Tác giả:

“Trần Triệu Dương, cái thằng này ngày nào cũng đến muộn thì chớ, bây giờ còn chui vào chỗ này trốn việc hả!” Dương Lệ nổi cơn tam bành xông vào phòng bảo vệ, chỉ vào chàng thanh niên đang nằm trên ghế, tức giận mắng một chặp. Làm đội trưởng đội bảo vệ bao nhiêu lâu nay, cô chưa thấy trường hợp nào “cực phẩm” như thằng này. Thằng nhóc này đã đi làm muộn thì chớ, ngày nào cũng trốn việc. Chàng thanh niên nằm trên ghế sau khi thức giấc vì tiếng mắng chửi của Dương Lệ thì vươn vai một cái, vừa ngáp vừa nói: “Đội trưởng Dương, cô như thế là không đúng đâu nha. Tôi mới đi làm muộn có năm ngày thôi mà, cô nỡ nói là ngày nào cũng muộn. Cô đang vấy bẩn nhân cách cao thượng của tôi đấy”. “Này, cậu có biết là cậu mới đi làm được năm ngày không hả?”, Dương Lệ tức giận quát ầm lên: “Dạng người như cậu đúng là lãng phí nguồn lực của công ty, chỉ biết ăn rồi chờ chết!” “Ờm, tôi biết rồi... Nhưng mà, thế thì đã sao nào?” Trần Triệu Dương gảy gảy lỗ tai rồi búng móng tay, thờ ơ hỏi lại. “Cậu!” Dương…

Chương 1041

Bản Lĩnh Chiến Thần (Bản Sắc Thần Y)Tác giả: Hoa SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Trần Triệu Dương, cái thằng này ngày nào cũng đến muộn thì chớ, bây giờ còn chui vào chỗ này trốn việc hả!” Dương Lệ nổi cơn tam bành xông vào phòng bảo vệ, chỉ vào chàng thanh niên đang nằm trên ghế, tức giận mắng một chặp. Làm đội trưởng đội bảo vệ bao nhiêu lâu nay, cô chưa thấy trường hợp nào “cực phẩm” như thằng này. Thằng nhóc này đã đi làm muộn thì chớ, ngày nào cũng trốn việc. Chàng thanh niên nằm trên ghế sau khi thức giấc vì tiếng mắng chửi của Dương Lệ thì vươn vai một cái, vừa ngáp vừa nói: “Đội trưởng Dương, cô như thế là không đúng đâu nha. Tôi mới đi làm muộn có năm ngày thôi mà, cô nỡ nói là ngày nào cũng muộn. Cô đang vấy bẩn nhân cách cao thượng của tôi đấy”. “Này, cậu có biết là cậu mới đi làm được năm ngày không hả?”, Dương Lệ tức giận quát ầm lên: “Dạng người như cậu đúng là lãng phí nguồn lực của công ty, chỉ biết ăn rồi chờ chết!” “Ờm, tôi biết rồi... Nhưng mà, thế thì đã sao nào?” Trần Triệu Dương gảy gảy lỗ tai rồi búng móng tay, thờ ơ hỏi lại. “Cậu!” Dương… Ngoài ra, thời tiết hôm nay cũng bắt đầu thay đổi, bầu trời vốn trong xanh dần dần trở nên u ám, áp suất không khí dường như hạ thấp hơn rất nhiều, khiến người †a cảm thấy vô cùng khó chịu.“Sẽ không phải là anh Trần đang gây ra thảm họa thiên nhiên chứ?”, cuối cùng, Tăng Kim Lai cũng đuổi tới chỗ Trần Triệu Dương, mới đến gân vị trí ấy, anh ta đã cảm nhận được một luồng áp suất không khí, không nhịn được nói đùa một câu.Lúc này, Trần Triệu Dương đang điên cưồng hấp thụ linh khí xung quanh, dần dần, linh khí trong phạm vị hai kilomet bị Trần Triệu Dương hấp thụ hết, hơn nữa, phạm vi này còn có dấu hiệu tăng lên.Thời điểm Trần Triệu Dương chuẩn bị đột phá, ở một biệt thự trong nội thành thủ đô, một ông cụ đột nhiên mở †o hai mắt, trở mình đứng dậy nhìn về phía Tây Bắc thủ đô.Sau đó, trong bộ áo dài, ông ta lập tức biến mất ngay tại chỗ.Ở trong một ngôi nhà cực kỳ rách nát, một ông cụ nằm trên chiếc ghế dưới bóng cây hoè, vốn đang lim dim ngủ, bỗng nhiên, ông ta cũng chậm rãi mở to hai mắt,   trong đôi mắt mờ đục tỏa ra ánh sáng mãnh liệt.Tiếp đó, dưới bóng cây hoè chỉ còn lại chiếc ghế đang lắc lư, ông cụ đã không thấy đâu nữa.Tình huống tương tự cũng xuất hiện ở nhiều nơi trong thủ đô, không ngoại lệ, những người đó đều là những ông cụ tám, chín mươi tuổi, nếu có người nhìn thấy mấy ông cụ này, chỉ sợ cũng chấn động không thôi, bởi đó toàn là những người nổi tiếng một thời.Trần Triệu Dương tất nhiên là không biết chuyện này, hiện tại, anh đang cực kỳ đau đớn.Phải biết rằng, so với võ giả Tiên Thiên, võ đạo tông sư mạnh hơn rất nhiều, ngoại trừ chân khí xảy ra biến hoá, còn có một điều cực kỳ quan trọng.Thời điểm võ đạo tông sư thăng cấp, phải trải qua một lần tẩy rửa xương cốt, nói cách khác, chẳng những phải đem chất bẩn trong cơ thể bài trừ ra ngoài mà còn phải rèn luyện thân thể của mình, làm cho cường độ thân thể và sức mạnh tăng lên nhanh chóng.Cho nên, thực lực của võ đạo tông sư có thể thoải mái nghiền ép võ giả Tiên Thiên.Chẳng qua, vì thân thể của Trần Triệu Dương quá mức cường đại, thế nên, lần thăng cấp lên võ đạo tông sư này, quá trình tẩy rửa xương cốt của anh cũng đau đớn gấp bội.Anh đã rèn luyện thân thể bốn lần, mỗi lần đều mang lại cho anh những bước nhảy vọt về thể chất.Mỗi lần rèn luyện cơ thể đối với võ đạo tông sư là một cơ hội, Trần Triệu Dương rèn luyện bốn lần, cường độ thân thể của anh đã đạt đến trình độ vô cùng khủng bố.Mà đối với một thân thể khủng bố như vậy, nếu nó được rèn luyện, tức là đem thân thể đã được rèn luyện tốt rèn luyện thêm nhiều lần nữa, giống như dùng lưỡi cày, xới lên một vùng đất cực kỳ cứng rắn.Bởi vậy, có thể tưởng tượng được, quá trình rèn luyện này đau đớn đến mức nào.Thời gian trôi qua, hốc cây cổ thụ mà Trần Triệu Dương chui vào lúc trước đã bị hơi thở cường đại trên người anh làm cho vỡ nát, áp suất không khí ngày càng khủng bố.Vốn Tăng Kim Lai đứng cách chỗ Trần Triệu Dương không xa, nhưng dường như luồng áp suất này ngày càng mạnh mẽ, là một người bình thường, Tăng Kim Lai đành phải lùi về phía sau hơn một trăm mét, lúc này, thân thể mới cảm thấy dễ chịu hơn.

Ngoài ra, thời tiết hôm nay cũng bắt đầu thay đổi, bầu trời vốn trong xanh dần dần trở nên u ám, áp suất không khí dường như hạ thấp hơn rất nhiều, khiến người †a cảm thấy vô cùng khó chịu.

“Sẽ không phải là anh Trần đang gây ra thảm họa thiên nhiên chứ?”, cuối cùng, Tăng Kim Lai cũng đuổi tới chỗ Trần Triệu Dương, mới đến gân vị trí ấy, anh ta đã cảm nhận được một luồng áp suất không khí, không nhịn được nói đùa một câu.

Lúc này, Trần Triệu Dương đang điên cưồng hấp thụ linh khí xung quanh, dần dần, linh khí trong phạm vị hai kilomet bị Trần Triệu Dương hấp thụ hết, hơn nữa, phạm vi này còn có dấu hiệu tăng lên.

Thời điểm Trần Triệu Dương chuẩn bị đột phá, ở một biệt thự trong nội thành thủ đô, một ông cụ đột nhiên mở †o hai mắt, trở mình đứng dậy nhìn về phía Tây Bắc thủ đô.

Sau đó, trong bộ áo dài, ông ta lập tức biến mất ngay tại chỗ.

Ở trong một ngôi nhà cực kỳ rách nát, một ông cụ nằm trên chiếc ghế dưới bóng cây hoè, vốn đang lim dim ngủ, bỗng nhiên, ông ta cũng chậm rãi mở to hai mắt,   trong đôi mắt mờ đục tỏa ra ánh sáng mãnh liệt.

Tiếp đó, dưới bóng cây hoè chỉ còn lại chiếc ghế đang lắc lư, ông cụ đã không thấy đâu nữa.

Tình huống tương tự cũng xuất hiện ở nhiều nơi trong thủ đô, không ngoại lệ, những người đó đều là những ông cụ tám, chín mươi tuổi, nếu có người nhìn thấy mấy ông cụ này, chỉ sợ cũng chấn động không thôi, bởi đó toàn là những người nổi tiếng một thời.

Trần Triệu Dương tất nhiên là không biết chuyện này, hiện tại, anh đang cực kỳ đau đớn.

Phải biết rằng, so với võ giả Tiên Thiên, võ đạo tông sư mạnh hơn rất nhiều, ngoại trừ chân khí xảy ra biến hoá, còn có một điều cực kỳ quan trọng.

Thời điểm võ đạo tông sư thăng cấp, phải trải qua một lần tẩy rửa xương cốt, nói cách khác, chẳng những phải đem chất bẩn trong cơ thể bài trừ ra ngoài mà còn phải rèn luyện thân thể của mình, làm cho cường độ thân thể và sức mạnh tăng lên nhanh chóng.

Cho nên, thực lực của võ đạo tông sư có thể thoải mái nghiền ép võ giả Tiên Thiên.

Chẳng qua, vì thân thể của Trần Triệu Dương quá mức cường đại, thế nên, lần thăng cấp lên võ đạo tông sư này, quá trình tẩy rửa xương cốt của anh cũng đau đớn gấp bội.

Anh đã rèn luyện thân thể bốn lần, mỗi lần đều mang lại cho anh những bước nhảy vọt về thể chất.

Mỗi lần rèn luyện cơ thể đối với võ đạo tông sư là một cơ hội, Trần Triệu Dương rèn luyện bốn lần, cường độ thân thể của anh đã đạt đến trình độ vô cùng khủng bố.

Mà đối với một thân thể khủng bố như vậy, nếu nó được rèn luyện, tức là đem thân thể đã được rèn luyện tốt rèn luyện thêm nhiều lần nữa, giống như dùng lưỡi cày, xới lên một vùng đất cực kỳ cứng rắn.

Bởi vậy, có thể tưởng tượng được, quá trình rèn luyện này đau đớn đến mức nào.

Thời gian trôi qua, hốc cây cổ thụ mà Trần Triệu Dương chui vào lúc trước đã bị hơi thở cường đại trên người anh làm cho vỡ nát, áp suất không khí ngày càng khủng bố.

Vốn Tăng Kim Lai đứng cách chỗ Trần Triệu Dương không xa, nhưng dường như luồng áp suất này ngày càng mạnh mẽ, là một người bình thường, Tăng Kim Lai đành phải lùi về phía sau hơn một trăm mét, lúc này, thân thể mới cảm thấy dễ chịu hơn.

Bản Lĩnh Chiến Thần (Bản Sắc Thần Y)Tác giả: Hoa SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Trần Triệu Dương, cái thằng này ngày nào cũng đến muộn thì chớ, bây giờ còn chui vào chỗ này trốn việc hả!” Dương Lệ nổi cơn tam bành xông vào phòng bảo vệ, chỉ vào chàng thanh niên đang nằm trên ghế, tức giận mắng một chặp. Làm đội trưởng đội bảo vệ bao nhiêu lâu nay, cô chưa thấy trường hợp nào “cực phẩm” như thằng này. Thằng nhóc này đã đi làm muộn thì chớ, ngày nào cũng trốn việc. Chàng thanh niên nằm trên ghế sau khi thức giấc vì tiếng mắng chửi của Dương Lệ thì vươn vai một cái, vừa ngáp vừa nói: “Đội trưởng Dương, cô như thế là không đúng đâu nha. Tôi mới đi làm muộn có năm ngày thôi mà, cô nỡ nói là ngày nào cũng muộn. Cô đang vấy bẩn nhân cách cao thượng của tôi đấy”. “Này, cậu có biết là cậu mới đi làm được năm ngày không hả?”, Dương Lệ tức giận quát ầm lên: “Dạng người như cậu đúng là lãng phí nguồn lực của công ty, chỉ biết ăn rồi chờ chết!” “Ờm, tôi biết rồi... Nhưng mà, thế thì đã sao nào?” Trần Triệu Dương gảy gảy lỗ tai rồi búng móng tay, thờ ơ hỏi lại. “Cậu!” Dương… Ngoài ra, thời tiết hôm nay cũng bắt đầu thay đổi, bầu trời vốn trong xanh dần dần trở nên u ám, áp suất không khí dường như hạ thấp hơn rất nhiều, khiến người †a cảm thấy vô cùng khó chịu.“Sẽ không phải là anh Trần đang gây ra thảm họa thiên nhiên chứ?”, cuối cùng, Tăng Kim Lai cũng đuổi tới chỗ Trần Triệu Dương, mới đến gân vị trí ấy, anh ta đã cảm nhận được một luồng áp suất không khí, không nhịn được nói đùa một câu.Lúc này, Trần Triệu Dương đang điên cưồng hấp thụ linh khí xung quanh, dần dần, linh khí trong phạm vị hai kilomet bị Trần Triệu Dương hấp thụ hết, hơn nữa, phạm vi này còn có dấu hiệu tăng lên.Thời điểm Trần Triệu Dương chuẩn bị đột phá, ở một biệt thự trong nội thành thủ đô, một ông cụ đột nhiên mở †o hai mắt, trở mình đứng dậy nhìn về phía Tây Bắc thủ đô.Sau đó, trong bộ áo dài, ông ta lập tức biến mất ngay tại chỗ.Ở trong một ngôi nhà cực kỳ rách nát, một ông cụ nằm trên chiếc ghế dưới bóng cây hoè, vốn đang lim dim ngủ, bỗng nhiên, ông ta cũng chậm rãi mở to hai mắt,   trong đôi mắt mờ đục tỏa ra ánh sáng mãnh liệt.Tiếp đó, dưới bóng cây hoè chỉ còn lại chiếc ghế đang lắc lư, ông cụ đã không thấy đâu nữa.Tình huống tương tự cũng xuất hiện ở nhiều nơi trong thủ đô, không ngoại lệ, những người đó đều là những ông cụ tám, chín mươi tuổi, nếu có người nhìn thấy mấy ông cụ này, chỉ sợ cũng chấn động không thôi, bởi đó toàn là những người nổi tiếng một thời.Trần Triệu Dương tất nhiên là không biết chuyện này, hiện tại, anh đang cực kỳ đau đớn.Phải biết rằng, so với võ giả Tiên Thiên, võ đạo tông sư mạnh hơn rất nhiều, ngoại trừ chân khí xảy ra biến hoá, còn có một điều cực kỳ quan trọng.Thời điểm võ đạo tông sư thăng cấp, phải trải qua một lần tẩy rửa xương cốt, nói cách khác, chẳng những phải đem chất bẩn trong cơ thể bài trừ ra ngoài mà còn phải rèn luyện thân thể của mình, làm cho cường độ thân thể và sức mạnh tăng lên nhanh chóng.Cho nên, thực lực của võ đạo tông sư có thể thoải mái nghiền ép võ giả Tiên Thiên.Chẳng qua, vì thân thể của Trần Triệu Dương quá mức cường đại, thế nên, lần thăng cấp lên võ đạo tông sư này, quá trình tẩy rửa xương cốt của anh cũng đau đớn gấp bội.Anh đã rèn luyện thân thể bốn lần, mỗi lần đều mang lại cho anh những bước nhảy vọt về thể chất.Mỗi lần rèn luyện cơ thể đối với võ đạo tông sư là một cơ hội, Trần Triệu Dương rèn luyện bốn lần, cường độ thân thể của anh đã đạt đến trình độ vô cùng khủng bố.Mà đối với một thân thể khủng bố như vậy, nếu nó được rèn luyện, tức là đem thân thể đã được rèn luyện tốt rèn luyện thêm nhiều lần nữa, giống như dùng lưỡi cày, xới lên một vùng đất cực kỳ cứng rắn.Bởi vậy, có thể tưởng tượng được, quá trình rèn luyện này đau đớn đến mức nào.Thời gian trôi qua, hốc cây cổ thụ mà Trần Triệu Dương chui vào lúc trước đã bị hơi thở cường đại trên người anh làm cho vỡ nát, áp suất không khí ngày càng khủng bố.Vốn Tăng Kim Lai đứng cách chỗ Trần Triệu Dương không xa, nhưng dường như luồng áp suất này ngày càng mạnh mẽ, là một người bình thường, Tăng Kim Lai đành phải lùi về phía sau hơn một trăm mét, lúc này, thân thể mới cảm thấy dễ chịu hơn.

Chương 1041