Tác giả:

Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…

Chương 95

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 95Mọi người đã đến đông đủ, ông cụ Cố bảo cô Lâm dọn cơm, người giúp việc bưng từng món lên, hầu như đều là những món Hứa Tịnh Nhi thích ăn. Cô thấy thế, trong lòng chợt thấy ấm áp, sau đó lặng lẽ mỉm cười với ông cụ Cố.Ông cụ Cố nhận được tín hiệu, cũng lặng lẽ nháy mắt một cái với cô.Ông ta nắm bắt xu hướng như vậy, khiến Hứa Tịnh Nhi không nhịn được khẽ bật cười.Dường như Cố Khiết Thần nghe thấy, khóe mắt lạnh lùng liếc về phía cô. Hứa Tịnh Nhi lập tức cúi đầu nhịn cười, dường như sự vui vẻ vừa rồi chỉ là ảo giác.Cố Khiết Thần nhìn khuôn mặt cô một lát, ánh mắt càng ngày càng sâu, hơi thở cũng càng ngày càng lạnh lẽo.Mọi người đều nhìn thấy hành động nhỏ của ba người, Hứa Tịnh Nhi rất được lòng ông cụ Cố, đây là điều không cần phải bàn cãi, nhưng thái độ của Cố Khiết Thần đối với cô thì họ nhất thời chưa nhìn ra được.…Sau bữa cơm, ông cụ Cố bảo người khui chai rượu vang mà ông ta cất kĩ, để cả nhà cùng thưởng thức. Mọi người ngồi trên sô pha trong phòng khách, vừa uống vừa bàn về tình hình thương trường, cùng với viễn cảnh phát triển trong tương lai của Cố Thị.Những chủ đề này thì Hứa Tịnh Nhi không chen vào được câu nào, nên cô đứng dậy đi vào bếp, giúp cô Lâm cắt hoa quả.Lúc Hứa Tịnh Nhi bưng đĩa hoa quả ra, bác cả Cố Hùng liếc cô một cái, khẽ lắc ly rượu vang trong tay, lên tiếng: “Khiết Thần, cháu là người thừa kế xuất sắc nhất trong thế hệ chúng ta, trên thương trường không có địch thủ, mấy năm nay không ngừng mở rộng bản đồ của tập đoàn Cố Thị. Điều đáng tiếc duy nhất là cháu không cưới được một người vợ danh giá, nếu không, hai nhà kết hợp, Cố Thị và cháu sẽ càng lên một tầm cao mới”.Ông ta ngừng một lát, ánh mắt tỏ vẻ tiếc nuối: “Cháu chịu tủi thân rồi”.Đương nhiên Hứa Tịnh Nhi biết rõ những lời này là nói cho cô nghe.Bước chân cô hơi khựng lại, nhưng sắc mặt không chút thay đổi, đi tới như không có chuyện gì, cúi xuống đặt đĩa hoa quả lên bàn.Cố Khiết Thần nghe thấy thế, khuôn mặt đẹp trai ngời ngời vẫn tỏ vẻ bình thản, ngón tay thon dài đẹp đẽ cầm chiếc ly chân cao, lắc một chút rồi ngửa đầu, tao nhã uống cạn.Dường như Hứa Tịnh Nhi không có chút ảnh hưởng nào tới anh, không đáng nhắc tới.Cố Hùng thấy thế bèn nhếch môi, tiếp tục cố ý nhằm vào Hứa Tịnh Nhi: “Vừa nãy tôi không cẩn thận làm bắn rượu vào giày, phiền cô lau giúp”.Miệng thì nói là làm phiền, nhưng giọng điệu lại là ra lệnh, dường như Hứa Tịnh Nhi chỉ là một người giúp việc.Bàn tay Hứa Tịnh Nhi siết chặt, sau đó tay của cô bỗng được một bàn tay to lành lạnh cầm lấy.Cô sửng sốt nhìn qua, Cố Khiết Thần đã nắm lấy tay cô, sau đó cô được một luồng sức mạnh lôi kéo, ngồi xuống sô pha, bên cạnh Cố Khiết Thần.Trái tim Hứa Tịnh Nhi lỡ mất hai nhịp.Cố Khiết Thần cụp mắt, lười biếng nghịch ngón tay thon nhỏ trắng nõn nà của Hứa Tịnh Nhi, nói: “Nhà họ Cố không cần liên hôn để dệt hoa trên gấm, Cố Khiết Thần cháu lại càng không cần! Người phụ nữ của cháu xinh đẹp là được!”.

Chương 95

Mọi người đã đến đông đủ, ông cụ Cố bảo cô Lâm dọn cơm, người giúp việc bưng từng món lên, hầu như đều là những món Hứa Tịnh Nhi thích ăn. Cô thấy thế, trong lòng chợt thấy ấm áp, sau đó lặng lẽ mỉm cười với ông cụ Cố.

Ông cụ Cố nhận được tín hiệu, cũng lặng lẽ nháy mắt một cái với cô.

Ông ta nắm bắt xu hướng như vậy, khiến Hứa Tịnh Nhi không nhịn được khẽ bật cười.

Dường như Cố Khiết Thần nghe thấy, khóe mắt lạnh lùng liếc về phía cô. Hứa Tịnh Nhi lập tức cúi đầu nhịn cười, dường như sự vui vẻ vừa rồi chỉ là ảo giác.

Cố Khiết Thần nhìn khuôn mặt cô một lát, ánh mắt càng ngày càng sâu, hơi thở cũng càng ngày càng lạnh lẽo.

Mọi người đều nhìn thấy hành động nhỏ của ba người, Hứa Tịnh Nhi rất được lòng ông cụ Cố, đây là điều không cần phải bàn cãi, nhưng thái độ của Cố Khiết Thần đối với cô thì họ nhất thời chưa nhìn ra được.

Sau bữa cơm, ông cụ Cố bảo người khui chai rượu vang mà ông ta cất kĩ, để cả nhà cùng thưởng thức. Mọi người ngồi trên sô pha trong phòng khách, vừa uống vừa bàn về tình hình thương trường, cùng với viễn cảnh phát triển trong tương lai của Cố Thị.

Những chủ đề này thì Hứa Tịnh Nhi không chen vào được câu nào, nên cô đứng dậy đi vào bếp, giúp cô Lâm cắt hoa quả.

Lúc Hứa Tịnh Nhi bưng đĩa hoa quả ra, bác cả Cố Hùng liếc cô một cái, khẽ lắc ly rượu vang trong tay, lên tiếng: “Khiết Thần, cháu là người thừa kế xuất sắc nhất trong thế hệ chúng ta, trên thương trường không có địch thủ, mấy năm nay không ngừng mở rộng bản đồ của tập đoàn Cố Thị. Điều đáng tiếc duy nhất là cháu không cưới được một người vợ danh giá, nếu không, hai nhà kết hợp, Cố Thị và cháu sẽ càng lên một tầm cao mới”.

Ông ta ngừng một lát, ánh mắt tỏ vẻ tiếc nuối: “Cháu chịu tủi thân rồi”.

Đương nhiên Hứa Tịnh Nhi biết rõ những lời này là nói cho cô nghe.

Bước chân cô hơi khựng lại, nhưng sắc mặt không chút thay đổi, đi tới như không có chuyện gì, cúi xuống đặt đĩa hoa quả lên bàn.

Cố Khiết Thần nghe thấy thế, khuôn mặt đẹp trai ngời ngời vẫn tỏ vẻ bình thản, ngón tay thon dài đẹp đẽ cầm chiếc ly chân cao, lắc một chút rồi ngửa đầu, tao nhã uống cạn.

Dường như Hứa Tịnh Nhi không có chút ảnh hưởng nào tới anh, không đáng nhắc tới.

Cố Hùng thấy thế bèn nhếch môi, tiếp tục cố ý nhằm vào Hứa Tịnh Nhi: “Vừa nãy tôi không cẩn thận làm bắn rượu vào giày, phiền cô lau giúp”.

Miệng thì nói là làm phiền, nhưng giọng điệu lại là ra lệnh, dường như Hứa Tịnh Nhi chỉ là một người giúp việc.

Bàn tay Hứa Tịnh Nhi siết chặt, sau đó tay của cô bỗng được một bàn tay to lành lạnh cầm lấy.

Cô sửng sốt nhìn qua, Cố Khiết Thần đã nắm lấy tay cô, sau đó cô được một luồng sức mạnh lôi kéo, ngồi xuống sô pha, bên cạnh Cố Khiết Thần.

Trái tim Hứa Tịnh Nhi lỡ mất hai nhịp.

Cố Khiết Thần cụp mắt, lười biếng nghịch ngón tay thon nhỏ trắng nõn nà của Hứa Tịnh Nhi, nói: “Nhà họ Cố không cần liên hôn để dệt hoa trên gấm, Cố Khiết Thần cháu lại càng không cần! Người phụ nữ của cháu xinh đẹp là được!”.

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 95Mọi người đã đến đông đủ, ông cụ Cố bảo cô Lâm dọn cơm, người giúp việc bưng từng món lên, hầu như đều là những món Hứa Tịnh Nhi thích ăn. Cô thấy thế, trong lòng chợt thấy ấm áp, sau đó lặng lẽ mỉm cười với ông cụ Cố.Ông cụ Cố nhận được tín hiệu, cũng lặng lẽ nháy mắt một cái với cô.Ông ta nắm bắt xu hướng như vậy, khiến Hứa Tịnh Nhi không nhịn được khẽ bật cười.Dường như Cố Khiết Thần nghe thấy, khóe mắt lạnh lùng liếc về phía cô. Hứa Tịnh Nhi lập tức cúi đầu nhịn cười, dường như sự vui vẻ vừa rồi chỉ là ảo giác.Cố Khiết Thần nhìn khuôn mặt cô một lát, ánh mắt càng ngày càng sâu, hơi thở cũng càng ngày càng lạnh lẽo.Mọi người đều nhìn thấy hành động nhỏ của ba người, Hứa Tịnh Nhi rất được lòng ông cụ Cố, đây là điều không cần phải bàn cãi, nhưng thái độ của Cố Khiết Thần đối với cô thì họ nhất thời chưa nhìn ra được.…Sau bữa cơm, ông cụ Cố bảo người khui chai rượu vang mà ông ta cất kĩ, để cả nhà cùng thưởng thức. Mọi người ngồi trên sô pha trong phòng khách, vừa uống vừa bàn về tình hình thương trường, cùng với viễn cảnh phát triển trong tương lai của Cố Thị.Những chủ đề này thì Hứa Tịnh Nhi không chen vào được câu nào, nên cô đứng dậy đi vào bếp, giúp cô Lâm cắt hoa quả.Lúc Hứa Tịnh Nhi bưng đĩa hoa quả ra, bác cả Cố Hùng liếc cô một cái, khẽ lắc ly rượu vang trong tay, lên tiếng: “Khiết Thần, cháu là người thừa kế xuất sắc nhất trong thế hệ chúng ta, trên thương trường không có địch thủ, mấy năm nay không ngừng mở rộng bản đồ của tập đoàn Cố Thị. Điều đáng tiếc duy nhất là cháu không cưới được một người vợ danh giá, nếu không, hai nhà kết hợp, Cố Thị và cháu sẽ càng lên một tầm cao mới”.Ông ta ngừng một lát, ánh mắt tỏ vẻ tiếc nuối: “Cháu chịu tủi thân rồi”.Đương nhiên Hứa Tịnh Nhi biết rõ những lời này là nói cho cô nghe.Bước chân cô hơi khựng lại, nhưng sắc mặt không chút thay đổi, đi tới như không có chuyện gì, cúi xuống đặt đĩa hoa quả lên bàn.Cố Khiết Thần nghe thấy thế, khuôn mặt đẹp trai ngời ngời vẫn tỏ vẻ bình thản, ngón tay thon dài đẹp đẽ cầm chiếc ly chân cao, lắc một chút rồi ngửa đầu, tao nhã uống cạn.Dường như Hứa Tịnh Nhi không có chút ảnh hưởng nào tới anh, không đáng nhắc tới.Cố Hùng thấy thế bèn nhếch môi, tiếp tục cố ý nhằm vào Hứa Tịnh Nhi: “Vừa nãy tôi không cẩn thận làm bắn rượu vào giày, phiền cô lau giúp”.Miệng thì nói là làm phiền, nhưng giọng điệu lại là ra lệnh, dường như Hứa Tịnh Nhi chỉ là một người giúp việc.Bàn tay Hứa Tịnh Nhi siết chặt, sau đó tay của cô bỗng được một bàn tay to lành lạnh cầm lấy.Cô sửng sốt nhìn qua, Cố Khiết Thần đã nắm lấy tay cô, sau đó cô được một luồng sức mạnh lôi kéo, ngồi xuống sô pha, bên cạnh Cố Khiết Thần.Trái tim Hứa Tịnh Nhi lỡ mất hai nhịp.Cố Khiết Thần cụp mắt, lười biếng nghịch ngón tay thon nhỏ trắng nõn nà của Hứa Tịnh Nhi, nói: “Nhà họ Cố không cần liên hôn để dệt hoa trên gấm, Cố Khiết Thần cháu lại càng không cần! Người phụ nữ của cháu xinh đẹp là được!”.

Chương 95