Tác giả:

Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…

Chương 192

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 192Năm ngày qua, cô chủ không gọi đến một cuộc điện thoại nào. Đến giờ này mà điện thoại vẫn không có động tĩnh gì, vậy thì có lẽ, có thể, có khả năng… cô chủ thật sự không có ý định cùng Cố tổng nắm tay nhau về nhà mẹ đẻ…Anh ta cũng không ngờ mình lại nói đúng, con mẹ nó, sao lúc anh ta mua vé số không gặp vận may cứt chó này?Bây giờ Cố tổng đã hoãn hết lịch trình, cũng chuẩn bị sẵn quà tặng. Mọi chuyện đã chuẩn bị sẵn sàng chỉ còn chờ tin lành, kết quả cô chủ lại không đưa anh đi cùng, đúng là tai họa!Mặc dù lúc đó Giám đốc Tiêu nói với Cố tổng cũng là để anh có thể chuẩn bị trước, nhưng đúng thật là, chi bằng Cố tổng đừng biết chuyện này thì hơn. Dù sao không hi vọng thì sẽ không thất vọng…Không được, anh ta là trợ lý, phải giải quyết ưu phiền cho sếp. Nếu không thì những ngày sau này, anh ta phải sống trong mưa bão, thế thì khổ quá.Trợ lý Lâm lặng lẽ rời khỏi văn phòng, đóng cửa lại, sau đó lấy điện thoại ra gọi cho mẹ mình.“Mẹ à, cô chủ có còn ở chung cư không? Vẫn chưa đi chứ?”.Cô Lâm: “Vẫn chưa, cô ấy đang sửa soạn đồ đạc, chắc cũng gần đi rồi”.“Vậy… cô ấy chuẩn bị đi một mình à? Có nghĩ tới… đưa ai đi cùng không?”.Cô Lâm: “Hình như là định đi một mình”.Sau khi cúp máy, tâm trạng của trợ lý Lâm trở nên phức tạp một lúc, sau đó anh ta lại trở vào văn phòng, sắp xếp câu từ, nói: “Cố tổng, tôi cảm thấy… chúng ta là đàn ông, cần phải chủ động!”.Cố Khiết Thần liếc nhìn anh ta, bỗng lên tiếng: “Chuẩn bị xe”.Trợ lý Lâm vui mừng, còn chưa kịp đáp lại đã nghe anh lạnh lùng nói tiếp: “Đi cắt băng!”.“…”.Trợ lý Lâm há miệng, muốn nói lại thôi. Nhìn gương mặt cực kỳ âm trầm của Cố Khiết Thần, anh ta vẫn không dám đi vuốt râu hùm của anh nữa, chỉ đành gật đầu: “Tôi sẽ đi chuẩn bị xe ngay!”.…Hứa Tịnh Nhi xem đồng hồ, đã hơn ba giờ. Bây giờ cô xuất phát đến nhà là gần năm giờ, có thể trò chuyện với Triển Vọng trước, sau đó mới ăn cơm.Cô về phòng thay quần áo, đeo balo, sau đó xách theo túi lớn túi nhỏ, chào tạm biệt cô Lâm rồi ra khỏi cửa.Cô sợ tối mình sẽ uống rượu nên không tự lái xe, mà gọi trước xe riêng. Nhưng không ngờ khi cô vừa mới ra khỏi chung cư thì nhìn thấy một chiếc xe màu đen quen thuộc.Xe của Cố Khiết Thần…Tính ra anh cũng đã mười ngày không về nhà, sao bây giờ lại về? Lẽ nào lại có tài liệu quan trọng gì đó để ở nhà?Nhưng đó cũng không phải chuyện của cô, anh đi đường anh, cô đi đường cô, không liên quan gì với nhau là tốt nhất!Hứa Tịnh Nhi coi như không nhìn thấy, đang định đi vòng qua xe thì cửa sổ xe đột nhiên hạ xuống, gương mặt tuấn tú mà lạnh lùng của anh đập vào mắt cô. Anh mở miệng, nói ra hai chữ: “Lên xe!”.

Chương 192

Năm ngày qua, cô chủ không gọi đến một cuộc điện thoại nào. Đến giờ này mà điện thoại vẫn không có động tĩnh gì, vậy thì có lẽ, có thể, có khả năng… cô chủ thật sự không có ý định cùng Cố tổng nắm tay nhau về nhà mẹ đẻ…

Anh ta cũng không ngờ mình lại nói đúng, con mẹ nó, sao lúc anh ta mua vé số không gặp vận may cứt chó này?

Bây giờ Cố tổng đã hoãn hết lịch trình, cũng chuẩn bị sẵn quà tặng. Mọi chuyện đã chuẩn bị sẵn sàng chỉ còn chờ tin lành, kết quả cô chủ lại không đưa anh đi cùng, đúng là tai họa!

Mặc dù lúc đó Giám đốc Tiêu nói với Cố tổng cũng là để anh có thể chuẩn bị trước, nhưng đúng thật là, chi bằng Cố tổng đừng biết chuyện này thì hơn. Dù sao không hi vọng thì sẽ không thất vọng…

Không được, anh ta là trợ lý, phải giải quyết ưu phiền cho sếp. Nếu không thì những ngày sau này, anh ta phải sống trong mưa bão, thế thì khổ quá.

Trợ lý Lâm lặng lẽ rời khỏi văn phòng, đóng cửa lại, sau đó lấy điện thoại ra gọi cho mẹ mình.

“Mẹ à, cô chủ có còn ở chung cư không? Vẫn chưa đi chứ?”.

Cô Lâm: “Vẫn chưa, cô ấy đang sửa soạn đồ đạc, chắc cũng gần đi rồi”.

“Vậy… cô ấy chuẩn bị đi một mình à? Có nghĩ tới… đưa ai đi cùng không?”.

Cô Lâm: “Hình như là định đi một mình”.

Sau khi cúp máy, tâm trạng của trợ lý Lâm trở nên phức tạp một lúc, sau đó anh ta lại trở vào văn phòng, sắp xếp câu từ, nói: “Cố tổng, tôi cảm thấy… chúng ta là đàn ông, cần phải chủ động!”.

Cố Khiết Thần liếc nhìn anh ta, bỗng lên tiếng: “Chuẩn bị xe”.

Trợ lý Lâm vui mừng, còn chưa kịp đáp lại đã nghe anh lạnh lùng nói tiếp: “Đi cắt băng!”.

“…”.

Trợ lý Lâm há miệng, muốn nói lại thôi. Nhìn gương mặt cực kỳ âm trầm của Cố Khiết Thần, anh ta vẫn không dám đi vuốt râu hùm của anh nữa, chỉ đành gật đầu: “Tôi sẽ đi chuẩn bị xe ngay!”.

Hứa Tịnh Nhi xem đồng hồ, đã hơn ba giờ. Bây giờ cô xuất phát đến nhà là gần năm giờ, có thể trò chuyện với Triển Vọng trước, sau đó mới ăn cơm.

Cô về phòng thay quần áo, đeo balo, sau đó xách theo túi lớn túi nhỏ, chào tạm biệt cô Lâm rồi ra khỏi cửa.

Cô sợ tối mình sẽ uống rượu nên không tự lái xe, mà gọi trước xe riêng. Nhưng không ngờ khi cô vừa mới ra khỏi chung cư thì nhìn thấy một chiếc xe màu đen quen thuộc.

Xe của Cố Khiết Thần…

Tính ra anh cũng đã mười ngày không về nhà, sao bây giờ lại về? Lẽ nào lại có tài liệu quan trọng gì đó để ở nhà?

Nhưng đó cũng không phải chuyện của cô, anh đi đường anh, cô đi đường cô, không liên quan gì với nhau là tốt nhất!

Hứa Tịnh Nhi coi như không nhìn thấy, đang định đi vòng qua xe thì cửa sổ xe đột nhiên hạ xuống, gương mặt tuấn tú mà lạnh lùng của anh đập vào mắt cô. Anh mở miệng, nói ra hai chữ: “Lên xe!”.

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 192Năm ngày qua, cô chủ không gọi đến một cuộc điện thoại nào. Đến giờ này mà điện thoại vẫn không có động tĩnh gì, vậy thì có lẽ, có thể, có khả năng… cô chủ thật sự không có ý định cùng Cố tổng nắm tay nhau về nhà mẹ đẻ…Anh ta cũng không ngờ mình lại nói đúng, con mẹ nó, sao lúc anh ta mua vé số không gặp vận may cứt chó này?Bây giờ Cố tổng đã hoãn hết lịch trình, cũng chuẩn bị sẵn quà tặng. Mọi chuyện đã chuẩn bị sẵn sàng chỉ còn chờ tin lành, kết quả cô chủ lại không đưa anh đi cùng, đúng là tai họa!Mặc dù lúc đó Giám đốc Tiêu nói với Cố tổng cũng là để anh có thể chuẩn bị trước, nhưng đúng thật là, chi bằng Cố tổng đừng biết chuyện này thì hơn. Dù sao không hi vọng thì sẽ không thất vọng…Không được, anh ta là trợ lý, phải giải quyết ưu phiền cho sếp. Nếu không thì những ngày sau này, anh ta phải sống trong mưa bão, thế thì khổ quá.Trợ lý Lâm lặng lẽ rời khỏi văn phòng, đóng cửa lại, sau đó lấy điện thoại ra gọi cho mẹ mình.“Mẹ à, cô chủ có còn ở chung cư không? Vẫn chưa đi chứ?”.Cô Lâm: “Vẫn chưa, cô ấy đang sửa soạn đồ đạc, chắc cũng gần đi rồi”.“Vậy… cô ấy chuẩn bị đi một mình à? Có nghĩ tới… đưa ai đi cùng không?”.Cô Lâm: “Hình như là định đi một mình”.Sau khi cúp máy, tâm trạng của trợ lý Lâm trở nên phức tạp một lúc, sau đó anh ta lại trở vào văn phòng, sắp xếp câu từ, nói: “Cố tổng, tôi cảm thấy… chúng ta là đàn ông, cần phải chủ động!”.Cố Khiết Thần liếc nhìn anh ta, bỗng lên tiếng: “Chuẩn bị xe”.Trợ lý Lâm vui mừng, còn chưa kịp đáp lại đã nghe anh lạnh lùng nói tiếp: “Đi cắt băng!”.“…”.Trợ lý Lâm há miệng, muốn nói lại thôi. Nhìn gương mặt cực kỳ âm trầm của Cố Khiết Thần, anh ta vẫn không dám đi vuốt râu hùm của anh nữa, chỉ đành gật đầu: “Tôi sẽ đi chuẩn bị xe ngay!”.…Hứa Tịnh Nhi xem đồng hồ, đã hơn ba giờ. Bây giờ cô xuất phát đến nhà là gần năm giờ, có thể trò chuyện với Triển Vọng trước, sau đó mới ăn cơm.Cô về phòng thay quần áo, đeo balo, sau đó xách theo túi lớn túi nhỏ, chào tạm biệt cô Lâm rồi ra khỏi cửa.Cô sợ tối mình sẽ uống rượu nên không tự lái xe, mà gọi trước xe riêng. Nhưng không ngờ khi cô vừa mới ra khỏi chung cư thì nhìn thấy một chiếc xe màu đen quen thuộc.Xe của Cố Khiết Thần…Tính ra anh cũng đã mười ngày không về nhà, sao bây giờ lại về? Lẽ nào lại có tài liệu quan trọng gì đó để ở nhà?Nhưng đó cũng không phải chuyện của cô, anh đi đường anh, cô đi đường cô, không liên quan gì với nhau là tốt nhất!Hứa Tịnh Nhi coi như không nhìn thấy, đang định đi vòng qua xe thì cửa sổ xe đột nhiên hạ xuống, gương mặt tuấn tú mà lạnh lùng của anh đập vào mắt cô. Anh mở miệng, nói ra hai chữ: “Lên xe!”.

Chương 192