Tác giả:

Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…

Chương 146

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 146 Hiệu quả của ‘chôngSáng sớm hôm sau.Bạch Nhược Hy dậy sớm rời khỏivòng ôm của Kiều Huyền Thạc, nhẹnhàng xuống giường, không muốnđánh thức anh.Cô rửa mặt xong, bèn đi vào phòngbếp làm bữa sáng.Còn chưa làm xong bữa sáng, BạchNhược Hy đã nghe thấy tiếng bướcchân đi tới.Cô quay đầu, nhìn thấy Kiều HuyềnThạc đang biếng nhác bước tới.“Anh Ba, sao anh đã dậy rồi?” Côcòn chưa nấu xong mà.Kiều Huyên Thạc tới gân cô, cầmlấy thìa trong tay cô đặt lên kệ bếp,miệng: “Em muốn nấu bữa sángcho anh. Nếu như để người ta biếtĐại tướng Kiều một ngày trăm côngngàn việc của chúng ta ngày ngàylàm việc nhà cho vợ ở nhà, vậykhông hay đâu.”-Anh tự nguyện, ai dám nói?”“Ừm, không ai dám nói, nhưng thờigian của anh rất quý giá.”Kiêu Huyền Thạc cất giọng dịu dàngnói nhỏ: “Thời gian và hai bàn tayem rất đáng quý với anh, anh mờingười giúp việc em lại muốn đuổi đi,vậy anh chỉ có thể tự làm thôi.”Bạch Nhược Hy chu môi: “Anhmuốn người ngoài quấy rây cuộcsống của chúng ta sao?”“Không muốn.” Kiều Huyền Thạc vôcùng dứt khoát.Bạch Nhược Hy cười: “Em cũngkhông muốn.”Kiều Huyền Thạc chậm rãi để côxuống một chút, hôn nhẹ lên môicô.Sau khi rời đi, ngắm nhìn biểu cảmxấu hổ của cô.Bạch Nhược Hy mím môi, chỉ mộtnụ hôn nhẹ đã khiến trái tim cô tanchảy.“Anh Ba, hôm nay anh có phải rangoài làm việc không?”“Không muốn đi.” Kiều Huyền ThạcCười nói.Bạch Nhược Hy nhíu mày: “Vì sao?”“Trong nhà có một yêu tinh như em,anh nào còn tâm tư đi làm việcnữa.”Bạch Nhược Hy cười mếu, vờ nổigiận đánh hai cái vào vai anh: “Emkhông phải yêu tỉnh.”“Trong lòng anh, em chính là yêutinh.”“Em…” Bạch Nhược Hy còn muốnphản bác.Kiêu Huyền Thạc lại hôn cô lần nữa,khóa chặt môi cô, nuốt hết giọngnói của cô, hôn cô thật sâu.Âm thanh giữa răng môi trở nênngượng ngùng.Sáng sớm đã bị hôn đến nỗi trời đấtquay cuông, rơi vào vực sâu củacác giác quan không sao tự kiềmchế nổi.Nụ hôn sâu này lâu như một thế kỷ,hôn Bạch Nhược Hy đến nỗi sắpngạt thở.Thỏa mãn qua đi, Kiều Huyền Thạcchậm rãi buông môi cô ra, tránchạm trán với cô, anh phổi khỏe hơidài, cho nên hơi thở không rối loạn.Đôi mắt mơ màng của Kiều HuyềnThạc cúi xuống, nhìn cô gái trongngực đang thở nhẹ, hơi thở của cônhư lan, khuôn mặt ửng đỏ, như quảđào mật tươi ngon.Hít thở bình thường rồi, Bạch NhượcHy vỗ vai anh nói: “Anh Ba, anh thảem xuống đi, bữa sáng của em sắpcháy rồi.”“Em nấu gì vậy?”“Nấu m씓Không sao, em nấu thành thuốcđộc, anh cũng sản lòng ăn.”Bạch Nhược Hy cười khẽ, ngượngngùng trừng anh, đẩy đẩy bả vai rắnchắc: “Được rôi, ăn sáng xong, emtiễn anh đi ra ngoài, không thể vì emmà bỏ công việc được, hơn nữa emcũng phải bắt đầu tìm việc rồi.”“Nếu như em muốn qua bên tòa án,anh bảo Hách Nguyệt thu xếp,không cân em lo đâu.”“Ừm ừm, em có anh Ba, em khôngcần lo gì cả.” Bạch Nhược Hy véonhẹ hai vành tai anh, hỏi: “Chứngnhận trợ lý cảnh sát của em cũng làdo anh giúp đúng không?”Kiều Huyền Thạc nhướng hàng màyrậm, nghiêm túc nói: “Không có đâu,đừng nhạy cảm.”Bạch Nhược Hy sẽ không tin câunày đâu, trải qua nhiều chuyện nhưvậy, cô đã không còn là Bạch NhượcHy ngây thơ dễ bị lừa trước kia nữarồi.Thị thị phi phi, thật thật giả giả,trong nội tâm cô như đốt sáng mộtngọn đèn.“Ừm, thả em xuống đi, anh cònkhông thả, nồi mì sẽ cháy khét mất.”Bạch Nhược Hy xoa nhẹ vành taianh, như đang nghịch ngợm.Kiều Huyền Thạc cười tà thì thâm:“Buông em xuống cũng được, anhmuốn nghe em gọi anh.”Bạch Nhược Hy lập tức mở miệng:“Anh Ba.”“Không được.”Bạch Nhược Hy nhíu mày, ngơ ngác:“Hả?”Kiều Huyên Thạc nhẹ giọng dẫn dắt:“Anh là gì của em?”Bạch Nhược Hy lập tức hiểu rõ ýanh, khuôn mặt nóng lên, ánh mắtngượng ngùng cúi xuống né tránhánh mắt nóng bỏng của anh, mímmôi mỉm cười ngại không dám mởmiệng.Kiều Huyền Thạc mổ nhẹ lên cánhmôi cô, hôn xong dõ dành: “Gọi anhrồi anh sẽ thả em xuống.”“Vậy lát nữa anh phải đi làm nha.”-Anh nghe em.”Bạch Nhược Hy lúng túng cúi thấpđầu, né tránh ánh mắt anh triệu để,qua một lúc mới lí nhí: “Chồng.”Kiều Huyền Thạc nghe thấy giọngnói trời phú của cô gọi chữ này, dịudàng, thì thâm, còn ngượng ngùngngọt ngào.Hai chữ này như mật đường, ngọtvào tận tim anh.hương 146 Hiệu quả của “chôngKhông ngờ được cô gọi lại chồngsướng tai như thế.“Gọi nữa đi.” Kiều Huyền Thạckhông khỏi dịu dàng ra lệnh.Thật hi vọng sau này ngày nào côcũng gọi anh như vậy.Như vậy sẽ giúp anh quên đi xengiữa hai người còn có đạo đức giađình, quên rằng cô từng là em gái,khiến anh cảm nhận được vị trí củamình trong cuộc đời cô.Bạch Nhược Hy cảm giác khuônmặt càng nóng hơn, ngượng ngùngvùi đầu vào bờ vai dày rộng của anh,giọng hơi lớn hơn, nỉ non: “Chồng,thả em xuống đi.”Kiêu Huyền Thạc nhẹ nhàng thả côxuống.Bạch Nhược Hy cảm giác cơ thểđược buông ra, lập tức nhẹ nhõmhơn rất nhiều.Nhưng cô vừa đứng vững, KiềuHuyền Thạc lập tức quay người đilên trước tắt bếp, rồi quay lại.Động tác của anh vô cùng nhanhnhẹn, liền một mạch, hơn nữa cònrất gấp gáp.Bạch Nhược Hy không rõ anh có ýgì, còn chưa kịp phản ứng, anh đãđột nhiên đưa tay ôm mặt cô, hônmạnh lên.Bạch Nhược Hy trợn mắt há miệng,chớp chớp mắt ngây người.Hai tay cô chống vào lồng ngựcKiều Huyền Thạc, muốn đẩy anh ra,kết quả lại bị anh áp cô vào tường.Đây là phòng bếp, anh bị làm saovậy?Sau đó, không ăn được bữa sáng,ngược lại màn “vận động buổi sáng”được tiến hành hừng hực khí thế. 

Chương 146 Hiệu quả của ‘chông

Sáng sớm hôm sau.

Bạch Nhược Hy dậy sớm rời khỏi

vòng ôm của Kiều Huyền Thạc, nhẹ

nhàng xuống giường, không muốn

đánh thức anh.

Cô rửa mặt xong, bèn đi vào phòng

bếp làm bữa sáng.

Còn chưa làm xong bữa sáng, Bạch

Nhược Hy đã nghe thấy tiếng bước

chân đi tới.

Cô quay đầu, nhìn thấy Kiều Huyền

Thạc đang biếng nhác bước tới.

“Anh Ba, sao anh đã dậy rồi?” Cô

còn chưa nấu xong mà.

Kiều Huyên Thạc tới gân cô, cầm

lấy thìa trong tay cô đặt lên kệ bếp,

miệng: “Em muốn nấu bữa sáng

cho anh. Nếu như để người ta biết

Đại tướng Kiều một ngày trăm công

ngàn việc của chúng ta ngày ngày

làm việc nhà cho vợ ở nhà, vậy

không hay đâu.”

-Anh tự nguyện, ai dám nói?”

“Ừm, không ai dám nói, nhưng thời

gian của anh rất quý giá.”

Kiêu Huyền Thạc cất giọng dịu dàng

nói nhỏ: “Thời gian và hai bàn tay

em rất đáng quý với anh, anh mời

người giúp việc em lại muốn đuổi đi,

vậy anh chỉ có thể tự làm thôi.”

Bạch Nhược Hy chu môi: “Anh

muốn người ngoài quấy rây cuộc

sống của chúng ta sao?”

“Không muốn.” Kiều Huyền Thạc vô

cùng dứt khoát.

Bạch Nhược Hy cười: “Em cũng

không muốn.”

Kiều Huyền Thạc chậm rãi để cô

xuống một chút, hôn nhẹ lên môi

cô.

Sau khi rời đi, ngắm nhìn biểu cảm

xấu hổ của cô.

Bạch Nhược Hy mím môi, chỉ một

nụ hôn nhẹ đã khiến trái tim cô tan

chảy.

“Anh Ba, hôm nay anh có phải ra

ngoài làm việc không?”

“Không muốn đi.” Kiều Huyền Thạc

Cười nói.

Bạch Nhược Hy nhíu mày: “Vì sao?”

“Trong nhà có một yêu tinh như em,

anh nào còn tâm tư đi làm việc

nữa.”

Bạch Nhược Hy cười mếu, vờ nổi

giận đánh hai cái vào vai anh: “Em

không phải yêu tỉnh.”

“Trong lòng anh, em chính là yêu

tinh.”

“Em…” Bạch Nhược Hy còn muốn

phản bác.

Kiêu Huyền Thạc lại hôn cô lần nữa,

khóa chặt môi cô, nuốt hết giọng

nói của cô, hôn cô thật sâu.

Âm thanh giữa răng môi trở nên

ngượng ngùng.

Sáng sớm đã bị hôn đến nỗi trời đất

quay cuông, rơi vào vực sâu của

các giác quan không sao tự kiềm

chế nổi.

Nụ hôn sâu này lâu như một thế kỷ,

hôn Bạch Nhược Hy đến nỗi sắp

ngạt thở.

Thỏa mãn qua đi, Kiều Huyền Thạc

chậm rãi buông môi cô ra, trán

chạm trán với cô, anh phổi khỏe hơi

dài, cho nên hơi thở không rối loạn.

Đôi mắt mơ màng của Kiều Huyền

Thạc cúi xuống, nhìn cô gái trong

ngực đang thở nhẹ, hơi thở của cô

như lan, khuôn mặt ửng đỏ, như quả

đào mật tươi ngon.

Hít thở bình thường rồi, Bạch Nhược

Hy vỗ vai anh nói: “Anh Ba, anh thả

em xuống đi, bữa sáng của em sắp

cháy rồi.”

“Em nấu gì vậy?”

“Nấu mì”

“Không sao, em nấu thành thuốc

độc, anh cũng sản lòng ăn.”

Bạch Nhược Hy cười khẽ, ngượng

ngùng trừng anh, đẩy đẩy bả vai rắn

chắc: “Được rôi, ăn sáng xong, em

tiễn anh đi ra ngoài, không thể vì em

mà bỏ công việc được, hơn nữa em

cũng phải bắt đầu tìm việc rồi.”

“Nếu như em muốn qua bên tòa án,

anh bảo Hách Nguyệt thu xếp,

không cân em lo đâu.”

“Ừm ừm, em có anh Ba, em không

cần lo gì cả.” Bạch Nhược Hy véo

nhẹ hai vành tai anh, hỏi: “Chứng

nhận trợ lý cảnh sát của em cũng là

do anh giúp đúng không?”

Kiều Huyền Thạc nhướng hàng mày

rậm, nghiêm túc nói: “Không có đâu,

đừng nhạy cảm.”

Bạch Nhược Hy sẽ không tin câu

này đâu, trải qua nhiều chuyện như

vậy, cô đã không còn là Bạch Nhược

Hy ngây thơ dễ bị lừa trước kia nữa

rồi.

Thị thị phi phi, thật thật giả giả,

trong nội tâm cô như đốt sáng một

ngọn đèn.

“Ừm, thả em xuống đi, anh còn

không thả, nồi mì sẽ cháy khét mất.”

Bạch Nhược Hy xoa nhẹ vành tai

anh, như đang nghịch ngợm.

Kiều Huyền Thạc cười tà thì thâm:

“Buông em xuống cũng được, anh

muốn nghe em gọi anh.”

Bạch Nhược Hy lập tức mở miệng:

“Anh Ba.”

“Không được.”

Bạch Nhược Hy nhíu mày, ngơ ngác:

“Hả?”

Kiều Huyên Thạc nhẹ giọng dẫn dắt:

“Anh là gì của em?”

Bạch Nhược Hy lập tức hiểu rõ ý

anh, khuôn mặt nóng lên, ánh mắt

ngượng ngùng cúi xuống né tránh

ánh mắt nóng bỏng của anh, mím

môi mỉm cười ngại không dám mở

miệng.

Kiều Huyền Thạc mổ nhẹ lên cánh

môi cô, hôn xong dõ dành: “Gọi anh

rồi anh sẽ thả em xuống.”

“Vậy lát nữa anh phải đi làm nha.”

-Anh nghe em.”

Bạch Nhược Hy lúng túng cúi thấp

đầu, né tránh ánh mắt anh triệu để,

qua một lúc mới lí nhí: “Chồng.”

Kiều Huyền Thạc nghe thấy giọng

nói trời phú của cô gọi chữ này, dịu

dàng, thì thâm, còn ngượng ngùng

ngọt ngào.

Hai chữ này như mật đường, ngọt

vào tận tim anh.

hương 146 Hiệu quả của “chông

Không ngờ được cô gọi lại chồng

sướng tai như thế.

“Gọi nữa đi.” Kiều Huyền Thạc

không khỏi dịu dàng ra lệnh.

Thật hi vọng sau này ngày nào cô

cũng gọi anh như vậy.

Như vậy sẽ giúp anh quên đi xen

giữa hai người còn có đạo đức gia

đình, quên rằng cô từng là em gái,

khiến anh cảm nhận được vị trí của

mình trong cuộc đời cô.

Bạch Nhược Hy cảm giác khuôn

mặt càng nóng hơn, ngượng ngùng

vùi đầu vào bờ vai dày rộng của anh,

giọng hơi lớn hơn, nỉ non: “Chồng,

thả em xuống đi.”

Kiêu Huyền Thạc nhẹ nhàng thả cô

xuống.

Bạch Nhược Hy cảm giác cơ thể

được buông ra, lập tức nhẹ nhõm

hơn rất nhiều.

Nhưng cô vừa đứng vững, Kiều

Huyền Thạc lập tức quay người đi

lên trước tắt bếp, rồi quay lại.

Động tác của anh vô cùng nhanh

nhẹn, liền một mạch, hơn nữa còn

rất gấp gáp.

Bạch Nhược Hy không rõ anh có ý

gì, còn chưa kịp phản ứng, anh đã

đột nhiên đưa tay ôm mặt cô, hôn

mạnh lên.

Bạch Nhược Hy trợn mắt há miệng,

chớp chớp mắt ngây người.

Hai tay cô chống vào lồng ngực

Kiều Huyền Thạc, muốn đẩy anh ra,

kết quả lại bị anh áp cô vào tường.

Đây là phòng bếp, anh bị làm sao

vậy?

Sau đó, không ăn được bữa sáng,

ngược lại màn “vận động buổi sáng”

được tiến hành hừng hực khí thế.

 

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 146 Hiệu quả của ‘chôngSáng sớm hôm sau.Bạch Nhược Hy dậy sớm rời khỏivòng ôm của Kiều Huyền Thạc, nhẹnhàng xuống giường, không muốnđánh thức anh.Cô rửa mặt xong, bèn đi vào phòngbếp làm bữa sáng.Còn chưa làm xong bữa sáng, BạchNhược Hy đã nghe thấy tiếng bướcchân đi tới.Cô quay đầu, nhìn thấy Kiều HuyềnThạc đang biếng nhác bước tới.“Anh Ba, sao anh đã dậy rồi?” Côcòn chưa nấu xong mà.Kiều Huyên Thạc tới gân cô, cầmlấy thìa trong tay cô đặt lên kệ bếp,miệng: “Em muốn nấu bữa sángcho anh. Nếu như để người ta biếtĐại tướng Kiều một ngày trăm côngngàn việc của chúng ta ngày ngàylàm việc nhà cho vợ ở nhà, vậykhông hay đâu.”-Anh tự nguyện, ai dám nói?”“Ừm, không ai dám nói, nhưng thờigian của anh rất quý giá.”Kiêu Huyền Thạc cất giọng dịu dàngnói nhỏ: “Thời gian và hai bàn tayem rất đáng quý với anh, anh mờingười giúp việc em lại muốn đuổi đi,vậy anh chỉ có thể tự làm thôi.”Bạch Nhược Hy chu môi: “Anhmuốn người ngoài quấy rây cuộcsống của chúng ta sao?”“Không muốn.” Kiều Huyền Thạc vôcùng dứt khoát.Bạch Nhược Hy cười: “Em cũngkhông muốn.”Kiều Huyền Thạc chậm rãi để côxuống một chút, hôn nhẹ lên môicô.Sau khi rời đi, ngắm nhìn biểu cảmxấu hổ của cô.Bạch Nhược Hy mím môi, chỉ mộtnụ hôn nhẹ đã khiến trái tim cô tanchảy.“Anh Ba, hôm nay anh có phải rangoài làm việc không?”“Không muốn đi.” Kiều Huyền ThạcCười nói.Bạch Nhược Hy nhíu mày: “Vì sao?”“Trong nhà có một yêu tinh như em,anh nào còn tâm tư đi làm việcnữa.”Bạch Nhược Hy cười mếu, vờ nổigiận đánh hai cái vào vai anh: “Emkhông phải yêu tỉnh.”“Trong lòng anh, em chính là yêutinh.”“Em…” Bạch Nhược Hy còn muốnphản bác.Kiêu Huyền Thạc lại hôn cô lần nữa,khóa chặt môi cô, nuốt hết giọngnói của cô, hôn cô thật sâu.Âm thanh giữa răng môi trở nênngượng ngùng.Sáng sớm đã bị hôn đến nỗi trời đấtquay cuông, rơi vào vực sâu củacác giác quan không sao tự kiềmchế nổi.Nụ hôn sâu này lâu như một thế kỷ,hôn Bạch Nhược Hy đến nỗi sắpngạt thở.Thỏa mãn qua đi, Kiều Huyền Thạcchậm rãi buông môi cô ra, tránchạm trán với cô, anh phổi khỏe hơidài, cho nên hơi thở không rối loạn.Đôi mắt mơ màng của Kiều HuyềnThạc cúi xuống, nhìn cô gái trongngực đang thở nhẹ, hơi thở của cônhư lan, khuôn mặt ửng đỏ, như quảđào mật tươi ngon.Hít thở bình thường rồi, Bạch NhượcHy vỗ vai anh nói: “Anh Ba, anh thảem xuống đi, bữa sáng của em sắpcháy rồi.”“Em nấu gì vậy?”“Nấu m씓Không sao, em nấu thành thuốcđộc, anh cũng sản lòng ăn.”Bạch Nhược Hy cười khẽ, ngượngngùng trừng anh, đẩy đẩy bả vai rắnchắc: “Được rôi, ăn sáng xong, emtiễn anh đi ra ngoài, không thể vì emmà bỏ công việc được, hơn nữa emcũng phải bắt đầu tìm việc rồi.”“Nếu như em muốn qua bên tòa án,anh bảo Hách Nguyệt thu xếp,không cân em lo đâu.”“Ừm ừm, em có anh Ba, em khôngcần lo gì cả.” Bạch Nhược Hy véonhẹ hai vành tai anh, hỏi: “Chứngnhận trợ lý cảnh sát của em cũng làdo anh giúp đúng không?”Kiều Huyền Thạc nhướng hàng màyrậm, nghiêm túc nói: “Không có đâu,đừng nhạy cảm.”Bạch Nhược Hy sẽ không tin câunày đâu, trải qua nhiều chuyện nhưvậy, cô đã không còn là Bạch NhượcHy ngây thơ dễ bị lừa trước kia nữarồi.Thị thị phi phi, thật thật giả giả,trong nội tâm cô như đốt sáng mộtngọn đèn.“Ừm, thả em xuống đi, anh cònkhông thả, nồi mì sẽ cháy khét mất.”Bạch Nhược Hy xoa nhẹ vành taianh, như đang nghịch ngợm.Kiều Huyền Thạc cười tà thì thâm:“Buông em xuống cũng được, anhmuốn nghe em gọi anh.”Bạch Nhược Hy lập tức mở miệng:“Anh Ba.”“Không được.”Bạch Nhược Hy nhíu mày, ngơ ngác:“Hả?”Kiều Huyên Thạc nhẹ giọng dẫn dắt:“Anh là gì của em?”Bạch Nhược Hy lập tức hiểu rõ ýanh, khuôn mặt nóng lên, ánh mắtngượng ngùng cúi xuống né tránhánh mắt nóng bỏng của anh, mímmôi mỉm cười ngại không dám mởmiệng.Kiều Huyền Thạc mổ nhẹ lên cánhmôi cô, hôn xong dõ dành: “Gọi anhrồi anh sẽ thả em xuống.”“Vậy lát nữa anh phải đi làm nha.”-Anh nghe em.”Bạch Nhược Hy lúng túng cúi thấpđầu, né tránh ánh mắt anh triệu để,qua một lúc mới lí nhí: “Chồng.”Kiều Huyền Thạc nghe thấy giọngnói trời phú của cô gọi chữ này, dịudàng, thì thâm, còn ngượng ngùngngọt ngào.Hai chữ này như mật đường, ngọtvào tận tim anh.hương 146 Hiệu quả của “chôngKhông ngờ được cô gọi lại chồngsướng tai như thế.“Gọi nữa đi.” Kiều Huyền Thạckhông khỏi dịu dàng ra lệnh.Thật hi vọng sau này ngày nào côcũng gọi anh như vậy.Như vậy sẽ giúp anh quên đi xengiữa hai người còn có đạo đức giađình, quên rằng cô từng là em gái,khiến anh cảm nhận được vị trí củamình trong cuộc đời cô.Bạch Nhược Hy cảm giác khuônmặt càng nóng hơn, ngượng ngùngvùi đầu vào bờ vai dày rộng của anh,giọng hơi lớn hơn, nỉ non: “Chồng,thả em xuống đi.”Kiêu Huyền Thạc nhẹ nhàng thả côxuống.Bạch Nhược Hy cảm giác cơ thểđược buông ra, lập tức nhẹ nhõmhơn rất nhiều.Nhưng cô vừa đứng vững, KiềuHuyền Thạc lập tức quay người đilên trước tắt bếp, rồi quay lại.Động tác của anh vô cùng nhanhnhẹn, liền một mạch, hơn nữa cònrất gấp gáp.Bạch Nhược Hy không rõ anh có ýgì, còn chưa kịp phản ứng, anh đãđột nhiên đưa tay ôm mặt cô, hônmạnh lên.Bạch Nhược Hy trợn mắt há miệng,chớp chớp mắt ngây người.Hai tay cô chống vào lồng ngựcKiều Huyền Thạc, muốn đẩy anh ra,kết quả lại bị anh áp cô vào tường.Đây là phòng bếp, anh bị làm saovậy?Sau đó, không ăn được bữa sáng,ngược lại màn “vận động buổi sáng”được tiến hành hừng hực khí thế. 

Chương 146