Tác giả:

Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…

Chương 200

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 200Ông Hứa đặt mạnh đôi đũa xuống bàn, trầm giọng: “Ăn nói linh tinh!”…Sau bữa cơm, Hứa Tịnh Nhi phụ bà Hứa gọt hoa quả.Bà Hứa thi thoảng lại liếc nhìn chiếc nhẫn kim cương trên tay cô và cười không ngậm được miệng. Sau đó bà liếc nhìn chiếc bụng vẫn phẳng lỳ của cô: “Tịnh Nhi, hai đứa kết hôn cũng được một khoảng thời gian rồi. Có dự định có con chưa?”Có con sao…Hứa Tịnh Nhi đang gọt hoa quả, suýt nữa cắt vào tay.Bà Hứa không phát hiện ra biểu cảm bất thường của Hứa Tịnh Nhi. Bà tiếp tục lầm bầm: “Nghe nói, Khiết Thần vẫn chưa cắt đứt với Tô Tử Thiến đúng không? Con nghe lời mẹ, sớm có lấy mụn con. Như vậy Khiết Thần sẽ không chơi ở bên ngoài nữa. Địa vị của con cũng sẽ được vững vàng hơn!”Hứa Tịnh Nhi nhìn bà Hứa. Cô hé miệng nhưng đến cuối cùng vẫn nhẫn nhịn, không nói ra những lời mình định nói.Cô rất muốn hỏi, đối với họ thì đứa bé có phải là công cụ lợi ích hay không? Giống như cách họ đang đối xử với cô?…Trong phòng khách.Hứa Triển Vọng không chịu nổi cách nói chuyện cung kính mà ông Hứa dành cho Khiết Thần bèn đứng bật dậy, khiêu khích anh: “Anh rể, ăn cơm xong vận động chút không? Chơi một trận, thế nào?”Khiết Thần vui vẻ chấp nhận: “Được”.Nhà họ Hứa có thiết kế một nơi đấu Thái quyền. Hai người đều là những người thích bộ môn này. Họ thay trang phục, bước lên sàn đấu.Nửa tiếng tiếng sau, Triển Vọng đã hạ gục Khiết Thần. Nhưng cậu không vui mà tức giận gầm lên: “Ý anh là gì? Anh khinh thường tôi đúng không? Anh khiến anh nhường chứ?”“Ba năm trước tôi đánh không lại anh. Chưa chắc bây giờ tôi cũng thế. Anh đừng tự coi mình là trung tâm vũ trụ!”Khiết Thần đứng dậy, nhếch miệng cười không nói gì.Triển Vọng nói: “Một lần nữa. Mong anh tôn trọng tôi, dốc toàn lực!”“Được!”Vừa dứt lời, hai người lại lao lên. Khiết Thần xuất chiêu cực nhanh, chính xác, hơn nữa còn rất tàn nhẫn. Triển Vọng đỡ được mười mấy lần thì dần rơi vào thế hạ phong.Năm phút sau, Triển Vọng đã bị hạ gục.Cú đấm cuối cùng lao thẳng vào mặt Triển Vọng và dừng lại khi chỉ còn cách mặt cậu có vài milimet.Triển Vọng trợn mắt, cười lạnh lùng: “Hà tất phải giả vờ lịch sự. Nếu như anh thật sự quan tâm tới chị gái tôi thì đã yêu hơn tất cả rồi. Và năm đó anh đã không bỏ rơi chị ấy!”Cậu nuốt nước bọt, nói tiếp: “Chị gái tôi tốt như vậy, tại sao ba năm trước anh lại không muốn chị ấy? Rốt cuộc chị ấy đã làm sai điều gì chứ?”Tại sao ư…

Chương 200

Ông Hứa đặt mạnh đôi đũa xuống bàn, trầm giọng: “Ăn nói linh tinh!”

Sau bữa cơm, Hứa Tịnh Nhi phụ bà Hứa gọt hoa quả.

Bà Hứa thi thoảng lại liếc nhìn chiếc nhẫn kim cương trên tay cô và cười không ngậm được miệng. Sau đó bà liếc nhìn chiếc bụng vẫn phẳng lỳ của cô: “Tịnh Nhi, hai đứa kết hôn cũng được một khoảng thời gian rồi. Có dự định có con chưa?”

Có con sao…

Hứa Tịnh Nhi đang gọt hoa quả, suýt nữa cắt vào tay.

Bà Hứa không phát hiện ra biểu cảm bất thường của Hứa Tịnh Nhi. Bà tiếp tục lầm bầm: “Nghe nói, Khiết Thần vẫn chưa cắt đứt với Tô Tử Thiến đúng không? Con nghe lời mẹ, sớm có lấy mụn con. Như vậy Khiết Thần sẽ không chơi ở bên ngoài nữa. Địa vị của con cũng sẽ được vững vàng hơn!”

Hứa Tịnh Nhi nhìn bà Hứa. Cô hé miệng nhưng đến cuối cùng vẫn nhẫn nhịn, không nói ra những lời mình định nói.

Cô rất muốn hỏi, đối với họ thì đứa bé có phải là công cụ lợi ích hay không? Giống như cách họ đang đối xử với cô?

Trong phòng khách.

Hứa Triển Vọng không chịu nổi cách nói chuyện cung kính mà ông Hứa dành cho Khiết Thần bèn đứng bật dậy, khiêu khích anh: “Anh rể, ăn cơm xong vận động chút không? Chơi một trận, thế nào?”

Khiết Thần vui vẻ chấp nhận: “Được”.

Nhà họ Hứa có thiết kế một nơi đấu Thái quyền. Hai người đều là những người thích bộ môn này. Họ thay trang phục, bước lên sàn đấu.

Nửa tiếng tiếng sau, Triển Vọng đã hạ gục Khiết Thần. Nhưng cậu không vui mà tức giận gầm lên: “Ý anh là gì? Anh khinh thường tôi đúng không? Anh khiến anh nhường chứ?”

“Ba năm trước tôi đánh không lại anh. Chưa chắc bây giờ tôi cũng thế. Anh đừng tự coi mình là trung tâm vũ trụ!”

Khiết Thần đứng dậy, nhếch miệng cười không nói gì.

Triển Vọng nói: “Một lần nữa. Mong anh tôn trọng tôi, dốc toàn lực!”

“Được!”

Vừa dứt lời, hai người lại lao lên. Khiết Thần xuất chiêu cực nhanh, chính xác, hơn nữa còn rất tàn nhẫn. Triển Vọng đỡ được mười mấy lần thì dần rơi vào thế hạ phong.

Năm phút sau, Triển Vọng đã bị hạ gục.

Cú đấm cuối cùng lao thẳng vào mặt Triển Vọng và dừng lại khi chỉ còn cách mặt cậu có vài milimet.

Triển Vọng trợn mắt, cười lạnh lùng: “Hà tất phải giả vờ lịch sự. Nếu như anh thật sự quan tâm tới chị gái tôi thì đã yêu hơn tất cả rồi. Và năm đó anh đã không bỏ rơi chị ấy!”

Cậu nuốt nước bọt, nói tiếp: “Chị gái tôi tốt như vậy, tại sao ba năm trước anh lại không muốn chị ấy? Rốt cuộc chị ấy đã làm sai điều gì chứ?”

Tại sao ư…

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 200Ông Hứa đặt mạnh đôi đũa xuống bàn, trầm giọng: “Ăn nói linh tinh!”…Sau bữa cơm, Hứa Tịnh Nhi phụ bà Hứa gọt hoa quả.Bà Hứa thi thoảng lại liếc nhìn chiếc nhẫn kim cương trên tay cô và cười không ngậm được miệng. Sau đó bà liếc nhìn chiếc bụng vẫn phẳng lỳ của cô: “Tịnh Nhi, hai đứa kết hôn cũng được một khoảng thời gian rồi. Có dự định có con chưa?”Có con sao…Hứa Tịnh Nhi đang gọt hoa quả, suýt nữa cắt vào tay.Bà Hứa không phát hiện ra biểu cảm bất thường của Hứa Tịnh Nhi. Bà tiếp tục lầm bầm: “Nghe nói, Khiết Thần vẫn chưa cắt đứt với Tô Tử Thiến đúng không? Con nghe lời mẹ, sớm có lấy mụn con. Như vậy Khiết Thần sẽ không chơi ở bên ngoài nữa. Địa vị của con cũng sẽ được vững vàng hơn!”Hứa Tịnh Nhi nhìn bà Hứa. Cô hé miệng nhưng đến cuối cùng vẫn nhẫn nhịn, không nói ra những lời mình định nói.Cô rất muốn hỏi, đối với họ thì đứa bé có phải là công cụ lợi ích hay không? Giống như cách họ đang đối xử với cô?…Trong phòng khách.Hứa Triển Vọng không chịu nổi cách nói chuyện cung kính mà ông Hứa dành cho Khiết Thần bèn đứng bật dậy, khiêu khích anh: “Anh rể, ăn cơm xong vận động chút không? Chơi một trận, thế nào?”Khiết Thần vui vẻ chấp nhận: “Được”.Nhà họ Hứa có thiết kế một nơi đấu Thái quyền. Hai người đều là những người thích bộ môn này. Họ thay trang phục, bước lên sàn đấu.Nửa tiếng tiếng sau, Triển Vọng đã hạ gục Khiết Thần. Nhưng cậu không vui mà tức giận gầm lên: “Ý anh là gì? Anh khinh thường tôi đúng không? Anh khiến anh nhường chứ?”“Ba năm trước tôi đánh không lại anh. Chưa chắc bây giờ tôi cũng thế. Anh đừng tự coi mình là trung tâm vũ trụ!”Khiết Thần đứng dậy, nhếch miệng cười không nói gì.Triển Vọng nói: “Một lần nữa. Mong anh tôn trọng tôi, dốc toàn lực!”“Được!”Vừa dứt lời, hai người lại lao lên. Khiết Thần xuất chiêu cực nhanh, chính xác, hơn nữa còn rất tàn nhẫn. Triển Vọng đỡ được mười mấy lần thì dần rơi vào thế hạ phong.Năm phút sau, Triển Vọng đã bị hạ gục.Cú đấm cuối cùng lao thẳng vào mặt Triển Vọng và dừng lại khi chỉ còn cách mặt cậu có vài milimet.Triển Vọng trợn mắt, cười lạnh lùng: “Hà tất phải giả vờ lịch sự. Nếu như anh thật sự quan tâm tới chị gái tôi thì đã yêu hơn tất cả rồi. Và năm đó anh đã không bỏ rơi chị ấy!”Cậu nuốt nước bọt, nói tiếp: “Chị gái tôi tốt như vậy, tại sao ba năm trước anh lại không muốn chị ấy? Rốt cuộc chị ấy đã làm sai điều gì chứ?”Tại sao ư…

Chương 200