Tác giả:

Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…

Chương 151

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 151Cô ấy đứng vững, đưa mắt nhìn Từ Soái, đáy mắt tràn ngập sự trào phúng: “Nếu em tốt như vậy thì anh né cái gì chứ?”.Từ Soái đứng thẳng người, nhìn chằm chằm cô ấy một lát, rồi mới nói: “Tiêu Thuần, anh là người phong lưu, nhưng không hạ lưu, anh thích gái xinh, nhưng không phải ai đến cũng tiếp, anh cũng có nguyên tắc của anh”.Tuy bình thường anh ta luôn miệng nói muốn theo đuổi Tiêu Thuần, nhưng cũng chỉ là trêu đùa. Dù khốn nạn đến đâu, anh ta cũng sẽ không có ý đồ với bạn bè.Huống hồ… Tiêu Thuần lại càng không có ý đó với anh ta.“Ha, cao thủ tình trường mà lại nói nguyên tắc với em sao?”, Tiêu Thuần ngồi xuống ghế, cầm cốc rượu lên, tiếp tục uống: “Anh coi thường em, em cũng coi thường anh”.Cô ấy ngửa cổ, uống cạn cốc rượu, rồi đặt mạnh chiếc cốc xuống quầy bar. Cô ấy cúi đầu, giọng nói nhỏ đi, rất rất nhỏ: “Anh còn không bằng nửa cọng tóc của anh ấy”.Nhưng Từ Soái lại nghe thấy câu này, anh ta lập tức nổi giận: “Anh là người đàn ông xuất sắc vô địch, đẹp trai nhiều tiền còn sống tốt, sao anh lại không bằng nửa cọng tóc của người ta chứ? Là kẻ nào? Nói tên ra xem!”.Tiêu Thuần đã chìm đắm trong thế giới của mình, chẳng nói chẳng rằng chỉ ngồi uống rượu, bỗng chốc như mất hết nhuệ khí.Từ Soái thấy thế, biết lúc này nói gì cô ấy cũng không nghe lọt tai, cũng không trêu đùa nữa, mà ngẩng đầu, khẽ xoa đầu cô ấy, giọng nói cũng trở nên dịu dàng: “Tiểu Thuần Thuần, đừng ngốc nghếch nữa…”Ai cũng nói anh ta sống mơ màng không có mục đích, nhưng có nhiều chuyện anh ta là người biết rõ nhất.“Đừng uống nữa, anh lên thay quần áo, rồi đưa em về”.…Hứa Tịnh Nhi trở về chung cư, căn chung cư đã trở nên sạch sẽ, không còn bừa bộn như hôm đó, chắc là Cố Khiết Thần đã gọi người đến quét dọn.Cô xách túi hành lý về phòng ngủ chính, tâm trạng hơi phức tạp.Nơi này không phải là nhà của cô, cô ở không thấy thoải mái chút nào. Nếu như có thể, cô thực sự rất muốn dọn ra ngoài ở.Nhưng trước khi trả hết một tỷ tệ, cô không thể đi, thứ nhất là Cố Khiết Thần không cho phép, thứ hai là nếu có tin đồn gì, thì chắc chắn không thể thoát khỏi cửa ải của ông cụ Cố và bố mẹ cô.Cô đang chuẩn bị lấy quần áo trong túi hành lý ra để sắp xếp, thì nghe thấy tiếng mở cửa chính.Hứa Tịnh Nhi khó hiểu nhíu mày, bây giờ mới hơn mười giờ sáng mà Cố Khiết Thần đã về sao? Chẳng lẽ… thấy cô khỏi bệnh rồi, nên về để tính món nợ lúc trước với cô?Suy nghĩ này vừa thoáng qua, bàn tay Hứa Tịnh Nhi đã run rẩy, trái tim cũng trở nên lạnh lẽo.Hứa Tịnh Nhi nhắm mắt, hít sâu một hơi, sau đó đặt quần áo trong tay xuống, chần chừ một chút mới đứng dậy, cất bước ra khỏi phòng.Cô vừa đến phòng khách đã thấy bóng dáng đang đứng ở lối vào, cô sửng sốt, không phải là Cố Khiết Thần, mà là… cô Lâm?Hứa Tịnh Nhi thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng thấy vô cùng ngạc nhiên, bởi vì từ lúc cô vào ở chung cư này, ngoài Cố Khiết Thần ra thì chưa có ai từng đến đây, sao đột nhiên cô Lâm lại tới?Cô Lâm nhìn thấy cô cũng kinh ngạc, dường như không nghĩ rằng cô đang ở nhà, nhưng lại nhanh chóng mỉm cười: “Cô chủ, cô xuất viện rồi sao?”.

Chương 151

Cô ấy đứng vững, đưa mắt nhìn Từ Soái, đáy mắt tràn ngập sự trào phúng: “Nếu em tốt như vậy thì anh né cái gì chứ?”.

Từ Soái đứng thẳng người, nhìn chằm chằm cô ấy một lát, rồi mới nói: “Tiêu Thuần, anh là người phong lưu, nhưng không hạ lưu, anh thích gái xinh, nhưng không phải ai đến cũng tiếp, anh cũng có nguyên tắc của anh”.

Tuy bình thường anh ta luôn miệng nói muốn theo đuổi Tiêu Thuần, nhưng cũng chỉ là trêu đùa. Dù khốn nạn đến đâu, anh ta cũng sẽ không có ý đồ với bạn bè.

Huống hồ… Tiêu Thuần lại càng không có ý đó với anh ta.

“Ha, cao thủ tình trường mà lại nói nguyên tắc với em sao?”, Tiêu Thuần ngồi xuống ghế, cầm cốc rượu lên, tiếp tục uống: “Anh coi thường em, em cũng coi thường anh”.

Cô ấy ngửa cổ, uống cạn cốc rượu, rồi đặt mạnh chiếc cốc xuống quầy bar. Cô ấy cúi đầu, giọng nói nhỏ đi, rất rất nhỏ: “Anh còn không bằng nửa cọng tóc của anh ấy”.

Nhưng Từ Soái lại nghe thấy câu này, anh ta lập tức nổi giận: “Anh là người đàn ông xuất sắc vô địch, đẹp trai nhiều tiền còn sống tốt, sao anh lại không bằng nửa cọng tóc của người ta chứ? Là kẻ nào? Nói tên ra xem!”.

Tiêu Thuần đã chìm đắm trong thế giới của mình, chẳng nói chẳng rằng chỉ ngồi uống rượu, bỗng chốc như mất hết nhuệ khí.

Từ Soái thấy thế, biết lúc này nói gì cô ấy cũng không nghe lọt tai, cũng không trêu đùa nữa, mà ngẩng đầu, khẽ xoa đầu cô ấy, giọng nói cũng trở nên dịu dàng: “Tiểu Thuần Thuần, đừng ngốc nghếch nữa…”

Ai cũng nói anh ta sống mơ màng không có mục đích, nhưng có nhiều chuyện anh ta là người biết rõ nhất.

“Đừng uống nữa, anh lên thay quần áo, rồi đưa em về”.

Hứa Tịnh Nhi trở về chung cư, căn chung cư đã trở nên sạch sẽ, không còn bừa bộn như hôm đó, chắc là Cố Khiết Thần đã gọi người đến quét dọn.

Cô xách túi hành lý về phòng ngủ chính, tâm trạng hơi phức tạp.

Nơi này không phải là nhà của cô, cô ở không thấy thoải mái chút nào. Nếu như có thể, cô thực sự rất muốn dọn ra ngoài ở.

Nhưng trước khi trả hết một tỷ tệ, cô không thể đi, thứ nhất là Cố Khiết Thần không cho phép, thứ hai là nếu có tin đồn gì, thì chắc chắn không thể thoát khỏi cửa ải của ông cụ Cố và bố mẹ cô.

Cô đang chuẩn bị lấy quần áo trong túi hành lý ra để sắp xếp, thì nghe thấy tiếng mở cửa chính.

Hứa Tịnh Nhi khó hiểu nhíu mày, bây giờ mới hơn mười giờ sáng mà Cố Khiết Thần đã về sao? Chẳng lẽ… thấy cô khỏi bệnh rồi, nên về để tính món nợ lúc trước với cô?

Suy nghĩ này vừa thoáng qua, bàn tay Hứa Tịnh Nhi đã run rẩy, trái tim cũng trở nên lạnh lẽo.

Hứa Tịnh Nhi nhắm mắt, hít sâu một hơi, sau đó đặt quần áo trong tay xuống, chần chừ một chút mới đứng dậy, cất bước ra khỏi phòng.

Cô vừa đến phòng khách đã thấy bóng dáng đang đứng ở lối vào, cô sửng sốt, không phải là Cố Khiết Thần, mà là… cô Lâm?

Hứa Tịnh Nhi thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng thấy vô cùng ngạc nhiên, bởi vì từ lúc cô vào ở chung cư này, ngoài Cố Khiết Thần ra thì chưa có ai từng đến đây, sao đột nhiên cô Lâm lại tới?

Cô Lâm nhìn thấy cô cũng kinh ngạc, dường như không nghĩ rằng cô đang ở nhà, nhưng lại nhanh chóng mỉm cười: “Cô chủ, cô xuất viện rồi sao?”.

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 151Cô ấy đứng vững, đưa mắt nhìn Từ Soái, đáy mắt tràn ngập sự trào phúng: “Nếu em tốt như vậy thì anh né cái gì chứ?”.Từ Soái đứng thẳng người, nhìn chằm chằm cô ấy một lát, rồi mới nói: “Tiêu Thuần, anh là người phong lưu, nhưng không hạ lưu, anh thích gái xinh, nhưng không phải ai đến cũng tiếp, anh cũng có nguyên tắc của anh”.Tuy bình thường anh ta luôn miệng nói muốn theo đuổi Tiêu Thuần, nhưng cũng chỉ là trêu đùa. Dù khốn nạn đến đâu, anh ta cũng sẽ không có ý đồ với bạn bè.Huống hồ… Tiêu Thuần lại càng không có ý đó với anh ta.“Ha, cao thủ tình trường mà lại nói nguyên tắc với em sao?”, Tiêu Thuần ngồi xuống ghế, cầm cốc rượu lên, tiếp tục uống: “Anh coi thường em, em cũng coi thường anh”.Cô ấy ngửa cổ, uống cạn cốc rượu, rồi đặt mạnh chiếc cốc xuống quầy bar. Cô ấy cúi đầu, giọng nói nhỏ đi, rất rất nhỏ: “Anh còn không bằng nửa cọng tóc của anh ấy”.Nhưng Từ Soái lại nghe thấy câu này, anh ta lập tức nổi giận: “Anh là người đàn ông xuất sắc vô địch, đẹp trai nhiều tiền còn sống tốt, sao anh lại không bằng nửa cọng tóc của người ta chứ? Là kẻ nào? Nói tên ra xem!”.Tiêu Thuần đã chìm đắm trong thế giới của mình, chẳng nói chẳng rằng chỉ ngồi uống rượu, bỗng chốc như mất hết nhuệ khí.Từ Soái thấy thế, biết lúc này nói gì cô ấy cũng không nghe lọt tai, cũng không trêu đùa nữa, mà ngẩng đầu, khẽ xoa đầu cô ấy, giọng nói cũng trở nên dịu dàng: “Tiểu Thuần Thuần, đừng ngốc nghếch nữa…”Ai cũng nói anh ta sống mơ màng không có mục đích, nhưng có nhiều chuyện anh ta là người biết rõ nhất.“Đừng uống nữa, anh lên thay quần áo, rồi đưa em về”.…Hứa Tịnh Nhi trở về chung cư, căn chung cư đã trở nên sạch sẽ, không còn bừa bộn như hôm đó, chắc là Cố Khiết Thần đã gọi người đến quét dọn.Cô xách túi hành lý về phòng ngủ chính, tâm trạng hơi phức tạp.Nơi này không phải là nhà của cô, cô ở không thấy thoải mái chút nào. Nếu như có thể, cô thực sự rất muốn dọn ra ngoài ở.Nhưng trước khi trả hết một tỷ tệ, cô không thể đi, thứ nhất là Cố Khiết Thần không cho phép, thứ hai là nếu có tin đồn gì, thì chắc chắn không thể thoát khỏi cửa ải của ông cụ Cố và bố mẹ cô.Cô đang chuẩn bị lấy quần áo trong túi hành lý ra để sắp xếp, thì nghe thấy tiếng mở cửa chính.Hứa Tịnh Nhi khó hiểu nhíu mày, bây giờ mới hơn mười giờ sáng mà Cố Khiết Thần đã về sao? Chẳng lẽ… thấy cô khỏi bệnh rồi, nên về để tính món nợ lúc trước với cô?Suy nghĩ này vừa thoáng qua, bàn tay Hứa Tịnh Nhi đã run rẩy, trái tim cũng trở nên lạnh lẽo.Hứa Tịnh Nhi nhắm mắt, hít sâu một hơi, sau đó đặt quần áo trong tay xuống, chần chừ một chút mới đứng dậy, cất bước ra khỏi phòng.Cô vừa đến phòng khách đã thấy bóng dáng đang đứng ở lối vào, cô sửng sốt, không phải là Cố Khiết Thần, mà là… cô Lâm?Hứa Tịnh Nhi thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng thấy vô cùng ngạc nhiên, bởi vì từ lúc cô vào ở chung cư này, ngoài Cố Khiết Thần ra thì chưa có ai từng đến đây, sao đột nhiên cô Lâm lại tới?Cô Lâm nhìn thấy cô cũng kinh ngạc, dường như không nghĩ rằng cô đang ở nhà, nhưng lại nhanh chóng mỉm cười: “Cô chủ, cô xuất viện rồi sao?”.

Chương 151