Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 102
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 102“Phải, tôi suýt nữa thì quên sở trường của cô là gì”.Cố Khiết Thần lên tiếng, giọng nói vô cùng bình tĩnh, nhưng lại khiến Hứa Tịnh Nhi không khỏi rùng mình.Đôi mắt đen của Cố Khiết Thần đánh giá cô, bất ngờ bật cười, sau đó chợt tối đi, trong đó bắt đầu ánh lên dục vọng mang theo sát khí mà trước kia cô quen thuộc nhất.Không cần nói cũng biết là anh muốn làm gì.Đầu óc của Hứa Tịnh Nhi còn chưa kịp có phản ứng, thì hai tay cô đã đẩy Cố Khiết Thần theo bản năng, sau đó quay người đẩy cửa xe.Nhưng Cố Khiết Thần còn hành động nhanh hơn, chỉ nghe thấy tiếng khóa xe vang lên, sau đó, Hứa Tịnh Nhi cảm thấy lưng dựa ghế ngồi của mình bị hạ xuống, một tay của người đàn ông khóa chặt hai tay cô, đẩy người cô ngã xuống.Cố Khiết Thần nghiêng người áp tới, đặt hai tay cô lên đỉnh đầu, không gian trong xe chật hẹp, cô bỗng chốc không động đậy được.Dù vậy, cô vẫn ra sức giãy giụa, khiến khuôn mặt vốn hơi tái nhợt trở nên ửng hồng.Cô không muốn làm chuyện này với anh một chút nào, nhất là hiện giờ.“Thả tôi ra, Cố Khiết Thần, anh đừng có động vào tôi!”.Cố Khiết Thần từ trên cao liếc xuống cô, đôi môi mỏng hé mở, gằn từng chữ: “Nếu đã là cuộc hôn nhân lấy thân thể để đổi thì Hứa Tịnh Nhi, cô cũng phải yêu nghề chút chứ. Cầm tiền rồi lại không cho tôi động vào, bao nhiêu lợi ích trên đời này cô lấy hết sao?”.Anh cười khẩy, bổ sung thêm một câu: “Cô nghĩ mình có tư cách từ chối tôi sao?”.Hứa Tịnh Nhi thở dồn dập.Đối với Cố Khiết Thần, sức lực của cô quá nhỏ bé, lúc này cô chẳng khác nào con cá nằm trên thớt, mặc anh giết thịt, cứng chọi cứng với anh thì cô chỉ có thiệt thòi.Trong lúc cấp bách, cô buột miệng nói: “Anh làm như vậy, không sợ Tô Tử Thiến đau lòng sao? Anh có nhu cầu thì đi tìm cô ta ấy, tôi đã nói rồi, tôi nhất định sẽ trả tiền cho anh!”.Tô Tử Thiến!Đây là lần thứ hai cô đẩy anh cho người phụ nữ khác mà không hề chớp mắt.Cuộc hôn nhân này đối với cô là chiếc lồng, cô nóng lòng muốn giải thoát, Cố Khiết Thần anh chỉ là một bàn đạp nhỏ bé.Ha ha.Hứa Tịnh Nhi không biết mình muốn đi đâu, cô chỉ không muốn ở cùng một chỗ với Cố Khiết Thần, dù chỉ một phút một giây cô cũng không muốn.Nếu như hôm nay Cố Khiết Thần chỉ là một người lạ mặt, cô sẽ không quá buồn quá đau khổ, nhưng anh lại là người cô rất yêu… Là cô đã đưa dao cho anh, nên mới khiến bản thân thương tích đầy mình.Cố Khiết Thần tựa vào ghế, anh nhìn cơ thể Hứa Tịnh Nhi lảo đảo sắp ngã, nhìn cô bước đi thất tha thất thểu, từng bước, từng bước cố gắng trụ vững.Gió biển thổi tới, chiếc váy dài của cô bay phấp phới, cô lạnh đến phát run, người đứng không vững, cứ như có thể ngã ngay lập tức.Thế nhưng cô không hề quay đầu lại.Giải tỏa dục vọng không hề khiến anh cảm thấy thỏa mãn, ngược lại còn có một cảm giác trống rỗng rất lớn, dần dần nuốt trọn anh.Trước mắt anh bỗng hiện lên hình ảnh vừa nãy Hứa Tịnh Nhi ở dưới anh, ban đầu cô còn chống trả, nhưng sau đó thì bất động, thậm chí còn nhắm mắt, bình tĩnh, lặng im như tờ.
Chương 102
“Phải, tôi suýt nữa thì quên sở trường của cô là gì”.
Cố Khiết Thần lên tiếng, giọng nói vô cùng bình tĩnh, nhưng lại khiến Hứa Tịnh Nhi không khỏi rùng mình.
Đôi mắt đen của Cố Khiết Thần đánh giá cô, bất ngờ bật cười, sau đó chợt tối đi, trong đó bắt đầu ánh lên dục vọng mang theo sát khí mà trước kia cô quen thuộc nhất.
Không cần nói cũng biết là anh muốn làm gì.
Đầu óc của Hứa Tịnh Nhi còn chưa kịp có phản ứng, thì hai tay cô đã đẩy Cố Khiết Thần theo bản năng, sau đó quay người đẩy cửa xe.
Nhưng Cố Khiết Thần còn hành động nhanh hơn, chỉ nghe thấy tiếng khóa xe vang lên, sau đó, Hứa Tịnh Nhi cảm thấy lưng dựa ghế ngồi của mình bị hạ xuống, một tay của người đàn ông khóa chặt hai tay cô, đẩy người cô ngã xuống.
Cố Khiết Thần nghiêng người áp tới, đặt hai tay cô lên đỉnh đầu, không gian trong xe chật hẹp, cô bỗng chốc không động đậy được.
Dù vậy, cô vẫn ra sức giãy giụa, khiến khuôn mặt vốn hơi tái nhợt trở nên ửng hồng.
Cô không muốn làm chuyện này với anh một chút nào, nhất là hiện giờ.
“Thả tôi ra, Cố Khiết Thần, anh đừng có động vào tôi!”.
Cố Khiết Thần từ trên cao liếc xuống cô, đôi môi mỏng hé mở, gằn từng chữ: “Nếu đã là cuộc hôn nhân lấy thân thể để đổi thì Hứa Tịnh Nhi, cô cũng phải yêu nghề chút chứ. Cầm tiền rồi lại không cho tôi động vào, bao nhiêu lợi ích trên đời này cô lấy hết sao?”.
Anh cười khẩy, bổ sung thêm một câu: “Cô nghĩ mình có tư cách từ chối tôi sao?”.
Hứa Tịnh Nhi thở dồn dập.
Đối với Cố Khiết Thần, sức lực của cô quá nhỏ bé, lúc này cô chẳng khác nào con cá nằm trên thớt, mặc anh giết thịt, cứng chọi cứng với anh thì cô chỉ có thiệt thòi.
Trong lúc cấp bách, cô buột miệng nói: “Anh làm như vậy, không sợ Tô Tử Thiến đau lòng sao? Anh có nhu cầu thì đi tìm cô ta ấy, tôi đã nói rồi, tôi nhất định sẽ trả tiền cho anh!”.
Tô Tử Thiến!
Đây là lần thứ hai cô đẩy anh cho người phụ nữ khác mà không hề chớp mắt.
Cuộc hôn nhân này đối với cô là chiếc lồng, cô nóng lòng muốn giải thoát, Cố Khiết Thần anh chỉ là một bàn đạp nhỏ bé.
Ha ha.
Hứa Tịnh Nhi không biết mình muốn đi đâu, cô chỉ không muốn ở cùng một chỗ với Cố Khiết Thần, dù chỉ một phút một giây cô cũng không muốn.
Nếu như hôm nay Cố Khiết Thần chỉ là một người lạ mặt, cô sẽ không quá buồn quá đau khổ, nhưng anh lại là người cô rất yêu… Là cô đã đưa dao cho anh, nên mới khiến bản thân thương tích đầy mình.
Cố Khiết Thần tựa vào ghế, anh nhìn cơ thể Hứa Tịnh Nhi lảo đảo sắp ngã, nhìn cô bước đi thất tha thất thểu, từng bước, từng bước cố gắng trụ vững.
Gió biển thổi tới, chiếc váy dài của cô bay phấp phới, cô lạnh đến phát run, người đứng không vững, cứ như có thể ngã ngay lập tức.
Thế nhưng cô không hề quay đầu lại.
Giải tỏa dục vọng không hề khiến anh cảm thấy thỏa mãn, ngược lại còn có một cảm giác trống rỗng rất lớn, dần dần nuốt trọn anh.
Trước mắt anh bỗng hiện lên hình ảnh vừa nãy Hứa Tịnh Nhi ở dưới anh, ban đầu cô còn chống trả, nhưng sau đó thì bất động, thậm chí còn nhắm mắt, bình tĩnh, lặng im như tờ.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 102“Phải, tôi suýt nữa thì quên sở trường của cô là gì”.Cố Khiết Thần lên tiếng, giọng nói vô cùng bình tĩnh, nhưng lại khiến Hứa Tịnh Nhi không khỏi rùng mình.Đôi mắt đen của Cố Khiết Thần đánh giá cô, bất ngờ bật cười, sau đó chợt tối đi, trong đó bắt đầu ánh lên dục vọng mang theo sát khí mà trước kia cô quen thuộc nhất.Không cần nói cũng biết là anh muốn làm gì.Đầu óc của Hứa Tịnh Nhi còn chưa kịp có phản ứng, thì hai tay cô đã đẩy Cố Khiết Thần theo bản năng, sau đó quay người đẩy cửa xe.Nhưng Cố Khiết Thần còn hành động nhanh hơn, chỉ nghe thấy tiếng khóa xe vang lên, sau đó, Hứa Tịnh Nhi cảm thấy lưng dựa ghế ngồi của mình bị hạ xuống, một tay của người đàn ông khóa chặt hai tay cô, đẩy người cô ngã xuống.Cố Khiết Thần nghiêng người áp tới, đặt hai tay cô lên đỉnh đầu, không gian trong xe chật hẹp, cô bỗng chốc không động đậy được.Dù vậy, cô vẫn ra sức giãy giụa, khiến khuôn mặt vốn hơi tái nhợt trở nên ửng hồng.Cô không muốn làm chuyện này với anh một chút nào, nhất là hiện giờ.“Thả tôi ra, Cố Khiết Thần, anh đừng có động vào tôi!”.Cố Khiết Thần từ trên cao liếc xuống cô, đôi môi mỏng hé mở, gằn từng chữ: “Nếu đã là cuộc hôn nhân lấy thân thể để đổi thì Hứa Tịnh Nhi, cô cũng phải yêu nghề chút chứ. Cầm tiền rồi lại không cho tôi động vào, bao nhiêu lợi ích trên đời này cô lấy hết sao?”.Anh cười khẩy, bổ sung thêm một câu: “Cô nghĩ mình có tư cách từ chối tôi sao?”.Hứa Tịnh Nhi thở dồn dập.Đối với Cố Khiết Thần, sức lực của cô quá nhỏ bé, lúc này cô chẳng khác nào con cá nằm trên thớt, mặc anh giết thịt, cứng chọi cứng với anh thì cô chỉ có thiệt thòi.Trong lúc cấp bách, cô buột miệng nói: “Anh làm như vậy, không sợ Tô Tử Thiến đau lòng sao? Anh có nhu cầu thì đi tìm cô ta ấy, tôi đã nói rồi, tôi nhất định sẽ trả tiền cho anh!”.Tô Tử Thiến!Đây là lần thứ hai cô đẩy anh cho người phụ nữ khác mà không hề chớp mắt.Cuộc hôn nhân này đối với cô là chiếc lồng, cô nóng lòng muốn giải thoát, Cố Khiết Thần anh chỉ là một bàn đạp nhỏ bé.Ha ha.Hứa Tịnh Nhi không biết mình muốn đi đâu, cô chỉ không muốn ở cùng một chỗ với Cố Khiết Thần, dù chỉ một phút một giây cô cũng không muốn.Nếu như hôm nay Cố Khiết Thần chỉ là một người lạ mặt, cô sẽ không quá buồn quá đau khổ, nhưng anh lại là người cô rất yêu… Là cô đã đưa dao cho anh, nên mới khiến bản thân thương tích đầy mình.Cố Khiết Thần tựa vào ghế, anh nhìn cơ thể Hứa Tịnh Nhi lảo đảo sắp ngã, nhìn cô bước đi thất tha thất thểu, từng bước, từng bước cố gắng trụ vững.Gió biển thổi tới, chiếc váy dài của cô bay phấp phới, cô lạnh đến phát run, người đứng không vững, cứ như có thể ngã ngay lập tức.Thế nhưng cô không hề quay đầu lại.Giải tỏa dục vọng không hề khiến anh cảm thấy thỏa mãn, ngược lại còn có một cảm giác trống rỗng rất lớn, dần dần nuốt trọn anh.Trước mắt anh bỗng hiện lên hình ảnh vừa nãy Hứa Tịnh Nhi ở dưới anh, ban đầu cô còn chống trả, nhưng sau đó thì bất động, thậm chí còn nhắm mắt, bình tĩnh, lặng im như tờ.