Tác giả:

Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…

Chương 25

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 25“Nhớ khóa cửa lại!”“…”Cô Lâm cúi người, dìu cậu chủ nhà mình đi lên lầu một cách khó khăn.Ông cụ Cố nhìn theo bóng hình họ rời đi thì híp mắt cười rồi tựa người vào ghế sô pha. Ông cụ cầm bức ảnh lên, nhìn cặp chồng trai tài gái sắc: “Hai đứa đi sớm, hôm nay phải canh chừng cho kỹ con trai của hai đứa đấy, biết chưa?”Cô Lâm dìu Cố Khiết Thần vào phòng, đặt anh lên giường rồi mới dám thở phào.Cô Lâm chứng kiến cậu chủ lớn lên. Từ một cậu bé nhỏ xíu, giờ trở thành một người đàn ông khôi ngô tuấn tú. Cô ấy cảm thấy rất vui và cũng hết sức tự hào.Cô ấy cũng giống như ông cụ, hi vọng cậu chủ sớm kết hôn, sinh con, sống một đời hạnh phúc viên mãn.Chỉ là…Cô ấy nhìn cậu chủ rồi nhìn qua Hứa Tịnh Nhi đang nằm ở đầu giường còn lại. Ánh mắt cô Lâm không khỏi ánh lên vẻ âu sầu.Ba năm trước, anh kiên quyết đòi từ bỏ hôn ước với Hứa Tịnh Nhi. Thậm chí còn làm loạn với cả ông cụ. Những năm qua, anh cũng không hề nhắc tới cô Hứa, giống như muốn quên sạch mọi thứ về cô. Huống hồ, lúc này anh cũng đã có hồng nhan tri kỷ là cô Tô.Cô Lâm hiểu rõ ý của ông cụ. Thế nhưng…chuyện gì mà cưỡng cầu thì đều không thể có kết cục tốt đẹp được!Cô Lâm cũng không dám làm trái ý của ông cụ, chỉ khẽ thở dài, kéo chăn đắp cho Cố Khiết Thần. Cô ấy quay người, khẽ khàng rời khỏi phòng và đóng cửa lại.…Hứa Tịnh Nhi đã lâu rồi không uống say. Bởi vì trong lần say của ba năm trước đã khiến cô hôn Cố Khiết Thần một cách táo bạo nên mới xảy ra chuyện đêm hôm đó, mới khiến Cố Khiết Thần coi thường cô, mới khiến cô trở thành trò cười cho người khác.Khoảng thời gian cô ở nước ngoài ba năm, dù trong bất kỳ tình huống này, bất kỳ trường hợp nào cô cũng đều giữ cho bản thân được tỉnh táo, không để mình bị say và tạo ra những sai lầm không thể cứu vãn được nữa.Thế nhưng tối nay, vì hợp đồng đó, vì cứu lấy Hứa Thị mà cô phải uống tới mười chai.Cô cũng không biết mình đã ngủ bao lâu, chỉ mơ hồ cảm thấy hết sức khó chịu. Đầu cô đau như búa bổ. Chân tay mềm nhũn. Chất cồn vẫn cứ cuồn cuộn trong cơ thể khiến cô cảm thấy nóng nực và đạp chăn ra.Đột nhiên, cô cảm thấy như chân mình đạp phải thứ gì đó và bỗng nghe thấy một tiếng hự khẽ vang lên.Cô vô thức nhìn xuống. Xung quanh tối đen, mắt cô cũng mơ màng, cô chỉ mơ hồ nhìn thấy một khuôn mặt có chút xa lạ, cũng có chút quen thuộc.Ai vậy?Cô sán lại gần một cách vô thức. Mắt này, mũi này, miệng này… Mắt cô bỗng tối sầm và cô khẽ giật mình.Sao lại là Khiết Thần chứ?

Chương 25

“Nhớ khóa cửa lại!”

“…”

Cô Lâm cúi người, dìu cậu chủ nhà mình đi lên lầu một cách khó khăn.

Ông cụ Cố nhìn theo bóng hình họ rời đi thì híp mắt cười rồi tựa người vào ghế sô pha. Ông cụ cầm bức ảnh lên, nhìn cặp chồng trai tài gái sắc: “Hai đứa đi sớm, hôm nay phải canh chừng cho kỹ con trai của hai đứa đấy, biết chưa?”

Cô Lâm dìu Cố Khiết Thần vào phòng, đặt anh lên giường rồi mới dám thở phào.

Cô Lâm chứng kiến cậu chủ lớn lên. Từ một cậu bé nhỏ xíu, giờ trở thành một người đàn ông khôi ngô tuấn tú. Cô ấy cảm thấy rất vui và cũng hết sức tự hào.

Cô ấy cũng giống như ông cụ, hi vọng cậu chủ sớm kết hôn, sinh con, sống một đời hạnh phúc viên mãn.

Chỉ là…

Cô ấy nhìn cậu chủ rồi nhìn qua Hứa Tịnh Nhi đang nằm ở đầu giường còn lại. Ánh mắt cô Lâm không khỏi ánh lên vẻ âu sầu.

Ba năm trước, anh kiên quyết đòi từ bỏ hôn ước với Hứa Tịnh Nhi. Thậm chí còn làm loạn với cả ông cụ. Những năm qua, anh cũng không hề nhắc tới cô Hứa, giống như muốn quên sạch mọi thứ về cô. Huống hồ, lúc này anh cũng đã có hồng nhan tri kỷ là cô Tô.

Cô Lâm hiểu rõ ý của ông cụ. Thế nhưng…chuyện gì mà cưỡng cầu thì đều không thể có kết cục tốt đẹp được!

Cô Lâm cũng không dám làm trái ý của ông cụ, chỉ khẽ thở dài, kéo chăn đắp cho Cố Khiết Thần. Cô ấy quay người, khẽ khàng rời khỏi phòng và đóng cửa lại.

Hứa Tịnh Nhi đã lâu rồi không uống say. Bởi vì trong lần say của ba năm trước đã khiến cô hôn Cố Khiết Thần một cách táo bạo nên mới xảy ra chuyện đêm hôm đó, mới khiến Cố Khiết Thần coi thường cô, mới khiến cô trở thành trò cười cho người khác.

Khoảng thời gian cô ở nước ngoài ba năm, dù trong bất kỳ tình huống này, bất kỳ trường hợp nào cô cũng đều giữ cho bản thân được tỉnh táo, không để mình bị say và tạo ra những sai lầm không thể cứu vãn được nữa.

Thế nhưng tối nay, vì hợp đồng đó, vì cứu lấy Hứa Thị mà cô phải uống tới mười chai.

Cô cũng không biết mình đã ngủ bao lâu, chỉ mơ hồ cảm thấy hết sức khó chịu. Đầu cô đau như búa bổ. Chân tay mềm nhũn. Chất cồn vẫn cứ cuồn cuộn trong cơ thể khiến cô cảm thấy nóng nực và đạp chăn ra.

Đột nhiên, cô cảm thấy như chân mình đạp phải thứ gì đó và bỗng nghe thấy một tiếng hự khẽ vang lên.

Cô vô thức nhìn xuống. Xung quanh tối đen, mắt cô cũng mơ màng, cô chỉ mơ hồ nhìn thấy một khuôn mặt có chút xa lạ, cũng có chút quen thuộc.

Ai vậy?

Cô sán lại gần một cách vô thức. Mắt này, mũi này, miệng này… Mắt cô bỗng tối sầm và cô khẽ giật mình.

Sao lại là Khiết Thần chứ?

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 25“Nhớ khóa cửa lại!”“…”Cô Lâm cúi người, dìu cậu chủ nhà mình đi lên lầu một cách khó khăn.Ông cụ Cố nhìn theo bóng hình họ rời đi thì híp mắt cười rồi tựa người vào ghế sô pha. Ông cụ cầm bức ảnh lên, nhìn cặp chồng trai tài gái sắc: “Hai đứa đi sớm, hôm nay phải canh chừng cho kỹ con trai của hai đứa đấy, biết chưa?”Cô Lâm dìu Cố Khiết Thần vào phòng, đặt anh lên giường rồi mới dám thở phào.Cô Lâm chứng kiến cậu chủ lớn lên. Từ một cậu bé nhỏ xíu, giờ trở thành một người đàn ông khôi ngô tuấn tú. Cô ấy cảm thấy rất vui và cũng hết sức tự hào.Cô ấy cũng giống như ông cụ, hi vọng cậu chủ sớm kết hôn, sinh con, sống một đời hạnh phúc viên mãn.Chỉ là…Cô ấy nhìn cậu chủ rồi nhìn qua Hứa Tịnh Nhi đang nằm ở đầu giường còn lại. Ánh mắt cô Lâm không khỏi ánh lên vẻ âu sầu.Ba năm trước, anh kiên quyết đòi từ bỏ hôn ước với Hứa Tịnh Nhi. Thậm chí còn làm loạn với cả ông cụ. Những năm qua, anh cũng không hề nhắc tới cô Hứa, giống như muốn quên sạch mọi thứ về cô. Huống hồ, lúc này anh cũng đã có hồng nhan tri kỷ là cô Tô.Cô Lâm hiểu rõ ý của ông cụ. Thế nhưng…chuyện gì mà cưỡng cầu thì đều không thể có kết cục tốt đẹp được!Cô Lâm cũng không dám làm trái ý của ông cụ, chỉ khẽ thở dài, kéo chăn đắp cho Cố Khiết Thần. Cô ấy quay người, khẽ khàng rời khỏi phòng và đóng cửa lại.…Hứa Tịnh Nhi đã lâu rồi không uống say. Bởi vì trong lần say của ba năm trước đã khiến cô hôn Cố Khiết Thần một cách táo bạo nên mới xảy ra chuyện đêm hôm đó, mới khiến Cố Khiết Thần coi thường cô, mới khiến cô trở thành trò cười cho người khác.Khoảng thời gian cô ở nước ngoài ba năm, dù trong bất kỳ tình huống này, bất kỳ trường hợp nào cô cũng đều giữ cho bản thân được tỉnh táo, không để mình bị say và tạo ra những sai lầm không thể cứu vãn được nữa.Thế nhưng tối nay, vì hợp đồng đó, vì cứu lấy Hứa Thị mà cô phải uống tới mười chai.Cô cũng không biết mình đã ngủ bao lâu, chỉ mơ hồ cảm thấy hết sức khó chịu. Đầu cô đau như búa bổ. Chân tay mềm nhũn. Chất cồn vẫn cứ cuồn cuộn trong cơ thể khiến cô cảm thấy nóng nực và đạp chăn ra.Đột nhiên, cô cảm thấy như chân mình đạp phải thứ gì đó và bỗng nghe thấy một tiếng hự khẽ vang lên.Cô vô thức nhìn xuống. Xung quanh tối đen, mắt cô cũng mơ màng, cô chỉ mơ hồ nhìn thấy một khuôn mặt có chút xa lạ, cũng có chút quen thuộc.Ai vậy?Cô sán lại gần một cách vô thức. Mắt này, mũi này, miệng này… Mắt cô bỗng tối sầm và cô khẽ giật mình.Sao lại là Khiết Thần chứ?

Chương 25