Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 23
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 23“Hả? Vì sao vậy?”.“Hỏi nhiều, mau lái xe”.“Vâng!”.–Nhà họ Cố.Ông cụ Cố ngồi trên sô pha ở phòng khách, uống trà nóng mới pha, hai mắt lim dim thưởng thức mùi thơm của trà.Cô Lâm giúp việc từ trên tầng đi xuống báo cáo: “Ông chủ, tôi đã làm theo lời dặn của ông, để cô Tịnh Nhi ngủ ở phòng cậu chủ, với lại vừa rồi cô ấy nôn, tôi cũng đã thay quần áo và lau mặt cho cô ấy, cũng đã để cô ấy uống chút sữa ấm, bây giờ cô ấy lại ngủ rồi ạ”.“Được, tốt lắm”, ông cụ Cố gật đầu hài lòng.Sau đó cô Lâm lại nói với vẻ thắc mắc: “Ông chủ, nhà mình nhiều phòng nghỉ cho khách mà sao ông lại cứ phải để cô Tịnh Nhi ngủ ở phòng cậu chủ vậy? Cậu chủ trước giờ luôn không thích người khác vào phòng cậu ấy, hơn nữa cô Tịnh Nhi và cậu chủ đã xóa bỏ hôn ước… như vậy liệu có không hay không?”.Còn chưa nói hết, ông cụ Cố đã ngắt lời cô ấy: “Cô thì hiểu gì, cô giống hệt chú Lâm nhà cô, không hiểu gì cả!”.Vừa nói còn vừa nhìn cô Lâm bằng ánh mắt coi thường.Cô Lâm thấy vậy liền im lặng.Ông cụ Cố mỉm cười uống ngụm trà rồi dặn dò: “Bây giờ cô đi gọi điện cho cậu chủ, nói lí do nào cũng được, bằng mọi cách bảo thằng bé lập tức về nhà ngay!”.Cô Lâm há hốc miệng ngạc nhiên!Từ ba năm trước, sau khi cậu chủ bất chấp sự phản đối mãnh liệt của ông cụ Cố, kiên quyết rút khỏi vụ hôn ước với nhà họ Hứa, ông cụ tức giận nói đuổi cậu chủ ra khỏi nhà, thế là cậu chủ liền chuyển ra khỏi căn nhà tổ để sống.Kể từ đó, mối quan hệ giữa hai ông cháu luôn rất căng thẳng, tuy cậu chủ thỉnh thoảng sẽ về thăm ông cụ, nhưng ông cụ sĩ diện, cho dù có nhớ cháu nội đến đâu cũng không muốn chủ động gọi điện bảo cậu ấy về, hôm nay lại lên tiếng nói về chuyện này.Lẽ nào… là vì cô Tịnh Nhi ở tầng trên sao? Nhưng cậu chủ chắc chắn sẽ không muốn gặp cô ấy đâu.Còn bây giờ ông ấy không những để cô Tịnh Nhi ngủ ở phòng của cậu chủ, còn muốn gọi cậu chủ về… ông chủ, ông đang đùa với lửa đó!Cô ấy không thể không hỏi nhỏ: “Ông chủ, ông có chắc chắn không?”.Ông cụ Cố không thích kiểu dài dòng của cô ấy, thế là không khách sáo nói: “Nói nhiều thế nhỉ! Bảo cô gọi thì cô cứ gọi! Hôm nay không gọi được cậu chủ về đây thì ngày mai cô cuốn gói sang bên chỗ nó mà ở!”.Cô lâm không dám chậm trễ, lau mồ hôi trên trán xong vội vàng chạy ra chỗ máy bàn, gọi thẳng vào số của cậu chủ, chờ sau khi bên kia nhấc máy, cô liền nói lại lời của ông cụ Cố.Phía bên kia cũng thấy rất lạ, im lặng một lúc rồi trả lời: “Được”.–Ba mươi phút sau, Cố Khiết Thần trở về căn nhà tổ.
Chương 23
“Hả? Vì sao vậy?”.
“Hỏi nhiều, mau lái xe”.
“Vâng!”.
–
Nhà họ Cố.
Ông cụ Cố ngồi trên sô pha ở phòng khách, uống trà nóng mới pha, hai mắt lim dim thưởng thức mùi thơm của trà.
Cô Lâm giúp việc từ trên tầng đi xuống báo cáo: “Ông chủ, tôi đã làm theo lời dặn của ông, để cô Tịnh Nhi ngủ ở phòng cậu chủ, với lại vừa rồi cô ấy nôn, tôi cũng đã thay quần áo và lau mặt cho cô ấy, cũng đã để cô ấy uống chút sữa ấm, bây giờ cô ấy lại ngủ rồi ạ”.
“Được, tốt lắm”, ông cụ Cố gật đầu hài lòng.
Sau đó cô Lâm lại nói với vẻ thắc mắc: “Ông chủ, nhà mình nhiều phòng nghỉ cho khách mà sao ông lại cứ phải để cô Tịnh Nhi ngủ ở phòng cậu chủ vậy? Cậu chủ trước giờ luôn không thích người khác vào phòng cậu ấy, hơn nữa cô Tịnh Nhi và cậu chủ đã xóa bỏ hôn ước… như vậy liệu có không hay không?”.
Còn chưa nói hết, ông cụ Cố đã ngắt lời cô ấy: “Cô thì hiểu gì, cô giống hệt chú Lâm nhà cô, không hiểu gì cả!”.
Vừa nói còn vừa nhìn cô Lâm bằng ánh mắt coi thường.
Cô Lâm thấy vậy liền im lặng.
Ông cụ Cố mỉm cười uống ngụm trà rồi dặn dò: “Bây giờ cô đi gọi điện cho cậu chủ, nói lí do nào cũng được, bằng mọi cách bảo thằng bé lập tức về nhà ngay!”.
Cô Lâm há hốc miệng ngạc nhiên!
Từ ba năm trước, sau khi cậu chủ bất chấp sự phản đối mãnh liệt của ông cụ Cố, kiên quyết rút khỏi vụ hôn ước với nhà họ Hứa, ông cụ tức giận nói đuổi cậu chủ ra khỏi nhà, thế là cậu chủ liền chuyển ra khỏi căn nhà tổ để sống.
Kể từ đó, mối quan hệ giữa hai ông cháu luôn rất căng thẳng, tuy cậu chủ thỉnh thoảng sẽ về thăm ông cụ, nhưng ông cụ sĩ diện, cho dù có nhớ cháu nội đến đâu cũng không muốn chủ động gọi điện bảo cậu ấy về, hôm nay lại lên tiếng nói về chuyện này.
Lẽ nào… là vì cô Tịnh Nhi ở tầng trên sao? Nhưng cậu chủ chắc chắn sẽ không muốn gặp cô ấy đâu.
Còn bây giờ ông ấy không những để cô Tịnh Nhi ngủ ở phòng của cậu chủ, còn muốn gọi cậu chủ về… ông chủ, ông đang đùa với lửa đó!
Cô ấy không thể không hỏi nhỏ: “Ông chủ, ông có chắc chắn không?”.
Ông cụ Cố không thích kiểu dài dòng của cô ấy, thế là không khách sáo nói: “Nói nhiều thế nhỉ! Bảo cô gọi thì cô cứ gọi! Hôm nay không gọi được cậu chủ về đây thì ngày mai cô cuốn gói sang bên chỗ nó mà ở!”.
Cô lâm không dám chậm trễ, lau mồ hôi trên trán xong vội vàng chạy ra chỗ máy bàn, gọi thẳng vào số của cậu chủ, chờ sau khi bên kia nhấc máy, cô liền nói lại lời của ông cụ Cố.
Phía bên kia cũng thấy rất lạ, im lặng một lúc rồi trả lời: “Được”.
–
Ba mươi phút sau, Cố Khiết Thần trở về căn nhà tổ.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 23“Hả? Vì sao vậy?”.“Hỏi nhiều, mau lái xe”.“Vâng!”.–Nhà họ Cố.Ông cụ Cố ngồi trên sô pha ở phòng khách, uống trà nóng mới pha, hai mắt lim dim thưởng thức mùi thơm của trà.Cô Lâm giúp việc từ trên tầng đi xuống báo cáo: “Ông chủ, tôi đã làm theo lời dặn của ông, để cô Tịnh Nhi ngủ ở phòng cậu chủ, với lại vừa rồi cô ấy nôn, tôi cũng đã thay quần áo và lau mặt cho cô ấy, cũng đã để cô ấy uống chút sữa ấm, bây giờ cô ấy lại ngủ rồi ạ”.“Được, tốt lắm”, ông cụ Cố gật đầu hài lòng.Sau đó cô Lâm lại nói với vẻ thắc mắc: “Ông chủ, nhà mình nhiều phòng nghỉ cho khách mà sao ông lại cứ phải để cô Tịnh Nhi ngủ ở phòng cậu chủ vậy? Cậu chủ trước giờ luôn không thích người khác vào phòng cậu ấy, hơn nữa cô Tịnh Nhi và cậu chủ đã xóa bỏ hôn ước… như vậy liệu có không hay không?”.Còn chưa nói hết, ông cụ Cố đã ngắt lời cô ấy: “Cô thì hiểu gì, cô giống hệt chú Lâm nhà cô, không hiểu gì cả!”.Vừa nói còn vừa nhìn cô Lâm bằng ánh mắt coi thường.Cô Lâm thấy vậy liền im lặng.Ông cụ Cố mỉm cười uống ngụm trà rồi dặn dò: “Bây giờ cô đi gọi điện cho cậu chủ, nói lí do nào cũng được, bằng mọi cách bảo thằng bé lập tức về nhà ngay!”.Cô Lâm há hốc miệng ngạc nhiên!Từ ba năm trước, sau khi cậu chủ bất chấp sự phản đối mãnh liệt của ông cụ Cố, kiên quyết rút khỏi vụ hôn ước với nhà họ Hứa, ông cụ tức giận nói đuổi cậu chủ ra khỏi nhà, thế là cậu chủ liền chuyển ra khỏi căn nhà tổ để sống.Kể từ đó, mối quan hệ giữa hai ông cháu luôn rất căng thẳng, tuy cậu chủ thỉnh thoảng sẽ về thăm ông cụ, nhưng ông cụ sĩ diện, cho dù có nhớ cháu nội đến đâu cũng không muốn chủ động gọi điện bảo cậu ấy về, hôm nay lại lên tiếng nói về chuyện này.Lẽ nào… là vì cô Tịnh Nhi ở tầng trên sao? Nhưng cậu chủ chắc chắn sẽ không muốn gặp cô ấy đâu.Còn bây giờ ông ấy không những để cô Tịnh Nhi ngủ ở phòng của cậu chủ, còn muốn gọi cậu chủ về… ông chủ, ông đang đùa với lửa đó!Cô ấy không thể không hỏi nhỏ: “Ông chủ, ông có chắc chắn không?”.Ông cụ Cố không thích kiểu dài dòng của cô ấy, thế là không khách sáo nói: “Nói nhiều thế nhỉ! Bảo cô gọi thì cô cứ gọi! Hôm nay không gọi được cậu chủ về đây thì ngày mai cô cuốn gói sang bên chỗ nó mà ở!”.Cô lâm không dám chậm trễ, lau mồ hôi trên trán xong vội vàng chạy ra chỗ máy bàn, gọi thẳng vào số của cậu chủ, chờ sau khi bên kia nhấc máy, cô liền nói lại lời của ông cụ Cố.Phía bên kia cũng thấy rất lạ, im lặng một lúc rồi trả lời: “Được”.–Ba mươi phút sau, Cố Khiết Thần trở về căn nhà tổ.