Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 126
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 126Thấy cô sốt cao đến mức mất ý thức, Cố Khiết Thần không thử gọi cô nữa, mà chìa hai cánh tay ra, định ôm ngang người cô. Nhưng vừa động vào người cô, cô bỗng nhiên giãy giụa, nước mắt cũng trào ra, giọng nói nghẹn ngào yếu ớt: “Tôi đau… đau quá…”Hành động của người đàn ông cứng đờ lại.Hứa Tịnh Nhi lăn khỏi vòng tay anh, không có chăn che, Cố Khiết Thần nhìn thấy tà váy ngủ xốc lên, vết đỏ trên đùi cô trước đó đã thành màu xanh tím.Ánh mắt Cố Khiết Thần đanh lại, anh chìa tay ra, cầm lấy cổ tay Hứa Tịnh Nhi, khẽ lật người cô lại, tay còn lại cởi váy ngủ của cô ra. Các vết đỏ trên người cô cũng giống như ở đùi, đều chuyển sang màu xanh tím, vừa nhìn đã biết là va đập mạnh mới thành vết bầm, cộng thêm những dấu vết hoan ái anh để lại trên người cô, trải khắp làn da nõn nà trắng trẻo của cô, nhìn mà giật mình.Hơi thở của anh nghẹn lại, lồng ngực như bị đấm mạnh một cú, đau đớn khôn nguôi.Hai tay anh siết chặt, mu bàn tay nổi đầy gân xanh, anh nhắm mắt lại, khôi phục cảm xúc, rồi đứng dậy, lấy điện thoại gọi cho trợ lý.Trợ lý vội vàng lái xe đến, Cố Khiết Thần lấy áo khoác bọc lấy Hứa Tịnh Nhi, ôm cô xuống dưới chung cư, cẩn thận đặt vào hàng ghế sau, sau đó anh cũng ngồi vào, lại ôm lấy Hứa Tịnh Nhi, để cô dựa vào người anh.Trợ lý nhìn dáng vẻ yếu ớt của Hứa Tịnh Nhi, đôi mắt trợn tròn, vừa lái xe vừa thầm nghĩ: Chắc không phải boss nhà mình… giày vò Hứa Tịnh Nhi thành thế này đấy chứ? Thật là tàn nhẫn! Anh ta phải thoát fan boss một phút thôi!…Trước khi đến bệnh viện, trợ lý đã gọi điện thoại, bảo người sắp xếp phòng bệnh VIP.Cố Khiết Thần ôm Hứa Tịnh Nhi vào phòng bệnh, đích thân giúp cô lau người, thay quần áo bệnh nhân, đặt cô lên giường, đắp chăn, rồi mới để bác sĩ khám chữa.Bác sĩ nói cô bị sốt do cảm, không chữa trị kịp thời, sốt kéo dài mấy ngày, dẫn đến sốt cao, va đập trên người vốn đã bầm tím, lại thêm bị bệnh, xúc giác lại càng nhạy cảm, thế nên cô mới luôn miệng kêu đau.Trợ lý ở bên cạnh cũng liếc thấy vết bầm tím trên người Hứa Tịnh Nhi, anh ta nhìn đã thấy đau, càng đừng nói đến Hứa Tịnh Nhi yếu ớt. Anh ta không khỏi nhìn về phía boss nhà mình.Cố Khiết Thần đứng đó, khuôn mặt đẹp trai âm trầm, đôi môi mỏng mím chặt, đáy mắt dường như lóe lên vẻ đau lòng, nhưng chớp mắt không còn, anh ta cũng không thể nhìn rõ, có phải boss đau lòng vì cô chủ không nhỉ…Lúc bác sĩ tiêm cho Hứa Tịnh Nhi, cô đau đến mức giãy giụa, không chịu phối hợp, cuối cùng Cố Khiết Thần mặt không cảm xúc bước tới, ôm lấy người cô để giữ chặt.Tay của Hứa Tịnh Nhi không động đậy được, gò má vừa hay dựa vào cổ Cố Khiết Thần, cô há miệng cắn vào cổ anh không chút khách khí.Hứa Tịnh Nhi không có ý thức nên cắn rất mạnh, mơ hồ có tia máu rỉ ra, khiến bác sĩ và trợ lý đều sợ hãi túa mồ hôi lạnh, muốn tiến lên kéo cô ra.Cố Khiết Thần chỉ hơi nhíu mày, sắc mặt không thay đổi, trầm giọng phân phó: “Mặc kệ đi, tiêm cho cô ấy!”.Bác sĩ vội vàng gật đầu, cầm lấy tay Hứa Tịnh Nhi, dứt khoát đâm đầu kim vào tĩnh mạch của cô. Cùng lúc đó, Hứa Tịnh Nhi cũng cảm thấy hơi đau, liền cắn Cố Khiết Thần mạnh hơn nữa.Dường như Cố Khiết Thần không cảm thấy đau, mặt vẫn không đổi sắc.Trợ lý thấy thế, nhất thời cũng không rõ rốt cuộc tình cảm của Cố Khiết Thần dành cho Hứa Tịnh Nhi là thế nào. Nói không quan tâm, nhưng bị Hứa Tịnh Nhi cắn như vậy mà anh chẳng mảy may quan tâm, nói quan tâm, lại chẳng thấy anh đau lòng mấy.
Chương 126
Thấy cô sốt cao đến mức mất ý thức, Cố Khiết Thần không thử gọi cô nữa, mà chìa hai cánh tay ra, định ôm ngang người cô. Nhưng vừa động vào người cô, cô bỗng nhiên giãy giụa, nước mắt cũng trào ra, giọng nói nghẹn ngào yếu ớt: “Tôi đau… đau quá…”
Hành động của người đàn ông cứng đờ lại.
Hứa Tịnh Nhi lăn khỏi vòng tay anh, không có chăn che, Cố Khiết Thần nhìn thấy tà váy ngủ xốc lên, vết đỏ trên đùi cô trước đó đã thành màu xanh tím.
Ánh mắt Cố Khiết Thần đanh lại, anh chìa tay ra, cầm lấy cổ tay Hứa Tịnh Nhi, khẽ lật người cô lại, tay còn lại cởi váy ngủ của cô ra. Các vết đỏ trên người cô cũng giống như ở đùi, đều chuyển sang màu xanh tím, vừa nhìn đã biết là va đập mạnh mới thành vết bầm, cộng thêm những dấu vết hoan ái anh để lại trên người cô, trải khắp làn da nõn nà trắng trẻo của cô, nhìn mà giật mình.
Hơi thở của anh nghẹn lại, lồng ngực như bị đấm mạnh một cú, đau đớn khôn nguôi.
Hai tay anh siết chặt, mu bàn tay nổi đầy gân xanh, anh nhắm mắt lại, khôi phục cảm xúc, rồi đứng dậy, lấy điện thoại gọi cho trợ lý.
Trợ lý vội vàng lái xe đến, Cố Khiết Thần lấy áo khoác bọc lấy Hứa Tịnh Nhi, ôm cô xuống dưới chung cư, cẩn thận đặt vào hàng ghế sau, sau đó anh cũng ngồi vào, lại ôm lấy Hứa Tịnh Nhi, để cô dựa vào người anh.
Trợ lý nhìn dáng vẻ yếu ớt của Hứa Tịnh Nhi, đôi mắt trợn tròn, vừa lái xe vừa thầm nghĩ: Chắc không phải boss nhà mình… giày vò Hứa Tịnh Nhi thành thế này đấy chứ? Thật là tàn nhẫn! Anh ta phải thoát fan boss một phút thôi!
…
Trước khi đến bệnh viện, trợ lý đã gọi điện thoại, bảo người sắp xếp phòng bệnh VIP.
Cố Khiết Thần ôm Hứa Tịnh Nhi vào phòng bệnh, đích thân giúp cô lau người, thay quần áo bệnh nhân, đặt cô lên giường, đắp chăn, rồi mới để bác sĩ khám chữa.
Bác sĩ nói cô bị sốt do cảm, không chữa trị kịp thời, sốt kéo dài mấy ngày, dẫn đến sốt cao, va đập trên người vốn đã bầm tím, lại thêm bị bệnh, xúc giác lại càng nhạy cảm, thế nên cô mới luôn miệng kêu đau.
Trợ lý ở bên cạnh cũng liếc thấy vết bầm tím trên người Hứa Tịnh Nhi, anh ta nhìn đã thấy đau, càng đừng nói đến Hứa Tịnh Nhi yếu ớt. Anh ta không khỏi nhìn về phía boss nhà mình.
Cố Khiết Thần đứng đó, khuôn mặt đẹp trai âm trầm, đôi môi mỏng mím chặt, đáy mắt dường như lóe lên vẻ đau lòng, nhưng chớp mắt không còn, anh ta cũng không thể nhìn rõ, có phải boss đau lòng vì cô chủ không nhỉ…
Lúc bác sĩ tiêm cho Hứa Tịnh Nhi, cô đau đến mức giãy giụa, không chịu phối hợp, cuối cùng Cố Khiết Thần mặt không cảm xúc bước tới, ôm lấy người cô để giữ chặt.
Tay của Hứa Tịnh Nhi không động đậy được, gò má vừa hay dựa vào cổ Cố Khiết Thần, cô há miệng cắn vào cổ anh không chút khách khí.
Hứa Tịnh Nhi không có ý thức nên cắn rất mạnh, mơ hồ có tia máu rỉ ra, khiến bác sĩ và trợ lý đều sợ hãi túa mồ hôi lạnh, muốn tiến lên kéo cô ra.
Cố Khiết Thần chỉ hơi nhíu mày, sắc mặt không thay đổi, trầm giọng phân phó: “Mặc kệ đi, tiêm cho cô ấy!”.
Bác sĩ vội vàng gật đầu, cầm lấy tay Hứa Tịnh Nhi, dứt khoát đâm đầu kim vào tĩnh mạch của cô. Cùng lúc đó, Hứa Tịnh Nhi cũng cảm thấy hơi đau, liền cắn Cố Khiết Thần mạnh hơn nữa.
Dường như Cố Khiết Thần không cảm thấy đau, mặt vẫn không đổi sắc.
Trợ lý thấy thế, nhất thời cũng không rõ rốt cuộc tình cảm của Cố Khiết Thần dành cho Hứa Tịnh Nhi là thế nào. Nói không quan tâm, nhưng bị Hứa Tịnh Nhi cắn như vậy mà anh chẳng mảy may quan tâm, nói quan tâm, lại chẳng thấy anh đau lòng mấy.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 126Thấy cô sốt cao đến mức mất ý thức, Cố Khiết Thần không thử gọi cô nữa, mà chìa hai cánh tay ra, định ôm ngang người cô. Nhưng vừa động vào người cô, cô bỗng nhiên giãy giụa, nước mắt cũng trào ra, giọng nói nghẹn ngào yếu ớt: “Tôi đau… đau quá…”Hành động của người đàn ông cứng đờ lại.Hứa Tịnh Nhi lăn khỏi vòng tay anh, không có chăn che, Cố Khiết Thần nhìn thấy tà váy ngủ xốc lên, vết đỏ trên đùi cô trước đó đã thành màu xanh tím.Ánh mắt Cố Khiết Thần đanh lại, anh chìa tay ra, cầm lấy cổ tay Hứa Tịnh Nhi, khẽ lật người cô lại, tay còn lại cởi váy ngủ của cô ra. Các vết đỏ trên người cô cũng giống như ở đùi, đều chuyển sang màu xanh tím, vừa nhìn đã biết là va đập mạnh mới thành vết bầm, cộng thêm những dấu vết hoan ái anh để lại trên người cô, trải khắp làn da nõn nà trắng trẻo của cô, nhìn mà giật mình.Hơi thở của anh nghẹn lại, lồng ngực như bị đấm mạnh một cú, đau đớn khôn nguôi.Hai tay anh siết chặt, mu bàn tay nổi đầy gân xanh, anh nhắm mắt lại, khôi phục cảm xúc, rồi đứng dậy, lấy điện thoại gọi cho trợ lý.Trợ lý vội vàng lái xe đến, Cố Khiết Thần lấy áo khoác bọc lấy Hứa Tịnh Nhi, ôm cô xuống dưới chung cư, cẩn thận đặt vào hàng ghế sau, sau đó anh cũng ngồi vào, lại ôm lấy Hứa Tịnh Nhi, để cô dựa vào người anh.Trợ lý nhìn dáng vẻ yếu ớt của Hứa Tịnh Nhi, đôi mắt trợn tròn, vừa lái xe vừa thầm nghĩ: Chắc không phải boss nhà mình… giày vò Hứa Tịnh Nhi thành thế này đấy chứ? Thật là tàn nhẫn! Anh ta phải thoát fan boss một phút thôi!…Trước khi đến bệnh viện, trợ lý đã gọi điện thoại, bảo người sắp xếp phòng bệnh VIP.Cố Khiết Thần ôm Hứa Tịnh Nhi vào phòng bệnh, đích thân giúp cô lau người, thay quần áo bệnh nhân, đặt cô lên giường, đắp chăn, rồi mới để bác sĩ khám chữa.Bác sĩ nói cô bị sốt do cảm, không chữa trị kịp thời, sốt kéo dài mấy ngày, dẫn đến sốt cao, va đập trên người vốn đã bầm tím, lại thêm bị bệnh, xúc giác lại càng nhạy cảm, thế nên cô mới luôn miệng kêu đau.Trợ lý ở bên cạnh cũng liếc thấy vết bầm tím trên người Hứa Tịnh Nhi, anh ta nhìn đã thấy đau, càng đừng nói đến Hứa Tịnh Nhi yếu ớt. Anh ta không khỏi nhìn về phía boss nhà mình.Cố Khiết Thần đứng đó, khuôn mặt đẹp trai âm trầm, đôi môi mỏng mím chặt, đáy mắt dường như lóe lên vẻ đau lòng, nhưng chớp mắt không còn, anh ta cũng không thể nhìn rõ, có phải boss đau lòng vì cô chủ không nhỉ…Lúc bác sĩ tiêm cho Hứa Tịnh Nhi, cô đau đến mức giãy giụa, không chịu phối hợp, cuối cùng Cố Khiết Thần mặt không cảm xúc bước tới, ôm lấy người cô để giữ chặt.Tay của Hứa Tịnh Nhi không động đậy được, gò má vừa hay dựa vào cổ Cố Khiết Thần, cô há miệng cắn vào cổ anh không chút khách khí.Hứa Tịnh Nhi không có ý thức nên cắn rất mạnh, mơ hồ có tia máu rỉ ra, khiến bác sĩ và trợ lý đều sợ hãi túa mồ hôi lạnh, muốn tiến lên kéo cô ra.Cố Khiết Thần chỉ hơi nhíu mày, sắc mặt không thay đổi, trầm giọng phân phó: “Mặc kệ đi, tiêm cho cô ấy!”.Bác sĩ vội vàng gật đầu, cầm lấy tay Hứa Tịnh Nhi, dứt khoát đâm đầu kim vào tĩnh mạch của cô. Cùng lúc đó, Hứa Tịnh Nhi cũng cảm thấy hơi đau, liền cắn Cố Khiết Thần mạnh hơn nữa.Dường như Cố Khiết Thần không cảm thấy đau, mặt vẫn không đổi sắc.Trợ lý thấy thế, nhất thời cũng không rõ rốt cuộc tình cảm của Cố Khiết Thần dành cho Hứa Tịnh Nhi là thế nào. Nói không quan tâm, nhưng bị Hứa Tịnh Nhi cắn như vậy mà anh chẳng mảy may quan tâm, nói quan tâm, lại chẳng thấy anh đau lòng mấy.