“Chúng ta ly hôn đi.” Nhìn đơn ly hôn trên bàn trà, Quách Phương im lìm không động đậy. Là bình thản trước bão giông hay đau đớn đến tê liệt tứ chi chỉ có cô mới rõ. “Tần Duật, em có thai rồi!” Quách Phương ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt bồ câu cong cong tựa như cô rất vui vẻ thông báo tin mừng này phớt lờ cả sự lạnh nhạt của anh dành cho cô. Tần Duật nhíu mày, dĩ nhiên là vô cùng ngoài ý muốn với việc cô mang thai. Anh hỏi, giọng lạnh lùng: “Tôi bảo cô uống thuốc tránh thai cô không uống?” Quách Phương mỉm cười: “Cơ thể của em, em có quyền quyết định.” Tần Duật đột nhiên cảm thấy nụ cười của cô cực kỳ chói mắt, anh bất mãn: “Quách Phương, cô đã quên thỏa thuận của chúng ta khi kết hôn là gì rồi sao? Ba năm trước tôi đồng ý lấy cô vì đó là nguyện vọng của ông nội tôi. Bây giờ ông ấy mất rồi, Nhan Tĩnh cũng trở về tôi không còn lý do gì để tiếp tục cuộc hôn nhân này nữa. Chúng ta vẫn là nên ly hôn đi.” Quách Phương làm sao không biết Nhan Tĩnh là ai, không những biết mà còn biết rất rõ.…
Chương 9: C9: Muộn Một Bước Là Lỡ Dở Cả Đời
Tỉnh Giấc Tan Mộng Người Bên Gối Đã Không CònTác giả: Phán Duyệt TâyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Chúng ta ly hôn đi.” Nhìn đơn ly hôn trên bàn trà, Quách Phương im lìm không động đậy. Là bình thản trước bão giông hay đau đớn đến tê liệt tứ chi chỉ có cô mới rõ. “Tần Duật, em có thai rồi!” Quách Phương ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt bồ câu cong cong tựa như cô rất vui vẻ thông báo tin mừng này phớt lờ cả sự lạnh nhạt của anh dành cho cô. Tần Duật nhíu mày, dĩ nhiên là vô cùng ngoài ý muốn với việc cô mang thai. Anh hỏi, giọng lạnh lùng: “Tôi bảo cô uống thuốc tránh thai cô không uống?” Quách Phương mỉm cười: “Cơ thể của em, em có quyền quyết định.” Tần Duật đột nhiên cảm thấy nụ cười của cô cực kỳ chói mắt, anh bất mãn: “Quách Phương, cô đã quên thỏa thuận của chúng ta khi kết hôn là gì rồi sao? Ba năm trước tôi đồng ý lấy cô vì đó là nguyện vọng của ông nội tôi. Bây giờ ông ấy mất rồi, Nhan Tĩnh cũng trở về tôi không còn lý do gì để tiếp tục cuộc hôn nhân này nữa. Chúng ta vẫn là nên ly hôn đi.” Quách Phương làm sao không biết Nhan Tĩnh là ai, không những biết mà còn biết rất rõ.… Kịch tan, người cũng đi rồi...Hơn chín giờ tối, Tần Duật lái xe từ rạp phim về đến nhà. Quách Phương ngồi bên ghế lái không biết đã thiếp đi từ lúc nào, đầu cô hơi nghiêng về phía anh, mái tóc dài rủ xuống phớt qua gò má. Tần Duật nhìn cô ánh mắt đầy mâu thuẫn.Người phụ nữ này luôn mang đến cho người ta cảm giác yếu ớt đến đau lòng.Tần Duật không kiên dè gì lay vai Quách Phương: “Thức dậy đi, đến nhà rồi.”Đáp lại anh chỉ có màn đêm lặng yên, vài chiếc xe thỉnh thoảng lướt ngang qua. Duy chỉ có cô là vô cùng an tĩnh, an tĩnh đến mức giống một người chết.“Quách Phương, Quách Phương...”“...”Tần Duật nhíu mày, trong lòng bỗng dâng lên lo lắng. Anh cẩn thận đưa ngón tay kề trước mũi cô kiểm tra.Vẫn còn thở.Chỉ là hơi thở này mỏng manh như sợi chỉ.“Quách Phương, cô đừng giở trò nữa. Nếu cô còn cố tình ngủ tôi sẽ mặc kệ cô.” Tần Duật bực dọc.Quách Phương vẫn không hề có động tĩnh. Nếu như cô thật sự diễn kịch thì đúng là một diễn viên xuất sắc, diễn rất tròn vai.Tần Duật khinh thường nhếch môi, mặc kệ cô ở trong xe mà bước ra ngoài. Đi được ba bốn bước, cước bộ dần thả chậm lại sau đó dừng hẳn. Anh đứng đó xoắn suýt một hồi, cuối cùng quyết định quay lại bế Quách Phương đang ngủ say vào nhà.Anh không muốn sau khi ly hôn còn mang danh ngộ sát vợ cũ.Bật đèn phòng ngủ lên, Tần Duật đặt cô nằm lên giường ném chăn lên người cô rồi đi vào phòng tắm. Lúc anh tắm xong cũng đã mười giờ, Quách Phương vẫn ngủ say như chết. Tần Duật không hiểu nổi, cô suốt ngày chỉ quanh quẩn trong nhà, đi xem phim một lần làm sao lại mệt mỏi như vậy?Tần Duật lắc đầu, anh nằm quay lưng về phía cô nhắm mắt ngủ.Nửa đêm, Quách Phương vì đau mà tỉnh lại. Cơn đau bụng dưới quen thuộc, quặt thắt cả tim gan. Cả người Quách Phương mồ hôi đầm đìa, tóc mai bết chặt bên má. Cô nghiêng đầu thấy Tần Duật đang ngủ, liền ngậm chặt miệng cố không phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.Bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy tà váy đến nhăn nhúm, Quách Phương dùng toàn bộ sức bình sinh của mình lết gần đến đầu giường, mở ngăn kéo lấy thuốc giảm đau.Vừa vội vã vừa run rẩy bỏ thuốc vào miệng. Cô tựa lưng vào đầu giường, điều chỉnh nhịp thở rối loạn của mình. Lần phát bệnh này kéo dài hơn bình thường, cũng đau hơn lần trước rất nhiều.Không biết qua bao lâu, Quách Phương nhẹ nhõm thở ra một hơi. Cô lê chân trần xuống giường đi vào phòng tắm.Tẩy trang xong, nhìn bản thân qua gương Quách Phương suýt không nhận ra người phụ nữ xuống sắc, phờ phạc đó lại là mình. Cô đưa tay chạm vào khuôn mặt phản chiếu trên tấm gương, chầm chậm vuốt ve giống như tự an ủi thân thể hao gầy này.Nước mắt từ hốc mắt lặng lẽ chảy xuống, một giọt rồi hai giọt cuối cùng trở nên mất kiểm soát. Quách Phương sống chết ngăn lại tiếng nức nở, bờ môi tái nhợt bị cắn đến bật máu. Máu nhuộm đỏ lại trông có khí sắc lạ thường.Cô chưa từng nghĩ mình sẽ chết, ngày bé chịu cực chịu khổ thế nào Quách Phương vẫn luôn hi vọng vào một tương lai tốt đẹp. Cô nghĩ rằng chỉ cần mình cố gắng, mình nỗ lực, mình cho đi gấp bội thì ông trời sẽ đối đáp lại cô.Vậy mà quanh đi quẩn lại, Quách Phương trắng tay. Cha mẹ lạnh nhạt, hôn nhân vô nghĩa, thứ cô có là căn bệnh quái ác giày vò cô từng ngày.Quách Phương chưa từng trách cha mẹ yêu thương Nhan Tĩnh hơn cô, chưa từng trách Tần Duật một lòng một dạ với Nhan Tĩnh. Chỉ trách kiếp này cô xuất hiện quá muộn, hạnh phúc đã vuột khỏi tầm tay từ lâu.Muộn một bước là lỡ dở cả đời.Một lát sau, Quách Phương ra khỏi phòng tắm. Cô đi đến gần Tần Duật, kéo chăn đắp qua bả vai anh, lại cầm điều khiển tăng nhiệt độ điều hòa. Cô ngồi xuống đối diện Tần Duật nhìn anh rất lâu, muốn đưa tay vuốt tóc anh nhưng bàn tay lơ lửng giữa không trung vẫn bất lực hạ xuống.Quách Phương không dám.Đợi sau khi Quách Phương vòng qua bên cạnh nằm xuống. Tần Duật lúc này mới mở mắt. Từ nãy đến giờ anh không hề ngủ. Những lời nói trong rạp chiếu phim của Quách Phương khiến anh trằn trọc muốn phát điên, làm thế nào cũng không yên giấc.Tần Duật dĩ nhiên biết Quách Phương không khỏe nhưng anh chỉ đơn thuần nghĩ cô bị đau dạ dày. Cô bị đau dạ dày đã không phải ngày một ngày hai nên Tần Duật cũng không phản ứng hay hỏi han câu gì.Chỉ là thời điểm Quách Phương ngồi trước mặt anh, Tần Duật đột nhiên thấy áp lực vô cùng đến thở cũng không dám thở mạnh.Ba năm qua, những hành động Quách Phương dành cho anh dù lo lắng, tần tảo cỡ nào Tần Duật cũng thấy chán ghét, anh nghĩ cô giả tạo chỉ biết lấy lòng đàn ông.Bất quá hôm nay Tần Duật lại thấy khác lạ, lồng ngực mơ hồ nhói đau.Sáng hôm sau, Quách Phương tinh thần phấn chấn ngồi trước bàn ăn đợi Tần Duật.Khi Tần Duật vừa buông đũa, Quách Phương nhướn người về phía trước vui vẻ đề nghị: “Hôm nay là chủ nhật hay là anh đưa em đi mua sắm đi.”“Mua sắm?” Tần Duật sợ mình nghe nhầm nên mở miệng hỏi lại. Trước giờ Quách Phương làm gì có sở thích mua sắm, cái áo mua từ mấy năm trước đến bây giờ vẫn còn thấy cô mặc. Hôm nay muốn đi mua sắm chẳng khác nào mặt trời mọc ở đằng tây.Quách Phương cười cười: “Kì lạ lắm sao?”“Không có. Nếu cô muốn đi cũng được thôi.” Tần Duật uống một hớp cà phê: “Khi nào đi?”“Bây giờ!” Quách Phương cười híp mắt.Nửa tiếng sau, hai người có mặt ở trung tâm thương mại. Quách Phương phấn khích đi hết gian hàng này đến gian hàng khác. Thấy cái nào hợp mắt liền lấy xuống sau đó cô phát hiện đồ cô lấy toàn bộ đều là đồ nam.Quách Phương nhanh tay nhét toàn bộ quần áo vào người Tần Duật. Tần Duật cau mày: “Làm gì?”“Anh thử đi!”“Cô phiền phức thật đấy Quách Phương.” Tần Duật rõ ràng không có hứng thú với việc thử đồ này.Quách Phương bị anh nói bản thân phiền phức cũng không hề tỏ ra giận hờn trách móc trái lại nụ cười trên môi càng lúc càng rực rỡ.“Thôi nào, thử một lát thôi. Anh quên mất đã đồng ý với em điều gì rồi sao, ngài Tần?”Tần Duật bất đắc dĩ bị Quách Phương đẩy vào phòng thử đồ, vẻ mặt thể hiện rõ sự bất mãn cùng mất kiên nhẫn.Lát sau, Tần Duật bước ra trên người là bộ vest màu xanh thẫm cắt may tỉ mỉ ôm gọn đường nét nam tính. Nếu không kể đến khuôn mặt tối sầm như đưa đám của anh thì sự kết hợp này thật sự quá hoàn hảo.Nữ nhân viên bên cạnh không kìm được thốt lên: “Đẹp trai thật.” Sau đó vội che miệng mình lại.Quách Phương hài lòng gật đầu: “Cô nói đúng, chồng tôi không những đẹp trai còn là một cái sào quần áo di động. Không cần thử nữa đâu cứ theo size bộ này gói lại hết cho tôi.”“Ngô tiểu thư quẹt thẻ của tôi cũng thật hào phóng.” Tần Duật đá đểu cô. Quách Phương sờ mũi: “Dù gì cũng sắp ly hôn em không thể đào mỏ thiếu gia nhà anh nhiều chút được sao?”
Kịch tan, người cũng đi rồi...
Hơn chín giờ tối, Tần Duật lái xe từ rạp phim về đến nhà. Quách Phương ngồi bên ghế lái không biết đã thiếp đi từ lúc nào, đầu cô hơi nghiêng về phía anh, mái tóc dài rủ xuống phớt qua gò má. Tần Duật nhìn cô ánh mắt đầy mâu thuẫn.
Người phụ nữ này luôn mang đến cho người ta cảm giác yếu ớt đến đau lòng.
Tần Duật không kiên dè gì lay vai Quách Phương: “Thức dậy đi, đến nhà rồi.”
Đáp lại anh chỉ có màn đêm lặng yên, vài chiếc xe thỉnh thoảng lướt ngang qua. Duy chỉ có cô là vô cùng an tĩnh, an tĩnh đến mức giống một người chết.
“Quách Phương, Quách Phương...”
“...”
Tần Duật nhíu mày, trong lòng bỗng dâng lên lo lắng. Anh cẩn thận đưa ngón tay kề trước mũi cô kiểm tra.
Vẫn còn thở.
Chỉ là hơi thở này mỏng manh như sợi chỉ.
“Quách Phương, cô đừng giở trò nữa. Nếu cô còn cố tình ngủ tôi sẽ mặc kệ cô.” Tần Duật bực dọc.
Quách Phương vẫn không hề có động tĩnh. Nếu như cô thật sự diễn kịch thì đúng là một diễn viên xuất sắc, diễn rất tròn vai.
Tần Duật khinh thường nhếch môi, mặc kệ cô ở trong xe mà bước ra ngoài. Đi được ba bốn bước, cước bộ dần thả chậm lại sau đó dừng hẳn. Anh đứng đó xoắn suýt một hồi, cuối cùng quyết định quay lại bế Quách Phương đang ngủ say vào nhà.
Anh không muốn sau khi ly hôn còn mang danh ngộ sát vợ cũ.
Bật đèn phòng ngủ lên, Tần Duật đặt cô nằm lên giường ném chăn lên người cô rồi đi vào phòng tắm. Lúc anh tắm xong cũng đã mười giờ, Quách Phương vẫn ngủ say như chết. Tần Duật không hiểu nổi, cô suốt ngày chỉ quanh quẩn trong nhà, đi xem phim một lần làm sao lại mệt mỏi như vậy?
Tần Duật lắc đầu, anh nằm quay lưng về phía cô nhắm mắt ngủ.
Nửa đêm, Quách Phương vì đau mà tỉnh lại. Cơn đau bụng dưới quen thuộc, quặt thắt cả tim gan. Cả người Quách Phương mồ hôi đầm đìa, tóc mai bết chặt bên má. Cô nghiêng đầu thấy Tần Duật đang ngủ, liền ngậm chặt miệng cố không phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.
Bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy tà váy đến nhăn nhúm, Quách Phương dùng toàn bộ sức bình sinh của mình lết gần đến đầu giường, mở ngăn kéo lấy thuốc giảm đau.
Vừa vội vã vừa run rẩy bỏ thuốc vào miệng. Cô tựa lưng vào đầu giường, điều chỉnh nhịp thở rối loạn của mình. Lần phát bệnh này kéo dài hơn bình thường, cũng đau hơn lần trước rất nhiều.
Không biết qua bao lâu, Quách Phương nhẹ nhõm thở ra một hơi. Cô lê chân trần xuống giường đi vào phòng tắm.
Tẩy trang xong, nhìn bản thân qua gương Quách Phương suýt không nhận ra người phụ nữ xuống sắc, phờ phạc đó lại là mình. Cô đưa tay chạm vào khuôn mặt phản chiếu trên tấm gương, chầm chậm vuốt ve giống như tự an ủi thân thể hao gầy này.
Nước mắt từ hốc mắt lặng lẽ chảy xuống, một giọt rồi hai giọt cuối cùng trở nên mất kiểm soát. Quách Phương sống chết ngăn lại tiếng nức nở, bờ môi tái nhợt bị cắn đến bật máu. Máu nhuộm đỏ lại trông có khí sắc lạ thường.
Cô chưa từng nghĩ mình sẽ chết, ngày bé chịu cực chịu khổ thế nào Quách Phương vẫn luôn hi vọng vào một tương lai tốt đẹp. Cô nghĩ rằng chỉ cần mình cố gắng, mình nỗ lực, mình cho đi gấp bội thì ông trời sẽ đối đáp lại cô.
Vậy mà quanh đi quẩn lại, Quách Phương trắng tay. Cha mẹ lạnh nhạt, hôn nhân vô nghĩa, thứ cô có là căn bệnh quái ác giày vò cô từng ngày.
Quách Phương chưa từng trách cha mẹ yêu thương Nhan Tĩnh hơn cô, chưa từng trách Tần Duật một lòng một dạ với Nhan Tĩnh. Chỉ trách kiếp này cô xuất hiện quá muộn, hạnh phúc đã vuột khỏi tầm tay từ lâu.
Muộn một bước là lỡ dở cả đời.
Một lát sau, Quách Phương ra khỏi phòng tắm. Cô đi đến gần Tần Duật, kéo chăn đắp qua bả vai anh, lại cầm điều khiển tăng nhiệt độ điều hòa. Cô ngồi xuống đối diện Tần Duật nhìn anh rất lâu, muốn đưa tay vuốt tóc anh nhưng bàn tay lơ lửng giữa không trung vẫn bất lực hạ xuống.
Quách Phương không dám.
Đợi sau khi Quách Phương vòng qua bên cạnh nằm xuống. Tần Duật lúc này mới mở mắt. Từ nãy đến giờ anh không hề ngủ. Những lời nói trong rạp chiếu phim của Quách Phương khiến anh trằn trọc muốn phát điên, làm thế nào cũng không yên giấc.
Tần Duật dĩ nhiên biết Quách Phương không khỏe nhưng anh chỉ đơn thuần nghĩ cô bị đau dạ dày. Cô bị đau dạ dày đã không phải ngày một ngày hai nên Tần Duật cũng không phản ứng hay hỏi han câu gì.
Chỉ là thời điểm Quách Phương ngồi trước mặt anh, Tần Duật đột nhiên thấy áp lực vô cùng đến thở cũng không dám thở mạnh.
Ba năm qua, những hành động Quách Phương dành cho anh dù lo lắng, tần tảo cỡ nào Tần Duật cũng thấy chán ghét, anh nghĩ cô giả tạo chỉ biết lấy lòng đàn ông.
Bất quá hôm nay Tần Duật lại thấy khác lạ, lồng ngực mơ hồ nhói đau.
Sáng hôm sau, Quách Phương tinh thần phấn chấn ngồi trước bàn ăn đợi Tần Duật.
Khi Tần Duật vừa buông đũa, Quách Phương nhướn người về phía trước vui vẻ đề nghị: “Hôm nay là chủ nhật hay là anh đưa em đi mua sắm đi.”
“Mua sắm?” Tần Duật sợ mình nghe nhầm nên mở miệng hỏi lại. Trước giờ Quách Phương làm gì có sở thích mua sắm, cái áo mua từ mấy năm trước đến bây giờ vẫn còn thấy cô mặc. Hôm nay muốn đi mua sắm chẳng khác nào mặt trời mọc ở đằng tây.
Quách Phương cười cười: “Kì lạ lắm sao?”
“Không có. Nếu cô muốn đi cũng được thôi.” Tần Duật uống một hớp cà phê: “Khi nào đi?”
“Bây giờ!” Quách Phương cười híp mắt.
Nửa tiếng sau, hai người có mặt ở trung tâm thương mại. Quách Phương phấn khích đi hết gian hàng này đến gian hàng khác. Thấy cái nào hợp mắt liền lấy xuống sau đó cô phát hiện đồ cô lấy toàn bộ đều là đồ nam.
Quách Phương nhanh tay nhét toàn bộ quần áo vào người Tần Duật. Tần Duật cau mày: “Làm gì?”
“Anh thử đi!”
“Cô phiền phức thật đấy Quách Phương.” Tần Duật rõ ràng không có hứng thú với việc thử đồ này.
Quách Phương bị anh nói bản thân phiền phức cũng không hề tỏ ra giận hờn trách móc trái lại nụ cười trên môi càng lúc càng rực rỡ.
“Thôi nào, thử một lát thôi. Anh quên mất đã đồng ý với em điều gì rồi sao, ngài Tần?”
Tần Duật bất đắc dĩ bị Quách Phương đẩy vào phòng thử đồ, vẻ mặt thể hiện rõ sự bất mãn cùng mất kiên nhẫn.
Lát sau, Tần Duật bước ra trên người là bộ vest màu xanh thẫm cắt may tỉ mỉ ôm gọn đường nét nam tính. Nếu không kể đến khuôn mặt tối sầm như đưa đám của anh thì sự kết hợp này thật sự quá hoàn hảo.
Nữ nhân viên bên cạnh không kìm được thốt lên: “Đẹp trai thật.” Sau đó vội che miệng mình lại.
Quách Phương hài lòng gật đầu: “Cô nói đúng, chồng tôi không những đẹp trai còn là một cái sào quần áo di động. Không cần thử nữa đâu cứ theo size bộ này gói lại hết cho tôi.”
“Ngô tiểu thư quẹt thẻ của tôi cũng thật hào phóng.” Tần Duật đá đểu cô. Quách Phương sờ mũi: “Dù gì cũng sắp ly hôn em không thể đào mỏ thiếu gia nhà anh nhiều chút được sao?”
Tỉnh Giấc Tan Mộng Người Bên Gối Đã Không CònTác giả: Phán Duyệt TâyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Chúng ta ly hôn đi.” Nhìn đơn ly hôn trên bàn trà, Quách Phương im lìm không động đậy. Là bình thản trước bão giông hay đau đớn đến tê liệt tứ chi chỉ có cô mới rõ. “Tần Duật, em có thai rồi!” Quách Phương ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt bồ câu cong cong tựa như cô rất vui vẻ thông báo tin mừng này phớt lờ cả sự lạnh nhạt của anh dành cho cô. Tần Duật nhíu mày, dĩ nhiên là vô cùng ngoài ý muốn với việc cô mang thai. Anh hỏi, giọng lạnh lùng: “Tôi bảo cô uống thuốc tránh thai cô không uống?” Quách Phương mỉm cười: “Cơ thể của em, em có quyền quyết định.” Tần Duật đột nhiên cảm thấy nụ cười của cô cực kỳ chói mắt, anh bất mãn: “Quách Phương, cô đã quên thỏa thuận của chúng ta khi kết hôn là gì rồi sao? Ba năm trước tôi đồng ý lấy cô vì đó là nguyện vọng của ông nội tôi. Bây giờ ông ấy mất rồi, Nhan Tĩnh cũng trở về tôi không còn lý do gì để tiếp tục cuộc hôn nhân này nữa. Chúng ta vẫn là nên ly hôn đi.” Quách Phương làm sao không biết Nhan Tĩnh là ai, không những biết mà còn biết rất rõ.… Kịch tan, người cũng đi rồi...Hơn chín giờ tối, Tần Duật lái xe từ rạp phim về đến nhà. Quách Phương ngồi bên ghế lái không biết đã thiếp đi từ lúc nào, đầu cô hơi nghiêng về phía anh, mái tóc dài rủ xuống phớt qua gò má. Tần Duật nhìn cô ánh mắt đầy mâu thuẫn.Người phụ nữ này luôn mang đến cho người ta cảm giác yếu ớt đến đau lòng.Tần Duật không kiên dè gì lay vai Quách Phương: “Thức dậy đi, đến nhà rồi.”Đáp lại anh chỉ có màn đêm lặng yên, vài chiếc xe thỉnh thoảng lướt ngang qua. Duy chỉ có cô là vô cùng an tĩnh, an tĩnh đến mức giống một người chết.“Quách Phương, Quách Phương...”“...”Tần Duật nhíu mày, trong lòng bỗng dâng lên lo lắng. Anh cẩn thận đưa ngón tay kề trước mũi cô kiểm tra.Vẫn còn thở.Chỉ là hơi thở này mỏng manh như sợi chỉ.“Quách Phương, cô đừng giở trò nữa. Nếu cô còn cố tình ngủ tôi sẽ mặc kệ cô.” Tần Duật bực dọc.Quách Phương vẫn không hề có động tĩnh. Nếu như cô thật sự diễn kịch thì đúng là một diễn viên xuất sắc, diễn rất tròn vai.Tần Duật khinh thường nhếch môi, mặc kệ cô ở trong xe mà bước ra ngoài. Đi được ba bốn bước, cước bộ dần thả chậm lại sau đó dừng hẳn. Anh đứng đó xoắn suýt một hồi, cuối cùng quyết định quay lại bế Quách Phương đang ngủ say vào nhà.Anh không muốn sau khi ly hôn còn mang danh ngộ sát vợ cũ.Bật đèn phòng ngủ lên, Tần Duật đặt cô nằm lên giường ném chăn lên người cô rồi đi vào phòng tắm. Lúc anh tắm xong cũng đã mười giờ, Quách Phương vẫn ngủ say như chết. Tần Duật không hiểu nổi, cô suốt ngày chỉ quanh quẩn trong nhà, đi xem phim một lần làm sao lại mệt mỏi như vậy?Tần Duật lắc đầu, anh nằm quay lưng về phía cô nhắm mắt ngủ.Nửa đêm, Quách Phương vì đau mà tỉnh lại. Cơn đau bụng dưới quen thuộc, quặt thắt cả tim gan. Cả người Quách Phương mồ hôi đầm đìa, tóc mai bết chặt bên má. Cô nghiêng đầu thấy Tần Duật đang ngủ, liền ngậm chặt miệng cố không phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.Bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy tà váy đến nhăn nhúm, Quách Phương dùng toàn bộ sức bình sinh của mình lết gần đến đầu giường, mở ngăn kéo lấy thuốc giảm đau.Vừa vội vã vừa run rẩy bỏ thuốc vào miệng. Cô tựa lưng vào đầu giường, điều chỉnh nhịp thở rối loạn của mình. Lần phát bệnh này kéo dài hơn bình thường, cũng đau hơn lần trước rất nhiều.Không biết qua bao lâu, Quách Phương nhẹ nhõm thở ra một hơi. Cô lê chân trần xuống giường đi vào phòng tắm.Tẩy trang xong, nhìn bản thân qua gương Quách Phương suýt không nhận ra người phụ nữ xuống sắc, phờ phạc đó lại là mình. Cô đưa tay chạm vào khuôn mặt phản chiếu trên tấm gương, chầm chậm vuốt ve giống như tự an ủi thân thể hao gầy này.Nước mắt từ hốc mắt lặng lẽ chảy xuống, một giọt rồi hai giọt cuối cùng trở nên mất kiểm soát. Quách Phương sống chết ngăn lại tiếng nức nở, bờ môi tái nhợt bị cắn đến bật máu. Máu nhuộm đỏ lại trông có khí sắc lạ thường.Cô chưa từng nghĩ mình sẽ chết, ngày bé chịu cực chịu khổ thế nào Quách Phương vẫn luôn hi vọng vào một tương lai tốt đẹp. Cô nghĩ rằng chỉ cần mình cố gắng, mình nỗ lực, mình cho đi gấp bội thì ông trời sẽ đối đáp lại cô.Vậy mà quanh đi quẩn lại, Quách Phương trắng tay. Cha mẹ lạnh nhạt, hôn nhân vô nghĩa, thứ cô có là căn bệnh quái ác giày vò cô từng ngày.Quách Phương chưa từng trách cha mẹ yêu thương Nhan Tĩnh hơn cô, chưa từng trách Tần Duật một lòng một dạ với Nhan Tĩnh. Chỉ trách kiếp này cô xuất hiện quá muộn, hạnh phúc đã vuột khỏi tầm tay từ lâu.Muộn một bước là lỡ dở cả đời.Một lát sau, Quách Phương ra khỏi phòng tắm. Cô đi đến gần Tần Duật, kéo chăn đắp qua bả vai anh, lại cầm điều khiển tăng nhiệt độ điều hòa. Cô ngồi xuống đối diện Tần Duật nhìn anh rất lâu, muốn đưa tay vuốt tóc anh nhưng bàn tay lơ lửng giữa không trung vẫn bất lực hạ xuống.Quách Phương không dám.Đợi sau khi Quách Phương vòng qua bên cạnh nằm xuống. Tần Duật lúc này mới mở mắt. Từ nãy đến giờ anh không hề ngủ. Những lời nói trong rạp chiếu phim của Quách Phương khiến anh trằn trọc muốn phát điên, làm thế nào cũng không yên giấc.Tần Duật dĩ nhiên biết Quách Phương không khỏe nhưng anh chỉ đơn thuần nghĩ cô bị đau dạ dày. Cô bị đau dạ dày đã không phải ngày một ngày hai nên Tần Duật cũng không phản ứng hay hỏi han câu gì.Chỉ là thời điểm Quách Phương ngồi trước mặt anh, Tần Duật đột nhiên thấy áp lực vô cùng đến thở cũng không dám thở mạnh.Ba năm qua, những hành động Quách Phương dành cho anh dù lo lắng, tần tảo cỡ nào Tần Duật cũng thấy chán ghét, anh nghĩ cô giả tạo chỉ biết lấy lòng đàn ông.Bất quá hôm nay Tần Duật lại thấy khác lạ, lồng ngực mơ hồ nhói đau.Sáng hôm sau, Quách Phương tinh thần phấn chấn ngồi trước bàn ăn đợi Tần Duật.Khi Tần Duật vừa buông đũa, Quách Phương nhướn người về phía trước vui vẻ đề nghị: “Hôm nay là chủ nhật hay là anh đưa em đi mua sắm đi.”“Mua sắm?” Tần Duật sợ mình nghe nhầm nên mở miệng hỏi lại. Trước giờ Quách Phương làm gì có sở thích mua sắm, cái áo mua từ mấy năm trước đến bây giờ vẫn còn thấy cô mặc. Hôm nay muốn đi mua sắm chẳng khác nào mặt trời mọc ở đằng tây.Quách Phương cười cười: “Kì lạ lắm sao?”“Không có. Nếu cô muốn đi cũng được thôi.” Tần Duật uống một hớp cà phê: “Khi nào đi?”“Bây giờ!” Quách Phương cười híp mắt.Nửa tiếng sau, hai người có mặt ở trung tâm thương mại. Quách Phương phấn khích đi hết gian hàng này đến gian hàng khác. Thấy cái nào hợp mắt liền lấy xuống sau đó cô phát hiện đồ cô lấy toàn bộ đều là đồ nam.Quách Phương nhanh tay nhét toàn bộ quần áo vào người Tần Duật. Tần Duật cau mày: “Làm gì?”“Anh thử đi!”“Cô phiền phức thật đấy Quách Phương.” Tần Duật rõ ràng không có hứng thú với việc thử đồ này.Quách Phương bị anh nói bản thân phiền phức cũng không hề tỏ ra giận hờn trách móc trái lại nụ cười trên môi càng lúc càng rực rỡ.“Thôi nào, thử một lát thôi. Anh quên mất đã đồng ý với em điều gì rồi sao, ngài Tần?”Tần Duật bất đắc dĩ bị Quách Phương đẩy vào phòng thử đồ, vẻ mặt thể hiện rõ sự bất mãn cùng mất kiên nhẫn.Lát sau, Tần Duật bước ra trên người là bộ vest màu xanh thẫm cắt may tỉ mỉ ôm gọn đường nét nam tính. Nếu không kể đến khuôn mặt tối sầm như đưa đám của anh thì sự kết hợp này thật sự quá hoàn hảo.Nữ nhân viên bên cạnh không kìm được thốt lên: “Đẹp trai thật.” Sau đó vội che miệng mình lại.Quách Phương hài lòng gật đầu: “Cô nói đúng, chồng tôi không những đẹp trai còn là một cái sào quần áo di động. Không cần thử nữa đâu cứ theo size bộ này gói lại hết cho tôi.”“Ngô tiểu thư quẹt thẻ của tôi cũng thật hào phóng.” Tần Duật đá đểu cô. Quách Phương sờ mũi: “Dù gì cũng sắp ly hôn em không thể đào mỏ thiếu gia nhà anh nhiều chút được sao?”