lýthú xảy ra trong quân anh, anh chiasẻ rất hào phóng.Anh không biết kể chuyện cười,không miêu tả sinh động, nhưngBạch Nhược Hy nghe vô cùng chămchú.Giữa cô và Kiều Huyền Thạc có mộtkhoảng thời gian trống, khoảng thờigian trống này không hề có điểmgiao nhau trong thời kỳ trưởngthành của hai người.Không yêu đương đã kết hôn, coinhư là kết hôn chớp nhoáng.Cho nên Kiều Huyền Thạc nói khôngsai, nên tảng tình cảm của bọn họrất yếu, đúng là cần phải bồi dưỡngthật tốt, khoảng thời gian chungsống từ khi kết hôn đến nay khiếnthể xác tinh thân cô đều mỏi mệt.Hôn nhân, không thể chỉ dựa vàothích thì có thể hòa thuận ấm êm.Nghe Kiều Huyền Thạc chia sẻ giankhó trong quá khứ, Bạch Nhược Hynửa vui nửa lo, rất đau lòng, bầukhông khí cũng trở nên lắng đọng.Một lát sau, cô không nhịn đượchỏi: “Anh Ba, kế hoạch của cuộc đờianh là gì?”Kiều Huyền Thạc buông bát đũaxuống, cầm giấy lau môi, dựa vàolưng ghế cười khẽ: “Vào mười nămtrước anh đã hoạch định xong cuộcđời anh rồi, chỉ là…”Ánh mắt anh có thâm ý nhìn BạchNhược Hy, muốn nói lại thôi.“Cuộc đời được vạch sẵn từ mườinăm trước là sao?”“Tham gia quân đội ba năm, xuấtngũ trở vê sẽ vào công ty làm việc,hai mươi lăm tuổi cưới em, hai mươitám tuổi sinh hai đứa bé, tốt nhất làmột nam một nữ. Trước ba mươituổi xây một tòa thành công chúamộng ảo tặng cho em, sau đó cảnhà bốn người chúng ta hàng nămđi nước ngoài du lịch một lân, nămmươi tuổi về hưu, chờ hai đứa conkết hôn, anh sẽ dắt tay em cùngnhau du lịch vòng quanh thế giới.”Bạch Nhược Hy chậm rãi cúi đầuxuống, cười khẽ, lại không cách nàoche giấu nỗi đắng chát trong lòng.Mười năm trước, trong cuộc đời anhvạch ra đã có cô.Nếu như không có Doãn Nhụy, cóphải con của cô và Kiều Huyền Thạcđã hai ba tuổi rồi không?Nhìn nụ cười khổ sở của BạchNhược Hy, tâm tình Kiều HuyềnThạc cũng xuống thấp, mặc dù bỏlỡ mười năm, nhưng bọn họ đến vớinhau không dễ dàng gì.Chỉ cần biết quý trọng lẫn nhau, anhnghĩ vẫn có thể thực hiện kế hoạchnày, chỉ là đẩy thời gian về sau thôi.Kiều Huyền Thạc im lặng một lát,chậm rãi nói: “Nhược Hy, anh muốncho em một hôn lễ…”“Em không muốn hôn lễ.” BạchNhược Hy căng thẳng lập tức từchối.Kiều Huyên Thạc khẽ nhíu mày, nghihoặc nhìn cô.Cô cúi đầu, lẩm bẩm nói: “Hôn lễkhông được cha mẹ chúc phúc sẽkhông hạnh phúc, em và anh tổchức hôn lễ sẽ chỉ mang đến taihọa thôi.”“Cả một đời chỉ có một lần, anhkhông muốn em tiếc nuối.”Bạch Nhược Hy nở nụ cười cứngngắc, ra vẻ không quan trọng:“Không sao đâu, chỉ là một hìnhthức, có hay không cũng không saocả, nếu như nhất định phải tổ chứchôn lễ, chờ tìm được mẹ ruột anhrồi tổ chức đi.”Kiều Huyên Thạc ngây người, ánhmắt trở nên tối đi, nét mặt cũngnghiêm trọng hơn.Lúc này, điện thoại đặt trước mặtBạch Nhược Hy đột nhiên vang lên.Cô vội vàng câm điện thoại lên, làsố lạ gọi đến, cô nhìn qua KiềuHuyền Thạc, sau đó nghe máy.“Alo….Đâu bên kia vang lên giọng nói ngọtngào: “Là cô Bạch Nhược Hy đúngkhông ạ?”“Đúng rồi.”“Chúc mừng cô Bạch Nhược Hy,chứng chỉ trợ lý cảnh sát của cô đãlàm xong rồi, khi nào cô rảnh mờiđến trường quân đội nhận.”“Phần thi thể lực của tôi không đạt,sao lại tự dưng thông qua vậy?”Bạch Nhược Hy tò mò liếc KiềuHuyền Thạc, cô cứ cảm thấy là lạ,hoài nghi là người đàn ông trướcmắt âm thầm giúp cô.Nhưng Kiều Huyền Thạc tỏ ra rấtbình tĩnh, không nhìn ra chút sơ hởnào.Đối phương vô cùng khách sáo:“Bắt đầu từ năm nay, điểm đạtchuẩn phần thi thể lực được hạxuống, cho nên cô Bạch Nhược Hyvừa đủ điểm, có thể thông quathuận lợi. Hơn nữa chỗ chúng tôi cómấy đơn vị văn thư đang tìm người,hi vọng cô Bạch Nhược Hy có thểmau chóng qua đây nhận chứngchỉ, tiện thể xem xem có vị trí nàophù hợp với cô không.’“Được, cám ơn cô.Bạch Nhược Hy cúp điện thoại, nhíumày nhìn người đàn ông sâu khônglường được trước mắt.Anh cười như không cười hỏi: “Saorồi?”Bạch Nhược Hy ngơ ngác nhìn anh,không dám tin lẩm bẩm: “Em qua kỳthi rồi.”Kiều Huyên Thạc cười khẽ: “Chúcmừng em.”Bạch Nhược Hy nhìn nụ cười củaanh, cũng hiểu ý cười.Kiều Huyên Thạc đứng lên thu dọnbát đũa, Bạch Nhược Hy vội đứngdậy cướp: “Anh Ba, để em rửa.”“Không cân.”Bạch Nhược Hy không cho anhnhiều lời, cướp bát, nhướng mày vớianh, xấu hổ nói: “Chúng ta cùng rửađi”