Tác giả:

Ngày trời nắng nhẹ, Băng Thiệu Huy lái xế hộp Roll-Royce trở về dinh thự nơi mà anh lớn lên. Bước ra khỏi xe thấy bạn thân Châu Ánh Vĩ cùng một người con gái trông có vẻ cao ráo hơn đứng trước tạp hoá cười rất tươi, cô gái đứng bên cạnh Châu Ánh Vĩ lọt vào mắt xanh của Băng Thiệu Huy ngay tức thời Rất nhanh Châu Ánh Vĩ nhận được ánh mắt dòm ngó người chị ruột đang nói chuyện cùng mình, thận trọng quay xuống đằng sau đảo mắt "À ...!Ra là cậu ấm nhà họ Băng" Châu Ánh Vĩ ồ lên một tiếng, khẩy vai chị gái chỉ vào người đàn ông đang tiến đến gần giới thiệu :"Là bạn thân của em đó ạ" Châu Mãn Kì gật đầu không nói, cố ý dò xét thân hình của cậu em trai cùng lứa này, kết quả cho thấy cái cậu này không có ra thể thống gì. Châu Mãn Kì lắc đầu ngán ngẩm, hai tay vẫn khư khư đống sách vở gật đầu chào Mãn Kì trước đây học hành tại thủ đô ít khi về thăm thành phố Phan Lâm, do cô học tại Hiên Lâu trú ngụ tại thủ đô cho nên khi nói em trai mình quen ai, học ở đâu đối với cô có chút bỡ ngỡ "Bằng tuổi…

Chương 36: 36: Chính Thức Là Của Nhau

Tôi Yêu Chị Thì Có Sao ChứTác giả: ImletyaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNgày trời nắng nhẹ, Băng Thiệu Huy lái xế hộp Roll-Royce trở về dinh thự nơi mà anh lớn lên. Bước ra khỏi xe thấy bạn thân Châu Ánh Vĩ cùng một người con gái trông có vẻ cao ráo hơn đứng trước tạp hoá cười rất tươi, cô gái đứng bên cạnh Châu Ánh Vĩ lọt vào mắt xanh của Băng Thiệu Huy ngay tức thời Rất nhanh Châu Ánh Vĩ nhận được ánh mắt dòm ngó người chị ruột đang nói chuyện cùng mình, thận trọng quay xuống đằng sau đảo mắt "À ...!Ra là cậu ấm nhà họ Băng" Châu Ánh Vĩ ồ lên một tiếng, khẩy vai chị gái chỉ vào người đàn ông đang tiến đến gần giới thiệu :"Là bạn thân của em đó ạ" Châu Mãn Kì gật đầu không nói, cố ý dò xét thân hình của cậu em trai cùng lứa này, kết quả cho thấy cái cậu này không có ra thể thống gì. Châu Mãn Kì lắc đầu ngán ngẩm, hai tay vẫn khư khư đống sách vở gật đầu chào Mãn Kì trước đây học hành tại thủ đô ít khi về thăm thành phố Phan Lâm, do cô học tại Hiên Lâu trú ngụ tại thủ đô cho nên khi nói em trai mình quen ai, học ở đâu đối với cô có chút bỡ ngỡ "Bằng tuổi… Tên công tử ăn chơi phác táng bây giờ mới chịu ngước mắt lên nhìn Băng Thiệu Huy, cũng tại hắn lùn quá nên phải ngẫng đầu kịp thì khuôn mặt điển trai ấy lọt vào tầm mắt được mở mang thêm"Cậu, cậu út ?" Hắn dường nhận ra được Băng Thiệu Huy là ai, trước khi quen Châu Mãn Kì tiếng tăm ăn chơi vô độ vô lượng của anh vang khắp đất nước, lẽ thường tình đám người kia không biết thì đúng là kìGân xanh Băng Thiệu Huy nổi đầy trên tay trông đáng sợ cực, anh tức lắm tức vì mấy gã không ra gì kia thèm muốn người anh yêu, Châu Mãn Kì không phải vật trao đổi tại sao bọn chúng dám đút lót cô chứ"Mày muốn chết rồi phải không ?""Không ...!Không có, tại tôi không nghĩ một em gái kín đáo thế này xứng với cậu út" Bọn chúng rụt rè nhưng cái tạo nét khinh thường xem xét qua một lượt"Mày dám chê cô ấy không xứng với tao ?"Vô tình lời nói ấy ngầm thừa nhận khiêu chiến với lòng tự tôn của Băng Thiệu Huy, dù đang là câu nghi vấn nhưng anh chắc nịnh khẳng định mình sẽ đấm cho đám ăn chơi phiêu bạc này một trậnChâu Mãn Kì không xứng với anh thì không ai có thể xứng với anh cả, Tô Nhược Lam hay mọi thể loại người yêu cũ thảm hại đều không xứngBăng Thiệu Huy đẩy Châu Mãn Kì vào góc khuất gần đó, anh chẳng nói chẳng rằng bỏ Châu Mãn Kì xong quay lại trước cửa quán nắm lấy cổ áo của tên cầm đầu đến một chỗ vắng vẻĐánh đàn em của tên đó thì thật là hèn mọn, kẻ cầm đầu chắc chắn là kẻ ra lệnh cho bọn chúng làm vậy với cô, anh đã nổi cơn điên rồi một mình hắn chịu hết cũng chẳng sao, nội bộ bị ăn mòn hay sao anh mặc kệNhững lúc khó khăn có Băng Thiệu Huy bên cạnh, Châu Mãn Kì đúng là có số hưởng.Cô không dám đặt chân ra khỏi góc khuất nửa bước chỉ dám hít thở đều đặn bên trong, nhiều phút trôi qua Băng Thiệu Huy quay trở lạiCó rất nhiều vết xướt trên nắm đấm của anh, quần áo anh thì xộc xệch.Lúc nãy chắc đã sử dụng bạo lực tác động vật lí đến mấy tên đó mạnh lắm, Châu Mãn Kì vừa bất lực chỉnh sửa trang phục anh đang mặc vừa gắt gỏng"Băng Thiệu Huy dọa dẫm là ổn nhất rồi, cậu đừng đánh người""Chị xem tôi đến trễ bọn chúng sẽ làm gì chị ?"Bị câu nói ấy làm cho ứ họng, Châu Mãn Kì hiện tại chỉ biết chăm chút cho anh thay vì tự nói lời cảm hơn chân thành, hơn hết cô vẫn mong Băng Thiệu Huy có thể ngưng bớt tính tình bạo lực của mình điMấy gã kia bị đánh là đáng nhưng vướng phải pháp luật thì họ chẳng nhân nhượng tha thứ cho anh đâu, cô hay Băng Thiệu Huy ai ai cũng không muốn ăn cơm tù"Lúc nãy chị nói bạn trai tôi sẽ đánh chết mấy người ấy""Là tôi đúng không ?"Băng Thiệu Huy cười hạnh phúc mong chờ câu trả lời từ chính miệng Châu Mãn Kì bộc bạch, anh thầm thương trộm nhớ cô khá lâu rồi bây giờ cô phải làm đúng bổn phận trách nhiệm của mìnhChâu Mãn Kì mím môi cạn lời, "bạn trai" đúng là chỉ đến Băng Thiệu Huy bởi tình huống gian nan bất trách quá, cô cảm thấy mỗi khi ở gần anh cõi lòng rưng rưng khó tả, chẳng biết có phải thích nhưng tình cảm giành cho Băng Thiệu Huy khó lòng mà nói ra đượcBao nhiêu lúc muốn nổ ra nhưng lại vì hoàn cảnh đè nén, Châu Mãn Kì dĩ nhiên có thích vốn đã quá quen thuộc với câu trả lời nhưng cô không tài nào biết nói làm sao để mang nhiều lời hay ý tốtQuan sát cô mím môi suy nghĩ, Băng Thiệu Huy thừa nhận đã rõ được câu trả lời mà cô sắp nói, dù sao là một người đàn ông anh cũng không nên để cho người con gái mình yêu phải thổ lộ trước, anh ho khẽ vài tiếng nắm tay cô dừng ngay lập tức đứng yên tại chỗ, nghiêm chỉnh gấp lại vệt áo đánh nhau ngay ngắn , tay che đi vết thương lâm trận khi nãy"Châu Mãn Kì tôi xin phép công bố thêm một lần nữa""Băng Thiệu Huy là tôi""Và""TÔI YÊU CHỊ""Chị có từ chối hay ghét bỏ tôi đi chăng nữa tôi vẫn yêu chị, hiện tại tôi chỉ có chị, CHÂU MÃN KÌ !!!!""Chị hãy trở thành bạn gái của tôi"Hoa nở rộ trong lòng Châu Mãn KìChâu Mãn Kì mãn nguyện vì anh có thể hiểu được rạch ròi những điều làm cô hao tổn tâm trí, cô gật đầu nhẹ như chỉ để cho anh biếtBất ngờ một nụ hôn khẽ chạm vào bờ môi nhạt nhẽo của Châu Mãn KìBăng Thiệu Huy nhìn thấy phải nói rất tuyệt vời vui đến nấc lên như đây là mối tình đầu của anh vậy, Châu Mãn Kì đã đồng ý anh sau bao nhiêu trắc trở anh cũng thành công có được một cái danh phậnAnh không thể nhịn được khoảnh khắc bừng sáng ấy, Châu Mãn Kì vì anh mà chấp nhận mở lòng vượt qua mọi rào cản cách biệt.Vì nó ...!vì nó anh chính thức trao cho cô một nụ hôn, nụ hôn trong trẻo lứa tuổi ngang ngược và cũng là nụ hôn đầu của đôi trẻ chưa biết mùi vị mặn nồng trên tình trường.

Tên công tử ăn chơi phác táng bây giờ mới chịu ngước mắt lên nhìn Băng Thiệu Huy, cũng tại hắn lùn quá nên phải ngẫng đầu kịp thì khuôn mặt điển trai ấy lọt vào tầm mắt được mở mang thêm

"Cậu, cậu út ?" Hắn dường nhận ra được Băng Thiệu Huy là ai, trước khi quen Châu Mãn Kì tiếng tăm ăn chơi vô độ vô lượng của anh vang khắp đất nước, lẽ thường tình đám người kia không biết thì đúng là kì

Gân xanh Băng Thiệu Huy nổi đầy trên tay trông đáng sợ cực, anh tức lắm tức vì mấy gã không ra gì kia thèm muốn người anh yêu, Châu Mãn Kì không phải vật trao đổi tại sao bọn chúng dám đút lót cô chứ

"Mày muốn chết rồi phải không ?"

"Không ...!Không có, tại tôi không nghĩ một em gái kín đáo thế này xứng với cậu út" Bọn chúng rụt rè nhưng cái tạo nét khinh thường xem xét qua một lượt

"Mày dám chê cô ấy không xứng với tao ?"

Vô tình lời nói ấy ngầm thừa nhận khiêu chiến với lòng tự tôn của Băng Thiệu Huy, dù đang là câu nghi vấn nhưng anh chắc nịnh khẳng định mình sẽ đấm cho đám ăn chơi phiêu bạc này một trận

Châu Mãn Kì không xứng với anh thì không ai có thể xứng với anh cả, Tô Nhược Lam hay mọi thể loại người yêu cũ thảm hại đều không xứng

Băng Thiệu Huy đẩy Châu Mãn Kì vào góc khuất gần đó, anh chẳng nói chẳng rằng bỏ Châu Mãn Kì xong quay lại trước cửa quán nắm lấy cổ áo của tên cầm đầu đến một chỗ vắng vẻ

Đánh đàn em của tên đó thì thật là hèn mọn, kẻ cầm đầu chắc chắn là kẻ ra lệnh cho bọn chúng làm vậy với cô, anh đã nổi cơn điên rồi một mình hắn chịu hết cũng chẳng sao, nội bộ bị ăn mòn hay sao anh mặc kệ

Những lúc khó khăn có Băng Thiệu Huy bên cạnh, Châu Mãn Kì đúng là có số hưởng.

Cô không dám đặt chân ra khỏi góc khuất nửa bước chỉ dám hít thở đều đặn bên trong, nhiều phút trôi qua Băng Thiệu Huy quay trở lại

Có rất nhiều vết xướt trên nắm đấm của anh, quần áo anh thì xộc xệch.

Lúc nãy chắc đã sử dụng bạo lực tác động vật lí đến mấy tên đó mạnh lắm, Châu Mãn Kì vừa bất lực chỉnh sửa trang phục anh đang mặc vừa gắt gỏng

"Băng Thiệu Huy dọa dẫm là ổn nhất rồi, cậu đừng đánh người"

"Chị xem tôi đến trễ bọn chúng sẽ làm gì chị ?"

Bị câu nói ấy làm cho ứ họng, Châu Mãn Kì hiện tại chỉ biết chăm chút cho anh thay vì tự nói lời cảm hơn chân thành, hơn hết cô vẫn mong Băng Thiệu Huy có thể ngưng bớt tính tình bạo lực của mình đi

Mấy gã kia bị đánh là đáng nhưng vướng phải pháp luật thì họ chẳng nhân nhượng tha thứ cho anh đâu, cô hay Băng Thiệu Huy ai ai cũng không muốn ăn cơm tù

"Lúc nãy chị nói bạn trai tôi sẽ đánh chết mấy người ấy"

"Là tôi đúng không ?"

Băng Thiệu Huy cười hạnh phúc mong chờ câu trả lời từ chính miệng Châu Mãn Kì bộc bạch, anh thầm thương trộm nhớ cô khá lâu rồi bây giờ cô phải làm đúng bổn phận trách nhiệm của mình

Châu Mãn Kì mím môi cạn lời, "bạn trai" đúng là chỉ đến Băng Thiệu Huy bởi tình huống gian nan bất trách quá, cô cảm thấy mỗi khi ở gần anh cõi lòng rưng rưng khó tả, chẳng biết có phải thích nhưng tình cảm giành cho Băng Thiệu Huy khó lòng mà nói ra được

Bao nhiêu lúc muốn nổ ra nhưng lại vì hoàn cảnh đè nén, Châu Mãn Kì dĩ nhiên có thích vốn đã quá quen thuộc với câu trả lời nhưng cô không tài nào biết nói làm sao để mang nhiều lời hay ý tốt

Quan sát cô mím môi suy nghĩ, Băng Thiệu Huy thừa nhận đã rõ được câu trả lời mà cô sắp nói, dù sao là một người đàn ông anh cũng không nên để cho người con gái mình yêu phải thổ lộ trước, anh ho khẽ vài tiếng nắm tay cô dừng ngay lập tức đứng yên tại chỗ, nghiêm chỉnh gấp lại vệt áo đánh nhau ngay ngắn , tay che đi vết thương lâm trận khi nãy

"Châu Mãn Kì tôi xin phép công bố thêm một lần nữa"

"Băng Thiệu Huy là tôi"

"Và"

"TÔI YÊU CHỊ"

"Chị có từ chối hay ghét bỏ tôi đi chăng nữa tôi vẫn yêu chị, hiện tại tôi chỉ có chị, CHÂU MÃN KÌ !!!!"

"Chị hãy trở thành bạn gái của tôi"

Hoa nở rộ trong lòng Châu Mãn Kì

Châu Mãn Kì mãn nguyện vì anh có thể hiểu được rạch ròi những điều làm cô hao tổn tâm trí, cô gật đầu nhẹ như chỉ để cho anh biết

Bất ngờ một nụ hôn khẽ chạm vào bờ môi nhạt nhẽo của Châu Mãn Kì

Băng Thiệu Huy nhìn thấy phải nói rất tuyệt vời vui đến nấc lên như đây là mối tình đầu của anh vậy, Châu Mãn Kì đã đồng ý anh sau bao nhiêu trắc trở anh cũng thành công có được một cái danh phận

Anh không thể nhịn được khoảnh khắc bừng sáng ấy, Châu Mãn Kì vì anh mà chấp nhận mở lòng vượt qua mọi rào cản cách biệt.

Vì nó ...!vì nó anh chính thức trao cho cô một nụ hôn, nụ hôn trong trẻo lứa tuổi ngang ngược và cũng là nụ hôn đầu của đôi trẻ chưa biết mùi vị mặn nồng trên tình trường.

Tôi Yêu Chị Thì Có Sao ChứTác giả: ImletyaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNgày trời nắng nhẹ, Băng Thiệu Huy lái xế hộp Roll-Royce trở về dinh thự nơi mà anh lớn lên. Bước ra khỏi xe thấy bạn thân Châu Ánh Vĩ cùng một người con gái trông có vẻ cao ráo hơn đứng trước tạp hoá cười rất tươi, cô gái đứng bên cạnh Châu Ánh Vĩ lọt vào mắt xanh của Băng Thiệu Huy ngay tức thời Rất nhanh Châu Ánh Vĩ nhận được ánh mắt dòm ngó người chị ruột đang nói chuyện cùng mình, thận trọng quay xuống đằng sau đảo mắt "À ...!Ra là cậu ấm nhà họ Băng" Châu Ánh Vĩ ồ lên một tiếng, khẩy vai chị gái chỉ vào người đàn ông đang tiến đến gần giới thiệu :"Là bạn thân của em đó ạ" Châu Mãn Kì gật đầu không nói, cố ý dò xét thân hình của cậu em trai cùng lứa này, kết quả cho thấy cái cậu này không có ra thể thống gì. Châu Mãn Kì lắc đầu ngán ngẩm, hai tay vẫn khư khư đống sách vở gật đầu chào Mãn Kì trước đây học hành tại thủ đô ít khi về thăm thành phố Phan Lâm, do cô học tại Hiên Lâu trú ngụ tại thủ đô cho nên khi nói em trai mình quen ai, học ở đâu đối với cô có chút bỡ ngỡ "Bằng tuổi… Tên công tử ăn chơi phác táng bây giờ mới chịu ngước mắt lên nhìn Băng Thiệu Huy, cũng tại hắn lùn quá nên phải ngẫng đầu kịp thì khuôn mặt điển trai ấy lọt vào tầm mắt được mở mang thêm"Cậu, cậu út ?" Hắn dường nhận ra được Băng Thiệu Huy là ai, trước khi quen Châu Mãn Kì tiếng tăm ăn chơi vô độ vô lượng của anh vang khắp đất nước, lẽ thường tình đám người kia không biết thì đúng là kìGân xanh Băng Thiệu Huy nổi đầy trên tay trông đáng sợ cực, anh tức lắm tức vì mấy gã không ra gì kia thèm muốn người anh yêu, Châu Mãn Kì không phải vật trao đổi tại sao bọn chúng dám đút lót cô chứ"Mày muốn chết rồi phải không ?""Không ...!Không có, tại tôi không nghĩ một em gái kín đáo thế này xứng với cậu út" Bọn chúng rụt rè nhưng cái tạo nét khinh thường xem xét qua một lượt"Mày dám chê cô ấy không xứng với tao ?"Vô tình lời nói ấy ngầm thừa nhận khiêu chiến với lòng tự tôn của Băng Thiệu Huy, dù đang là câu nghi vấn nhưng anh chắc nịnh khẳng định mình sẽ đấm cho đám ăn chơi phiêu bạc này một trậnChâu Mãn Kì không xứng với anh thì không ai có thể xứng với anh cả, Tô Nhược Lam hay mọi thể loại người yêu cũ thảm hại đều không xứngBăng Thiệu Huy đẩy Châu Mãn Kì vào góc khuất gần đó, anh chẳng nói chẳng rằng bỏ Châu Mãn Kì xong quay lại trước cửa quán nắm lấy cổ áo của tên cầm đầu đến một chỗ vắng vẻĐánh đàn em của tên đó thì thật là hèn mọn, kẻ cầm đầu chắc chắn là kẻ ra lệnh cho bọn chúng làm vậy với cô, anh đã nổi cơn điên rồi một mình hắn chịu hết cũng chẳng sao, nội bộ bị ăn mòn hay sao anh mặc kệNhững lúc khó khăn có Băng Thiệu Huy bên cạnh, Châu Mãn Kì đúng là có số hưởng.Cô không dám đặt chân ra khỏi góc khuất nửa bước chỉ dám hít thở đều đặn bên trong, nhiều phút trôi qua Băng Thiệu Huy quay trở lạiCó rất nhiều vết xướt trên nắm đấm của anh, quần áo anh thì xộc xệch.Lúc nãy chắc đã sử dụng bạo lực tác động vật lí đến mấy tên đó mạnh lắm, Châu Mãn Kì vừa bất lực chỉnh sửa trang phục anh đang mặc vừa gắt gỏng"Băng Thiệu Huy dọa dẫm là ổn nhất rồi, cậu đừng đánh người""Chị xem tôi đến trễ bọn chúng sẽ làm gì chị ?"Bị câu nói ấy làm cho ứ họng, Châu Mãn Kì hiện tại chỉ biết chăm chút cho anh thay vì tự nói lời cảm hơn chân thành, hơn hết cô vẫn mong Băng Thiệu Huy có thể ngưng bớt tính tình bạo lực của mình điMấy gã kia bị đánh là đáng nhưng vướng phải pháp luật thì họ chẳng nhân nhượng tha thứ cho anh đâu, cô hay Băng Thiệu Huy ai ai cũng không muốn ăn cơm tù"Lúc nãy chị nói bạn trai tôi sẽ đánh chết mấy người ấy""Là tôi đúng không ?"Băng Thiệu Huy cười hạnh phúc mong chờ câu trả lời từ chính miệng Châu Mãn Kì bộc bạch, anh thầm thương trộm nhớ cô khá lâu rồi bây giờ cô phải làm đúng bổn phận trách nhiệm của mìnhChâu Mãn Kì mím môi cạn lời, "bạn trai" đúng là chỉ đến Băng Thiệu Huy bởi tình huống gian nan bất trách quá, cô cảm thấy mỗi khi ở gần anh cõi lòng rưng rưng khó tả, chẳng biết có phải thích nhưng tình cảm giành cho Băng Thiệu Huy khó lòng mà nói ra đượcBao nhiêu lúc muốn nổ ra nhưng lại vì hoàn cảnh đè nén, Châu Mãn Kì dĩ nhiên có thích vốn đã quá quen thuộc với câu trả lời nhưng cô không tài nào biết nói làm sao để mang nhiều lời hay ý tốtQuan sát cô mím môi suy nghĩ, Băng Thiệu Huy thừa nhận đã rõ được câu trả lời mà cô sắp nói, dù sao là một người đàn ông anh cũng không nên để cho người con gái mình yêu phải thổ lộ trước, anh ho khẽ vài tiếng nắm tay cô dừng ngay lập tức đứng yên tại chỗ, nghiêm chỉnh gấp lại vệt áo đánh nhau ngay ngắn , tay che đi vết thương lâm trận khi nãy"Châu Mãn Kì tôi xin phép công bố thêm một lần nữa""Băng Thiệu Huy là tôi""Và""TÔI YÊU CHỊ""Chị có từ chối hay ghét bỏ tôi đi chăng nữa tôi vẫn yêu chị, hiện tại tôi chỉ có chị, CHÂU MÃN KÌ !!!!""Chị hãy trở thành bạn gái của tôi"Hoa nở rộ trong lòng Châu Mãn KìChâu Mãn Kì mãn nguyện vì anh có thể hiểu được rạch ròi những điều làm cô hao tổn tâm trí, cô gật đầu nhẹ như chỉ để cho anh biếtBất ngờ một nụ hôn khẽ chạm vào bờ môi nhạt nhẽo của Châu Mãn KìBăng Thiệu Huy nhìn thấy phải nói rất tuyệt vời vui đến nấc lên như đây là mối tình đầu của anh vậy, Châu Mãn Kì đã đồng ý anh sau bao nhiêu trắc trở anh cũng thành công có được một cái danh phậnAnh không thể nhịn được khoảnh khắc bừng sáng ấy, Châu Mãn Kì vì anh mà chấp nhận mở lòng vượt qua mọi rào cản cách biệt.Vì nó ...!vì nó anh chính thức trao cho cô một nụ hôn, nụ hôn trong trẻo lứa tuổi ngang ngược và cũng là nụ hôn đầu của đôi trẻ chưa biết mùi vị mặn nồng trên tình trường.

Chương 36: 36: Chính Thức Là Của Nhau