Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 50
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 50Cho dù chiếc nhẫn này được đeo trên tay cô, nó cũng không phải dành cho cô.Hứa Tịnh Nhi nâng tay lên, chậm rãi tháo chiếc nhẫn ra, giống như phá tan giấc mơ hão huyền của mình từng chút một.…Tối đến.Trong lúc Hứa Tịnh Nhi đang ngủ mơ màng, bỗng nhiên cô cảm thấy người mình nặng trịch. Cô mở bừng mắt ra, đối diện với đôi mắt đen láy chứa đầy vẻ phẫn nộ của Cố Khiết Thần.Cô sững sờ.Giây lát sau, tay người đàn ông đó đã xé váy ngủ của cô ra.Làn da tiếp xúc với không khí, cảm giác lạnh ngắt trỗi dậy. Cơ thể Hứa Tịnh Nhi khẽ run rẩy. Cô đã tỉnh táo hoàn toàn.Tay cô vô thức nhấc lên đặt lên ngực Cố Khiết Thần như muốn đẩy anh ra. Thế nhưng Khiến Thần đã nắm chặt tay cô, ấn lên đỉnh đầu. Anh rất khỏe khiến cô không thể giãy ra được.Sự cố gắng của cô giống như một trò cười đối với anh. Anh nhếch miệng cười lạnh lùng, ánh mắt thì châm biếm.…Cô biết, cô gả cho Khiết Thần thì nghĩa vụ vợ chồng phải thực hiện. Cô không thể từ chối anh, chỉ là…Hứa Tịnh Nhi mở mắt nhìn một cách khó khăn. Mượn ánh sáng yếu ớt của căn phòng, cô nhìn vào khuôn mặt lạnh giá của anh. Ánh mắt anh ánh lên sát khi như muốn giết chết cô vậy.Mặc dù cô không biết bản thân mình đã làm sai điều gì nhưng cô có thể cảm nhận được cơn lửa giận hừng hực phát ra từ người đàn ông này.Khuôn mặt cô cắt không ra hột máu, hơi thở thì trở nên dồn dập.Cô mím chặt môi, cố gắng giữ lấy chút thể diện cuối cùng.Bởi vì cô biết Cố Khiết Thần sẽ không hề thương xót cô.Hứa Tịnh Nhi nhắm mắt lại, cố gắng không để nước mắt rơi xuống…Cũng không biết có phải bộ dạng đó của cô khiến Khiết Thần cảm thấy phiền phức hay không.Hứa Tịnh Nhi bị người đàn ông bóp cằm, ghé sát vào tai. Cô nghe thấy giọng nói khàn khàn đầy chế giễu vang lên: “Hứa Tịnh Nhi, mới bắt đầu mà cô đã không chịu nổi rồi sao?”Câu nói lạnh lùng đó giống y nước nước lạnh dội xuống người cô khiến cô phải mở mắt ra một lần nữa.Cô nhìn vào đôi mắt đen âm u của anh. Cảm giác như có một con dao sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim cô.Cô biết Cố Khiết Thần không thích cô, ghét cô. Thế nhưng khoảnh khắc này cô mới biết thêm rằng, anh thậm chí còn hận cả cô nữa…Tại sao?Bởi vì cô không biết lượng sức mình mà đòi gả cho anh. Bởi vì cô đã hủy hoại hôn nhân của anh sao?Giây phút này, trái tim cô đau nhói. Cô bỏ qua mọi cảm giác đau đớn về thể xác, chỉ có thể cảm nhận được trái tim như bị hàng ngàn, hàng vạn vết kim đâm trúng khiến cô như muốn tắt thở.Cố Khiết Thần chẳng buồn nhìn cô lâu thêm nữa. Anh rảo bước đi vào phòng tắm.Tiếng cửa đóng rầm vang lên. Cơ thể Hứa Tịnh Nhi run lẩy bẩy.
Chương 50
Cho dù chiếc nhẫn này được đeo trên tay cô, nó cũng không phải dành cho cô.
Hứa Tịnh Nhi nâng tay lên, chậm rãi tháo chiếc nhẫn ra, giống như phá tan giấc mơ hão huyền của mình từng chút một.
…
Tối đến.
Trong lúc Hứa Tịnh Nhi đang ngủ mơ màng, bỗng nhiên cô cảm thấy người mình nặng trịch. Cô mở bừng mắt ra, đối diện với đôi mắt đen láy chứa đầy vẻ phẫn nộ của Cố Khiết Thần.
Cô sững sờ.
Giây lát sau, tay người đàn ông đó đã xé váy ngủ của cô ra.
Làn da tiếp xúc với không khí, cảm giác lạnh ngắt trỗi dậy. Cơ thể Hứa Tịnh Nhi khẽ run rẩy. Cô đã tỉnh táo hoàn toàn.
Tay cô vô thức nhấc lên đặt lên ngực Cố Khiết Thần như muốn đẩy anh ra. Thế nhưng Khiến Thần đã nắm chặt tay cô, ấn lên đỉnh đầu. Anh rất khỏe khiến cô không thể giãy ra được.
Sự cố gắng của cô giống như một trò cười đối với anh. Anh nhếch miệng cười lạnh lùng, ánh mắt thì châm biếm.
…
Cô biết, cô gả cho Khiết Thần thì nghĩa vụ vợ chồng phải thực hiện. Cô không thể từ chối anh, chỉ là…
Hứa Tịnh Nhi mở mắt nhìn một cách khó khăn. Mượn ánh sáng yếu ớt của căn phòng, cô nhìn vào khuôn mặt lạnh giá của anh. Ánh mắt anh ánh lên sát khi như muốn giết chết cô vậy.
Mặc dù cô không biết bản thân mình đã làm sai điều gì nhưng cô có thể cảm nhận được cơn lửa giận hừng hực phát ra từ người đàn ông này.
Khuôn mặt cô cắt không ra hột máu, hơi thở thì trở nên dồn dập.
Cô mím chặt môi, cố gắng giữ lấy chút thể diện cuối cùng.
Bởi vì cô biết Cố Khiết Thần sẽ không hề thương xót cô.
Hứa Tịnh Nhi nhắm mắt lại, cố gắng không để nước mắt rơi xuống…
Cũng không biết có phải bộ dạng đó của cô khiến Khiết Thần cảm thấy phiền phức hay không.
Hứa Tịnh Nhi bị người đàn ông bóp cằm, ghé sát vào tai. Cô nghe thấy giọng nói khàn khàn đầy chế giễu vang lên: “Hứa Tịnh Nhi, mới bắt đầu mà cô đã không chịu nổi rồi sao?”
Câu nói lạnh lùng đó giống y nước nước lạnh dội xuống người cô khiến cô phải mở mắt ra một lần nữa.
Cô nhìn vào đôi mắt đen âm u của anh. Cảm giác như có một con dao sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim cô.
Cô biết Cố Khiết Thần không thích cô, ghét cô. Thế nhưng khoảnh khắc này cô mới biết thêm rằng, anh thậm chí còn hận cả cô nữa…
Tại sao?
Bởi vì cô không biết lượng sức mình mà đòi gả cho anh. Bởi vì cô đã hủy hoại hôn nhân của anh sao?
Giây phút này, trái tim cô đau nhói. Cô bỏ qua mọi cảm giác đau đớn về thể xác, chỉ có thể cảm nhận được trái tim như bị hàng ngàn, hàng vạn vết kim đâm trúng khiến cô như muốn tắt thở.
Cố Khiết Thần chẳng buồn nhìn cô lâu thêm nữa. Anh rảo bước đi vào phòng tắm.
Tiếng cửa đóng rầm vang lên. Cơ thể Hứa Tịnh Nhi run lẩy bẩy.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 50Cho dù chiếc nhẫn này được đeo trên tay cô, nó cũng không phải dành cho cô.Hứa Tịnh Nhi nâng tay lên, chậm rãi tháo chiếc nhẫn ra, giống như phá tan giấc mơ hão huyền của mình từng chút một.…Tối đến.Trong lúc Hứa Tịnh Nhi đang ngủ mơ màng, bỗng nhiên cô cảm thấy người mình nặng trịch. Cô mở bừng mắt ra, đối diện với đôi mắt đen láy chứa đầy vẻ phẫn nộ của Cố Khiết Thần.Cô sững sờ.Giây lát sau, tay người đàn ông đó đã xé váy ngủ của cô ra.Làn da tiếp xúc với không khí, cảm giác lạnh ngắt trỗi dậy. Cơ thể Hứa Tịnh Nhi khẽ run rẩy. Cô đã tỉnh táo hoàn toàn.Tay cô vô thức nhấc lên đặt lên ngực Cố Khiết Thần như muốn đẩy anh ra. Thế nhưng Khiến Thần đã nắm chặt tay cô, ấn lên đỉnh đầu. Anh rất khỏe khiến cô không thể giãy ra được.Sự cố gắng của cô giống như một trò cười đối với anh. Anh nhếch miệng cười lạnh lùng, ánh mắt thì châm biếm.…Cô biết, cô gả cho Khiết Thần thì nghĩa vụ vợ chồng phải thực hiện. Cô không thể từ chối anh, chỉ là…Hứa Tịnh Nhi mở mắt nhìn một cách khó khăn. Mượn ánh sáng yếu ớt của căn phòng, cô nhìn vào khuôn mặt lạnh giá của anh. Ánh mắt anh ánh lên sát khi như muốn giết chết cô vậy.Mặc dù cô không biết bản thân mình đã làm sai điều gì nhưng cô có thể cảm nhận được cơn lửa giận hừng hực phát ra từ người đàn ông này.Khuôn mặt cô cắt không ra hột máu, hơi thở thì trở nên dồn dập.Cô mím chặt môi, cố gắng giữ lấy chút thể diện cuối cùng.Bởi vì cô biết Cố Khiết Thần sẽ không hề thương xót cô.Hứa Tịnh Nhi nhắm mắt lại, cố gắng không để nước mắt rơi xuống…Cũng không biết có phải bộ dạng đó của cô khiến Khiết Thần cảm thấy phiền phức hay không.Hứa Tịnh Nhi bị người đàn ông bóp cằm, ghé sát vào tai. Cô nghe thấy giọng nói khàn khàn đầy chế giễu vang lên: “Hứa Tịnh Nhi, mới bắt đầu mà cô đã không chịu nổi rồi sao?”Câu nói lạnh lùng đó giống y nước nước lạnh dội xuống người cô khiến cô phải mở mắt ra một lần nữa.Cô nhìn vào đôi mắt đen âm u của anh. Cảm giác như có một con dao sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim cô.Cô biết Cố Khiết Thần không thích cô, ghét cô. Thế nhưng khoảnh khắc này cô mới biết thêm rằng, anh thậm chí còn hận cả cô nữa…Tại sao?Bởi vì cô không biết lượng sức mình mà đòi gả cho anh. Bởi vì cô đã hủy hoại hôn nhân của anh sao?Giây phút này, trái tim cô đau nhói. Cô bỏ qua mọi cảm giác đau đớn về thể xác, chỉ có thể cảm nhận được trái tim như bị hàng ngàn, hàng vạn vết kim đâm trúng khiến cô như muốn tắt thở.Cố Khiết Thần chẳng buồn nhìn cô lâu thêm nữa. Anh rảo bước đi vào phòng tắm.Tiếng cửa đóng rầm vang lên. Cơ thể Hứa Tịnh Nhi run lẩy bẩy.