Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…
Chương 163
Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Doãn Nhụy sững sờ, đột nhiênngẩng đầu nhìn về góc của nơi máinhà, một camera giám sát đangchĩa vào bọn họ.Dù là anh trai mình, nhưng giờ phútnày cô ta vẫn cảm thấy bất an.Vội vàng nhìn về phía Doãn Đạo, lậptức chuyển chủ đề: “Anh, tại saoBạch Nhược Hy lại nói muốn lấyanh?”Truyen one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.Truy cập vào truyen one để đọc nhiều truyện hay nhé.Doãn Đạo cau mày nhìn chằm chằmvào đôi mắt tức giận của BạchNhược Hy, ánh mắt của hai ngườitrở nên sắc bén, giữa hai người cómột luồng khí cực mạnh bao lấy haingười.Doãn Đạo phớt lờ câu hỏi của DoãnNhụy, dán chặt mắt nhìn BạchNhược Hy.Hơi thở của Bạch Nhược Hy mangtheo chút tức giận, cắn răng nóitừng chữ: “Không dám đúng không?Kiểm tra camera nhà anh, xem cóphải tôi làm hại em gái anh không,có phải tôi ức hiếp cô ta không,không phải anh muốn tôi ly hôn vớiHuyền Thạc sao? Bây giờ đi kiểmtra ngay đi, nếu như tôi ức hiếp emgái anh, tôi lập tức ly hôn với HuyềnThạc, lấy anh.”Nhìn thấy Bạch Nhược Hy nóichuyện nghiêm túc, lòng đầy cămphẫn như vậy, ngay cả chuyện li hôncô cũng có thể đem ra để thê thốt,anh ta do dự rồi, thậm chí khôngdám nghi ngờ lời của cô.Lấy chuyện này ra uy hiếp bắt anh takiểm tra camera, xem ra cô đã nắmchắc phần thắng trong tay.Giờ phút này, Doãn Đạo hoangmang.Anh ta cảm thấy bối rối, ngơ ngácnhìn Bạch Nhược Hy, vô thức màhơi nhíu mày.Bạch Nhược Hy lập tức bước tới,tức giận hỏi: “Không dám đúngkhông?”“.” Doãn Đạo vẫn không nói lời nào,chậm rãi nhìn vê phía Doãn Nhụyđáng thương đang ngôi dưới đất,em gái của anh ta vẫn là bộ dạngkhóc lóc yếu đuối, khóc như hoa lêtrong mưa.Ngừng một chút, Doãn Đạo lại nhìnBạch Nhược Hy, vừa mới mở miệngmuốn nói.“Bốp!”Bạch Nhược Hy giơ tay tát thẳngvào má của Doãn Đạo, cô đã dùnghết sức lực của bản thân mình,thậm chí đánh đến mức tay của côcũng đau, người đàn ông bị cô đánhđến nghiêng đầu, lập tức sững ra.Doãn Nhụy giật mình không dámtin, lập tức bụm miệng, sững sờthảng thốt.Đối với Doãn Đạo mà nói, trên thếgian này không có người phụ nữnào dám đánh anh ta, đời này anhta lần đầu tiên bị phụ nữ đánh, đóchính là Bạch Nhược Hy.Bạch Nhược Hy buột miệng khôngchút sợ hãi: “Cái tát này trả lại choanh.”Doãn Đạo dùng đầu lưỡi đẩy trongkhoang miệng nơi má anh ta, lưỡikhẽ chạm khóe miệng, nhếch mépcười khẩy, nụ cười này có chút khinhthường thậm chí là ngạc nhiên.Anh ta che giấu suy nghĩ trong lòngbằng một nụ cười mỉa mai, giươngđôi mắt gian tà, chậm rãi nhìn vềphía Bạch Nhược Hy.Hai người nhìn nhau, ánh mắt BạchNhược Hy càng lúc càng lạnh nhạt,càng lúc càng thờ ơ, cô gắn từngchữ: “Đừng có cảm thấy uất ức, tâmtrạng của anh lúc này cũng giốngnhư tôi bị đánh khi nấy, nếu như đãkhông có cách nào kiểm tracamera, xem bộ mặt thật của emgái anh, vậy thì đừng nhe nanh múavuốt trước mặt tôi, cảm thấy khôngphục thì đánh chết tôi đi, tôi khôngphải đối thủ của anh, nhưng tôi biếtanh cũng không phải là đối thủ củachồng tôi, tôi sợ anh, anh cũng sợchồng tôi, không đúng sao?”Doãn Đạo cúi đầu, cười cay đắng,chậm rãi đút tay vào túi quần, trâmmặc không nói gì.Doãn Nhụy tức giận nói: “BạchNhược Hy, cậu đánh mình thì thôi đi,không ngờ ngay cả anh mình cậucũng…Cô ta còn chưa nói hết lời, BạchNhược Hy đã trừng mắt nhìn cô ta,gay gắt nói: “Cô im đi.”đt „… Doãn Nhụy giật mình sợ hãi, quảnhiên im bặt.Cô ta bị khí chất của Bạch NhượcHy làm cho kinh hãi, trong giây látkhông biết phải phản ứng thế nào.Bạch Nhược Hy không thèm để ýđến Doãn Nhụy, dẫu sao cô cũngkhông bao giờ đấu lại cô nàng thảomai mang theo vầng sáng củaThánh nữ này.“Đây là lân đầu tiên trong đời, DoãnĐạo này bị một người phụ nữ đánh,không ngờ cô lại bạo gan như vậy.’Doãn Đạo ngước mắt nhìn BạchNhược Hy.Bạch Nhược Hy cười khẩy, mỉa mainói: “Bạch Nhược Hy tôi từng bị rấtnhiều người ức hiếp, cũng từng bịđàn ông đánh, vì thế đừng cho rằnganh đánh tôi, tôi liền sợ anh, tínhmạng này của Bạch Nhược Hy,không quan trọng.’Nói xong, Bạch Nhược Hy siết chặttay, lập tức xoay người rời đi.Bước xuống bậc thêm, cô đưa taylên lau vết máu trên khóe miệng.Đưa tay sờ lên gò má sưng tấy,trong lòng cô thâm nguyên rủaDoãn Đạo, hận không thể mắng tổtông mười tám đời nhà anh ta, anhta đánh đâu không đánh lại đánhvào mặt, nếu như để chồng cô nhìnthấy, thì phải làm sao?Tâm trạng bực dọc, Bạch Nhược Hyđi ra khỏi đại viện nhà họ Kiều.Doãn Đạo nheo đôi mắt sâu mơmàng, lặng lẽ nhìn bóng lưng củaBạch Nhược Hy, ánh mắt tối sầm lại,khóe miệng bất giác hiện lên mộtnụ cười nhàn nhạt.Doãn Nhụy từ từ đứng dậy, phủiphủi mông: “Anh.”Doãn Đạo vẫn đang chìm đắm trongsuy nghĩ của mình, ánh mắt nhìnchằm chằm vào bóng lưng củaBạch Nhược Hy, hoàn toàn khôngphát hiện ra Doãn Nhụy gọi anh ta.-Anh?” Doãn Nhụy cau mày, gọi tohơn, nhưng đối phương vẫn khôngcó phản ứng nào, cô ta tức giận điqua, đẩy cánh tay anh ta: “Anh, anhđang nghĩ gì vậy, Bạch Nhược Hy đãđi rồi.”“Hả?” Doãn Đạo sực tỉnh, sâm mặtnhìn Doãn Nhụy.“Em hỏi anh đang nhìn gì vậy? Cònnữa, ban nãy Bạch Nhược Hy nóimuốn lấy anh, rốt cuộc là thế nào?”Doãn Nhụy tức đến tái mặt, giọngđiệu rất cáu kỉnh.Thái độ của Doãn Đạo có chút thayđổi, thêm vài phần lạnh lùng,nghiêm túc hỏi: “Những gì BạchNhược Hy nói có phải là sự thậtkhông? Trước mặt anh không cầndiễn.”“Anh..” Nước mắt của Doãn Nhụynói đến là đến, những giọt nước mắtto như hạt trân châu lăn xuống mặt,ấm ức nghẹn ngào: “Em thật khôngngờ anh không tin em mà lại tinBạch Nhược Hy, anh, hức hức, saoanh có thể như thế?”Doãn Nhụy nắm chặt tay và khóc,nước mắt tuôn rơi như mưa.Nhìn thấy thế trái tim của Doãn Đạođột nhiên mềm nhữn ra, anh ta lậptức yêu chiều mà ôm lấy Doãn Nhụyvào lồng ngực, nhẹ giọng thì thâm:“Em gái đừng khóc, em gái mà anhyêu thương nhất, sao anh có thểnghi ngờ lời em nói được cơ chứ?”“Nhưng thái độ ban nấy của anh…”“Anh nhất thời hồ đồ, em đừng tráchanh.”“Anh… Doãn Nhụy khụt khit mũi,hỏi thẳng thừng: “Những lời ban nãycủa Bạch Nhược Hy là có ý gì?”Doãn Đạo chậm rãi đẩy vai cô ta ra,cúi đầu lau nước mắt trên má cô ta,nhỏ giọng thì thâm: “Anh đưa điềukiện cho cô ta, bắt cô ta rời xa KiềuHuyền Thạc.”Doãn Nhụy lập tức hiểu ý của anhta, ngạc nhiên nói: “Anh cưới cô ấy?”“Ừ” Doãn Đạo đáp một tiếng.Doãn Nhụy đột nhiên sững sờ, ngâyngốc nhìn chằm chằm Doãn Đạomột hồi, mới định thần hỏi lại: “Ngaycả anh cũng thích cô ta.”Doãn Đạo trầm mặc một lúc, trướcđây anh ta đã dứt khoát nói nhưđinh đóng cột rằng anh không yêuBạch Nhược Hy, nhưng lúc này,ngay cả bản thân anh ta cũngkhông biết tại sao mình lại do dự vàigiây mới nói: “Không có, anh khôngthích cô ta.”“Vậy anh là vì em sao?” Ánh mắtDoãn Nhụy lập tức trở nên xúcđộng, nước mắt lăn dài trên gò má.Doãn Đạo gật đầu cười, lộ ra ý cười.“Em không muốn anh vì em mà hysinh hạnh phúc của mình, anhkhông cần phải như thế, BạchNhược Hy cô ta… cô ta không xứngđáng với anh.”“Nếu em thật sự nghĩ như vậy thìthôi quên đi.” Doãn Đạo cố ý xoayngười, chậm rãi nói: “Vậy anh sẽkhông chia tách Bạch Nhược Hy vàKiều Huyền Thạc nữa, Tiểu Nhụy emtự nghĩ cách đi.”Nói xong, anh ta đi về phía phònglớn.Doãn Nhụy ngay lập tức hoảng loạn,lo lắng nhìn bóng lưng của DoãnĐạo, mở miệng muốn nói, nhưng lạikhông dám nói ra, cô ta cảm thấyrất hối hận.Cô ta vội vàng bước theo và rụt rènói: “Anh à, thật ra Bạch Nhược Hylà một người phụ nữ rất tốt, mặc dùcô ấy hại em, cướp người đàn ôngcủa em, còn đối xử với em thế này,nhưng tính cách của cô ấy hòa nhã,hiên lành ngây thơ, không tranhgiành với đời…Doãn Đạo nghe những lời em gáitán dương Bạch Nhược Hy, khôngkhỏi nở một nụ cười chua chát.Người phụ nữ đó tốt như vậy sao?Xem thêm nhiều truyện hot nhé!Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng Tài Chàng Rể Cực Phẩm Bác Sĩ Thiên Tài Giang Bắc Minh Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế Con Dâu Của Nhà Giàu Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi Y Võ Song Toàn Sủng Vợ Lên Trời Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc Ngọn Sóng Tình Yêu Vệ Sĩ Bất Đắc Dĩ Sự Trả Thù Ngọt Ngào Mê Vợ Không Lối Về Theo Đuổi Vợ Câm Thần Y Ở Rể Cô Vợ Hoàn Hão Tôi Là Thầy Khai Quang Rể Quý Trời Cho Được Chồng Như Ý Chồng Bá Đạo Tình Yêu Sâu Sắc Vợ Yêu Kiêu Ngạo Anh Boss Xấu Xa Trong Lời Đồn Vợ Tổng Tài Không Dễ Nữ Thần Quốc Dân Chế Chế Tạo Hào Môn Hư Danh Tổng tài Phu Nhân Cô Dâu Bị Chiếm Đoạt Vương Phi Đa Tài Nghệ 1 2 3 Xuyên Không Rồi Ông Xã Thần Bí Tổng Tài Mỹ Nhân Yêu Cận Vệ Tình Yêu Cấm Kỵ Đêm Ấy Tôi Rơi Vào Cô Vợ Đánh Tráo Cô Vợ Thần Bí Muốn Chạy Đâu Cục Cưng Đến Nhà Ba Ơi Mở Cửa Ra Nhiệm Vụ Sinh Đẻ Đỉnh Cấp Rể Quý Ma Đế Truyền Kỳ Thầy Xem Bói Phong Lưu Xuyên Không Thành Vua Chúa Con Rể Giả Heo Ăn Hổ Vợ Nhà Người Ta Cô Vợ Thay Thế Rể Cuồng Sự Trở Lại Của Chàng Rể Vô Dụng Chiều Vợ 7 7 49 Ngày Boss Ơi, Bà Chủ Quá Mạnh Mẽ
Doãn Nhụy sững sờ, đột nhiên
ngẩng đầu nhìn về góc của nơi mái
nhà, một camera giám sát đang
chĩa vào bọn họ.
Dù là anh trai mình, nhưng giờ phút
này cô ta vẫn cảm thấy bất an.
Vội vàng nhìn về phía Doãn Đạo, lập
tức chuyển chủ đề: “Anh, tại sao
Bạch Nhược Hy lại nói muốn lấy
anh?”
Truyen one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.
Truy cập vào truyen one để đọc nhiều truyện hay nhé.
Doãn Đạo cau mày nhìn chằm chằm
vào đôi mắt tức giận của Bạch
Nhược Hy, ánh mắt của hai người
trở nên sắc bén, giữa hai người có
một luồng khí cực mạnh bao lấy hai
người.
Doãn Đạo phớt lờ câu hỏi của Doãn
Nhụy, dán chặt mắt nhìn Bạch
Nhược Hy.
Hơi thở của Bạch Nhược Hy mang
theo chút tức giận, cắn răng nói
từng chữ: “Không dám đúng không?
Kiểm tra camera nhà anh, xem có
phải tôi làm hại em gái anh không,
có phải tôi ức hiếp cô ta không,
không phải anh muốn tôi ly hôn với
Huyền Thạc sao? Bây giờ đi kiểm
tra ngay đi, nếu như tôi ức hiếp em
gái anh, tôi lập tức ly hôn với Huyền
Thạc, lấy anh.”
Nhìn thấy Bạch Nhược Hy nói
chuyện nghiêm túc, lòng đầy căm
phẫn như vậy, ngay cả chuyện li hôn
cô cũng có thể đem ra để thê thốt,
anh ta do dự rồi, thậm chí không
dám nghi ngờ lời của cô.
Lấy chuyện này ra uy hiếp bắt anh ta
kiểm tra camera, xem ra cô đã nắm
chắc phần thắng trong tay.
Giờ phút này, Doãn Đạo hoang
mang.
Anh ta cảm thấy bối rối, ngơ ngác
nhìn Bạch Nhược Hy, vô thức mà
hơi nhíu mày.
Bạch Nhược Hy lập tức bước tới,
tức giận hỏi: “Không dám đúng
không?”
“.” Doãn Đạo vẫn không nói lời nào,
chậm rãi nhìn vê phía Doãn Nhụy
đáng thương đang ngôi dưới đất,
em gái của anh ta vẫn là bộ dạng
khóc lóc yếu đuối, khóc như hoa lê
trong mưa.
Ngừng một chút, Doãn Đạo lại nhìn
Bạch Nhược Hy, vừa mới mở miệng
muốn nói.
“Bốp!”
Bạch Nhược Hy giơ tay tát thẳng
vào má của Doãn Đạo, cô đã dùng
hết sức lực của bản thân mình,
thậm chí đánh đến mức tay của cô
cũng đau, người đàn ông bị cô đánh
đến nghiêng đầu, lập tức sững ra.
Doãn Nhụy giật mình không dám
tin, lập tức bụm miệng, sững sờ
thảng thốt.
Đối với Doãn Đạo mà nói, trên thế
gian này không có người phụ nữ
nào dám đánh anh ta, đời này anh
ta lần đầu tiên bị phụ nữ đánh, đó
chính là Bạch Nhược Hy.
Bạch Nhược Hy buột miệng không
chút sợ hãi: “Cái tát này trả lại cho
anh.”
Doãn Đạo dùng đầu lưỡi đẩy trong
khoang miệng nơi má anh ta, lưỡi
khẽ chạm khóe miệng, nhếch mép
cười khẩy, nụ cười này có chút khinh
thường thậm chí là ngạc nhiên.
Anh ta che giấu suy nghĩ trong lòng
bằng một nụ cười mỉa mai, giương
đôi mắt gian tà, chậm rãi nhìn về
phía Bạch Nhược Hy.
Hai người nhìn nhau, ánh mắt Bạch
Nhược Hy càng lúc càng lạnh nhạt,
càng lúc càng thờ ơ, cô gắn từng
chữ: “Đừng có cảm thấy uất ức, tâm
trạng của anh lúc này cũng giống
như tôi bị đánh khi nấy, nếu như đã
không có cách nào kiểm tra
camera, xem bộ mặt thật của em
gái anh, vậy thì đừng nhe nanh múa
vuốt trước mặt tôi, cảm thấy không
phục thì đánh chết tôi đi, tôi không
phải đối thủ của anh, nhưng tôi biết
anh cũng không phải là đối thủ của
chồng tôi, tôi sợ anh, anh cũng sợ
chồng tôi, không đúng sao?”
Doãn Đạo cúi đầu, cười cay đắng,
chậm rãi đút tay vào túi quần, trâm
mặc không nói gì.
Doãn Nhụy tức giận nói: “Bạch
Nhược Hy, cậu đánh mình thì thôi đi,
không ngờ ngay cả anh mình cậu
cũng…
Cô ta còn chưa nói hết lời, Bạch
Nhược Hy đã trừng mắt nhìn cô ta,
gay gắt nói: “Cô im đi.”
đt „
… Doãn Nhụy giật mình sợ hãi, quả
nhiên im bặt.
Cô ta bị khí chất của Bạch Nhược
Hy làm cho kinh hãi, trong giây lát
không biết phải phản ứng thế nào.
Bạch Nhược Hy không thèm để ý
đến Doãn Nhụy, dẫu sao cô cũng
không bao giờ đấu lại cô nàng thảo
mai mang theo vầng sáng của
Thánh nữ này.
“Đây là lân đầu tiên trong đời, Doãn
Đạo này bị một người phụ nữ đánh,
không ngờ cô lại bạo gan như vậy.’
Doãn Đạo ngước mắt nhìn Bạch
Nhược Hy.
Bạch Nhược Hy cười khẩy, mỉa mai
nói: “Bạch Nhược Hy tôi từng bị rất
nhiều người ức hiếp, cũng từng bị
đàn ông đánh, vì thế đừng cho rằng
anh đánh tôi, tôi liền sợ anh, tính
mạng này của Bạch Nhược Hy,
không quan trọng.’
Nói xong, Bạch Nhược Hy siết chặt
tay, lập tức xoay người rời đi.
Bước xuống bậc thêm, cô đưa tay
lên lau vết máu trên khóe miệng.
Đưa tay sờ lên gò má sưng tấy,
trong lòng cô thâm nguyên rủa
Doãn Đạo, hận không thể mắng tổ
tông mười tám đời nhà anh ta, anh
ta đánh đâu không đánh lại đánh
vào mặt, nếu như để chồng cô nhìn
thấy, thì phải làm sao?
Tâm trạng bực dọc, Bạch Nhược Hy
đi ra khỏi đại viện nhà họ Kiều.
Doãn Đạo nheo đôi mắt sâu mơ
màng, lặng lẽ nhìn bóng lưng của
Bạch Nhược Hy, ánh mắt tối sầm lại,
khóe miệng bất giác hiện lên một
nụ cười nhàn nhạt.
Doãn Nhụy từ từ đứng dậy, phủi
phủi mông: “Anh.”
Doãn Đạo vẫn đang chìm đắm trong
suy nghĩ của mình, ánh mắt nhìn
chằm chằm vào bóng lưng của
Bạch Nhược Hy, hoàn toàn không
phát hiện ra Doãn Nhụy gọi anh ta.
-Anh?” Doãn Nhụy cau mày, gọi to
hơn, nhưng đối phương vẫn không
có phản ứng nào, cô ta tức giận đi
qua, đẩy cánh tay anh ta: “Anh, anh
đang nghĩ gì vậy, Bạch Nhược Hy đã
đi rồi.”
“Hả?” Doãn Đạo sực tỉnh, sâm mặt
nhìn Doãn Nhụy.
“Em hỏi anh đang nhìn gì vậy? Còn
nữa, ban nãy Bạch Nhược Hy nói
muốn lấy anh, rốt cuộc là thế nào?”
Doãn Nhụy tức đến tái mặt, giọng
điệu rất cáu kỉnh.
Thái độ của Doãn Đạo có chút thay
đổi, thêm vài phần lạnh lùng,
nghiêm túc hỏi: “Những gì Bạch
Nhược Hy nói có phải là sự thật
không? Trước mặt anh không cần
diễn.”
“Anh..” Nước mắt của Doãn Nhụy
nói đến là đến, những giọt nước mắt
to như hạt trân châu lăn xuống mặt,
ấm ức nghẹn ngào: “Em thật không
ngờ anh không tin em mà lại tin
Bạch Nhược Hy, anh, hức hức, sao
anh có thể như thế?”
Doãn Nhụy nắm chặt tay và khóc,
nước mắt tuôn rơi như mưa.
Nhìn thấy thế trái tim của Doãn Đạo
đột nhiên mềm nhữn ra, anh ta lập
tức yêu chiều mà ôm lấy Doãn Nhụy
vào lồng ngực, nhẹ giọng thì thâm:
“Em gái đừng khóc, em gái mà anh
yêu thương nhất, sao anh có thể
nghi ngờ lời em nói được cơ chứ?”
“Nhưng thái độ ban nấy của anh…”
“Anh nhất thời hồ đồ, em đừng trách
anh.”
“Anh… Doãn Nhụy khụt khit mũi,
hỏi thẳng thừng: “Những lời ban nãy
của Bạch Nhược Hy là có ý gì?”
Doãn Đạo chậm rãi đẩy vai cô ta ra,
cúi đầu lau nước mắt trên má cô ta,
nhỏ giọng thì thâm: “Anh đưa điều
kiện cho cô ta, bắt cô ta rời xa Kiều
Huyền Thạc.”
Doãn Nhụy lập tức hiểu ý của anh
ta, ngạc nhiên nói: “Anh cưới cô ấy?”
“Ừ” Doãn Đạo đáp một tiếng.
Doãn Nhụy đột nhiên sững sờ, ngây
ngốc nhìn chằm chằm Doãn Đạo
một hồi, mới định thần hỏi lại: “Ngay
cả anh cũng thích cô ta.”
Doãn Đạo trầm mặc một lúc, trước
đây anh ta đã dứt khoát nói như
đinh đóng cột rằng anh không yêu
Bạch Nhược Hy, nhưng lúc này,
ngay cả bản thân anh ta cũng
không biết tại sao mình lại do dự vài
giây mới nói: “Không có, anh không
thích cô ta.”
“Vậy anh là vì em sao?” Ánh mắt
Doãn Nhụy lập tức trở nên xúc
động, nước mắt lăn dài trên gò má.
Doãn Đạo gật đầu cười, lộ ra ý cười.
“Em không muốn anh vì em mà hy
sinh hạnh phúc của mình, anh
không cần phải như thế, Bạch
Nhược Hy cô ta… cô ta không xứng
đáng với anh.”
“Nếu em thật sự nghĩ như vậy thì
thôi quên đi.” Doãn Đạo cố ý xoay
người, chậm rãi nói: “Vậy anh sẽ
không chia tách Bạch Nhược Hy và
Kiều Huyền Thạc nữa, Tiểu Nhụy em
tự nghĩ cách đi.”
Nói xong, anh ta đi về phía phòng
lớn.
Doãn Nhụy ngay lập tức hoảng loạn,
lo lắng nhìn bóng lưng của Doãn
Đạo, mở miệng muốn nói, nhưng lại
không dám nói ra, cô ta cảm thấy
rất hối hận.
Cô ta vội vàng bước theo và rụt rè
nói: “Anh à, thật ra Bạch Nhược Hy
là một người phụ nữ rất tốt, mặc dù
cô ấy hại em, cướp người đàn ông
của em, còn đối xử với em thế này,
nhưng tính cách của cô ấy hòa nhã,
hiên lành ngây thơ, không tranh
giành với đời…
Doãn Đạo nghe những lời em gái
tán dương Bạch Nhược Hy, không
khỏi nở một nụ cười chua chát.
Người phụ nữ đó tốt như vậy sao?
Xem thêm nhiều truyện hot nhé!
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng Tài Chàng Rể Cực Phẩm Bác Sĩ Thiên Tài Giang Bắc Minh Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế Con Dâu Của Nhà Giàu Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi Y Võ Song Toàn Sủng Vợ Lên Trời Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc Ngọn Sóng Tình Yêu Vệ Sĩ Bất Đắc Dĩ Sự Trả Thù Ngọt Ngào Mê Vợ Không Lối Về Theo Đuổi Vợ Câm Thần Y Ở Rể Cô Vợ Hoàn Hão Tôi Là Thầy Khai Quang Rể Quý Trời Cho Được Chồng Như Ý Chồng Bá Đạo Tình Yêu Sâu Sắc Vợ Yêu Kiêu Ngạo Anh Boss Xấu Xa Trong Lời Đồn Vợ Tổng Tài Không Dễ Nữ Thần Quốc Dân Chế Chế Tạo Hào Môn Hư Danh Tổng tài Phu Nhân Cô Dâu Bị Chiếm Đoạt Vương Phi Đa Tài Nghệ 1 2 3 Xuyên Không Rồi Ông Xã Thần Bí Tổng Tài Mỹ Nhân Yêu Cận Vệ Tình Yêu Cấm Kỵ Đêm Ấy Tôi Rơi Vào Cô Vợ Đánh Tráo Cô Vợ Thần Bí Muốn Chạy Đâu Cục Cưng Đến Nhà Ba Ơi Mở Cửa Ra Nhiệm Vụ Sinh Đẻ Đỉnh Cấp Rể Quý Ma Đế Truyền Kỳ Thầy Xem Bói Phong Lưu Xuyên Không Thành Vua Chúa Con Rể Giả Heo Ăn Hổ Vợ Nhà Người Ta Cô Vợ Thay Thế Rể Cuồng Sự Trở Lại Của Chàng Rể Vô Dụng Chiều Vợ 7 7 49 Ngày Boss Ơi, Bà Chủ Quá Mạnh Mẽ
Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Doãn Nhụy sững sờ, đột nhiênngẩng đầu nhìn về góc của nơi máinhà, một camera giám sát đangchĩa vào bọn họ.Dù là anh trai mình, nhưng giờ phútnày cô ta vẫn cảm thấy bất an.Vội vàng nhìn về phía Doãn Đạo, lậptức chuyển chủ đề: “Anh, tại saoBạch Nhược Hy lại nói muốn lấyanh?”Truyen one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.Truy cập vào truyen one để đọc nhiều truyện hay nhé.Doãn Đạo cau mày nhìn chằm chằmvào đôi mắt tức giận của BạchNhược Hy, ánh mắt của hai ngườitrở nên sắc bén, giữa hai người cómột luồng khí cực mạnh bao lấy haingười.Doãn Đạo phớt lờ câu hỏi của DoãnNhụy, dán chặt mắt nhìn BạchNhược Hy.Hơi thở của Bạch Nhược Hy mangtheo chút tức giận, cắn răng nóitừng chữ: “Không dám đúng không?Kiểm tra camera nhà anh, xem cóphải tôi làm hại em gái anh không,có phải tôi ức hiếp cô ta không,không phải anh muốn tôi ly hôn vớiHuyền Thạc sao? Bây giờ đi kiểmtra ngay đi, nếu như tôi ức hiếp emgái anh, tôi lập tức ly hôn với HuyềnThạc, lấy anh.”Nhìn thấy Bạch Nhược Hy nóichuyện nghiêm túc, lòng đầy cămphẫn như vậy, ngay cả chuyện li hôncô cũng có thể đem ra để thê thốt,anh ta do dự rồi, thậm chí khôngdám nghi ngờ lời của cô.Lấy chuyện này ra uy hiếp bắt anh takiểm tra camera, xem ra cô đã nắmchắc phần thắng trong tay.Giờ phút này, Doãn Đạo hoangmang.Anh ta cảm thấy bối rối, ngơ ngácnhìn Bạch Nhược Hy, vô thức màhơi nhíu mày.Bạch Nhược Hy lập tức bước tới,tức giận hỏi: “Không dám đúngkhông?”“.” Doãn Đạo vẫn không nói lời nào,chậm rãi nhìn vê phía Doãn Nhụyđáng thương đang ngôi dưới đất,em gái của anh ta vẫn là bộ dạngkhóc lóc yếu đuối, khóc như hoa lêtrong mưa.Ngừng một chút, Doãn Đạo lại nhìnBạch Nhược Hy, vừa mới mở miệngmuốn nói.“Bốp!”Bạch Nhược Hy giơ tay tát thẳngvào má của Doãn Đạo, cô đã dùnghết sức lực của bản thân mình,thậm chí đánh đến mức tay của côcũng đau, người đàn ông bị cô đánhđến nghiêng đầu, lập tức sững ra.Doãn Nhụy giật mình không dámtin, lập tức bụm miệng, sững sờthảng thốt.Đối với Doãn Đạo mà nói, trên thếgian này không có người phụ nữnào dám đánh anh ta, đời này anhta lần đầu tiên bị phụ nữ đánh, đóchính là Bạch Nhược Hy.Bạch Nhược Hy buột miệng khôngchút sợ hãi: “Cái tát này trả lại choanh.”Doãn Đạo dùng đầu lưỡi đẩy trongkhoang miệng nơi má anh ta, lưỡikhẽ chạm khóe miệng, nhếch mépcười khẩy, nụ cười này có chút khinhthường thậm chí là ngạc nhiên.Anh ta che giấu suy nghĩ trong lòngbằng một nụ cười mỉa mai, giươngđôi mắt gian tà, chậm rãi nhìn vềphía Bạch Nhược Hy.Hai người nhìn nhau, ánh mắt BạchNhược Hy càng lúc càng lạnh nhạt,càng lúc càng thờ ơ, cô gắn từngchữ: “Đừng có cảm thấy uất ức, tâmtrạng của anh lúc này cũng giốngnhư tôi bị đánh khi nấy, nếu như đãkhông có cách nào kiểm tracamera, xem bộ mặt thật của emgái anh, vậy thì đừng nhe nanh múavuốt trước mặt tôi, cảm thấy khôngphục thì đánh chết tôi đi, tôi khôngphải đối thủ của anh, nhưng tôi biếtanh cũng không phải là đối thủ củachồng tôi, tôi sợ anh, anh cũng sợchồng tôi, không đúng sao?”Doãn Đạo cúi đầu, cười cay đắng,chậm rãi đút tay vào túi quần, trâmmặc không nói gì.Doãn Nhụy tức giận nói: “BạchNhược Hy, cậu đánh mình thì thôi đi,không ngờ ngay cả anh mình cậucũng…Cô ta còn chưa nói hết lời, BạchNhược Hy đã trừng mắt nhìn cô ta,gay gắt nói: “Cô im đi.”đt „… Doãn Nhụy giật mình sợ hãi, quảnhiên im bặt.Cô ta bị khí chất của Bạch NhượcHy làm cho kinh hãi, trong giây látkhông biết phải phản ứng thế nào.Bạch Nhược Hy không thèm để ýđến Doãn Nhụy, dẫu sao cô cũngkhông bao giờ đấu lại cô nàng thảomai mang theo vầng sáng củaThánh nữ này.“Đây là lân đầu tiên trong đời, DoãnĐạo này bị một người phụ nữ đánh,không ngờ cô lại bạo gan như vậy.’Doãn Đạo ngước mắt nhìn BạchNhược Hy.Bạch Nhược Hy cười khẩy, mỉa mainói: “Bạch Nhược Hy tôi từng bị rấtnhiều người ức hiếp, cũng từng bịđàn ông đánh, vì thế đừng cho rằnganh đánh tôi, tôi liền sợ anh, tínhmạng này của Bạch Nhược Hy,không quan trọng.’Nói xong, Bạch Nhược Hy siết chặttay, lập tức xoay người rời đi.Bước xuống bậc thêm, cô đưa taylên lau vết máu trên khóe miệng.Đưa tay sờ lên gò má sưng tấy,trong lòng cô thâm nguyên rủaDoãn Đạo, hận không thể mắng tổtông mười tám đời nhà anh ta, anhta đánh đâu không đánh lại đánhvào mặt, nếu như để chồng cô nhìnthấy, thì phải làm sao?Tâm trạng bực dọc, Bạch Nhược Hyđi ra khỏi đại viện nhà họ Kiều.Doãn Đạo nheo đôi mắt sâu mơmàng, lặng lẽ nhìn bóng lưng củaBạch Nhược Hy, ánh mắt tối sầm lại,khóe miệng bất giác hiện lên mộtnụ cười nhàn nhạt.Doãn Nhụy từ từ đứng dậy, phủiphủi mông: “Anh.”Doãn Đạo vẫn đang chìm đắm trongsuy nghĩ của mình, ánh mắt nhìnchằm chằm vào bóng lưng củaBạch Nhược Hy, hoàn toàn khôngphát hiện ra Doãn Nhụy gọi anh ta.-Anh?” Doãn Nhụy cau mày, gọi tohơn, nhưng đối phương vẫn khôngcó phản ứng nào, cô ta tức giận điqua, đẩy cánh tay anh ta: “Anh, anhđang nghĩ gì vậy, Bạch Nhược Hy đãđi rồi.”“Hả?” Doãn Đạo sực tỉnh, sâm mặtnhìn Doãn Nhụy.“Em hỏi anh đang nhìn gì vậy? Cònnữa, ban nãy Bạch Nhược Hy nóimuốn lấy anh, rốt cuộc là thế nào?”Doãn Nhụy tức đến tái mặt, giọngđiệu rất cáu kỉnh.Thái độ của Doãn Đạo có chút thayđổi, thêm vài phần lạnh lùng,nghiêm túc hỏi: “Những gì BạchNhược Hy nói có phải là sự thậtkhông? Trước mặt anh không cầndiễn.”“Anh..” Nước mắt của Doãn Nhụynói đến là đến, những giọt nước mắtto như hạt trân châu lăn xuống mặt,ấm ức nghẹn ngào: “Em thật khôngngờ anh không tin em mà lại tinBạch Nhược Hy, anh, hức hức, saoanh có thể như thế?”Doãn Nhụy nắm chặt tay và khóc,nước mắt tuôn rơi như mưa.Nhìn thấy thế trái tim của Doãn Đạođột nhiên mềm nhữn ra, anh ta lậptức yêu chiều mà ôm lấy Doãn Nhụyvào lồng ngực, nhẹ giọng thì thâm:“Em gái đừng khóc, em gái mà anhyêu thương nhất, sao anh có thểnghi ngờ lời em nói được cơ chứ?”“Nhưng thái độ ban nấy của anh…”“Anh nhất thời hồ đồ, em đừng tráchanh.”“Anh… Doãn Nhụy khụt khit mũi,hỏi thẳng thừng: “Những lời ban nãycủa Bạch Nhược Hy là có ý gì?”Doãn Đạo chậm rãi đẩy vai cô ta ra,cúi đầu lau nước mắt trên má cô ta,nhỏ giọng thì thâm: “Anh đưa điềukiện cho cô ta, bắt cô ta rời xa KiềuHuyền Thạc.”Doãn Nhụy lập tức hiểu ý của anhta, ngạc nhiên nói: “Anh cưới cô ấy?”“Ừ” Doãn Đạo đáp một tiếng.Doãn Nhụy đột nhiên sững sờ, ngâyngốc nhìn chằm chằm Doãn Đạomột hồi, mới định thần hỏi lại: “Ngaycả anh cũng thích cô ta.”Doãn Đạo trầm mặc một lúc, trướcđây anh ta đã dứt khoát nói nhưđinh đóng cột rằng anh không yêuBạch Nhược Hy, nhưng lúc này,ngay cả bản thân anh ta cũngkhông biết tại sao mình lại do dự vàigiây mới nói: “Không có, anh khôngthích cô ta.”“Vậy anh là vì em sao?” Ánh mắtDoãn Nhụy lập tức trở nên xúcđộng, nước mắt lăn dài trên gò má.Doãn Đạo gật đầu cười, lộ ra ý cười.“Em không muốn anh vì em mà hysinh hạnh phúc của mình, anhkhông cần phải như thế, BạchNhược Hy cô ta… cô ta không xứngđáng với anh.”“Nếu em thật sự nghĩ như vậy thìthôi quên đi.” Doãn Đạo cố ý xoayngười, chậm rãi nói: “Vậy anh sẽkhông chia tách Bạch Nhược Hy vàKiều Huyền Thạc nữa, Tiểu Nhụy emtự nghĩ cách đi.”Nói xong, anh ta đi về phía phònglớn.Doãn Nhụy ngay lập tức hoảng loạn,lo lắng nhìn bóng lưng của DoãnĐạo, mở miệng muốn nói, nhưng lạikhông dám nói ra, cô ta cảm thấyrất hối hận.Cô ta vội vàng bước theo và rụt rènói: “Anh à, thật ra Bạch Nhược Hylà một người phụ nữ rất tốt, mặc dùcô ấy hại em, cướp người đàn ôngcủa em, còn đối xử với em thế này,nhưng tính cách của cô ấy hòa nhã,hiên lành ngây thơ, không tranhgiành với đời…Doãn Đạo nghe những lời em gáitán dương Bạch Nhược Hy, khôngkhỏi nở một nụ cười chua chát.Người phụ nữ đó tốt như vậy sao?Xem thêm nhiều truyện hot nhé!Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng Tài Chàng Rể Cực Phẩm Bác Sĩ Thiên Tài Giang Bắc Minh Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế Con Dâu Của Nhà Giàu Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi Y Võ Song Toàn Sủng Vợ Lên Trời Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc Ngọn Sóng Tình Yêu Vệ Sĩ Bất Đắc Dĩ Sự Trả Thù Ngọt Ngào Mê Vợ Không Lối Về Theo Đuổi Vợ Câm Thần Y Ở Rể Cô Vợ Hoàn Hão Tôi Là Thầy Khai Quang Rể Quý Trời Cho Được Chồng Như Ý Chồng Bá Đạo Tình Yêu Sâu Sắc Vợ Yêu Kiêu Ngạo Anh Boss Xấu Xa Trong Lời Đồn Vợ Tổng Tài Không Dễ Nữ Thần Quốc Dân Chế Chế Tạo Hào Môn Hư Danh Tổng tài Phu Nhân Cô Dâu Bị Chiếm Đoạt Vương Phi Đa Tài Nghệ 1 2 3 Xuyên Không Rồi Ông Xã Thần Bí Tổng Tài Mỹ Nhân Yêu Cận Vệ Tình Yêu Cấm Kỵ Đêm Ấy Tôi Rơi Vào Cô Vợ Đánh Tráo Cô Vợ Thần Bí Muốn Chạy Đâu Cục Cưng Đến Nhà Ba Ơi Mở Cửa Ra Nhiệm Vụ Sinh Đẻ Đỉnh Cấp Rể Quý Ma Đế Truyền Kỳ Thầy Xem Bói Phong Lưu Xuyên Không Thành Vua Chúa Con Rể Giả Heo Ăn Hổ Vợ Nhà Người Ta Cô Vợ Thay Thế Rể Cuồng Sự Trở Lại Của Chàng Rể Vô Dụng Chiều Vợ 7 7 49 Ngày Boss Ơi, Bà Chủ Quá Mạnh Mẽ