Ngày trời nắng nhẹ, Băng Thiệu Huy lái xế hộp Roll-Royce trở về dinh thự nơi mà anh lớn lên. Bước ra khỏi xe thấy bạn thân Châu Ánh Vĩ cùng một người con gái trông có vẻ cao ráo hơn đứng trước tạp hoá cười rất tươi, cô gái đứng bên cạnh Châu Ánh Vĩ lọt vào mắt xanh của Băng Thiệu Huy ngay tức thời Rất nhanh Châu Ánh Vĩ nhận được ánh mắt dòm ngó người chị ruột đang nói chuyện cùng mình, thận trọng quay xuống đằng sau đảo mắt "À ...!Ra là cậu ấm nhà họ Băng" Châu Ánh Vĩ ồ lên một tiếng, khẩy vai chị gái chỉ vào người đàn ông đang tiến đến gần giới thiệu :"Là bạn thân của em đó ạ" Châu Mãn Kì gật đầu không nói, cố ý dò xét thân hình của cậu em trai cùng lứa này, kết quả cho thấy cái cậu này không có ra thể thống gì. Châu Mãn Kì lắc đầu ngán ngẩm, hai tay vẫn khư khư đống sách vở gật đầu chào Mãn Kì trước đây học hành tại thủ đô ít khi về thăm thành phố Phan Lâm, do cô học tại Hiên Lâu trú ngụ tại thủ đô cho nên khi nói em trai mình quen ai, học ở đâu đối với cô có chút bỡ ngỡ "Bằng tuổi…
Chương 47: 47: Yêu Thương Nhưng Lại Bị Hiểu Lầm
Tôi Yêu Chị Thì Có Sao ChứTác giả: ImletyaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNgày trời nắng nhẹ, Băng Thiệu Huy lái xế hộp Roll-Royce trở về dinh thự nơi mà anh lớn lên. Bước ra khỏi xe thấy bạn thân Châu Ánh Vĩ cùng một người con gái trông có vẻ cao ráo hơn đứng trước tạp hoá cười rất tươi, cô gái đứng bên cạnh Châu Ánh Vĩ lọt vào mắt xanh của Băng Thiệu Huy ngay tức thời Rất nhanh Châu Ánh Vĩ nhận được ánh mắt dòm ngó người chị ruột đang nói chuyện cùng mình, thận trọng quay xuống đằng sau đảo mắt "À ...!Ra là cậu ấm nhà họ Băng" Châu Ánh Vĩ ồ lên một tiếng, khẩy vai chị gái chỉ vào người đàn ông đang tiến đến gần giới thiệu :"Là bạn thân của em đó ạ" Châu Mãn Kì gật đầu không nói, cố ý dò xét thân hình của cậu em trai cùng lứa này, kết quả cho thấy cái cậu này không có ra thể thống gì. Châu Mãn Kì lắc đầu ngán ngẩm, hai tay vẫn khư khư đống sách vở gật đầu chào Mãn Kì trước đây học hành tại thủ đô ít khi về thăm thành phố Phan Lâm, do cô học tại Hiên Lâu trú ngụ tại thủ đô cho nên khi nói em trai mình quen ai, học ở đâu đối với cô có chút bỡ ngỡ "Bằng tuổi… Cuối tuần Băng Thiệu Huy rủ rê Châu Mãn Kì dạo qua trung tâm thương mại của Băng thị, Băng Thiệu Huy diện trên người áo khoác hoodie xanh cộng thêm quần short đen ngang đầu gối, Châu Mãn Kì ăn vận thoải mái với áo thun trắng size L và quần short đôi với anhChâu Mãn Kì nghĩ khi tới trung tâm thương mại Thiệu Huy sẽ dắt cô anh uống thoả thích bởi cô không thích mua sắm càng không thích nhận quà người khác tặng cho mìnhĐời không như là mơ Băng Thiệu Huy chèn ép Châu Mãn Kì vào một cửa hàng sang trọng nhìn vào cũng biết chuyên bán đồ hiệu đắt đỏ, anh chọn cho cô hết một sạp đồ treo trên giá rồi lại đẩy cô vào phòng thay đồ xem xét sau khi mặc vóc dáng liệu có ổn"Bỏ lại đi, em thấy anh mua hơi nhiều ! " Châu Mãn Kì gom nửa số đồ trên tay nhân viên trả về giá cũ, cô chống nạnh than thở"Anh cũng biết làm sao đây, cái nào em mặc cũng đẹp" Băng Thiệu Huy thản nhiên trả lờiNhân viên tiếp tân đứng bên cạnh cười tủm tỉm nhờ vào anh mà kha khá đống đồ nhiều người tiếc tiền còn chưa dám đụng đã được thanh lí bằng thẻ đen quyền vị tối caoChâu Mãn Kì lâu la vẫn chẳng màn đến việc thử đồ, cô thấy anh tiêu xài hoang phí, nửa đồ hiệu theo giá thị trường chưa tính lợi nhuận đã trên cả mấy ngàn đô, biết anh mong muốn dành những điều tốt đẹp cho mình nhưng anh thậm chí nhỏ tuổi mà vô lo vô nghĩ sau này vốn chỉ thiệt nhiều hơn là lợiBăng Thiệu Huy lướt qua bóng vai lóng ngóng dù nhân viên tiếp tân chào mời Châu Mãn Kì mua thêm vài bộ nữa, anh cười khổ nhường nhịn :"Châu Mãn Kì em nói xem sau này anh du học ai sẽ lo lắng cho em ? Anh làm như này là đang bù đắp ! ""Em biết rồi" Châu Mãn Kì ngắt ngang lời Băng Thiệu Huy đang cố trấn áp côCâu nói nhường nhịn ấy như là đang bù đắp rồi phủi sạch mối quan hệ, Châu Mãn Kì từ nhỏ đã nhạy cảm nghe xong thi thoảng suy nghĩ xa xôi viễn vong song tự kết liễu bằng sự buồn đờiNgày Băng Thiệu Huy và Tô Nhược Lam đi ăn bỗng dưng xuất hiện trong kí ức của cô, có phải anh trốn tránh cô để sang nước ngoài thân mật cùng Nhược Lam ?Quen cô lâu như vậy anh biết cô đang suy nghĩ trái với điều anh mong đợi, Băng Thiệu Huy cúi đầu xuống đối mặt với Châu Mãn Kì trêu ngươi:"Ừm! Thế khỏi bù đắp bằng vật chất nữa anh dùng thân bù đắp cho em được không ?"Trước mặt biết bao nhiêu người, hàng chục con mắt đang xem xét họ, Băng Thiệu Huy vô liêm sỉ thuần thục nói ra khiến Châu Mãn Kì ngượng chín mặt nhận áo từ tay nhân viên tiếp tân chạy vào phòng thay đồHầu hết những váy cánh diện trên người Châu Mãn Kì đều vừa ý qua con mắt của Băng Thiệu Huy, anh dùng thẻ đen thuộc sở hữu riêng thanh toán tiền cầm trên năm túi xách đuổi theo Châu Mãn Kì hối lỗi"Châu Mãn Kì em cầm lấy đi !""Quà của anh em không nhận đâu""Tại sao ?""Tại không thích"Bất lực vì Châu Mãn Kì còn giận nhiều do thuận miệng nói vào lúc nãy, Băng Thiệu Huy đúng là cái miệng hại cái thân, cô và anh rất ít khi cãi nhau vì cùng chung lí tưởng nào ngờ cuối tuần dắt nhau đi chơi vô cớ nảy sinh tình huống bất đắc dĩAnh cho người giao đồ qua tận nhà Châu Mãn Kì, một lúc lâu sau mới chạy đến quan sát biểu cảm vui hay buồn của cô, đôi bàn tay anh có dấu hiệu đan xen vào đôi bàn tay cô thì đương nhiên bị cô lạnh nhạt hất tungĐồ ăn vặt mới chính là thứ thu hút Châu Mãn Kì nhất, cô vội vàng rẽ hướng tạp ngay vào quán lẩu cay mặc anh can ngăn đi thêm vài bước do còn nhiều quán ăn ngon phía trướcTình hình không ổn, Châu Mãn Kì vẫn bài xích Băng Thiệu Huy chẳng chịu cho anh lại gần.Băng Thiệu Huy viện cớ chuyện riêng ra ngoài rút điện thoại gọi điện cho phu nhân Băng :[Mẹ, mẹ có ở trung tâm thương mại gần nhà không ?][Sao ?][Con "đắc tội" rồi][Tự xử đi đâu ai rảnh lo chuyện yêu đương của ngươi ????][Nể tình còn hai tháng nữa, mẹ đối xử tốt lành với con thêm một xíu đi][Giờ đang ở nhà, để mẹ bảo dâu lớn Ngọc Nhã dập lửa]Tút tút tútBăng Thiệu Huy chưa kịp nói lời cảm ơn phía đầu dây bên kia đã cúp máy, thôi vẫn nên cảm ơn ân tình đã trợ giúp trong lúc khó khăn của bà nhưng nếu chị dâu lớn Ngọc Nhã xoay sở không tốt chắc chắn anh sẽ không tha thứ"Anh nghe điện thoại mẹ" Ngồi vào ghế anh thành thật khai báo kẻo trở thành tội đồ như chơi trong mắt Châu Mãn Kì"Giáo sư Sở Trạch, chị Ngọc Nhã" Châu Mãn Kì vốn đã lọt tai với lời khai báo, nhìn trái nhìn phải bắt gặp Ngọc Nhã cùng Sở Trạch vui vẻ đi vào quán ănTheo phản xạ con mắt Châu Mãn Kì hướng về, Băng Thiệu Huy giật nảy mình khi phát hiện đi cùng Ngọc Nhã là "tình tin đồn" của cô.Cả người xuất hiện đầy âm khí tung hoành ngang dọc đến Châu Mãn Kì ngồi sát bên còn cảm thấy lạnh lạnh sống lưng.
Cuối tuần Băng Thiệu Huy rủ rê Châu Mãn Kì dạo qua trung tâm thương mại của Băng thị, Băng Thiệu Huy diện trên người áo khoác hoodie xanh cộng thêm quần short đen ngang đầu gối, Châu Mãn Kì ăn vận thoải mái với áo thun trắng size L và quần short đôi với anh
Châu Mãn Kì nghĩ khi tới trung tâm thương mại Thiệu Huy sẽ dắt cô anh uống thoả thích bởi cô không thích mua sắm càng không thích nhận quà người khác tặng cho mình
Đời không như là mơ Băng Thiệu Huy chèn ép Châu Mãn Kì vào một cửa hàng sang trọng nhìn vào cũng biết chuyên bán đồ hiệu đắt đỏ, anh chọn cho cô hết một sạp đồ treo trên giá rồi lại đẩy cô vào phòng thay đồ xem xét sau khi mặc vóc dáng liệu có ổn
"Bỏ lại đi, em thấy anh mua hơi nhiều ! " Châu Mãn Kì gom nửa số đồ trên tay nhân viên trả về giá cũ, cô chống nạnh than thở
"Anh cũng biết làm sao đây, cái nào em mặc cũng đẹp" Băng Thiệu Huy thản nhiên trả lời
Nhân viên tiếp tân đứng bên cạnh cười tủm tỉm nhờ vào anh mà kha khá đống đồ nhiều người tiếc tiền còn chưa dám đụng đã được thanh lí bằng thẻ đen quyền vị tối cao
Châu Mãn Kì lâu la vẫn chẳng màn đến việc thử đồ, cô thấy anh tiêu xài hoang phí, nửa đồ hiệu theo giá thị trường chưa tính lợi nhuận đã trên cả mấy ngàn đô, biết anh mong muốn dành những điều tốt đẹp cho mình nhưng anh thậm chí nhỏ tuổi mà vô lo vô nghĩ sau này vốn chỉ thiệt nhiều hơn là lợi
Băng Thiệu Huy lướt qua bóng vai lóng ngóng dù nhân viên tiếp tân chào mời Châu Mãn Kì mua thêm vài bộ nữa, anh cười khổ nhường nhịn :"Châu Mãn Kì em nói xem sau này anh du học ai sẽ lo lắng cho em ? Anh làm như này là đang bù đắp ! "
"Em biết rồi" Châu Mãn Kì ngắt ngang lời Băng Thiệu Huy đang cố trấn áp cô
Câu nói nhường nhịn ấy như là đang bù đắp rồi phủi sạch mối quan hệ, Châu Mãn Kì từ nhỏ đã nhạy cảm nghe xong thi thoảng suy nghĩ xa xôi viễn vong song tự kết liễu bằng sự buồn đời
Ngày Băng Thiệu Huy và Tô Nhược Lam đi ăn bỗng dưng xuất hiện trong kí ức của cô, có phải anh trốn tránh cô để sang nước ngoài thân mật cùng Nhược Lam ?
Quen cô lâu như vậy anh biết cô đang suy nghĩ trái với điều anh mong đợi, Băng Thiệu Huy cúi đầu xuống đối mặt với Châu Mãn Kì trêu ngươi:"Ừm! Thế khỏi bù đắp bằng vật chất nữa anh dùng thân bù đắp cho em được không ?"
Trước mặt biết bao nhiêu người, hàng chục con mắt đang xem xét họ, Băng Thiệu Huy vô liêm sỉ thuần thục nói ra khiến Châu Mãn Kì ngượng chín mặt nhận áo từ tay nhân viên tiếp tân chạy vào phòng thay đồ
Hầu hết những váy cánh diện trên người Châu Mãn Kì đều vừa ý qua con mắt của Băng Thiệu Huy, anh dùng thẻ đen thuộc sở hữu riêng thanh toán tiền cầm trên năm túi xách đuổi theo Châu Mãn Kì hối lỗi
"Châu Mãn Kì em cầm lấy đi !"
"Quà của anh em không nhận đâu"
"Tại sao ?"
"Tại không thích"
Bất lực vì Châu Mãn Kì còn giận nhiều do thuận miệng nói vào lúc nãy, Băng Thiệu Huy đúng là cái miệng hại cái thân, cô và anh rất ít khi cãi nhau vì cùng chung lí tưởng nào ngờ cuối tuần dắt nhau đi chơi vô cớ nảy sinh tình huống bất đắc dĩ
Anh cho người giao đồ qua tận nhà Châu Mãn Kì, một lúc lâu sau mới chạy đến quan sát biểu cảm vui hay buồn của cô, đôi bàn tay anh có dấu hiệu đan xen vào đôi bàn tay cô thì đương nhiên bị cô lạnh nhạt hất tung
Đồ ăn vặt mới chính là thứ thu hút Châu Mãn Kì nhất, cô vội vàng rẽ hướng tạp ngay vào quán lẩu cay mặc anh can ngăn đi thêm vài bước do còn nhiều quán ăn ngon phía trước
Tình hình không ổn, Châu Mãn Kì vẫn bài xích Băng Thiệu Huy chẳng chịu cho anh lại gần.
Băng Thiệu Huy viện cớ chuyện riêng ra ngoài rút điện thoại gọi điện cho phu nhân Băng :
[Mẹ, mẹ có ở trung tâm thương mại gần nhà không ?]
[Sao ?]
[Con "đắc tội" rồi]
[Tự xử đi đâu ai rảnh lo chuyện yêu đương của ngươi ????]
[Nể tình còn hai tháng nữa, mẹ đối xử tốt lành với con thêm một xíu đi]
[Giờ đang ở nhà, để mẹ bảo dâu lớn Ngọc Nhã dập lửa]
Tút tút tút
Băng Thiệu Huy chưa kịp nói lời cảm ơn phía đầu dây bên kia đã cúp máy, thôi vẫn nên cảm ơn ân tình đã trợ giúp trong lúc khó khăn của bà nhưng nếu chị dâu lớn Ngọc Nhã xoay sở không tốt chắc chắn anh sẽ không tha thứ
"Anh nghe điện thoại mẹ" Ngồi vào ghế anh thành thật khai báo kẻo trở thành tội đồ như chơi trong mắt Châu Mãn Kì
"Giáo sư Sở Trạch, chị Ngọc Nhã" Châu Mãn Kì vốn đã lọt tai với lời khai báo, nhìn trái nhìn phải bắt gặp Ngọc Nhã cùng Sở Trạch vui vẻ đi vào quán ăn
Theo phản xạ con mắt Châu Mãn Kì hướng về, Băng Thiệu Huy giật nảy mình khi phát hiện đi cùng Ngọc Nhã là "tình tin đồn" của cô.
Cả người xuất hiện đầy âm khí tung hoành ngang dọc đến Châu Mãn Kì ngồi sát bên còn cảm thấy lạnh lạnh sống lưng.
Tôi Yêu Chị Thì Có Sao ChứTác giả: ImletyaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNgày trời nắng nhẹ, Băng Thiệu Huy lái xế hộp Roll-Royce trở về dinh thự nơi mà anh lớn lên. Bước ra khỏi xe thấy bạn thân Châu Ánh Vĩ cùng một người con gái trông có vẻ cao ráo hơn đứng trước tạp hoá cười rất tươi, cô gái đứng bên cạnh Châu Ánh Vĩ lọt vào mắt xanh của Băng Thiệu Huy ngay tức thời Rất nhanh Châu Ánh Vĩ nhận được ánh mắt dòm ngó người chị ruột đang nói chuyện cùng mình, thận trọng quay xuống đằng sau đảo mắt "À ...!Ra là cậu ấm nhà họ Băng" Châu Ánh Vĩ ồ lên một tiếng, khẩy vai chị gái chỉ vào người đàn ông đang tiến đến gần giới thiệu :"Là bạn thân của em đó ạ" Châu Mãn Kì gật đầu không nói, cố ý dò xét thân hình của cậu em trai cùng lứa này, kết quả cho thấy cái cậu này không có ra thể thống gì. Châu Mãn Kì lắc đầu ngán ngẩm, hai tay vẫn khư khư đống sách vở gật đầu chào Mãn Kì trước đây học hành tại thủ đô ít khi về thăm thành phố Phan Lâm, do cô học tại Hiên Lâu trú ngụ tại thủ đô cho nên khi nói em trai mình quen ai, học ở đâu đối với cô có chút bỡ ngỡ "Bằng tuổi… Cuối tuần Băng Thiệu Huy rủ rê Châu Mãn Kì dạo qua trung tâm thương mại của Băng thị, Băng Thiệu Huy diện trên người áo khoác hoodie xanh cộng thêm quần short đen ngang đầu gối, Châu Mãn Kì ăn vận thoải mái với áo thun trắng size L và quần short đôi với anhChâu Mãn Kì nghĩ khi tới trung tâm thương mại Thiệu Huy sẽ dắt cô anh uống thoả thích bởi cô không thích mua sắm càng không thích nhận quà người khác tặng cho mìnhĐời không như là mơ Băng Thiệu Huy chèn ép Châu Mãn Kì vào một cửa hàng sang trọng nhìn vào cũng biết chuyên bán đồ hiệu đắt đỏ, anh chọn cho cô hết một sạp đồ treo trên giá rồi lại đẩy cô vào phòng thay đồ xem xét sau khi mặc vóc dáng liệu có ổn"Bỏ lại đi, em thấy anh mua hơi nhiều ! " Châu Mãn Kì gom nửa số đồ trên tay nhân viên trả về giá cũ, cô chống nạnh than thở"Anh cũng biết làm sao đây, cái nào em mặc cũng đẹp" Băng Thiệu Huy thản nhiên trả lờiNhân viên tiếp tân đứng bên cạnh cười tủm tỉm nhờ vào anh mà kha khá đống đồ nhiều người tiếc tiền còn chưa dám đụng đã được thanh lí bằng thẻ đen quyền vị tối caoChâu Mãn Kì lâu la vẫn chẳng màn đến việc thử đồ, cô thấy anh tiêu xài hoang phí, nửa đồ hiệu theo giá thị trường chưa tính lợi nhuận đã trên cả mấy ngàn đô, biết anh mong muốn dành những điều tốt đẹp cho mình nhưng anh thậm chí nhỏ tuổi mà vô lo vô nghĩ sau này vốn chỉ thiệt nhiều hơn là lợiBăng Thiệu Huy lướt qua bóng vai lóng ngóng dù nhân viên tiếp tân chào mời Châu Mãn Kì mua thêm vài bộ nữa, anh cười khổ nhường nhịn :"Châu Mãn Kì em nói xem sau này anh du học ai sẽ lo lắng cho em ? Anh làm như này là đang bù đắp ! ""Em biết rồi" Châu Mãn Kì ngắt ngang lời Băng Thiệu Huy đang cố trấn áp côCâu nói nhường nhịn ấy như là đang bù đắp rồi phủi sạch mối quan hệ, Châu Mãn Kì từ nhỏ đã nhạy cảm nghe xong thi thoảng suy nghĩ xa xôi viễn vong song tự kết liễu bằng sự buồn đờiNgày Băng Thiệu Huy và Tô Nhược Lam đi ăn bỗng dưng xuất hiện trong kí ức của cô, có phải anh trốn tránh cô để sang nước ngoài thân mật cùng Nhược Lam ?Quen cô lâu như vậy anh biết cô đang suy nghĩ trái với điều anh mong đợi, Băng Thiệu Huy cúi đầu xuống đối mặt với Châu Mãn Kì trêu ngươi:"Ừm! Thế khỏi bù đắp bằng vật chất nữa anh dùng thân bù đắp cho em được không ?"Trước mặt biết bao nhiêu người, hàng chục con mắt đang xem xét họ, Băng Thiệu Huy vô liêm sỉ thuần thục nói ra khiến Châu Mãn Kì ngượng chín mặt nhận áo từ tay nhân viên tiếp tân chạy vào phòng thay đồHầu hết những váy cánh diện trên người Châu Mãn Kì đều vừa ý qua con mắt của Băng Thiệu Huy, anh dùng thẻ đen thuộc sở hữu riêng thanh toán tiền cầm trên năm túi xách đuổi theo Châu Mãn Kì hối lỗi"Châu Mãn Kì em cầm lấy đi !""Quà của anh em không nhận đâu""Tại sao ?""Tại không thích"Bất lực vì Châu Mãn Kì còn giận nhiều do thuận miệng nói vào lúc nãy, Băng Thiệu Huy đúng là cái miệng hại cái thân, cô và anh rất ít khi cãi nhau vì cùng chung lí tưởng nào ngờ cuối tuần dắt nhau đi chơi vô cớ nảy sinh tình huống bất đắc dĩAnh cho người giao đồ qua tận nhà Châu Mãn Kì, một lúc lâu sau mới chạy đến quan sát biểu cảm vui hay buồn của cô, đôi bàn tay anh có dấu hiệu đan xen vào đôi bàn tay cô thì đương nhiên bị cô lạnh nhạt hất tungĐồ ăn vặt mới chính là thứ thu hút Châu Mãn Kì nhất, cô vội vàng rẽ hướng tạp ngay vào quán lẩu cay mặc anh can ngăn đi thêm vài bước do còn nhiều quán ăn ngon phía trướcTình hình không ổn, Châu Mãn Kì vẫn bài xích Băng Thiệu Huy chẳng chịu cho anh lại gần.Băng Thiệu Huy viện cớ chuyện riêng ra ngoài rút điện thoại gọi điện cho phu nhân Băng :[Mẹ, mẹ có ở trung tâm thương mại gần nhà không ?][Sao ?][Con "đắc tội" rồi][Tự xử đi đâu ai rảnh lo chuyện yêu đương của ngươi ????][Nể tình còn hai tháng nữa, mẹ đối xử tốt lành với con thêm một xíu đi][Giờ đang ở nhà, để mẹ bảo dâu lớn Ngọc Nhã dập lửa]Tút tút tútBăng Thiệu Huy chưa kịp nói lời cảm ơn phía đầu dây bên kia đã cúp máy, thôi vẫn nên cảm ơn ân tình đã trợ giúp trong lúc khó khăn của bà nhưng nếu chị dâu lớn Ngọc Nhã xoay sở không tốt chắc chắn anh sẽ không tha thứ"Anh nghe điện thoại mẹ" Ngồi vào ghế anh thành thật khai báo kẻo trở thành tội đồ như chơi trong mắt Châu Mãn Kì"Giáo sư Sở Trạch, chị Ngọc Nhã" Châu Mãn Kì vốn đã lọt tai với lời khai báo, nhìn trái nhìn phải bắt gặp Ngọc Nhã cùng Sở Trạch vui vẻ đi vào quán ănTheo phản xạ con mắt Châu Mãn Kì hướng về, Băng Thiệu Huy giật nảy mình khi phát hiện đi cùng Ngọc Nhã là "tình tin đồn" của cô.Cả người xuất hiện đầy âm khí tung hoành ngang dọc đến Châu Mãn Kì ngồi sát bên còn cảm thấy lạnh lạnh sống lưng.