Tác giả:

Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…

Chương 130

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 130Bàng Hải đã từng qua lại với rất nhiều loại người, nhưng chưa từng thấy ai ngông cuồng như vậy, ánh mắt hắn đầy hung ác, giọng nói vô cùng lạnh lùng: “Thế nên vợ cậu phá việc làm ăn của tôi, tôi còn phải cảm ơn sao?”.Người đàn ông đáp: “Anh muốn nói cũng được, nhưng mà không cần thiết”.“Cậu được lắm Cố Khiết Thần, hôm nay tôi sẽ khiến cậu không rời khỏi đây được”, hắn nhanh chóng lấy một khẩu súng dưới sô pha ra, đạp bay bàn trà, đứng trước mặt Cố Khiết Thần, họng súng đen ngòm chĩa vào giữa trán anh.…Lúc Hứa Tịnh Nhi tỉnh lại, đầu óc cô trống rỗng, đầu đau như búa bổ, cơ thể ớn lạnh ê ẩm, toàn thân khó chịu, mũi bị ngạt, cổ họng cũng như bị lửa đốt.Cô ngây người nhìn trần nhà màu trắng hơn một phút mới dần lấy lại ý thức.Cô đảo tròng mắt cứng nhắc, nhìn xung quanh, đáy mắt tỏ vẻ khó hiểu… Lẽ nào cô ngủ đến đần người rồi? Nơi này không giống với phòng ngủ ở chung cư.Hộ lý từ nhà vệ sinh đi ra liền thấy Hứa Tịnh Nhi đang mở to mắt, cô ấy nhanh chân bước tới, vui mừng nói: “Cô Hứa, cô tỉnh rồi à?”.Hứa Tịnh Nhi chậm rãi nhìn về phía hộ lý, giọng nói khàn khàn: “Cô là…”Hộ lý vừa rót nước cho cô vừa đáp: “Cô Hứa, tôi là hộ lý do Cố tổng mời đến, bây giờ cô thấy sao rồi? Đỡ hơn chút nào chưa?”.Dứt lời, cô ấy điều chỉnh giường bệnh cao lên một chút giúp cô, lại đưa cốc nước ấm vừa rót xong đến bên miệng cô: “Cô Hứa, cô uống chút nước đi đã”.Hứa Tịnh Nhi khát khô cả cổ, cô cũng không khách sáo, uống hết cốc nước. Cổ họng có nước làm nhuận, cảm giác như lửa đốt mới đỡ hơn chút, lông mày cô hơi giãn ra.Khoảng nửa phút sau, cô hỏi lại: “Bây giờ tôi đang ở bệnh viện sao? Cố… Cố Khiết Thần đưa tôi đến à?”.Hỏi xong, cô lại thấy mình bị sốt đến ngu người luôn rồi. Cô sốt cao hôn mê ở chung cư, ngoài Cố Khiết Thần có thể phát hiện ra cô thì còn ai chứ?Chuyện bất ngờ duy nhất là Cố Khiết Thần đến chung cư… Nếu anh không đến, chắc cô bệnh đến chết ở đó cũng không ai biết. Hứa Tịnh Nhi cụp mắt xuống, che giấu sự tự trào nơi đáy mắt.Hộ lý không nhận ra cảm xúc của cô, chỉ trả lời đúng sự thực: “Cô đang ở bệnh viện, còn những chuyện khác tôi cũng không rõ lắm. Lúc tôi đến đây chỉ thấy trợ lý của Cố tổng”.Nghe cô ấy nói, trong lòng Hứa Tịnh Nhi cũng không có gợn sóng gì, Cố Khiết Thần đưa cô đến bệnh viện, chắc là thấy cô bị bệnh như vậy, nên làm theo chủ nghĩa nhân đạo thôi. Như vậy đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi, sao có thể ở lại với cô nữa chứ?Hứa Tịnh Nhi mím môi, khẽ gật đầu: “Tôi biết rồi”.Thấy cô không có ý nói chuyện tiếp, hộ lý cũng tự giác không nói về chủ đề này nữa, mà nói: “Cô Hứa, cô muốn ăn chút gì không? Hay là muốn ngủ thêm lát nữa?”.Hứa Tịnh Nhi không có khẩu vị, cơ thể lại mệt mỏi, vốn định đáp là muốn ngủ thêm, thì có người gõ cửa phòng bệnh.Hộ lý nhìn Hứa Tịnh Nhi một cái, nét mặt giãn ra: “Chắc là Cố tổng đến đấy, để tôi mở cửa”.Cô ấy làm công việc chăm sóc người khác, nên vẫn có bản lĩnh quan sát nét mặt, thấy Hứa Tịnh Nhi buồn buồn, đoán chắc là do Cố tổng không ở đây nên mới khó chịu.Người bị bệnh lúc nào cũng rất yếu đuối nhạy cảm.Tuy không biết cô Cố này có mối quan hệ gì với Cố tổng, nhưng có thể phiền đến trợ lý của Cố tổng thì chắc chắn không phải mối quan hệ bình thường. Cô ấy phải cố gắng để bệnh nhân của mình duy trì tâm trạng vui vẻ, để nhanh chóng khỏe lại.Cô ấy nhanh chóng chạy ra mở cửa.

Chương 130

Bàng Hải đã từng qua lại với rất nhiều loại người, nhưng chưa từng thấy ai ngông cuồng như vậy, ánh mắt hắn đầy hung ác, giọng nói vô cùng lạnh lùng: “Thế nên vợ cậu phá việc làm ăn của tôi, tôi còn phải cảm ơn sao?”.

Người đàn ông đáp: “Anh muốn nói cũng được, nhưng mà không cần thiết”.

“Cậu được lắm Cố Khiết Thần, hôm nay tôi sẽ khiến cậu không rời khỏi đây được”, hắn nhanh chóng lấy một khẩu súng dưới sô pha ra, đạp bay bàn trà, đứng trước mặt Cố Khiết Thần, họng súng đen ngòm chĩa vào giữa trán anh.

Lúc Hứa Tịnh Nhi tỉnh lại, đầu óc cô trống rỗng, đầu đau như búa bổ, cơ thể ớn lạnh ê ẩm, toàn thân khó chịu, mũi bị ngạt, cổ họng cũng như bị lửa đốt.

Cô ngây người nhìn trần nhà màu trắng hơn một phút mới dần lấy lại ý thức.

Cô đảo tròng mắt cứng nhắc, nhìn xung quanh, đáy mắt tỏ vẻ khó hiểu… Lẽ nào cô ngủ đến đần người rồi? Nơi này không giống với phòng ngủ ở chung cư.

Hộ lý từ nhà vệ sinh đi ra liền thấy Hứa Tịnh Nhi đang mở to mắt, cô ấy nhanh chân bước tới, vui mừng nói: “Cô Hứa, cô tỉnh rồi à?”.

Hứa Tịnh Nhi chậm rãi nhìn về phía hộ lý, giọng nói khàn khàn: “Cô là…”

Hộ lý vừa rót nước cho cô vừa đáp: “Cô Hứa, tôi là hộ lý do Cố tổng mời đến, bây giờ cô thấy sao rồi? Đỡ hơn chút nào chưa?”.

Dứt lời, cô ấy điều chỉnh giường bệnh cao lên một chút giúp cô, lại đưa cốc nước ấm vừa rót xong đến bên miệng cô: “Cô Hứa, cô uống chút nước đi đã”.

Hứa Tịnh Nhi khát khô cả cổ, cô cũng không khách sáo, uống hết cốc nước. Cổ họng có nước làm nhuận, cảm giác như lửa đốt mới đỡ hơn chút, lông mày cô hơi giãn ra.

Khoảng nửa phút sau, cô hỏi lại: “Bây giờ tôi đang ở bệnh viện sao? Cố… Cố Khiết Thần đưa tôi đến à?”.

Hỏi xong, cô lại thấy mình bị sốt đến ngu người luôn rồi. Cô sốt cao hôn mê ở chung cư, ngoài Cố Khiết Thần có thể phát hiện ra cô thì còn ai chứ?

Chuyện bất ngờ duy nhất là Cố Khiết Thần đến chung cư… Nếu anh không đến, chắc cô bệnh đến chết ở đó cũng không ai biết. Hứa Tịnh Nhi cụp mắt xuống, che giấu sự tự trào nơi đáy mắt.

Hộ lý không nhận ra cảm xúc của cô, chỉ trả lời đúng sự thực: “Cô đang ở bệnh viện, còn những chuyện khác tôi cũng không rõ lắm. Lúc tôi đến đây chỉ thấy trợ lý của Cố tổng”.

Nghe cô ấy nói, trong lòng Hứa Tịnh Nhi cũng không có gợn sóng gì, Cố Khiết Thần đưa cô đến bệnh viện, chắc là thấy cô bị bệnh như vậy, nên làm theo chủ nghĩa nhân đạo thôi. Như vậy đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi, sao có thể ở lại với cô nữa chứ?

Hứa Tịnh Nhi mím môi, khẽ gật đầu: “Tôi biết rồi”.

Thấy cô không có ý nói chuyện tiếp, hộ lý cũng tự giác không nói về chủ đề này nữa, mà nói: “Cô Hứa, cô muốn ăn chút gì không? Hay là muốn ngủ thêm lát nữa?”.

Hứa Tịnh Nhi không có khẩu vị, cơ thể lại mệt mỏi, vốn định đáp là muốn ngủ thêm, thì có người gõ cửa phòng bệnh.

Hộ lý nhìn Hứa Tịnh Nhi một cái, nét mặt giãn ra: “Chắc là Cố tổng đến đấy, để tôi mở cửa”.

Cô ấy làm công việc chăm sóc người khác, nên vẫn có bản lĩnh quan sát nét mặt, thấy Hứa Tịnh Nhi buồn buồn, đoán chắc là do Cố tổng không ở đây nên mới khó chịu.

Người bị bệnh lúc nào cũng rất yếu đuối nhạy cảm.

Tuy không biết cô Cố này có mối quan hệ gì với Cố tổng, nhưng có thể phiền đến trợ lý của Cố tổng thì chắc chắn không phải mối quan hệ bình thường. Cô ấy phải cố gắng để bệnh nhân của mình duy trì tâm trạng vui vẻ, để nhanh chóng khỏe lại.

Cô ấy nhanh chóng chạy ra mở cửa.

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 130Bàng Hải đã từng qua lại với rất nhiều loại người, nhưng chưa từng thấy ai ngông cuồng như vậy, ánh mắt hắn đầy hung ác, giọng nói vô cùng lạnh lùng: “Thế nên vợ cậu phá việc làm ăn của tôi, tôi còn phải cảm ơn sao?”.Người đàn ông đáp: “Anh muốn nói cũng được, nhưng mà không cần thiết”.“Cậu được lắm Cố Khiết Thần, hôm nay tôi sẽ khiến cậu không rời khỏi đây được”, hắn nhanh chóng lấy một khẩu súng dưới sô pha ra, đạp bay bàn trà, đứng trước mặt Cố Khiết Thần, họng súng đen ngòm chĩa vào giữa trán anh.…Lúc Hứa Tịnh Nhi tỉnh lại, đầu óc cô trống rỗng, đầu đau như búa bổ, cơ thể ớn lạnh ê ẩm, toàn thân khó chịu, mũi bị ngạt, cổ họng cũng như bị lửa đốt.Cô ngây người nhìn trần nhà màu trắng hơn một phút mới dần lấy lại ý thức.Cô đảo tròng mắt cứng nhắc, nhìn xung quanh, đáy mắt tỏ vẻ khó hiểu… Lẽ nào cô ngủ đến đần người rồi? Nơi này không giống với phòng ngủ ở chung cư.Hộ lý từ nhà vệ sinh đi ra liền thấy Hứa Tịnh Nhi đang mở to mắt, cô ấy nhanh chân bước tới, vui mừng nói: “Cô Hứa, cô tỉnh rồi à?”.Hứa Tịnh Nhi chậm rãi nhìn về phía hộ lý, giọng nói khàn khàn: “Cô là…”Hộ lý vừa rót nước cho cô vừa đáp: “Cô Hứa, tôi là hộ lý do Cố tổng mời đến, bây giờ cô thấy sao rồi? Đỡ hơn chút nào chưa?”.Dứt lời, cô ấy điều chỉnh giường bệnh cao lên một chút giúp cô, lại đưa cốc nước ấm vừa rót xong đến bên miệng cô: “Cô Hứa, cô uống chút nước đi đã”.Hứa Tịnh Nhi khát khô cả cổ, cô cũng không khách sáo, uống hết cốc nước. Cổ họng có nước làm nhuận, cảm giác như lửa đốt mới đỡ hơn chút, lông mày cô hơi giãn ra.Khoảng nửa phút sau, cô hỏi lại: “Bây giờ tôi đang ở bệnh viện sao? Cố… Cố Khiết Thần đưa tôi đến à?”.Hỏi xong, cô lại thấy mình bị sốt đến ngu người luôn rồi. Cô sốt cao hôn mê ở chung cư, ngoài Cố Khiết Thần có thể phát hiện ra cô thì còn ai chứ?Chuyện bất ngờ duy nhất là Cố Khiết Thần đến chung cư… Nếu anh không đến, chắc cô bệnh đến chết ở đó cũng không ai biết. Hứa Tịnh Nhi cụp mắt xuống, che giấu sự tự trào nơi đáy mắt.Hộ lý không nhận ra cảm xúc của cô, chỉ trả lời đúng sự thực: “Cô đang ở bệnh viện, còn những chuyện khác tôi cũng không rõ lắm. Lúc tôi đến đây chỉ thấy trợ lý của Cố tổng”.Nghe cô ấy nói, trong lòng Hứa Tịnh Nhi cũng không có gợn sóng gì, Cố Khiết Thần đưa cô đến bệnh viện, chắc là thấy cô bị bệnh như vậy, nên làm theo chủ nghĩa nhân đạo thôi. Như vậy đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi, sao có thể ở lại với cô nữa chứ?Hứa Tịnh Nhi mím môi, khẽ gật đầu: “Tôi biết rồi”.Thấy cô không có ý nói chuyện tiếp, hộ lý cũng tự giác không nói về chủ đề này nữa, mà nói: “Cô Hứa, cô muốn ăn chút gì không? Hay là muốn ngủ thêm lát nữa?”.Hứa Tịnh Nhi không có khẩu vị, cơ thể lại mệt mỏi, vốn định đáp là muốn ngủ thêm, thì có người gõ cửa phòng bệnh.Hộ lý nhìn Hứa Tịnh Nhi một cái, nét mặt giãn ra: “Chắc là Cố tổng đến đấy, để tôi mở cửa”.Cô ấy làm công việc chăm sóc người khác, nên vẫn có bản lĩnh quan sát nét mặt, thấy Hứa Tịnh Nhi buồn buồn, đoán chắc là do Cố tổng không ở đây nên mới khó chịu.Người bị bệnh lúc nào cũng rất yếu đuối nhạy cảm.Tuy không biết cô Cố này có mối quan hệ gì với Cố tổng, nhưng có thể phiền đến trợ lý của Cố tổng thì chắc chắn không phải mối quan hệ bình thường. Cô ấy phải cố gắng để bệnh nhân của mình duy trì tâm trạng vui vẻ, để nhanh chóng khỏe lại.Cô ấy nhanh chóng chạy ra mở cửa.

Chương 130