Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 41
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 41Cửa kính xe dần hạ xuống, vang lên giọng nói trầm thấp lạnh lùng của người đàn ông: “Lên xe!”.Hứa Tịnh Nhi chần chừ giây lát, cuối cùng vẫn mở cửa xe, ngồi vào ghế lái phụ. Cô còn chưa kịp thắt dây an toàn, Cố Khiết Thần đã nhấn ga, chiếc xe phóng đi như bay.Anh chẳng nói chẳng rằng, khuôn mặt đẹp trai đầy lạnh lùng, đôi môi mím chặt, toàn thân tỏa ra cảm giác đè nén mãnh liệt, khiến người ta không khỏi sợ hãi.Xe chạy càng ngày càng nhanh, rung lắc dữ dội, bàn tay Hứa Tịnh Nhi bất giác siết chặt dây an toàn, sắc mặt hơi tái.Cũng không biết đã đi bao lâu, cuối cùng chiếc xe cũng phanh gấp, dừng lại.Hứa Tịnh Nhi ôm trái tim đang đập thình thịch của mình, sau khi lấy lại được hơi thở bình thường, cô mới phát hiện Cố Khiết Thần đã lái xe đến bờ biển.Lúc này bờ biển không có người, ngay cả sóng biển cũng tĩnh lặng.Cố Khiết Thần không nói gì, Hứa Tịnh Nhi cũng không lên tiếng, trong khoang xe chật hẹp, không khí như đông đặc, đến mức Hứa Tịnh Nhi cũng cảm thấy hơi khó thở.May mắn là hình như Cố Khiết Thần không có kiên nhẫn ở bên cô, anh lên tiếng trước: “Cô muốn cưới tôi sao?”.Giọng nói không chút nhiệt độ của anh vang lên, đầu ngón tay của Hứa Tịnh Nhi khẽ run rẩy. Thực ra cô đã đoán được lý do anh tìm gặp cô, mà đây là chuyện cô không thể trốn tránh.Cô cụp mắt xuống, im lặng mấy giây rồi gật đầu: “Phải”.“Hừ”.Cố Khiết Thần đập tay vào vô lăng, anh quay đầu sang nhìn Hứa Tịnh Nhi, trong ánh mắt âm u lạnh lùng dường như đang ẩn chứa cảm xúc nào đó, giọng nói ngày càng lạnh nhạt: “Cô muốn cưới tôi sao?”.Anh lặp lại câu hỏi.Hứa Tịnh Nhi biết trước giờ anh là người không thích biểu lộ cảm xúc ra ngoài mặt, lúc anh bình tĩnh không có nghĩa là anh đang thực sự bình tĩnh, mà thường là sự yên ả trước khi giông bão ập tới.Hai tay cô dần siết chặt, đến mức mu bàn tay nổi đầy gân xanh.Vốn dĩ cô cũng không muốn đời này có bất cứ liên quan gì đến anh nữa, vốn dĩ cô tưởng rằng hai người đã như hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau.Nhưng… cô không thể trơ mắt nhìn bố cô bệnh nặng, không thể trơ mắt nhìn mẹ cô khóc lóc cầu xin cô, cũng không thể trơ mắt nhìn em trai cô mất hết tương lai tươi đẹp.Hứa Tịnh Nhi nhắm mắt lại, cố ngăn dòng nước mắt đang muốn chảy ra, lần nữa lên tiếng, kiên quyết thốt ra chữ kia: “Phải”.Vừa dứt lời, cô chỉ cảm thấy vạt áo trước ngực bị túm mạnh, cả người cô như một con búp bê bị xách đến trước mặt Cố Khiết Thần. Người đàn ông nhếch môi cười khẩy, nhìn chằm chằm vào cô, gằn từng chữ: “Là ai nói sẽ không xuất hiện trước mặt tôi nữa? Là ai nói không muốn cưới tôi? Là ai nói coi như chuyện hôm đó chưa từng xảy ra? Bây giờ cô lại nói muốn cưới tôi sao?”.Hôm đó sau khi xem xong video Từ Soái mang tới, anh còn tưởng rằng mình đã hiểu lầm cô, cô không hề cố ý mượn cớ say rượu, lợi dụng ông nội anh để trèo lên giường anh. Anh vốn dĩ đã nhìn cô với con mắt khác.Sau đó thì sao?
Chương 41
Cửa kính xe dần hạ xuống, vang lên giọng nói trầm thấp lạnh lùng của người đàn ông: “Lên xe!”.
Hứa Tịnh Nhi chần chừ giây lát, cuối cùng vẫn mở cửa xe, ngồi vào ghế lái phụ. Cô còn chưa kịp thắt dây an toàn, Cố Khiết Thần đã nhấn ga, chiếc xe phóng đi như bay.
Anh chẳng nói chẳng rằng, khuôn mặt đẹp trai đầy lạnh lùng, đôi môi mím chặt, toàn thân tỏa ra cảm giác đè nén mãnh liệt, khiến người ta không khỏi sợ hãi.
Xe chạy càng ngày càng nhanh, rung lắc dữ dội, bàn tay Hứa Tịnh Nhi bất giác siết chặt dây an toàn, sắc mặt hơi tái.
Cũng không biết đã đi bao lâu, cuối cùng chiếc xe cũng phanh gấp, dừng lại.
Hứa Tịnh Nhi ôm trái tim đang đập thình thịch của mình, sau khi lấy lại được hơi thở bình thường, cô mới phát hiện Cố Khiết Thần đã lái xe đến bờ biển.
Lúc này bờ biển không có người, ngay cả sóng biển cũng tĩnh lặng.
Cố Khiết Thần không nói gì, Hứa Tịnh Nhi cũng không lên tiếng, trong khoang xe chật hẹp, không khí như đông đặc, đến mức Hứa Tịnh Nhi cũng cảm thấy hơi khó thở.
May mắn là hình như Cố Khiết Thần không có kiên nhẫn ở bên cô, anh lên tiếng trước: “Cô muốn cưới tôi sao?”.
Giọng nói không chút nhiệt độ của anh vang lên, đầu ngón tay của Hứa Tịnh Nhi khẽ run rẩy. Thực ra cô đã đoán được lý do anh tìm gặp cô, mà đây là chuyện cô không thể trốn tránh.
Cô cụp mắt xuống, im lặng mấy giây rồi gật đầu: “Phải”.
“Hừ”.
Cố Khiết Thần đập tay vào vô lăng, anh quay đầu sang nhìn Hứa Tịnh Nhi, trong ánh mắt âm u lạnh lùng dường như đang ẩn chứa cảm xúc nào đó, giọng nói ngày càng lạnh nhạt: “Cô muốn cưới tôi sao?”.
Anh lặp lại câu hỏi.
Hứa Tịnh Nhi biết trước giờ anh là người không thích biểu lộ cảm xúc ra ngoài mặt, lúc anh bình tĩnh không có nghĩa là anh đang thực sự bình tĩnh, mà thường là sự yên ả trước khi giông bão ập tới.
Hai tay cô dần siết chặt, đến mức mu bàn tay nổi đầy gân xanh.
Vốn dĩ cô cũng không muốn đời này có bất cứ liên quan gì đến anh nữa, vốn dĩ cô tưởng rằng hai người đã như hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau.
Nhưng… cô không thể trơ mắt nhìn bố cô bệnh nặng, không thể trơ mắt nhìn mẹ cô khóc lóc cầu xin cô, cũng không thể trơ mắt nhìn em trai cô mất hết tương lai tươi đẹp.
Hứa Tịnh Nhi nhắm mắt lại, cố ngăn dòng nước mắt đang muốn chảy ra, lần nữa lên tiếng, kiên quyết thốt ra chữ kia: “Phải”.
Vừa dứt lời, cô chỉ cảm thấy vạt áo trước ngực bị túm mạnh, cả người cô như một con búp bê bị xách đến trước mặt Cố Khiết Thần. Người đàn ông nhếch môi cười khẩy, nhìn chằm chằm vào cô, gằn từng chữ: “Là ai nói sẽ không xuất hiện trước mặt tôi nữa? Là ai nói không muốn cưới tôi? Là ai nói coi như chuyện hôm đó chưa từng xảy ra? Bây giờ cô lại nói muốn cưới tôi sao?”.
Hôm đó sau khi xem xong video Từ Soái mang tới, anh còn tưởng rằng mình đã hiểu lầm cô, cô không hề cố ý mượn cớ say rượu, lợi dụng ông nội anh để trèo lên giường anh. Anh vốn dĩ đã nhìn cô với con mắt khác.
Sau đó thì sao?
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 41Cửa kính xe dần hạ xuống, vang lên giọng nói trầm thấp lạnh lùng của người đàn ông: “Lên xe!”.Hứa Tịnh Nhi chần chừ giây lát, cuối cùng vẫn mở cửa xe, ngồi vào ghế lái phụ. Cô còn chưa kịp thắt dây an toàn, Cố Khiết Thần đã nhấn ga, chiếc xe phóng đi như bay.Anh chẳng nói chẳng rằng, khuôn mặt đẹp trai đầy lạnh lùng, đôi môi mím chặt, toàn thân tỏa ra cảm giác đè nén mãnh liệt, khiến người ta không khỏi sợ hãi.Xe chạy càng ngày càng nhanh, rung lắc dữ dội, bàn tay Hứa Tịnh Nhi bất giác siết chặt dây an toàn, sắc mặt hơi tái.Cũng không biết đã đi bao lâu, cuối cùng chiếc xe cũng phanh gấp, dừng lại.Hứa Tịnh Nhi ôm trái tim đang đập thình thịch của mình, sau khi lấy lại được hơi thở bình thường, cô mới phát hiện Cố Khiết Thần đã lái xe đến bờ biển.Lúc này bờ biển không có người, ngay cả sóng biển cũng tĩnh lặng.Cố Khiết Thần không nói gì, Hứa Tịnh Nhi cũng không lên tiếng, trong khoang xe chật hẹp, không khí như đông đặc, đến mức Hứa Tịnh Nhi cũng cảm thấy hơi khó thở.May mắn là hình như Cố Khiết Thần không có kiên nhẫn ở bên cô, anh lên tiếng trước: “Cô muốn cưới tôi sao?”.Giọng nói không chút nhiệt độ của anh vang lên, đầu ngón tay của Hứa Tịnh Nhi khẽ run rẩy. Thực ra cô đã đoán được lý do anh tìm gặp cô, mà đây là chuyện cô không thể trốn tránh.Cô cụp mắt xuống, im lặng mấy giây rồi gật đầu: “Phải”.“Hừ”.Cố Khiết Thần đập tay vào vô lăng, anh quay đầu sang nhìn Hứa Tịnh Nhi, trong ánh mắt âm u lạnh lùng dường như đang ẩn chứa cảm xúc nào đó, giọng nói ngày càng lạnh nhạt: “Cô muốn cưới tôi sao?”.Anh lặp lại câu hỏi.Hứa Tịnh Nhi biết trước giờ anh là người không thích biểu lộ cảm xúc ra ngoài mặt, lúc anh bình tĩnh không có nghĩa là anh đang thực sự bình tĩnh, mà thường là sự yên ả trước khi giông bão ập tới.Hai tay cô dần siết chặt, đến mức mu bàn tay nổi đầy gân xanh.Vốn dĩ cô cũng không muốn đời này có bất cứ liên quan gì đến anh nữa, vốn dĩ cô tưởng rằng hai người đã như hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau.Nhưng… cô không thể trơ mắt nhìn bố cô bệnh nặng, không thể trơ mắt nhìn mẹ cô khóc lóc cầu xin cô, cũng không thể trơ mắt nhìn em trai cô mất hết tương lai tươi đẹp.Hứa Tịnh Nhi nhắm mắt lại, cố ngăn dòng nước mắt đang muốn chảy ra, lần nữa lên tiếng, kiên quyết thốt ra chữ kia: “Phải”.Vừa dứt lời, cô chỉ cảm thấy vạt áo trước ngực bị túm mạnh, cả người cô như một con búp bê bị xách đến trước mặt Cố Khiết Thần. Người đàn ông nhếch môi cười khẩy, nhìn chằm chằm vào cô, gằn từng chữ: “Là ai nói sẽ không xuất hiện trước mặt tôi nữa? Là ai nói không muốn cưới tôi? Là ai nói coi như chuyện hôm đó chưa từng xảy ra? Bây giờ cô lại nói muốn cưới tôi sao?”.Hôm đó sau khi xem xong video Từ Soái mang tới, anh còn tưởng rằng mình đã hiểu lầm cô, cô không hề cố ý mượn cớ say rượu, lợi dụng ông nội anh để trèo lên giường anh. Anh vốn dĩ đã nhìn cô với con mắt khác.Sau đó thì sao?