Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 177
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 177Trong làn khói vấn vít, anh ta bỗng nhớ đến ngày Hứa Tịnh Nhi ra nước ngoài vào ba năm trước. Hôm đó, Cố Khiết Thần cũng đến sân bay.Hứa Tịnh Nhi đi thẳng, đầu cũng không ngoảnh lại, Cố Khiết Thần đứng sau lưng cô, yên lặng nhìn, cho đến khi bóng dáng cô khuất hẳn, anh mới cúi đầu, nhìn chiếc nhẫn nằm trong tay mình.Sau đó, máy bay cất cánh, anh hồn xiêu phách lạc rời khỏi sân bay, đến đây hát cả một đêm, cũng hát chính bài này.Bên trong lại vang lên tiếng hát.…Anh chưa từng yêu em, là anh tự lừa dối bản thân.…Từ Soái vứt điếu thuốc xuống đất, lấy chân giẫm nát, rồi mới giơ tay đẩy cửa phòng bao. Anh ta nhìn thấy Cố Khiết Thần đang ngồi ở góc sô pha, cầm micro hát.Rõ ràng mắt anh đang nhìn màn hình trên tường, nhưng ánh mắt không có tiêu cự, trống rỗng như bị khoét đi mọi thứ, thậm chí còn không có linh hồn.…Anh chưa từng yêu em, là anh tự lừa dối bản thân.Rõ ràng anh thấy mình rất sáng suốt, nhưng vẫn rơi vào cái bẫy của chính mình.…Từ Soái bước tới, chẳng nói chẳng rằng rút phích cắm, màn hình bỗng tối đen, âm thanh cũng im bặt. Anh ta vứt phích cắm xuống đất, hai tay đút túi quần, bước tới ngồi xuống, thành thạo mở một chai bia, nhét vào tay Cố Khiết Thần thay cho chiếc micro.Anh ta mở thêm chai nữa, cụng chai với Cố Khiết Thần, nói: “Đừng hát nữa, tôi uống với anh, bao giờ say thì thôi”.Cố Khiết Thần nhướng mày, đáy mắt lóe lên sự trào phúng. Anh không nói gì, ngửa cổ lên tu ừng ực.“Không cần hỏi cũng biết anh lại cãi nhau với Hứa Tịnh Nhi chứ gì? Lần này lại sao vậy?”.Cố Khiết Thần rũ mắt, nhìn chai bia trong tay mình, ngón tay anh vô thức siết chặt, im lặng không nói gì. Đúng lúc Từ Soái tưởng Cố Khiết Thần sẽ không trả lời thì anh lên tiếng, như tự nói với chính mình.“Tôi khiến cô ấy đau lòng, nhưng tại sao… người đau lòng hơn lại là tôi chứ?”.Cố Khiết Thần chỉ tay vào trái tim mình, đáy mắt phủ một làn hơi nước mỏng: “Từ đầu đến cuối, chưa từng tranh giành”.Từ Soái và Cố Khiết Thần quen nhau từ khi mới lọt lòng, cùng nhau mặc chung quần mà lớn. Ngoài lần bố mẹ anh qua đời, đây là lần thứ hai anh để lộ tình cảm thực sự.Anh là Cố Khiết Thần, vậy mà lại nói ra những lời “trái tim tôi từ đầu đến cuối chưa từng tranh giành”.Một nỗi chua chát xộc lên cổ họng, Từ Soái cố nén xuống, rồi giơ tay vỗ vai Cố Khiết Thần: “Cô ta đã là vợ cậu rồi, muốn bắt đầu lại từ đầu thì vẫn còn kịp”.Ngừng một lúc, anh ta nhỏ giọng nói: “Trừ khi…”“Trừ khi cậu vẫn không vượt qua được chuyện của ba năm trước”, dứt lời, chút cảm tính trong mắt Từ Soái biến mất, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng.Ba năm trước…Cố Khiết Thần nhếch khóe môi, vẻ mặt chán chường. Anh dựa vào lưng ghế, cười đẩy mỉa mai, đáy mắt đầy vẻ thê lương.
Chương 177
Trong làn khói vấn vít, anh ta bỗng nhớ đến ngày Hứa Tịnh Nhi ra nước ngoài vào ba năm trước. Hôm đó, Cố Khiết Thần cũng đến sân bay.
Hứa Tịnh Nhi đi thẳng, đầu cũng không ngoảnh lại, Cố Khiết Thần đứng sau lưng cô, yên lặng nhìn, cho đến khi bóng dáng cô khuất hẳn, anh mới cúi đầu, nhìn chiếc nhẫn nằm trong tay mình.
Sau đó, máy bay cất cánh, anh hồn xiêu phách lạc rời khỏi sân bay, đến đây hát cả một đêm, cũng hát chính bài này.
Bên trong lại vang lên tiếng hát.
…
Anh chưa từng yêu em, là anh tự lừa dối bản thân.
…
Từ Soái vứt điếu thuốc xuống đất, lấy chân giẫm nát, rồi mới giơ tay đẩy cửa phòng bao. Anh ta nhìn thấy Cố Khiết Thần đang ngồi ở góc sô pha, cầm micro hát.
Rõ ràng mắt anh đang nhìn màn hình trên tường, nhưng ánh mắt không có tiêu cự, trống rỗng như bị khoét đi mọi thứ, thậm chí còn không có linh hồn.
…
Anh chưa từng yêu em, là anh tự lừa dối bản thân.
Rõ ràng anh thấy mình rất sáng suốt, nhưng vẫn rơi vào cái bẫy của chính mình.
…
Từ Soái bước tới, chẳng nói chẳng rằng rút phích cắm, màn hình bỗng tối đen, âm thanh cũng im bặt. Anh ta vứt phích cắm xuống đất, hai tay đút túi quần, bước tới ngồi xuống, thành thạo mở một chai bia, nhét vào tay Cố Khiết Thần thay cho chiếc micro.
Anh ta mở thêm chai nữa, cụng chai với Cố Khiết Thần, nói: “Đừng hát nữa, tôi uống với anh, bao giờ say thì thôi”.
Cố Khiết Thần nhướng mày, đáy mắt lóe lên sự trào phúng. Anh không nói gì, ngửa cổ lên tu ừng ực.
“Không cần hỏi cũng biết anh lại cãi nhau với Hứa Tịnh Nhi chứ gì? Lần này lại sao vậy?”.
Cố Khiết Thần rũ mắt, nhìn chai bia trong tay mình, ngón tay anh vô thức siết chặt, im lặng không nói gì. Đúng lúc Từ Soái tưởng Cố Khiết Thần sẽ không trả lời thì anh lên tiếng, như tự nói với chính mình.
“Tôi khiến cô ấy đau lòng, nhưng tại sao… người đau lòng hơn lại là tôi chứ?”.
Cố Khiết Thần chỉ tay vào trái tim mình, đáy mắt phủ một làn hơi nước mỏng: “Từ đầu đến cuối, chưa từng tranh giành”.
Từ Soái và Cố Khiết Thần quen nhau từ khi mới lọt lòng, cùng nhau mặc chung quần mà lớn. Ngoài lần bố mẹ anh qua đời, đây là lần thứ hai anh để lộ tình cảm thực sự.
Anh là Cố Khiết Thần, vậy mà lại nói ra những lời “trái tim tôi từ đầu đến cuối chưa từng tranh giành”.
Một nỗi chua chát xộc lên cổ họng, Từ Soái cố nén xuống, rồi giơ tay vỗ vai Cố Khiết Thần: “Cô ta đã là vợ cậu rồi, muốn bắt đầu lại từ đầu thì vẫn còn kịp”.
Ngừng một lúc, anh ta nhỏ giọng nói: “Trừ khi…”
“Trừ khi cậu vẫn không vượt qua được chuyện của ba năm trước”, dứt lời, chút cảm tính trong mắt Từ Soái biến mất, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng.
Ba năm trước…
Cố Khiết Thần nhếch khóe môi, vẻ mặt chán chường. Anh dựa vào lưng ghế, cười đẩy mỉa mai, đáy mắt đầy vẻ thê lương.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 177Trong làn khói vấn vít, anh ta bỗng nhớ đến ngày Hứa Tịnh Nhi ra nước ngoài vào ba năm trước. Hôm đó, Cố Khiết Thần cũng đến sân bay.Hứa Tịnh Nhi đi thẳng, đầu cũng không ngoảnh lại, Cố Khiết Thần đứng sau lưng cô, yên lặng nhìn, cho đến khi bóng dáng cô khuất hẳn, anh mới cúi đầu, nhìn chiếc nhẫn nằm trong tay mình.Sau đó, máy bay cất cánh, anh hồn xiêu phách lạc rời khỏi sân bay, đến đây hát cả một đêm, cũng hát chính bài này.Bên trong lại vang lên tiếng hát.…Anh chưa từng yêu em, là anh tự lừa dối bản thân.…Từ Soái vứt điếu thuốc xuống đất, lấy chân giẫm nát, rồi mới giơ tay đẩy cửa phòng bao. Anh ta nhìn thấy Cố Khiết Thần đang ngồi ở góc sô pha, cầm micro hát.Rõ ràng mắt anh đang nhìn màn hình trên tường, nhưng ánh mắt không có tiêu cự, trống rỗng như bị khoét đi mọi thứ, thậm chí còn không có linh hồn.…Anh chưa từng yêu em, là anh tự lừa dối bản thân.Rõ ràng anh thấy mình rất sáng suốt, nhưng vẫn rơi vào cái bẫy của chính mình.…Từ Soái bước tới, chẳng nói chẳng rằng rút phích cắm, màn hình bỗng tối đen, âm thanh cũng im bặt. Anh ta vứt phích cắm xuống đất, hai tay đút túi quần, bước tới ngồi xuống, thành thạo mở một chai bia, nhét vào tay Cố Khiết Thần thay cho chiếc micro.Anh ta mở thêm chai nữa, cụng chai với Cố Khiết Thần, nói: “Đừng hát nữa, tôi uống với anh, bao giờ say thì thôi”.Cố Khiết Thần nhướng mày, đáy mắt lóe lên sự trào phúng. Anh không nói gì, ngửa cổ lên tu ừng ực.“Không cần hỏi cũng biết anh lại cãi nhau với Hứa Tịnh Nhi chứ gì? Lần này lại sao vậy?”.Cố Khiết Thần rũ mắt, nhìn chai bia trong tay mình, ngón tay anh vô thức siết chặt, im lặng không nói gì. Đúng lúc Từ Soái tưởng Cố Khiết Thần sẽ không trả lời thì anh lên tiếng, như tự nói với chính mình.“Tôi khiến cô ấy đau lòng, nhưng tại sao… người đau lòng hơn lại là tôi chứ?”.Cố Khiết Thần chỉ tay vào trái tim mình, đáy mắt phủ một làn hơi nước mỏng: “Từ đầu đến cuối, chưa từng tranh giành”.Từ Soái và Cố Khiết Thần quen nhau từ khi mới lọt lòng, cùng nhau mặc chung quần mà lớn. Ngoài lần bố mẹ anh qua đời, đây là lần thứ hai anh để lộ tình cảm thực sự.Anh là Cố Khiết Thần, vậy mà lại nói ra những lời “trái tim tôi từ đầu đến cuối chưa từng tranh giành”.Một nỗi chua chát xộc lên cổ họng, Từ Soái cố nén xuống, rồi giơ tay vỗ vai Cố Khiết Thần: “Cô ta đã là vợ cậu rồi, muốn bắt đầu lại từ đầu thì vẫn còn kịp”.Ngừng một lúc, anh ta nhỏ giọng nói: “Trừ khi…”“Trừ khi cậu vẫn không vượt qua được chuyện của ba năm trước”, dứt lời, chút cảm tính trong mắt Từ Soái biến mất, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng.Ba năm trước…Cố Khiết Thần nhếch khóe môi, vẻ mặt chán chường. Anh dựa vào lưng ghế, cười đẩy mỉa mai, đáy mắt đầy vẻ thê lương.