Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 97
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 97“Tịnh Nhi, cháu phải tiếp tục kiên trì, mau chóng có con với Khiết Thần, mà không, không phải một đứa, mà phải thật nhiều, ông nuôi được hết! Khiết Thần cô đơn quá, ông sợ không ở với nó được lâu nữa, ông không muốn đến lúc đó nó vẫn một mình, ông không yên tâm…”.Những lời lè nhè của ông Cố khiến trái tim của Hứa Tịnh Nhi không nén được sự chua xót, khóe mắt bất giác trào nước mắt.Cô đã phụ lòng tin của ông nội, cô căn bản không thể có được trái tim của Khiết Thần, tất cả những gì xảy ra hôm nay, chẳng qua là Khiết Thần cùng cô diễn kịch mà thôi…Cô không dám để ông nội thấy cô rơi lệ, vội vàng cúi đầu, xụt xịt mũi, rồi dịu dàng nói: “Ông ngủ đi”.Ông cụ Cố ngoan ngoãn gật đầu: “Được, ông phải vào giấc mơ tìm con trai ông, bảo với nó, là ông đã tìm được vợ cho Khiết Thần rồi, ông giỏi hơn nó!”.–Hứa Tịnh Nhi ra khỏi phòng, Cố Khiết Thần đang đứng quay lưng vào cô, tựa vào tay vịn hành lang, ngắm nhìn bầu trời đêm.Căn biệt thự bỗng trở nên yên ắng, trống rỗng, khiến cho cái bóng của anh trông vô cùng cô độc, làm cô thật muốn bước đến ôm lấy anh.Cô nhìn anh, giống như là bị hớp hồn vậy, từng bước, từng bước tiến lại gần.Có thể là do những lời vừa nãy của ông nội, có thể là do vừa nãy Cố Khiết Thần đã bảo vệ cô, cũng có thể là do sự mê hoặc của màn đêm tĩnh mịch, đợi đến khi cô định thần lại, hai tay của cô đã đưa ra, ôm lấy eo của anh.Giống như ngày xưa cô vẫn từng ôm anh!Vào giây phút đầu ngón tay cô chạm vào áo anh, trong đầu cô lại lóe lên đoạn tin nhắn cô nhận được buổi chiều lúc ra khỏi nhà, bức ảnh đi kèm, còn cả nội dung trên đó…Tin nhắn là Tô Tử Thiến gửi đến, ảnh cô ta và Cố Khiết Thần tựa sát vào nhau, Cố Khiết Thần nhắm mắt, đầu tựa vào vai cô ta, yên lặng ngủ, còn cô ta nghiêng đầu, nhìn ngắm anh âu yếm, giống như một đôi tình nhân.Cô ta nói: Cho dù cô có ép Khiết Thần lấy cô, thì anh ấy cũng không yêu cô, người anh ấy yêu là tôi, bất luận anh ấy có kết hôn không, tôi cũng sẽ không buông tay, không từ bỏ, nhưng nếu cô còn chút sĩ diện, thì hãy tự giác rút lui đi! Tránh về sau càng khó coi!Bên cạnh Cố Khiết Thần xưa nay không thiếu người theo đuổi, lúc Hứa Tịnh Nhi và anh ở bên nhau, cô đã bóp nát biết bao ong bướm vây quanh anh, không ngờ có một ngày, chính cô lại trở thành ong bướm bị bóp nát!Có phải gió đã đổi chiều không?Một chính thất như cô, lại bị tiểu tam ở bên ngoài dọa nạt, bắt cô nhường!Sao mà đáng thương quá…Ngón tay của Hứa Tịnh Nhi từ từ khum lại, dần dần nắm thành nắm đấm, càng lúc càng cứng lại, rồi thu về.Cô nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, lúc mở mắt ra, mọi cảm xúc đều đã được cất sâu nơi đáy mắt, cô thấp giọng lên tiếng: “Ông đã ngủ rồi”.Cùng với tiếng nói cô cất lên, Cố Khiết Thần quay người lại, con ngươi đen láy như có như không liếc nhìn khuôn mặt cô, không một biểu cảm, cũng không nói gì, nhấc chân đi xuống dưới.Tất cả những yêu thương, bảo vệ tối hôm nay, chỉ là một màn kịch sắp vén màn mà thôi…
Chương 97
“Tịnh Nhi, cháu phải tiếp tục kiên trì, mau chóng có con với Khiết Thần, mà không, không phải một đứa, mà phải thật nhiều, ông nuôi được hết! Khiết Thần cô đơn quá, ông sợ không ở với nó được lâu nữa, ông không muốn đến lúc đó nó vẫn một mình, ông không yên tâm…”.
Những lời lè nhè của ông Cố khiến trái tim của Hứa Tịnh Nhi không nén được sự chua xót, khóe mắt bất giác trào nước mắt.
Cô đã phụ lòng tin của ông nội, cô căn bản không thể có được trái tim của Khiết Thần, tất cả những gì xảy ra hôm nay, chẳng qua là Khiết Thần cùng cô diễn kịch mà thôi…
Cô không dám để ông nội thấy cô rơi lệ, vội vàng cúi đầu, xụt xịt mũi, rồi dịu dàng nói: “Ông ngủ đi”.
Ông cụ Cố ngoan ngoãn gật đầu: “Được, ông phải vào giấc mơ tìm con trai ông, bảo với nó, là ông đã tìm được vợ cho Khiết Thần rồi, ông giỏi hơn nó!”.
–
Hứa Tịnh Nhi ra khỏi phòng, Cố Khiết Thần đang đứng quay lưng vào cô, tựa vào tay vịn hành lang, ngắm nhìn bầu trời đêm.
Căn biệt thự bỗng trở nên yên ắng, trống rỗng, khiến cho cái bóng của anh trông vô cùng cô độc, làm cô thật muốn bước đến ôm lấy anh.
Cô nhìn anh, giống như là bị hớp hồn vậy, từng bước, từng bước tiến lại gần.
Có thể là do những lời vừa nãy của ông nội, có thể là do vừa nãy Cố Khiết Thần đã bảo vệ cô, cũng có thể là do sự mê hoặc của màn đêm tĩnh mịch, đợi đến khi cô định thần lại, hai tay của cô đã đưa ra, ôm lấy eo của anh.
Giống như ngày xưa cô vẫn từng ôm anh!
Vào giây phút đầu ngón tay cô chạm vào áo anh, trong đầu cô lại lóe lên đoạn tin nhắn cô nhận được buổi chiều lúc ra khỏi nhà, bức ảnh đi kèm, còn cả nội dung trên đó…
Tin nhắn là Tô Tử Thiến gửi đến, ảnh cô ta và Cố Khiết Thần tựa sát vào nhau, Cố Khiết Thần nhắm mắt, đầu tựa vào vai cô ta, yên lặng ngủ, còn cô ta nghiêng đầu, nhìn ngắm anh âu yếm, giống như một đôi tình nhân.
Cô ta nói: Cho dù cô có ép Khiết Thần lấy cô, thì anh ấy cũng không yêu cô, người anh ấy yêu là tôi, bất luận anh ấy có kết hôn không, tôi cũng sẽ không buông tay, không từ bỏ, nhưng nếu cô còn chút sĩ diện, thì hãy tự giác rút lui đi! Tránh về sau càng khó coi!
Bên cạnh Cố Khiết Thần xưa nay không thiếu người theo đuổi, lúc Hứa Tịnh Nhi và anh ở bên nhau, cô đã bóp nát biết bao ong bướm vây quanh anh, không ngờ có một ngày, chính cô lại trở thành ong bướm bị bóp nát!
Có phải gió đã đổi chiều không?
Một chính thất như cô, lại bị tiểu tam ở bên ngoài dọa nạt, bắt cô nhường!
Sao mà đáng thương quá…
Ngón tay của Hứa Tịnh Nhi từ từ khum lại, dần dần nắm thành nắm đấm, càng lúc càng cứng lại, rồi thu về.
Cô nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, lúc mở mắt ra, mọi cảm xúc đều đã được cất sâu nơi đáy mắt, cô thấp giọng lên tiếng: “Ông đã ngủ rồi”.
Cùng với tiếng nói cô cất lên, Cố Khiết Thần quay người lại, con ngươi đen láy như có như không liếc nhìn khuôn mặt cô, không một biểu cảm, cũng không nói gì, nhấc chân đi xuống dưới.
Tất cả những yêu thương, bảo vệ tối hôm nay, chỉ là một màn kịch sắp vén màn mà thôi…
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 97“Tịnh Nhi, cháu phải tiếp tục kiên trì, mau chóng có con với Khiết Thần, mà không, không phải một đứa, mà phải thật nhiều, ông nuôi được hết! Khiết Thần cô đơn quá, ông sợ không ở với nó được lâu nữa, ông không muốn đến lúc đó nó vẫn một mình, ông không yên tâm…”.Những lời lè nhè của ông Cố khiến trái tim của Hứa Tịnh Nhi không nén được sự chua xót, khóe mắt bất giác trào nước mắt.Cô đã phụ lòng tin của ông nội, cô căn bản không thể có được trái tim của Khiết Thần, tất cả những gì xảy ra hôm nay, chẳng qua là Khiết Thần cùng cô diễn kịch mà thôi…Cô không dám để ông nội thấy cô rơi lệ, vội vàng cúi đầu, xụt xịt mũi, rồi dịu dàng nói: “Ông ngủ đi”.Ông cụ Cố ngoan ngoãn gật đầu: “Được, ông phải vào giấc mơ tìm con trai ông, bảo với nó, là ông đã tìm được vợ cho Khiết Thần rồi, ông giỏi hơn nó!”.–Hứa Tịnh Nhi ra khỏi phòng, Cố Khiết Thần đang đứng quay lưng vào cô, tựa vào tay vịn hành lang, ngắm nhìn bầu trời đêm.Căn biệt thự bỗng trở nên yên ắng, trống rỗng, khiến cho cái bóng của anh trông vô cùng cô độc, làm cô thật muốn bước đến ôm lấy anh.Cô nhìn anh, giống như là bị hớp hồn vậy, từng bước, từng bước tiến lại gần.Có thể là do những lời vừa nãy của ông nội, có thể là do vừa nãy Cố Khiết Thần đã bảo vệ cô, cũng có thể là do sự mê hoặc của màn đêm tĩnh mịch, đợi đến khi cô định thần lại, hai tay của cô đã đưa ra, ôm lấy eo của anh.Giống như ngày xưa cô vẫn từng ôm anh!Vào giây phút đầu ngón tay cô chạm vào áo anh, trong đầu cô lại lóe lên đoạn tin nhắn cô nhận được buổi chiều lúc ra khỏi nhà, bức ảnh đi kèm, còn cả nội dung trên đó…Tin nhắn là Tô Tử Thiến gửi đến, ảnh cô ta và Cố Khiết Thần tựa sát vào nhau, Cố Khiết Thần nhắm mắt, đầu tựa vào vai cô ta, yên lặng ngủ, còn cô ta nghiêng đầu, nhìn ngắm anh âu yếm, giống như một đôi tình nhân.Cô ta nói: Cho dù cô có ép Khiết Thần lấy cô, thì anh ấy cũng không yêu cô, người anh ấy yêu là tôi, bất luận anh ấy có kết hôn không, tôi cũng sẽ không buông tay, không từ bỏ, nhưng nếu cô còn chút sĩ diện, thì hãy tự giác rút lui đi! Tránh về sau càng khó coi!Bên cạnh Cố Khiết Thần xưa nay không thiếu người theo đuổi, lúc Hứa Tịnh Nhi và anh ở bên nhau, cô đã bóp nát biết bao ong bướm vây quanh anh, không ngờ có một ngày, chính cô lại trở thành ong bướm bị bóp nát!Có phải gió đã đổi chiều không?Một chính thất như cô, lại bị tiểu tam ở bên ngoài dọa nạt, bắt cô nhường!Sao mà đáng thương quá…Ngón tay của Hứa Tịnh Nhi từ từ khum lại, dần dần nắm thành nắm đấm, càng lúc càng cứng lại, rồi thu về.Cô nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, lúc mở mắt ra, mọi cảm xúc đều đã được cất sâu nơi đáy mắt, cô thấp giọng lên tiếng: “Ông đã ngủ rồi”.Cùng với tiếng nói cô cất lên, Cố Khiết Thần quay người lại, con ngươi đen láy như có như không liếc nhìn khuôn mặt cô, không một biểu cảm, cũng không nói gì, nhấc chân đi xuống dưới.Tất cả những yêu thương, bảo vệ tối hôm nay, chỉ là một màn kịch sắp vén màn mà thôi…