Tác giả:

Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…

Chương 31

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 31Sống mũi Hứa Tịnh Nhi cay cay, suýt nữa thì rơi nước mắt, cô chỉ có thể cúi đầu, không muốn để ông cụ Cố nhìn thấy mặt cô, rồi vội vã nói: “Ông, cháu xin lỗi ông, cháu không muốn gả cho Cố Khiết Thần, sau này cháu lại đến thăm ông, giờ cháu đi đây ạ!”.Sau đó, còn chưa chờ ông cụ Cố lên tiếng, cô đã lách qua người bọn họ rồi chạy xuống tầng một, đi ra khỏi nhà họ Cố.Nhìn thấy Cố Khiết Thần vẫn đứng im ở đó, ông cụ Cố tức tối đi nhanh tới, giơ cây gậy lên đánh vào cánh tay anh: “Thằng ranh này, cháu còn không mau đuổi theo?”.Cố Khiết Thần coi như không nghe thấy.“Còn nữa, ông nói cho cháu biết, chuyện tối qua đều là do ông sắp đặt tất cả, không liên quan gì đến Tiểu Tịnh Nhi hết, cháu đã đổ lỗi cho Tiểu Tịnh Nhi, còn nói con bé những lời nói quá đáng như vậy, ông muốn cháu đi tìm con bé xin lỗi ngay!”.Cố Khiết Thần vẫn không nhúc nhích, đôi mắt đen láy đã không còn chút biểu cảm, cũng không biết anh tin hay là không tin, anh nhìn sang ông cụ Cố, giọng nói vẫn không có chút ấm áp nào: “Ông nội, chuyện hôn sự của cháu không cần ông phải lo, ông đừng làm những chuyện như vậy nữa”.Nói xong, anh nhấc chân sải bước đi ra ngoài.“Cháu, cháu đứng lại!”, ông cụ Cố tức tối trợn trừng mắt: “Thằng ranh này, chẳng phải vì ông muốn tốt cho cháu sao, cháu có dám nói cháu không có chút tình cảm nào với Tiểu Tịnh Nhi đi! Đúng là ông đã chuốc say cháu, đúng là ông đã đưa cháu lên giường ngủ cùng Tiểu Tịnh Nhi, nhưng… ông đâu có ép cháu làm chuyện đó với người ta đâu, cháu đã không kiểm soát được bản thân, làm chuyện đó với người ta, thì cháu phải chịu trách nhiệm chứ!”.Cố Khiết Thần không dừng lại, vẫn cứ đi thẳng ra khỏi nhà tổ, kéo cánh cửa xe rồi ngồi vào lái xe rời đi!–Chiếc xe vừa lăn bánh ra khỏi cửa chính, liền nhìn thấy một cơ thể gầy gò yếu ớt đang đi lững thững trên đường.Cố Khiết Thần bất giác giảm tốc độ, đưa mắt nhìn về phía Hứa Tịnh Nhi, cô đã gầy hơn ba năm trước rất nhiều, đến mức cảm giác như có thể bị gió thổi bay.Hình như cô đang không được khỏe, đi cũng loạng choạng, sắc mặt trắng nhợt, dưới ánh nắng mặt trời càng khiến sắc mặt trắng nhợt trông đáng sợ hơn, nhưng cô vẫn cắn răng bước đi từng bước.Đi được một lúc cô dừng lại, cởi bỏ giày cao gót ra bóp chân, sau đó xách giày lên rồi đi tiếp.Dưới ánh nắng chói chang, mặt đất nóng ran, cô vừa bước vừa nhíu mày nhăn nhó.Đây là khu biệt thự liền kề, gần như không gọi được xe, nếu cô cứ đi như vậy ít nhất phải đi hơn nửa tiếng nữa.Tốc độ xe càng lúc càng chậm, chờ khi anh định thần lại thì đã không biết anh phanh xe dừng xe lại từ lúc nào.Anh bần thần vài giây rồi nhanh chóng định thần lại, khóe miệng nhếch lên sự coi thường, như thể anh không ngờ trong lòng anh lại bị xao động bởi Hứa Tịnh Nhi.Sự bức bách trong lòng càng lúc càng rõ rệt, ánh mắt anh trầm xuống, anh thu ánh nhìn lại, mím môi, một lần nữa khởi động xe rồi lướt nhanh qua Hứa Tịnh Nhi.Hứa Tịnh Nhi dừng chân lại, đứng như trời trồng nhìn chiếc xe màu đen đang rời xa, cho đến lúc biến mất khỏi tầm mắt cô, cô mới cụp mắt xuống, nhấc chân đi tiếp.Cô đi một lúc lâu, cuối cùng cũng nhìn thấy một chiếc taxi, sau khi ngồi vào, đôi chân trắng muốt đã hơi bị bỏng, nhiều chỗ đỏ ửng, đau rát.

Chương 31

Sống mũi Hứa Tịnh Nhi cay cay, suýt nữa thì rơi nước mắt, cô chỉ có thể cúi đầu, không muốn để ông cụ Cố nhìn thấy mặt cô, rồi vội vã nói: “Ông, cháu xin lỗi ông, cháu không muốn gả cho Cố Khiết Thần, sau này cháu lại đến thăm ông, giờ cháu đi đây ạ!”.

Sau đó, còn chưa chờ ông cụ Cố lên tiếng, cô đã lách qua người bọn họ rồi chạy xuống tầng một, đi ra khỏi nhà họ Cố.

Nhìn thấy Cố Khiết Thần vẫn đứng im ở đó, ông cụ Cố tức tối đi nhanh tới, giơ cây gậy lên đánh vào cánh tay anh: “Thằng ranh này, cháu còn không mau đuổi theo?”.

Cố Khiết Thần coi như không nghe thấy.

“Còn nữa, ông nói cho cháu biết, chuyện tối qua đều là do ông sắp đặt tất cả, không liên quan gì đến Tiểu Tịnh Nhi hết, cháu đã đổ lỗi cho Tiểu Tịnh Nhi, còn nói con bé những lời nói quá đáng như vậy, ông muốn cháu đi tìm con bé xin lỗi ngay!”.

Cố Khiết Thần vẫn không nhúc nhích, đôi mắt đen láy đã không còn chút biểu cảm, cũng không biết anh tin hay là không tin, anh nhìn sang ông cụ Cố, giọng nói vẫn không có chút ấm áp nào: “Ông nội, chuyện hôn sự của cháu không cần ông phải lo, ông đừng làm những chuyện như vậy nữa”.

Nói xong, anh nhấc chân sải bước đi ra ngoài.

“Cháu, cháu đứng lại!”, ông cụ Cố tức tối trợn trừng mắt: “Thằng ranh này, chẳng phải vì ông muốn tốt cho cháu sao, cháu có dám nói cháu không có chút tình cảm nào với Tiểu Tịnh Nhi đi! Đúng là ông đã chuốc say cháu, đúng là ông đã đưa cháu lên giường ngủ cùng Tiểu Tịnh Nhi, nhưng… ông đâu có ép cháu làm chuyện đó với người ta đâu, cháu đã không kiểm soát được bản thân, làm chuyện đó với người ta, thì cháu phải chịu trách nhiệm chứ!”.

Cố Khiết Thần không dừng lại, vẫn cứ đi thẳng ra khỏi nhà tổ, kéo cánh cửa xe rồi ngồi vào lái xe rời đi!

Chiếc xe vừa lăn bánh ra khỏi cửa chính, liền nhìn thấy một cơ thể gầy gò yếu ớt đang đi lững thững trên đường.

Cố Khiết Thần bất giác giảm tốc độ, đưa mắt nhìn về phía Hứa Tịnh Nhi, cô đã gầy hơn ba năm trước rất nhiều, đến mức cảm giác như có thể bị gió thổi bay.

Hình như cô đang không được khỏe, đi cũng loạng choạng, sắc mặt trắng nhợt, dưới ánh nắng mặt trời càng khiến sắc mặt trắng nhợt trông đáng sợ hơn, nhưng cô vẫn cắn răng bước đi từng bước.

Đi được một lúc cô dừng lại, cởi bỏ giày cao gót ra bóp chân, sau đó xách giày lên rồi đi tiếp.

Dưới ánh nắng chói chang, mặt đất nóng ran, cô vừa bước vừa nhíu mày nhăn nhó.

Đây là khu biệt thự liền kề, gần như không gọi được xe, nếu cô cứ đi như vậy ít nhất phải đi hơn nửa tiếng nữa.

Tốc độ xe càng lúc càng chậm, chờ khi anh định thần lại thì đã không biết anh phanh xe dừng xe lại từ lúc nào.

Anh bần thần vài giây rồi nhanh chóng định thần lại, khóe miệng nhếch lên sự coi thường, như thể anh không ngờ trong lòng anh lại bị xao động bởi Hứa Tịnh Nhi.

Sự bức bách trong lòng càng lúc càng rõ rệt, ánh mắt anh trầm xuống, anh thu ánh nhìn lại, mím môi, một lần nữa khởi động xe rồi lướt nhanh qua Hứa Tịnh Nhi.

Hứa Tịnh Nhi dừng chân lại, đứng như trời trồng nhìn chiếc xe màu đen đang rời xa, cho đến lúc biến mất khỏi tầm mắt cô, cô mới cụp mắt xuống, nhấc chân đi tiếp.

Cô đi một lúc lâu, cuối cùng cũng nhìn thấy một chiếc taxi, sau khi ngồi vào, đôi chân trắng muốt đã hơi bị bỏng, nhiều chỗ đỏ ửng, đau rát.

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 31Sống mũi Hứa Tịnh Nhi cay cay, suýt nữa thì rơi nước mắt, cô chỉ có thể cúi đầu, không muốn để ông cụ Cố nhìn thấy mặt cô, rồi vội vã nói: “Ông, cháu xin lỗi ông, cháu không muốn gả cho Cố Khiết Thần, sau này cháu lại đến thăm ông, giờ cháu đi đây ạ!”.Sau đó, còn chưa chờ ông cụ Cố lên tiếng, cô đã lách qua người bọn họ rồi chạy xuống tầng một, đi ra khỏi nhà họ Cố.Nhìn thấy Cố Khiết Thần vẫn đứng im ở đó, ông cụ Cố tức tối đi nhanh tới, giơ cây gậy lên đánh vào cánh tay anh: “Thằng ranh này, cháu còn không mau đuổi theo?”.Cố Khiết Thần coi như không nghe thấy.“Còn nữa, ông nói cho cháu biết, chuyện tối qua đều là do ông sắp đặt tất cả, không liên quan gì đến Tiểu Tịnh Nhi hết, cháu đã đổ lỗi cho Tiểu Tịnh Nhi, còn nói con bé những lời nói quá đáng như vậy, ông muốn cháu đi tìm con bé xin lỗi ngay!”.Cố Khiết Thần vẫn không nhúc nhích, đôi mắt đen láy đã không còn chút biểu cảm, cũng không biết anh tin hay là không tin, anh nhìn sang ông cụ Cố, giọng nói vẫn không có chút ấm áp nào: “Ông nội, chuyện hôn sự của cháu không cần ông phải lo, ông đừng làm những chuyện như vậy nữa”.Nói xong, anh nhấc chân sải bước đi ra ngoài.“Cháu, cháu đứng lại!”, ông cụ Cố tức tối trợn trừng mắt: “Thằng ranh này, chẳng phải vì ông muốn tốt cho cháu sao, cháu có dám nói cháu không có chút tình cảm nào với Tiểu Tịnh Nhi đi! Đúng là ông đã chuốc say cháu, đúng là ông đã đưa cháu lên giường ngủ cùng Tiểu Tịnh Nhi, nhưng… ông đâu có ép cháu làm chuyện đó với người ta đâu, cháu đã không kiểm soát được bản thân, làm chuyện đó với người ta, thì cháu phải chịu trách nhiệm chứ!”.Cố Khiết Thần không dừng lại, vẫn cứ đi thẳng ra khỏi nhà tổ, kéo cánh cửa xe rồi ngồi vào lái xe rời đi!–Chiếc xe vừa lăn bánh ra khỏi cửa chính, liền nhìn thấy một cơ thể gầy gò yếu ớt đang đi lững thững trên đường.Cố Khiết Thần bất giác giảm tốc độ, đưa mắt nhìn về phía Hứa Tịnh Nhi, cô đã gầy hơn ba năm trước rất nhiều, đến mức cảm giác như có thể bị gió thổi bay.Hình như cô đang không được khỏe, đi cũng loạng choạng, sắc mặt trắng nhợt, dưới ánh nắng mặt trời càng khiến sắc mặt trắng nhợt trông đáng sợ hơn, nhưng cô vẫn cắn răng bước đi từng bước.Đi được một lúc cô dừng lại, cởi bỏ giày cao gót ra bóp chân, sau đó xách giày lên rồi đi tiếp.Dưới ánh nắng chói chang, mặt đất nóng ran, cô vừa bước vừa nhíu mày nhăn nhó.Đây là khu biệt thự liền kề, gần như không gọi được xe, nếu cô cứ đi như vậy ít nhất phải đi hơn nửa tiếng nữa.Tốc độ xe càng lúc càng chậm, chờ khi anh định thần lại thì đã không biết anh phanh xe dừng xe lại từ lúc nào.Anh bần thần vài giây rồi nhanh chóng định thần lại, khóe miệng nhếch lên sự coi thường, như thể anh không ngờ trong lòng anh lại bị xao động bởi Hứa Tịnh Nhi.Sự bức bách trong lòng càng lúc càng rõ rệt, ánh mắt anh trầm xuống, anh thu ánh nhìn lại, mím môi, một lần nữa khởi động xe rồi lướt nhanh qua Hứa Tịnh Nhi.Hứa Tịnh Nhi dừng chân lại, đứng như trời trồng nhìn chiếc xe màu đen đang rời xa, cho đến lúc biến mất khỏi tầm mắt cô, cô mới cụp mắt xuống, nhấc chân đi tiếp.Cô đi một lúc lâu, cuối cùng cũng nhìn thấy một chiếc taxi, sau khi ngồi vào, đôi chân trắng muốt đã hơi bị bỏng, nhiều chỗ đỏ ửng, đau rát.

Chương 31