Tác giả:

Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…

Chương 520

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 520: 5 năm trước? Trái tim Lam Tuyết đột nhiên có chút loạn nhịp, người đàn ông này 5 năm trước muốn mang cùng cô đi sao? Sở dĩ muốn cô học tiếng là để cùng anh ra nước ngoài? “Anh …” Lam Tuyết ngừng nói, muốn hỏi chuyện trước kia, nhưng lại sợ nghe được câu trả lời không muốn nghe, nên không có dũng khí hỏi. Nếu hỏi anh, cô muốn hỏi có phải anh muốn cưới em 5 năm trước rồi đưa em rời khỏi đất nước này để tới Korsmo không? Nhưng ngẫm lại, sợ anh nói cô suy nghĩ quá nhiều, cô sẽ xấu hổ chết mất. Lam Tuyết im lặng, không khí đột nhiên trở nên yên tĩnh. Hách Nguyệt nghiêng đầu liếc nhìn Lam Tuyết, vừa vặn bắt gặp đôi mắt trong sáng của cô, Lam Tuyết nhanh chóng đoán được ánh mắt của anh, ngượng ngùng xấu hổ. “Em không có chuyện gì muốn nói với tôi sao?” Hách Nguyệt nhẹ giọng hỏi. Lam Tuyết mím môi, trầm ngâm một lúc mới thận trọng hỏi: “Thời thơ ấu của anh như thế nào? Tại sao anh lại mắc bệnh trầm cảm? Và tình trạng của anh hiện tại như thế nào?” Hách Nguyệt cười khổ, đưa tay chạm nhẹ vào đầu con gái, vuốt ve một cách đầy yêu thương. Nhắm mắt lại, tựa đầu vào ghế như không nghe thấy câu hỏi của cô: “Muộn rồi, mệt thì đi ngủ đi.” Nhìn thái độ lảng tránh của anh, Lam Tuyết biết rằng lòng tự tôn của anh rất cao, anh không thích thể hiện sự yếu đuối trước mặt cô. Hách Nguyệt nhắm mắt lại, hơi thở trở nên đều đều, dường như anh đã ngủ say. Có lẽ Lam Tuyết biết anh chưa ngủ, nhưng anh chỉ là không muốn trả lời những câu hỏi này. Bầu trời từ từ hừng sáng. Càng gần đến giờ lên máy bay, Lam Tuyết càng bất an. Tiếng chuông điện thoại của Hách Nguyệt, đánh thức Lam Tuyết. Lam Tuyết mở mắt ra đã thấy trời hừng đông, cô nhìn Hách Nguyệt. Anh không nghe máy, liếc nhìn màn hình rồi tắt máy luôn Sau khi tắt máy, anh liền đặt điện thoại xuống dưới ghế ngồi. “Ba mẹ anh gọi mà? Tại sao vứt điện thoại?” Hách Nguyệt nhìn lên màn hình lớn, lập tức bế Hoan Hoan còn đang ngủ, anh đứng lên: “Đi thôi, chúng ta lên máy bay.” Lúc này là một giọng nói thông báo lịch trình chuyến bay từ sân bay. Lam Tuyết bế Lạc Lạc đi theo Hách Nguyệt. Lúc lên máy bay Lam Tuyết rất xúc động, cô chưa từng nghĩ sẽ có ngày như vậy mà “bỏ trốn” cùng Hách Nguyệt. Không miễn cưỡng, không hối hận, chỉ có một số nghi ngờ nhỏ trong lòng, và một vài điều chưa rõ. Cô cảm thấy tiếc cho người đàn ông này. Vì hai đứa con gái của mình, anh từ bỏ gia đình, từ bỏ cơ nghiệp, từ bỏ địa vị và tiền bạc. Hiện tại, sự hy sinh của anh là quá lớn. Có lẽ hai đứa con mới chính là tình yêu đích thực của anh. Chuyến bay kéo dài năm giờ đồng hồ. Buổi trưa ngày hôm đó đã đến Korsmo. Sau khi xuống máy bay, cả hai dắt con lên taxi, còn Hách Nguyệt vội vàng đặt phòng ở trong khách sạn. Hoan Hoan Lạc Lạc đã thức dậy trên máy bay, dọc đường đi luôn hạnh phúc vì nghĩ rằng bố mẹ đang đưa chúng đi du lịch. Ánh trăng rọi xuống thị trấn nhỏ, đẹp như tranh vẽ, biển hùng vĩ, cỏ xanh tươi, chốn tiên cảnh nằm giữa núi và sông. Lam Tuyết được đưa vào khách sạn, sau khi mọi người cùng nhau ăn trưa thì Hách Nguyệt biến mất. Cô đang ngồi trên ban công của khách sạn, nhìn ngắm thế giới khung cảnh vô tận, cảm giác như lạc vào một bức tranh, thư thái, vui vẻ quên hết muộn phiền. Hoan Hoan Lạc Lạc chơi những trò chơi nhỏ trong phòng, lâu lâu lại vang lên tiếng cười nói ríu rít vui tai như những chú chim con “Mẹ, ba đi đâu vậy?” Hoan Hoan chạy tới, nằm trên đùi Lam Tuyết ngẩng đầu nhìn. Lam Tuyết cười nhẹ lắc đầu: “Mẹ không biết, có lẽ là đi ra ngoài mua sắm, có thể …”

Chương 520:

 

5 năm trước?

 

Trái tim Lam Tuyết đột nhiên có chút loạn nhịp, người đàn ông này 5 năm trước muốn mang cùng cô đi sao? Sở dĩ muốn cô học tiếng là để cùng anh ra nước ngoài?

 

“Anh …” Lam Tuyết ngừng nói, muốn hỏi chuyện trước kia, nhưng lại sợ nghe được câu trả lời không muốn nghe, nên không có dũng khí hỏi.

 

Nếu hỏi anh, cô muốn hỏi có phải anh muốn cưới em 5 năm trước rồi đưa em rời khỏi đất nước này để tới Korsmo không?

 

Nhưng ngẫm lại, sợ anh nói cô suy nghĩ quá nhiều, cô sẽ xấu hổ chết mất.

 

Lam Tuyết im lặng, không khí đột nhiên trở nên yên tĩnh.

 

Hách Nguyệt nghiêng đầu liếc nhìn Lam Tuyết, vừa vặn bắt gặp đôi mắt trong sáng của cô, Lam Tuyết nhanh chóng đoán được ánh mắt của anh, ngượng ngùng xấu hổ.

 

“Em không có chuyện gì muốn nói với tôi sao?” Hách Nguyệt nhẹ giọng hỏi.

 

Lam Tuyết mím môi, trầm ngâm một lúc mới thận trọng hỏi: “Thời thơ ấu của anh như thế nào? Tại sao anh lại mắc bệnh trầm cảm? Và tình trạng của anh hiện tại như thế nào?”

 

Hách Nguyệt cười khổ, đưa tay chạm nhẹ vào đầu con gái, vuốt ve một cách đầy yêu thương.

 

Nhắm mắt lại, tựa đầu vào ghế như không nghe thấy câu hỏi của cô: “Muộn rồi, mệt thì đi ngủ đi.”

 

Nhìn thái độ lảng tránh của anh, Lam Tuyết biết rằng lòng tự tôn của anh rất cao, anh không thích thể hiện sự yếu đuối trước mặt cô.

 

Hách Nguyệt nhắm mắt lại, hơi thở trở nên đều đều, dường như anh đã ngủ say. Có lẽ Lam Tuyết biết anh chưa ngủ, nhưng anh chỉ là không muốn trả lời những câu hỏi này.

 

Bầu trời từ từ hừng sáng.

 

Càng gần đến giờ lên máy bay, Lam Tuyết càng bất an.

 

Tiếng chuông điện thoại của Hách Nguyệt, đánh thức Lam Tuyết.

 

Lam Tuyết mở mắt ra đã thấy trời hừng đông, cô nhìn Hách Nguyệt.

 

Anh không nghe máy, liếc nhìn màn hình rồi tắt máy luôn Sau khi tắt máy, anh liền đặt điện thoại xuống dưới ghế ngồi.

 

“Ba mẹ anh gọi mà? Tại sao vứt điện thoại?”

 

Hách Nguyệt nhìn lên màn hình lớn, lập tức bế Hoan Hoan còn đang ngủ, anh đứng lên: “Đi thôi, chúng ta lên máy bay.”

 

Lúc này là một giọng nói thông báo lịch trình chuyến bay từ sân bay.

 

Lam Tuyết bế Lạc Lạc đi theo Hách Nguyệt.

 

Lúc lên máy bay Lam Tuyết rất xúc động, cô chưa từng nghĩ sẽ có ngày như vậy mà “bỏ trốn” cùng Hách Nguyệt.

 

Không miễn cưỡng, không hối hận, chỉ có một số nghi ngờ nhỏ trong lòng, và một vài điều chưa rõ.

 

Cô cảm thấy tiếc cho người đàn ông này.

 

Vì hai đứa con gái của mình, anh từ bỏ gia đình, từ bỏ cơ nghiệp, từ bỏ địa vị và tiền bạc. Hiện tại, sự hy sinh của anh là quá lớn.

 

Có lẽ hai đứa con mới chính là tình yêu đích thực của anh.

 

Chuyến bay kéo dài năm giờ đồng hồ.

 

Buổi trưa ngày hôm đó đã đến Korsmo.

 

Sau khi xuống máy bay, cả hai dắt con lên taxi, còn Hách Nguyệt vội vàng đặt phòng ở trong khách sạn.

 

Hoan Hoan Lạc Lạc đã thức dậy trên máy bay, dọc đường đi luôn hạnh phúc vì nghĩ rằng bố mẹ đang đưa chúng đi du lịch.

 

Ánh trăng rọi xuống thị trấn nhỏ, đẹp như tranh vẽ, biển hùng vĩ, cỏ xanh tươi, chốn tiên cảnh nằm giữa núi và sông.

 

Lam Tuyết được đưa vào khách sạn, sau khi mọi người cùng nhau ăn trưa thì Hách Nguyệt biến mất.

 

Cô đang ngồi trên ban công của khách sạn, nhìn ngắm thế giới khung cảnh vô tận, cảm giác như lạc vào một bức tranh, thư thái, vui vẻ quên hết muộn phiền.

 

Hoan Hoan Lạc Lạc chơi những trò chơi nhỏ trong phòng, lâu lâu lại vang lên tiếng cười nói ríu rít vui tai như những chú chim con “Mẹ, ba đi đâu vậy?” Hoan Hoan chạy tới, nằm trên đùi Lam Tuyết ngẩng đầu nhìn.

 

Lam Tuyết cười nhẹ lắc đầu: “Mẹ không biết, có lẽ là đi ra ngoài mua sắm, có thể …”

Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 520: 5 năm trước? Trái tim Lam Tuyết đột nhiên có chút loạn nhịp, người đàn ông này 5 năm trước muốn mang cùng cô đi sao? Sở dĩ muốn cô học tiếng là để cùng anh ra nước ngoài? “Anh …” Lam Tuyết ngừng nói, muốn hỏi chuyện trước kia, nhưng lại sợ nghe được câu trả lời không muốn nghe, nên không có dũng khí hỏi. Nếu hỏi anh, cô muốn hỏi có phải anh muốn cưới em 5 năm trước rồi đưa em rời khỏi đất nước này để tới Korsmo không? Nhưng ngẫm lại, sợ anh nói cô suy nghĩ quá nhiều, cô sẽ xấu hổ chết mất. Lam Tuyết im lặng, không khí đột nhiên trở nên yên tĩnh. Hách Nguyệt nghiêng đầu liếc nhìn Lam Tuyết, vừa vặn bắt gặp đôi mắt trong sáng của cô, Lam Tuyết nhanh chóng đoán được ánh mắt của anh, ngượng ngùng xấu hổ. “Em không có chuyện gì muốn nói với tôi sao?” Hách Nguyệt nhẹ giọng hỏi. Lam Tuyết mím môi, trầm ngâm một lúc mới thận trọng hỏi: “Thời thơ ấu của anh như thế nào? Tại sao anh lại mắc bệnh trầm cảm? Và tình trạng của anh hiện tại như thế nào?” Hách Nguyệt cười khổ, đưa tay chạm nhẹ vào đầu con gái, vuốt ve một cách đầy yêu thương. Nhắm mắt lại, tựa đầu vào ghế như không nghe thấy câu hỏi của cô: “Muộn rồi, mệt thì đi ngủ đi.” Nhìn thái độ lảng tránh của anh, Lam Tuyết biết rằng lòng tự tôn của anh rất cao, anh không thích thể hiện sự yếu đuối trước mặt cô. Hách Nguyệt nhắm mắt lại, hơi thở trở nên đều đều, dường như anh đã ngủ say. Có lẽ Lam Tuyết biết anh chưa ngủ, nhưng anh chỉ là không muốn trả lời những câu hỏi này. Bầu trời từ từ hừng sáng. Càng gần đến giờ lên máy bay, Lam Tuyết càng bất an. Tiếng chuông điện thoại của Hách Nguyệt, đánh thức Lam Tuyết. Lam Tuyết mở mắt ra đã thấy trời hừng đông, cô nhìn Hách Nguyệt. Anh không nghe máy, liếc nhìn màn hình rồi tắt máy luôn Sau khi tắt máy, anh liền đặt điện thoại xuống dưới ghế ngồi. “Ba mẹ anh gọi mà? Tại sao vứt điện thoại?” Hách Nguyệt nhìn lên màn hình lớn, lập tức bế Hoan Hoan còn đang ngủ, anh đứng lên: “Đi thôi, chúng ta lên máy bay.” Lúc này là một giọng nói thông báo lịch trình chuyến bay từ sân bay. Lam Tuyết bế Lạc Lạc đi theo Hách Nguyệt. Lúc lên máy bay Lam Tuyết rất xúc động, cô chưa từng nghĩ sẽ có ngày như vậy mà “bỏ trốn” cùng Hách Nguyệt. Không miễn cưỡng, không hối hận, chỉ có một số nghi ngờ nhỏ trong lòng, và một vài điều chưa rõ. Cô cảm thấy tiếc cho người đàn ông này. Vì hai đứa con gái của mình, anh từ bỏ gia đình, từ bỏ cơ nghiệp, từ bỏ địa vị và tiền bạc. Hiện tại, sự hy sinh của anh là quá lớn. Có lẽ hai đứa con mới chính là tình yêu đích thực của anh. Chuyến bay kéo dài năm giờ đồng hồ. Buổi trưa ngày hôm đó đã đến Korsmo. Sau khi xuống máy bay, cả hai dắt con lên taxi, còn Hách Nguyệt vội vàng đặt phòng ở trong khách sạn. Hoan Hoan Lạc Lạc đã thức dậy trên máy bay, dọc đường đi luôn hạnh phúc vì nghĩ rằng bố mẹ đang đưa chúng đi du lịch. Ánh trăng rọi xuống thị trấn nhỏ, đẹp như tranh vẽ, biển hùng vĩ, cỏ xanh tươi, chốn tiên cảnh nằm giữa núi và sông. Lam Tuyết được đưa vào khách sạn, sau khi mọi người cùng nhau ăn trưa thì Hách Nguyệt biến mất. Cô đang ngồi trên ban công của khách sạn, nhìn ngắm thế giới khung cảnh vô tận, cảm giác như lạc vào một bức tranh, thư thái, vui vẻ quên hết muộn phiền. Hoan Hoan Lạc Lạc chơi những trò chơi nhỏ trong phòng, lâu lâu lại vang lên tiếng cười nói ríu rít vui tai như những chú chim con “Mẹ, ba đi đâu vậy?” Hoan Hoan chạy tới, nằm trên đùi Lam Tuyết ngẩng đầu nhìn. Lam Tuyết cười nhẹ lắc đầu: “Mẹ không biết, có lẽ là đi ra ngoài mua sắm, có thể …”

Chương 520