"Mẹ. Con không lấy anh ta đâu, cho dù có tiền thì sao chứ. Lấy một thằng què thì con thà chết còn hơn. hic.hic..." Lời nói đầy vẻ thê lương được thốt ra khiến người ta nghe mà não lòng. Hứa Lưu Ly một đại mĩ nứ Thanh Thành đang ôm chặt mẹ mình- Trần Hồng Tuyết mà thủ thỉ. Thì ra ba mẹ cô ta đã đồng ý gả cô ta cho gia đình Hàn gia. Nói đến Hàn gia thì ai mà không biết là một hào gia đứng đầu Thanh Thành cũng như là cả nước cơ chứ. Ban đầu cô ta rất háo hức đồng ý mối hôn sự này, nhưng khi gặp mặt lại là một người tàn phế thì cô ta đã lập tức phủ nhận mối hôn sự này. Mẹ Hứa Lưu Ly sau khi nghe con gái diệu kể thì tức đến nỗi đập ngay cái chén trước mặt khiến người hầu trong phòng bếp sợ tái mặt nhưng không dám ra dọn. Bà trấn an con gái đang trong lòng "Mẹ sẽ nói với ba con hủy bỏ mối hôn sự này. Con gái mẹ như hoa như ngọc thế này , những phú nhị đại đang còn xếp hàng dài từ Đông thành tới Tây thành chỉ để gặp mặt con thì há tại sao phải lấy hắn ta cơ chứ ! " Nghe được lời an ủi của mẹ…
Chương 7: 7: Ân Tình Này Tôi Sẽ Trả Lại Anh
Cô Vợ Thần Bí Của Hàn TổngTác giả: Bạch HồngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình"Mẹ. Con không lấy anh ta đâu, cho dù có tiền thì sao chứ. Lấy một thằng què thì con thà chết còn hơn. hic.hic..." Lời nói đầy vẻ thê lương được thốt ra khiến người ta nghe mà não lòng. Hứa Lưu Ly một đại mĩ nứ Thanh Thành đang ôm chặt mẹ mình- Trần Hồng Tuyết mà thủ thỉ. Thì ra ba mẹ cô ta đã đồng ý gả cô ta cho gia đình Hàn gia. Nói đến Hàn gia thì ai mà không biết là một hào gia đứng đầu Thanh Thành cũng như là cả nước cơ chứ. Ban đầu cô ta rất háo hức đồng ý mối hôn sự này, nhưng khi gặp mặt lại là một người tàn phế thì cô ta đã lập tức phủ nhận mối hôn sự này. Mẹ Hứa Lưu Ly sau khi nghe con gái diệu kể thì tức đến nỗi đập ngay cái chén trước mặt khiến người hầu trong phòng bếp sợ tái mặt nhưng không dám ra dọn. Bà trấn an con gái đang trong lòng "Mẹ sẽ nói với ba con hủy bỏ mối hôn sự này. Con gái mẹ như hoa như ngọc thế này , những phú nhị đại đang còn xếp hàng dài từ Đông thành tới Tây thành chỉ để gặp mặt con thì há tại sao phải lấy hắn ta cơ chứ ! " Nghe được lời an ủi của mẹ… Mặt trời đã dần lên cao, thấy cô vẫn chưa muốn đi nên quản gia Lưu quay lại xe lấy cho cô chai nước.Hàn Vân Phong thấy thân hình mảnh mai của cô đứng đó, bờ vai khẽ run run tựa như một cành mai trước giông bão.Anh bước xuống xe đi tới phía sau côCảm nhận được có người đang rới gần, bất giác cô quay đầu lại.Tiêu rồi ! sao lại gặp anh ta ở chỗ này chứ ? Chẳng phải bây giờ anh ta nên ở Nam Cực sao????Hai người bốn mắt nhìn nhau, anh nhìn tôi , tôi nhìn anh đều chìm trong suy nghĩ của riêng mình...Hồ Tuyết Liên mà anh yêu thầm đây sao ? Thì ra giáng vẻ của cô lớn lên sẽ như thế này.Tại sao cô ấy lại phải đeo mặt nạ chứ??? Tại vì vụ hỏa hoạn năm đó saoBỗng nhiên, từ phía sau cô có một người đàn ông hai mắt mang đầy vẻ thù hận đang cầm một con dao sắc nhọn lao thẳng về phía cô.Hàn Vân Phong chạy đến ôm cô - xoay người- trực tiếm hứng trọn mũi dao của kẻ địch.Một âm thanh phịch vang lên, tiếp theo đó là một dòng máu ấm nóng chói mắt từ vai anh chảy xuống......Hồ Tuyết Liên bất ngờ vì cái ôm đó của anh, nhưng kẻ đằng sau anh đã làm cô kịp thời hiểu ra mọi chuyện.....Tên đó vẫn chưa có ý định dừng tay ,hắn rút con dao ra định đâm cô lần nữa.Hồ Tuyết Liên đâu phải kẻ ngu để người ta mặc sức chém giết như vậy chứ.....Cô lách người thoát khỏi cái ôm của hắn rồi dùng chân trực tiếp đá bay con dao của đối phương.Không những thế cô còn tiến lên đánh hắn.Thân thủ của cô không phải dạng vừa, một gã đàn ông cao hẳn một mét tám, cơ thể cường tráng mà còn từng là đại ca giang hồ nhưng chỉ chưa đầy hai phút đã bị cô đánh bại.Hắn ta toan tính quay đầu bỏ chạy, ánh mắt cô nheo lại..Lập tức rút hai con dao găm từ đùi ra phi thẳng vào chân hắn khiến hắn kêu lên một tiếng như heo bị trọc tiết...Khi nghe được động tĩnh bên này, Lưu quản gia và Chu Thuần chạy đến cùng một lúc.Cảnh tượng đó đã khiến hai người toát mồ hôi lạnh.Chu Thuần vội vã tiến lên đỡ lấy Hàn Vân PhongLưu quản gia nhìn kẻ đang nằm dưới đất cúi đầu xin lỗi côXin lỗi tiểu thư, là sai xót của tôi.Người không bị thương chứ???Hồ Tuyết Liên đầu không ngoảnh lại đápTa không sao,kêu người mang người này về tra khảo cho ta.Việc hôm nay ta đến đây là bí mật.Tại sao hắn lại biết để mai phục chứ ???Quản gia, ông hãy nói với người bị thương kia rằng ân tình này của hắn nhất định ta sẽ trảHàn Vân Phong đứng ngay cạnh đó, đã nghe được tất cả..Trái tim anh đau đớn như bị ai siết chặt.Chẳng lẽ cô không nhận ra anh sao ???? Anh hét lên.Tuyết Liên à, Anh là Vân Phong đây.Em không nhận ra anh sao ???Biểu hiện của cô không có gì là ngạc nhiên cả, nhưng mà cô vẫn không quay đầu lại nhìn anh dù chỉ là một lần....trực tiếp bước đi...Hàn Vân Phong nhìn cô rời đi như thế rồi gục xuống đất thở gấp, miệng còn phun ra một ngụm máu.Cô dừng lại nói với quản gia, trên dao có độc hãy đưa thuốc giải cho hắt ta.Cô cùng tài xế về trước, chuyện ở đây để quản gia xử lí.Suốt cả quá trình cô không hề quay lại nhìn hắn lấy một cái.Ánh mắt anh vẫn dõi theo cô tới tận khi chiếc xe lái đi mất chỉ còn lại một vệt khói thì mới tối sầm rồi ngất đi.....Chu Thuần la lênHàn tổn...Hàn tổng...!Anh tỉnh lại đi Hàn tổng....Quản gia tiến lên đưa cho Chu Thuần một lọ thuốc nhỏChu Thuần vội vã cầm lấy rồi đưa Hàn Vân Phong đến bệnh viện tư nhân quốc tế Marry.Lưu quản gia sai thuộc hạ mang tên ám sát - Đại Cao- hắn ta là tên cầm đầu, cũng là tên dư đảng cuối cùng mà họ đã tốn bao nhiêu công truy bắt mà không thành.Giờ đây hắn lại đến đây để ám sát, Chủ mẫu nói đúng.Chuyện này không hề đơn giản như vậy...Chuyện lần này là do ông đã quá sơ xuất, nếu Chủ mẫu xảu ra chuyện gì thì làm sao ông có thể ăn nói với Lão gia ở dưới suối vàng được đây.....Sau khi sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa, ông vội vàng đuổi theo xe của cô..
Mặt trời đã dần lên cao, thấy cô vẫn chưa muốn đi nên quản gia Lưu quay lại xe lấy cho cô chai nước.
Hàn Vân Phong thấy thân hình mảnh mai của cô đứng đó, bờ vai khẽ run run tựa như một cành mai trước giông bão.
Anh bước xuống xe đi tới phía sau cô
Cảm nhận được có người đang rới gần, bất giác cô quay đầu lại.
Tiêu rồi ! sao lại gặp anh ta ở chỗ này chứ ? Chẳng phải bây giờ anh ta nên ở Nam Cực sao????
Hai người bốn mắt nhìn nhau, anh nhìn tôi , tôi nhìn anh đều chìm trong suy nghĩ của riêng mình...
Hồ Tuyết Liên mà anh yêu thầm đây sao ? Thì ra giáng vẻ của cô lớn lên sẽ như thế này.
Tại sao cô ấy lại phải đeo mặt nạ chứ??? Tại vì vụ hỏa hoạn năm đó sao
Bỗng nhiên, từ phía sau cô có một người đàn ông hai mắt mang đầy vẻ thù hận đang cầm một con dao sắc nhọn lao thẳng về phía cô.
Hàn Vân Phong chạy đến ôm cô - xoay người- trực tiếm hứng trọn mũi dao của kẻ địch.
Một âm thanh phịch vang lên, tiếp theo đó là một dòng máu ấm nóng chói mắt từ vai anh chảy xuống......
Hồ Tuyết Liên bất ngờ vì cái ôm đó của anh, nhưng kẻ đằng sau anh đã làm cô kịp thời hiểu ra mọi chuyện.....
Tên đó vẫn chưa có ý định dừng tay ,hắn rút con dao ra định đâm cô lần nữa.
Hồ Tuyết Liên đâu phải kẻ ngu để người ta mặc sức chém giết như vậy chứ.....
Cô lách người thoát khỏi cái ôm của hắn rồi dùng chân trực tiếp đá bay con dao của đối phương.
Không những thế cô còn tiến lên đánh hắn.
Thân thủ của cô không phải dạng vừa, một gã đàn ông cao hẳn một mét tám, cơ thể cường tráng mà còn từng là đại ca giang hồ nhưng chỉ chưa đầy hai phút đã bị cô đánh bại.
Hắn ta toan tính quay đầu bỏ chạy, ánh mắt cô nheo lại..
Lập tức rút hai con dao găm từ đùi ra phi thẳng vào chân hắn khiến hắn kêu lên một tiếng như heo bị trọc tiết...
Khi nghe được động tĩnh bên này, Lưu quản gia và Chu Thuần chạy đến cùng một lúc.
Cảnh tượng đó đã khiến hai người toát mồ hôi lạnh.
Chu Thuần vội vã tiến lên đỡ lấy Hàn Vân Phong
Lưu quản gia nhìn kẻ đang nằm dưới đất cúi đầu xin lỗi cô
Xin lỗi tiểu thư, là sai xót của tôi.
Người không bị thương chứ???
Hồ Tuyết Liên đầu không ngoảnh lại đáp
Ta không sao,kêu người mang người này về tra khảo cho ta.
Việc hôm nay ta đến đây là bí mật.
Tại sao hắn lại biết để mai phục chứ ???
Quản gia, ông hãy nói với người bị thương kia rằng ân tình này của hắn nhất định ta sẽ trả
Hàn Vân Phong đứng ngay cạnh đó, đã nghe được tất cả..Trái tim anh đau đớn như bị ai siết chặt.
Chẳng lẽ cô không nhận ra anh sao ???? Anh hét lên.
Tuyết Liên à, Anh là Vân Phong đây.
Em không nhận ra anh sao ???
Biểu hiện của cô không có gì là ngạc nhiên cả, nhưng mà cô vẫn không quay đầu lại nhìn anh dù chỉ là một lần....trực tiếp bước đi...
Hàn Vân Phong nhìn cô rời đi như thế rồi gục xuống đất thở gấp, miệng còn phun ra một ngụm máu.
Cô dừng lại nói với quản gia, trên dao có độc hãy đưa thuốc giải cho hắt ta.
Cô cùng tài xế về trước, chuyện ở đây để quản gia xử lí.
Suốt cả quá trình cô không hề quay lại nhìn hắn lấy một cái.
Ánh mắt anh vẫn dõi theo cô tới tận khi chiếc xe lái đi mất chỉ còn lại một vệt khói thì mới tối sầm rồi ngất đi.....
Chu Thuần la lên
Hàn tổn...Hàn tổng...!Anh tỉnh lại đi Hàn tổng....
Quản gia tiến lên đưa cho Chu Thuần một lọ thuốc nhỏ
Chu Thuần vội vã cầm lấy rồi đưa Hàn Vân Phong đến bệnh viện tư nhân quốc tế Marry.
Lưu quản gia sai thuộc hạ mang tên ám sát - Đại Cao- hắn ta là tên cầm đầu, cũng là tên dư đảng cuối cùng mà họ đã tốn bao nhiêu công truy bắt mà không thành.
Giờ đây hắn lại đến đây để ám sát, Chủ mẫu nói đúng.
Chuyện này không hề đơn giản như vậy...
Chuyện lần này là do ông đã quá sơ xuất, nếu Chủ mẫu xảu ra chuyện gì thì làm sao ông có thể ăn nói với Lão gia ở dưới suối vàng được đây.....
Sau khi sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa, ông vội vàng đuổi theo xe của cô..
Cô Vợ Thần Bí Của Hàn TổngTác giả: Bạch HồngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình"Mẹ. Con không lấy anh ta đâu, cho dù có tiền thì sao chứ. Lấy một thằng què thì con thà chết còn hơn. hic.hic..." Lời nói đầy vẻ thê lương được thốt ra khiến người ta nghe mà não lòng. Hứa Lưu Ly một đại mĩ nứ Thanh Thành đang ôm chặt mẹ mình- Trần Hồng Tuyết mà thủ thỉ. Thì ra ba mẹ cô ta đã đồng ý gả cô ta cho gia đình Hàn gia. Nói đến Hàn gia thì ai mà không biết là một hào gia đứng đầu Thanh Thành cũng như là cả nước cơ chứ. Ban đầu cô ta rất háo hức đồng ý mối hôn sự này, nhưng khi gặp mặt lại là một người tàn phế thì cô ta đã lập tức phủ nhận mối hôn sự này. Mẹ Hứa Lưu Ly sau khi nghe con gái diệu kể thì tức đến nỗi đập ngay cái chén trước mặt khiến người hầu trong phòng bếp sợ tái mặt nhưng không dám ra dọn. Bà trấn an con gái đang trong lòng "Mẹ sẽ nói với ba con hủy bỏ mối hôn sự này. Con gái mẹ như hoa như ngọc thế này , những phú nhị đại đang còn xếp hàng dài từ Đông thành tới Tây thành chỉ để gặp mặt con thì há tại sao phải lấy hắn ta cơ chứ ! " Nghe được lời an ủi của mẹ… Mặt trời đã dần lên cao, thấy cô vẫn chưa muốn đi nên quản gia Lưu quay lại xe lấy cho cô chai nước.Hàn Vân Phong thấy thân hình mảnh mai của cô đứng đó, bờ vai khẽ run run tựa như một cành mai trước giông bão.Anh bước xuống xe đi tới phía sau côCảm nhận được có người đang rới gần, bất giác cô quay đầu lại.Tiêu rồi ! sao lại gặp anh ta ở chỗ này chứ ? Chẳng phải bây giờ anh ta nên ở Nam Cực sao????Hai người bốn mắt nhìn nhau, anh nhìn tôi , tôi nhìn anh đều chìm trong suy nghĩ của riêng mình...Hồ Tuyết Liên mà anh yêu thầm đây sao ? Thì ra giáng vẻ của cô lớn lên sẽ như thế này.Tại sao cô ấy lại phải đeo mặt nạ chứ??? Tại vì vụ hỏa hoạn năm đó saoBỗng nhiên, từ phía sau cô có một người đàn ông hai mắt mang đầy vẻ thù hận đang cầm một con dao sắc nhọn lao thẳng về phía cô.Hàn Vân Phong chạy đến ôm cô - xoay người- trực tiếm hứng trọn mũi dao của kẻ địch.Một âm thanh phịch vang lên, tiếp theo đó là một dòng máu ấm nóng chói mắt từ vai anh chảy xuống......Hồ Tuyết Liên bất ngờ vì cái ôm đó của anh, nhưng kẻ đằng sau anh đã làm cô kịp thời hiểu ra mọi chuyện.....Tên đó vẫn chưa có ý định dừng tay ,hắn rút con dao ra định đâm cô lần nữa.Hồ Tuyết Liên đâu phải kẻ ngu để người ta mặc sức chém giết như vậy chứ.....Cô lách người thoát khỏi cái ôm của hắn rồi dùng chân trực tiếp đá bay con dao của đối phương.Không những thế cô còn tiến lên đánh hắn.Thân thủ của cô không phải dạng vừa, một gã đàn ông cao hẳn một mét tám, cơ thể cường tráng mà còn từng là đại ca giang hồ nhưng chỉ chưa đầy hai phút đã bị cô đánh bại.Hắn ta toan tính quay đầu bỏ chạy, ánh mắt cô nheo lại..Lập tức rút hai con dao găm từ đùi ra phi thẳng vào chân hắn khiến hắn kêu lên một tiếng như heo bị trọc tiết...Khi nghe được động tĩnh bên này, Lưu quản gia và Chu Thuần chạy đến cùng một lúc.Cảnh tượng đó đã khiến hai người toát mồ hôi lạnh.Chu Thuần vội vã tiến lên đỡ lấy Hàn Vân PhongLưu quản gia nhìn kẻ đang nằm dưới đất cúi đầu xin lỗi côXin lỗi tiểu thư, là sai xót của tôi.Người không bị thương chứ???Hồ Tuyết Liên đầu không ngoảnh lại đápTa không sao,kêu người mang người này về tra khảo cho ta.Việc hôm nay ta đến đây là bí mật.Tại sao hắn lại biết để mai phục chứ ???Quản gia, ông hãy nói với người bị thương kia rằng ân tình này của hắn nhất định ta sẽ trảHàn Vân Phong đứng ngay cạnh đó, đã nghe được tất cả..Trái tim anh đau đớn như bị ai siết chặt.Chẳng lẽ cô không nhận ra anh sao ???? Anh hét lên.Tuyết Liên à, Anh là Vân Phong đây.Em không nhận ra anh sao ???Biểu hiện của cô không có gì là ngạc nhiên cả, nhưng mà cô vẫn không quay đầu lại nhìn anh dù chỉ là một lần....trực tiếp bước đi...Hàn Vân Phong nhìn cô rời đi như thế rồi gục xuống đất thở gấp, miệng còn phun ra một ngụm máu.Cô dừng lại nói với quản gia, trên dao có độc hãy đưa thuốc giải cho hắt ta.Cô cùng tài xế về trước, chuyện ở đây để quản gia xử lí.Suốt cả quá trình cô không hề quay lại nhìn hắn lấy một cái.Ánh mắt anh vẫn dõi theo cô tới tận khi chiếc xe lái đi mất chỉ còn lại một vệt khói thì mới tối sầm rồi ngất đi.....Chu Thuần la lênHàn tổn...Hàn tổng...!Anh tỉnh lại đi Hàn tổng....Quản gia tiến lên đưa cho Chu Thuần một lọ thuốc nhỏChu Thuần vội vã cầm lấy rồi đưa Hàn Vân Phong đến bệnh viện tư nhân quốc tế Marry.Lưu quản gia sai thuộc hạ mang tên ám sát - Đại Cao- hắn ta là tên cầm đầu, cũng là tên dư đảng cuối cùng mà họ đã tốn bao nhiêu công truy bắt mà không thành.Giờ đây hắn lại đến đây để ám sát, Chủ mẫu nói đúng.Chuyện này không hề đơn giản như vậy...Chuyện lần này là do ông đã quá sơ xuất, nếu Chủ mẫu xảu ra chuyện gì thì làm sao ông có thể ăn nói với Lão gia ở dưới suối vàng được đây.....Sau khi sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa, ông vội vàng đuổi theo xe của cô..