Tác giả:

Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…

Chương 172

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 172Cô lúc nào cũng nằm phía bên đó, quay lưng về phía Cố Khiết Thần, rồi nhắm mắt lại.Những ngày này tuy cô nằm cùng giường với Cố Khiết Thần, nhưng đều là việc ai người nấy ngủ, cho nên cô nghĩ đi ngủ thì sẽ không phải đối diện với anh.Phụp một cái, đèn trong phòng đã tắt, Hứa Tịnh Nhi nghe thấy Cố Khiết Thần từng bước đi về phía giường, lật chăn ra và nằm xuống, tất cả đều giống như mọi lần, căn phòng nhanh chóng chìm vào yên lặng.Hứa Tịnh Nhi khẽ thở phào một hơi, cơ thể thỏa mái hơn hẳn, đang định chìm vào giấc ngủ thì một giây sau, cô cảm thấy có một cánh tay ôm qua vai cô.Mắt cô bừng mở, còn chưa kịp phản ứng gì thì cơ thể cô đã bị một lực của đàn ông lật người cô lại, Cố Khiết Thần trong bóng tối giống như con báo săn mồi vậy, quay mạnh người sang, đè chặt cô ở phía dưới, đôi mắt đen nhìn chằm chằm về phía cô, như thể đang nhìn một con mồi vậy!Hứa Tịnh Nhi bất giác nuốt nước miếng, cô vẫn quá lơ là…Hai tay cô nâng lên theo phản xạ, đẩy ngực anh lên, giọng nói đã trở nên run run: “Cố Khiết Thần, anh muốn làm gì hả?”.Trong bóng tối, cô như thể nghe thấy tiếng cười khẩy coi thường của Cố Khiết Thần, nhưng lại như thể không nghe thấy gì, sau đó anh lên tiếng với chất giọng lạnh tanh nhả ra hai chữ “làm tình!”.Nói dứt, Cố Khiết Thần hôn chặt lên môi cô, nuốt gọn tất cả những lời mà cô muốn từ chối, còn hai tay cô cũng bị hai tay anh kìm chặt, ấn lên phía trên đầu.Cơ thể nam nữ có đặc thù riêng, Cố Khiết Thần có ưu thế tuyệt đối về thể lực, cho dù Hứa Tịnh Nhi có dùng hết sức để vùng vẫy thì vẫn chỉ như cá nằm trên thớt, mặc cho người ta chặt chém.Sợ hãi và ám ảnh chi phối cô, cơ thể cô trở nên cứng đơ và lạnh toát…Cố Khiết Thần như thể cảm nhận được, động tác hơi chững lại, ánh mắt đen nhìn xuyên qua bóng tối, nhìn vào khuôn mặt đã tái nhợt của cô.Cho dù Hứa Tịnh Nhi biết tối như vậy Cố Khiết Thần chưa chắc có thể nhìn thấy được thần sắc của cô, nhưng cô cũng không muốn để anh nhìn thấy sự yếu ớt của cô, cô không nhìn anh, cắn chặt môi dưới để bản thân không phát ra bất kỳ âm thanh nào.Trong lòng cô biết rõ, ngày nào cô và Cố Khiết Thần chưa ly hôn thì ngày đó cô vẫn không thể tránh khỏi chuyện này, thôi vậy, coi như bị chó cắn cho xong!Cô nhắm mắt lại, cố gắng khiến bản thân nghĩ về chuyện khác, nghĩ về buổi phỏng vấn, nghĩ về số tiền thưởng mà cô sắp nhận được…Cằm cô bị bóp chặt, anh cố muốn để mặt cô nhìn thẳng lên, Hứa Tịnh Nhi mở to mắt ra, anh lại hôn tiếp, chỉ là lần này không mạnh như lần trước, không đơn giản chỉ là xả bức bách, mà là nhẹ nhàng – liếm – từ từ – mút, dần dần tấn công vào ý thức của cô.Hứa Tịnh Nhi không đề phòng được, bị hôn bởi một nụ hôn dịu dàng đến bất ngờ, cô dần dần thở gấp, ánh mắt đê mê, đầu óc bắt đầu trở nên trống rỗng…Kết thúc lần một, Hứa Tịnh Nhi nằm ở đó, mới thở được vài hơi lại bị Cố Khiết Thần kéo tới rồi đè lên người cô, lại tiếp tục một hồi lâu.Kết thúc lần hai, cô đã mệt đến mức nằm bẹp trên giường, ngực phập phồng thở dốc, Cố Khiết Thần ngồi dậy bế cơ thể mềm nhũn của cô vào trong phòng tắm, sau khi hai người tắm sạch sẽ xong mới lại bế cô quay trở lại giường.Cho dù Hứa Tịnh Nhi không thể mở nổi mắt nữa, cô hít sâu một hơi, vẫn cố gượng dậy, đưa tay ra kéo ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra một viên thuốc tránh thai.

Chương 172

Cô lúc nào cũng nằm phía bên đó, quay lưng về phía Cố Khiết Thần, rồi nhắm mắt lại.

Những ngày này tuy cô nằm cùng giường với Cố Khiết Thần, nhưng đều là việc ai người nấy ngủ, cho nên cô nghĩ đi ngủ thì sẽ không phải đối diện với anh.

Phụp một cái, đèn trong phòng đã tắt, Hứa Tịnh Nhi nghe thấy Cố Khiết Thần từng bước đi về phía giường, lật chăn ra và nằm xuống, tất cả đều giống như mọi lần, căn phòng nhanh chóng chìm vào yên lặng.

Hứa Tịnh Nhi khẽ thở phào một hơi, cơ thể thỏa mái hơn hẳn, đang định chìm vào giấc ngủ thì một giây sau, cô cảm thấy có một cánh tay ôm qua vai cô.

Mắt cô bừng mở, còn chưa kịp phản ứng gì thì cơ thể cô đã bị một lực của đàn ông lật người cô lại, Cố Khiết Thần trong bóng tối giống như con báo săn mồi vậy, quay mạnh người sang, đè chặt cô ở phía dưới, đôi mắt đen nhìn chằm chằm về phía cô, như thể đang nhìn một con mồi vậy!

Hứa Tịnh Nhi bất giác nuốt nước miếng, cô vẫn quá lơ là…

Hai tay cô nâng lên theo phản xạ, đẩy ngực anh lên, giọng nói đã trở nên run run: “Cố Khiết Thần, anh muốn làm gì hả?”.

Trong bóng tối, cô như thể nghe thấy tiếng cười khẩy coi thường của Cố Khiết Thần, nhưng lại như thể không nghe thấy gì, sau đó anh lên tiếng với chất giọng lạnh tanh nhả ra hai chữ “làm tình!”.

Nói dứt, Cố Khiết Thần hôn chặt lên môi cô, nuốt gọn tất cả những lời mà cô muốn từ chối, còn hai tay cô cũng bị hai tay anh kìm chặt, ấn lên phía trên đầu.

Cơ thể nam nữ có đặc thù riêng, Cố Khiết Thần có ưu thế tuyệt đối về thể lực, cho dù Hứa Tịnh Nhi có dùng hết sức để vùng vẫy thì vẫn chỉ như cá nằm trên thớt, mặc cho người ta chặt chém.

Sợ hãi và ám ảnh chi phối cô, cơ thể cô trở nên cứng đơ và lạnh toát…

Cố Khiết Thần như thể cảm nhận được, động tác hơi chững lại, ánh mắt đen nhìn xuyên qua bóng tối, nhìn vào khuôn mặt đã tái nhợt của cô.

Cho dù Hứa Tịnh Nhi biết tối như vậy Cố Khiết Thần chưa chắc có thể nhìn thấy được thần sắc của cô, nhưng cô cũng không muốn để anh nhìn thấy sự yếu ớt của cô, cô không nhìn anh, cắn chặt môi dưới để bản thân không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Trong lòng cô biết rõ, ngày nào cô và Cố Khiết Thần chưa ly hôn thì ngày đó cô vẫn không thể tránh khỏi chuyện này, thôi vậy, coi như bị chó cắn cho xong!

Cô nhắm mắt lại, cố gắng khiến bản thân nghĩ về chuyện khác, nghĩ về buổi phỏng vấn, nghĩ về số tiền thưởng mà cô sắp nhận được…

Cằm cô bị bóp chặt, anh cố muốn để mặt cô nhìn thẳng lên, Hứa Tịnh Nhi mở to mắt ra, anh lại hôn tiếp, chỉ là lần này không mạnh như lần trước, không đơn giản chỉ là xả bức bách, mà là nhẹ nhàng – liếm – từ từ – mút, dần dần tấn công vào ý thức của cô.

Hứa Tịnh Nhi không đề phòng được, bị hôn bởi một nụ hôn dịu dàng đến bất ngờ, cô dần dần thở gấp, ánh mắt đê mê, đầu óc bắt đầu trở nên trống rỗng…

Kết thúc lần một, Hứa Tịnh Nhi nằm ở đó, mới thở được vài hơi lại bị Cố Khiết Thần kéo tới rồi đè lên người cô, lại tiếp tục một hồi lâu.

Kết thúc lần hai, cô đã mệt đến mức nằm bẹp trên giường, ngực phập phồng thở dốc, Cố Khiết Thần ngồi dậy bế cơ thể mềm nhũn của cô vào trong phòng tắm, sau khi hai người tắm sạch sẽ xong mới lại bế cô quay trở lại giường.

Cho dù Hứa Tịnh Nhi không thể mở nổi mắt nữa, cô hít sâu một hơi, vẫn cố gượng dậy, đưa tay ra kéo ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra một viên thuốc tránh thai.

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 172Cô lúc nào cũng nằm phía bên đó, quay lưng về phía Cố Khiết Thần, rồi nhắm mắt lại.Những ngày này tuy cô nằm cùng giường với Cố Khiết Thần, nhưng đều là việc ai người nấy ngủ, cho nên cô nghĩ đi ngủ thì sẽ không phải đối diện với anh.Phụp một cái, đèn trong phòng đã tắt, Hứa Tịnh Nhi nghe thấy Cố Khiết Thần từng bước đi về phía giường, lật chăn ra và nằm xuống, tất cả đều giống như mọi lần, căn phòng nhanh chóng chìm vào yên lặng.Hứa Tịnh Nhi khẽ thở phào một hơi, cơ thể thỏa mái hơn hẳn, đang định chìm vào giấc ngủ thì một giây sau, cô cảm thấy có một cánh tay ôm qua vai cô.Mắt cô bừng mở, còn chưa kịp phản ứng gì thì cơ thể cô đã bị một lực của đàn ông lật người cô lại, Cố Khiết Thần trong bóng tối giống như con báo săn mồi vậy, quay mạnh người sang, đè chặt cô ở phía dưới, đôi mắt đen nhìn chằm chằm về phía cô, như thể đang nhìn một con mồi vậy!Hứa Tịnh Nhi bất giác nuốt nước miếng, cô vẫn quá lơ là…Hai tay cô nâng lên theo phản xạ, đẩy ngực anh lên, giọng nói đã trở nên run run: “Cố Khiết Thần, anh muốn làm gì hả?”.Trong bóng tối, cô như thể nghe thấy tiếng cười khẩy coi thường của Cố Khiết Thần, nhưng lại như thể không nghe thấy gì, sau đó anh lên tiếng với chất giọng lạnh tanh nhả ra hai chữ “làm tình!”.Nói dứt, Cố Khiết Thần hôn chặt lên môi cô, nuốt gọn tất cả những lời mà cô muốn từ chối, còn hai tay cô cũng bị hai tay anh kìm chặt, ấn lên phía trên đầu.Cơ thể nam nữ có đặc thù riêng, Cố Khiết Thần có ưu thế tuyệt đối về thể lực, cho dù Hứa Tịnh Nhi có dùng hết sức để vùng vẫy thì vẫn chỉ như cá nằm trên thớt, mặc cho người ta chặt chém.Sợ hãi và ám ảnh chi phối cô, cơ thể cô trở nên cứng đơ và lạnh toát…Cố Khiết Thần như thể cảm nhận được, động tác hơi chững lại, ánh mắt đen nhìn xuyên qua bóng tối, nhìn vào khuôn mặt đã tái nhợt của cô.Cho dù Hứa Tịnh Nhi biết tối như vậy Cố Khiết Thần chưa chắc có thể nhìn thấy được thần sắc của cô, nhưng cô cũng không muốn để anh nhìn thấy sự yếu ớt của cô, cô không nhìn anh, cắn chặt môi dưới để bản thân không phát ra bất kỳ âm thanh nào.Trong lòng cô biết rõ, ngày nào cô và Cố Khiết Thần chưa ly hôn thì ngày đó cô vẫn không thể tránh khỏi chuyện này, thôi vậy, coi như bị chó cắn cho xong!Cô nhắm mắt lại, cố gắng khiến bản thân nghĩ về chuyện khác, nghĩ về buổi phỏng vấn, nghĩ về số tiền thưởng mà cô sắp nhận được…Cằm cô bị bóp chặt, anh cố muốn để mặt cô nhìn thẳng lên, Hứa Tịnh Nhi mở to mắt ra, anh lại hôn tiếp, chỉ là lần này không mạnh như lần trước, không đơn giản chỉ là xả bức bách, mà là nhẹ nhàng – liếm – từ từ – mút, dần dần tấn công vào ý thức của cô.Hứa Tịnh Nhi không đề phòng được, bị hôn bởi một nụ hôn dịu dàng đến bất ngờ, cô dần dần thở gấp, ánh mắt đê mê, đầu óc bắt đầu trở nên trống rỗng…Kết thúc lần một, Hứa Tịnh Nhi nằm ở đó, mới thở được vài hơi lại bị Cố Khiết Thần kéo tới rồi đè lên người cô, lại tiếp tục một hồi lâu.Kết thúc lần hai, cô đã mệt đến mức nằm bẹp trên giường, ngực phập phồng thở dốc, Cố Khiết Thần ngồi dậy bế cơ thể mềm nhũn của cô vào trong phòng tắm, sau khi hai người tắm sạch sẽ xong mới lại bế cô quay trở lại giường.Cho dù Hứa Tịnh Nhi không thể mở nổi mắt nữa, cô hít sâu một hơi, vẫn cố gượng dậy, đưa tay ra kéo ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra một viên thuốc tránh thai.

Chương 172