Tác giả:

Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…

Chương 202

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 202Cố Khiết Thần và Hứa Triển Vọng lao vào đánh nhau, hơn nữa là kiểu không dùng kỹ xảo gì, giống như trẻ con ẩu đả, đơn thuần đọ sức mạnh. Hai người đều thở hổn hển, toát đầy mồ hôi, trên mặt đều bị thương, có thể thấy không đại chiến ba trăm hiệp thì cũng đã qua một trăm hiệp.Bọn họ chỉ chăm chăm xem làm sao gạt ngã người kia, ngay cả Hứa Tịnh Nhi đi vào cũng không chú ý. Cô chạy tới bên dưới võ đài, hét lên với bọn họ: “Đừng đánh nữa, dừng tay đi!”.Cô hét một hồi, căn bản không ai nghe tiếng cô hét, ngược lại càng đánh càng hăng.Dù là vận động sau bữa cơm, nhưng vận động kiểu gì không được, sao cứ phải đánh nhau. Hơn nữa, từ nhỏ tên Cố Khiết Thần kia đã được huấn luyện các loại võ chuyên nghiệp, sao Triển Vọng có thể đánh lại anh? Cuối cùng người chịu thiệt không phải vẫn là em trai cô sao?Hứa Tịnh Nhi hét không ích gì, dứt khoát không hét nữa. Cô đi sang một bên, lấy găng tay treo trên giá đeo vào, bước lên sàn đấu, không hề khách sáo đạp cho mỗi người một đạp, sau đó đấm cho mỗi người một đấm, cứng rắn tách ai người ra. Cô đứng ở giữa, nhìn hai người họ ngã dưới đất lạnh lùng nói: “Còn đánh nữa không?”.Hứa Triển Vọng thấy Hứa Tịnh Nhi tức giận, lập tức che mặt giả vờ đáng thương: “Chị, là anh ta ra tay trước, em buộc phải đánh trả. Em cũng không thể cứ đứng đó để anh ta đánh có phải không?”.“…”.Hứa Tịnh Nhi lập tức vạch trần cậu: “Hứa Triển Vọng, em không biết em nói dối là mắt lại liếc ngang liếc dọc sao? Dựa vào em mà cũng muốn lừa gạt chị đây? Có phải ngứa đòn hay không?”.Hứa Triển Vọng lập tức tỏ vẻ đầy ấm ức, mở to đôi mắt long lanh ánh nước như chó con nhìn cô. Hứa Tịnh Nhi thật sự… có tức giận thế nào cũng tan biến ngay.Hứa Tịnh Nhi đi về phía cậu, ngồi xuống dìu cậu dậy, nghiêng cằm cậu qua trái rồi lại qua phải xem xét. Cậu đau đến mức la lên oai oái, cô tức giận cười nói: “Em cũng biết đau à?”.Nhưng xem như Cố Khiết Thần không ỷ lớn hiếp bé, Hứa Triển Vọng chỉ bị một số vết thương ngoài da. Ngược lại, trên mặt Cố Khiết Thần có mấy chỗ bầm tím, môi cũng chảy máu, đủ để chứng minh em trai cô ra tay không hề nể tình.Cô biết rõ Cố Khiết Thần nhường Hứa Triển Vọng, chuẩn bị đứng dậy đến xem vết thương của anh. Hứa Triển Vọng phát hiện ra ý đồ của cô, lập tức giả vờ yếu đuối ngã vào lòng cô, chớp mắt: “Chị, em đau chết mất, chị xoa cho em đi”.Biết rõ là cậu giả vờ, nhưng Hứa Tịnh Nhi vẫn tình nguyện trúng kế: “Được rồi, mau đứng dậy, chị bôi thuốc cho em, tránh để bố mẹ nhìn thấy lại lo”.“Cảm ơn chị, em yêu chị”, Hứa Triển Vọng vừa nói vừa liếc nhìn Cố Khiết Thần, khóe mắt chứa đầy vẻ đắc ý.Yêu là phải nói ra miệng! Cậu chưa bao giờ làm bộ làm tịch, keo kiệt trong việc biểu đạt tình cảm của mình.Hứa Tịnh Nhi nhìn Cố Khiết Thần, nói: “Cố Khiết Thần, anh vào phòng tôi thay quần áo, rửa mặt trước đi, lát nữa tôi sẽ bảo người giúp việc bôi thuốc cho anh”.Ánh mắt Cố Khiết Thần lạnh đi, tay chống mặt đất đứng dậy, trầm giọng nói: “Không cần đâu!”.Nói xong, anh nhảy xuống khỏi sàn đấu, tháo găng tay của mình ra, quăng mạnh xuống ghế ở bên cạnh, sải bước ra khỏi phòng tập.Để ông bà Hứa không nhìn thấy, Hứa Tịnh Nhi đưa Hứa Triển Vọng đến ngồi xuống ghế đá ngoài sân, cầm khăn ấm lau sạch mặt mũi cho cậu, sau đó mới bắt đầu bôi thuốc cho cậu.Không có người ngoài, Hứa Triển Vọng cũng không giả vờ nữa, đau đến mức không kìm nổi xuýt xoa. Hứa Tịnh Nhi vừa giận vừa bất lực: “Đánh nhau vui không? Em còn nhỏ lắm sao?”.

Chương 202

Cố Khiết Thần và Hứa Triển Vọng lao vào đánh nhau, hơn nữa là kiểu không dùng kỹ xảo gì, giống như trẻ con ẩu đả, đơn thuần đọ sức mạnh. Hai người đều thở hổn hển, toát đầy mồ hôi, trên mặt đều bị thương, có thể thấy không đại chiến ba trăm hiệp thì cũng đã qua một trăm hiệp.

Bọn họ chỉ chăm chăm xem làm sao gạt ngã người kia, ngay cả Hứa Tịnh Nhi đi vào cũng không chú ý. Cô chạy tới bên dưới võ đài, hét lên với bọn họ: “Đừng đánh nữa, dừng tay đi!”.

Cô hét một hồi, căn bản không ai nghe tiếng cô hét, ngược lại càng đánh càng hăng.

Dù là vận động sau bữa cơm, nhưng vận động kiểu gì không được, sao cứ phải đánh nhau. Hơn nữa, từ nhỏ tên Cố Khiết Thần kia đã được huấn luyện các loại võ chuyên nghiệp, sao Triển Vọng có thể đánh lại anh? Cuối cùng người chịu thiệt không phải vẫn là em trai cô sao?

Hứa Tịnh Nhi hét không ích gì, dứt khoát không hét nữa. Cô đi sang một bên, lấy găng tay treo trên giá đeo vào, bước lên sàn đấu, không hề khách sáo đạp cho mỗi người một đạp, sau đó đấm cho mỗi người một đấm, cứng rắn tách ai người ra. Cô đứng ở giữa, nhìn hai người họ ngã dưới đất lạnh lùng nói: “Còn đánh nữa không?”.

Hứa Triển Vọng thấy Hứa Tịnh Nhi tức giận, lập tức che mặt giả vờ đáng thương: “Chị, là anh ta ra tay trước, em buộc phải đánh trả. Em cũng không thể cứ đứng đó để anh ta đánh có phải không?”.

“…”.

Hứa Tịnh Nhi lập tức vạch trần cậu: “Hứa Triển Vọng, em không biết em nói dối là mắt lại liếc ngang liếc dọc sao? Dựa vào em mà cũng muốn lừa gạt chị đây? Có phải ngứa đòn hay không?”.

Hứa Triển Vọng lập tức tỏ vẻ đầy ấm ức, mở to đôi mắt long lanh ánh nước như chó con nhìn cô. Hứa Tịnh Nhi thật sự… có tức giận thế nào cũng tan biến ngay.

Hứa Tịnh Nhi đi về phía cậu, ngồi xuống dìu cậu dậy, nghiêng cằm cậu qua trái rồi lại qua phải xem xét. Cậu đau đến mức la lên oai oái, cô tức giận cười nói: “Em cũng biết đau à?”.

Nhưng xem như Cố Khiết Thần không ỷ lớn hiếp bé, Hứa Triển Vọng chỉ bị một số vết thương ngoài da. Ngược lại, trên mặt Cố Khiết Thần có mấy chỗ bầm tím, môi cũng chảy máu, đủ để chứng minh em trai cô ra tay không hề nể tình.

Cô biết rõ Cố Khiết Thần nhường Hứa Triển Vọng, chuẩn bị đứng dậy đến xem vết thương của anh. Hứa Triển Vọng phát hiện ra ý đồ của cô, lập tức giả vờ yếu đuối ngã vào lòng cô, chớp mắt: “Chị, em đau chết mất, chị xoa cho em đi”.

Biết rõ là cậu giả vờ, nhưng Hứa Tịnh Nhi vẫn tình nguyện trúng kế: “Được rồi, mau đứng dậy, chị bôi thuốc cho em, tránh để bố mẹ nhìn thấy lại lo”.

“Cảm ơn chị, em yêu chị”, Hứa Triển Vọng vừa nói vừa liếc nhìn Cố Khiết Thần, khóe mắt chứa đầy vẻ đắc ý.

Yêu là phải nói ra miệng! Cậu chưa bao giờ làm bộ làm tịch, keo kiệt trong việc biểu đạt tình cảm của mình.

Hứa Tịnh Nhi nhìn Cố Khiết Thần, nói: “Cố Khiết Thần, anh vào phòng tôi thay quần áo, rửa mặt trước đi, lát nữa tôi sẽ bảo người giúp việc bôi thuốc cho anh”.

Ánh mắt Cố Khiết Thần lạnh đi, tay chống mặt đất đứng dậy, trầm giọng nói: “Không cần đâu!”.

Nói xong, anh nhảy xuống khỏi sàn đấu, tháo găng tay của mình ra, quăng mạnh xuống ghế ở bên cạnh, sải bước ra khỏi phòng tập.

Để ông bà Hứa không nhìn thấy, Hứa Tịnh Nhi đưa Hứa Triển Vọng đến ngồi xuống ghế đá ngoài sân, cầm khăn ấm lau sạch mặt mũi cho cậu, sau đó mới bắt đầu bôi thuốc cho cậu.

Không có người ngoài, Hứa Triển Vọng cũng không giả vờ nữa, đau đến mức không kìm nổi xuýt xoa. Hứa Tịnh Nhi vừa giận vừa bất lực: “Đánh nhau vui không? Em còn nhỏ lắm sao?”.

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 202Cố Khiết Thần và Hứa Triển Vọng lao vào đánh nhau, hơn nữa là kiểu không dùng kỹ xảo gì, giống như trẻ con ẩu đả, đơn thuần đọ sức mạnh. Hai người đều thở hổn hển, toát đầy mồ hôi, trên mặt đều bị thương, có thể thấy không đại chiến ba trăm hiệp thì cũng đã qua một trăm hiệp.Bọn họ chỉ chăm chăm xem làm sao gạt ngã người kia, ngay cả Hứa Tịnh Nhi đi vào cũng không chú ý. Cô chạy tới bên dưới võ đài, hét lên với bọn họ: “Đừng đánh nữa, dừng tay đi!”.Cô hét một hồi, căn bản không ai nghe tiếng cô hét, ngược lại càng đánh càng hăng.Dù là vận động sau bữa cơm, nhưng vận động kiểu gì không được, sao cứ phải đánh nhau. Hơn nữa, từ nhỏ tên Cố Khiết Thần kia đã được huấn luyện các loại võ chuyên nghiệp, sao Triển Vọng có thể đánh lại anh? Cuối cùng người chịu thiệt không phải vẫn là em trai cô sao?Hứa Tịnh Nhi hét không ích gì, dứt khoát không hét nữa. Cô đi sang một bên, lấy găng tay treo trên giá đeo vào, bước lên sàn đấu, không hề khách sáo đạp cho mỗi người một đạp, sau đó đấm cho mỗi người một đấm, cứng rắn tách ai người ra. Cô đứng ở giữa, nhìn hai người họ ngã dưới đất lạnh lùng nói: “Còn đánh nữa không?”.Hứa Triển Vọng thấy Hứa Tịnh Nhi tức giận, lập tức che mặt giả vờ đáng thương: “Chị, là anh ta ra tay trước, em buộc phải đánh trả. Em cũng không thể cứ đứng đó để anh ta đánh có phải không?”.“…”.Hứa Tịnh Nhi lập tức vạch trần cậu: “Hứa Triển Vọng, em không biết em nói dối là mắt lại liếc ngang liếc dọc sao? Dựa vào em mà cũng muốn lừa gạt chị đây? Có phải ngứa đòn hay không?”.Hứa Triển Vọng lập tức tỏ vẻ đầy ấm ức, mở to đôi mắt long lanh ánh nước như chó con nhìn cô. Hứa Tịnh Nhi thật sự… có tức giận thế nào cũng tan biến ngay.Hứa Tịnh Nhi đi về phía cậu, ngồi xuống dìu cậu dậy, nghiêng cằm cậu qua trái rồi lại qua phải xem xét. Cậu đau đến mức la lên oai oái, cô tức giận cười nói: “Em cũng biết đau à?”.Nhưng xem như Cố Khiết Thần không ỷ lớn hiếp bé, Hứa Triển Vọng chỉ bị một số vết thương ngoài da. Ngược lại, trên mặt Cố Khiết Thần có mấy chỗ bầm tím, môi cũng chảy máu, đủ để chứng minh em trai cô ra tay không hề nể tình.Cô biết rõ Cố Khiết Thần nhường Hứa Triển Vọng, chuẩn bị đứng dậy đến xem vết thương của anh. Hứa Triển Vọng phát hiện ra ý đồ của cô, lập tức giả vờ yếu đuối ngã vào lòng cô, chớp mắt: “Chị, em đau chết mất, chị xoa cho em đi”.Biết rõ là cậu giả vờ, nhưng Hứa Tịnh Nhi vẫn tình nguyện trúng kế: “Được rồi, mau đứng dậy, chị bôi thuốc cho em, tránh để bố mẹ nhìn thấy lại lo”.“Cảm ơn chị, em yêu chị”, Hứa Triển Vọng vừa nói vừa liếc nhìn Cố Khiết Thần, khóe mắt chứa đầy vẻ đắc ý.Yêu là phải nói ra miệng! Cậu chưa bao giờ làm bộ làm tịch, keo kiệt trong việc biểu đạt tình cảm của mình.Hứa Tịnh Nhi nhìn Cố Khiết Thần, nói: “Cố Khiết Thần, anh vào phòng tôi thay quần áo, rửa mặt trước đi, lát nữa tôi sẽ bảo người giúp việc bôi thuốc cho anh”.Ánh mắt Cố Khiết Thần lạnh đi, tay chống mặt đất đứng dậy, trầm giọng nói: “Không cần đâu!”.Nói xong, anh nhảy xuống khỏi sàn đấu, tháo găng tay của mình ra, quăng mạnh xuống ghế ở bên cạnh, sải bước ra khỏi phòng tập.Để ông bà Hứa không nhìn thấy, Hứa Tịnh Nhi đưa Hứa Triển Vọng đến ngồi xuống ghế đá ngoài sân, cầm khăn ấm lau sạch mặt mũi cho cậu, sau đó mới bắt đầu bôi thuốc cho cậu.Không có người ngoài, Hứa Triển Vọng cũng không giả vờ nữa, đau đến mức không kìm nổi xuýt xoa. Hứa Tịnh Nhi vừa giận vừa bất lực: “Đánh nhau vui không? Em còn nhỏ lắm sao?”.

Chương 202