Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản…
Chương 539
Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 539: Bất kể khi nào anh trở lại quân khu, bất kể khi nào anh có thời gian rảnh về nhà thăm cô. Cô đều đã chuẩn bị tâm lý để chịu đựng sự cô đơn, nhớ nhung anh, chịu đựng lo lắng và cầu mong sự bình yên cho anh. Vì cô đã kết hôn với một người quân nhân. Hiện tại, cô chính là vợ quân nhân. Linh thiêng có vầng hào quang, cả đời này cô đã đồng ý hết mình với người đàn ông này. Trung thành với một người đàn ông cả đời. Tên người đàn ông này là: Kiều Huyền Thạc. Kiều Huyền Thạc và Bạch Nhược Hi đã hoàn thành chính văn. Cảm ơn những độc giả đã luôn yêu thích ngọn sóng tình yêu. Cảm ơn các bạn. Hàng nghìn chữ gần như không thành lời. Tôi là một tác giả chưa bao giờ viết văn án (phác thảo dàn ý). Cuốn sách này thậm chí cũng không có các ký tự đơn giản, càng không có cách viết như văn án, vì vậy các nhân vật trong đó từ đầu đến cuối. Nếu tên có sai, hoặc một số chi tiết nhỏ chưa được xử lý, thậm chí có thể không giải thích được. Xin thứ lỗi, năng lực không đủ. Tôi là một fan cuồng của quân nhân, nam thần đầu tiên tôi phải lòng là Quân ca ca, nhưng không may người đàn ông mà tôi đem lòng yêu mến bấy lâu nay đã chết trong một vụ tai nạn xe hơi vào năm thứ 4 đi lính, năm đó tôi mới 18 tuổi. Vì vậy, những gì được tôi viết là dựa trên những quân nhân, những người đã từng và sẽ như vậy trong tương lai. Sau điều này, tiếp theo là câu chuyện tình yêu về một người lính đặc công. Nếu có bạn bè muốn đọc cuốn sách mới của tôi, hãy giới thiệu một chút: “Đậu Đậu không phải là yêu”, bạn sẽ được thông báo về thời gian đọc sách mới ngay lúc đó. Dưới đây là phần ngoại truyện của Hách Nguyệt và Lam Tuyết, Doãn Đạo và Lư Tiểu Nhã. Nếu bạn thích hai cặp còn lại, bạn có thể tiếp tục theo dõi cuốn sách này và cập nhật nó theo thời gian. Lam Tuyết ở trong bệnh viện ba ngày, trong thời gian đó cô nhận được cuộc gọi từ Bạch Nhược Hi và được biết bạn mình đã sinh ba con trai, mẹ con đều bình an vô sự, cả trái tim cô đều hướng về Tịch Quốc. Dù rất muốn quay về gặp Bạch Nhược Hi và gặp các con của cô ấy, nhưng giờ cô không thể đi đâu được. Vết thương đã hoàn toàn lành lại, nọc độc rắn trên người cũng đã hết sạch. Sau khi khám sức khỏe, bác sĩ sắp xếp xuất viện, Lam Tuyết thu dọn hành lý, Hách Nguyệt mang hóa đơn đến bệnh viện để chi trả viện phí. Mười phút sau, Hách Nguyệt bước vào phòng bệnh, cầm theo biên lai do bác sĩ cấp. Còn Lam Tuyết lúc này đang ngồi trên giường, nhìn điện thoại bật cười . Hách Nguyệt đi về phía cô, cầm lấy túi hành lý bên cạnh: “Xem gì mà vui thế?” “Nhược Hi đã sinh, ba đứa đều là con trai. Em mừng cho họ.” Lam Tuyết không khỏi chạnh lòng mỉm cười nhìn lên. Hách Nguyệt xách túi, yên lặng nhìn cô, ánh mắt thâm trầm, nhìn cô một chút, mới chậm rãi nói: “Em khi nào mới cảm thấy hạnh phúc?” “Hả?” Lam Tuyết giật mình,cô lập tức nhìn Hách Nguyệt với vẻ nghi ngờ, không hiểu anh muốn nói gì, nhưng cô nhìn thấy đôi mắt sáng long lanh của anh. Bầu không khí khó xử lan tràn, Lam Tuyết lập tức cất điện thoại, đứng dậy đi về phía cửa: “Đi thôi.” Nhanh chóng tránh đi ánh mắt của Hách Nguyệt, tránh ánh mắt đang nhìn chằm chằm, tim cô đập liên hồi. Hách Nguyệt cũng theo cô ra khỏi bệnh viện. Dọc đường cả hai đều im lặng, Hách Nguyệt phóng xe thẳng về nhà. Xe vừa trở về thị trấn, trước cửa biệt thự đột nhiên dừng lại. Lam Tuyết chần chờ một chút, quay sang nhìn anh: “Sao anh không đi tiếp vào?” “…” Hách Nguyệt sững sờ không nhúc nhích. “Có chuyện gì đang xảy ra vậy?” Nói xong, Lam Tuyết nhìn theo ánh mắt của Hách Nguyệt hướng về phía trước ở lan can cổng sắt, đúng lúc nhìn thấy Triệu Toa Na đi ra, ngay lúc đó, sắc mặt Lam Tuyết trở nên nặng nề, không nói nên lời. Hách Nguyệt bấm điều khiển từ xa và cánh cửa sắt từ từ mở ra.
Chương 539:
Bất kể khi nào anh trở lại quân khu, bất kể khi nào anh có thời gian rảnh về nhà thăm cô.
Cô đều đã chuẩn bị tâm lý để chịu đựng sự cô đơn, nhớ nhung anh, chịu đựng lo lắng và cầu mong sự bình yên cho anh.
Vì cô đã kết hôn với một người quân nhân. Hiện tại, cô chính là vợ quân nhân.
Linh thiêng có vầng hào quang, cả đời này cô đã đồng ý hết mình với người đàn ông này.
Trung thành với một người đàn ông cả đời.
Tên người đàn ông này là: Kiều Huyền Thạc.
Kiều Huyền Thạc và Bạch Nhược Hi đã hoàn thành chính văn. Cảm ơn những độc giả đã luôn yêu thích ngọn sóng tình yêu. Cảm ơn các bạn. Hàng nghìn chữ gần như không thành lời. Tôi là một tác giả chưa bao giờ viết văn án (phác thảo dàn ý). Cuốn sách này thậm chí cũng không có các ký tự đơn giản, càng không có cách viết như văn án, vì vậy các nhân vật trong đó từ đầu đến cuối. Nếu tên có sai, hoặc một số chi tiết nhỏ chưa được xử lý, thậm chí có thể không giải thích được. Xin thứ lỗi, năng lực không đủ.
Tôi là một fan cuồng của quân nhân, nam thần đầu tiên tôi phải lòng là Quân ca ca, nhưng không may người đàn ông mà tôi đem lòng yêu mến bấy lâu nay đã chết trong một vụ tai nạn xe hơi vào năm thứ 4 đi lính, năm đó tôi mới 18 tuổi.
Vì vậy, những gì được tôi viết là dựa trên những quân nhân, những người đã từng và sẽ như vậy trong tương lai.
Sau điều này, tiếp theo là câu chuyện tình yêu về một người lính đặc công. Nếu có bạn bè muốn đọc cuốn sách mới của tôi, hãy giới thiệu một chút: “Đậu Đậu không phải là yêu”, bạn sẽ được thông báo về thời gian đọc sách mới ngay lúc đó.
Dưới đây là phần ngoại truyện của Hách Nguyệt và Lam Tuyết, Doãn Đạo và Lư Tiểu Nhã.
Nếu bạn thích hai cặp còn lại, bạn có thể tiếp tục theo dõi cuốn sách này và cập nhật nó theo thời gian.
Lam Tuyết ở trong bệnh viện ba ngày, trong thời gian đó cô nhận được cuộc gọi từ Bạch Nhược Hi và được biết bạn mình đã sinh ba con trai, mẹ con đều bình an vô sự, cả trái tim cô đều hướng về Tịch Quốc.
Dù rất muốn quay về gặp Bạch Nhược Hi và gặp các con của cô ấy, nhưng giờ cô không thể đi đâu được.
Vết thương đã hoàn toàn lành lại, nọc độc rắn trên người cũng đã hết sạch.
Sau khi khám sức khỏe, bác sĩ sắp xếp xuất viện, Lam Tuyết thu dọn hành lý, Hách Nguyệt mang hóa đơn đến bệnh viện để chi trả viện phí.
Mười phút sau, Hách Nguyệt bước vào phòng bệnh, cầm theo biên lai do bác sĩ cấp.
Còn Lam Tuyết lúc này đang ngồi trên giường, nhìn điện thoại bật cười .
Hách Nguyệt đi về phía cô, cầm lấy túi hành lý bên cạnh: “Xem gì mà vui thế?”
“Nhược Hi đã sinh, ba đứa đều là con trai. Em mừng cho họ.” Lam Tuyết không khỏi chạnh lòng mỉm cười nhìn lên.
Hách Nguyệt xách túi, yên lặng nhìn cô, ánh mắt thâm trầm, nhìn cô một chút, mới chậm rãi nói: “Em khi nào mới cảm thấy hạnh phúc?”
“Hả?” Lam Tuyết giật mình,cô lập tức nhìn Hách Nguyệt với vẻ nghi ngờ, không hiểu anh muốn nói gì, nhưng cô nhìn thấy đôi mắt sáng long lanh của anh.
Bầu không khí khó xử lan tràn, Lam Tuyết lập tức cất điện thoại, đứng dậy đi về phía cửa: “Đi thôi.”
Nhanh chóng tránh đi ánh mắt của Hách Nguyệt, tránh ánh mắt đang nhìn chằm chằm, tim cô đập liên hồi.
Hách Nguyệt cũng theo cô ra khỏi bệnh viện.
Dọc đường cả hai đều im lặng, Hách Nguyệt phóng xe thẳng về nhà.
Xe vừa trở về thị trấn, trước cửa biệt thự đột nhiên dừng lại.
Lam Tuyết chần chờ một chút, quay sang nhìn anh: “Sao anh không đi tiếp vào?”
“…” Hách Nguyệt sững sờ không nhúc nhích.
“Có chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Nói xong, Lam Tuyết nhìn theo ánh mắt của Hách Nguyệt hướng về phía trước ở lan can cổng sắt, đúng lúc nhìn thấy Triệu Toa Na đi ra, ngay lúc đó, sắc mặt Lam Tuyết trở nên nặng nề, không nói nên lời.
Hách Nguyệt bấm điều khiển từ xa và cánh cửa sắt từ từ mở ra.
Ngọn Sóng Tình YêuTác giả: Bạch Nhược HiTruyện Ngôn TìnhChương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa, dáng dấp với gương mặt của chị ấy đều thuộc hàng hiếm.” “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn ông cười dâm đãng nói: “Nhưng bọn anh muốn “chơi ở bên trong, ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng khoái… Em ấy cái gì cũng không hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.” “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất phiên phức.” “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.” “Vậy chuyện anh đồng ý với em…” “Được rồi, giải nhất cuộc thi người mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch San San em” “Cảm ơn ông chủ Đường…” Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa đã sớm cắn chặt môi đến chảy máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm sâu vào da thịt, giận đến mức run người. Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện chói tai giữa người em gái cô tin cậy nhất với gã đàn ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra. Cô không hiểu “chơi ở bên trong”, “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm hiểu rõ bản… Chương 539: Bất kể khi nào anh trở lại quân khu, bất kể khi nào anh có thời gian rảnh về nhà thăm cô. Cô đều đã chuẩn bị tâm lý để chịu đựng sự cô đơn, nhớ nhung anh, chịu đựng lo lắng và cầu mong sự bình yên cho anh. Vì cô đã kết hôn với một người quân nhân. Hiện tại, cô chính là vợ quân nhân. Linh thiêng có vầng hào quang, cả đời này cô đã đồng ý hết mình với người đàn ông này. Trung thành với một người đàn ông cả đời. Tên người đàn ông này là: Kiều Huyền Thạc. Kiều Huyền Thạc và Bạch Nhược Hi đã hoàn thành chính văn. Cảm ơn những độc giả đã luôn yêu thích ngọn sóng tình yêu. Cảm ơn các bạn. Hàng nghìn chữ gần như không thành lời. Tôi là một tác giả chưa bao giờ viết văn án (phác thảo dàn ý). Cuốn sách này thậm chí cũng không có các ký tự đơn giản, càng không có cách viết như văn án, vì vậy các nhân vật trong đó từ đầu đến cuối. Nếu tên có sai, hoặc một số chi tiết nhỏ chưa được xử lý, thậm chí có thể không giải thích được. Xin thứ lỗi, năng lực không đủ. Tôi là một fan cuồng của quân nhân, nam thần đầu tiên tôi phải lòng là Quân ca ca, nhưng không may người đàn ông mà tôi đem lòng yêu mến bấy lâu nay đã chết trong một vụ tai nạn xe hơi vào năm thứ 4 đi lính, năm đó tôi mới 18 tuổi. Vì vậy, những gì được tôi viết là dựa trên những quân nhân, những người đã từng và sẽ như vậy trong tương lai. Sau điều này, tiếp theo là câu chuyện tình yêu về một người lính đặc công. Nếu có bạn bè muốn đọc cuốn sách mới của tôi, hãy giới thiệu một chút: “Đậu Đậu không phải là yêu”, bạn sẽ được thông báo về thời gian đọc sách mới ngay lúc đó. Dưới đây là phần ngoại truyện của Hách Nguyệt và Lam Tuyết, Doãn Đạo và Lư Tiểu Nhã. Nếu bạn thích hai cặp còn lại, bạn có thể tiếp tục theo dõi cuốn sách này và cập nhật nó theo thời gian. Lam Tuyết ở trong bệnh viện ba ngày, trong thời gian đó cô nhận được cuộc gọi từ Bạch Nhược Hi và được biết bạn mình đã sinh ba con trai, mẹ con đều bình an vô sự, cả trái tim cô đều hướng về Tịch Quốc. Dù rất muốn quay về gặp Bạch Nhược Hi và gặp các con của cô ấy, nhưng giờ cô không thể đi đâu được. Vết thương đã hoàn toàn lành lại, nọc độc rắn trên người cũng đã hết sạch. Sau khi khám sức khỏe, bác sĩ sắp xếp xuất viện, Lam Tuyết thu dọn hành lý, Hách Nguyệt mang hóa đơn đến bệnh viện để chi trả viện phí. Mười phút sau, Hách Nguyệt bước vào phòng bệnh, cầm theo biên lai do bác sĩ cấp. Còn Lam Tuyết lúc này đang ngồi trên giường, nhìn điện thoại bật cười . Hách Nguyệt đi về phía cô, cầm lấy túi hành lý bên cạnh: “Xem gì mà vui thế?” “Nhược Hi đã sinh, ba đứa đều là con trai. Em mừng cho họ.” Lam Tuyết không khỏi chạnh lòng mỉm cười nhìn lên. Hách Nguyệt xách túi, yên lặng nhìn cô, ánh mắt thâm trầm, nhìn cô một chút, mới chậm rãi nói: “Em khi nào mới cảm thấy hạnh phúc?” “Hả?” Lam Tuyết giật mình,cô lập tức nhìn Hách Nguyệt với vẻ nghi ngờ, không hiểu anh muốn nói gì, nhưng cô nhìn thấy đôi mắt sáng long lanh của anh. Bầu không khí khó xử lan tràn, Lam Tuyết lập tức cất điện thoại, đứng dậy đi về phía cửa: “Đi thôi.” Nhanh chóng tránh đi ánh mắt của Hách Nguyệt, tránh ánh mắt đang nhìn chằm chằm, tim cô đập liên hồi. Hách Nguyệt cũng theo cô ra khỏi bệnh viện. Dọc đường cả hai đều im lặng, Hách Nguyệt phóng xe thẳng về nhà. Xe vừa trở về thị trấn, trước cửa biệt thự đột nhiên dừng lại. Lam Tuyết chần chờ một chút, quay sang nhìn anh: “Sao anh không đi tiếp vào?” “…” Hách Nguyệt sững sờ không nhúc nhích. “Có chuyện gì đang xảy ra vậy?” Nói xong, Lam Tuyết nhìn theo ánh mắt của Hách Nguyệt hướng về phía trước ở lan can cổng sắt, đúng lúc nhìn thấy Triệu Toa Na đi ra, ngay lúc đó, sắc mặt Lam Tuyết trở nên nặng nề, không nói nên lời. Hách Nguyệt bấm điều khiển từ xa và cánh cửa sắt từ từ mở ra.