Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 118
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 118Anh ta ném điện thoại xuống, hai tay đan vào nhau đặt sau đầu, dựa vào ghế sofa, lắc đầu thở dài. So với tâm tư phụ nữ không hiểu thấu, anh ta càng cảm thấy tâm tư của Cố Khiết Thần mới là không thể hiểu thấu.Cố Khiết Thần cúp máy, sau đó hung hăng ném điện thoại lên giường, ba chữ Hứa Tịnh Nhi khiến đầu anh còn đau hơn lúc nãy gấp mấy lần.Anh nhắm mắt lại, thử để mình quên đi những lời Từ Soái nói với anh, nhưng càng muốn quên đi thì nó lại càng rõ ràng vô cùng.…Bên phòng VIP.Hứa Tịnh Nhi đã liều hết sức đấu tranh với Bàng Hải, nhưng vẫn không thể thoát khỏi. Ngược lại, Bàng Hải giống như vờn mèo chơi đùa với cô. Tay chân cô đánh vào người hắn chẳng khác nào gãi ngứa, hắn không hề bị ảnh hưởng chút nào.Cô mệt đến mức thở hổn hển, mồ hôi nóng trên trán không ngừng chảy. Cô cảm thấy sức lực của mình đang dần biến mất, sắp kiệt sức.“Hết sức rồi sao?”.Bàng Hải nhếch mép cười, khinh thường quan sát cô từ trên xuống dưới, bóp khớp xương hai tay mình kêu răng rắc, khiến người ta nghe mà không ngừng phát run.“Vậy thì đến lượt tôi!”.Bàng Hải bước nhanh tới, nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Hứa Tịnh Nhi, kéo cô đến sofa. Giây lát sau, hắn đè cô ngã xuống, bước chân qua, một châm giẫm lên ghế sofa, cơ thể áp phía trên Hứa Tịnh Nhi.Một tay hắn vỗ vào mặt Hứa Tịnh Nhi, cười dữ dằn: “Ranh con, lần đầu tiên tôi gặp được một người phụ nữ hăng hái như cô, rất hợp sở thích tôi. Chi bằng cô đi theo tôi, tôi bao cô ăn ngon uống ngon!”.Tay chân Hứa Tịnh Nhi bị đè không thể động đậy, cô cong môi cười: “Anh nằm mơ đi!”. Nói xong, cô dùng hết sức lực còn lại trên người mình cắn vào gan bàn tay hắn, tay Bàng Hải lập tức chảy máu.Mùi máu hoàn toàn kích thích thú tính của Bàng Hải, hắn gằn giọng nói: “Rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt!”.Hắn trở tay tát vào mặt Hứa Tịnh Nhi làm cô choáng váng đầu óc, sau đó cô nghe thấy tiếng xé rách, cảm giác phía trước người mình lành lạnh…Trong lúc tuyệt vọng, Hứa Tịnh Nhi nghiêng đầu qua. Cửa phòng riêng đóng không kín, xuyên qua khe hở, cô nhìn thấy một bóng người quen thuộc.Khiết Thần…Cô sợ mình bị ảo giác nên cố gắng mở mắt, trợn tròn nhìn qua. Người đàn ông này sớm đã khắc sâu trong tâm trí cô nên cô sẽ không thể nhận nhầm được.Là anh ấy, đúng là anh ấy!Khoảnh khắc này cô giống như đang chìm trong vực thẳm, chỉ bắt gặp duy nhất một đường sáng chiếu len lỏi vào trong.Cô vừa mới khẳng định chắc chắn thì bóng hình của Khiết Thần đã vội lướt qua cánh cửa. Cô há hốc miệng, tưởng chừng như sắp bật ra tên của anh.Chỉ cần cô gọi thì có lẽ anh sẽ nghe thấy.Thế nhưng cuối cùng cô đã nghiến chặt răng để không để bản thân phát ra âm thanh. Tuy vậy thì khoảnh khắc này trong đầu cô biết rất rõ.Cô ngẩng đầu nhìn Bàng Hải, đôi mắt dần trở nên đỏ ngàu.Khiết Thần nói trợ lý gọi điện cho Hứa Tịnh Nhi. Người trợ lý gọi tới chung cư nhưng không có ai nghe máy, thậm chí là gọi cả tới nhà cô thì phía bên đó cũng nói rằng Hứa Tịnh Nhi không về nhà.
Chương 118
Anh ta ném điện thoại xuống, hai tay đan vào nhau đặt sau đầu, dựa vào ghế sofa, lắc đầu thở dài. So với tâm tư phụ nữ không hiểu thấu, anh ta càng cảm thấy tâm tư của Cố Khiết Thần mới là không thể hiểu thấu.
Cố Khiết Thần cúp máy, sau đó hung hăng ném điện thoại lên giường, ba chữ Hứa Tịnh Nhi khiến đầu anh còn đau hơn lúc nãy gấp mấy lần.
Anh nhắm mắt lại, thử để mình quên đi những lời Từ Soái nói với anh, nhưng càng muốn quên đi thì nó lại càng rõ ràng vô cùng.
…
Bên phòng VIP.
Hứa Tịnh Nhi đã liều hết sức đấu tranh với Bàng Hải, nhưng vẫn không thể thoát khỏi. Ngược lại, Bàng Hải giống như vờn mèo chơi đùa với cô. Tay chân cô đánh vào người hắn chẳng khác nào gãi ngứa, hắn không hề bị ảnh hưởng chút nào.
Cô mệt đến mức thở hổn hển, mồ hôi nóng trên trán không ngừng chảy. Cô cảm thấy sức lực của mình đang dần biến mất, sắp kiệt sức.
“Hết sức rồi sao?”.
Bàng Hải nhếch mép cười, khinh thường quan sát cô từ trên xuống dưới, bóp khớp xương hai tay mình kêu răng rắc, khiến người ta nghe mà không ngừng phát run.
“Vậy thì đến lượt tôi!”.
Bàng Hải bước nhanh tới, nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Hứa Tịnh Nhi, kéo cô đến sofa. Giây lát sau, hắn đè cô ngã xuống, bước chân qua, một châm giẫm lên ghế sofa, cơ thể áp phía trên Hứa Tịnh Nhi.
Một tay hắn vỗ vào mặt Hứa Tịnh Nhi, cười dữ dằn: “Ranh con, lần đầu tiên tôi gặp được một người phụ nữ hăng hái như cô, rất hợp sở thích tôi. Chi bằng cô đi theo tôi, tôi bao cô ăn ngon uống ngon!”.
Tay chân Hứa Tịnh Nhi bị đè không thể động đậy, cô cong môi cười: “Anh nằm mơ đi!”. Nói xong, cô dùng hết sức lực còn lại trên người mình cắn vào gan bàn tay hắn, tay Bàng Hải lập tức chảy máu.
Mùi máu hoàn toàn kích thích thú tính của Bàng Hải, hắn gằn giọng nói: “Rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt!”.
Hắn trở tay tát vào mặt Hứa Tịnh Nhi làm cô choáng váng đầu óc, sau đó cô nghe thấy tiếng xé rách, cảm giác phía trước người mình lành lạnh…
Trong lúc tuyệt vọng, Hứa Tịnh Nhi nghiêng đầu qua. Cửa phòng riêng đóng không kín, xuyên qua khe hở, cô nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Khiết Thần…
Cô sợ mình bị ảo giác nên cố gắng mở mắt, trợn tròn nhìn qua. Người đàn ông này sớm đã khắc sâu trong tâm trí cô nên cô sẽ không thể nhận nhầm được.
Là anh ấy, đúng là anh ấy!
Khoảnh khắc này cô giống như đang chìm trong vực thẳm, chỉ bắt gặp duy nhất một đường sáng chiếu len lỏi vào trong.
Cô vừa mới khẳng định chắc chắn thì bóng hình của Khiết Thần đã vội lướt qua cánh cửa. Cô há hốc miệng, tưởng chừng như sắp bật ra tên của anh.
Chỉ cần cô gọi thì có lẽ anh sẽ nghe thấy.
Thế nhưng cuối cùng cô đã nghiến chặt răng để không để bản thân phát ra âm thanh. Tuy vậy thì khoảnh khắc này trong đầu cô biết rất rõ.
Cô ngẩng đầu nhìn Bàng Hải, đôi mắt dần trở nên đỏ ngàu.
Khiết Thần nói trợ lý gọi điện cho Hứa Tịnh Nhi. Người trợ lý gọi tới chung cư nhưng không có ai nghe máy, thậm chí là gọi cả tới nhà cô thì phía bên đó cũng nói rằng Hứa Tịnh Nhi không về nhà.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 118Anh ta ném điện thoại xuống, hai tay đan vào nhau đặt sau đầu, dựa vào ghế sofa, lắc đầu thở dài. So với tâm tư phụ nữ không hiểu thấu, anh ta càng cảm thấy tâm tư của Cố Khiết Thần mới là không thể hiểu thấu.Cố Khiết Thần cúp máy, sau đó hung hăng ném điện thoại lên giường, ba chữ Hứa Tịnh Nhi khiến đầu anh còn đau hơn lúc nãy gấp mấy lần.Anh nhắm mắt lại, thử để mình quên đi những lời Từ Soái nói với anh, nhưng càng muốn quên đi thì nó lại càng rõ ràng vô cùng.…Bên phòng VIP.Hứa Tịnh Nhi đã liều hết sức đấu tranh với Bàng Hải, nhưng vẫn không thể thoát khỏi. Ngược lại, Bàng Hải giống như vờn mèo chơi đùa với cô. Tay chân cô đánh vào người hắn chẳng khác nào gãi ngứa, hắn không hề bị ảnh hưởng chút nào.Cô mệt đến mức thở hổn hển, mồ hôi nóng trên trán không ngừng chảy. Cô cảm thấy sức lực của mình đang dần biến mất, sắp kiệt sức.“Hết sức rồi sao?”.Bàng Hải nhếch mép cười, khinh thường quan sát cô từ trên xuống dưới, bóp khớp xương hai tay mình kêu răng rắc, khiến người ta nghe mà không ngừng phát run.“Vậy thì đến lượt tôi!”.Bàng Hải bước nhanh tới, nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Hứa Tịnh Nhi, kéo cô đến sofa. Giây lát sau, hắn đè cô ngã xuống, bước chân qua, một châm giẫm lên ghế sofa, cơ thể áp phía trên Hứa Tịnh Nhi.Một tay hắn vỗ vào mặt Hứa Tịnh Nhi, cười dữ dằn: “Ranh con, lần đầu tiên tôi gặp được một người phụ nữ hăng hái như cô, rất hợp sở thích tôi. Chi bằng cô đi theo tôi, tôi bao cô ăn ngon uống ngon!”.Tay chân Hứa Tịnh Nhi bị đè không thể động đậy, cô cong môi cười: “Anh nằm mơ đi!”. Nói xong, cô dùng hết sức lực còn lại trên người mình cắn vào gan bàn tay hắn, tay Bàng Hải lập tức chảy máu.Mùi máu hoàn toàn kích thích thú tính của Bàng Hải, hắn gằn giọng nói: “Rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt!”.Hắn trở tay tát vào mặt Hứa Tịnh Nhi làm cô choáng váng đầu óc, sau đó cô nghe thấy tiếng xé rách, cảm giác phía trước người mình lành lạnh…Trong lúc tuyệt vọng, Hứa Tịnh Nhi nghiêng đầu qua. Cửa phòng riêng đóng không kín, xuyên qua khe hở, cô nhìn thấy một bóng người quen thuộc.Khiết Thần…Cô sợ mình bị ảo giác nên cố gắng mở mắt, trợn tròn nhìn qua. Người đàn ông này sớm đã khắc sâu trong tâm trí cô nên cô sẽ không thể nhận nhầm được.Là anh ấy, đúng là anh ấy!Khoảnh khắc này cô giống như đang chìm trong vực thẳm, chỉ bắt gặp duy nhất một đường sáng chiếu len lỏi vào trong.Cô vừa mới khẳng định chắc chắn thì bóng hình của Khiết Thần đã vội lướt qua cánh cửa. Cô há hốc miệng, tưởng chừng như sắp bật ra tên của anh.Chỉ cần cô gọi thì có lẽ anh sẽ nghe thấy.Thế nhưng cuối cùng cô đã nghiến chặt răng để không để bản thân phát ra âm thanh. Tuy vậy thì khoảnh khắc này trong đầu cô biết rất rõ.Cô ngẩng đầu nhìn Bàng Hải, đôi mắt dần trở nên đỏ ngàu.Khiết Thần nói trợ lý gọi điện cho Hứa Tịnh Nhi. Người trợ lý gọi tới chung cư nhưng không có ai nghe máy, thậm chí là gọi cả tới nhà cô thì phía bên đó cũng nói rằng Hứa Tịnh Nhi không về nhà.