Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…
Chương 477
Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 477 Càng ngày càng tới gần, lòng cô càng rạo rực, nụ cười rạng rỡ sưởi ấm cả thế giới. Nhưng ngay trước khi ôm, đột nhiên một con ngựa hoang lao tới và phi nước đại. Mắt thấy sắp được ôm đứa con của chính mình. Đột nhiên không kịp phòng ngừa, con ngựa hoang tốc độ quá mức cuồng dã. “A……” Cùng với một trận tiếng thét chói tai, con ngựa phi qua người ba đứa nhỏ. Ba đứa nhỏ nháy mắt ngã xuống đất. Bạch Nhược Hi chạy qua như điên, nhưng đứa nhỏ ngã trước mặt cô, cô càng chạy lại càng thấy đứa trẻ cách xa mình. “Con à…… Con à……” Bạch Nhược Hi vẫn không ngừng gọi họ, nước mắt khẽ rơi. Mà lúc này, đột nhiên cảm giác được có người lay bả vai mình. Bạch Nhược Hi chậm rãi mở mắt ra. Trần nhà, căn phòng quen thuộc được lắp đặt theo chiều ngang. Bên tai truyền đến giọng nói nhẹ nhàng lo lắng của một người đàn ông, “Em gặp ác mộng sao? Không có việc gì, không có việc gì, không cần sợ hãi.” Cô theo giọng nói, nghiêng đầu nhìn sang. Đập vào mắt chính là khuôn mặt đẹp trai của Doãn Đạo. Nhìn thấy anh, Bạch Nhược Hi không nhịn được nở nụ cười, nhẹ giọng nói: “Anh về nước khi nào?” “Mới vừa xuống máy bay.” Doãn đạo ngồi ở trên ghế, bên cạnh giường cô, “Anh mang về rất nhiều đồ ăn ngon, vừa xuống máy bay đã nóng lòng muốn gặp em ngay.” “Cảm ơn anh.” Doãn đạo nhìn cô bằng ánh mắt cực kỳ dịu dàng, nhìn khuôn mặt phờ phạc của cô, “Có phải em mang thai rất mệt không? Em gầy đi rất nhiều.” “Cũng không phải là mệt lắm, em gầy là do ốm nghén nặng không ăn được gì, các phản ứng khi mang thai có chút nghiêm trọng.” Bạch Nhược Hi lược bỏ bớt việc cô có nguy cơ sảy thai bỏ qua không nói. “Anh mang về cho em một hộp lớn đồ ăn ngon. Muốn ăn cái gì cứ nói với anh.”“ “Ừm.” Doãn Đạo dịu dàng nhìn cô, trong mắt tràn đầy yêu thương. “Chồng em đâu?” Doãn đạo hỏi. Bạch Nhược Hi nhìn đồng hồ trong phòng. Lúc này là 5 giờ chiều. “Lúc này anh ấy hẳn là ở quân khu, Hôm nay anh ấy có chuyện rất quan trọng cần giải quyết.” “Trái tim cô ấy mỏng manh lắm, anh hai lo lắng là cô ấy không thể chịu nổi. “ “Anh không cảm thấy Kiều Tiếu Tiếu mỏng manh như vậy.” “Em cũng không thấy vậy, nhưng anh hai nói với chúng em là cô ấy đã bị tổn thương rất nặng.” “Chịu cái gì tổn thương?” “Em không biết, anh hai không nói rõ. Yêu cầu duy nhất của anh ấy là chúng em không thể nói cho Kiều Tiếu Tiếu sự thật.” Doãn Đạo bất lực nhướng mày cười cười.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 477
Càng ngày càng tới gần, lòng cô càng rạo rực, nụ cười rạng rỡ sưởi ấm cả thế giới.
Nhưng ngay trước khi ôm, đột nhiên một con ngựa hoang lao tới và phi nước đại.
Mắt thấy sắp được ôm đứa con của chính mình.
Đột nhiên không kịp phòng ngừa, con ngựa hoang tốc độ quá mức cuồng dã.
“A……” Cùng với một trận tiếng thét chói tai, con ngựa phi qua người ba đứa nhỏ.
Ba đứa nhỏ nháy mắt ngã xuống đất.
Bạch Nhược Hi chạy qua như điên, nhưng đứa nhỏ ngã trước mặt cô, cô càng chạy lại càng thấy đứa trẻ cách xa mình.
“Con à…… Con à……”
Bạch Nhược Hi vẫn không ngừng gọi họ, nước mắt khẽ rơi.
Mà lúc này, đột nhiên cảm giác được có người lay bả vai mình.
Bạch Nhược Hi chậm rãi mở mắt ra.
Trần nhà, căn phòng quen thuộc được lắp đặt theo chiều ngang.
Bên tai truyền đến giọng nói nhẹ nhàng lo lắng của một người đàn ông, “Em gặp ác mộng sao? Không có việc gì, không có việc gì, không cần sợ hãi.”
Cô theo giọng nói, nghiêng đầu nhìn sang.
Đập vào mắt chính là khuôn mặt đẹp trai của Doãn Đạo.
Nhìn thấy anh, Bạch Nhược Hi không nhịn được nở nụ cười, nhẹ giọng nói: “Anh về nước khi nào?”
“Mới vừa xuống máy bay.” Doãn đạo ngồi ở trên ghế, bên cạnh giường cô, “Anh mang về rất nhiều đồ ăn ngon, vừa xuống máy bay đã nóng lòng muốn gặp em ngay.”
“Cảm ơn anh.”
Doãn đạo nhìn cô bằng ánh mắt cực kỳ dịu dàng, nhìn khuôn mặt phờ phạc của cô, “Có phải em mang thai rất mệt không? Em gầy đi rất nhiều.”
“Cũng không phải là mệt lắm, em gầy là do ốm nghén nặng không ăn được gì, các phản ứng khi mang thai có chút nghiêm trọng.” Bạch Nhược Hi lược bỏ bớt việc cô có nguy cơ sảy thai bỏ qua không nói.
“Anh mang về cho em một hộp lớn đồ ăn ngon. Muốn ăn cái gì cứ nói với anh.”“
“Ừm.”
Doãn Đạo dịu dàng nhìn cô, trong mắt tràn đầy yêu thương.
“Chồng em đâu?” Doãn đạo hỏi.
Bạch Nhược Hi nhìn đồng hồ trong phòng.
Lúc này là 5 giờ chiều.
“Lúc này anh ấy hẳn là ở quân khu, Hôm nay anh ấy có chuyện rất quan trọng cần giải quyết.”
“Trái tim cô ấy mỏng manh lắm, anh hai lo lắng là cô ấy không thể chịu nổi. “
“Anh không cảm thấy Kiều Tiếu Tiếu mỏng manh như vậy.”
“Em cũng không thấy vậy, nhưng anh hai nói với chúng em là cô ấy đã bị tổn thương rất nặng.”
“Chịu cái gì tổn thương?”
“Em không biết, anh hai không nói rõ. Yêu cầu duy nhất của anh ấy là chúng em không thể nói cho Kiều Tiếu Tiếu sự thật.”
Doãn Đạo bất lực nhướng mày cười cười.
Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 477 Càng ngày càng tới gần, lòng cô càng rạo rực, nụ cười rạng rỡ sưởi ấm cả thế giới. Nhưng ngay trước khi ôm, đột nhiên một con ngựa hoang lao tới và phi nước đại. Mắt thấy sắp được ôm đứa con của chính mình. Đột nhiên không kịp phòng ngừa, con ngựa hoang tốc độ quá mức cuồng dã. “A……” Cùng với một trận tiếng thét chói tai, con ngựa phi qua người ba đứa nhỏ. Ba đứa nhỏ nháy mắt ngã xuống đất. Bạch Nhược Hi chạy qua như điên, nhưng đứa nhỏ ngã trước mặt cô, cô càng chạy lại càng thấy đứa trẻ cách xa mình. “Con à…… Con à……” Bạch Nhược Hi vẫn không ngừng gọi họ, nước mắt khẽ rơi. Mà lúc này, đột nhiên cảm giác được có người lay bả vai mình. Bạch Nhược Hi chậm rãi mở mắt ra. Trần nhà, căn phòng quen thuộc được lắp đặt theo chiều ngang. Bên tai truyền đến giọng nói nhẹ nhàng lo lắng của một người đàn ông, “Em gặp ác mộng sao? Không có việc gì, không có việc gì, không cần sợ hãi.” Cô theo giọng nói, nghiêng đầu nhìn sang. Đập vào mắt chính là khuôn mặt đẹp trai của Doãn Đạo. Nhìn thấy anh, Bạch Nhược Hi không nhịn được nở nụ cười, nhẹ giọng nói: “Anh về nước khi nào?” “Mới vừa xuống máy bay.” Doãn đạo ngồi ở trên ghế, bên cạnh giường cô, “Anh mang về rất nhiều đồ ăn ngon, vừa xuống máy bay đã nóng lòng muốn gặp em ngay.” “Cảm ơn anh.” Doãn đạo nhìn cô bằng ánh mắt cực kỳ dịu dàng, nhìn khuôn mặt phờ phạc của cô, “Có phải em mang thai rất mệt không? Em gầy đi rất nhiều.” “Cũng không phải là mệt lắm, em gầy là do ốm nghén nặng không ăn được gì, các phản ứng khi mang thai có chút nghiêm trọng.” Bạch Nhược Hi lược bỏ bớt việc cô có nguy cơ sảy thai bỏ qua không nói. “Anh mang về cho em một hộp lớn đồ ăn ngon. Muốn ăn cái gì cứ nói với anh.”“ “Ừm.” Doãn Đạo dịu dàng nhìn cô, trong mắt tràn đầy yêu thương. “Chồng em đâu?” Doãn đạo hỏi. Bạch Nhược Hi nhìn đồng hồ trong phòng. Lúc này là 5 giờ chiều. “Lúc này anh ấy hẳn là ở quân khu, Hôm nay anh ấy có chuyện rất quan trọng cần giải quyết.” “Trái tim cô ấy mỏng manh lắm, anh hai lo lắng là cô ấy không thể chịu nổi. “ “Anh không cảm thấy Kiều Tiếu Tiếu mỏng manh như vậy.” “Em cũng không thấy vậy, nhưng anh hai nói với chúng em là cô ấy đã bị tổn thương rất nặng.” “Chịu cái gì tổn thương?” “Em không biết, anh hai không nói rõ. Yêu cầu duy nhất của anh ấy là chúng em không thể nói cho Kiều Tiếu Tiếu sự thật.” Doãn Đạo bất lực nhướng mày cười cười.