Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…
Chương 469
Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 469 Kiều Đông Lăng và Kiều Tiếu Tiếu giải cứu bằng hai cách, một mặt tìm đến Kiều Huyền Thạc, mặt khác nhờ luật sư ra tòa kiện bệnh viện. Tuy nhiên, Kiều Tiếu Tiếu đã gọi điện cho Kiều Huyền Thạc nhiều lần nhưng anh từ chối gặp vì không rảnh. Kiều Tiếu Tiếu đích thân đến nhà Kiều Huyền Thạc, nhưng không có ai ở đó ngoại trừ người làm. Cô tìm đến công ty của Kiều Huyền Hạo một lần nữa, Kiều Huyền Hạo biết rằng kế hoạch của anh ba là để bảo vệ mẹ mình, anh rất hài lòng khi Kiều Nhất Hoắc bị giam trong bệnh viện tâm thần. Kết cục của Kiều Nhất Hoắc là điều anh muốn. Bên trong văn phòng tổng giám đốc rộng rãi và sáng sủa. Sau khi hai tách trà nóng nguội lạnh, không có ai động tới, Kiều Tiếu Tiếu ngồi đối diện với Kiều Huyền Hạo, lặng lẽ nhìn anh. Kiều Tiếu Tiếu đã nói với anh ấy về ý định của cô, nhưng đổi lại Kiều Huyền Hạo lại im lặng. Khuôn mặt thờ ơ của anh cứa vào tim cô như một nhát dao. Kiều Tiếu Tiếu gục đầu xuống, bàn tay của cô nắm chặt cắm sâu vào da thịt lòng bàn tay, và nỗi cô đơn của cô lan tỏa khắp căn phòng. Trong chốc lát, Kiều Huyền Hạo chậm rãi nói: “Xin lỗi Tiếu Tiếu, chuyện này anh không thể giúp em.” Kiều Tiếu Tiếu cười khổ, nước mắt lưng tròng: “Chúng ta là một gia đình, tại sao lại xảy ra chuyện này? Anh ba, tại sao lại phải hại gia đình mình như thế này? Ông nội bị bắt vào tù, ba em bị anh ấy đưa vào bệnh viện tâm thần, và chị dâu em…” “Tất cả đều phạm tội.” Kiều Huyền Hạo giải thích. “Còn ba em thì sao? Ba em đã phạm tội gì? Ông là một người bình thường, sắp đến tuổi nghỉ hưu, ông không trộm cắp hay cướp giật. Tại sao lại phải đưa vào bệnh viện tâm thần? Em không hiểu, anh cho em biết tại sao đi.” Kiều Huyền Hạo nhìn Tiếu Tiếu buồn bã, trong lòng rất khó chịu nên an ủi cô ấy: “Mọi chuyện không đơn giản như em nghĩ đâu, ba em…” Kiều Huyền Hạo nói một nửa liền ngừng lại, không biết nên nói với Kiều Tiếu Tiếu như thế nào. Kiều Tiếu Tiếu nhìn anh đầy mong đợi, chờ những lời tiếp theo của anh. Nhưng điều cô đợi được là sự im lặng của anh. Chuyện này càng xảy ra, cô càng cảm thấy mệt mỏi, cô bụm miệng lẩm bẩm trong nghẹn ngào: “Ba em đã phạm một tội ác không thể tha thứ sao? Có phải hay không?” Kiều Huyền Hạo đau đớn thở dài, chậm rãi nhắm mắt lại, ngẩng đầu dựa vào sô pha, lấy tay che trán. Tiếng thở dài của anh dường như bất lực. Kiều Tiếu Tiếu, nước mắt giàn giụa, nghẹn ngào mà lẩm bẩm: “Anh hai, thật ra anh biết người em yêu nhất chính là anh, em có thể cho anh bất cứ thứ gì, và em có thể trao hết cô phần cho anh vô điều kiện, trên đời này người em tin tưởng nhất ngoài anh chỉ có ba em, em biết rằng đời này em không thể có được anh nhưng xin anh đừng để em mất ba.” Kiều Huyền Hạo kiềm nén đau đớn, hai tay gác trán. Anh nghe Kiều Tiếu Tiếu vừa van xin anh vừa khóc nức nở. Đau lòng khiến anh sắp gục ngã Anh không muốn làm tổn thương cô em gái này, cô ấy đã rất đáng thương rồi. Nước mắt từng giọt từng giọt trên má Kiều Tiếu Tiếu, nhỏ xuống cằm. Kiều Huyền Hạo chạm vào mặt cô lau đi những giọt nước mắt. “Không, anh chưa bao giờ chán ghét em. Anh lúc đầu tránh mặt em mọi lúc vì anh muốn em nhìn lại tam quan của chính mình. Em là em gái của anh và sẽ luôn là người em gái anh yêu thương nhất.” Kiều Tiếu Tiếu hít hít mũi, từ từ ngửa đầu lên trần nhà, đưa hai tay chạm vào má và nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt. Hít một hơi thật sâu, cô giả vờ bình tĩnh và nói một cách dửng dưng: “Cảm ơn anh hai, nhưng em chỉ muốn ba em mà thôi, ông ấy sẽ ở bên em mãi mãi, còn anh thì không thể, em cầu xin anh giúp em cứu bố, được không? Anh nói với anh ba? Tất cả chúng ta là một gia đình.” Kiều Huyền Hạo không muốn nói sự thật cho Tiếu Tiếu.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 469
Kiều Đông Lăng và Kiều Tiếu Tiếu giải cứu bằng hai cách, một mặt tìm đến Kiều Huyền Thạc, mặt khác nhờ luật sư ra tòa kiện bệnh viện.
Tuy nhiên, Kiều Tiếu Tiếu đã gọi điện cho Kiều Huyền Thạc nhiều lần nhưng anh từ chối gặp vì không rảnh.
Kiều Tiếu Tiếu đích thân đến nhà Kiều Huyền Thạc, nhưng không có ai ở đó ngoại trừ người làm.
Cô tìm đến công ty của Kiều Huyền Hạo một lần nữa, Kiều Huyền Hạo biết rằng kế hoạch của anh ba là để bảo vệ mẹ mình, anh rất hài lòng khi Kiều Nhất Hoắc bị giam trong bệnh viện tâm thần. Kết cục của Kiều Nhất Hoắc là điều anh muốn.
Bên trong văn phòng tổng giám đốc rộng rãi và sáng sủa.
Sau khi hai tách trà nóng nguội lạnh, không có ai động tới, Kiều Tiếu Tiếu ngồi đối diện với Kiều Huyền Hạo, lặng lẽ nhìn anh.
Kiều Tiếu Tiếu đã nói với anh ấy về ý định của cô, nhưng đổi lại Kiều Huyền Hạo lại im lặng.
Khuôn mặt thờ ơ của anh cứa vào tim cô như một nhát dao.
Kiều Tiếu Tiếu gục đầu xuống, bàn tay của cô nắm chặt cắm sâu vào da thịt lòng bàn tay, và nỗi cô đơn của cô lan tỏa khắp căn phòng.
Trong chốc lát, Kiều Huyền Hạo chậm rãi nói: “Xin lỗi Tiếu Tiếu, chuyện này anh không thể giúp em.”
Kiều Tiếu Tiếu cười khổ, nước mắt lưng tròng: “Chúng ta là một gia đình, tại sao lại xảy ra chuyện này? Anh ba, tại sao lại phải hại gia đình mình như thế này? Ông nội bị bắt vào tù, ba em bị anh ấy đưa vào bệnh viện tâm thần, và chị dâu em…”
“Tất cả đều phạm tội.” Kiều Huyền Hạo giải thích.
“Còn ba em thì sao? Ba em đã phạm tội gì? Ông là một người bình thường, sắp đến tuổi nghỉ hưu, ông không trộm cắp hay cướp giật. Tại sao lại phải đưa vào bệnh viện tâm thần? Em không hiểu, anh cho em biết tại sao đi.”
Kiều Huyền Hạo nhìn Tiếu Tiếu buồn bã, trong lòng rất khó chịu nên an ủi cô ấy: “Mọi chuyện không đơn giản như em nghĩ đâu, ba em…”
Kiều Huyền Hạo nói một nửa liền ngừng lại, không biết nên nói với Kiều Tiếu Tiếu như thế nào.
Kiều Tiếu Tiếu nhìn anh đầy mong đợi, chờ những lời tiếp theo của anh.
Nhưng điều cô đợi được là sự im lặng của anh.
Chuyện này càng xảy ra, cô càng cảm thấy mệt mỏi, cô bụm miệng lẩm bẩm trong nghẹn ngào: “Ba em đã phạm một tội ác không thể tha thứ sao? Có phải hay không?”
Kiều Huyền Hạo đau đớn thở dài, chậm rãi nhắm mắt lại, ngẩng đầu dựa vào sô pha, lấy tay che trán.
Tiếng thở dài của anh dường như bất lực.
Kiều Tiếu Tiếu, nước mắt giàn giụa, nghẹn ngào mà lẩm bẩm: “Anh hai, thật ra anh biết người em yêu nhất chính là anh, em có thể cho anh bất cứ thứ gì, và em có thể trao hết cô phần cho anh vô điều kiện, trên đời này người em tin tưởng nhất ngoài anh chỉ có ba em, em biết rằng đời này em không thể có được anh nhưng xin anh đừng để em mất ba.”
Kiều Huyền Hạo kiềm nén đau đớn, hai tay gác trán.
Anh nghe Kiều Tiếu Tiếu vừa van xin anh vừa khóc nức nở.
Đau lòng khiến anh sắp gục ngã Anh không muốn làm tổn thương cô em gái này, cô ấy đã rất đáng thương rồi.
Nước mắt từng giọt từng giọt trên má Kiều Tiếu Tiếu, nhỏ xuống cằm.
Kiều Huyền Hạo chạm vào mặt cô lau đi những giọt nước mắt. “Không, anh chưa bao giờ chán ghét em. Anh lúc đầu tránh mặt em mọi lúc vì anh muốn em nhìn lại tam quan của chính mình. Em là em gái của anh và sẽ luôn là người em gái anh yêu thương nhất.”
Kiều Tiếu Tiếu hít hít mũi, từ từ ngửa đầu lên trần nhà, đưa hai tay chạm vào má và nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt.
Hít một hơi thật sâu, cô giả vờ bình tĩnh và nói một cách dửng dưng: “Cảm ơn anh hai, nhưng em chỉ muốn ba em mà thôi, ông ấy sẽ ở bên em mãi mãi, còn anh thì không thể, em cầu xin anh giúp em cứu bố, được không? Anh nói với anh ba? Tất cả chúng ta là một gia đình.”
Kiều Huyền Hạo không muốn nói sự thật cho Tiếu Tiếu.
Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 469 Kiều Đông Lăng và Kiều Tiếu Tiếu giải cứu bằng hai cách, một mặt tìm đến Kiều Huyền Thạc, mặt khác nhờ luật sư ra tòa kiện bệnh viện. Tuy nhiên, Kiều Tiếu Tiếu đã gọi điện cho Kiều Huyền Thạc nhiều lần nhưng anh từ chối gặp vì không rảnh. Kiều Tiếu Tiếu đích thân đến nhà Kiều Huyền Thạc, nhưng không có ai ở đó ngoại trừ người làm. Cô tìm đến công ty của Kiều Huyền Hạo một lần nữa, Kiều Huyền Hạo biết rằng kế hoạch của anh ba là để bảo vệ mẹ mình, anh rất hài lòng khi Kiều Nhất Hoắc bị giam trong bệnh viện tâm thần. Kết cục của Kiều Nhất Hoắc là điều anh muốn. Bên trong văn phòng tổng giám đốc rộng rãi và sáng sủa. Sau khi hai tách trà nóng nguội lạnh, không có ai động tới, Kiều Tiếu Tiếu ngồi đối diện với Kiều Huyền Hạo, lặng lẽ nhìn anh. Kiều Tiếu Tiếu đã nói với anh ấy về ý định của cô, nhưng đổi lại Kiều Huyền Hạo lại im lặng. Khuôn mặt thờ ơ của anh cứa vào tim cô như một nhát dao. Kiều Tiếu Tiếu gục đầu xuống, bàn tay của cô nắm chặt cắm sâu vào da thịt lòng bàn tay, và nỗi cô đơn của cô lan tỏa khắp căn phòng. Trong chốc lát, Kiều Huyền Hạo chậm rãi nói: “Xin lỗi Tiếu Tiếu, chuyện này anh không thể giúp em.” Kiều Tiếu Tiếu cười khổ, nước mắt lưng tròng: “Chúng ta là một gia đình, tại sao lại xảy ra chuyện này? Anh ba, tại sao lại phải hại gia đình mình như thế này? Ông nội bị bắt vào tù, ba em bị anh ấy đưa vào bệnh viện tâm thần, và chị dâu em…” “Tất cả đều phạm tội.” Kiều Huyền Hạo giải thích. “Còn ba em thì sao? Ba em đã phạm tội gì? Ông là một người bình thường, sắp đến tuổi nghỉ hưu, ông không trộm cắp hay cướp giật. Tại sao lại phải đưa vào bệnh viện tâm thần? Em không hiểu, anh cho em biết tại sao đi.” Kiều Huyền Hạo nhìn Tiếu Tiếu buồn bã, trong lòng rất khó chịu nên an ủi cô ấy: “Mọi chuyện không đơn giản như em nghĩ đâu, ba em…” Kiều Huyền Hạo nói một nửa liền ngừng lại, không biết nên nói với Kiều Tiếu Tiếu như thế nào. Kiều Tiếu Tiếu nhìn anh đầy mong đợi, chờ những lời tiếp theo của anh. Nhưng điều cô đợi được là sự im lặng của anh. Chuyện này càng xảy ra, cô càng cảm thấy mệt mỏi, cô bụm miệng lẩm bẩm trong nghẹn ngào: “Ba em đã phạm một tội ác không thể tha thứ sao? Có phải hay không?” Kiều Huyền Hạo đau đớn thở dài, chậm rãi nhắm mắt lại, ngẩng đầu dựa vào sô pha, lấy tay che trán. Tiếng thở dài của anh dường như bất lực. Kiều Tiếu Tiếu, nước mắt giàn giụa, nghẹn ngào mà lẩm bẩm: “Anh hai, thật ra anh biết người em yêu nhất chính là anh, em có thể cho anh bất cứ thứ gì, và em có thể trao hết cô phần cho anh vô điều kiện, trên đời này người em tin tưởng nhất ngoài anh chỉ có ba em, em biết rằng đời này em không thể có được anh nhưng xin anh đừng để em mất ba.” Kiều Huyền Hạo kiềm nén đau đớn, hai tay gác trán. Anh nghe Kiều Tiếu Tiếu vừa van xin anh vừa khóc nức nở. Đau lòng khiến anh sắp gục ngã Anh không muốn làm tổn thương cô em gái này, cô ấy đã rất đáng thương rồi. Nước mắt từng giọt từng giọt trên má Kiều Tiếu Tiếu, nhỏ xuống cằm. Kiều Huyền Hạo chạm vào mặt cô lau đi những giọt nước mắt. “Không, anh chưa bao giờ chán ghét em. Anh lúc đầu tránh mặt em mọi lúc vì anh muốn em nhìn lại tam quan của chính mình. Em là em gái của anh và sẽ luôn là người em gái anh yêu thương nhất.” Kiều Tiếu Tiếu hít hít mũi, từ từ ngửa đầu lên trần nhà, đưa hai tay chạm vào má và nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt. Hít một hơi thật sâu, cô giả vờ bình tĩnh và nói một cách dửng dưng: “Cảm ơn anh hai, nhưng em chỉ muốn ba em mà thôi, ông ấy sẽ ở bên em mãi mãi, còn anh thì không thể, em cầu xin anh giúp em cứu bố, được không? Anh nói với anh ba? Tất cả chúng ta là một gia đình.” Kiều Huyền Hạo không muốn nói sự thật cho Tiếu Tiếu.