Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…
Chương 161
Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 161 Người Con Gái Tự Cho Mình Là Tốt Đẹp Bạch Nhược Hy rơi vào trầm mặc,Doãn Đạo nhướng mày nhìn cô, cấtgiọng đầy tự tin: “Tập đoàn Kiều Thịgiá trị vốn hóa sáu trăm tỷ, anh tatrước đây quả thực có sáu mươi tỷvốn cổ phần, nhưng theo tôi biết,anh ta không giữ lại chút nào, tất cảđều chuyển cho anh Hai của anh taKiều Huyền Hạo rồi.”Sáu mươi tỷ?Bạch Nhược Hy giật mình, kinhngạc nhìn Doãn Đạo.Cô nghĩ nó khoảng mấy tỷ thôi,không ngờ rằng giá trị thị trườngbây giờ lại cao như vậy.Bạch Nhược Hy chỉ là cảm động,đồng thời ngạc nhiên về con số này.Doãn Đạo lại tưởng cô đang đaulòng, cô chê bai, anh ta nhìn vẻ mặtcô, nhướng mày cười nói: “Cái ngườigọi là chồng em bây giờ, chỉ là mộtquân nhân lĩnh lương của nhà nước,anh ta yêu đất nước, quân đội và sựvỗ về từ dân chúng của anh ta, làmgì có thời gian mà lo cho cô? Càngkhông có cách nào cho cô cuộcsống xa hoa.”Ủng hộ chúng tôi truy cập vào truyen.one để đọc truyện nhé“Vậy thì đã sao?” Tâm trạng BạchNhược Hy bình tĩnh trở lại, cô cảmthấy cuộc sống bây giờ đã rất sungtúc, lương của chồng cô gấp haimươi lần lương của nhân viên bìnhthường, mỗi năm mấy triệu, côkhông cảm thấy đây là con số ít.Giọng điệu của Doãn Đạo thêm vàiphần nghiêm túc: “Rời xa KiềuHuyền Thạc, tôi lấy cô.Đột nhiên, trái tim Bạch Nhược Hyđập bịch một tiếng, hoảng hồnnghệch mặt nhìn người đàn ôngtrước mặt.Gì…Lấy cô?“Giá trị thị trường của Công ty DoãnGia và Tập đoàn Kiều Thị tươngđương, quan trọng là tôi nắm nămmươi phần trăm cổ phần trong tay,bản thân tôi có giá trị bao nhiêu, côtự tính đi.”Bạch Nhược Hy cảm thấy trán toáthết mồ hôi lạnh, người đàn ông nàykhông giống như đang nói đùa.“Tôi không quan tâm cô đã qua tayngười đàn ông khác, tôi cũng sẽkhông làm công chứng tài sảntrước khi kết hôn, lấy tôi, cô sẽ trởthành phú bà cả đời này hưởng vinhhoa phú quý.”Người đàn ông này đúng là tênđiên.Bạch Nhược Hy nuốt nước bọt chonhuận giọng, hỏi: “Anh yêu tôi sao?”“Không yêu.” Doãn Đạo nói chắcnhư định đóng cột.Bạch Nhược Hy cười lớn, lập tứccảm thấy thoải mái.“Có phải tôi nên ghen ty với DoãnNhụy không, có một người anh yêuthương cô ta như vậy, thà đánh đổihạnh phúc của mình để giành hạnhphúc cho em gái.Doãn Đạo đột nhiên cười sảngkhoái: “Ha ha… hạnh phúc? Tôichưa bao giờ cảm thấy phụ nữ vàhôn nhân có thể mang lại hạnhphúc cho mình, đó là những phụkiện không cần thiết trong cuộcsống của tôi, đối với Doãn Đạo tôimà nói có cũng được không cócũng chẳng sao.”“Anh Doãn, xin lỗi, tạm thời tôikhông nghĩ đến việc ly hôn, cho dùcó ly hôn rồi, tôi cũng không nghĩđến việc sẽ lấy anh.”Nói xong, Bạch Nhược Hy cầm túixách đứng lên: “Tôi vẫn phải đi làm,xin đi trước.”“Tôi cho cô ba ngày suy nghĩ.”Khuôn mặt người đàn ông lập tứctrở nên u ám.Bạch Nhược Hy nheo mắt, rấtnghiêm túc nói: “Không cần cho tôithời gian, tôi không cân nghĩ.”Doãn Đạo nhướng mày cười, ngửacổ tức giận nốc cạn ly rượu trongtay, lạnh lùng nhả ra từng chữ từngchữ: “Cơ hội tôi đã cho cô rồi, khôngmuốn lấy tôi cũng không sao, cô rờikhỏi Kiều Huyền Thạc, em gái tôimới có khả năng.”Bạch Nhược Hy không thể hiểu, tạisao những người này lại ích kỷ nhưvậy?Kiều Huyền Hạo luôn miệng nói yêucô, nhưng lại không bằng lòng tácthành cho cô và Huyền Thạc màkhông cần điều kiện gì.Doãn Đạo yêu em gái mình, nhưnglại dùng thủ đoạn hủy hoại hạnhphúc của người khác để đổi lại hạnhphúc cho em gái, tình yêu củanhững người này sao lại ích kỷ vụ lợinhư vậy?Hoặc là quan điểm sống khônggiống nhau, cô không thể nào hiểuđược.Ủng hộ chúng tôi truy cập vào truyen.one để đọc truyện nhéBạch Nhược Hy nhẹ nhàng cúi đầuchào anh ta, sau đó, quay người đira cửa.Quay lưng về phía người đàn ông,Bạch Nhược Hy đã căng thẳng đếnmức lòng bàn tay đổ mồ hôi, ngồirun rẩy đến bây giờ cũng không dễdàng chút nào.Vẫn chưa ra khỏi cửa, giọng nóilạnh lùng của người đàn ông từ phíasau truyền đến: “Tôi sẽ khiến côcam tâm tình nguyện rời xa KiềuHuyền Thạc, nếu thực sự không thể,tôi sẽ hủy hoại cô.Bạch Nhược Hy đột ngột dừngbước, một cơn ớn lạnh từ lòng bànchân truyền đến lạnh thấu xươngsống lưng, cô hoảng hốt lo lắngnhìn ra cửa.Cô bất giác nắm tay thành nắmđấm, cắn nhẹ môi, trong lòng vôcùng hoảng hốt.Doãn Đạo từ từ đứng dậy, quayngười đối diện với Bạch Nhược Hy,nhìn bóng lưng mảnh mai của cô,vô cùng nghiêm túc nói: “Tôi nóiđược làm được, không muốn chếtthì mau rời khỏi anh ta, nếu khôngcô sẽ chết rất thảm.”Bạch Nhược Hy siết chặt nắm tay,móng tay cắm vào da thịt nơi lòngbàn tay, trong lòng càng thêm bốirối, tuy rằng đây chỉ là lời đe dọa,nhưng cô biết người đàn ông nàynói được làm được.Quay lưng về phía Doãn Đạo, BạchNhược Hy kiên định lớn tiếng nói:“Nếu đây là số phận của BạchNhược Hy tôi, vậy tôi chấp nhận sốphận của mình. Nhưng cảm ơn anhđã nói cho tôi biết điều này, tôi sẽkhông ly hôn, nhưng sẽ luôn cảnhgiác đề phòng, để tránh việc anh cửngười mưu sát, tôi cũng sẽ tăngcường rèn luyện bản thân, khiếnmình trở nên mạnh mẽ hơn.”Bạch Nhược Hy tiến lên một bước,mở cửa bước ra ngoài.Doãn Đạo nhìn theo bóng lưng cô,rơi vào trâm tư, có chút cảm giácphức tạp khó nói, trong lòng anh tacó chút chua xót.Có lẽ đã có quá nhiều phụ nữ tìmmọi cách để lấy anh ta, gặp mộtngười từ chối anh ta, anh ta có chútchưa kịp thích ứng.Hoặc có lẽ thái độ hòa nhã và tínhcách cứng rắn của Bạch Nhược Hyđã khiến anh ta cảm thấy rất quenthuộc.Vừa ra khỏi cổng nhà họ Doãn.Doãn Nhụy ngẩng mặt đi đến,khoảng khắc nhìn thấy Bạch NhượcHy, cô ta cũng chững lại, sắc mặt tốisầm lại, ánh mắt ngạc nhiên.Nhưng chỉ là thoáng qua, cô ta lậptức khôi phục thần sắc, đi về phíatrước vài bước đến trước mặt BạchNhược Hy, nhẹ nhàng dịu giọng nói:“Nhược Hy, sao cậu lại đến đây, làanh mình đưa cậu đến sao?””…. Bạch Nhược Hy im lặng, nhìnkhuôn mặt dịu dàng cùng vẻ mặt lolắng của cô ta, nếu không biết cô talà kiểu người gì, cô thật sự đã bị“lòng tốt” của cô ta lừa gạt.Doãn Nhụy bước tới, nắm chặt lấybàn tay của Nhược Hy: “Nhược Hy,anh trai mình có làm gì cậu không?”Cô ta nhìn cô từ trên xuống dướimột lượt, giọng điệu lo lắng: “Cậucó bị thương không?”Bạch Nhược Hy lạnh lùng rút tay về,nở một nụ cười khinh thường: “DoãnNhụy, ở đây không có ai, đừng giảbộ trước mặt tôi nữa, cô không cảmthấy thấy kỳ cục sao?”“Cậu có ý gì thế?” Doãn Nhụy bựcbội bĩu môi: “Mình thực sự lo lắngcho cậu, tình bạn của chúng ta đãhơn hai mươi năm rồi. Mặc dù mìnhđã làm chuyện có lỗi với cậu, nhưngcậu cũng từng làm chuyện có lỗi vớimình, mình đều có thể cho qua mọichuyện, sao cậu vẫn cứ thế này, sođo tính toán, cậu không cảm thấybản thân rất ích kỷ sao?”“Vậy cô cứ coi như tôi ích kỷ đi,mong cô sau này gặp nhau, cô cứcoi tôi như người lạ là được, tôikhông muốn nghe những lời giả dốicủa cô nữa, càng không muốn nhìnthấy bộ mặt giả tạo này của cô.Bạch Nhược Hy dứt lời, đi thẳng quangười cô ta bước xuống bậc cửa.Doãn Nhụy lập tức quay người, hétlên với cô: “Nhược Hy, loại con gáixấu xa hết mức như cô không xứngvới Huyền Thạc.”Bạch Nhược Hy đột ngột dừng lạibước chân, không kìm được nắmchặt bàn tay.Cho dù cô có xấu xa như thế nào,cô cũng sẽ không làm nhữngchuyện không có tính người, cô tacòn có mặt mũi nào để chỉ trích cô?Doãn Nhụy vẫn là giọng điệu ôn hòanhư trước, tỏ vẻ rất thân thiết màchỉ bảo: “Mình đối xử hết lòng hếtdạ với cậu, nhưng chỉ đổi lại đượcsự phản bội của cậu, mình đềutrách cậu. Cậu bị chúng bạn xa lánh,bố mẹ cũng không cần cậu. Mìnhkhông muốn tính toán chuyện cũmuốn tìm lại tình bạn của chúng ta,nhưng cậu lại xấu xa như vậy, loạingười như cậu không xứng vớiHuyền Thạc, nói thẳng ra là khiếnHuyền Thạc mất mặt.”Bạch Nhược Hy bất lực cúi đầu,nhìn xuống mặt đất, mỉm cười.Mỉm cười, nụ cười kiểu này khiến côcảm thấy rất đáng thương, kiểu congái tự coi bản thân là tốt như DoãnNhụy, đúng là khiến người ta cạn lời.Đối xử hết lòng hết dạ với cô?
Chương 161 Người Con Gái Tự Cho Mình Là Tốt Đẹp
Bạch Nhược Hy rơi vào trầm mặc,
Doãn Đạo nhướng mày nhìn cô, cất
giọng đầy tự tin: “Tập đoàn Kiều Thị
giá trị vốn hóa sáu trăm tỷ, anh ta
trước đây quả thực có sáu mươi tỷ
vốn cổ phần, nhưng theo tôi biết,
anh ta không giữ lại chút nào, tất cả
đều chuyển cho anh Hai của anh ta
Kiều Huyền Hạo rồi.”
Sáu mươi tỷ?
Bạch Nhược Hy giật mình, kinh
ngạc nhìn Doãn Đạo.
Cô nghĩ nó khoảng mấy tỷ thôi,
không ngờ rằng giá trị thị trường
bây giờ lại cao như vậy.
Bạch Nhược Hy chỉ là cảm động,
đồng thời ngạc nhiên về con số này.
Doãn Đạo lại tưởng cô đang đau
lòng, cô chê bai, anh ta nhìn vẻ mặt
cô, nhướng mày cười nói: “Cái người
gọi là chồng em bây giờ, chỉ là một
quân nhân lĩnh lương của nhà nước,
anh ta yêu đất nước, quân đội và sự
vỗ về từ dân chúng của anh ta, làm
gì có thời gian mà lo cho cô? Càng
không có cách nào cho cô cuộc
sống xa hoa.”
Ủng hộ chúng tôi truy cập vào truyen.one để đọc truyện nhé
“Vậy thì đã sao?” Tâm trạng Bạch
Nhược Hy bình tĩnh trở lại, cô cảm
thấy cuộc sống bây giờ đã rất sung
túc, lương của chồng cô gấp hai
mươi lần lương của nhân viên bình
thường, mỗi năm mấy triệu, cô
không cảm thấy đây là con số ít.
Giọng điệu của Doãn Đạo thêm vài
phần nghiêm túc: “Rời xa Kiều
Huyền Thạc, tôi lấy cô.
Đột nhiên, trái tim Bạch Nhược Hy
đập bịch một tiếng, hoảng hồn
nghệch mặt nhìn người đàn ông
trước mặt.
Gì…
Lấy cô?
“Giá trị thị trường của Công ty Doãn
Gia và Tập đoàn Kiều Thị tương
đương, quan trọng là tôi nắm năm
mươi phần trăm cổ phần trong tay,
bản thân tôi có giá trị bao nhiêu, cô
tự tính đi.”
Bạch Nhược Hy cảm thấy trán toát
hết mồ hôi lạnh, người đàn ông này
không giống như đang nói đùa.
“Tôi không quan tâm cô đã qua tay
người đàn ông khác, tôi cũng sẽ
không làm công chứng tài sản
trước khi kết hôn, lấy tôi, cô sẽ trở
thành phú bà cả đời này hưởng vinh
hoa phú quý.”
Người đàn ông này đúng là tên
điên.
Bạch Nhược Hy nuốt nước bọt cho
nhuận giọng, hỏi: “Anh yêu tôi sao?”
“Không yêu.” Doãn Đạo nói chắc
như định đóng cột.
Bạch Nhược Hy cười lớn, lập tức
cảm thấy thoải mái.
“Có phải tôi nên ghen ty với Doãn
Nhụy không, có một người anh yêu
thương cô ta như vậy, thà đánh đổi
hạnh phúc của mình để giành hạnh
phúc cho em gái.
Doãn Đạo đột nhiên cười sảng
khoái: “Ha ha… hạnh phúc? Tôi
chưa bao giờ cảm thấy phụ nữ và
hôn nhân có thể mang lại hạnh
phúc cho mình, đó là những phụ
kiện không cần thiết trong cuộc
sống của tôi, đối với Doãn Đạo tôi
mà nói có cũng được không có
cũng chẳng sao.”
“Anh Doãn, xin lỗi, tạm thời tôi
không nghĩ đến việc ly hôn, cho dù
có ly hôn rồi, tôi cũng không nghĩ
đến việc sẽ lấy anh.”
Nói xong, Bạch Nhược Hy cầm túi
xách đứng lên: “Tôi vẫn phải đi làm,
xin đi trước.”
“Tôi cho cô ba ngày suy nghĩ.”
Khuôn mặt người đàn ông lập tức
trở nên u ám.
Bạch Nhược Hy nheo mắt, rất
nghiêm túc nói: “Không cần cho tôi
thời gian, tôi không cân nghĩ.”
Doãn Đạo nhướng mày cười, ngửa
cổ tức giận nốc cạn ly rượu trong
tay, lạnh lùng nhả ra từng chữ từng
chữ: “Cơ hội tôi đã cho cô rồi, không
muốn lấy tôi cũng không sao, cô rời
khỏi Kiều Huyền Thạc, em gái tôi
mới có khả năng.”
Bạch Nhược Hy không thể hiểu, tại
sao những người này lại ích kỷ như
vậy?
Kiều Huyền Hạo luôn miệng nói yêu
cô, nhưng lại không bằng lòng tác
thành cho cô và Huyền Thạc mà
không cần điều kiện gì.
Doãn Đạo yêu em gái mình, nhưng
lại dùng thủ đoạn hủy hoại hạnh
phúc của người khác để đổi lại hạnh
phúc cho em gái, tình yêu của
những người này sao lại ích kỷ vụ lợi
như vậy?
Hoặc là quan điểm sống không
giống nhau, cô không thể nào hiểu
được.
Ủng hộ chúng tôi truy cập vào truyen.one để đọc truyện nhé
Bạch Nhược Hy nhẹ nhàng cúi đầu
chào anh ta, sau đó, quay người đi
ra cửa.
Quay lưng về phía người đàn ông,
Bạch Nhược Hy đã căng thẳng đến
mức lòng bàn tay đổ mồ hôi, ngồi
run rẩy đến bây giờ cũng không dễ
dàng chút nào.
Vẫn chưa ra khỏi cửa, giọng nói
lạnh lùng của người đàn ông từ phía
sau truyền đến: “Tôi sẽ khiến cô
cam tâm tình nguyện rời xa Kiều
Huyền Thạc, nếu thực sự không thể,
tôi sẽ hủy hoại cô.
Bạch Nhược Hy đột ngột dừng
bước, một cơn ớn lạnh từ lòng bàn
chân truyền đến lạnh thấu xương
sống lưng, cô hoảng hốt lo lắng
nhìn ra cửa.
Cô bất giác nắm tay thành nắm
đấm, cắn nhẹ môi, trong lòng vô
cùng hoảng hốt.
Doãn Đạo từ từ đứng dậy, quay
người đối diện với Bạch Nhược Hy,
nhìn bóng lưng mảnh mai của cô,
vô cùng nghiêm túc nói: “Tôi nói
được làm được, không muốn chết
thì mau rời khỏi anh ta, nếu không
cô sẽ chết rất thảm.”
Bạch Nhược Hy siết chặt nắm tay,
móng tay cắm vào da thịt nơi lòng
bàn tay, trong lòng càng thêm bối
rối, tuy rằng đây chỉ là lời đe dọa,
nhưng cô biết người đàn ông này
nói được làm được.
Quay lưng về phía Doãn Đạo, Bạch
Nhược Hy kiên định lớn tiếng nói:
“Nếu đây là số phận của Bạch
Nhược Hy tôi, vậy tôi chấp nhận số
phận của mình. Nhưng cảm ơn anh
đã nói cho tôi biết điều này, tôi sẽ
không ly hôn, nhưng sẽ luôn cảnh
giác đề phòng, để tránh việc anh cử
người mưu sát, tôi cũng sẽ tăng
cường rèn luyện bản thân, khiến
mình trở nên mạnh mẽ hơn.”
Bạch Nhược Hy tiến lên một bước,
mở cửa bước ra ngoài.
Doãn Đạo nhìn theo bóng lưng cô,
rơi vào trâm tư, có chút cảm giác
phức tạp khó nói, trong lòng anh ta
có chút chua xót.
Có lẽ đã có quá nhiều phụ nữ tìm
mọi cách để lấy anh ta, gặp một
người từ chối anh ta, anh ta có chút
chưa kịp thích ứng.
Hoặc có lẽ thái độ hòa nhã và tính
cách cứng rắn của Bạch Nhược Hy
đã khiến anh ta cảm thấy rất quen
thuộc.
Vừa ra khỏi cổng nhà họ Doãn.
Doãn Nhụy ngẩng mặt đi đến,
khoảng khắc nhìn thấy Bạch Nhược
Hy, cô ta cũng chững lại, sắc mặt tối
sầm lại, ánh mắt ngạc nhiên.
Nhưng chỉ là thoáng qua, cô ta lập
tức khôi phục thần sắc, đi về phía
trước vài bước đến trước mặt Bạch
Nhược Hy, nhẹ nhàng dịu giọng nói:
“Nhược Hy, sao cậu lại đến đây, là
anh mình đưa cậu đến sao?”
”…. Bạch Nhược Hy im lặng, nhìn
khuôn mặt dịu dàng cùng vẻ mặt lo
lắng của cô ta, nếu không biết cô ta
là kiểu người gì, cô thật sự đã bị
“lòng tốt” của cô ta lừa gạt.
Doãn Nhụy bước tới, nắm chặt lấy
bàn tay của Nhược Hy: “Nhược Hy,
anh trai mình có làm gì cậu không?”
Cô ta nhìn cô từ trên xuống dưới
một lượt, giọng điệu lo lắng: “Cậu
có bị thương không?”
Bạch Nhược Hy lạnh lùng rút tay về,
nở một nụ cười khinh thường: “Doãn
Nhụy, ở đây không có ai, đừng giả
bộ trước mặt tôi nữa, cô không cảm
thấy thấy kỳ cục sao?”
“Cậu có ý gì thế?” Doãn Nhụy bực
bội bĩu môi: “Mình thực sự lo lắng
cho cậu, tình bạn của chúng ta đã
hơn hai mươi năm rồi. Mặc dù mình
đã làm chuyện có lỗi với cậu, nhưng
cậu cũng từng làm chuyện có lỗi với
mình, mình đều có thể cho qua mọi
chuyện, sao cậu vẫn cứ thế này, so
đo tính toán, cậu không cảm thấy
bản thân rất ích kỷ sao?”
“Vậy cô cứ coi như tôi ích kỷ đi,
mong cô sau này gặp nhau, cô cứ
coi tôi như người lạ là được, tôi
không muốn nghe những lời giả dối
của cô nữa, càng không muốn nhìn
thấy bộ mặt giả tạo này của cô.
Bạch Nhược Hy dứt lời, đi thẳng qua
người cô ta bước xuống bậc cửa.
Doãn Nhụy lập tức quay người, hét
lên với cô: “Nhược Hy, loại con gái
xấu xa hết mức như cô không xứng
với Huyền Thạc.”
Bạch Nhược Hy đột ngột dừng lại
bước chân, không kìm được nắm
chặt bàn tay.
Cho dù cô có xấu xa như thế nào,
cô cũng sẽ không làm những
chuyện không có tính người, cô ta
còn có mặt mũi nào để chỉ trích cô?
Doãn Nhụy vẫn là giọng điệu ôn hòa
như trước, tỏ vẻ rất thân thiết mà
chỉ bảo: “Mình đối xử hết lòng hết
dạ với cậu, nhưng chỉ đổi lại được
sự phản bội của cậu, mình đều
trách cậu. Cậu bị chúng bạn xa lánh,
bố mẹ cũng không cần cậu. Mình
không muốn tính toán chuyện cũ
muốn tìm lại tình bạn của chúng ta,
nhưng cậu lại xấu xa như vậy, loại
người như cậu không xứng với
Huyền Thạc, nói thẳng ra là khiến
Huyền Thạc mất mặt.”
Bạch Nhược Hy bất lực cúi đầu,
nhìn xuống mặt đất, mỉm cười.
Mỉm cười, nụ cười kiểu này khiến cô
cảm thấy rất đáng thương, kiểu con
gái tự coi bản thân là tốt như Doãn
Nhụy, đúng là khiến người ta cạn lời.
Đối xử hết lòng hết dạ với cô?
Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 161 Người Con Gái Tự Cho Mình Là Tốt Đẹp Bạch Nhược Hy rơi vào trầm mặc,Doãn Đạo nhướng mày nhìn cô, cấtgiọng đầy tự tin: “Tập đoàn Kiều Thịgiá trị vốn hóa sáu trăm tỷ, anh tatrước đây quả thực có sáu mươi tỷvốn cổ phần, nhưng theo tôi biết,anh ta không giữ lại chút nào, tất cảđều chuyển cho anh Hai của anh taKiều Huyền Hạo rồi.”Sáu mươi tỷ?Bạch Nhược Hy giật mình, kinhngạc nhìn Doãn Đạo.Cô nghĩ nó khoảng mấy tỷ thôi,không ngờ rằng giá trị thị trườngbây giờ lại cao như vậy.Bạch Nhược Hy chỉ là cảm động,đồng thời ngạc nhiên về con số này.Doãn Đạo lại tưởng cô đang đaulòng, cô chê bai, anh ta nhìn vẻ mặtcô, nhướng mày cười nói: “Cái ngườigọi là chồng em bây giờ, chỉ là mộtquân nhân lĩnh lương của nhà nước,anh ta yêu đất nước, quân đội và sựvỗ về từ dân chúng của anh ta, làmgì có thời gian mà lo cho cô? Càngkhông có cách nào cho cô cuộcsống xa hoa.”Ủng hộ chúng tôi truy cập vào truyen.one để đọc truyện nhé“Vậy thì đã sao?” Tâm trạng BạchNhược Hy bình tĩnh trở lại, cô cảmthấy cuộc sống bây giờ đã rất sungtúc, lương của chồng cô gấp haimươi lần lương của nhân viên bìnhthường, mỗi năm mấy triệu, côkhông cảm thấy đây là con số ít.Giọng điệu của Doãn Đạo thêm vàiphần nghiêm túc: “Rời xa KiềuHuyền Thạc, tôi lấy cô.Đột nhiên, trái tim Bạch Nhược Hyđập bịch một tiếng, hoảng hồnnghệch mặt nhìn người đàn ôngtrước mặt.Gì…Lấy cô?“Giá trị thị trường của Công ty DoãnGia và Tập đoàn Kiều Thị tươngđương, quan trọng là tôi nắm nămmươi phần trăm cổ phần trong tay,bản thân tôi có giá trị bao nhiêu, côtự tính đi.”Bạch Nhược Hy cảm thấy trán toáthết mồ hôi lạnh, người đàn ông nàykhông giống như đang nói đùa.“Tôi không quan tâm cô đã qua tayngười đàn ông khác, tôi cũng sẽkhông làm công chứng tài sảntrước khi kết hôn, lấy tôi, cô sẽ trởthành phú bà cả đời này hưởng vinhhoa phú quý.”Người đàn ông này đúng là tênđiên.Bạch Nhược Hy nuốt nước bọt chonhuận giọng, hỏi: “Anh yêu tôi sao?”“Không yêu.” Doãn Đạo nói chắcnhư định đóng cột.Bạch Nhược Hy cười lớn, lập tứccảm thấy thoải mái.“Có phải tôi nên ghen ty với DoãnNhụy không, có một người anh yêuthương cô ta như vậy, thà đánh đổihạnh phúc của mình để giành hạnhphúc cho em gái.Doãn Đạo đột nhiên cười sảngkhoái: “Ha ha… hạnh phúc? Tôichưa bao giờ cảm thấy phụ nữ vàhôn nhân có thể mang lại hạnhphúc cho mình, đó là những phụkiện không cần thiết trong cuộcsống của tôi, đối với Doãn Đạo tôimà nói có cũng được không cócũng chẳng sao.”“Anh Doãn, xin lỗi, tạm thời tôikhông nghĩ đến việc ly hôn, cho dùcó ly hôn rồi, tôi cũng không nghĩđến việc sẽ lấy anh.”Nói xong, Bạch Nhược Hy cầm túixách đứng lên: “Tôi vẫn phải đi làm,xin đi trước.”“Tôi cho cô ba ngày suy nghĩ.”Khuôn mặt người đàn ông lập tứctrở nên u ám.Bạch Nhược Hy nheo mắt, rấtnghiêm túc nói: “Không cần cho tôithời gian, tôi không cân nghĩ.”Doãn Đạo nhướng mày cười, ngửacổ tức giận nốc cạn ly rượu trongtay, lạnh lùng nhả ra từng chữ từngchữ: “Cơ hội tôi đã cho cô rồi, khôngmuốn lấy tôi cũng không sao, cô rờikhỏi Kiều Huyền Thạc, em gái tôimới có khả năng.”Bạch Nhược Hy không thể hiểu, tạisao những người này lại ích kỷ nhưvậy?Kiều Huyền Hạo luôn miệng nói yêucô, nhưng lại không bằng lòng tácthành cho cô và Huyền Thạc màkhông cần điều kiện gì.Doãn Đạo yêu em gái mình, nhưnglại dùng thủ đoạn hủy hoại hạnhphúc của người khác để đổi lại hạnhphúc cho em gái, tình yêu củanhững người này sao lại ích kỷ vụ lợinhư vậy?Hoặc là quan điểm sống khônggiống nhau, cô không thể nào hiểuđược.Ủng hộ chúng tôi truy cập vào truyen.one để đọc truyện nhéBạch Nhược Hy nhẹ nhàng cúi đầuchào anh ta, sau đó, quay người đira cửa.Quay lưng về phía người đàn ông,Bạch Nhược Hy đã căng thẳng đếnmức lòng bàn tay đổ mồ hôi, ngồirun rẩy đến bây giờ cũng không dễdàng chút nào.Vẫn chưa ra khỏi cửa, giọng nóilạnh lùng của người đàn ông từ phíasau truyền đến: “Tôi sẽ khiến côcam tâm tình nguyện rời xa KiềuHuyền Thạc, nếu thực sự không thể,tôi sẽ hủy hoại cô.Bạch Nhược Hy đột ngột dừngbước, một cơn ớn lạnh từ lòng bànchân truyền đến lạnh thấu xươngsống lưng, cô hoảng hốt lo lắngnhìn ra cửa.Cô bất giác nắm tay thành nắmđấm, cắn nhẹ môi, trong lòng vôcùng hoảng hốt.Doãn Đạo từ từ đứng dậy, quayngười đối diện với Bạch Nhược Hy,nhìn bóng lưng mảnh mai của cô,vô cùng nghiêm túc nói: “Tôi nóiđược làm được, không muốn chếtthì mau rời khỏi anh ta, nếu khôngcô sẽ chết rất thảm.”Bạch Nhược Hy siết chặt nắm tay,móng tay cắm vào da thịt nơi lòngbàn tay, trong lòng càng thêm bốirối, tuy rằng đây chỉ là lời đe dọa,nhưng cô biết người đàn ông nàynói được làm được.Quay lưng về phía Doãn Đạo, BạchNhược Hy kiên định lớn tiếng nói:“Nếu đây là số phận của BạchNhược Hy tôi, vậy tôi chấp nhận sốphận của mình. Nhưng cảm ơn anhđã nói cho tôi biết điều này, tôi sẽkhông ly hôn, nhưng sẽ luôn cảnhgiác đề phòng, để tránh việc anh cửngười mưu sát, tôi cũng sẽ tăngcường rèn luyện bản thân, khiếnmình trở nên mạnh mẽ hơn.”Bạch Nhược Hy tiến lên một bước,mở cửa bước ra ngoài.Doãn Đạo nhìn theo bóng lưng cô,rơi vào trâm tư, có chút cảm giácphức tạp khó nói, trong lòng anh tacó chút chua xót.Có lẽ đã có quá nhiều phụ nữ tìmmọi cách để lấy anh ta, gặp mộtngười từ chối anh ta, anh ta có chútchưa kịp thích ứng.Hoặc có lẽ thái độ hòa nhã và tínhcách cứng rắn của Bạch Nhược Hyđã khiến anh ta cảm thấy rất quenthuộc.Vừa ra khỏi cổng nhà họ Doãn.Doãn Nhụy ngẩng mặt đi đến,khoảng khắc nhìn thấy Bạch NhượcHy, cô ta cũng chững lại, sắc mặt tốisầm lại, ánh mắt ngạc nhiên.Nhưng chỉ là thoáng qua, cô ta lậptức khôi phục thần sắc, đi về phíatrước vài bước đến trước mặt BạchNhược Hy, nhẹ nhàng dịu giọng nói:“Nhược Hy, sao cậu lại đến đây, làanh mình đưa cậu đến sao?””…. Bạch Nhược Hy im lặng, nhìnkhuôn mặt dịu dàng cùng vẻ mặt lolắng của cô ta, nếu không biết cô talà kiểu người gì, cô thật sự đã bị“lòng tốt” của cô ta lừa gạt.Doãn Nhụy bước tới, nắm chặt lấybàn tay của Nhược Hy: “Nhược Hy,anh trai mình có làm gì cậu không?”Cô ta nhìn cô từ trên xuống dướimột lượt, giọng điệu lo lắng: “Cậucó bị thương không?”Bạch Nhược Hy lạnh lùng rút tay về,nở một nụ cười khinh thường: “DoãnNhụy, ở đây không có ai, đừng giảbộ trước mặt tôi nữa, cô không cảmthấy thấy kỳ cục sao?”“Cậu có ý gì thế?” Doãn Nhụy bựcbội bĩu môi: “Mình thực sự lo lắngcho cậu, tình bạn của chúng ta đãhơn hai mươi năm rồi. Mặc dù mìnhđã làm chuyện có lỗi với cậu, nhưngcậu cũng từng làm chuyện có lỗi vớimình, mình đều có thể cho qua mọichuyện, sao cậu vẫn cứ thế này, sođo tính toán, cậu không cảm thấybản thân rất ích kỷ sao?”“Vậy cô cứ coi như tôi ích kỷ đi,mong cô sau này gặp nhau, cô cứcoi tôi như người lạ là được, tôikhông muốn nghe những lời giả dốicủa cô nữa, càng không muốn nhìnthấy bộ mặt giả tạo này của cô.Bạch Nhược Hy dứt lời, đi thẳng quangười cô ta bước xuống bậc cửa.Doãn Nhụy lập tức quay người, hétlên với cô: “Nhược Hy, loại con gáixấu xa hết mức như cô không xứngvới Huyền Thạc.”Bạch Nhược Hy đột ngột dừng lạibước chân, không kìm được nắmchặt bàn tay.Cho dù cô có xấu xa như thế nào,cô cũng sẽ không làm nhữngchuyện không có tính người, cô tacòn có mặt mũi nào để chỉ trích cô?Doãn Nhụy vẫn là giọng điệu ôn hòanhư trước, tỏ vẻ rất thân thiết màchỉ bảo: “Mình đối xử hết lòng hếtdạ với cậu, nhưng chỉ đổi lại đượcsự phản bội của cậu, mình đềutrách cậu. Cậu bị chúng bạn xa lánh,bố mẹ cũng không cần cậu. Mìnhkhông muốn tính toán chuyện cũmuốn tìm lại tình bạn của chúng ta,nhưng cậu lại xấu xa như vậy, loạingười như cậu không xứng vớiHuyền Thạc, nói thẳng ra là khiếnHuyền Thạc mất mặt.”Bạch Nhược Hy bất lực cúi đầu,nhìn xuống mặt đất, mỉm cười.Mỉm cười, nụ cười kiểu này khiến côcảm thấy rất đáng thương, kiểu congái tự coi bản thân là tốt như DoãnNhụy, đúng là khiến người ta cạn lời.Đối xử hết lòng hết dạ với cô?