Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 88
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 88Lúc đó, Hứa Tịnh Nhi và Tiêu Thuần đã khẳng định mối quan hệ của mình và đồng thời cũng tạo một mối hiềm khích với Cố Tuyết, Cố Sương. Sau đó, khi cô và Khiết Thần ở bên nhau, hai người Cố Tuyết, Cố Sương không ít lần gây rắc rối cho cô. Thế nhưng lần nào họ cũng bị Hứa Tịnh Nhi bật lại nên càng uất hận cô hơn.Thời gian dần trôi, chớp mắt đã tới cuối tuần. Cố tổng lại phát điên rồiBuổi chiều, Hứa Tịnh Nhi tới tiệm làm đẹp, dưỡng lại da để trông sáng sủa hơn. Cô không muốn để ông cụ Cố nhìn thấy vẻ tiều tụy của mình.Sau khi trở về chung cư, cô ngồi trước bàn trang điểm, trang điểm cẩn thận. Sau đó cô lựa chọn một chiếc váy dài màu nhạt, đi thêm đôi giày cao gót. Sau khi chắc chắn đã chuẩn bị hoàn hảo thì cô xách túi, định bước ra ngoài.Đúng lúc này, điện thoại của cô đổ chuông. Một dòng tin nhắn được gửi tới.Hứa Tịnh Nhi cầm điện thoại, nhìn thấy tên người nhắn, cô khẽ chau mày. Cô ấn vào tin nhắn, nội dung hiện ra trước mặt cô.Đó là một bức ảnh, bên dưới còn kèm theo một dòng chữ.Hứa Tịnh Nhi nhìn chăm chăm vào nội dung tin nhắn tầm chục giây. Cô không hề trả lời lại, chỉ tắt màn hình vứt vào trong túi và xuất phát.Nhà có chuyện vui khiến ông cụ Cố cũng thoải mái ra mặt. Ông cụ vui vẻ sắp xếp, chuẩn bị cho buổi tiệc. Ông hi vọng Khiết Thần sẽ đưa Hứa Tịnh Nhi về trong dáng vẻ đầy ân ái. Kết quả, đợi dài cả cổ chỉ nhìn thấy mỗi Hứa Tịnh Nhi một mình tới khiến ông không khỏi thở dài.Những người khác ở nhà họ Cố sớm đã có mặt, bọn họ ngồi chật cứng trong phòng khách.Cố Tuyết, Cố Sương ngồi cạnh ông cụ Cố, gọi ông cụ hết sức ngọt ngào.Sau khi Hứa Tịnh Nhi chào hỏi mọi người một lượt bèn nhìn ông cụ Cố bằng vẻ thất vọng. Cô cúi mặt, khẽ siết nắm tay, lý nhí giải thích: “Thưa ông, Khiết Thần…anh ấy hơi bận, vì vậy hôm nay không về được. Anh ấy bảo cháu xin lỗi ông ạ”.Ông cụ Cố đương nhiên nhìn ra ngay cô đang đỡ lời cho Khiết Thần. Thế nhưng ông cụ cũng không vạch trần, đang định đáp lại cho qua thì Cố Tuyết đã cướp lời.“Anh Khiết Thần không bao giờ vì bận mà vắng mặt trong buổi tiệc gia đình. Anh ấy không về chẳng phải là vì không nhận cô làm vợ, không muốn để cô có mặt ở đây sao? Sao cô vẫn còn về không biết ngại vậy?”Cố Sương cũng chêm vào: “Chị, còn phải hỏi sao? Cô ta nổi tiếng là mặt dày mà. Ba năm trước bò lên giường ép cưới, giờ vẫn còn là trò cười trong giới đấy. Phàm là người có chút sĩ diện sẽ không xuất hiện trước mặt chúng ta như thế này đâu. Cô ta thì sao? Dám to mồm đòi một tỷ tệ sinh lễ với ông, còn ép anh Khiết Thần phải cưới cô ta. Em chỉ muốn nói đúng một câu thôi, đó là tiện nhân vô liêm sỉ vô địch thiên hạ!”Những người khác dù không nói gì nhưng cũng nở nụ cười lạnh lùng đầy chế giễu.Hứa Tịnh Nhi đã từng nghe rất nhiều lời nói khó nghe từ Khiết Thần, nên trình độ ăn nói như Cố Tuyết, Cố Sương đối với cô chẳng khác gì gãi ngứa. Cô nhìn nụ cười trên khuôn mặt họ, cảm thấy sao cũng được. Chỉ là cô cảm thấy mình đã khiến ông cụ Cố bị mất mặt.Vì dù sao thì hôm nay ông cụ Cố cũng muốn khoe tấm chiếu mới là cô và Khiết Thần.Ông cụ không muốn Hứa Tịnh Nhi phải chịu uất ức. Vì chưa tới giờ cơm nên ông cụ suy nghĩ rồi nói với cô: “Tịnh Nhi, cháu ra ngoài sân, giúp ông cho đám cá koi ăn nhé”.Từ sau khi con trai qua đời, ông cụ Cố bỗng trở nên tin phong thủ. Thầy phong thủy nói rằng, ông cần đào một cái hồ trong sân, nuôi ít cá koi để có thể giữ bình an cho gia đình.Hứa Tịnh Nhi hiểu dụng ý của ông bèn gật đầu, quay người rời đi.
Chương 88
Lúc đó, Hứa Tịnh Nhi và Tiêu Thuần đã khẳng định mối quan hệ của mình và đồng thời cũng tạo một mối hiềm khích với Cố Tuyết, Cố Sương. Sau đó, khi cô và Khiết Thần ở bên nhau, hai người Cố Tuyết, Cố Sương không ít lần gây rắc rối cho cô. Thế nhưng lần nào họ cũng bị Hứa Tịnh Nhi bật lại nên càng uất hận cô hơn.
Thời gian dần trôi, chớp mắt đã tới cuối tuần. Cố tổng lại phát điên rồi
Buổi chiều, Hứa Tịnh Nhi tới tiệm làm đẹp, dưỡng lại da để trông sáng sủa hơn. Cô không muốn để ông cụ Cố nhìn thấy vẻ tiều tụy của mình.
Sau khi trở về chung cư, cô ngồi trước bàn trang điểm, trang điểm cẩn thận. Sau đó cô lựa chọn một chiếc váy dài màu nhạt, đi thêm đôi giày cao gót. Sau khi chắc chắn đã chuẩn bị hoàn hảo thì cô xách túi, định bước ra ngoài.
Đúng lúc này, điện thoại của cô đổ chuông. Một dòng tin nhắn được gửi tới.
Hứa Tịnh Nhi cầm điện thoại, nhìn thấy tên người nhắn, cô khẽ chau mày. Cô ấn vào tin nhắn, nội dung hiện ra trước mặt cô.
Đó là một bức ảnh, bên dưới còn kèm theo một dòng chữ.
Hứa Tịnh Nhi nhìn chăm chăm vào nội dung tin nhắn tầm chục giây. Cô không hề trả lời lại, chỉ tắt màn hình vứt vào trong túi và xuất phát.
Nhà có chuyện vui khiến ông cụ Cố cũng thoải mái ra mặt. Ông cụ vui vẻ sắp xếp, chuẩn bị cho buổi tiệc. Ông hi vọng Khiết Thần sẽ đưa Hứa Tịnh Nhi về trong dáng vẻ đầy ân ái. Kết quả, đợi dài cả cổ chỉ nhìn thấy mỗi Hứa Tịnh Nhi một mình tới khiến ông không khỏi thở dài.
Những người khác ở nhà họ Cố sớm đã có mặt, bọn họ ngồi chật cứng trong phòng khách.
Cố Tuyết, Cố Sương ngồi cạnh ông cụ Cố, gọi ông cụ hết sức ngọt ngào.
Sau khi Hứa Tịnh Nhi chào hỏi mọi người một lượt bèn nhìn ông cụ Cố bằng vẻ thất vọng. Cô cúi mặt, khẽ siết nắm tay, lý nhí giải thích: “Thưa ông, Khiết Thần…anh ấy hơi bận, vì vậy hôm nay không về được. Anh ấy bảo cháu xin lỗi ông ạ”.
Ông cụ Cố đương nhiên nhìn ra ngay cô đang đỡ lời cho Khiết Thần. Thế nhưng ông cụ cũng không vạch trần, đang định đáp lại cho qua thì Cố Tuyết đã cướp lời.
“Anh Khiết Thần không bao giờ vì bận mà vắng mặt trong buổi tiệc gia đình. Anh ấy không về chẳng phải là vì không nhận cô làm vợ, không muốn để cô có mặt ở đây sao? Sao cô vẫn còn về không biết ngại vậy?”
Cố Sương cũng chêm vào: “Chị, còn phải hỏi sao? Cô ta nổi tiếng là mặt dày mà. Ba năm trước bò lên giường ép cưới, giờ vẫn còn là trò cười trong giới đấy. Phàm là người có chút sĩ diện sẽ không xuất hiện trước mặt chúng ta như thế này đâu. Cô ta thì sao? Dám to mồm đòi một tỷ tệ sinh lễ với ông, còn ép anh Khiết Thần phải cưới cô ta. Em chỉ muốn nói đúng một câu thôi, đó là tiện nhân vô liêm sỉ vô địch thiên hạ!”
Những người khác dù không nói gì nhưng cũng nở nụ cười lạnh lùng đầy chế giễu.
Hứa Tịnh Nhi đã từng nghe rất nhiều lời nói khó nghe từ Khiết Thần, nên trình độ ăn nói như Cố Tuyết, Cố Sương đối với cô chẳng khác gì gãi ngứa. Cô nhìn nụ cười trên khuôn mặt họ, cảm thấy sao cũng được. Chỉ là cô cảm thấy mình đã khiến ông cụ Cố bị mất mặt.
Vì dù sao thì hôm nay ông cụ Cố cũng muốn khoe tấm chiếu mới là cô và Khiết Thần.
Ông cụ không muốn Hứa Tịnh Nhi phải chịu uất ức. Vì chưa tới giờ cơm nên ông cụ suy nghĩ rồi nói với cô: “Tịnh Nhi, cháu ra ngoài sân, giúp ông cho đám cá koi ăn nhé”.
Từ sau khi con trai qua đời, ông cụ Cố bỗng trở nên tin phong thủ. Thầy phong thủy nói rằng, ông cần đào một cái hồ trong sân, nuôi ít cá koi để có thể giữ bình an cho gia đình.
Hứa Tịnh Nhi hiểu dụng ý của ông bèn gật đầu, quay người rời đi.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 88Lúc đó, Hứa Tịnh Nhi và Tiêu Thuần đã khẳng định mối quan hệ của mình và đồng thời cũng tạo một mối hiềm khích với Cố Tuyết, Cố Sương. Sau đó, khi cô và Khiết Thần ở bên nhau, hai người Cố Tuyết, Cố Sương không ít lần gây rắc rối cho cô. Thế nhưng lần nào họ cũng bị Hứa Tịnh Nhi bật lại nên càng uất hận cô hơn.Thời gian dần trôi, chớp mắt đã tới cuối tuần. Cố tổng lại phát điên rồiBuổi chiều, Hứa Tịnh Nhi tới tiệm làm đẹp, dưỡng lại da để trông sáng sủa hơn. Cô không muốn để ông cụ Cố nhìn thấy vẻ tiều tụy của mình.Sau khi trở về chung cư, cô ngồi trước bàn trang điểm, trang điểm cẩn thận. Sau đó cô lựa chọn một chiếc váy dài màu nhạt, đi thêm đôi giày cao gót. Sau khi chắc chắn đã chuẩn bị hoàn hảo thì cô xách túi, định bước ra ngoài.Đúng lúc này, điện thoại của cô đổ chuông. Một dòng tin nhắn được gửi tới.Hứa Tịnh Nhi cầm điện thoại, nhìn thấy tên người nhắn, cô khẽ chau mày. Cô ấn vào tin nhắn, nội dung hiện ra trước mặt cô.Đó là một bức ảnh, bên dưới còn kèm theo một dòng chữ.Hứa Tịnh Nhi nhìn chăm chăm vào nội dung tin nhắn tầm chục giây. Cô không hề trả lời lại, chỉ tắt màn hình vứt vào trong túi và xuất phát.Nhà có chuyện vui khiến ông cụ Cố cũng thoải mái ra mặt. Ông cụ vui vẻ sắp xếp, chuẩn bị cho buổi tiệc. Ông hi vọng Khiết Thần sẽ đưa Hứa Tịnh Nhi về trong dáng vẻ đầy ân ái. Kết quả, đợi dài cả cổ chỉ nhìn thấy mỗi Hứa Tịnh Nhi một mình tới khiến ông không khỏi thở dài.Những người khác ở nhà họ Cố sớm đã có mặt, bọn họ ngồi chật cứng trong phòng khách.Cố Tuyết, Cố Sương ngồi cạnh ông cụ Cố, gọi ông cụ hết sức ngọt ngào.Sau khi Hứa Tịnh Nhi chào hỏi mọi người một lượt bèn nhìn ông cụ Cố bằng vẻ thất vọng. Cô cúi mặt, khẽ siết nắm tay, lý nhí giải thích: “Thưa ông, Khiết Thần…anh ấy hơi bận, vì vậy hôm nay không về được. Anh ấy bảo cháu xin lỗi ông ạ”.Ông cụ Cố đương nhiên nhìn ra ngay cô đang đỡ lời cho Khiết Thần. Thế nhưng ông cụ cũng không vạch trần, đang định đáp lại cho qua thì Cố Tuyết đã cướp lời.“Anh Khiết Thần không bao giờ vì bận mà vắng mặt trong buổi tiệc gia đình. Anh ấy không về chẳng phải là vì không nhận cô làm vợ, không muốn để cô có mặt ở đây sao? Sao cô vẫn còn về không biết ngại vậy?”Cố Sương cũng chêm vào: “Chị, còn phải hỏi sao? Cô ta nổi tiếng là mặt dày mà. Ba năm trước bò lên giường ép cưới, giờ vẫn còn là trò cười trong giới đấy. Phàm là người có chút sĩ diện sẽ không xuất hiện trước mặt chúng ta như thế này đâu. Cô ta thì sao? Dám to mồm đòi một tỷ tệ sinh lễ với ông, còn ép anh Khiết Thần phải cưới cô ta. Em chỉ muốn nói đúng một câu thôi, đó là tiện nhân vô liêm sỉ vô địch thiên hạ!”Những người khác dù không nói gì nhưng cũng nở nụ cười lạnh lùng đầy chế giễu.Hứa Tịnh Nhi đã từng nghe rất nhiều lời nói khó nghe từ Khiết Thần, nên trình độ ăn nói như Cố Tuyết, Cố Sương đối với cô chẳng khác gì gãi ngứa. Cô nhìn nụ cười trên khuôn mặt họ, cảm thấy sao cũng được. Chỉ là cô cảm thấy mình đã khiến ông cụ Cố bị mất mặt.Vì dù sao thì hôm nay ông cụ Cố cũng muốn khoe tấm chiếu mới là cô và Khiết Thần.Ông cụ không muốn Hứa Tịnh Nhi phải chịu uất ức. Vì chưa tới giờ cơm nên ông cụ suy nghĩ rồi nói với cô: “Tịnh Nhi, cháu ra ngoài sân, giúp ông cho đám cá koi ăn nhé”.Từ sau khi con trai qua đời, ông cụ Cố bỗng trở nên tin phong thủ. Thầy phong thủy nói rằng, ông cần đào một cái hồ trong sân, nuôi ít cá koi để có thể giữ bình an cho gia đình.Hứa Tịnh Nhi hiểu dụng ý của ông bèn gật đầu, quay người rời đi.