Tác giả:

Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…

Chương 154

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 154 Yêu chiều vợThời gian trôi qua rất nhanh.Khoảng thời gian hạnh phúc lặng lẽtrôi đi giữa kế tay.Bạch Nhược Hy dần quen với côngviệc ghi chép trên tòa án, nhờ cóquan hệ của Kiều Huyền Thạc, côcó cơ hội học tập mà rất nhiềungười khác không có.Cô là người chăm chỉ hiếu học, vôcùng nghiêm túc với công việc vàcuộc sống.Một tháng trôi qua.Kiều Huyên Hạo không còn tới tìmcô nữa.Hoàn toàn mất đi anh Hai thươngcô nhất, nhưng cô không hối hận,cuộc hồn nhân này là một canh bạc.Bởi vì bây giờ Kiều Huyền Thạc làtrời, là đất của cô, là mọi thứ củacô.Có được anh, cảm giác như cóđược cả thế giới.Ở thời đại internet phát triển, tin tứcmãi mãi cũng nhanh nhất chuẩnxác nhất, vươn đến từng ngócngách có mạng của thế giới này.Bạch Nhược Hy nhân lúc nghỉ ngơi,mở điện thoại ra.Tùy tiện lướt xem đủ mọi tin tức.Một tin tài chính mới nhất thu hútánh mắt cô.“Tập đoàn Kiều Thị tổ chức họp báophóng viên, chào mừng người nhậmchức mới.’Cô hiếu kì ấn vào xem.Khi xem xong bản tin hoàn chỉnh kỹcàng, điện thoại trượt xuống trênbàn, cô ngây cả người, tâm tình rấtkhó chịu.Ánh mắt đờ đẫn nhìn ra ngoài cửakính, trái tim rơi vào tự trách sâusắc.Mỗi người nhà họ Kiều đều chiếmmười phần trăm cổ phần, ông cụchiếm hai mươi phần trăm, là cổđông lớn nhất.Nhưng tin tức nói, ông cụ Kiều traohai mươi phần trăm cổ phần kếthừa cho con trai thứ hai Kiều NhấtHoắc, nắm giữ trong tay ba mươiphần trăm.Nhưng mà chủ tịch mới lại là KiềuHuyền Hạo.Cổ phần của Kiều Tiếu Tiếu, KiềuHuyền Thạc đều chuyển vào tay anhta.Dưới tình huống số cổ phần bằngnhau, Kiều Huyên Hạo còn thu muamột số cổ phần lẻ tẻ, cuối cùng trởthành người thừa kế mới với bamươi sáu phần trăm cổ phần Tậpđoàn Kiều Thị.Mười phần trăm cổ phần của Kiềuthị, nếu như tính theo giá trị bây giờ,chí ít cũng phải hơn sáu tỷ. Kiều Tiếu Tiếu vì yêu, cho nên choKiều Huyền Hạo cổ phần không cógì đáng trách.Còn Kiều Huyền Thạc là vì sao?Là vì cô ư?Bạch Nhược Hy chậm rãi nằm sấptrên bàn, gương mặt dán vào mặtbàn lạnh buốt.Bởi vì cô, Kiều Huyền Thạc từ bỏ tàisản thuộc về anh.Bất kể anh giàu có hay nghèo khó,đời này cô cũng sẽ một lòng đi theongười đàn ông này, chỉ là cô có tàiđức gì mà khiến người đàn ông nàynỗ lực nhiều như vậy vì cô chứ?Đồng thời, trong lòng cũng rất cảmđộng.Trong lòng Kiều Huyền Thạc, thì racô quan trọng hơn sáu tỷ này.“Nhược Hy…”Bạch Nhược Hy đang chìm đắmtrong suy nghĩ thì nghe thấy giọngnói quen thuộc truyên đến.Cô tỉnh táo lại, nhìn vê nơi phát raâm thanh.Một người đàn ông cao lớn cườngtráng đi vê phía cô, trên gương mặttuấn tú mỉm cười ôn hòa, ánh mắtnhư ánh nắng trong mùa xuân, ấmvào tận tim.Bạch Nhược Hy lập tức đứng lên,hiểu ý mỉm cười, cầm điện thoại lênxem đồng hồ, đã sáu giờ ba mươilãm phút.“Anh Ba…” Cô chào Kiều HuyềnThạc, vội vàng thu dọn bàn.Kiều Huyền Thạc đi đến bên cạnhcô, câm túi xách giúp cô, yên tĩnhchờ cô.Thư ký ngồi đối diện Bạch NhượcHy nói đùa: “Anh Ba Kiều lại tới đónNhược Hy của chúng tôi à?”Nhược Hy xấu hổ mím môi cười,tiếp tục thu dọn bàn.Kiều Huyền Thạc khách sáo: “Mọingười đều làm việc rất chăm chỉ, lúcnày còn chưa tan làm à?”“Đây không phải chăm chỉ làm việc,là Thẩm phán Hách chúng tôi cònchưa đi, chúng tôi không dám đitrước thôi.” Thư ký cố ý mếu máo,lâm bầm: “Nếu chúng tôi có mệnhtốt như Nhược Hy, có người chồngngày ngày tới đón thì tốt biết bao.”Đồng nghiệp bên cạnh nói chenvào: “A Linh, trời còn chưa có tốiđâu, sao đã mơ mộng hão huyềnrồi, cô có thể gả đi hay không cũnglà vấn đề đấy.”Thư ký A Linh phồng má, tức giậnhừ một tiếng.Bạch Nhược Hy và Kiều Huyền Thạcnhìn nhau cười.Dọn đồ xong, Bạch Nhược Hy vẫytay với đồng nghiệp: “Tôi đi vê trướcđây, mai gặp nhé.”“Mai gặp.”“Bái bai…Kiều Huyền Thạc nắm tay BạchNhược Hy, dịu dàng nói: “Chúng tađi thôi.”Lúc này, cửa phòng Thẩm phán bịđẩy ra, Hách Nguyệt đi ra, vội vànggọi Kiều Huyền Thạc: “Thạc, đợi đã.”Hai người dừng lại, quay người nhìnHách Nguyệt đằng sau.Hách Nguyệt nhanh chân đi đếnbên cạnh Kiều Huyền Thạc, khoáctay lên vai Kiều Huyền Thạc, cườinói với Bạch Nhược Hy: “Cho anhmượn chồng em mười phút, mườiphút sau sẽ trả lại cho em khôngsứt mẻ gì”Kiều Huyền Thạc buông tay BạchNhược Hy, gạt tay anh ta ôm vaimình ra: “Có chuyện gì?”“Mượn nói chuyện một lát.” Nét mặtHách Nguyệt cũng trở nên nghiêmtúc.Bạch Nhược Hy mỉm cười gật đầu,nhận túi xách trong tay Kiều HuyềnThạc, ngồi vào bàn làm việc: “Khôngsao đâu, hai anh làm việc đi, emngồi chờ ở đây cũng được.”Kiều Huyền Thạc dịu dàng xoa đầucô, nhẹ giọng thì thâm: “Chờ anh ởđây, anh sẽ ra nhanh thôi.’“Ừm.” Bạch Nhược Hy mỉm cười gậtđầu.Kiều Huyền Thạc đối mặt với anhem thì nghiêm túc lạnh lùng, đốimặt với bà xã thì như biến thànhmột người đàn ông khác vậy, tươngphản quá mức lớn.Hách Nguyệt không kìm được rùngmình một cái, lập tức giơ tay kéo tayáo lên nhìn da mình, lẩm bẩm: “Tôinổi da gà rồi đây này.”Kiều Huyền Thạc bá cổ anh ta, kéovào văn phòng.“Buông tay ra, siết chết tôi rồi.”Hách Nguyệt đập cánh tay anh.Bạch Nhược Hy nhìn thấy cảnh này,không khỏi cười thâm.Đi vào văn phòng, đóng cửa lại.Kiều Huyên Thạc buông HáchNguyệt ra, đi đến ghế sô pha: “Cóchuyện gì thì mau nói đi.“Chú vội về nhà như vậy làm gì?”Hách Nguyệt cũng ngôi vào ghế sôpha, hai tay đặt lên thành ghế, vắtchéo chân nhướng mày gian tà: “Vợchú đang ở đây mà, đâu phải khônggặp được.’“Anh không có vợ, không hiểu đâu.”Kiều Huyên Thạc nói một câu,tương đối đắc ý.Câu này suýt nữa khiến HáchNguyệt bị nội thương cấp mười, anhta đấm ngực, bị tấn công mườinghìn điểm.Anh ta không phục, tỏ ra khôngquan trọng: “Anh thích tự do nênkhông lấy vợ, cưới rồi phải yêu chiêuvợ như chú thì độc thân cả đời chorồi.”Kiều Huyên Thạc dựa vào ghế sôpha, nhếch môi lên, cười thản nhiên,châm chọc: “Không phải là anhkhông muốn tìm vợ, mà là khôngtìm được vợ. Chắc toàn đàn ôngtheo đuổi anh nhỉ?”Hách Nguyệt ngửa đâu hít sâu mộthơi, cảm giác tổn thương nặngthêm, kiểu đàn ông độc miệng nhưanh ta gặp kiểu cẩn thận tỉ mỉ lạithích nói thật như Kiều Huyền Thạcđúng là khiến anh ta tổn thọ mườinăm.Kiều Huyền Thạc híp đôi mắt thâmsâu, hỏi: “Nói đi, gọi tôi đến cóchuyện gì?” Hách Nguyệt đứng lên, đi đến trướcbàn làm việc cầm lấy một bản tưliệu, quay người đi đến trước mặtKiều Huyền Thạc, chìa ra: “Vụ kiệncủa Tập đoàn Kiều Thị, chú Hai chútố cáo Kiều Huyền Hạo, là vụ ántranh giành tài sản.”Vẻ thâm sâu biến thành lãnh đạm,Kiều Huyền Thạc lạnh giọng:“Không hứng thú.”Thấy Kiêu Huyền Thạc không nhận,Hách Nguyệt ném tư liệu lên bàntrà, hai tay đút túi ngôi xuống ghếsô pha.“Anh biết chú không có hứng thú vớinhững tài sản đó.” Hách Nguyệt chỉvào tư liệu: “Chú không ngại thì xemđi, tìm hiểu ngược dòng về Tậpđoàn Kiều Thị, đây không phải sảnnghiệp của ông nội chú, mà là doông ngoại chú sáng lập, doanhnghiệp này từng thuộc về mẹ chú.”Kiều Huyên Thạc giật mình, căngthẳng lập tức cầm lấy tài liệu, mở ra,nhìn nội dung trên đó, sắc mặt trởnên khó coi. 

Chương 154 Yêu chiều vợ

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Khoảng thời gian hạnh phúc lặng lẽ

trôi đi giữa kế tay.

Bạch Nhược Hy dần quen với công

việc ghi chép trên tòa án, nhờ có

quan hệ của Kiều Huyền Thạc, cô

có cơ hội học tập mà rất nhiều

người khác không có.

Cô là người chăm chỉ hiếu học, vô

cùng nghiêm túc với công việc và

cuộc sống.

Một tháng trôi qua.

Kiều Huyên Hạo không còn tới tìm

cô nữa.

Hoàn toàn mất đi anh Hai thương

cô nhất, nhưng cô không hối hận,

cuộc hồn nhân này là một canh bạc.

Bởi vì bây giờ Kiều Huyền Thạc là

trời, là đất của cô, là mọi thứ của

cô.

Có được anh, cảm giác như có

được cả thế giới.

Ở thời đại internet phát triển, tin tức

mãi mãi cũng nhanh nhất chuẩn

xác nhất, vươn đến từng ngóc

ngách có mạng của thế giới này.

Bạch Nhược Hy nhân lúc nghỉ ngơi,

mở điện thoại ra.

Tùy tiện lướt xem đủ mọi tin tức.

Một tin tài chính mới nhất thu hút

ánh mắt cô.

“Tập đoàn Kiều Thị tổ chức họp báo

phóng viên, chào mừng người nhậm

chức mới.’

Cô hiếu kì ấn vào xem.

Khi xem xong bản tin hoàn chỉnh kỹ

càng, điện thoại trượt xuống trên

bàn, cô ngây cả người, tâm tình rất

khó chịu.

Ánh mắt đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa

kính, trái tim rơi vào tự trách sâu

sắc.

Mỗi người nhà họ Kiều đều chiếm

mười phần trăm cổ phần, ông cụ

chiếm hai mươi phần trăm, là cổ

đông lớn nhất.

Nhưng tin tức nói, ông cụ Kiều trao

hai mươi phần trăm cổ phần kế

thừa cho con trai thứ hai Kiều Nhất

Hoắc, nắm giữ trong tay ba mươi

phần trăm.

Nhưng mà chủ tịch mới lại là Kiều

Huyền Hạo.

Cổ phần của Kiều Tiếu Tiếu, Kiều

Huyền Thạc đều chuyển vào tay anh

ta.

Dưới tình huống số cổ phần bằng

nhau, Kiều Huyên Hạo còn thu mua

một số cổ phần lẻ tẻ, cuối cùng trở

thành người thừa kế mới với ba

mươi sáu phần trăm cổ phần Tập

đoàn Kiều Thị.

Mười phần trăm cổ phần của Kiều

thị, nếu như tính theo giá trị bây giờ,

chí ít cũng phải hơn sáu tỷ.

 

Kiều Tiếu Tiếu vì yêu, cho nên cho

Kiều Huyền Hạo cổ phần không có

gì đáng trách.

Còn Kiều Huyền Thạc là vì sao?

Là vì cô ư?

Bạch Nhược Hy chậm rãi nằm sấp

trên bàn, gương mặt dán vào mặt

bàn lạnh buốt.

Bởi vì cô, Kiều Huyền Thạc từ bỏ tài

sản thuộc về anh.

Bất kể anh giàu có hay nghèo khó,

đời này cô cũng sẽ một lòng đi theo

người đàn ông này, chỉ là cô có tài

đức gì mà khiến người đàn ông này

nỗ lực nhiều như vậy vì cô chứ?

Đồng thời, trong lòng cũng rất cảm

động.

Trong lòng Kiều Huyền Thạc, thì ra

cô quan trọng hơn sáu tỷ này.

“Nhược Hy…”

Bạch Nhược Hy đang chìm đắm

trong suy nghĩ thì nghe thấy giọng

nói quen thuộc truyên đến.

Cô tỉnh táo lại, nhìn vê nơi phát ra

âm thanh.

Một người đàn ông cao lớn cường

tráng đi vê phía cô, trên gương mặt

tuấn tú mỉm cười ôn hòa, ánh mắt

như ánh nắng trong mùa xuân, ấm

vào tận tim.

Bạch Nhược Hy lập tức đứng lên,

hiểu ý mỉm cười, cầm điện thoại lên

xem đồng hồ, đã sáu giờ ba mươi

lãm phút.

“Anh Ba…” Cô chào Kiều Huyền

Thạc, vội vàng thu dọn bàn.

Kiều Huyền Thạc đi đến bên cạnh

cô, câm túi xách giúp cô, yên tĩnh

chờ cô.

Thư ký ngồi đối diện Bạch Nhược

Hy nói đùa: “Anh Ba Kiều lại tới đón

Nhược Hy của chúng tôi à?”

Nhược Hy xấu hổ mím môi cười,

tiếp tục thu dọn bàn.

Kiều Huyền Thạc khách sáo: “Mọi

người đều làm việc rất chăm chỉ, lúc

này còn chưa tan làm à?”

“Đây không phải chăm chỉ làm việc,

là Thẩm phán Hách chúng tôi còn

chưa đi, chúng tôi không dám đi

trước thôi.” Thư ký cố ý mếu máo,

lâm bầm: “Nếu chúng tôi có mệnh

tốt như Nhược Hy, có người chồng

ngày ngày tới đón thì tốt biết bao.”

Đồng nghiệp bên cạnh nói chen

vào: “A Linh, trời còn chưa có tối

đâu, sao đã mơ mộng hão huyền

rồi, cô có thể gả đi hay không cũng

là vấn đề đấy.”

Thư ký A Linh phồng má, tức giận

hừ một tiếng.

Bạch Nhược Hy và Kiều Huyền Thạc

nhìn nhau cười.

Dọn đồ xong, Bạch Nhược Hy vẫy

tay với đồng nghiệp: “Tôi đi vê trước

đây, mai gặp nhé.”

“Mai gặp.”

“Bái bai…

Kiều Huyền Thạc nắm tay Bạch

Nhược Hy, dịu dàng nói: “Chúng ta

đi thôi.”

Lúc này, cửa phòng Thẩm phán bị

đẩy ra, Hách Nguyệt đi ra, vội vàng

gọi Kiều Huyền Thạc: “Thạc, đợi đã.”

Hai người dừng lại, quay người nhìn

Hách Nguyệt đằng sau.

Hách Nguyệt nhanh chân đi đến

bên cạnh Kiều Huyền Thạc, khoác

tay lên vai Kiều Huyền Thạc, cười

nói với Bạch Nhược Hy: “Cho anh

mượn chồng em mười phút, mười

phút sau sẽ trả lại cho em không

sứt mẻ gì”

Kiều Huyền Thạc buông tay Bạch

Nhược Hy, gạt tay anh ta ôm vai

mình ra: “Có chuyện gì?”

“Mượn nói chuyện một lát.” Nét mặt

Hách Nguyệt cũng trở nên nghiêm

túc.

Bạch Nhược Hy mỉm cười gật đầu,

nhận túi xách trong tay Kiều Huyền

Thạc, ngồi vào bàn làm việc: “Không

sao đâu, hai anh làm việc đi, em

ngồi chờ ở đây cũng được.”

Kiều Huyền Thạc dịu dàng xoa đầu

cô, nhẹ giọng thì thâm: “Chờ anh ở

đây, anh sẽ ra nhanh thôi.’

“Ừm.” Bạch Nhược Hy mỉm cười gật

đầu.

Kiều Huyền Thạc đối mặt với anh

em thì nghiêm túc lạnh lùng, đối

mặt với bà xã thì như biến thành

một người đàn ông khác vậy, tương

phản quá mức lớn.

Hách Nguyệt không kìm được rùng

mình một cái, lập tức giơ tay kéo tay

áo lên nhìn da mình, lẩm bẩm: “Tôi

nổi da gà rồi đây này.”

Kiều Huyền Thạc bá cổ anh ta, kéo

vào văn phòng.

“Buông tay ra, siết chết tôi rồi.”

Hách Nguyệt đập cánh tay anh.

Bạch Nhược Hy nhìn thấy cảnh này,

không khỏi cười thâm.

Đi vào văn phòng, đóng cửa lại.

Kiều Huyên Thạc buông Hách

Nguyệt ra, đi đến ghế sô pha: “Có

chuyện gì thì mau nói đi.

“Chú vội về nhà như vậy làm gì?”

Hách Nguyệt cũng ngôi vào ghế sô

pha, hai tay đặt lên thành ghế, vắt

chéo chân nhướng mày gian tà: “Vợ

chú đang ở đây mà, đâu phải không

gặp được.’

“Anh không có vợ, không hiểu đâu.”

Kiều Huyên Thạc nói một câu,

tương đối đắc ý.

Câu này suýt nữa khiến Hách

Nguyệt bị nội thương cấp mười, anh

ta đấm ngực, bị tấn công mười

nghìn điểm.

Anh ta không phục, tỏ ra không

quan trọng: “Anh thích tự do nên

không lấy vợ, cưới rồi phải yêu chiêu

vợ như chú thì độc thân cả đời cho

rồi.”

Kiều Huyên Thạc dựa vào ghế sô

pha, nhếch môi lên, cười thản nhiên,

châm chọc: “Không phải là anh

không muốn tìm vợ, mà là không

tìm được vợ. Chắc toàn đàn ông

theo đuổi anh nhỉ?”

Hách Nguyệt ngửa đâu hít sâu một

hơi, cảm giác tổn thương nặng

thêm, kiểu đàn ông độc miệng như

anh ta gặp kiểu cẩn thận tỉ mỉ lại

thích nói thật như Kiều Huyền Thạc

đúng là khiến anh ta tổn thọ mười

năm.

Kiều Huyền Thạc híp đôi mắt thâm

sâu, hỏi: “Nói đi, gọi tôi đến có

chuyện gì?”

 

Hách Nguyệt đứng lên, đi đến trước

bàn làm việc cầm lấy một bản tư

liệu, quay người đi đến trước mặt

Kiều Huyền Thạc, chìa ra: “Vụ kiện

của Tập đoàn Kiều Thị, chú Hai chú

tố cáo Kiều Huyền Hạo, là vụ án

tranh giành tài sản.”

Vẻ thâm sâu biến thành lãnh đạm,

Kiều Huyền Thạc lạnh giọng:

“Không hứng thú.”

Thấy Kiêu Huyền Thạc không nhận,

Hách Nguyệt ném tư liệu lên bàn

trà, hai tay đút túi ngôi xuống ghế

sô pha.

“Anh biết chú không có hứng thú với

những tài sản đó.” Hách Nguyệt chỉ

vào tư liệu: “Chú không ngại thì xem

đi, tìm hiểu ngược dòng về Tập

đoàn Kiều Thị, đây không phải sản

nghiệp của ông nội chú, mà là do

ông ngoại chú sáng lập, doanh

nghiệp này từng thuộc về mẹ chú.”

Kiều Huyên Thạc giật mình, căng

thẳng lập tức cầm lấy tài liệu, mở ra,

nhìn nội dung trên đó, sắc mặt trở

nên khó coi.

 

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 154 Yêu chiều vợThời gian trôi qua rất nhanh.Khoảng thời gian hạnh phúc lặng lẽtrôi đi giữa kế tay.Bạch Nhược Hy dần quen với côngviệc ghi chép trên tòa án, nhờ cóquan hệ của Kiều Huyền Thạc, côcó cơ hội học tập mà rất nhiềungười khác không có.Cô là người chăm chỉ hiếu học, vôcùng nghiêm túc với công việc vàcuộc sống.Một tháng trôi qua.Kiều Huyên Hạo không còn tới tìmcô nữa.Hoàn toàn mất đi anh Hai thươngcô nhất, nhưng cô không hối hận,cuộc hồn nhân này là một canh bạc.Bởi vì bây giờ Kiều Huyền Thạc làtrời, là đất của cô, là mọi thứ củacô.Có được anh, cảm giác như cóđược cả thế giới.Ở thời đại internet phát triển, tin tứcmãi mãi cũng nhanh nhất chuẩnxác nhất, vươn đến từng ngócngách có mạng của thế giới này.Bạch Nhược Hy nhân lúc nghỉ ngơi,mở điện thoại ra.Tùy tiện lướt xem đủ mọi tin tức.Một tin tài chính mới nhất thu hútánh mắt cô.“Tập đoàn Kiều Thị tổ chức họp báophóng viên, chào mừng người nhậmchức mới.’Cô hiếu kì ấn vào xem.Khi xem xong bản tin hoàn chỉnh kỹcàng, điện thoại trượt xuống trênbàn, cô ngây cả người, tâm tình rấtkhó chịu.Ánh mắt đờ đẫn nhìn ra ngoài cửakính, trái tim rơi vào tự trách sâusắc.Mỗi người nhà họ Kiều đều chiếmmười phần trăm cổ phần, ông cụchiếm hai mươi phần trăm, là cổđông lớn nhất.Nhưng tin tức nói, ông cụ Kiều traohai mươi phần trăm cổ phần kếthừa cho con trai thứ hai Kiều NhấtHoắc, nắm giữ trong tay ba mươiphần trăm.Nhưng mà chủ tịch mới lại là KiềuHuyền Hạo.Cổ phần của Kiều Tiếu Tiếu, KiềuHuyền Thạc đều chuyển vào tay anhta.Dưới tình huống số cổ phần bằngnhau, Kiều Huyên Hạo còn thu muamột số cổ phần lẻ tẻ, cuối cùng trởthành người thừa kế mới với bamươi sáu phần trăm cổ phần Tậpđoàn Kiều Thị.Mười phần trăm cổ phần của Kiềuthị, nếu như tính theo giá trị bây giờ,chí ít cũng phải hơn sáu tỷ. Kiều Tiếu Tiếu vì yêu, cho nên choKiều Huyền Hạo cổ phần không cógì đáng trách.Còn Kiều Huyền Thạc là vì sao?Là vì cô ư?Bạch Nhược Hy chậm rãi nằm sấptrên bàn, gương mặt dán vào mặtbàn lạnh buốt.Bởi vì cô, Kiều Huyền Thạc từ bỏ tàisản thuộc về anh.Bất kể anh giàu có hay nghèo khó,đời này cô cũng sẽ một lòng đi theongười đàn ông này, chỉ là cô có tàiđức gì mà khiến người đàn ông nàynỗ lực nhiều như vậy vì cô chứ?Đồng thời, trong lòng cũng rất cảmđộng.Trong lòng Kiều Huyền Thạc, thì racô quan trọng hơn sáu tỷ này.“Nhược Hy…”Bạch Nhược Hy đang chìm đắmtrong suy nghĩ thì nghe thấy giọngnói quen thuộc truyên đến.Cô tỉnh táo lại, nhìn vê nơi phát raâm thanh.Một người đàn ông cao lớn cườngtráng đi vê phía cô, trên gương mặttuấn tú mỉm cười ôn hòa, ánh mắtnhư ánh nắng trong mùa xuân, ấmvào tận tim.Bạch Nhược Hy lập tức đứng lên,hiểu ý mỉm cười, cầm điện thoại lênxem đồng hồ, đã sáu giờ ba mươilãm phút.“Anh Ba…” Cô chào Kiều HuyềnThạc, vội vàng thu dọn bàn.Kiều Huyền Thạc đi đến bên cạnhcô, câm túi xách giúp cô, yên tĩnhchờ cô.Thư ký ngồi đối diện Bạch NhượcHy nói đùa: “Anh Ba Kiều lại tới đónNhược Hy của chúng tôi à?”Nhược Hy xấu hổ mím môi cười,tiếp tục thu dọn bàn.Kiều Huyền Thạc khách sáo: “Mọingười đều làm việc rất chăm chỉ, lúcnày còn chưa tan làm à?”“Đây không phải chăm chỉ làm việc,là Thẩm phán Hách chúng tôi cònchưa đi, chúng tôi không dám đitrước thôi.” Thư ký cố ý mếu máo,lâm bầm: “Nếu chúng tôi có mệnhtốt như Nhược Hy, có người chồngngày ngày tới đón thì tốt biết bao.”Đồng nghiệp bên cạnh nói chenvào: “A Linh, trời còn chưa có tốiđâu, sao đã mơ mộng hão huyềnrồi, cô có thể gả đi hay không cũnglà vấn đề đấy.”Thư ký A Linh phồng má, tức giậnhừ một tiếng.Bạch Nhược Hy và Kiều Huyền Thạcnhìn nhau cười.Dọn đồ xong, Bạch Nhược Hy vẫytay với đồng nghiệp: “Tôi đi vê trướcđây, mai gặp nhé.”“Mai gặp.”“Bái bai…Kiều Huyền Thạc nắm tay BạchNhược Hy, dịu dàng nói: “Chúng tađi thôi.”Lúc này, cửa phòng Thẩm phán bịđẩy ra, Hách Nguyệt đi ra, vội vànggọi Kiều Huyền Thạc: “Thạc, đợi đã.”Hai người dừng lại, quay người nhìnHách Nguyệt đằng sau.Hách Nguyệt nhanh chân đi đếnbên cạnh Kiều Huyền Thạc, khoáctay lên vai Kiều Huyền Thạc, cườinói với Bạch Nhược Hy: “Cho anhmượn chồng em mười phút, mườiphút sau sẽ trả lại cho em khôngsứt mẻ gì”Kiều Huyền Thạc buông tay BạchNhược Hy, gạt tay anh ta ôm vaimình ra: “Có chuyện gì?”“Mượn nói chuyện một lát.” Nét mặtHách Nguyệt cũng trở nên nghiêmtúc.Bạch Nhược Hy mỉm cười gật đầu,nhận túi xách trong tay Kiều HuyềnThạc, ngồi vào bàn làm việc: “Khôngsao đâu, hai anh làm việc đi, emngồi chờ ở đây cũng được.”Kiều Huyền Thạc dịu dàng xoa đầucô, nhẹ giọng thì thâm: “Chờ anh ởđây, anh sẽ ra nhanh thôi.’“Ừm.” Bạch Nhược Hy mỉm cười gậtđầu.Kiều Huyền Thạc đối mặt với anhem thì nghiêm túc lạnh lùng, đốimặt với bà xã thì như biến thànhmột người đàn ông khác vậy, tươngphản quá mức lớn.Hách Nguyệt không kìm được rùngmình một cái, lập tức giơ tay kéo tayáo lên nhìn da mình, lẩm bẩm: “Tôinổi da gà rồi đây này.”Kiều Huyền Thạc bá cổ anh ta, kéovào văn phòng.“Buông tay ra, siết chết tôi rồi.”Hách Nguyệt đập cánh tay anh.Bạch Nhược Hy nhìn thấy cảnh này,không khỏi cười thâm.Đi vào văn phòng, đóng cửa lại.Kiều Huyên Thạc buông HáchNguyệt ra, đi đến ghế sô pha: “Cóchuyện gì thì mau nói đi.“Chú vội về nhà như vậy làm gì?”Hách Nguyệt cũng ngôi vào ghế sôpha, hai tay đặt lên thành ghế, vắtchéo chân nhướng mày gian tà: “Vợchú đang ở đây mà, đâu phải khônggặp được.’“Anh không có vợ, không hiểu đâu.”Kiều Huyên Thạc nói một câu,tương đối đắc ý.Câu này suýt nữa khiến HáchNguyệt bị nội thương cấp mười, anhta đấm ngực, bị tấn công mườinghìn điểm.Anh ta không phục, tỏ ra khôngquan trọng: “Anh thích tự do nênkhông lấy vợ, cưới rồi phải yêu chiêuvợ như chú thì độc thân cả đời chorồi.”Kiều Huyên Thạc dựa vào ghế sôpha, nhếch môi lên, cười thản nhiên,châm chọc: “Không phải là anhkhông muốn tìm vợ, mà là khôngtìm được vợ. Chắc toàn đàn ôngtheo đuổi anh nhỉ?”Hách Nguyệt ngửa đâu hít sâu mộthơi, cảm giác tổn thương nặngthêm, kiểu đàn ông độc miệng nhưanh ta gặp kiểu cẩn thận tỉ mỉ lạithích nói thật như Kiều Huyền Thạcđúng là khiến anh ta tổn thọ mườinăm.Kiều Huyền Thạc híp đôi mắt thâmsâu, hỏi: “Nói đi, gọi tôi đến cóchuyện gì?” Hách Nguyệt đứng lên, đi đến trướcbàn làm việc cầm lấy một bản tưliệu, quay người đi đến trước mặtKiều Huyền Thạc, chìa ra: “Vụ kiệncủa Tập đoàn Kiều Thị, chú Hai chútố cáo Kiều Huyền Hạo, là vụ ántranh giành tài sản.”Vẻ thâm sâu biến thành lãnh đạm,Kiều Huyền Thạc lạnh giọng:“Không hứng thú.”Thấy Kiêu Huyền Thạc không nhận,Hách Nguyệt ném tư liệu lên bàntrà, hai tay đút túi ngôi xuống ghếsô pha.“Anh biết chú không có hứng thú vớinhững tài sản đó.” Hách Nguyệt chỉvào tư liệu: “Chú không ngại thì xemđi, tìm hiểu ngược dòng về Tậpđoàn Kiều Thị, đây không phải sảnnghiệp của ông nội chú, mà là doông ngoại chú sáng lập, doanhnghiệp này từng thuộc về mẹ chú.”Kiều Huyên Thạc giật mình, căngthẳng lập tức cầm lấy tài liệu, mở ra,nhìn nội dung trên đó, sắc mặt trởnên khó coi. 

Chương 154