Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…
Chương 486
Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 486 Nhưng anh biết rằng Kiều Tiếu Tiếu sẽ không quay lại nữa, cô đã từ bỏ tất cả mọi thứ, kể cả bản thân cô, hoàn toàn không bận tâm. Hẳn là cô đã nghĩ thông suốt, cũng hoàn toàn bỏ lại bố mình, bỏ lại anh, bỏ qua quá khứ. Luc này, Kiều Huyền Hạo buồn hơn bao giờ hết. Hóa ra anh đã mất đi rất nhiều. Tất cả những gì anh có cũng chỉ là doanh nghiệp này. Thật nực cười. Một tiếng chuông đánh tan suy nghĩ của Kiều Huyền Hạo, anh phản ứng lại, hoàn hồn, xoay người đi tới bàn nhận điện thoại. Màn hình hiển thị người gọi là Bắc Uyển, anh nhấc máy nghe, giọng nói khàn khàn rất thấp: “A lô.” “Cậu hai, ông cụ của cậu xảy ra chuyện, cậu mau về nhà đi.” Người Giúp việc lo lắng nói. Kiều Huyền Hạo vội vàng hỏi: “ Đã thông báo cho mọi người chưa?” “Tôi đã thông báo, đồng thời cũng thông báo với bác sĩ tới đây gấp.” Kiều Huyền Hạo xoay người chạy ra khỏi phòng làm việc nhanh chóng cầm điện thoại. Dù lo lắng nhưng anh không quá sợ hãi. Ông cụ đã rất già rồi, tuổi đã cao, bình thường đối mặt với cái chết, ai cũng chỉ có thể chấp nhận. Trong khoảng thời gian này, thân thể của ông càng ngày càng kém, mọi người đều sẵn sàng chuẩn bị tâm lý. Chỉ là sự ra đi của Kiều Tiếu Tiếu đã khiến ông cụ phải chịu một cú sốc khá lớn. Trên đường bị kẹt xe cả đoạn dài, xe chỉ có thể chạy chậm, dừng rồi đi. Kiều Huyền Hạo suy nghĩ về cuộc sống khi đang lái xe, đột nhiên lòng anh dịu lại. Dừng xe trước một cột đèn đỏ giao thông, Kiều Huyền Hạo hạ cửa kính ô tô, ngửa cổ nhìn trời. Anh như thể nhìn thấy một chiếc máy bay đang bay trong biển mây, anh nhìn chằm chằm bầu trời, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tiếu Tiếu, anh cũng yêu em, em nhất định phải hạnh phúc.” Lúc này, Kiều Huyền Hạo mới dám nói ra tình cảm thật của anh, chỉ cần em gái anh yêu vui vẻ là anh sẽ vui. Kiều lão gia qua đời thanh thản ở tuổi 81. Tang lễ của ông rất đơn giản và trang trọng, chỉ có ba cháu trai Kiều Huyền Thạc, Kiều Huyền Hạo và Kiều Đông Lăng là người đưa tiễn ông lần cuối. Trong căn biệt thự của Kiều gia, Kiều Huyền Hạo sống ở Nam Uyển, và Kiều Đông Lăng ở Bắc Uyển, tất cả những người còn lại đều là người giúp việc và người làm vườn thân cận, cảnh trước mắt tiêu điều, không còn chút sức sống. Kể từ ngày đó, sau khi Kiều Đông Lăng biết mọi chuyện, anh ta không bao giờ gặp lại Kiều Nhất Hoắc nữa, và luật sư riêng của Kiều Nhất Hoắc đã bị anh ta sa thải. Ngoại trừ bác sĩ và y tá, không ai có thể tiếp cận được Kiều Nhất Hoắc, ông ta giống như một đống rác mốc meo và hôi hám bị bỏ lại trong một góc. Sau khi điều trị tâm thần, phải tiêm thuốc và uống thuốc trong thời gian dài, Kiều Nhất Hoắc từ từ phát triển một số ảo giác rất tệ. Ngay cả chính ông cũng không biết mình có thực sự bị điên hay không. Trong khu đặc biệt của bệnh viện tâm thần, thường xuyên có tiếng hét của Kiều Nhất Hoắc, hàng đêm la hét chờ đợi… Dần dần từ hy vọng đến tuyệt vọng, từ tuyệt vọng đến điên cuồng. Ông ta đập đầu vào lan can sắt hét lên: “Tôi muốn gặp con trai, tôi muốn gặp con gái, tôi muốn gặp luật sư của, tôi muốn gặp Kiều Huyền Thạc …” “Tôi không bị bệnh, để tôi ra ngoài … “ Loại tra tấn bị giam cầm này khiến Kiều Nhất Hoắc mới cảm nhận sau sắc được sự đau đớn và thống khổ. Tiếng hét đi cùng ông năm này qua năm khác, ngày này qua ngày khác, cho đến khi ông già và chết đi.
Chương 486
Nhưng anh biết rằng Kiều Tiếu Tiếu sẽ không quay lại nữa, cô đã từ bỏ tất cả mọi thứ, kể cả bản thân cô, hoàn toàn không bận tâm.
Hẳn là cô đã nghĩ thông suốt, cũng hoàn toàn bỏ lại bố mình, bỏ lại anh, bỏ qua quá khứ.
Luc này, Kiều Huyền Hạo buồn hơn bao giờ hết.
Hóa ra anh đã mất đi rất nhiều.
Tất cả những gì anh có cũng chỉ là doanh nghiệp này.
Thật nực cười.
Một tiếng chuông đánh tan suy nghĩ của Kiều Huyền Hạo, anh phản ứng lại, hoàn hồn, xoay người đi tới bàn nhận điện thoại.
Màn hình hiển thị người gọi là Bắc Uyển, anh nhấc máy nghe, giọng nói khàn khàn rất thấp: “A lô.”
“Cậu hai, ông cụ của cậu xảy ra chuyện, cậu mau về nhà đi.” Người Giúp việc lo lắng nói.
Kiều Huyền Hạo vội vàng hỏi: “ Đã thông báo cho mọi người chưa?”
“Tôi đã thông báo, đồng thời cũng thông báo với bác sĩ tới đây gấp.”
Kiều Huyền Hạo xoay người chạy ra khỏi phòng làm việc nhanh chóng cầm điện thoại.
Dù lo lắng nhưng anh không quá sợ hãi.
Ông cụ đã rất già rồi, tuổi đã cao, bình thường đối mặt với cái chết, ai cũng chỉ có thể chấp nhận. Trong khoảng thời gian này, thân thể của ông càng ngày càng kém, mọi người đều sẵn sàng chuẩn bị tâm lý.
Chỉ là sự ra đi của Kiều Tiếu Tiếu đã khiến ông cụ phải chịu một cú sốc khá lớn.
Trên đường bị kẹt xe cả đoạn dài, xe chỉ có thể chạy chậm, dừng rồi đi.
Kiều Huyền Hạo suy nghĩ về cuộc sống khi đang lái xe, đột nhiên lòng anh dịu lại.
Dừng xe trước một cột đèn đỏ giao thông, Kiều Huyền Hạo hạ cửa kính ô tô, ngửa cổ nhìn trời.
Anh như thể nhìn thấy một chiếc máy bay đang bay trong biển mây, anh nhìn chằm chằm bầu trời, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tiếu Tiếu, anh cũng yêu em, em nhất định phải hạnh phúc.”
Lúc này, Kiều Huyền Hạo mới dám nói ra tình cảm thật của anh, chỉ cần em gái anh yêu vui vẻ là anh sẽ vui.
Kiều lão gia qua đời thanh thản ở tuổi 81.
Tang lễ của ông rất đơn giản và trang trọng, chỉ có ba cháu trai Kiều Huyền Thạc, Kiều Huyền Hạo và Kiều Đông Lăng là người đưa tiễn ông lần cuối.
Trong căn biệt thự của Kiều gia, Kiều Huyền Hạo sống ở Nam Uyển, và Kiều Đông Lăng ở Bắc Uyển, tất cả những người còn lại đều là người giúp việc và người làm vườn thân cận, cảnh trước mắt tiêu điều, không còn chút sức sống.
Kể từ ngày đó, sau khi Kiều Đông Lăng biết mọi chuyện, anh ta không bao giờ gặp lại Kiều Nhất Hoắc nữa, và luật sư riêng của Kiều Nhất Hoắc đã bị anh ta sa thải.
Ngoại trừ bác sĩ và y tá, không ai có thể tiếp cận được Kiều Nhất Hoắc, ông ta giống như một đống rác mốc meo và hôi hám bị bỏ lại trong một góc.
Sau khi điều trị tâm thần, phải tiêm thuốc và uống thuốc trong thời gian dài, Kiều Nhất Hoắc từ từ phát triển một số ảo giác rất tệ.
Ngay cả chính ông cũng không biết mình có thực sự bị điên hay không.
Trong khu đặc biệt của bệnh viện tâm thần, thường xuyên có tiếng hét của Kiều Nhất Hoắc, hàng đêm la hét chờ đợi…
Dần dần từ hy vọng đến tuyệt vọng, từ tuyệt vọng đến điên cuồng.
Ông ta đập đầu vào lan can sắt hét lên: “Tôi muốn gặp con trai, tôi muốn gặp con gái, tôi muốn gặp luật sư của, tôi muốn gặp Kiều Huyền Thạc …”
“Tôi không bị bệnh, để tôi ra ngoài … “
Loại tra tấn bị giam cầm này khiến Kiều Nhất Hoắc mới cảm nhận sau sắc được sự đau đớn và thống khổ.
Tiếng hét đi cùng ông năm này qua năm khác, ngày này qua ngày khác, cho đến khi ông già và chết đi.
Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 486 Nhưng anh biết rằng Kiều Tiếu Tiếu sẽ không quay lại nữa, cô đã từ bỏ tất cả mọi thứ, kể cả bản thân cô, hoàn toàn không bận tâm. Hẳn là cô đã nghĩ thông suốt, cũng hoàn toàn bỏ lại bố mình, bỏ lại anh, bỏ qua quá khứ. Luc này, Kiều Huyền Hạo buồn hơn bao giờ hết. Hóa ra anh đã mất đi rất nhiều. Tất cả những gì anh có cũng chỉ là doanh nghiệp này. Thật nực cười. Một tiếng chuông đánh tan suy nghĩ của Kiều Huyền Hạo, anh phản ứng lại, hoàn hồn, xoay người đi tới bàn nhận điện thoại. Màn hình hiển thị người gọi là Bắc Uyển, anh nhấc máy nghe, giọng nói khàn khàn rất thấp: “A lô.” “Cậu hai, ông cụ của cậu xảy ra chuyện, cậu mau về nhà đi.” Người Giúp việc lo lắng nói. Kiều Huyền Hạo vội vàng hỏi: “ Đã thông báo cho mọi người chưa?” “Tôi đã thông báo, đồng thời cũng thông báo với bác sĩ tới đây gấp.” Kiều Huyền Hạo xoay người chạy ra khỏi phòng làm việc nhanh chóng cầm điện thoại. Dù lo lắng nhưng anh không quá sợ hãi. Ông cụ đã rất già rồi, tuổi đã cao, bình thường đối mặt với cái chết, ai cũng chỉ có thể chấp nhận. Trong khoảng thời gian này, thân thể của ông càng ngày càng kém, mọi người đều sẵn sàng chuẩn bị tâm lý. Chỉ là sự ra đi của Kiều Tiếu Tiếu đã khiến ông cụ phải chịu một cú sốc khá lớn. Trên đường bị kẹt xe cả đoạn dài, xe chỉ có thể chạy chậm, dừng rồi đi. Kiều Huyền Hạo suy nghĩ về cuộc sống khi đang lái xe, đột nhiên lòng anh dịu lại. Dừng xe trước một cột đèn đỏ giao thông, Kiều Huyền Hạo hạ cửa kính ô tô, ngửa cổ nhìn trời. Anh như thể nhìn thấy một chiếc máy bay đang bay trong biển mây, anh nhìn chằm chằm bầu trời, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tiếu Tiếu, anh cũng yêu em, em nhất định phải hạnh phúc.” Lúc này, Kiều Huyền Hạo mới dám nói ra tình cảm thật của anh, chỉ cần em gái anh yêu vui vẻ là anh sẽ vui. Kiều lão gia qua đời thanh thản ở tuổi 81. Tang lễ của ông rất đơn giản và trang trọng, chỉ có ba cháu trai Kiều Huyền Thạc, Kiều Huyền Hạo và Kiều Đông Lăng là người đưa tiễn ông lần cuối. Trong căn biệt thự của Kiều gia, Kiều Huyền Hạo sống ở Nam Uyển, và Kiều Đông Lăng ở Bắc Uyển, tất cả những người còn lại đều là người giúp việc và người làm vườn thân cận, cảnh trước mắt tiêu điều, không còn chút sức sống. Kể từ ngày đó, sau khi Kiều Đông Lăng biết mọi chuyện, anh ta không bao giờ gặp lại Kiều Nhất Hoắc nữa, và luật sư riêng của Kiều Nhất Hoắc đã bị anh ta sa thải. Ngoại trừ bác sĩ và y tá, không ai có thể tiếp cận được Kiều Nhất Hoắc, ông ta giống như một đống rác mốc meo và hôi hám bị bỏ lại trong một góc. Sau khi điều trị tâm thần, phải tiêm thuốc và uống thuốc trong thời gian dài, Kiều Nhất Hoắc từ từ phát triển một số ảo giác rất tệ. Ngay cả chính ông cũng không biết mình có thực sự bị điên hay không. Trong khu đặc biệt của bệnh viện tâm thần, thường xuyên có tiếng hét của Kiều Nhất Hoắc, hàng đêm la hét chờ đợi… Dần dần từ hy vọng đến tuyệt vọng, từ tuyệt vọng đến điên cuồng. Ông ta đập đầu vào lan can sắt hét lên: “Tôi muốn gặp con trai, tôi muốn gặp con gái, tôi muốn gặp luật sư của, tôi muốn gặp Kiều Huyền Thạc …” “Tôi không bị bệnh, để tôi ra ngoài … “ Loại tra tấn bị giam cầm này khiến Kiều Nhất Hoắc mới cảm nhận sau sắc được sự đau đớn và thống khổ. Tiếng hét đi cùng ông năm này qua năm khác, ngày này qua ngày khác, cho đến khi ông già và chết đi.